.
Chuyện Trên Trời Dưới Đất
1 ... 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9 - bottom

Cám ơn mauxanhhyvong nhe, xem được mấy tấm hình đẹp nên thấy đỡ buồn rồi.

Xin gửi lên đây một tập sách khá kén người đọc:

"Một Phút Minh Triết"
Dịch giả Đỗ Tân Hưng
Đọc lại và bổ túc: Trần Duy Nhiên


Nguyên văn bằng tiếng Anh với nhan đề "One Minute Wisdom" của cha Anthony de Mello, được nhà xuất bản Gujarat Sahitya Prakash phát hành và đến nay đã được dịch ra 21 ngôn ngữ khác nhau trên thế giới.

Được chuyển ngữ từ ấn bản mới nhất (ấn bản thứ 10, tháng sáu 1998) của nhà xuất bản nói trên.


Thay Lời Tựa

"Thưa Thầy, có thể nào có sự Minh-Triết Trong Một Phút không?"
Minh Sư đáp: "Chắc chắn có."
"Nhưng một phút chắc chắn quá ngắn ngủi phải không?"
"Nó quá dài đến độ thừa ra năm mươi chín giây đấy!"

Thấy đệ tử ngỡ ngàng, Minh Sư bèn nói tiếp: "Phải mất bao lâu để nhìn thấy mặt trăng?
Và tại sao ta cần phải mất bao nhiêu năm tháng dài để bồi bổ tâm linh?
Có thể phải mất cả cuộc đời mới mở được mắt mình ra. Nhưng để nhìn thấy thì chỉ cần một chớp nhoáng".

Minh Sư trong những mẩu chuyện sau đây không phải là một nhân vật duy nhất. Ngài chính là một Gu-ru Ấn Độ, một Thiền sư, một Đạo nhân, một Ra-bi Do Thái, một Đan sĩ Kitô giáo, một Xu-phi Hồi giáo. Ngài vừa là Lão Tử lẫn triết gia Socrate, là đức Phật Thích Ca lẫn Chúa Giêsu, là Zarathustra lẫn đức Mahomet. Người ta tìm thấy giáo thuyết của ngài ở thế kỷ mười bảy trước công nguyên và ở trong thế kỷ thứ hai mươi nữa. Sự minh triết của ngài thuộc về cả Đông lẫn Tây. Tiểu sử của ngài thực sự có quan trọng lắm không? Nói cho cùng, lịch sử chỉ ghi chép những hiện tượng, chứ không phải cái Thực Chất, những giáo thuyết chứ không phải sự Thinh Lặng.

--------
Từ vựng:
Mu-la (mullah) : tu sĩ Hồi giáo
Xu-phi (soufi) : tôn sư Hồi giáo
Gu-ru (guru - gourou) : tôn sư Ấn giáo
La-ma (lama) : tôn sư Phật giáo Tây Tạng
Ra-bi (rabbi) : tôn sư Do Thái giáo

429071 top -
Đồ con lừa

Chỉ có hai người trong một toa, trên một chuyến tàu đêm: Một đàn ông và một đàn bà. Họ còn phải đi rất xa nữa. Họ làm quen với nhau và nói chuyện phiếm. Và để giết thời gian, người đàn bà bắt đầu kể câu chuyện ngụ ngôn:

"Một lần, nhà vua quyết định đi săn. Ông gọi người hầu thân cận vào, dặn phải trông coi công chúa cẩn thận và phải thực hiện mọi mong muốn của công chúa, nếu không sẽ bị chém đầu.

Đêm đến, công chúa gọi người hầu vào phòng ngủ. Người hầu bước vào phòng.

Công chúa nằm trên giường, nói:
- Ta đang rất lạnh!

Người hầu tìm thấy cái chăn trong phòng đắp cho công chúa rồi bỏ đi. Đêm hôm sau, cũng vẫn tình huống như hôm trước, chỉ khác là trong phòng không có cái chăn nào. Người hầu liền giật cái rèm treo ở cửa sổ xuống, đắp cho công chúa và cũng bỏ đi. Đêm thứ ba thì cái rèm không còn nữa và người hầu buộc phải cởi áo của mình đắp cho công chúa.

Nhà vua đi săn trở về. Ngài cho gọi cả công chúa và người hầu đến hỏi:
- Nào, người hầu của ta, ngươi hãy cho ta biết ngươi đã thực hiện các nghĩa vụ của ngươi ra sao?
- Muôn tâu bệ hạ, thần đã thực hiện mọi mong muốn của công chúa rồi ạ.
- Thế còn con, con có thể nói gì, công chúa?
- Hắn ta chẳng thực hiện một mong muốn nào của con cả!
- Thế thì, ngươi hãy chuẩn bị, sáng mai, ta sẽ cho đao phủ chặt đầu ngươi.

