.
Hậu... Xuất cảnh: Hoa Kỳ qua cái nhìn của người mới đến 8.
1, 2, 3 - bottom

Hậu Xuất Cảnh - Chương 8
Not big deal!

minhdung


Tuy không phải là những chuyện “lớn” nhưng cũng là những câu chuyện nho nhỏ đáng quan tâm…
Ngày mình được gọi lên office của hãng đang làm việc để ký hợp đồng mua bảo hiểm, tay phụ trách nhân sự sau khi giải thích quyền lợi, trách nhiệm .v.v… đủ thứ quanh vấn đề bảo hiểm, cuối cùng đến phần thừa kế thì câu chuyện thế này:
- Nếu ví dụ anh bị… “chết” thì phần hãng sẽ bồi thường 25,000 USD. Mình giật mình…
- Sao nữa ạ?
- Anh cho biết người sẽ nhận số tiền đó…
- Vâng, đó là vợ tôi, tên cô ấy, số An Sinh Xã Hội, địa chỉ đây.
- Được rồi, còn người thứ hai là ai?
- Dạ, vợ tôi được rồi!
- Không được, ví dụ lỡ cả hai vợ chồng anh cùng… chết thì sao?
Tá hỏa tam tinh, có cái kiểu “ví dụ” gì lạ lùng thế này? Hết “ví dụ” mình chết đã đành, lại còn “ví dụ”: cả hai vợ chồng anh cùng chết nữa thì thật là… quá quắc!!! Người Việt mình thông thường sẽ không bao giờ “ví dụ” cái kiểu… trời ơi ấy vì như thế chả khác nào… trù ẻo người khác, nhưng người Mỹ thì không, họ cứ thẳng vấn đề mà bàn… Nghĩ cũng… ớn! Đó là một trong những khác biệt văn hóa mà mình cũng phải tập làm quen dần, nhất là đối với hội U50 trở lên ở… VDT!!!

Người Mỹ lịch sự, nhưng hình như không có khái niệm về “Lễ phép”, Lớn nhỏ gì gặp nhau cũng “Hi” là xong, ngay trong ngôn ngữ đã không có khoảng cách về vai vế, chỉ có You and I là hết, trong hãng làm có mấy chú “nhóc con Mỹ” chỉ đáng tuổi con mình, mình chưa quen với lối nói chuyện của chúng nó nên nhiều khi thấy cũng bực, hỏi gì cũng trống không, chào thì giơ tay, hất hàm… Ở VN hỏi tuổi người lớn đáng cỡ cha chú là phải cẩn thận, nói chuyện là phải có dạ có thưa… Ở đây thì… thôi vậy!!!

Con nít ở VN mới sang, thường nhận được cảm tình của rất nhiều người Việt ở Mỹ vì đa số đều rất lễ phép, con nít sinh ra, lớn lên ở đây thật khó được như thế dù gia đình thuần Việt, không phải là họ không dạy dỗ chúng điều đó, nhưng dạy làm sao được khi xã hội chung là như thế? Thế mới biết duy trì được bản sắc dân tộc thật khó biết bao ở xứ người, nhận rõ vấn đề nên mình luôn nhắc con: Ai sao mặc kệ, con vẫn phải chào hỏi người lớn một cách “tận tình” cho ba. Tại sao người Nhật sang đây vẫn cúi gập người, người Thái vẫn chắp tay trước ngực để chào khách dù chung quanh họ chẳng ai làm như thế, vậy mà một trong những thói quen tốt đẹp của người Việt: Chào hỏi người lớn khi họ đến nhà mà chúng ta lại không???
Sang đây, các bạn sẽ còn gặp nhiều việc nho nhỏ nhưng sự khác biệt về văn hóa có nhiều khi không nhỏ một chút nào, và chúng ta cũng sẽ phải dần tập làm quen với những điều ấy…

