Giờ này midnight bên Mỹ rồi mà Jimmy chưa ngũ được sao "lạ nước "hay "lạ giường"vậy ? đọc bài của Minhdung xong lo cho thân phận " kiếp đàn ông ở Mỹ " hả..hehe... không 9 nút thì phải " thiệp " thôi ! chứ làm sao bây giờ..911 tới lẹ lắm ! chúc Jimmy chân cứng đá mềm nha
61467 top -
Lúc này là 22 giờ 20 đêm (Jimmy đang ở San Diego) đọc bài của Lão trượng minhdung xong hết dám ngủ rồi vì... "sợ... đủ thứ!".
61468 top -
Bởi vậy mới nói..hehehe nhưng thà biết trước còn hơn biết sau
61472 top -
Chúc Jimmy ngũ ngon
61474 top -
Đọc bài của MD mình thấy các đấng mày râu ở xứ người sao mà "thãm" quá, tiện đây xin gởi tặng anh MD bài thơ này coi dó là "kim chỉ nam" cho tất cả những người thuộc "giống đực" chúng ta :
Bẩm sinh ta đã hiền lành
Từ khi lấy vợ, trở thành ... hiền khô
Còn nàng thuở ấy ngây ngô;
Sau khi xuất giá thành cô ... "xếp sòng" ;
Suốt ngày oán trách với chồng
Lúc xưa thì vậy,giờ không còn gì .;
Cái hôm mà nàng vu quy ;
Ta biết ta sẽ bị ... đì lai rai;
Khổ thân cho kiếp con trai ;
Mỗi lần lấy vợ bằng hai lần ... mù
;Lưng thì mỗi ngày mỗi gù ;
Cày ba bốn job để bù nàng tiêu;
Ngày xưa thì giống ... Triển Chiêu ;
Nay thì từa tựa lão tiều phu gia
;Ngày xưa mỗi tuần tặng quà ;
Bởi vì ... xì tốc (stock) đang đà đi lên
;Ngày nay stock lênh đênh ;
Thua ba bốn vố, buồn tênh mặt mày ;
Lương bổng không đủ trải bày
;Còn đâu quà cáp như ngày xa xưa ;
Ngày trước nàng dạ, nàng thưa ;
Nói năng dịu ngọt cho vừa lòng anh ;
Ta tưởng hoa ở trên cành ;
Bao giờ cũng đẹp ,
tươi xanh bốn mùa ;
Lời nói không mất tiền mua ;
Nên ta ... ngọt lại cho vừa lòng nhau ;
Bây giờ chẳng hiểu vì đâu ;
Nàng mang chứng bệnh cứng đầu lặng câm
Còn mặt thì cứ hầm hầm
Nàng trợn một cái, ta ... bầm mấy hôm
Bẩm sinh ta đã hiền lành
Từ khi lấy vợ, trở thành ... hiền khô
Còn nàng thuở ấy ngây ngô;
Sau khi xuất giá thành cô ... "xếp sòng" ;
Suốt ngày oán trách với chồng
Lúc xưa thì vậy,giờ không còn gì .;
Cái hôm mà nàng vu quy ;
Ta biết ta sẽ bị ... đì lai rai;
Khổ thân cho kiếp con trai ;
Mỗi lần lấy vợ bằng hai lần ... mù
;Lưng thì mỗi ngày mỗi gù ;
Cày ba bốn job để bù nàng tiêu;
Ngày xưa thì giống ... Triển Chiêu ;
Nay thì từa tựa lão tiều phu gia
;Ngày xưa mỗi tuần tặng quà ;
Bởi vì ... xì tốc (stock) đang đà đi lên
;Ngày nay stock lênh đênh ;
Thua ba bốn vố, buồn tênh mặt mày ;
Lương bổng không đủ trải bày
;Còn đâu quà cáp như ngày xa xưa ;
Ngày trước nàng dạ, nàng thưa ;
Nói năng dịu ngọt cho vừa lòng anh ;
Ta tưởng hoa ở trên cành ;
Bao giờ cũng đẹp ,
tươi xanh bốn mùa ;
Lời nói không mất tiền mua ;
Nên ta ... ngọt lại cho vừa lòng nhau ;
Bây giờ chẳng hiểu vì đâu ;
Nàng mang chứng bệnh cứng đầu lặng câm
Còn mặt thì cứ hầm hầm
Nàng trợn một cái, ta ... bầm mấy hôm
61476 top -

Chào anh Minhdung và các anh trong mục này ….
Em xin đôi lời giả bày với các anh .
Em vốn biết rất ít về cái vụ “ lê đi phết hay lết đi phê “ gì cả , nhưng thấy các anh than vãn wá nên em cũng mạn phép đôi lời bày tỏ .
Vốn dĩ sinh ra là đàn ông thì các anh đã tiềm ẩn bên trong một ‘công lực ‘ thâm hậu để chịu đựng . Các anh nói vậy mà sao không nghỉ đến nếu ko có các anh ai xây dựng nên xã hội này . Tống thống Mỹ là đàn ông chứ không phải đàn bà hì hì hì …..Các anh là sức mạnh tiềm ẩn, Đứng thứ tám không có nghĩa là “bị” đè đầu cửi cổ đâu mà các anh nhún nhường đó mà . Vợ ngã anh nâng cho nên anh phải đi sau vợ chứ . Vợ là những người giúp các anh duy trì “nòi giống” , và nuôi dưỡng nòi giống của các anh thành tài , nhưng họ lại không tự lo được phải sống dựa vào các anh đó . Lương bổng của các anh phải kiểm soát gắt gao vậy là vì không muốn những thói hư tật xấu ấy làm hư hỏng các anh . Các chị ấy làm vậy là để xây dựng một hình tượng người bố đẹp đẻ cho các con noi theo đó mà . Các anh hãy là những tấm gương sáng cho các cháu noi theo …. Các cháu đứng sau các chị là vì các cháu nhỏ lắm , sống dựa vào bố , chúng lên lưng bố là để bổ cõng chúng chơi vì bố nào muốn con mình lê lết dưới đất , phải dựa vào bố mà leo lên cao chứ ….Anh chó chị mèo tội nghiệp ấy , nếu không có sự ra tay giúp đỡ của các anh thì nó làm sao tồn tại được trong cái “xã hội” này , loài vật dể thương và yếu đuối ấy phải sống dựa vào sự chở che của các anh đó . Người già thì cũng có thua gì trẻ em họ cũng phải dựa vào các anh chứ . Các anh là trụ cột của tất cả mà . Các anh lấy vợ, sinh con với mong muốn con mình được sống trong môi trường trong lành chứ , vậy không giết chim cá là để bảo vệ môi sinh …. và cho con các anh một môi trường sống trong lành ….
Với những đều trên thì quy cho cùng thì các anh là trụ cột để các bậc xếp trên phải dựa vào mà tồn tại . Các anh hãy hãnh diện về điều này chứ . Khi các anh bằng lòng với điều này thì sẻ thấy mình rất quan trọng và sẻ sống rất hạnh phúc và iêu đời ….
Các anh đừng tự hạ thấp mình wá …
Đôi lời chia sẻ cùng các anh …
Em gái .
Tấm hình anh Minhdung có lẽ do chị ấy không muốn cháu cũng lên sofa với đôi giày như anh nên "gọi" anh dậy đó hihihi….
Em xin đôi lời giả bày với các anh .
Em vốn biết rất ít về cái vụ “ lê đi phết hay lết đi phê “ gì cả , nhưng thấy các anh than vãn wá nên em cũng mạn phép đôi lời bày tỏ .
