.
Giọt Nước Mắt Đàn Ông Nơi Xứ Người
1, 2, 3, 4, 5, 6, 7 - bottom

Hôm qua sẵn đi chợ mua thực phẫm tiện tay lấy tờ Thời Báo Houston, xem thấy có nơi đăng quãng cáo dạy nghề CNC, nguyên văn quãng cáo như sau:

CNC Program Training:
Học một lần căn bản, sử dụng trọn đợi Lathe CNC/CNC Mill & 3D. Mastercam X5.
2825 Willcrest Suite #205 - Houston, TX 77042.
Tel: 713-974-1888.
Cell: 281-788-8484.

Có số điện thoại các bạn liên lạc tìm hiểu thêm thế nào.

533317 top -
Xin chào các anh chị VDTchúc các anh chi năm mới sức khỏe và đạt được như ước của mình trên xứ người
Mình cũng mới sang cũng có rất nhiều chuyện k vui nhưng mình k có y kiến và chỉ trích bất ai cả khi đọc bài nói về anh lucbinh mình cũng ngạc nhiên và thành thật sorry anh nhé mình bị mất nick nên k biết au viết vậy nên mình nói cho mọi người k hiểu lầm chúc sức khỏe các anh chị em nhé

533345 top -
Chào anh quang vu cảm ơn anh đã có lời thăm em em qua được 6 tháng rồi chắc cuộc sống mũ thì mọi người cũng đã hiểu nên em k nói gì cả hi hi
Đây là số phone của em 559 836 1638 khi nào rãnh thì Alo cho em chào anh chúc anh nhiều sức khỏe hạnh phúc

533346 top -

langvan xác nhận Minh (nick:@thang1401) đã lộ pass.
Sẵn đây anh nghĩ Minh nên xin admin pass mới để tránh phiền phức sau này.

533371 top -
Nỗi lòng người "Tha hương"...(Phần 2).

Tôi có xem một vở hài-kịch nội dung nói về tình cảm của những người con Việt hải-ngoại tha hương...Có MC Việt-Thảo vào vai người đẩy "xe lăn" cho những người khuyết-tật,già yếu ở phi trừờng.Mở màn vở kịch với lời than thở thật vui cuả MC Việt-Thảo mang nội dung như sau:

Có bốn anh em ruột,khi cha già ở quê nhà chết đi.Họ cùng nhau thu xếp việc làm để cố gắng trở về quê nhà thọ tang người cha quá vãng.

Họ cùng nhau trò chuyện cười đùa thật là vui vẻ,thoải mái ở phi-trường,khiến cho MC Việt-Thảo thắc mắc hỏi: Sao các anh lại cười vui như vậy?Họ trả lời rằng: Cha họ vừa chết,mới lo chôn cất xong.Nhưng vui là vì,nhiều năm rồi xa quê hương anh em tụi tôi chưa một lần sum họp đông đủ như vầy...nên thấy "Dzui"!!!

MC Việt-Thảo lắc đầu lẩm bẩm: Trời đất !Cha chết mà xúm nhau lại"Dzui?".Khán giả cười ầm,vỗ tay rần rần...
Câu chuyện có ý nói: Tất cả những người con Việt xa quê-hương đều mang trong lòng một sự"thiếu thốn"tình cảm đến mức:"Mặc dù Cha chết nhưng cũng là dịp may hiếm có, anh em về gặp được nhau mà vui...Hiiii.Tếu thiệt"?

...Và...Bất chợt tôi lại nghĩ về một vài khía cạnh"thiếu thốn"khác nữa cuả những người con Việt tha hương:

1/Nhận xét,nhiều Việt-Kiều khi về thăm quê hương,nhận thấy phần lớn họ đều có lời nói hay thái độ ra dáng "chảnh",khó coi !Nếu không muốn nói là "lố bịch"khi về thăm quê nhà.

Thấy là vậy,nhưng sự thực khi ở bên"xứ người"thì họ(có cả tôi nữa) lại phải khiêm nhường lắm,chẳng có dám"chảnh"với ai đâu?Vì thực tế,phần lớn chỉ đi làm thuê cho hãng xưởng,hay cúi xuống làm"Nail"thôi!Lủi thủi lo mà "cày"vì còn thì giờ đâu mà đi"chảnh"?mà cũng không có ai rỗi hơi đâu mà ngồi nghe họ"chảnh"?...lo mà làm ngập đầu để trả tiền Bill hàng tháng.Nào là trả tiền góp mua nhà,mua xe,trả tiền điện,nước,gas...rồi tiền mua bảo hiểm cho nhà,xe,cho sức khoẻ...cà trăm chuyện lo lắng khác trong cuộc sống mưu sinh vất vả nơi xứ người hàng ngày,để cố gắng dành dụm được chút tiền mong một ngày nào đó thu xếp được về thăm lại quê hương.