Nhưng khác biệt văn hóa không phải là chỉ những khác biệt tiêu cực, còn đó rất nhiều những khác biệt tích cực mà người Việt chúng ta cần phải học hỏi ở họ như văn hóa nơi công cộng: Họ không bao giờ nói to, ồn ào như người Việt chúng ta, vào những nhà hàng buffet rất đông người - nhất là các ngày nghỉ lễ- nhưng tuyệt đối không nghe ồn ào, to tiếng, càng không bao giờ thấy cảnh chen lấn, tất cả đều “get line” kể cả khi đi… restroom!
Một phong cách nữa của người Mỹ mà mình rất thích là tiền “tip”. Hồi mới sang, nói thật mình không dám mua cái gì quá… 4 dollars : Ăn tô canh rau muống nho nhỏ tính ra tiền rau, tiền tôm hết gần… 70.000, gói thuốc Mallboro, tính ra 100.000, đi xe bus ở Cali leo lên leo xuống hết 28.000, đi cả ngày hết 72.000.v.v… Nghĩa là vài dollars đối với đa phần người Việt mới sang chưa làm ra tiền là khá lớn bởi còn thói quen tính ra tiền Việt nên “ể” cả mình, thế nên việc đi ăn tô phở “sale off” giá có 3 USD mà tiền “tip” để lại 2 USD thì… đau quá! Rồi qua hơn nữa năm ở đất Mỹ này, trải qua nhiều lần đi ăn uống nhiều nơi khác nhau, mình quan sát, ngẫm nghĩ và nhận ra rằng thói quen cho tiền “tip” là một nét văn hóa rất đáng quý của người Mỹ, qua hành động này họ bày tỏ sự trân trọng những người lao động tay chân, bưng bê phục vụ bữa ăn cho họ, mình cũng để ý thường thì nhiều người Mỹ để những đồng tiền tip lại ở trên bàn một cách ngay ngắn, và cũng thấy có một số người Việt không ít để bừa, thậm chí là lẫn chung với giấy chùi miệng lộn xộn trên bàn… Hiểu ra vấn đề, sau này mình không bao giờ thấy tiếc khi chỉ ăn tô phở vài đồng mà tiền “tip” gần bằng tô phở nữa! Mình cũng không quên dạy con gái: “Dù vội đến đâu, con hãy luôn luôn nhớ vuốt thẳng và để ngay ngắn tiền “tip” trên bàn con nhé, bởi những người lao động bưng bê đó có thể Kỹ sư, Bác sĩ, Tiến sĩ sau này, hoặc cũng có thể là bố là mẹ của những bậc trí thức sau này đó, hay đơn giản hơn, họ có thể chính là… ba, hay đó là một người kiếm sống bằng sự lao động chân chính, họ xứng đáng được chúng ta tôn trọng đó con gái ạ!”