Vốn dĩ sinh ra là đàn ông thì các anh đã tiềm ẩn bên trong một ‘công lực ‘ thâm hậu để chịu đựng . Các anh nói vậy mà sao không nghỉ đến nếu ko có các anh ai xây dựng nên xã hội này . Tống thống Mỹ là đàn ông chứ không phải đàn bà hì hì hì …..Các anh là sức mạnh tiềm ẩn, Đứng thứ tám không có nghĩa là “bị” đè đầu cửi cổ đâu mà các anh nhún nhường đó mà . Vợ ngã anh nâng cho nên anh phải đi sau vợ chứ . Vợ là những người giúp các anh duy trì “nòi giống” , và nuôi dưỡng nòi giống của các anh thành tài , nhưng họ lại không tự lo được phải sống dựa vào các anh đó . Lương bổng của các anh phải kiểm soát gắt gao vậy là vì không muốn những thói hư tật xấu ấy làm hư hỏng các anh . Các chị ấy làm vậy là để xây dựng một hình tượng người bố đẹp đẻ cho các con noi theo đó mà . Các anh hãy là những tấm gương sáng cho các cháu noi theo …. Các cháu đứng sau các chị là vì các cháu nhỏ lắm , sống dựa vào bố , chúng lên lưng bố là để bổ cõng chúng chơi vì bố nào muốn con mình lê lết dưới đất , phải dựa vào bố mà leo lên cao chứ ….Anh chó chị mèo tội nghiệp ấy , nếu không có sự ra tay giúp đỡ của các anh thì nó làm sao tồn tại được trong cái “xã hội” này , loài vật dể thương và yếu đuối ấy phải sống dựa vào sự chở che của các anh đó . Người già thì cũng có thua gì trẻ em họ cũng phải dựa vào các anh chứ . Các anh là trụ cột của tất cả mà . Các anh lấy vợ, sinh con với mong muốn con mình được sống trong môi trường trong lành chứ , vậy không giết chim cá là để bảo vệ môi sinh …. và cho con các anh một môi trường sống trong lành ….
Với những đều trên thì quy cho cùng thì các anh là trụ cột để các bậc xếp trên phải dựa vào mà tồn tại . Các anh hãy hãnh diện về điều này chứ . Khi các anh bằng lòng với điều này thì sẻ thấy mình rất quan trọng và sẻ sống rất hạnh phúc và iêu đời ….
Các anh đừng tự hạ thấp mình wá …
Đôi lời chia sẻ cùng các anh …
Em gái .
Tấm hình anh Minhdung có lẽ do chị ấy không muốn cháu cũng lên sofa với đôi giày như anh nên "gọi" anh dậy đó hihihi….
61494 top -
Thư gửi thằng bạn sắp lấy vợ! (tài liệu mật)
Gửi ông!
Tôi vừa nhận được thiệp mời của ông cách đây 2 phút. Thế là tôi sắp toi vài lít, còn ông sắp toi cả cuộc đời.
Giờ này tôi có khuyên nhủ chắc cũng không nhằm nhò gì, bởi khi ông trao nhẫn cưới cho vợ ông cũng có nghĩa là vợ ông đã xỏ nhẫn cưới vào… mũi ông (Đấy, chúng ta luôn thua từ khi trọng tài thổi còi bắt đầu hiệp đấu).
Chỗ bạn bè, tôi muốn ông chuẩn bị tinh thần để hiểu hai từ khác âm nhưng đồng nghĩa: “lấy vợ” và “đi tù”.
Mụ vợ tôi (thư này dành riêng cho ông nên tôi gọi như vậy, nếu mụ ấy biết thì tôi từ án treo chuyển vào trại, từ 6 tháng chuyển sang chung thân, từ chung thân đến tử hình… mong ông giữ mồm, giữ miệng cho), mụ vợ ông và các mụ vợ trên đời tuy không cùng cha, cùng mẹ nhưng đều giống nhau bởi dòng máu chiếm hữu lúc nào cũng chảy rần rật.
Mụ ấy đổ đồng tình yêu và sự chiếm hữu. Cái thân xác này, mụ chiếm hữu đã đành, nhưng cái khoảng thời gian bé tí tẹo vênh ra vào giữa giờ ăn trưa cũng bị mụ kiểm soát chặt chẽ. Giờ trưa nghỉ ngơi tí chút, Yahoo Messenger phải vàng khè, thi thoảng mụ xì-pam một cái. Không thấy thì mụ gọi điện thoại, gọi bàn, di động, không được thì mụ gọi cho đồng nghiệp. Ông có tin không, 8 năm nay, chưa bao giờ tôi thoát khỏi tầm mắt mụ. Mụ gọi thế là yêu, là quan tâm, lo lắng…
Mỗi lần thông báo đi công tác là tôi phải lấy tinh thần, mở miệng như người có lỗi và y rằng mặt mụ dài như cái bơm. Mụ buồn vì không có chồng trong 2,3 ngày, còn tôi như mở cờ trong bụng vì không “bị” yêu thương, lo lắng ít nhất trong 48 giờ.
Mụ thuê ô-sin để trông con, còn mụ rảnh rang để… trông tôi.
Năm thì mười hoạ mụ mới cấp cho cái “quota” được đi bù khú với đám bạn… 10 năm không gặp. Mà đám bạn đó, ai, ở đâu, làm gì, điện thoại bi nhiêu… mụ đều lưu trong bộ nhớ phi thường mà đôi khi tôi nghĩ người trần không mấy ai có. Và suốt cái buổi nhậu hiếm hoi ấy mụ cứ réo rắt gọi. Nghe ồn ào thì mụ hỏi: “Tại sao ồn thế, có phải nhậu xong rồi rậm rật đi karaoke bàn tay vàng?”, im lặng thì mụ dán tai vào, rít lên: “Tại sao yên tĩnh, có phải rửng mỡ mò vào nhà nghỉ?”.
Nếu đêm đó tôi mà về muộn thì quả là thảm kịch. Biết mình có lỗi, tôi rón rén bước vào nhà, vén màn thất kinh khi thấy mụ tóc tai dựng đứng, mắt thâm quầng, ngồi nhìn trừng trừng lên trần nhà (sau này tôi mới biết mụ quả là cao tay, mụ vẫn ngủ, ngáy ngon lành, nhưng khi nghe tiếng kẹt cửa, mụ ngồi phắt dậy, xõa cho tóc tai dựng ngược, quệt tí phấn mắt màu chì vào quanh mắt, rồi ngồi chờ chồng như thể từ kiếp trước). Cho dù, có mệt rã rời vì bia rượu, tôi vẫn cố gắng trả đủ bài vì đó là phép thử của mụ. Vậy mà sáng sau, chưa kịp hồi sức, đã nghe thấy tiếng mụ cha chả, xoong nồi xủng xoảng, mụ quát chó, chửi mèo, đánh con chí chóe…
Và tôi, cố lết tấm thân xác bèo nhèo – 8 năm trước còn lịch lãm, hào hoa nhất lớp (ông biết mà) – dắt xe ra khỏi cửa, đứa lớn ngồi sau, đứa bé ngồi trước (mà vẫn thò tay cấu nhau), khăn bịt mặt, nón trùm đầu, sữa, cặp sách… lôi thôi như dân tị nạn.
Than ôi, làm người đã khổ, làm chồng còn khổ hơn gấp bội!
Đôi khi (nhất là khi tôi nộp cho mụ một cục tiền), mụ cũng nới chút đỉnh cho tôi “thở”, nhưng cũng chỉ là “thở hắt”, nhất quyết không cho “thở dài”.
Về nhà, nếu tắt điện thoại thì mụ tra: “Sợ em nào gọi hay sao mà tắt”, nhưng cứ có điện thoại gọi đến là tôi giật mình thon thót. Không nghe cũng chết mà nghe thì con người mất hết văn minh, lịch sự. Tôi phải nói thật to, càng ông ổng càng tốt, càng thô bạo (mày, tao, ông, tôi) càng tốt, đi lại thật hoành tráng, vung chân, vung tay dù có khi đầu dây bên kia chỉ hỏi mỗi câu: tài liệu để đâu? Nếu tôi nói nhỏ thì mụ sẽ cho là có vấn đề, mụ sẽ khảo, sẽ tra cả đêm cho ra vấn đề… vì sao nói nhỏ.
Thực ra mụ (và các mụ) lo hơi thừa, thân thủ phi phàm như các mụ thì tôi (và chúng ta) là vỏ quýt chứ có là vỏ dừa mụ đâm cũng thủng.
Ông có biết, khi về nhà bộ mặt của lũ chúng ta phải thế nào các mụ mới hài lòng không? Câu hỏi không bao giờ có đáp án, bởi:
Nếu ông cáu gắt: Mụ cho là ông có bồ ruồng rẫy vợ con.
Ông vui vẻ: Mụ cho là ông có bồ nên phởn phơ, hứng chí.
Ông chu đáo: Mụ cho là ông có bồ nên thấy cắn rứt, hối hận.
Nói chung, trong mắt các mụ vợ tự cho mình là Sơ-lốc Hôm, kiểu gì ông cũng “phải” có bồ.