Nhưng có điều đáng nhắc là khi về đến quê nhà lại quên ngay nỗi nhọc nhằn ở xứ người.Thế là lại khoe khoang,mà người ta hay dùng là từ"nổ".Cũng như có người khoe qua bên Mỹ có vài năm thôi là mua nhà,mua xe được liền.Sự thực cũng đúng,vì mua thì rất dễ một khi mình đã có việc làm,nhưng đó là còn"nợ"phải trả góp hàng tháng.Có khi phải trả hết đời là 20-30 năm mới xong?

Vì thế,nên phải ráng"cày"ngày đêm để lo trả nợ,làm"mửa mật"ra?Có ngon lành gì đâu mà khoe?Chẳng qua có được cũng là một sự"đánh đổi"sức lực cuả cuộc đời mà thôi!Léng-phéng bị mất việc coi chừng đi"tong"nhà trả lại cho nhà Bank...chưa chắc ăn,đáng gì để khoe ?

Đó là sự thật cần nói ra cho mọi người hiểu,nhất là những người còn đang ở quê nhà đang nuôi giấc mơ Mỹ?

2/Để ý một chút,chuyện nghe nhỏ nhưng cũng góp phần đáng nói.Khi về quê nhà,Việt-kiều hay đi tìm các món ăn đặc sản mà mình thích ở quê hương mà khi ở xứ người không có.Khi ăn,nhận thấy món nào cũng đều khen "ngon" quá!... Người biết nấu nướng chút chút,lại còn muốn hỏi để học cách vể "bển"nấu để có mà ăn.

Xem trên Youtube thấy Việt kiều khi về quê nhà,được đi chơi Vũng Tàu,Nha Trang hay đây đó.Được ăn tô Phở,Hủ-tíu,Bún mắm thì quay phim,chụp hình.Mục đích để ghi lại dấu ấn kỷ niệm ngày về vinh quang và khi có dịp mang ra khoe với anh em,hàng xóm nơi xứ người.Điều đó cũng đúng,tuy là việc nhỏ nhưng cũng nói lên một sự thiếu thốn của những người con Việt xa quê.Bởi vì ở xứ người phải lo đi làm quanh năm tối ngày,lo đủ thứ tiền để trả.Có người còn đi làm tới hai"Job",tranh thủ làm Part-time siêu thị hay quét dọn lau chùi ở nhà hàng.Làm sao còn thì giờ mà thưởng thức cafe mỗi ngày hay dạo phố đi chơi...Thật sự,đi chơi ở bên Mỹ thì tốn kém lắm,sao có tiền đi nổi.Thôi thì chỉ còn biết cặm cụi đi làm...làm...và làm thôi,vừa có tiền để dành,lại được vợ khen là chịu khó,lợi cả đôi đàng.Chỉ có khi về thăm quê hương mới có được thì giờ mà nghĩ ngơi,đi chơi bời và thưởng thức những món ăn ngon nơi quê nhà cho đã thèm mà thôi.

Đó là sự thật?...Thế mới biết,làm ra đồng tiền"đô"Mỹ chỉ có giá trị xài rộng tay ở quê nhà thôi.Chứ lĩnh lương bên Mỹ ra,cũng phải chi li tính toán đâu vào đó hết ở bên xứ Mẽo này.Của đâu ra mà dám ăn uống,tiêu xài như về VN.Vì thế mới hay bị mang tiếng là"nổ"...

3/Lại để ý một chút,bạn sẽ thấy cảnh đưa đón nhau ở tại phi-trường rất là khác biệt.Lúc đi đón người thân về ,cả hai bên đều vui vẻ cười hớn hở bao nhiêu,thì khi tiễn ngưởi thân ra đi thì bịn rịn,buồn,khóc chia tay nhau thật là cảm động.Điều đó cũng nói lên sự thiếu thốn tình cảm của những người con Việt xa quê hương.Cuộc đời lúc đó mới hiểu và thấm thía câu nói cuả ông bà :"Được cái này,mất đi cái khác".
Mặc dù có thành công hay chưa thành công ở quê người.Thì bạn cũng đã đánh mất tình cảm quê hương,phải ngậm ngùi chấp nhận hy sinh mất mát đi tình cảm gắn bó với cha mẹ,anh em,con cháu ruột thịt ở quê nhà mà bạn thương nhớ họ.Thôi thì đành chấp nhận một sự "đánh đổi".

