Hậu Xuất Cảnh - Chương 7
Admission
minhdung
Nhập học cho con cái là vấn đề lớn và cũng là một trong những mối quan tâm hàng đầu của các bậc cha mẹ chúng ta… Nhưng ngược lại với việc tìm việc làm: hãng xưởng như lá mùa… Đông! Ở đất Mỹ này có hai loại cơ sở nhiều nhất, to nhất, rộng nhất, và có thể là luôn chiếm vị trí đẹp nhất nữa đó là trường học và nhà thờ…
Cũng không có nơi đâu mà bạn được tiếp đón “dễ thương” và thủ tục nhanh, dễ dàng như ở trường học. Các bạn cứ yên tâm như thế đi.
Con gái mình khi sang đến CA thì đã gần hoàn thành năm học cuối cùng của cấp tiểu học ở VN, sang đây mới biết đến cuối tháng 6 thì học sinh mới nghỉ hè (Ở VN thì HS nghỉ Hè vào cuối tháng 5), để con gái ở nhà cũng buồn và không ích lợi gì, mình nhờ người chở đi “enroll” vào trường học, đến trường đầu tiên, họ hỏi địa chỉ nơi đang cư trú, trả lời bạn đến không đúng trường của khu vực (Ở bên này cũng chia trường học theo khu vực cư trú) và lập tức in từ máy điện toán ra đưa cho mình một bản đồ sơ lược, dùng bút highlight đánh dầu vị trí trường học mà mình cần đến, căn dặn cẩn thận rồi mới để mình ra về…
Tìm đến ngôi trường đó, vào office mình được hướng dẫn tận tình, các giấy tờ của con cái cần phải mang theo là:
- Hợp đồng thuê nhà, hoặc bill điện, gas v.v… (Để chứng minh nơi cư ngụ của chúng ta).
- Giấy khai sinh (Bản dịch có công chứng mang theo từ VN)
- Giấy chích ngừa (Từ khi mới sinh, và giấy chích ngừa khi đi KSK trước khi sang Hoa Kỳ)
- Visa (Nếu chưa có Thẻ xanh, số An sinh xã hội).
Dù khi đó đã gần hết năm học, nhưng không hề thấy một cái cau mày khó chịu hay một lời nói nào không bằng lòng của những người thầy cô có trách nhiệm ở đây, họ nhiệt tình hoàn thành mọi thủ tục nhập học cho con gái mình nhanh chóng không ngờ.
Sau đó thì nhà trường đưa cho mình một tờ giấy, hướng dẫn đến một nơi mình tạm gọi là “trung tâm” để Check khả năng Anh ngữ của con, (nơi này có nhiệm vụ Check Anh ngữ cho tất cả mọi trường học thuộc Học khu). Đạt kết quả khá, cầm tờ giấy đó về nộp lại cho trường, họ OK, đưa cho một tờ giấy ghi rõ lớp, sơ đồ trường, với lời dặn: Ngày mai mời cháu đến trường bắt đầu học…
Học sinh tiểu học ở đây thường đi học vào 8h30 sáng, đến 2h30 chiều ăn trưa con gái mình chỉ phải đóng 1USD vào ngày đầu tiên, sau đó thì… free hoàn toàn!
Nếu ở CA, thì nhà trường sẽ đòi hỏi Giấy Khám Răng của mỗi học sinh, điều này đối với những người mới sang như chúng ta thì lại liên quan đến vấn đề Medicare bởi muốn khám răng, thì mới sang “xiền đâu” mà khám, (cả ngàn đô nếu răng tốt, nếu có vấn đề thì chưa biết à nhen!) nhà trường thì bắt buộc phải có theo luật của tiểu bang quy định, thế là cứ đưa con đến Clinic khám đại! Khám đại cho con thì “lòi” ra cả nhà này… “ vô sản chân chính”:
No Work (mới sang có mấy ngày việc đâu mà làm?)
No Income: (Có làm gì đâu mà có thu nhập?)
No Account of the Bank: (Chưa thấy cái nhà băng ra sao thì làm sao mà có ác cao, ác thấp?)
No anything...: Chả có cái… khỉ khô gì hết! Hu hu...
Thấỵ... bi thảm quá, thế là họ tự động đưa đơn cho mình điền để làm thẻ khám bệnh cho con gái, (Ở CA có hai chương trình bảo hiểm y tế miễn phí, một là Medicare- của Liên Bang- và một là Medical- của Tiểu bang, thời gian mình ở CA khá ngắn nên chưa kịp tìm hiểu nên cũng… chưa phân biệt được chương trình nào với chương trình nào, khác nhau ra sao, mong các bạn khác có kiến thức hơn giải thích cho các bạn sẽ đến CA) một tháng sau thì thẻ Benefit của con gởi về tận nhà, kèm theo là hồ sơ hỏi những người thân của cháu bé có muốn được hưởng phúc lợi từ chương trình này không? Có họa là điên mới từ chối nó trong hoàn cảnh và thời gian “nhạy cảm” nhất của những người mới đến như thế này. Thế là lại điền đơn, nộp và nhiều khả năng là “cha mẹ được ăn theo” con cái là vì thế. Tuy nhiên, nếu con của bạn trên 18 tuổi thì sẽ không được hưởng những ưu đãi này…
Lại nói thêm về việc học hành của con cái… Sang đây các bạn sẽ chẳng tốn một xu nào cho việc học hành của các con, trường học nào cũng có một sân bóng đá rộng thênh thang với cỏ xanh mượt, nếu chưa giỏi về Anh ngữ, con bạn sẽ được xếp vào một lớp chung có giáo viên hổ trợ thêm về ngôn ngữ… Tuyệt vời nhất là với những đứa con còn nhỏ, từ khoảng 12 tuổi trở xuống thì con cái chúng ta sẽ hội nhập khá nhanh chóng, con gái mình chỉ mới đi học hơn một tháng ở CA, sang OK bắt đầu nhập học vào niên học mới (Ở đây khai giảng vào giữa tháng 8, ở CA thì muộn hơn, đầu tháng 9) tính đến nay chỉ được hơn 2 tháng rưỡi nhưng đã có thể giao tiếp thông thường với các bạn học (Ở trường cháu học rất ít bạn người Việt) một cách tự tin… Càng lớn thì càng gặp khó khăn hơn, đòi hỏi phải nổ lực về ngôn ngữ như chúng ta. Mong các bạn lưu ý điều đó…
Tối nay lại tiếp tục đi “cày” nữa rồi! Mấy ngày được off vừa qua cặm cụi viết liên tục bị… bà xã la quá: “Suốt ngày được nghỉ mà không nghỉ ngơi, cứ computer suốt thế này thì chắc hổng được rùi”. Mình cười cười: “Để anh “trả ơn” cuộc đời chút mà em!”
Viết mãi mình không ngại, chỉ ngại viết nhiều quá làm các bạn đọc bị… bội thực mà thui! Hi hi…


Romantic Piano Radio