Mụ xấu cũng bảo tại chồng, già cũng bảo tại chồng (thời gian mụ dành để quản thúc đâu có chịu vào sa-lông làm đẹp bao giờ). Tuần rồi, xem chung kết hoa hậu, tôi toàn nhìn… ngón chân cái, thi thoảng mới dám liếc trộm mấy em. Triết lý cơm-phở luôn đóng đinh trong đầu mụ, mà mụ đâu có biết cơm có thể ăn cơm nguội hoặc chiên, chứ phở có ai ăn nguội hay chiên bao giờ. Cơm dù không ngon nhưng ngày nào người ta cũng có thể ăn, còn phở thì ai có thể xơi triền miên.
Nói chung, lấy vợ là đi tù, đó là chân lý (dù rằng ông vẫn một lòng yêu quản giáo). Ông cứ chuẩn bị tinh thần đi, cái gia đình lý tưởng mà ông mơ ước rồi sẽ thành cái cối xay một chức năng, xay hết mọi ước mơ trai trẻ thành món sinh tố bèo nhèo.
Hôm nay, tôi có hẳn 1h tự do, dĩ nhiên tôi phải nói dối mụ, phải huy động bạn đồng nghiệp, phải lạy lục em lễ tân để lỡ mụ có kiểm tra. Nhưng tôi mất 25 phút viết thư cho ông, còn 35 phút nữa tôi phải đi lai rai cốc bia với bạn bè trước khi… chui về lồng.
Giờ này năm sau, nếu ông quá bức xúc, cứ đến tôi, tôi chỉ cho ông cách khởi nghĩa mà không bị dìm vào bể máu.
Tôi đi đây. Không, tôi bắt đầu khởi nghĩa đây. Cũng phải chọn quán bia gần gần, vì còn cái đồng hồ công tơ mét nữa chứ…
Chào ông,
Gửi ông!
Tôi vừa nhận được thiệp mời của ông cách đây 2 phút. Thế là tôi sắp toi vài lít, còn ông sắp toi cả cuộc đời.
Giờ này tôi có khuyên nhủ chắc cũng không nhằm nhò gì, bởi khi ông trao nhẫn cưới cho vợ ông cũng có nghĩa là vợ ông đã xỏ nhẫn cưới vào… mũi ông (Đấy, chúng ta luôn thua từ khi trọng tài thổi còi bắt đầu hiệp đấu).
Chỗ bạn bè, tôi muốn ông chuẩn bị tinh thần để hiểu hai từ khác âm nhưng đồng nghĩa: “lấy vợ” và “đi tù”.
Mụ vợ tôi (thư này dành riêng cho ông nên tôi gọi như vậy, nếu mụ ấy biết thì tôi từ án treo chuyển vào trại, từ 6 tháng chuyển sang chung thân, từ chung thân đến tử hình… mong ông giữ mồm, giữ miệng cho), mụ vợ ông và các mụ vợ trên đời tuy không cùng cha, cùng mẹ nhưng đều giống nhau bởi dòng máu chiếm hữu lúc nào cũng chảy rần rật.
Mụ ấy đổ đồng tình yêu và sự chiếm hữu. Cái thân xác này, mụ chiếm hữu đã đành, nhưng cái khoảng thời gian bé tí tẹo vênh ra vào giữa giờ ăn trưa cũng bị mụ kiểm soát chặt chẽ. Giờ trưa nghỉ ngơi tí chút, Yahoo Messenger phải vàng khè, thi thoảng mụ xì-pam một cái. Không thấy thì mụ gọi điện thoại, gọi bàn, di động, không được thì mụ gọi cho đồng nghiệp. Ông có tin không, 8 năm nay, chưa bao giờ tôi thoát khỏi tầm mắt mụ. Mụ gọi thế là yêu, là quan tâm, lo lắng…
Mỗi lần thông báo đi công tác là tôi phải lấy tinh thần, mở miệng như người có lỗi và y rằng mặt mụ dài như cái bơm. Mụ buồn vì không có chồng trong 2,3 ngày, còn tôi như mở cờ trong bụng vì không “bị” yêu thương, lo lắng ít nhất trong 48 giờ.
Mụ thuê ô-sin để trông con, còn mụ rảnh rang để… trông tôi.
Năm thì mười hoạ mụ mới cấp cho cái “quota” được đi bù khú với đám bạn… 10 năm không gặp. Mà đám bạn đó, ai, ở đâu, làm gì, điện thoại bi nhiêu… mụ đều lưu trong bộ nhớ phi thường mà đôi khi tôi nghĩ người trần không mấy ai có. Và suốt cái buổi nhậu hiếm hoi ấy mụ cứ réo rắt gọi. Nghe ồn ào thì mụ hỏi: “Tại sao ồn thế, có phải nhậu xong rồi rậm rật đi karaoke bàn tay vàng?”, im lặng thì mụ dán tai vào, rít lên: “Tại sao yên tĩnh, có phải rửng mỡ mò vào nhà nghỉ?”.
Nếu đêm đó tôi mà về muộn thì quả là thảm kịch. Biết mình có lỗi, tôi rón rén bước vào nhà, vén màn thất kinh khi thấy mụ tóc tai dựng đứng, mắt thâm quầng, ngồi nhìn trừng trừng lên trần nhà (sau này tôi mới biết mụ quả là cao tay, mụ vẫn ngủ, ngáy ngon lành, nhưng khi nghe tiếng kẹt cửa, mụ ngồi phắt dậy, xõa cho tóc tai dựng ngược, quệt tí phấn mắt màu chì vào quanh mắt, rồi ngồi chờ chồng như thể từ kiếp trước). Cho dù, có mệt rã rời vì bia rượu, tôi vẫn cố gắng trả đủ bài vì đó là phép thử của mụ. Vậy mà sáng sau, chưa kịp hồi sức, đã nghe thấy tiếng mụ cha chả, xoong nồi xủng xoảng, mụ quát chó, chửi mèo, đánh con chí chóe…
Và tôi, cố lết tấm thân xác bèo nhèo – 8 năm trước còn lịch lãm, hào hoa nhất lớp (ông biết mà) – dắt xe ra khỏi cửa, đứa lớn ngồi sau, đứa bé ngồi trước (mà vẫn thò tay cấu nhau), khăn bịt mặt, nón trùm đầu, sữa, cặp sách… lôi thôi như dân tị nạn.
Than ôi, làm người đã khổ, làm chồng còn khổ hơn gấp bội!
Đôi khi (nhất là khi tôi nộp cho mụ một cục tiền), mụ cũng nới chút đỉnh cho tôi “thở”, nhưng cũng chỉ là “thở hắt”, nhất quyết không cho “thở dài”.
Về nhà, nếu tắt điện thoại thì mụ tra: “Sợ em nào gọi hay sao mà tắt”, nhưng cứ có điện thoại gọi đến là tôi giật mình thon thót. Không nghe cũng chết mà nghe thì con người mất hết văn minh, lịch sự. Tôi phải nói thật to, càng ông ổng càng tốt, càng thô bạo (mày, tao, ông, tôi) càng tốt, đi lại thật hoành tráng, vung chân, vung tay dù có khi đầu dây bên kia chỉ hỏi mỗi câu: tài liệu để đâu? Nếu tôi nói nhỏ thì mụ sẽ cho là có vấn đề, mụ sẽ khảo, sẽ tra cả đêm cho ra vấn đề… vì sao nói nhỏ.
Thực ra mụ (và các mụ) lo hơi thừa, thân thủ phi phàm như các mụ thì tôi (và chúng ta) là vỏ quýt chứ có là vỏ dừa mụ đâm cũng thủng.
Ông có biết, khi về nhà bộ mặt của lũ chúng ta phải thế nào các mụ mới hài lòng không? Câu hỏi không bao giờ có đáp án, bởi:
Nếu ông cáu gắt: Mụ cho là ông có bồ ruồng rẫy vợ con.
Ông vui vẻ: Mụ cho là ông có bồ nên phởn phơ, hứng chí.
Ông chu đáo: Mụ cho là ông có bồ nên thấy cắn rứt, hối hận.
Nói chung, trong mắt các mụ vợ tự cho mình là Sơ-lốc Hôm, kiểu gì ông cũng “phải” có bồ.