Ai dám bảo đất Mỹ là đất tự do quá trớn??? Người Mỹ rất bảo thủ và tôn trọng các giá trị truyền thống đấy! Ở đây, trẻ con rất được coi trọng nhưng đừng nhầm, lạng quạng là cảnh sát “múm” như chơi, ở bên này trong giờ học mà có cháu nào lang thang ngoài đường, gặp cảnh sát là bị hỏi thăm sức khỏe ngay, đừng có nói chuyện trốn học lang thang, net niếc như ở VN. Quá 11h00 đêm trẻ con dưới 16 tuổi không được ra đường mà không có người lớn đi kèm (số tuổi tùy theo luật của từng tiểu bang, có tiểu bang quy định 18 tuổi). Trẻ con cũng bị cấm vào các Casino, (cho dù đi với cha mẹ) bị cấm mua bia rượu, thuốc lá…
Ở Mỹ này các bạn sẽ tuyệt đối không thấy từng nhóm bọn trẻ “chưa kịp lớn” đã vội nhuộm đầu xanh đỏ, xỏ khuyên tai đầy tai đầy mũi, tụ tập ăn nhậu hút thuốc phì phèo ở một bãi đất hoang nào đó, chửi thề, nói bậy ỏm tỏi trong đêm khuya vắng và sẳn sàng gây sự, thậm chí là đâm chém bất cứ ai mà chúng cảm thấy “chướng mắt”!!!
Các bạn cũng sẽ không thấy cảnh… đệ tử lưu linh cầm chai rượu vừa đi vừa tu ở nơi công cộng, mua rượu phải có cái gói giấy bọc bên ngoài, nhiều tiểu bang còn quy định rượu bia không được để ở băng ghế trước gần tài xế dù chưa mở nắp!
Ngày con mình đi học, nhà trường yêu cầu cha mẹ ký tên vào một tờ giấy để đồng ý cho con em mình được sử dụng internet ở trường học, máy ở trường được trang bị phần mềm ngăn chặn các trang web xấu rất hiệu quả.
Ngày còn làm ở Convenience store, mình chứng kiến một lần cảnh sát mặc thường phục vào mua bia, may mà bà chủ luôn có thói quen đòi người mua bia xem ra có vẻ còn trẻ cho xem “Drive License”, cậu bé chưa đủ tuổi liền bị từ chối không bán, ngay lập tức người đàn ông đứng sau lưng rút thẻ cảnh sát: “Tôi là cảnh sát, bà đã chấp hành tốt luật không bán bia cho người không đủ tuổi, tuy nhiên (chỉ vào mấy cuốn tạp chí trên quầy gần đó) tại sao bà không “cover” hình các cô gái ăn mặc hở hang này?”. Hỏi lại mình mới biết là theo luật, sách báo bày bán có hình những người ăn mặc có vẻ hở hang đều phải có một tấm bảng gì đó để che những phần đó lại, chỉ chừa khuôn mặt và tên của tạp chí mà thôi! Sau khi nghe bà chủ giải thích rằng đã “cover” nhưng khách hàng xem xong đã để tấm bảng che lệch sang một bên, viên cảnh sát nói thêm: “Tôi không cần biết những việc đó, nhưng nếu lần sau tôi còn bắt gặp như thế, tôi sẽ phạt bà 500 USD”.

Nói chung xứ Mỹ này là một nơi trật tự và luật pháp được tôn trọng, qua đó, quyền con người, sự an toàn của mỗi một con người được bảo đảm, không ai có thể tự nhiên bắt bớ, đánh đập, hay cư xử kiểu “xã hội đen” với bạn ở đất Mỹ này, càng không thể có chuyện băng nhóm cầm mã tấu chém người ngang nhiên giữa ban ngày nếu không muốn ăn… đạn của Police và đó là điều chắc chắn…

Ở trường học cũng thế, tùy theo tiểu bang luật có khác nhau nhưng nói chung là quy định rất chi tiết về những điều được làm và không được làm của mỗi một học sinh, hệ thống giáo dục ở đây không cho phép ai bắt nạt con các bạn ở trường như ở OK thì trường con gái gởi về cho mình một tập tài liệu dày cộp ghi rất nhiều điều cụ thể, đáng chú ý trong đó có đoạn ghi quy định về “Cấm bắt nạt” mình xin tạm trích một đoạn nguyên văn như sau:
Bullying
Bullying, intimidation, or harassment, whether written, verbal, or in cyber space, even in jest, is not allowed in any district school. Behavisors that place another student or group of students in fear of harm, or insult or demean any student or group of students will not be permitted. Bullying behaviors are prohibited on school premies, at schoo sponsored or school relate activities, events or funtions, or anywhere that students, are under the supervision of school personnel…
Tạm dịch:
Bắt nạt
Bắt nạt, đe dọa, hoặc quấy rối, cho dù là bằng chữ viết hay lời nói, hoặc trên net, ngay cả lời chế giễu đều không được cho phép của phân bộ. Hành vi làm cho một học sinh khác hay một nhóm học sinh lo sợ bị hại, hoặc nhục mạ bất cứ học sinh hay nhóm học sinh nào đều bị ngăn cấm. Các hành vi bắt nạt bị ngăn cấm ở nhà trường, nơi trường học bảo trợ, hoặc các hoạt động có liên quan đến trường học, các hoạt động hoặc bất cứ nơi nào dưới sự kiểm soát của nhân viên nhà trường…

Kể cho các bạn nghe một cách chi tiết như thế để các bạn có thể yên tâm với sự an toàn của con cái mình khi đi học ở xứ sở này, nó là very good!