Cho nên cuộc sống vẫn luôn như thế.Thượng-đế đã xếp đặt như thế:"Được cái này,mất đi cái khác"thế thôi!Vì thế,có thành công hay chưa thành công cũng chẳng hay ho gì mà khoe làm chi,vì đây là xứ cuả người ta mà.Có cố làm để có căn nhà,thì tài sản cuả mình cũng đang ở trên đất nước của họ,giúp cho nước Mẽo càng giàu thêm(con người Mỹ thật vĩ đại là ở chổ này đây,họ chẳng nói gì cả nhưng họ lấy đi hết sức lực cuả mình là ở chổ này đẩy?)...Phải chi tài sản này là ở trên quê hương mình hay mang trình độ học thức bằng cấp về đóng góp cho quê hương mình thì thật là hay biết mấy?Chính vì thế chỉ nên "tự ru,tự sướng" với mỗi mình thì hay hơn thôi !!!

Qua một vài nhận xét nhỏ như trên khi đã là người sống trên đất khách,ai cũng thấm thía nỗi lòng khi xa quê hương.Thiết nghĩ cuộc sống đều có giá trị thật của nó.Ai cũng mưu cầu những điều tốt đẹp sung sướng cho cuộc đời mình,nên có thể rơi vào sai lầm khi :"Đứng núi này,trông núi kia".Cũng như muốn có nhà,có xe và hưởng nhiều tiện nghi khác nữa thì phải xa quê hương,thiếu thốn tình cảm,vất vả ngập đầu mà lo đi"cày".Thèm các món ăn quê nhà thì phải biết nấu ăn.Phải học cách quên đi nỗi buồn thương nhớ để thích nghi với cuộc sống bơ vơ,lạc lỏng.Ở xứ người mà,có thể diễn tả gói gọn vào hai chữ"đánh-đổi"rất công bằng mà thôi !

Chính vì thế,khi về thăm quê nhà xin mọi người hãy kể chuyện thật về cuộc sống bên Mỹ này cho mọi người cùng nghe,đừng nên tô vẽ để cho mọi người hiểu rõ cuộc sống bên xứ sở Hoa-Kỳ này.Nhất là những người chuẩn bị sắp ra đi cho họ biết để chọn lựa con đường họ sắp đi,để họ đừng thất-vọng khi đã đặt chân sang đây.Bởi vì,mỗi người một hoàn cảnh,sang đây rồi chưa chắc quay về mà lại dễ dàng quay lại được đâu,khó lắm!
Vì mọi sự đã lỡ làng rồi,muốn quay về thì phải lo lại nhiều thứ như nhà cửa,công việc làm cũ,sợ có còn được như xưa không.Có khi mang nỗi buồn mặc cảm"sĩ diện" nữa?
Mà quan trọng và khó xử nhất là tương lai cho con cái.Điều này thật nan giải cho tất cả mọi gia đình.Vì cha mẹ muốn về,nhưng lại cũng muốn con cái ở lại để có tương lai.Phần đông người lớn tuổi đều khắc khoải nhớ về quê hương,lo lắng cho tuổi già cô đơn nơi xứ người.Đó là sự thật mọi người trước khi ra đi cần phải hiểu rõ.

Qua bài viết trước cũng như bài viết này,người viết vẫn có lời khuyên với những người sắp rời bỏ quê hương ra đi :Nếu ai đã lớn tuổi (ngoài 50t) hay những ai đã có nhà,có công ăn việc làm ổn định ở quê nhà.Mà Sáng ra có thì giờ ngồi uống cafe,rồi tà tà đi làm-Trưa nghĩ ngũ chút-Chiều tối về lai rai.Mà ra đi không hy sinh vì con cái,thì nên ở lại quê nhà.Vì quê nhà chính là Thiên-Đàng rồi đó,chẳng còn phải tìm kiếm giấc mơ Mỹ xa xôi làm chi nữa bạn ơi !!!Đó là lời chân thật tận trái tim tôi.

Chào thân mến.