Mụ xấu cũng bảo tại chồng, già cũng bảo tại chồng (thời gian mụ dành để quản thúc đâu có chịu vào sa-lông làm đẹp bao giờ). Tuần rồi, xem chung kết hoa hậu, tôi toàn nhìn… ngón chân cái, thi thoảng mới dám liếc trộm mấy em. Triết lý cơm-phở luôn đóng đinh trong đầu mụ, mà mụ đâu có biết cơm có thể ăn cơm nguội hoặc chiên, chứ phở có ai ăn nguội hay chiên bao giờ. Cơm dù không ngon nhưng ngày nào người ta cũng có thể ăn, còn phở thì ai có thể xơi triền miên.
Nói chung, lấy vợ là đi tù, đó là chân lý (dù rằng ông vẫn một lòng yêu quản giáo). Ông cứ chuẩn bị tinh thần đi, cái gia đình lý tưởng mà ông mơ ước rồi sẽ thành cái cối xay một chức năng, xay hết mọi ước mơ trai trẻ thành món sinh tố bèo nhèo.
Hôm nay, tôi có hẳn 1h tự do, dĩ nhiên tôi phải nói dối mụ, phải huy động bạn đồng nghiệp, phải lạy lục em lễ tân để lỡ mụ có kiểm tra. Nhưng tôi mất 25 phút viết thư cho ông, còn 35 phút nữa tôi phải đi lai rai cốc bia với bạn bè trước khi… chui về lồng.
Giờ này năm sau, nếu ông quá bức xúc, cứ đến tôi, tôi chỉ cho ông cách khởi nghĩa mà không bị dìm vào bể máu.
Tôi đi đây. Không, tôi bắt đầu khởi nghĩa đây. Cũng phải chọn quán bia gần gần, vì còn cái đồng hồ công tơ mét nữa chứ…
Chào ông,
61534 top -
Hi hi! Nhiều comments của các bạn... hay tuyệt, vui tuyệt! Nhưng càng hay, càng vui thì càng... thảm tuyệt! Hic hic...
Có một comments ký tên "em gái" mún an ủi các anh đôi chút, nhưng xem ra thì... tình hình vẫn rất là... tình hình! Hu hu...
Mỗi lần nhớ đến chuyện Jimmy đã rất gần mình, lại thấy lòng ánh lên niềm vui! Một lần nữa xin chúc mừng Jimmy cùng gia đình! Nhắn nhỏ Jimmy: Khi đọc những bài... nhạy cảm như bài này, nhớ xoay laptop ra ngoài, (mình thì xoay lưng vô trong tường) để sẳn dưới taskbar một trang nào đó "vô hại", có gì bung nó lên ngay! Tuyệt đối không nên để cho một "phu nhơn" mới sang, tâm hồn còn... trong trắng, chưa hiểu gì nhiều về cái vụ "Lady First" này biết được những luật lệ, quy ước... mắc dịch đó ở đây, như vậy sẽ còn... "làm cha" thêm được chút nào hay chút đó! He he...
Có một comments ký tên "em gái" mún an ủi các anh đôi chút, nhưng xem ra thì... tình hình vẫn rất là... tình hình! Hu hu...
Mỗi lần nhớ đến chuyện Jimmy đã rất gần mình, lại thấy lòng ánh lên niềm vui! Một lần nữa xin chúc mừng Jimmy cùng gia đình! Nhắn nhỏ Jimmy: Khi đọc những bài... nhạy cảm như bài này, nhớ xoay laptop ra ngoài, (mình thì xoay lưng vô trong tường) để sẳn dưới taskbar một trang nào đó "vô hại", có gì bung nó lên ngay! Tuyệt đối không nên để cho một "phu nhơn" mới sang, tâm hồn còn... trong trắng, chưa hiểu gì nhiều về cái vụ "Lady First" này biết được những luật lệ, quy ước... mắc dịch đó ở đây, như vậy sẽ còn... "làm cha" thêm được chút nào hay chút đó! He he...
61543 top -

Tròi ơi hahahahahahhahahaha.....
chịu hết nổi rồi anh minhdung viết hay quá, ma mây cái comments còn hay hơn hehehehehe
Thương cho mấy anh quá đi , nhìn lại minh đâu có đàn áp cánh mày râu các anh đến nỗi thảm thương vậy đâu
Anh Jimmy ơi , hôm nào hẹn nhau o San jose nhe
Thôi em phải chạy khỏi topic này thôi chứ không thì mấy anh trả thù vợ qua em thì chết hic hic hic
chịu hết nổi rồi anh minhdung viết hay quá, ma mây cái comments còn hay hơn hehehehehe
Thương cho mấy anh quá đi , nhìn lại minh đâu có đàn áp cánh mày râu các anh đến nỗi thảm thương vậy đâu
Anh Jimmy ơi , hôm nào hẹn nhau o San jose nhe
Thôi em phải chạy khỏi topic này thôi chứ không thì mấy anh trả thù vợ qua em thì chết hic hic hic
61603 top -
Hi anh Tranvanthai
Mình cũng có cùng tâm trạng như anh. Mình chưa qua nhưng về khoảng "công phu" đó mình cũng đạt vài phần công lực nhưng chưa thâm hậu bằng các "trưởng lão" cùng các "sư huynh" bên ấy trước phép thiên lý nhản hay sư tử hống của quý bà. Theo như lời của anh MinhDung, chắc phải khổ luyện thêm để khi qua mình cũng được upgrade lên version mới hầu có cơ may không bị xung đôt rồi treo luôn thì khổ Hi Hi Hi... Hic... Hic
Mình cũng có cùng tâm trạng như anh. Mình chưa qua nhưng về khoảng "công phu" đó mình cũng đạt vài phần công lực nhưng chưa thâm hậu bằng các "trưởng lão" cùng các "sư huynh" bên ấy trước phép thiên lý nhản hay sư tử hống của quý bà. Theo như lời của anh MinhDung, chắc phải khổ luyện thêm để khi qua mình cũng được upgrade lên version mới hầu có cơ may không bị xung đôt rồi treo luôn thì khổ Hi Hi Hi... Hic... Hic
61621 top -
Chào minhdung , người đàn ông hạnh phúc !
Huongduong đã đọc câu " Vợ không có công sinh ra ta...nhưng có công giáo dục ta nên người " thì biết 100 phần trăm chị minhdung là ngưòi phụ nữ tuyệt vời , một người mẹ tốt hi...hi..
Minhdung là cao thủ nịnh vợ một cách ấn tượng và hoàn hảo. Đối với ngưòi đàn ông thực sự như minhdung đây , luôn hy sinh vì vợ con , và tạo điều kiện về vật chất , lẫn tinh thần để gia đình của mình lúc nào cũng là nơi đầy ắp tiếng cưòi vì hạnh phúc. Honey của minhdung đã hy sinh tất cả thời gian , công sức , làm tròn trách nhiệm làm vợ , làm mẹ , và minhdung của chúng ta đã được < nâng khăn sửa túi > thật đúng nghĩa , giờ muốn khen ngợi chị nhà , nên dí dỏm hạ mình 1 chút , phóng đại 1 chút , đau khổ một chút...trong quan hệ vợ chồng. Vừa được < vợ yêu nhiều hơn > vừa được nhiều ông xã nhà khác ủng hộ đó mà.
Và khi ông xã nói rằng bà xă " Lady First " một cách tự nguyện như minhdung thì chị minhdung < Trên Cả Tuyệt Vời > phải không các bạn?
Và những ông xã nào ủng hộ minhdung cũng chính là những ông xã hạnh phúc bên cạnh người vợ yêu dấu.
Ngưỡng mộ đòn tâm lý của minhdung quá.
Thân ái !
Huongduong đã đọc câu " Vợ không có công sinh ra ta...nhưng có công giáo dục ta nên người " thì biết 100 phần trăm chị minhdung là ngưòi phụ nữ tuyệt vời , một người mẹ tốt hi...hi..
Minhdung là cao thủ nịnh vợ một cách ấn tượng và hoàn hảo. Đối với ngưòi đàn ông thực sự như minhdung đây , luôn hy sinh vì vợ con , và tạo điều kiện về vật chất , lẫn tinh thần để gia đình của mình lúc nào cũng là nơi đầy ắp tiếng cưòi vì hạnh phúc. Honey của minhdung đã hy sinh tất cả thời gian , công sức , làm tròn trách nhiệm làm vợ , làm mẹ , và minhdung của chúng ta đã được < nâng khăn sửa túi > thật đúng nghĩa , giờ muốn khen ngợi chị nhà , nên dí dỏm hạ mình 1 chút , phóng đại 1 chút , đau khổ một chút...trong quan hệ vợ chồng. Vừa được < vợ yêu nhiều hơn > vừa được nhiều ông xã nhà khác ủng hộ đó mà.
