Hậu Xuất Cảnh - Chương 2
Hoa Kỳ qua cái nhìn của người mới đến
minhdung
Một trong những điều gây ấn tượng cho mình nhất trong những ngày đầu đặt chân đến đất Mỹ này là… Mặt Trời! Mặt Trời không chịu đi ngủ trước 8h30 mỗi đêm!!! Sau này thì mình mới biết là không chỉ Cali mới có hiện tượng này, mà có những tiểu bang khác Mặt Trời “đi ngủ” còn trễ hơn, 9h đêm mà chỉ như 6h chiều ở quê nhà…
California còn có một điều khác và hình như chính điều này đã hấp dẫn người Việt quần tụ đông đảo nơi đây, đó là khí hậu; Ngay giữa chính Hạ, khi nhiệt độ của đa số các tiểu bang khác đều cao ngất, hơn cả trăm độ F – tương đương với khoảng 40 độ C, nóng đến mức vào xe ngồi không dám cầm cái... vô lăng xe vì nó nóng tưởng có thể... bỏng tay, các bạn có tin được không? – thì Cali vẫn “tà tà” bảy mươi mấy độ, mát lạnh, thậm chí, những người chưa quen như mình còn phải mặt áo ấm vào mỗi chiều tối, cảm giác chả khác gì đang ở Đà Lạt của VN!!!
Còn một điều nghịch lý khác là ở đây, cây Thông - Một loại cây thông thường chỉ ưa khí hậu lạnh, thông thường chỉ sinh trưởng tốt ở vùng có độ cao hơn mực nước biển hơn 1000 mét - lại mọc chung với cây cọ, một loại cây chỉ sinh trưởng ở vùng sa mạc nóng bức, thông thường, chúng ta khó có thể thấy sự có mặt của cả hai loại cây này trong cùng một vùng thổ nhưỡng, thế mà ở đây lại tồn tại điều tưởng như nghịch lý đó. Cali gần như không bao giờ có tuyết, và cũng không bao giờ quá nóng bức. Khí hậu phải nói là tuyệt vời.
Hệ thống giao thông ở đây thì khó có nơi nào trên thế giới này có thể sánh kịp, trung bình một đại lộ (Boulevard mà ở đây trên bảng tên đường sẽ có hàng chữ viết tắt ở sau là Blvd) có ba lane đường mỗi bên, chưa kể land “chờ” ở giữa mỗi con đường, đến ngã tư sẽ có 24 land giao nhau, xe chạy muốn… hoa cả mắt thế nhưng tất cả đều đâu vào đó, đều tuyệt đối tuân thủ theo tín hiệu đèn giao thông được setup theo một chương trình hợp lý không chê vào đâu được, cộng thêm với luật lệ rõ ràng và ý thức rất cao của người tham gia cùng một hệ thống giám sát giao thông chặt chẽ, tai nạn xảy ra là một điều khá hiếm thấy. Ở Cali thì … chớ dại mà vượt đèn đỏ nếu không muốn chừng vài tuần sau sẽ có cái ticket của cảnh sát gởi về với khoảng tiền phạt có thể làm “đau lòng” bất cứ ai dù … gan dạ đến đâu! Kèm theo đó vài tấm hình chụp cả xe, bảng số và người vi phạm một cách rõ ràng, hổng kém phần… đẹp trai nên đừng hòng chối cãi vào đâu được!!! Hi hi…
Ở nơi đây không có chuyện muốn dừng xe khi nào thì dừng, không có chuyện phóng xe từ đường nhỏ ra đường lớn một cách bất ngờ nếu không muốn… phủi chân lên bàn thờ ăn chuối mốc. Càng không có chuyện chen lấn luồn lách, vượt qua mặt xe khác dù có phải ngừng lại sau lưng cả hàng xe dài ngoằng còn lane đường ngược chiều thì vắng teo. Tại những giao lộ ở những đường nhỏ, vắng không có đèn giao thông thì gần như tất cả mọi người đều tuân thủ bảng “Top Side”, nghĩa là mọi xe đều ngừng lại trước khi qua ngã tư, thời gian ngừng được quy định là 4 seconds dù chỉ có mỗi một mình xe của mình, dù đêm hôm khuya khoắt và mình chưa thấy ai vi phạm việc này…
Có nhiều điều mang đậm nét văn hóa ứng xử trong giao thông của người lái xe bên này nữa là không nghe tiếng còi xe inh ỏi như ở bên nhà, còi xe chỉ được sử dụng trong những trường hợp đặc biệt, cảnh báo cho xe khác biết họ đang lái xe một cách không an toàn như change lane mà khoảng cách quá gần, quẹo phải khi đèn đỏ mà không nhường cho xe ngược chiều quẹo trái với đèn xanh ưu tiên của họ và ít trường hợp khác nữa… Càng không có trường hợp sử dụng còi hơi bấm inh ỏi trên đường phố đã gây ra bao nhiêu tai nạn vì giật mình như ở VN. Nếu lỡ bạn đang lái xe trên đường vì một lý do nào đó mình có lỗi, nghe tiếng còi xe sau lưng thì bạn chỉ việc giơ cả bàn tay lên, đó sẽ là một tín hiệu thay cho lời xin lỗi và thông thường thì người lái xe nào bị bạn làm phiền sẽ vui vẻ… Ok!