Đánh-đổi:"Quê-hương"trên xứ ngưởi?
Lỡ mang thân phận lạc loài trên đất khách
Chọn"cõi tạm"cho kiếp sống tha hương
Xa quê hương lòng đau vời vợi
Tim xót xa lòng khắc khoải hoài mong
Khi ra đi mong có ngày trở lại
Nên cố gắng "cày" cúi xuống ngày đêm
Nghĩ đến ngày mai tim càng se thắt
Ngày tháng "cày" hoài nơi xứ lạ đìu hiu
Nếu cố gắng cũng làm giàu cho xứ Mẽo
Đâu phải là làm giàu cho quê hương ?
Chợt nghĩ đến tuổi già hiu quạnh lắm
Đừng vội khoe có nhà hay chiếc xe
Chỉ là cõi tạm "xe-nhà" là cõi tạm
Chọn kiếp"Tằm" anh phải nhả"Tơ" thôi!
Tơ anh nhả lệ sầu vương khoé mắt
Tim héo hắt nụ cười đắng khô môi
Khi đêm xuống, tâm hồn càng khắc khoải
"Tu-Hú" vọng về một cõi hư vô
Mai đây gởi xương tàn nơi đất khách
Hết kiếp người...chào thân phận "Tằm hết Tơ"
Tôi mong một ngày về ôm hôn "Đất-Mẹ"
Mơ trọn "Tình"...đẹp "Nghĩa" với "Quê-Hương"...

Tác giả: 4Cg
Leesburg,VA 20176

533475 top -


Cảm ơn thang1401. Rất vui khi nói chuyện với thang1401. Keep in touch.

Happy New Year.

533546 top -
Nỗi lòng người "tha hương"...(Phần 3)

Tôi có người bạn còn đang ở quê nhà và họ cũng đang ở vào giai đoạn chuẩn bị hoàn tất hồ sơ bảo lãnh để chờ đợi ngày phỏng vấn ra đi và cũng giống như tôi cách đây hơn ba năm cũng thế.Bạn tôi hiện nay cũng đang rơi vào nỗi lo lắng khi quyết định ra đi để bắt đầu chuẩn bị cuộc đời làm lại từ đầu nơi đất khách quê người xứ Mỹ.

Trong nỗi lo ấy,bạn đã liên lạc với tôi,mục đích để tìm hiểu và muốn biết về cuộc sống nơi miền đất hứa xa xôi này và hỏi tôi một câu hỏi thật đơn giản là:Kể từ ngày đặt chân lên đất nước Mỹ tự do,giàu có bậc nhất thế giới này và sống đã gần ba năm nay.Tôi có nhận xét gì về nước Mỹ và rút tỉa ra những điều gì hay trong cuộc sống,để đóng góp ý kiến cho bạn tôi và cho những người khác sửa soạn rời bỏ quê hương để đến nước Mỹ,mà mọi người hay gọi nó là"Thiên đường"?

Một câu hỏi tưởng như qúa đơn giản,nhưng thật quá khó để trả lời.Vì cảm nhận cuả mỗi người có cách nhìn khác nhau,có khi là"Thiên đàng"của tôi và có khi lại là"Địa ngục"của người khác thì sao?Mỗi người một hoàn cảnh,một cách nhìn và kết luận không ai giống ai hết?Cho nên cách tốt nhất để trả lời cho câu hỏi này,chính là bạn nên tự tìm hiểu thực tế về đất nước Mỹ qua chính người thân bảo lãnh cho gia đình mình,bạn sẽ có cơ hội gần gũi để cùng bàn soạn và sẽ có những thu xếp tốt đẹp nhất của người thân dành cho bạn.Sau đó,kết luận cuối cùng để chọn lựa là có nên đi hay ở lại?Lúc đó bạn cân nhắc quyết định? Sau đây là gợi ý những việc chính yếu để cùng bàn soạn với người thân bảo lảnh bên Mỹ:

1/Nhà ở khi bạn sang đến Mỹ:Có thể chỉ nên xin ở tạm chung thời gian đầu trong nhà của người thân bảo lãnh mình.Sau đó tốt nhất là phải tính nhà ở riêng độc lập càng sớm càng tốt.Nếu mua nhà ở riêng nếu có khả năng về điều kiện tài chính đó là điều quá may mắn và hạnh phúc.Nếu phải thuê nhà chung cư ra ở riêng cũng là điều nên làm để tránh những đổ vỡ xích mích cho gia đình người đã bảo lãnh mình.

