Hậu Xuất Cảnh - Chương 3
Drive License Card
minhdung
Bằng lái xe (Drive License Card) ở Mỹ này thật quan trọng, nó được sử dụng trong đa số các trường hợp giao dịch thông thường và khi cần để chứng minh nhân thân của một người chứ không riêng gì trong lãnh vực giao thông: Mua bia rượu, thuốc lá, vân vân. Nếu nghi ngờ người mua chưa đủ tuổi theo luật định, người bán sẽ hỏi vắn tắt: Your Driver License? Vào ngân hàng giao dịch nếu chưa có, hoặc không có account của họ thì: Your Drive License? Mua vé máy bay, trước cả khi hỏi hộ chiếu nếu bay ra nước ngoài thì cũng lại: Your Drive License? Nói chung nó cực kỳ quan trọng trong cuộc sống của người dân Mỹ, chính vì thế, ngay sau khi đến Mỹ được hai tuần, vừa được cấp số Social Security Number (Số An Sinh Xã hội) là mình lập tức chuẩn bị học để thi bằng lái xe.
Cũng phải nói thêm là khi đến đây, nhìn những người phụ nữ VN nhỏ nhắn, xinh xắn lái xe chạy ào ào trên đường mình “phục”… sát đất, sau này mới biết là 99% phụ nữ Việt ở Mỹ đều phải biết lái xe, mà lái ở đây không phải như ở VN, lên Freeway là cũng phải phóng ào ào cả trăm cây số một giờ chứ chẳng chơi.
Thi bằng lái ở đây được chia làm 2 phần, phần thi viết và phần thi thực hành, vui lòng đóng vào 26USD, muốn vượt qua phần thi viết, phải trả lời 36 câu hỏi và người thi phải vượt qua 30 câu, nghĩa là được sai 6 câu, đó là dành cho người mới thi lần đầu, còn những người đã có bằng lái xe mà vì một lý do nào đó phải thi lại, thì chỉ được sai 3 câu mà thôi… Khi thi bằng viết, nếu bị “fail” có thể yêu cầu nhân viên DMV (tạm dịch: Nha Lộ Vận) để thi lại ngay tức khắc, sau khi đậu bằng thi Viết thì sẽ được cấp cho một tờ giấy gọi là “Permit” và kể từ lúc đó, bạn được phép ngồi trên xe để tập lái với điều kiện phải có một người có bằng lái chính thức ngồi bên cạnh (luật của tiểu bang Cali không cho phép bạn dùng bằng “permit” này để lái xe một mình cho dù là chỉ tập lái).
Bằng lái xe hơi ở đây là quan trọng chứ không phải là một điều gì ghê gớm! Không như ở VN, mọi người phải học mấy tháng trời, chưa kể học phí rồi trà nước, ăn nhậu cho “thầy” tốn tiền bạc, thời gian, công sức vô kể, ở đây mình nhờ người dạy chỉ mất 12 giờ và sau đó là đi Drives License Testing (Thi lái). Đến lượt mình, giám khảo sẽ ra xe, yêu cầu người đi thi thực hiện một loạt các thao tác kiểm tra kỹ thuật của xe như đèn còi, tín hiệu Signal, thắng, thắng khẩn cấp (Emergency Brake) … sau đó là “Go”, Giám khảo ở đây thì đừng có nói chuyện mua chuộc, họ rất công tâm và nghiêm khắc, mọi động thái của bạn đều được họ giám sát kỹ càng, bạn phải làm theo khẩu lệnh của họ: Turn the Left (or right) lane, Parking, Back- Up, Change to the Left lane (or Right) (Đổi sang làn đường bên trái hoặc phải) v.v… Tất cả các thao tác của bạn đường đều được giám khảo ngồi bên cạnh ghi chú lại cẩn thận trong một bản giống như report (biên bản) để khi về đến đích, nghĩa là khi bạn đã hoàn thành xong phần thi lái, họ sẽ căn cứ vào đó để quyết định là Pass (đậu) hay Fail (rớt). Mình thi lần đầu, lái ngon lành… cành đào, đến khi giám khảo bảo “reverse”, mình de xe thế nào để bánh “dính” vào lề đường cái kịch, thế là “fail”, sau đó một tuần đóng 6 USD đi thi lại: Pass… Có rất nhiều người thi đi thi lại bốn năm lần vẫn fail, kể cả dân Mỹ chính hiệu con nai vàng…
Đừng nói là chỉ người Việt mình mới sang tỏ rỏ thái độ vui mừng thi đậu bằng lái xe, mấy lần đến DMV, mình đã chứng kiến không ít người Mỹ (nhất là phụ nữ) khóc tồ tồ khi bị “fail”, và có anh chàng Mỹ đen quỳ cả xuống đất, cười ngoác cả miệng như tên… điên khi biết mình đã “pass”. Có thể nói ngày được cấp Drive License Card là một trong những ngày quan trọng trong đời một người sống ở đất Mỹ này cũng không có gì là quá đáng lắm…
Thi đậu xong, họ cấp ngay cho một… tờ giấy chẳng giống ai, nó bằng nữa tờ giấy khổ A4, trên đó ghi vài thông tin của người đi thi, vài lời căn dặn thời gian nhận bằng lái chính thức và nhất là không có bất kỳ một con dấu hay chữ ký của viên chức nào cả, thế nhưng mình có thể cầm tờ giấy đó (gọi là bằng lái tạm thời) đi khắp… nước Mỹ, được lái xe một cách hợp lệ mà không ai thắc mắc, đơn giản là nó có những con số ở trên đó, cảnh sát ở bất cứ đâu muốn kiểm tra, chỉ việc gõ hàng số đó trên computer luôn có sẳn trên mỗi xe cảnh sát, họ sẽ biết ngay lập tức cái “tờ giấy lộn” đó có giá trị như thế nào, người sử dụng “tờ giấy” đó là ai, ở đâu, nghề nghiệp, tuổi tác, kể cả những lần vi phạm nữa… Nghĩa là đầy đủ mọi thông tin về nhân thân của người đó, thế mới biết chính phủ điện tử của Hoa Kỳ hiệu quả và đáng để… nể mặt đến như thế nào! Mình đã cầm cái… tờ giấy lộn gọi là bằng lái xe như thế sang một tiểu bang khác, lái xe ào ào cả hơn 1 tháng trời sau mới nhận được cái bằng lái chính thức, bởi ở Cali quá đông người đi thi bằng lái, nhưng khủng hoảng kinh tế đã khiến cho Cali không còn đủ tiền thuê người làm nhiều hơn nên đã dẫn đến sự chậm trể trong việc cấp bằng chính thức cho người dân. Ở nhiều tiểu bang khác vừa thi xong nếu đậu thì chỉ trong vòng 5 phút, bạn sẽ có một tấm bằng lái bằng plastic, có in hình của mình và một con chíp điện tử bên trong với tất cả các thông tin cần thiết của bạn, nhanh đến mức khó có thể nhanh hơn…
Lời khuyên của mình dành cho các bạn sắp hay sẽ đi thi bằng lái ở Mỹ là: Ngoài việc lái xe đúng luật thì điều quan trọng nhất khi đi thi lái là bạn phải làm cho người ngồi bên cạnh mình yên tâm thì bạn sẽ Pass.
Note: Sau bài này mình sẽ phải tạm dừng kể chuyện vài ngày vì hết... off, tối nay phải... đi cày lại rùi, 6 ngày sau mới lại được... bỏ cày xuống để... tám cùng các bạn tiếp được! Hi hi...



Romantic Piano Radio