Và khi ông xã nói rằng bà xă " Lady First " một cách tự nguyện như minhdung thì chị minhdung < Trên Cả Tuyệt Vời > phải không các bạn?
Và những ông xã nào ủng hộ minhdung cũng chính là những ông xã hạnh phúc bên cạnh người vợ yêu dấu.
Ngưỡng mộ đòn tâm lý của minhdung quá.
Thân ái !
61629 top -

minhdung wrote:Khi đọc những bài... nhạy cảm như bài này, nhớ xoay laptop ra ngoài, (mình thì xoay lưng vô trong tường) để sẳn dưới taskbar một trang nào đó "vô hại", có gì bung nó lên ngay!
Chiêu này nghe hay đấy. Thế các anh nghĩ gì khi bà xã đã lo lắng để các anh có dư thời gian lên mạng không nhỉ? Và các anh có biết bà xã sẽ nghĩ sao về các anh nhỉ?
61870 top -
Dạ có biết Cochin, chắc mấy bả nghĩ: "Bộ mấy cha này hổng sợ bị ăn đòn nữa hay sao dzị ta"!
61876 top -
Học làm chồng
Tuyết Phong
Ngày mà tôi đến Mỹ mọi sự đều cảm thấy lạ mắt. Tất cả chung quanh tôi đều là những bí mật cần phải khám phá. Gay cấn nhất là vụ phải học làm ... chồng
Vừa an cư được sáu tháng, bài học đầu tiên là ông Mỹ hàng xóm tôi, là một “điển hình”. Cứ mỗi lần vợ hắn đi chợ về, vợ tôi lại gọi tôi ra nhìn gia đình hắn mà học gương làm chồng.
Hắn nhanh nhẹn đon đả khi thấy vợ đi chợ về, mặt mày hí hửng ra phiá xe của vợ, mở cửa xe, đợi vợ xuống xe hôn nhẹ trên môi, sau đó tíu tít hỏi han. Sau đó bà vợ ung dung đi vào nhà, trong khi hắn phải mở trunk xe bê hết thứ này đến thứ khác mang vào, để cẩn thận thứ nào ra thứ đó vào trong các kệ của garage. Hôm nào thấy xe vợ hắn bẩn một chút là hắn “khuyến mãi” thêm lau chùi xe cho sạch, vừa làm vừa húýt gió, ra điều rất vui sướng phục vụ cho vợ.
Đấy là chưa tính đến buổi sáng hắn mở cửa garage warm up xe cho vợ, đứng mở cửa xe, hôn nhẹ trên môi, đứng vẫy tay tiễn vợ đi làm miệng liên tục nói những lời chúc tốt đẹp, khi nào vợ đi khuất mới vào nhà…
Hình minh họa
Tôi ở bên nhà nhìn qua mà thấy ứa gan. Vợ tôi cười khẩy, ra điều đắc ý, nàng khẽ nói nhỏ làm như cố tình để tôi nghe thấy. “Chồng thế mới là chồng chứ”. Tôi đành phải nuốt giận vào trong, cười lên một tiếng cho vợ vừa lòng, làm như mình thần phục người đàn ông Mỹ ga lăng.
Rồi một lần khác ngoài trời đang mưa lớn, ra nhìn trời mưa tôi còn lười không muốn ngó. Thế mà vợ tôi cứ gọi tôi ra để nhìn ngoài trời mưa, để học bài học mới. Tôi đành miễn cưỡng ra nhìn để khỏi phải làm phật lòng mụ vợ đang được đổi đời…
Trời mưa tầm tã như thế ! Thằng Mỹ hàng xóm tay cầm dù thong thả, chậm rãi đứng mở cửa xe cho vợ, hôn nhẹ trên môi, rồi cầm dù che cho vợ bước vào nhà, trong khi hắn thì bị ướt, thế mà miệng hắn vẫn toe toét cười nói như sáo, hớn hở làm như cả đời mới thấy cơn mưa, và hắn thích thú được dầm trong mưa, như làm của lễ hy sinh toàn mưa dâng cho vợ
Tôi chăm chú nhìn hắn ta. Rồi thầm chửi. “Đồ mũi lõ nịnh đầm. Vợ tôi hỏi ngược lại ”Anh phục hắn lắm hả?” Tôi nói to “Sát đất”.
Hình minh họa
Tôi vẫn quen thói gia trưởng như ở Việt Nam, mình làm việc gì to tát, chứ ai lại đi chợ, lau nhà, nấu ăn, giặt quần áo… Ăn uống phải được vợ dọn bưng ra tận nơi, ăn xong tỉnh bơ đứng lên để vợ dọn dẹp, hôm nào ngon miệng tặng nàng vài lời khen cho nàng phổng mũi, hôm nào dở chê cho tối mặt… Nhưng từ hôm nhìn lóm được cách người Mỹ cư xử, tôi cảm thấy hơi chột dạ, nên cũng phải thay đổi đôi chút…
Hôm lễ Thanksgiving, chàng Mỹ hàng xóm mang qua nhà tôi biếu cho một con gà tây nướng, mừng tôi mới đến ở xóm này. (đây là Thanksgiving đầu tiên của chúng tôi đến Mỹ). Vợ tôi nhanh nhẩu hỏi hắn ai làm và nướng gà đấy, sao mà ngon thế!
Hắn tỉnh bơ “tôi làm,” rôi bồi luôn một tràng. Tôi hằng ngày nấu cơm cho vợ, giặt quần áo, làm hết mọi chuyện trong gia đình. Bà vợ chỉ việc ngồi vào ăn và cho điểm…
Tôi há hốc mồm định cầm con gà nướng của hắn ném vào góc nhà. Mụ vợ vội liếc xéo, để xem như tôi có nghe điều đó không. Tôi giả vờ cười gượng, miệng nói cám ơn, đi thẳng vào trong nhà làm như không thèm nói chuyện với hắn. Thế mà hắn vẫn không biết ý… Cứ thao thao bất tuyệt khoe khoang thành tích nịnh đầm của hắn với vợ.
Mụ vợ nhà tôi nghe không sót một lời nào. Nàng còn bạo mồm ước ao một người chồng giống hắn. Tôi nghe mà muốn điên cả máu, tính trở ra gặp hắn tiễn hắn về sớm cho tôi nhờ, để mụ vợ hết ba hoa…
Hình minh họa
Một năm sau thấy bên nhà chàng Mỹ hàng xóm bỗng có người đàn bà khác, lúc đầu tôi tưởng là em của hắn nên không để ý. Nhưng rồi có một lần vừa đi làm về thấy hắn đứng ở cửa như đang đợi vợ về chợ. Hắn chào tôi. Đúng lúc bà Mỹ mà tôi nghĩ là em hắn vừa về tới. Hắn trìu mến giới thiệu với tôi bà đó là vợ hắn.
Tôi ngạc nhiên, định hỏi người đàn bà trước, vợ hắn đâu. Nhưng tôi kịp thời dừng lại, cáo lui đi vào trong nhà.
Hắn ta không biết rằng cả năm qua tôi đã thay đổi và lột xác như rắn hổ mang lột da theo chu kỳ chỉ vì bài học của hắn mà tôi phải thực hành. Vào ngày Tết cổ truyền, mụ vợ nhà tôi sáng ý mời hắn đến nhà ăn Tết. Tôi ngạc nhiên hỏi, sao không mời mấy anh em của tôi, bà vợ tỉnh bơ trả lời, “bán anh em xa, mua láng giềng gần” ; “ông ta lịch sự cho mình gà nướng mỗi năm anh không nhớ à?” Không dám làm phật ý nàng, tôi trả lời, thôi thì tùy em…
Hôm đến nhà tôi ăn hai vợ chồng hắn bước vào nhà, ăn mặc lịch sự như đi dự tiệc cưới, xức dầu thơm phưng phức, vào trong nhà tôi, hắn lịch sự cởi áo khoác cho vợ mắt dáo dác nhìn chung quanh nhà tôi coi hanger ở chỗ nào. Lúc đầu thực sự tôi cũng không hiểu hắn muốn gì? Nhưng tôi nhanh ý cầm lấy từ tay hắn mang vào trong phòng, treo trong closet… Hắn luôn miệng nói thank you.