Bạn nên nghĩ rằng,người thân đã bảo lãnh cho mình sang đây được rồi đã là qúa tốt,vì thế mình nên tránh làm phiền họ.Đặc biệt những chuyện có dính dáng đến tiền bạc,dễ mích lòng lắm.Chắc bạn cũng hay nghe và hiểu được câu nói "sòng phẳng như người Mỹ".Cho dù anh em thì là ruột thịt đã đành,nhưng nên nhớ còn chị dâu,anh rể...Phần lớn mọi chuyện xích mích từ đây,xảy ra khi đã qua giai đoạn "một trăng tròn ấm áp".Nếu càng kéo dài sẽ đi đến đổ vỡ và mất hết tình thương anh em là vì tội ở nhờ quá dai dẳng.Vì thế nên lo nhà ở riêng khi qua thời gian đầu ấm áp.

2/Tiếng Anh rất cần thiết: Phải lo đi học tiếng Anh ngay từ ở VN,vì vốn tiếng Anh chính là chìa khoá để giải quyết mọi vấn đề cho cuộc sống bên Mỹ.Nếu như bạn mong muốn sớm xin được việc làm để đi làm có đồng ra đồng vô mà sinh sống xoay sở mọi thứ lúc ban đầu?Xin lưu ý ngoài biết tiếng Anh chút ít,những người đã ngoài 50t rất khó xin việc làm đấy nhé,trong tình hình kinh tế Mỹ vẫn còn suy yếu.Hiện nay,ngay người Mỹ chính gốc họ cũng còn thất nghiệp dài dài,nếu mình không biết chút ít tiếng Anh thì khi đi phỏng vấn khó mà đậu để xin được việc làm.Phần lớn trong số những người mới sang,đều ân hận vì không chuẩn bị trước vốn liếng tiếng Anh cho mình?

3/Chuẩn bị việc học hành:Nếu con cái còn nhỏ phải đi học,bạn nên hỏi và bàn trước với người thân bên mỹ chuẩn bị xin cho các con đi học ở đâu?trường nào?xa hay gần?đi bằng phương tiện gì?ai lo ăn uống và đưa đón con mình đi học?Trong khi mình cũng phải đi làm hàng ngày?Và người thân bảo lãnh cho mình họ cũng bận rộn tối mặt để lo chuyện gia đình của họ.Tất cả mọi chuyện mình phải lo liệu từ trước cũng không phải là vội vàng thừa thải.Thà hỏi để chuẩn bị trước cho khỏi ngỡ ngàng,để khỏi mất lòng nhau.Nếu không,đụng chuyện khó rồi lại trách móc,nói người thân không thương hay không lo lắng cho mình vào những ngày đầu mới qua.

Bạn luôn nhớ là người bảo lảnh cho mình,họ còn có việc riêng cho gia đình của họ,đừng gây xáo trộn hay đòi hỏi nhiều,mà hãy tự lo cho gia đình mình là cách hay nhất,tốt nhất và như thế tính tự lập sẽ được hình thành ngay từ trước lúc ra đi,sẽ giúp cho mình mỗi ngày sẽ sớm ổn định hơn khi đặt chân lên xứ Mỹ.

4/Ưu tiên lo có giấy tờ:Khi sang tới Mỹ,phải cố gắng liên lạc sở di-trú để sớm nhận được thẻ xanh,số an sinh xã hội....Vì tất cả mọi chuyện đều phải bắt đầu từ những loại giấy tờ này.Chẳng hạn như xin đi học,đi làm,hay thi bằng lái xe,xin trợ cấp hay ốm đau...mọi giao tiếp hành chính khác cũng cần phải có những giấy tờ này.

Trước tiên lo đi học và thi bằng lái xe ngay,vì bên Mỹ không ai rảnh để giúp chở mình đi công việc này kia cho mình hoài.Cần chuẩn bị trước một khoản tiền để mua xe.Tránh dính dáng vay mượn đến chuyện tiền nong với người đã bảo lảnh cho mình,vì rất dễ gây sứt mẻ tình cảm,ngay chuyện ăn uống chung đụng hàng ngày cũng thế,tốt nhất là cứ sòng phẳng nên học cách sống"kiểu người Mỹ"khi sang Mỹ,thế mà hay?Dĩ nhiên cũng có nhiều trường hợp người bảo lãnh rất thương yêu và tận tình chăm sóc giúp đỡ"cho không" mình nhiều thứ đấy thôi!