Người hầu trung thực tìm đến nhà thông thái, kể lại câu chuyện đó và mong ông giải thích cho tại sao công chúa lại nói vậy. Nhà thông thái chỉ tay vào đống cỏ khô và nói:
- Ngươi có thấy đống cỏ khô đó không? Hãy đến đó và ăn đi!
- Để làm gì?
- Bởi vì ngươi là con lừa!"

Kể đến đây, cả hai người trong toa tàu cùng cười phá lên vì người hầu ngu ngốc kia...

Và cũng đến lúc người phụ nữ phải xuống tàu...

Người đàn ông giúp chị ta mang những cái túi và vali nặng ra khỏi tàu. Trước khi chia tay, người phụ nữ đưa cho người đàn ông một ít tiền. Người đàn ông liền nói:
- Cô ơi, cô làm sao đấy. Đơn giản là tôi muốn giúp cô thôi mà!
- Không. Anh không hiểu ý tôi rồi. Tiền này để anh mua... cỏ khô...

429683 top -

Thân gởi đến các bạn 2 câu chuyện nhỏ:


Phép Lạ

Một người đã băng ngàn lội suối để kiểm chứng cho rõ thực hư về danh tiếng đồn đãi của Minh Sư.

Ông ta hỏi một đệ tử: "Minh Sư của anh đã làm được những phép lạ nào?"

"Này ông bạn, có những phép lạ khác nhau. Trong xứ bạn, người ta bảo phép lạ là khi Thượng Đế làm theo ý muốn của một người. Còn trong xứ chúng tôi, người ta bảo phép lạ là khi một người thực thi Thánh Ý Thượng Đế!"


Trưởng Thành

Một đệ tử suốt ngày cầu nguyện, Minh Sư bảo: "Chừng nào con mới thôi nương tựa vào Thượng Đế và đứng vững trên đôi chân của con?"
Đệ tử sửng sốt: "Nhưng chính thầy là người đã dạy chúng con nhìn lên Thượng Đế như một người cha mà!"

"Chừng nào con mới hiểu được rằng người cha không phải là một kẻ để con có thể nương tựa mà là một kẻ giúp con vứt bỏ cái khuynh hướng tựa nương?"


Trích "Một Phút Minh Triết" (One Minute Wisdom), tác giả: Anthony de Mello, S.J., dịch giả: Đỗ Tân Hưng, đọc lại và bổ túc: Trần Duy Nhiên.

431108 top -

Nhân ngày Father's Day: 17/06/2012,

Tía, đòn roi và chữ nghĩa
Khương Bảo Diệp


Tía tôi năm nay đã 87 tuổi rồi. Cái tuổi mà mọi người xem mỗi ngày trôi qua là bổng lộc của trời đất ban cho. Từ ngày má tôi mất, tía tôi buồn lắm. Ông lặng lẽ đi vào, đi ra. Thẫn thờ bơ vơ chiếc bóng lẻ.

ImageTác giả, trái, với cha, bên mộ mẹ. (Hình: Khương Bảo Diệp cung cấp)

Ông đứng tần ngần trước bàn thờ, đưa tay sửa lại bức hình má tôi cho ngay ngắn. Ông lại lúi húi thay nước, thắp nhang, làm này làm nọ, với mục đích là được gần gũi với má tôi. Tôi ôm vai ông, tôi thì thầm là cố giữ gìn sức khỏe, dẫu sao má cũng đi rồi. Tôi nói thì tôi nói, ông vẫn làm theo ý của ông, “Tía muốn săn sóc cho má được tươm tất như những ngày má còn sống, con à!”. Tôi nghe mà não cả lòng. Tôi lo cho ông lắm.

Ngày chúng tôi trở lại Mỹ, ông đứng lặng lẽ nhìn đám con vội vã bước ra xe như không muốn kéo dài phút giây bịn rịn. Tôi đắng cả lòng, thắt cả ruột khi thấy ông mếu máo đưa tay chùi nước mắt. Tôi muốn nhảy đại xuống xe để ở lại với ông, mặc kệ bao bộn bề, lo toan của cuộc sống nơi xứ người. Trong đời tôi, đó là lần chia ly não nề nhất. Não nề cho cả người đi lẫn người ở lại.

Hình ảnh đó của tía tôi cứ theo tôi mãi. Giờ ngồi đây, nhớ đến tía, tôi lần dò những kỷ niệm về tía tôi, tôi thấy cả trời thương nhớ lẫn sợ hãi lũ lượt ùa về. Kỷ niệm về tía tôi thì nhiều lắm. Có kỷ niệm toàn là đòn với roi. Có những kỷ niệm toàn chữ với nghĩa. Với đòn roi, tôi gọi đó là kỷ niệm võ biền. Với văn chương, tôi đặt tên cho nó là kỷ niệm chữ nghĩa.