Ở đây sướng nhất là trẻ con và người già! Các bạn nào hổng trẻ cũng hổng già, hoặc là… (hổng chịu già) thì cẩn thận, tuổi con trâu là… cái chắc! Tha hồ mà kéo cày… Hi hi…
Còn một điều nữa đó là đa số người Việt ở đây lâu năm đều trẻ hơn tuổi thật rất nhiều, nếu theo “nhãn quan” của người ở VN thì nhìn người phụ nữ này có lẽ chỉ khoảng 42 tuổi (chỉ đoán thầm, có cho tiền cũng hổng dám hỏi tuổi phụ nữ ở đây!), khéo léo điều tra một chút mới phát hiện ra rằng xin thưa, cô ấy gần 60 tuổi rồi đấy!
Đàn ông cũng thế, nhìn thì cũng trẻ trẻ, đẹp trai cỡ… mình mà thui ( ! ), điều tra ra mới biết hơn mình ít cũng là 5,6 tuổi, cho nên sau này sang đây nếu ai thấy bác Admin nhà mình trông có vẻ trẻ trung thì đừng vội gọi bằng “anh”, trông trẻ thế thôi chứ ít nhất cũng trên… 80 tuổi rùi đó!
Hổng tin, các bạn cứ nhìn hình người đang định... so găng với Nữ thần tự do đó. Người trong hình mà quá 30 tuổi thì mình... chít liền! (Đó là mình nhìn mặt nên đoán chắc như đinh đóng cột, còn để kiểm chứng xem đúng hay sai thì các bạn nào gan thì làm đi, mình hổng dám! Hi hi...)
Bây giờ thì mình… trốn lẹ đây kẻo bác í nổi giận thì… toi! Hì hì…

55082 top -
Chào anh Minh Dung, rất nhiều anh chị đã khen các bài viết của anh trong loạt bài Hậu xuất cảnh, với tôi đến bài số 8 này thì tôi không thể dừng được nữa việc viết lời cám ơn và khen ngợi anh. Tôi đặc biệt rất thích sự phân tích của anh ở đoạn anh viết về tiền tip, các con anh thật may mắn vì chúng có được người Bố như anh, dạy chúng nhiều điều tuy nhỏ trong cuộc sống nhưng đầy ý nghĩa làm cho chính mình và mọi người luôn cảm nhận được sự đẹp đẽ của cuộc sống quanh ta.

55085 top -
Thanh kiều, Mít xờ tờ MinhDung, hehehe. Anh viết giống như anh đang ở chung với em từ đó giờ mà em hông biết vậy. Chỉ khác chút xíu là nơi em ở SF hay nghe nói về mấy vụ pắn chít ngừ lém, thường là ở Oakland và Richmond. Nên nhiều khi đi qua đó cũng hơi ớn lạnh anh ạ.

55089 top -
Chào bạn Minhdung!
Thấy bạn cũng tham gia ở nhiều topic khác, mình tưởng bạn quên loạt bài này rồi, vậy là bạn vẫn tiếp tục, và mình vẫn được học tiếp những kinh nghiệm từ bạn. Thấy cách bạn dạy con là mình có thể đoán bạn là người thế nào! Mình rất hân hạnh được làm quen với bạn, dù đã vào VDT thì ai cũng là người một nhà rồi.
Chúc bạn và gia đình luôn may mắn và hạnh phúc
Thân

55091 top -
Chào các bạn ninh59, hak và tnv04.
Cám ơn các bạn, chỉ một lời khích lệ của bạn bè, mình cảm thấy vui trong lòng, chính các bạn cũng đang "làm cho khác cảm nhận được sự đẹp đẽ của cuộc sống quanh ta" đó.
Rất vui được làm bạn với các bạn: Những người xa nhưng không lạ với những ý nghĩ thật gần nhau. Cầu chúc tốt lành cho tất cả các bạn.