5/Cần thiết phải có bằng lái xe:Nếu có thể được thì nên xin người bảo lảnh gởi về trước cho bạn một bộ đề thi lý thuyết thi học lấy bằng lái xe(đề thi tùy từng tiểu bang sẽ khác nhau)để bạn học và nghiên cứu trước.Nếu bạn hay hơn nữa,bạn nên đi học lái xe ngay bên VN trước đi??..và khi thuê xe để tập tay lái,bạn nên kiếm thuê được chiếc xe số tự động(không phải số sàn,nghĩa là xe không có chân đạp côn)thì càng tốt hơn nữa.Bởi vì bên Mỹ 99% người ta chạy xe số tự động,ít ai chạy xe số sàn,cho nên bạn dễ xử dụng xe hơn khi sang đây.

6/Cần có việc làm ngay: Điều quan trọng cuối cùng là nhờ người thân bảo lãnh chuẩn bị chọn lựa,góp ý kiến cho mình trước để giúp mình bàn về một việc làm phù hợp với sức khoẻ,khả năng.Vì nếu đúng với công việc,nghề nghiệp cũ của mình đang có ở quê nhà mang ra làm luôn bên Mỹ là điều tuyệt vời nhất.

Tuy nhiên,nếu không được thì bạn cũng nên chuẩn bị học một nghề mới,vì cũng tuỳ theo việc làm của các hãng xưởng ở nơi mình sắp định cư cần lao động có tay nghề gì?hay công việc gì?để mình chuẩn bị đi học trước trong thời gian chờ đợi ở VN.Nói chung,bằng mọi cách phải lo có việc làm sớm khi sang tới Mỹ để ổn định cuộc sống và không là gánh nặng phiền toái cho người đã bảo lãnh cho mình.

Đó là một việc tưởng đơn giản,nhưng là rất quan trọng để thành công và ổn định cuộc sống lúc khởi đầu sang Mỹ(Đã có nhiều bài viết tả về nỗi khổ thất nghiệp và hoàn cảnh khó khăn vì không có việc làm khi mới sang).

7/Giải quyết chuyện tài sản với bài toán ra đi: Nếu như bạn có tính cẩn thận và có điều kiện,thì nên suy nghĩ và tính thêm bài toán "chẳng may" vì một lý do nào đó mà phải quay trở lại VN,vì không còn phù hợp trên xứ Mỹ..."Chẳng may"...Cuộc đời có nhiều điều bất ngờ xảy ra mà mình không tiên liệu trước được.Hãy nhớ câu ông bà nói:"Cẩn tắc vô áy náy" điều đó không bao giờ thừa trong câu chuyện ra đi của mình.Có khi chỉ vì một hành động hay chỉ vì một câu nói xúc phạm đến danh dự cũng đủ để bỏ hết và tìm về nơi chốn cũ quê hương(Tôi đã từng chứng kiến kết cục cuả những câu chuyện ra đi phải bỏ dở và quay trở về,chỉ vì khi sang đất Mỹ gia đình anh em bất hòa và không còn là trăng tròn ấm áp?).

Cách hay nhất là nếu bạn có điều kiện thì nên duy trì tài sản để lại nhà cửa và công việc làm ăn đang trôi chảy ở lại VN nếu có thể được?.Khi nào thấy chắc là cuộc sống bên Mỹ hợp thì quay về giải quyết tài sản còn lại thì cũng là bài toán hay lắm nên làm.Vì mình không lo sợ chuyện: "Lỡ phóng lao thì phải theo lao"
"Chẳng may?"...luôn là bài toán sau cùng,biết đâu bạn sẽ vui mừng và có nụ cười may mắn khi "Chẳng may" phải quay lại?

Kết luận,nếu như bạn đã hiểu rõ bài viết góp ý này và bàn soạn vui vẻ với người bảo lảnh để giải quyết hết những câu hỏi và những điều gút mắc nêu trên thật tốt,thì bạn hãy yên tâm mà ra đi và chắc đã thành công trên 50% "giấc mơ Mỹ"này rồi đó! Quãng đường còn lại yêu cầu có sức khoẻ để đi "cày" và thêm chút may mắn nữa thì sống lâu năm trên đất Mỹ bạn sẽ nên lão làng ,rồi bạn sẽ thấy cuộc sống mới sẽ tốt đẹp hơn biết bao.

Tuy nhiên,bạn nên cân nhắc suy nghĩ cho thật kỹ nhé?Nếu bạn đã ngoài 50t rồi,mà phải lập nghiệp lại từ đầu và đánh đổi sức lực như vậy liệu bạn còn đủ sức để làm và quyết định ra đi hay không?Hãy sáng suốt mà nhận định cho tương lai của mình kỹ lưỡng để không tiếc nuối về sau?