Khi tai nạn xảy ra, thì cứ chiếu theo luật mà xử, không có chuyện phân biệt xe lớn xe nhỏ, đi bộ hay đi xe hơi, đi bộ mà… cà chớn là vẫn bị phạt… trắng máu, nghiêm trọng là có thể vào tù như chơi mặc dù luật giao thông ở đây dành rất nhiều quyền ưu tiên cho người đi bộ... Càng không có chuyện khi xảy ra tai nạn thì móc điện thoại gọi cho “anh Ba, anh Bảy”, làm ơn quên đi cái vụ “con ông cháu cha” để hòng thay trắng đổi đen, con thống đốc mà cà chớn thì cha của hắn chỉ còn cách đi… thăm nuôi trong tù mà thôi, chứ đừng nói đến việc cậy quyền cậy thế ở bên xứ này…
Ở đâu cũng thế, khi gây ra tai nạn sẽ mang lại rất nhiều hệ lụy, tuy nhiên ở Mỹ này rắc rối không phải là việc phải tốn tiền bồi thường cho nạn nhân - việc này thì thường đã có hãng bảo hiểm lo từ A-Z – nhưng việc đó sẽ bị cảnh sát tặng cho “ticket”, hễ có “ticket” là sẽ bị ghi vào hồ sơ, mà như thế thì tiền bảo hiểm sẽ tăng lên cao đến mức chóng mặt, nhiều lần thì các hãng bảo hiểm sẽ… chạy mặt, không chấp nhận bảo hiểm cho mình, nặng nữa thì cảnh sát sẽ thu bằng lái, ở Mỹ này mà bị thu bằng lái là một điều… kinh khủng bởi sẽ ảnh hưởng đến việc đi làm, đi học, đi chợ… mọi thứ, chẳng khác nào bị… cụt chân cả…
Đó là nói tai nạn, còn đối với những vi phạm nhẹ hơn như… vượt đèn đỏ, qua ngã tư có bảng “Top Side” mà không chịu ngừng.v.v… Police mà nắm được thì xin mời… “nôn”ra 500 USD cộng với ba ngày đi… học lại luật giao thông, lạng quạng, chậm trể đóng tiền phạt hoặc coi thường không chấp hành việc đi học luật là có thể ra tòa án, ngồi tù như chơi chứ không thể đùa với luật ở đây được!!!
Còn nếu uống rượu khi lái xe, nếu bị phát hiện, bạn sẽ bị Police còng tay ngay tại chổ, khi đó bạn sẽ bị đối xử chẳng khác nào với một tên tội phạm nguy hiểm cho xã hội… Và cũng chính nhờ thế, tai nạn giao thông đã được hạn chế ở mức thấp nhất trong một môi trường giao thông có mật độ cao nhất thế giới…
Câu chuyện lại xin tạm dừng ở đây, lần sau mình sẽ kể cùng các bạn chuyện đi thi bằng lái xe ở Cali.



Romantic Piano Radio