55094 top -
Chào anh Minhdung!
Không những tôi thường xuyên quan tâm loạt bài của anh mà tôi còn khuyến khích các con tôi xem thật tường tận những bài này, và thật lạ là chúng đọc rất chăm chú theo dõi cụ thể còn thể hiện cho tôi biết cảm nhận những gì chúng hiểu qua, thật lòng cám ơn anh đã thực hiện bài viết để người đi sau học hỏi rút kinh nghiệm hiểu biết thêm.
Chúc anh sức khoẻ dồi dào để viết nhiều bài nữa.

55100 top -
Anh MINHDUNG, đọc nhửng bài viết của anh,những chia sẻ kinh nghiệm của người đi trước,hình như có một xúc cảm dâng lên.Đúng là xúc cảm MD àh nên mình đả mạnh dạn viết lên bao trăn trỡ nỗi niềm của người sắp ra đi.Cám ơn anh đã cho DB ý tưởng,cám ơn chia sẻ về cuộc đời,cám ơn tất cả và chúc anh sức khoẻ ,may mắn trên bước đường tới.
Khi nghe ví dụ 1 ở hãng,anh thừa kế cho vợ ,khi nghe vidụ 2 chưa nghe anh thừa kế cho ai,thôi thì chọn DB đi nha vì DB cũng sắp qua kakaka,DB chuẩn bị chạy đây chứ k bị MD chưưưưiiiỉ,hehehe DB cũng đang tập làm dân MỸ để k bị sock khi nghe câu nay.

55111 top -
Chào anh minhdung
Mình vẫn luôn theo dõi loat bài của anh. thật tuyệt ,cám ơn anh đã chia sẽ tâm tình cho toàn thể anh em VDT
Hy vọng anh sẽ cho ae trong diễn đàn đọc tiếp những bài hxc tiếp theo
ít nhiều gì cũng có thể giúp cho những ai sắp ra đi có một cái nhìn khách quan hơn về cuộc sống nơi quê hương thứ 2 của mình .
Chúc anh luôn vui và mau chóng hòa nhịp vào cuộc sống mới

55116 top -
Chào các bạn minhkiet, dungbich2000, manhcuong và anh smngu123...
Hôm nay được off nên mới viết được đó! Thật không ngờ là bài viết kể lể chuyện đời của mình lại được anh minhkiet bảo các cháu cùng đọc nữa, từ nay chắc phải... cân nhắc câu chữ hơn một chút rồi!
Anh Dungbich đừng ngán để sang Mỹ dù anh đã có một cơ ngơi không thường chút nào. Có một điều không biết có nên nói ra không, chứ nói thật với anh, vật chất có dư giả mà tinh thần luôn nặng nề, đè nén thì chưa chắc gì chúng ta đã thật sự cảm thấy mình hạnh phúc. Ngày đặt chân xuống phi trường LAX, lúc ra khỏi cửa hải quan -Nghĩa là lúc mình chính thức đặt chân vào đất Mỹ - nói thật với anh mình cảm thấy tâm hồn thanh thản lạ lùng, một cảm giác mà... ba mươi mấy năm rồi mình chợt cảm thấy trở lại trong lòng!
Còn anh smngu thì rất cảm ơn anh, đọc comment của anh thì biết có lẽ mình cũng đã có lần "bị" hai lần tiền tip rùi anh ạ bởi mình có bao giờ đọc kỹ cái receipt đâu (vì mắt phải đeo kiếng vào, rắc rối quá!)nhưng hổng sao, mình không "nghèo thêm" vì vài đồng, nhưng người nhận thì chắc sẽ "vui thêm" anh nhỉ? Nhưng anh cũng... ăn gian quá xá đấy, 50 tuổi trở xuống thì gọi là U50, 51 tuổi trở lên thì phải là... U60, làm gì có cái vụ... O50!!! (over 50 như anh nói!) Hi hi...
Cám ơn anh, một thành viên đặc biệt của diễn đàn vì trở thành thành viên của VDT mà lại không có việc gì cần liên quan đến... di trú cho chính anh hoặc gia đình.
Một lần nữa xin cảm ơn anh và các bạn.
P/S: Anh tamthanhvo. Mình đã và sẽ chờ đọc chuyện kể về đời sống của anh, (anh viết ở HXC 7)lý thú lắm anh ạ, tự nhiên thích qua nơi anh ở quá. Chúc anh và gia đình thật mạnh khoẻ. Thân mến.