Tôi viết bài này chỉ mong mang lại một chút hiểu biết nông cạn về nước Mỹ để góp ý cho các bạn mà thôi! Không biết ai còn thấy con đường nào dễ thành công hơn khi đi sang Mỹ thì mau mau chỉ thêm?Mong được chia sẽ những hiểu biết này đến với mọi người,vì đây cũng là diễn đàn VDT chúng mình có cơ hội để giúp nhau chứ không ngoài mục đích gì khác.Nếu như bài viết có điều gì thiếu sót chưa đủ.Xin quí anh chị đóng góp bổ sung thêm,hầu giúp những người anh em đồng hương mình gặp may mắn và vượt qua những ngày tháng thử thách khó khăn ban đầu,chập chững bước vào nước Mỹ khi đã quyết định rời bỏ quê hương ra đi.Chúc các bạn thật nhiều may mắn.

Chào thân mến.

...Mơ về "Quê-Hương"....

Một lần ra đi mang nỗi sầu vĩnh biệt,
Đau đáu ngày về mòn mỏi nhớ quê hương.
Chim Quốc kêu...Quốc...Quốc...u-hoài thương nhớ
Lòng nhủ lòng sẽ trở về trọn nghĩa tình quê hương
Quyết đánh đổi sức lực để thành công trên xứ Mỹ
Mơ một ngày về vang vọng tiếng thanh-bình trên quê hương....

Tác giả:4Cg

Image

535881 top -

lucbinh wrote:Houston này rất nhiều job CNC, $20-35/1h, sống đàng hoàng, có nhà, có xe, con cái học hành tốt. Nhưng trước đó, chịu khó cày $10-14/h. Sống lâu lên lão làng như anh langtu là số 1.

Thế mà lactantan lại bỏ đi, hihi...

@Anh lucbinh, anh tipha: Ltt đâu có bỏ đi? Muốn đến Houston lắm lắm, mà không được anh ơi, do trục trặc phút chót (người Cậu họ cancel).

Lúc đầu đến Cali, không tìm được việc làm, 10 tuần sau em move qua WA state. Nay cả 2 vợ chồng đều đã có việc làm ổn định (Ltt làm Janitor, bà xã làm hãng may), tuy mức lương còn thấp (10$/1h) nhưng cũng đủ trang trải cho chi phí, trả bill hàng tháng, còn 2 con trai đi học free (ăn lunch ở trường cũng free) và dần dà thích nghi cuộc sống bên này.

Chiều hôm qua, 2 vợ chồng em có cái hẹn gặp 2 cô giáo của con trai út (học lớp 1). Cô cho biết kết quả học tập học kỳ 1: hồi tháng 9/2013, bé vào lớp không biết 1 chữ tiếng Anh, nhưng bây giờ bé đã đọc, nói, hiểu những câu đơn giản. Bé giỏi toán (trẻ em VN đều giỏi môn toán), bé vui vẻ hoạt bát... nói chung là khen ngợi và cuối cùng cô giáo nói 1 câu "có cánh": "chúng tôi tự hào vì có 1 học sinh như vậy".
Nghe cô nói vậy cũng mừng và cũng còn lo vì 1 chặng đường dài còn ở phía trước, anh lucbinh héng.

Ltt được biết, hầu hết trẻ em VN qua Mỹ đều học giỏi, được thầy cô khen ngợi. Cố lên các bạn ơi, rồi nhiều điều tốt đẹp sẽ đến với mỗi người mỗi nhà khi sang bên này (Ltt là dỡ nhất xứ mà qua đây vẫn sinh sống đàng hoàng được nè).

536859 top -

Hoan hô Lạc cho anh "like".

536883 top -

Vâng, với một cảm nhận lạc(tantan) quan như vậy, anh hy vọng em sẽ thành công trên vùng đất mới này.

Chúc lactantan cùng gia đình hưởng một năm mới đầu tiên tràn đầy hạnh phúc, vạn sự như ý.

536906 top -

@lucbinh: có sao em viết vậy. Em cảm ơn lời chúc của anh.

@langvan: Janitor là làm clean up đó. Ltt làm việc này, so ra còn "tệ" hơn làm Nail nhiều, héng langvan. Ltt thấy thợ Nail bên đây đều có cuộc sống khá giả, chỉ riêng tiền Tip cũng đủ tiền chợ + xăng xe hàng ngày.

