.
Nhớ Sài Gòn
1 ... 19, 20, 21, 22, 23 - bottom

@Jimmy:

Cám ơn bác Jimmy nhiều lắm, bài hát thật đúng tâm trạng, càng nghe càng thấy nhớ Sài Gòn.

@Lucia :

Ivy hiểu cái cảm giác mà khi dù ở ngay trong lòng thành phố , thật gần mà vẫn thấy nhớ. Giống như Ivy vậy, khi Ivy còn bé có một cô bán trái cây hay đi qua con hẻm nhỏ nhà Ivy. có những ngày ở nhà mà không nghe được tiếng rao ấy, Ivy còn cảm thấy hình như có cái gì đó thiếu sót.

Còn Trường Lê Hồng Phong không đơn thuần là nơi Ivy từng theo học , mà còn là nơi lần đầu tiên Ivy biết rung động trước một người khác giới. Ivy khi còn nhỏ , nói chung học toán không giỏi, nên luôn ngưỡng mộ những ai học toán giỏi. Mà mấy thầy dạy Toán trong ấn tượng của Ivy toàn là mấy thầy giáo già , giọng khàn khàn, đeo thêm 1 cái kính thật là dày nữa , nên khi học lớp 10, lần đầu găp được thầy Sỹ dạy Toán liền cảm thấy giống như "tình yêu như sét đánh" vậy, lần đầu gặp đã rung động. Lúc ấy thấy chỉ mới ra trường được vài năm, hãy còn rất trẻ , dáng người cao gầy, giọng nói đậm chất Nam Bộ rất gần gũi, khi cười rất ấm áp, chữ viết cũng rất đẹp nữa , giống như anh lớn trong nhà hơn là thầy. Nhưng mà rốt cuộc thì cũng chỉ là thương thầm thôi, chưa từng thổ lộ, đến ngày ra sân bay cũng không đủ dũng cảm để gọi một cuộc điện thoại để bày tỏ, bây giờ nhiều khi Ivy vẫn luôn tự hỏi nếu lúc ấy mình thổ lộ thì sao nhỉ. Năm ngoái Ivy nghe nói hình như thầy sắp đám cưới với một cô giáo dạy cùng trường , dù là nói muốn chúc phúc cho thầy nhưng mà cũng có chút hụt hẫng, dẫu sao cũng là tình đầu, còn kéo dài suốt thời cấp 3. Tình đầu, cho dù không đi đến đâu cả nhưng vẫn rất đặc biệt. Những điều này Ivy chưa từng chia sẻ với ai trước đây, ngay cả đứa bạn thân nhất vì lúc ấy tình cảm thầy trò giống như 1 điều cấm kị nên chỉ muốn giấu kín trong lòng nhưng mà khi mình lớn một chút , lại cảm thấy đó là một trong những điều mình luyến tiếc nhất vì lúc ấy đã không làm. Một trong những chuyện mà Ivy muốn làm nhất khi mình quay về Sài Gòn chính là quay về thăm trường, thăm thầy và nói cho thầy biết ngày xưa mình đã từng thương thầm thầy rất lâu, không phải là muốn phá hoại can gia nhà thầy, chỉ là không muốn cả đời phải hối tiếc vì những thứ mình đã không làm. Dù là muộn nhưng vẫn hơn là không bao giờ làm được, cái cảm giác tiếc nuối đó thật sự rất là khó chịu !


@Scarlet
Vì Ivy rời đi khi còn rất nhỏ, khi ấy chỉ mới mười mấy tuổi nên kỉ niệm về Sài Gòn chung quy chỉ gắn với trường lớp là chủ yếu, với lại chương trình học của Việt Nam học rất cực nên cũng không có thời gian đi phượt.

Thật sự thì bạn bè của Ivy rất hay post lên FB những tấm hình chúng nó đi chơi chung ,đến 20/11 tụ năm tụ bảy bạn bè cũ lâu ngày gặp nhau đi thăm trường cũ, Ivy thật rất hâm mộ, rất thèm cái cảm giác như được quay lại những ngày còn bé . Cuộc sống bên này rất hối hả , ngày nào cũng bận, nhiều khi 24 tiếng 1 ngày cảm thấy không đủ nhưng mà lại sống rất xa cách, ai cũng có việc riêng, rất hiếm có dịp ngồi chung vui vẻ với nhau , nhớ nhau thì có lẽ chỉ là gửi một cái tin nhắn, gọi một cuộc điện thoại nhưng rồi cứ bị công việc xoáy vào.

Scarlet kể chuyện ngồi quán cà phê làm Ivy chợt nhớ đến quãng thời gian Ivy học khoảng lớp 9 hay lớp 10 gì đó. Khi ấy sáng thứ bảy Ivy rất hay ghé qua nhà văn hóa thanh niên vì ở đó có CLB Tiếng Anh, đến đó chủ yếu là có người nói tiếng Anh với mình. Mặc dù khi ấy vốn tiếng anh vô cùng í ẹ, nhưng được cái là mặt rất dày, cứ nói bừa ấy , trúng sao thì trúng . Bây giờ nghĩ lại, thật sự có lẽ đó là một trong những việc thông minh nhất Ivy từng làm.