55120 top -
Chú minhdung ơi. Con thấy đa phần mấy gia đình bảo lãnh qua Mỹ , con cái thì không sao , nhưng mà ba mẹ thì gặp trở ngại về ngôn ngữ rất nhiều. Nhất là ở mấy tiểu bang ít Việt Nam rồi còn phải kiếm việc , giao tiếp đủ thứ. Không biết lúc chú qua có gặp trở ngại gì về ngôn ngữ không?

55126 top -
Hi bac minhdung, chúc bác vui, khoẻ, yêu đời. cái vụ thừa kế thừa kiếc gì đó...để anhxa09 gửi information của mình cho bác điền đơn nhe.hehe.just joking thoi. Good luck to your familly.

55131 top -
minhdung wrote:....Có một điều không biết có nên nói ra không, chứ nói thật với anh, vật chất có dư giã mà tinh thần luôn nặng nề, đè nén thì chưa chắc gì anh đã thật sự cảm thấy mình hạnh phúc......Ngày đặt chân xuống phi trường LAX, lúc ra khỏi cửa hải quan -Nghĩa là lúc mình chính thức đặt chân vào đất Mỹ - nói thật với anh mình cảm thấy tâm hồn thanh thản lạ lùng, một cảm giác mà... ba mươi mấy năm rồi mình chợt cảm thấy trở lại trong lòng!
......
Tôi nghĩ đây cũng là câu trả lời cho đa số Ư50 đang dằn vặt trong chuyện ĐI hay Ở.
Hơn nửa cuộc đời để quyết định bước ngoặt chọn con đường ĐI để làm lại từ số 0 hay Ở nó xuất phát từ : DẤU ẤN QUÁ KHỨ - CẢM NHẬN HIỆN TẠI - TRĂN TRỞ TƯƠNG LAI của từng người

55153 top -

Chào anh Minhdung!
Cũng như anh minhkiet, em cũng cho hai nhóc em đọc bài của anh, chúng rất thích thú và cũng phần nào hiểu trước cuộc sống mà chúng sẻ cùng phiêu lưu với ba mẹ chúng. Em cũng rất mừng và bớt lo lắng hơn cho các cháu, vì các cháu sẻ được hưởng những quyền lợi bình đẳng ở bên ấỵ Cám ơn anh rất nhiều vì những gì anh viết là người thật, việc thật 100%. Với cách giáo dục con của anh cũng là bài học cho chúng em, những người chuẩn bị ra đi và làm lạị... Thân chào và chờ.....hihihi

55158 top -
Hi MINHDUNG ,MD không sợ thì DB cũng không ngán hen sẽ gặp nhau trên đất MỸ nha mà chắc cũng online rồi chứ k offline ưống cafê như Zenta,hixhixxx.
Hi anhxa,k chơi 'nhất cự ly nhì tốc độ nha",ở gần chưa chắc MD thừa kế đaư tại DB đăng ký trước rồi,xếp hàng phía sau đi nha chờ DB thừa kế lại,hehehh đùa xíu nha.
Smngu123 àh,ở vn có đài 1088 chuyên giải thích vấn đề mọi người thắc mắc,cho nên ở ngoài đời ai hay nói chuyện,hoặc chuyên gì cũng tham gia (như DB )đây hihi thì gọi là 8 đó anh àh