Còn mụ vợ nhà tôi miệng cười hớn hở, cứ liếc xem tôi có chú ý học việc vừa rồi hắn làm không. Tôi thì quần short áo thun bận tíu tít dọn bàn ghế chuẩn bị thức ăn, còn hơi đâu mà học với hành.
Hình minh họa
Đến bàn ăn, tôi chỉ chỗ cho hắn và bà vợ hắn ngồi. Hắn lịch sự kéo ghế cho vợ, rồi trịnh trọng sửa tướng khi đã ngồi xuống. Tôi mở rượu tính đổ vào ly mời khách, hắn đỡ chai rượu đỏ từ tay tôi, muốn chính tay rót rượu cho vợ. Rót một ít vào ly cho vợ hắn, tay hắn nhẹ nhàng xoáy chai rượu ngược lên để giọt rượu khỏi rơi xuống bàn rất điệu nghệ. Bà vợ hắn nâng ly lên ngửi tỏ vẻ hài lòng rồi gật đầu, lúc này hắn mới châm thêm rượu vô ly. Hắn tính rót cho vợ tôi, nhưng tôi cũng làm bộ ga lăng như hắn, đỡ chai rượu từ tay hắn, rót ào vào ly của vợ tôi, mắt nàng cứ chăm chăm nhìn tôi như trách sao mà xỗ sàng đến thế! Làm tôi chợt nhớ ra điệu bộ của hắn lúc nãy. Nhưng làm như tự nhiên tôi rót rượu cho hắn và tôi.
Trong khi ăn hắn lịch sự từng lời ăn tiếng nói với vợ hắn. Miệng nhai chẳng bao giờ mở miệng. Tất cả những cử điệu khoan thai nhẹ nhàng thỉnh thoảng lại cầm cái khăn đưa lên miệng chấm chấm hai bên mép. Liên tục khen từng món ăn làm vợ tôi phổng cả mũi. Tôi biết món xào hôm nay quá tay hơi mặn, nhưng hắn cứ luôn miệng tuyệt vời! tuyệt vời! Bà vợ hắn cười đắc ý như muốn phụ họa thêm với chồng. Từ tốn hỏi chuyện chúng tôi, quan tâm đến từng đứa con của chúng tôi. Vợ tôi cứ liên tục liếc tôi coi tôi có để ý mà học điều đó không?
Sau bữa ăn tôi mới biết đó là thâm ý của vợ tôi. Tôi tự trách mình sao mà dại thế. Thì ra mụ vợ nhà tôi, nhờ bữa tiệc đó để dạy cho tôi cách ăn uống ở bên Mỹ, cố ý để dằn mặt tôi.
Tôi tự trách mình sao lại bị trúng kế, từ nay ăn uống phải dè chừng rồi!
Mụ vợ từ ngày dạy tôi, biết làm người chồng văn minh, thì lấy làm mãn nguyện như đã thuần hóa được giống cọp dữ, biết canh nhà, và làm việc hầu hạ như nô lệ.
Tôi thầm tiếc cho thời oanh liệt khi còn ở Việt Nam quá! Nhưng lại nghe hết người này đến người kia hù “Cãi vã lại vợ, coi chừng vào tù như chơi”.
Tôi thấy mà thương cho tôi quá vì bà vợ tôi được đổi đời, chỉ mỗi bài học của thằng hàng xóm.
Tôi bây giờ đảm đang lắm! chăm chú việc nhà, chỉ biết cơm ngày hai bữa, không bao giờ dám nghĩ tới phở, vì sợ làm mệt đêm ngủ nằm mơ nói lảm nhảm bà cho một đạp xuống giường thì toi đời.
Thời gian thấm thoát đã năm năm đến Mỹ, chúng tôi tổ chức tiệc gia đình, định mời ông Mỹ hàng xóm thầy dạy trường đời của tôi, đã truyền cho tôi bí kíp chiều vợ, mà không phải tốn tiền tới lớp. Nhưng lạ một điều không thấy bà vợ tôi nhắc nhở học tập gương sáng trước mặt nữa, làm như mụ đã phát hiện ở ông hàng xóm điều gì, nhưng giấu không cho tôi biết.
Thời gian gần đây vì bận rộn công việc, nên tôi cũng không để ý đến ông hàng xóm tốt bụng nữa. Hôm nay, tôi đứng ở nhà nhìn ra trước cửa nhà, cố ý nếu thấy ông Mỹ hàng xóm đợi ra mở cửa xe cho vợ, sẽ xông ra mời ông ta luôn.
Khi vừa thấy ông bước ra cửa tôi vội đi ra lễ độ chào ông. Vừa lúc đó chiếc xe Lexus đời mới xuất hiện, cửa garage cũng vừa mở, tôi thấy một người đàn bà gốc Á trẻ trung bước xuống, tôi tưởng người realtor bán nhà, chưa kịp định thần thì thấy ông Mỹ trắng ra mở cửa hôn nhẹ trên môi như mọi khi ông gặp vợ. Chưa kịp định thần, ông đến bên tôi lịch sự giới thiệu với tôi người vợ mới cuả ông ta…
Tôi á khẩu lắp bắp nói lời từ biệt, cũng không kịp mời ông ta đến nhà dự kỷ niệm năm năm đến Mỹ.
Về đến nhà tôi vẫn còn bàng hoàng. Nghĩ quẩn, thì ra chàng Mỹ hàng xóm có chiêu độc mà mình quên không chịu học.
Bà vợ tôi càng ngày càng điệu đà, rảnh rang đi tán chuyện, ăn nói có vẻ tự tin, lâu lâu lại điệp khúc cũ “Sao anh chẳng chịu chiều vợ, cứ sao nhãng công việc, để nhà bừa ra thế !
Có lần nàng trách tôi “Anh chẳng biết ga lăng chút nào, vợ về chợ cứ lờ đi, không chịu ra giúp. Chưa có giây phút nào lãng mạn. Chẳng bao giờ đi chung với gia đình, đi cạnh vợ con thì cứ như sợ người ta nhận dạng. Sinh nhật, hay ngày cưới, chẳng thèm quan tâm tí nào.”
Tôi vội cười trừ cho qua. May mà kỳ này không còn thấy nàng đưa nhân vật điển hình tiên tiến của nước Mỹ nữa.
Hình minh họa
Nhưng tôi lại ghen tức với ông Mỹ trắng hàng xóm. Hắn lấy vợ lần này là lần thứ ba rồi. Cô vợ nào hắn cũng một bài ga lăng lịch sự, như muốn hàng xóm chứng kiến giây phút hạnh phúc của hắn từ ngoài cửa vào tới trong nhà.
Mà không hiểu sao hắn lại ly dị dễ đến thế? Hai bà vợ đầu là Mỹ trắng đẹp rất dễ thương, bà vợ hiện giờ là Trung Hoa, đẹp gái dáng cao như người mẫu. Nhờ hắn đổi khẩu vị thường xuyên, mà người hắn cứ hây hây ra.
Rồi có một lần cũng một điệp khúc chê đàn ông Việt Nam, thế này thế kia … như ám chỉ. Tôi mạnh bạo lấy ông Mỹ trắng, hàng xóm ra làm điển hình ngay.
"Em đừng vội lên mặt. Em coi cái ông Mỹ trắng hàng xóm, mà em lấy làm điển hình cho đàn ông Mỹ ga lăng. Hắn lấy con vợ này, là lần thứ ba rồi đấy! Con vợ nào đi chợ về là hắn cũng săn be cứ hôn chùn chụt, honey ! honey !, ra chiều thương vợ và chung tình lắm. Hai vợ chồng hắn sang nhà mình chơi ăn tối, hắn lịch sự kéo ghế cho vợ ngồi, dùng những cử điệu, vuốt ve ra chiều cưng vợ hết ý, khoe khoang tặng vợ hết món quà này đến món quà khác. Nhưng hắn đã thay tới ba đời vợ rồi đấy !!!!
Còn chồng của em đây này, tuy có gia trưởng một tí nhưng cũng biết thế nào là bổn phận và trách nhiệm, chung thủy suốt bao nhiêu năm suốt ngày quanh quẩn ở xó nhà. Cầy ruộng khô cứ trợn cả mắt. Đấy em ngon thì kiếm thử thằng Mỹ cho biết mặt". Chẳng hiểu sao hôm đó tôi vùng lên nói hăng thế.