Nơi Ltt làm clean up là 1 trường Đại học Y Khoa (Bastyr University ở Kenmore), những người Ltt tiếp xúc hàng tối là những vị Giáo sư, Bác sĩ, Bác sĩ tương lai (học trò trường Y),... đều rất lịch sự. Chẳng những họ không hề tỏ thái độ khinh miệt nghề janitor, mà khi gặp họ đều vui vẻ chào hỏi và còn nói "Thank you... vì bạn (Ltt) đã giúp họ làm sạch đẹp trường, lớp của họ", vậy thì không lý do gì mình tự ti, mặc cảm về công việc của mình (?).

Trước đây 20 năm, anh của Ltt (người bảo lãnh) khi mới qua Mỹ cũng làm việc clean up để tồn tại. Ban đêm ảnh đi làm, ban ngày tranh thủ đi học (với trình độ lớp 8 ở VN, bỏ ngang lông bông suốt ngày, rồi đi vượt biên) ESL rồi học nghề tiện, rồi đi làm nghề sửa chữa, bảo trì ống kính máy quay phim. Bây giờ ảnh làm việc tại chi nhánh của hãng Schneider optics (CA), thi thoảng ảnh còn đại diện hãng làm việc với nhóm chuyên viên của NASA nữa đó. Ltt cũng có nhiều bạn bè qua Mỹ, ban đầu cũng phải làm đủ thứ việc "cúi mặt" (hihi) để có tiền sinh sống, siêng năng học tập và thành công ở Mỹ, và bây giờ họ đều có 1 cuộc sống sung túc, con cái học hành tốt cả. Ngoài ra, họ đã và đang bảo lãnh gđ ACE của họ sang Mỹ.

Cố gắng lên... Ltt ơi (hehe)! Cố gắng xây dựng cơ đồ/ tiền đồ từ những công việc tầm thường nhất. Làm sao 2, 3 mươi năm sau thành anh tipha là thành công lắm rồi, hihi...

537103 top -

Lactantan,

Tôi đang kiếm nghề đó để xin làm thêm, vì làm công nhân cho trường, gia đình có thể nhận được benefit học tại trường đó được giãm lệ phí hoặc khỏi đóng tiền, sau này làm Bác Sĩ như ai chứ giỡn sao mà chê. Làm cho các trường học, benefit rất cao, nhưng chỉ sợ ban đêm vào phòng thí nghiệm có mấy cái xác người, teo lắm. :))

537104 top -

Càng đọc càng thấy nể chú Lạc và anh tipha.

Cố lên chú đậu phụng ơi.

537109 top -

Tiếc là em không phải nhân viên "biên chế" của trường. Em làm NV của hãng GCA Group Service, hãng ký hợp đồng clean up với trường Bastyr. Em làm buổi tối từ 05:00 PM - 01:30 AM về, đến trường làm và thứ sáu mỗi 2 tuần, nhận paycheck gữi postmail đến hộp thư ở nhà.

Em cũng ớn lắm chứ, nhóm có 6 người, mỗi người làm 1 khu vực riêng. Khu em làm ở basement gần nhà xác (cho SV thực tập mổ) lúc nào cũng có 12 cái xác, cũng teo lắm nhưng cũng phải ráng "vượt qua" để có xiền trả bill, hihi.

537110 top -

Khi đã làm việc trong đó, Lactantan để ý và làm quen với nhóm người làm việc chính thức khu maintenance department, nói với họ khi nào có open job báo cho lactantan biết, tỏ cho họ thấy mình có thể làm những việc lặt vặt khác như thay bóng đèn, di chuyển bàn ghế, set up meeting room, xúc tuyết, sữa chữa bàn ghế...v.v. cũng là cơ hội được chuyển sang làm chính thức cho trường, nghề này không dễ kiếm đâu vì cũng nhàn lắm khi đã quen việc, làm đến già retire luôn cũng là 1 job tốt đó.

537111 top -
Giọt Nước Mắt Đàn Ông Nơi Xứ Người
1, 2, 3, 4, 5, 6, 7

Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Update
PayPal về email:
[email protected]


Chi phiếu gửi về:
Hoanh Ton
6879 Amherst St.
San Diego, CA 92115



Việt Nam chuyển tới:
Phạm Thị Tuyết Phượng
Số tài khoản: 4973099
ACB Châu Văn Liêm, TPHCM



Ý kiến về Quỹ VietDitru

Image
Image