55173 top -
Cùng junior:
Như mọi người tương đối có tuổi ở đây, tiếng Anh chú đã học từ trước 1975, khi đó, chỉ có duy nhất giáo trình "English For Today", sau này học hết mấy cuốn "Streamlight English", rồi "New Concept", rồi cũng hổng thiếu những buổi tối đi học thêm mấy cái bằng A,B gì đó ở mấy trung tâm, trước khi sang Mỹ lại gạo thêm cái CD Room "Study English 4.0", nhưng cuối cùng sang đến đây vẫn chẳng đâu vào đâu, nói chuyện với người Mỹ vẫn... vò đầu bức tai như điên, bởi họ nói họ... hiểu còn mình nói mình... hiểu! Chú sẽ đi học thêm ESL sau một vài tháng nữa cháu ạ! Tuy nhiên, cũng xin nhắc chung với các bạn rằng "Không biết nhiều, hoặc không rành tiếng Anh là một điều bất tiện đối với chúng ta chứ không phải là một điều đáng xấu hổ". Bởi có thể tạm so sánh: Chẳng ai cười một người Hoa sống ở SG mà không nói được tiếng Việt cả! Vấn đề là vì sự bất tiện mà chúng ta phải cố gắng mà thôi.
Cùng anhxa09:
Ok! Bay sang đây để làm giấy... truyền ngôi lỡ trẫm... băng hà! Hihi... Nếu trẫm chưa... băng thì làm một bụng bia bay về lại CA, dám hôn?
Cùng anh smngu123:
Chữ 8 mà anh thấy anh em thường viết có nghĩa là... tán dóc, chẳng có nghĩa nào nữa đâu anh ạ.
Cùng bạn vnmoi:
Mình cảm nhận rằng anh hiểu ý mình, mà hiểu sâu nữa là đàng khác. Xin cám ơn anh.
Anh tranvanthai:
Trường con gái mình học chỉ là "Middle High School" (từ lớp 6 đến lớp 8) nên có lẽ học sinh nhỏ hơn nên hổng nghe con gái kể những chuyện học trò "gan" như thế, nhưng có một điều hơi đặc biệt là ở OK, các trường học luôn luôn thấy có một xe cảnh sát túc trực permanent ở sân trường từ đầu giờ cho đến khi học sinh tan trường, có lẽ vì thế mà bọn học trò "gấu" ở đây... lạnh cẳng hơn chăng?
Cùng khaluan:
Cám ơn em nhiều lắm vì sự quan tâm của em và các cháu dành cho loạt bài của anh. Nhưng có lẽ cũng nên đến hồi... kết rồi chăng?
Anh dungbich:
Đúng anh ạ, anh đừng ngán, nghe anh kể chuyện đời, mình biết anh sẽ không ngán, các cháu con anh cũng sẽ không ngán, và anh tin đi, mình rất vui khi biết anh biết tất cả mà vẫn... hổng ngán, thế mới là anh: Một người thành đạt với một tuổi thơ hình như là gian khổ! Mình cảm thấy rất yên tâm về anh một khi anh đã sang bên này, hy vọng sẽ có lúc được uống vài chai bia với nhau ở đây anh nhé!
Thân mến.

55177 top -
Hậu... Xuất cảnh: Hoa Kỳ qua cái nhìn của người mới đến 8.
1, 2, 3


PayPal về email:
thuquy.vietditru@gmail.com


Chi phiếu gửi về:
Trang Phan
20 Harriet Ave
San Jose, CA 95127



Việt Nam chuyển tới:
Phạm Thị Tuyết Phượng
Số tài khoản: 4973099
ACB Châu Văn Liêm, TPHCM


Ý kiến về Quỹ VietDitru

Image
Image
Image
Image


.