Ấy nhờ vậy như gáo nước lạnh tạt vào mặt nàng. Hình như bà vợ tôi biết gương trước mắt. Đàn ông Mỹ không chung thủy hay thay đổi mà nàng bớt lên mặt với tôi.
Cô ấy như tỉnh ra, và đã thay đổi rất nhiều. Bây giờ nàng hiền hậu như xưa, cúc cung tận tụy với chồng con, hết dám lên mặt.
Nhưng tôi cũng đã phải cố gắng thay đổi để sống cho phù hợp, nhưng vẫn giữ lại tính cách chung thủy của đàn ông Việt.
Tuyết Phong
Ngày mà tôi đến Mỹ mọi sự đều cảm thấy lạ mắt. Tất cả chung quanh tôi đều là những bí mật cần phải khám phá. Gay cấn nhất là vụ phải học làm ... chồng
Vừa an cư được sáu tháng, bài học đầu tiên là ông Mỹ hàng xóm tôi, là một “điển hình”. Cứ mỗi lần vợ hắn đi chợ về, vợ tôi lại gọi tôi ra nhìn gia đình hắn mà học gương làm chồng.
Hắn nhanh nhẹn đon đả khi thấy vợ đi chợ về, mặt mày hí hửng ra phiá xe của vợ, mở cửa xe, đợi vợ xuống xe hôn nhẹ trên môi, sau đó tíu tít hỏi han. Sau đó bà vợ ung dung đi vào nhà, trong khi hắn phải mở trunk xe bê hết thứ này đến thứ khác mang vào, để cẩn thận thứ nào ra thứ đó vào trong các kệ của garage. Hôm nào thấy xe vợ hắn bẩn một chút là hắn “khuyến mãi” thêm lau chùi xe cho sạch, vừa làm vừa húýt gió, ra điều rất vui sướng phục vụ cho vợ.
Đấy là chưa tính đến buổi sáng hắn mở cửa garage warm up xe cho vợ, đứng mở cửa xe, hôn nhẹ trên môi, đứng vẫy tay tiễn vợ đi làm miệng liên tục nói những lời chúc tốt đẹp, khi nào vợ đi khuất mới vào nhà…
Hình minh họaTôi ở bên nhà nhìn qua mà thấy ứa gan. Vợ tôi cười khẩy, ra điều đắc ý, nàng khẽ nói nhỏ làm như cố tình để tôi nghe thấy. “Chồng thế mới là chồng chứ”. Tôi đành phải nuốt giận vào trong, cười lên một tiếng cho vợ vừa lòng, làm như mình thần phục người đàn ông Mỹ ga lăng.
Rồi một lần khác ngoài trời đang mưa lớn, ra nhìn trời mưa tôi còn lười không muốn ngó. Thế mà vợ tôi cứ gọi tôi ra để nhìn ngoài trời mưa, để học bài học mới. Tôi đành miễn cưỡng ra nhìn để khỏi phải làm phật lòng mụ vợ đang được đổi đời…
Trời mưa tầm tã như thế ! Thằng Mỹ hàng xóm tay cầm dù thong thả, chậm rãi đứng mở cửa xe cho vợ, hôn nhẹ trên môi, rồi cầm dù che cho vợ bước vào nhà, trong khi hắn thì bị ướt, thế mà miệng hắn vẫn toe toét cười nói như sáo, hớn hở làm như cả đời mới thấy cơn mưa, và hắn thích thú được dầm trong mưa, như làm của lễ hy sinh toàn mưa dâng cho vợ
Tôi chăm chú nhìn hắn ta. Rồi thầm chửi. “Đồ mũi lõ nịnh đầm. Vợ tôi hỏi ngược lại ”Anh phục hắn lắm hả?” Tôi nói to “Sát đất”.
Hình minh họaTôi vẫn quen thói gia trưởng như ở Việt Nam, mình làm việc gì to tát, chứ ai lại đi chợ, lau nhà, nấu ăn, giặt quần áo… Ăn uống phải được vợ dọn bưng ra tận nơi, ăn xong tỉnh bơ đứng lên để vợ dọn dẹp, hôm nào ngon miệng tặng nàng vài lời khen cho nàng phổng mũi, hôm nào dở chê cho tối mặt… Nhưng từ hôm nhìn lóm được cách người Mỹ cư xử, tôi cảm thấy hơi chột dạ, nên cũng phải thay đổi đôi chút…
Hôm lễ Thanksgiving, chàng Mỹ hàng xóm mang qua nhà tôi biếu cho một con gà tây nướng, mừng tôi mới đến ở xóm này. (đây là Thanksgiving đầu tiên của chúng tôi đến Mỹ). Vợ tôi nhanh nhẩu hỏi hắn ai làm và nướng gà đấy, sao mà ngon thế!
Hắn tỉnh bơ “tôi làm,” rôi bồi luôn một tràng. Tôi hằng ngày nấu cơm cho vợ, giặt quần áo, làm hết mọi chuyện trong gia đình. Bà vợ chỉ việc ngồi vào ăn và cho điểm…
Tôi há hốc mồm định cầm con gà nướng của hắn ném vào góc nhà. Mụ vợ vội liếc xéo, để xem như tôi có nghe điều đó không. Tôi giả vờ cười gượng, miệng nói cám ơn, đi thẳng vào trong nhà làm như không thèm nói chuyện với hắn. Thế mà hắn vẫn không biết ý… Cứ thao thao bất tuyệt khoe khoang thành tích nịnh đầm của hắn với vợ.
Mụ vợ nhà tôi nghe không sót một lời nào. Nàng còn bạo mồm ước ao một người chồng giống hắn. Tôi nghe mà muốn điên cả máu, tính trở ra gặp hắn tiễn hắn về sớm cho tôi nhờ, để mụ vợ hết ba hoa…
Hình minh họaMột năm sau thấy bên nhà chàng Mỹ hàng xóm bỗng có người đàn bà khác, lúc đầu tôi tưởng là em của hắn nên không để ý. Nhưng rồi có một lần vừa đi làm về thấy hắn đứng ở cửa như đang đợi vợ về chợ. Hắn chào tôi. Đúng lúc bà Mỹ mà tôi nghĩ là em hắn vừa về tới. Hắn trìu mến giới thiệu với tôi bà đó là vợ hắn.
Tôi ngạc nhiên, định hỏi người đàn bà trước, vợ hắn đâu. Nhưng tôi kịp thời dừng lại, cáo lui đi vào trong nhà.
Hắn ta không biết rằng cả năm qua tôi đã thay đổi và lột xác như rắn hổ mang lột da theo chu kỳ chỉ vì bài học của hắn mà tôi phải thực hành. Vào ngày Tết cổ truyền, mụ vợ nhà tôi sáng ý mời hắn đến nhà ăn Tết. Tôi ngạc nhiên hỏi, sao không mời mấy anh em của tôi, bà vợ tỉnh bơ trả lời, “bán anh em xa, mua láng giềng gần” ; “ông ta lịch sự cho mình gà nướng mỗi năm anh không nhớ à?” Không dám làm phật ý nàng, tôi trả lời, thôi thì tùy em…
Hôm đến nhà tôi ăn hai vợ chồng hắn bước vào nhà, ăn mặc lịch sự như đi dự tiệc cưới, xức dầu thơm phưng phức, vào trong nhà tôi, hắn lịch sự cởi áo khoác cho vợ mắt dáo dác nhìn chung quanh nhà tôi coi hanger ở chỗ nào. Lúc đầu thực sự tôi cũng không hiểu hắn muốn gì? Nhưng tôi nhanh ý cầm lấy từ tay hắn mang vào trong phòng, treo trong closet… Hắn luôn miệng nói thank you.
Còn mụ vợ nhà tôi miệng cười hớn hở, cứ liếc xem tôi có chú ý học việc vừa rồi hắn làm không. Tôi thì quần short áo thun bận tíu tít dọn bàn ghế chuẩn bị thức ăn, còn hơi đâu mà học với hành.