Nhưng cái thú vui nhất có lẽ là sau giờ của CLB Anh Văn, đi dọc khu vực nhà thờ Đức Bà, nhìn phố xá và người ta buôn bán. Có một lần , Ivy thấy có 1 cặp đôi ra nhà thờ Đức Bà chụp hình cưới, cô dâu và chú rể đều cười rất tươi. Tự nhiên nhìn người ta cười thôi, không có quen biết gì nhưng cũng cảm giác hạnh phúc. Có những chuyện nhiều khi rất nhỏ thôi, nhưng lại có thể nhớ rất lâu, giống như cả đời cũng không thể quên được.

Vì cuộc sống và tính chất công việc, mỗi ngày đều phải đọc , viết , nói , nghe tiếng Anh , ngay cả nhiều khi trong giấc mơ còn thấy mình sử dụng Tiếng Anh thay vì Tiếng Việt. Ivy thường phải rời nhà rất sớm, về thì rất muộn, nhà lại không có anh em nên có nhiều ngày Ivy về nhà đã thấy nhà trống vắng, không còn ai ở nhà. Về nhà rồi , tắm rửa ăn uống xong lại tiếp tục lao vào bài vở , lại tiếp tục công việc của mình còn làm chưa xong hết ở trường, cứ như vậy quay cuồng trong núi công việc. Cứ như vậy, Ivy cảm thấy tiếng mẹ đẻ đã mai một không ít. Nhiều khi Ivy cảm thấy nếu không phải vì Ivy còn ba mẹ để nói Tiếng Việt thì có phải là sẽ cả ngày không còn sử dung tiếng Việt nữa không?


Thật ra không biết có phải là bản thân mơ ước cao xa không, nhưng Ivy rất muốn đến khi mình đám cưới cũng có thể giống như cặp đôi kia dắt tay nhau ra nhà thờ Đức Bà, được chúc phúc dưới tượng Đức Mẹ trước cửa nhà thở, rồi cùng nhau già đi, khi mà răng rụng chân rung vẫn còn có người cùng mình nói tiếng Việt, ngồi cùng mình hàn huyên về những kỉ niệm và năm tháng ở Việt Nam, rồi cùng nhau những chuyện vui, chuyện buồn, ngay cả những cuộc cãi vả vô lí khi còn trẻ. Cho dù mình học cao đến đâu, ở xứ người lâu đến đâu, quen thuộc nơi đây đến thế nào thì có những thứ viễn vĩnh không thể thay đổi , trong đó có tiếng nói, cội nguồn, tuổi thơ và kí ức.

Suy cho cùng, mình sinh ra là người Việt Nam, vẫn là được ăn món Việt , nói tiếng Việt là thoải mái nhất. Mẹ Ivy hay nói là nếu muốn vậy kiếm chồng Việt Nam đi, còn phải là kiếm người cũng đi di dân khi mà lớn một chút rồi chứ đừng kiếm người đến Mỹ khi mới 1,2 tuổi hay sinh ra ở đây, vì họ sẽ không còn nói biết nói tiếng Việt nữa, mà nếu có biết nói cũng sẽ không thành thạo nữa , sẽ không còn có những kỉ niệm và cảm xúc giống như mình từng có nữa, đến khi già , lúc cô đơn bệnh tật mà còn sẽ phải nghe tiếng Anh nữa sẽ rất buồn chán. Nghe xong Ivy chỉ biết cười. Ivy đương nhiên cũng hiểu những chuyện đó, cũng mong sẽ tìm được người có thể cùng mình chia sẻ không chỉ là chuyện hiện tại, tương lai mà còn những chuyện trong quá khứ nữa, để lúc 2 người già đi , con cái đi xa hết rồi vẫn có thể vui vẻ ngồi ôn lại chuyện cũ. Nhưng mà mấy chuyện tình cảm là tuỳ duyên thôi , phải có duyên mới được, có cưỡng cầu cũng không được.

Ivy tự thấy bản thân là người rất truyền thống, cái đó đã ăn sâu trong máu rồi , giống như bây giờ , dù đi xa vạn dặm , dù đem chuông đi đánh xứ người bao nhiêu năm rồi nhưng trái tim vẫn hướng về nơi mình sinh ra và lớn lên.

565540 top -
Nhớ Sài Gòn
1 ... 19, 20, 21, 22, 23

Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Update
PayPal về email:
[email protected]


Chi phiếu gửi về:
Hoanh Ton
6879 Amherst St.
San Diego, CA 92115



Việt Nam chuyển tới:
Phạm Thị Tuyết Phượng
Số tài khoản: 4973099
ACB Châu Văn Liêm, TPHCM



Ý kiến về Quỹ VietDitru

Image
Image
Image