Hình minh họaĐến bàn ăn, tôi chỉ chỗ cho hắn và bà vợ hắn ngồi. Hắn lịch sự kéo ghế cho vợ, rồi trịnh trọng sửa tướng khi đã ngồi xuống. Tôi mở rượu tính đổ vào ly mời khách, hắn đỡ chai rượu đỏ từ tay tôi, muốn chính tay rót rượu cho vợ. Rót một ít vào ly cho vợ hắn, tay hắn nhẹ nhàng xoáy chai rượu ngược lên để giọt rượu khỏi rơi xuống bàn rất điệu nghệ. Bà vợ hắn nâng ly lên ngửi tỏ vẻ hài lòng rồi gật đầu, lúc này hắn mới châm thêm rượu vô ly. Hắn tính rót cho vợ tôi, nhưng tôi cũng làm bộ ga lăng như hắn, đỡ chai rượu từ tay hắn, rót ào vào ly của vợ tôi, mắt nàng cứ chăm chăm nhìn tôi như trách sao mà xỗ sàng đến thế! Làm tôi chợt nhớ ra điệu bộ của hắn lúc nãy. Nhưng làm như tự nhiên tôi rót rượu cho hắn và tôi.
Trong khi ăn hắn lịch sự từng lời ăn tiếng nói với vợ hắn. Miệng nhai chẳng bao giờ mở miệng. Tất cả những cử điệu khoan thai nhẹ nhàng thỉnh thoảng lại cầm cái khăn đưa lên miệng chấm chấm hai bên mép. Liên tục khen từng món ăn làm vợ tôi phổng cả mũi. Tôi biết món xào hôm nay quá tay hơi mặn, nhưng hắn cứ luôn miệng tuyệt vời! tuyệt vời! Bà vợ hắn cười đắc ý như muốn phụ họa thêm với chồng. Từ tốn hỏi chuyện chúng tôi, quan tâm đến từng đứa con của chúng tôi. Vợ tôi cứ liên tục liếc tôi coi tôi có để ý mà học điều đó không?
Sau bữa ăn tôi mới biết đó là thâm ý của vợ tôi. Tôi tự trách mình sao mà dại thế. Thì ra mụ vợ nhà tôi, nhờ bữa tiệc đó để dạy cho tôi cách ăn uống ở bên Mỹ, cố ý để dằn mặt tôi.
Tôi tự trách mình sao lại bị trúng kế, từ nay ăn uống phải dè chừng rồi!
Mụ vợ từ ngày dạy tôi, biết làm người chồng văn minh, thì lấy làm mãn nguyện như đã thuần hóa được giống cọp dữ, biết canh nhà, và làm việc hầu hạ như nô lệ.
Tôi thầm tiếc cho thời oanh liệt khi còn ở Việt Nam quá! Nhưng lại nghe hết người này đến người kia hù “Cãi vã lại vợ, coi chừng vào tù như chơi”.
Tôi thấy mà thương cho tôi quá vì bà vợ tôi được đổi đời, chỉ mỗi bài học của thằng hàng xóm.
Tôi bây giờ đảm đang lắm! chăm chú việc nhà, chỉ biết cơm ngày hai bữa, không bao giờ dám nghĩ tới phở, vì sợ làm mệt đêm ngủ nằm mơ nói lảm nhảm bà cho một đạp xuống giường thì toi đời.
Thời gian thấm thoát đã năm năm đến Mỹ, chúng tôi tổ chức tiệc gia đình, định mời ông Mỹ hàng xóm thầy dạy trường đời của tôi, đã truyền cho tôi bí kíp chiều vợ, mà không phải tốn tiền tới lớp. Nhưng lạ một điều không thấy bà vợ tôi nhắc nhở học tập gương sáng trước mặt nữa, làm như mụ đã phát hiện ở ông hàng xóm điều gì, nhưng giấu không cho tôi biết.
Thời gian gần đây vì bận rộn công việc, nên tôi cũng không để ý đến ông hàng xóm tốt bụng nữa. Hôm nay, tôi đứng ở nhà nhìn ra trước cửa nhà, cố ý nếu thấy ông Mỹ hàng xóm đợi ra mở cửa xe cho vợ, sẽ xông ra mời ông ta luôn.
Khi vừa thấy ông bước ra cửa tôi vội đi ra lễ độ chào ông. Vừa lúc đó chiếc xe Lexus đời mới xuất hiện, cửa garage cũng vừa mở, tôi thấy một người đàn bà gốc Á trẻ trung bước xuống, tôi tưởng người realtor bán nhà, chưa kịp định thần thì thấy ông Mỹ trắng ra mở cửa hôn nhẹ trên môi như mọi khi ông gặp vợ. Chưa kịp định thần, ông đến bên tôi lịch sự giới thiệu với tôi người vợ mới cuả ông ta…
Tôi á khẩu lắp bắp nói lời từ biệt, cũng không kịp mời ông ta đến nhà dự kỷ niệm năm năm đến Mỹ.
Về đến nhà tôi vẫn còn bàng hoàng. Nghĩ quẩn, thì ra chàng Mỹ hàng xóm có chiêu độc mà mình quên không chịu học.
Bà vợ tôi càng ngày càng điệu đà, rảnh rang đi tán chuyện, ăn nói có vẻ tự tin, lâu lâu lại điệp khúc cũ “Sao anh chẳng chịu chiều vợ, cứ sao nhãng công việc, để nhà bừa ra thế !
Có lần nàng trách tôi “Anh chẳng biết ga lăng chút nào, vợ về chợ cứ lờ đi, không chịu ra giúp. Chưa có giây phút nào lãng mạn. Chẳng bao giờ đi chung với gia đình, đi cạnh vợ con thì cứ như sợ người ta nhận dạng. Sinh nhật, hay ngày cưới, chẳng thèm quan tâm tí nào.”
Tôi vội cười trừ cho qua. May mà kỳ này không còn thấy nàng đưa nhân vật điển hình tiên tiến của nước Mỹ nữa.
Hình minh họaNhưng tôi lại ghen tức với ông Mỹ trắng hàng xóm. Hắn lấy vợ lần này là lần thứ ba rồi. Cô vợ nào hắn cũng một bài ga lăng lịch sự, như muốn hàng xóm chứng kiến giây phút hạnh phúc của hắn từ ngoài cửa vào tới trong nhà.
Mà không hiểu sao hắn lại ly dị dễ đến thế? Hai bà vợ đầu là Mỹ trắng đẹp rất dễ thương, bà vợ hiện giờ là Trung Hoa, đẹp gái dáng cao như người mẫu. Nhờ hắn đổi khẩu vị thường xuyên, mà người hắn cứ hây hây ra.
Rồi có một lần cũng một điệp khúc chê đàn ông Việt Nam, thế này thế kia … như ám chỉ. Tôi mạnh bạo lấy ông Mỹ trắng, hàng xóm ra làm điển hình ngay.
"Em đừng vội lên mặt. Em coi cái ông Mỹ trắng hàng xóm, mà em lấy làm điển hình cho đàn ông Mỹ ga lăng. Hắn lấy con vợ này, là lần thứ ba rồi đấy! Con vợ nào đi chợ về là hắn cũng săn be cứ hôn chùn chụt, honey ! honey !, ra chiều thương vợ và chung tình lắm. Hai vợ chồng hắn sang nhà mình chơi ăn tối, hắn lịch sự kéo ghế cho vợ ngồi, dùng những cử điệu, vuốt ve ra chiều cưng vợ hết ý, khoe khoang tặng vợ hết món quà này đến món quà khác. Nhưng hắn đã thay tới ba đời vợ rồi đấy !!!!
Còn chồng của em đây này, tuy có gia trưởng một tí nhưng cũng biết thế nào là bổn phận và trách nhiệm, chung thủy suốt bao nhiêu năm suốt ngày quanh quẩn ở xó nhà. Cầy ruộng khô cứ trợn cả mắt. Đấy em ngon thì kiếm thử thằng Mỹ cho biết mặt". Chẳng hiểu sao hôm đó tôi vùng lên nói hăng thế.
Ấy nhờ vậy như gáo nước lạnh tạt vào mặt nàng. Hình như bà vợ tôi biết gương trước mắt. Đàn ông Mỹ không chung thủy hay thay đổi mà nàng bớt lên mặt với tôi.
Cô ấy như tỉnh ra, và đã thay đổi rất nhiều. Bây giờ nàng hiền hậu như xưa, cúc cung tận tụy với chồng con, hết dám lên mặt.
Nhưng tôi cũng đã phải cố gắng thay đổi để sống cho phù hợp, nhưng vẫn giữ lại tính cách chung thủy của đàn ông Việt.
438676 top -
Hậu... Xuất cảnh: Hoa Kỳ qua cái nhìn của người mới đến 16.
1, 2

Romantic Piano Radio