Tôi bị ăn đòn của tía tôi khá nhiều. Tuổi thơ của tôi toàn là ghẹo làng, phá xóm. Hết đầu trên mắng vốn thằng con “quỷ tử, ” đánh lộn phun máu đầu con người ta. Tía tôi chưa xử xong, lại thấy ông lui cui bẻ roi để trị tội vác đá ném chó làm bể cái lu đựng nước của nhà bà xóm dưới. Ðá mà ném trúng lu sành thì bể không đẹp không ăn tiền! Rồi cái mông của tôi cũng lằn xanh lằn đỏ không ăn tiền không đẹp. Tại con chó quỷ sứ cứ nhè tui mà nó gầm gừ, tui cảnh cáo nó mấy lần mà nó không chịu nghe. Tui không mần thịt nó là may lắm rồi đó!

Rồi lần khác sau khi xem phim “Những Tên Cướp Biển của Thế Kỷ Hai Mươi”, lũ quỷ chúng tôi mắc chứng gì nhào xuống sông, lôi cái xuồng của người ta ra giữa dòng, đứa thì chèo, đứa thì leo lên nhào xuống, đứa phóng xuống nước móc bùn bôi đen kịt đầu cổ, chân tay, giả làm cướp biển. Xui làm sao xuồng lật úp, những đứa biết bơi thì không nói gì, đứa chỉ biết lặn (lặn ba ngày mới nổi) thì hì hà hì hụp giã gạo. May có thằng cướp biển khác có lòng nhân đạo vừa bơi vừa đạp nó vào bờ không thôi giờ này có thằng mồ yên mả đẹp rồi. Thằng đó chính là thằng tôi đang viết bài này. Thế là tía tôi có dịp tiêu tiền, tiền đền cho chiếc xuồng bị mất, cho cái lu bị bể. Tiền tặng cho gia đình có thằng con vừa cứu được một mạng người. Riêng tôi thì ông tặng cho thứ khác. Ðó là roi tẩm bột chiên giòn.

Tía tui có kiểu đánh con ngộ lắm. Roi chưa vô mông mà miệng ông đã gầm vang trời rồi. Hùng hùng hổ hổ, xắn tay áo, ông đè tui xuống đất rồi lấy dây cột tay chân tôi vô bộ ván ngựa. Ông bắt đầu tụng kinh giáo huấn, “Nuôi cho con lớn chừng này rồi, con chưa làm gì giúp cha giúp mẹ hết. Ăn xong nhong nhong cả ngày, chọc cho người ta réo tên cha tên mẹ con ra mà chửi. Chửi này! Chửi này!” Cái roi trên tay cứ nhịp lên nhịp xuống trên cái mông tội nghiệp. Tay tôi làm mà nó phải chịu. Sau đó, ông gác roi trên người tôi, bỏ đi qua nhà hàng xóm ngồi mà không quên buông theo một câu: “Cái roi mà rớt xuống đất là con chết với tía”. Chết sống gì tính sau, tôi nhác thấy bóng ông vừa khuất là tôi tìm cách tháo dây trói, ù chạy để bày cuộc vui mới, không kém phần hứa hẹn nhiều trận đòn quắn đít khác. Ðó là những kỷ niệm võ biền.

Kỷ niệm văn chương thì tình cảm ướt át hơn. Tía tôi khéo tay lắm. Ông có biệt tài về làm đồ gốm. Tôi nhớ có lần cô giáo của tôi bắt học trò dùng đất sét nặn hình trái cây hay muôn thú để lấy điểm môn học thủ công. Cô giáo cho học trò đem về nhà làm. Tôi chỉ thích lấy đất sét vo viên, phơi khô để bắn chim thôi, chứ mấy thứ khác thì tôi tịt. Thấy tôi cứ loay hoay hoài mà chưa nên ngô khoai gì hết, ông bèn ngồi xuống chỉ cách tôi làm. Bài học đầu tiên ông giảng là phải biết cách tưởng tượng và quan sát. Ông bỏ nắm đất lên tay, ông bảo tôi chú ý . Ông vo tròn cục đất, rồi dùng lòng bàn tay ấn nhẹ cho hơi dẹp xuống. Kế tiếp ông dùng ngón trỏ và ngón cái kẹp lại, vừa ấn ấn vừa xoay tròn. Xong ông dùng lưng chiếc đũa, ông nhấn cách sao mà tạo thành từng múi, từng múi. Tôi mắt tròn mắt dẹt nhìn cục đất ban nãy, giờ đã thành hình quả bí xinh xinh. Cuối cùng ông dùng ít đất sét còn dư, ông nặn thành chiếc lá, gắn lên đó. Ôi chao, sao mà nó dễ như ăn cháo nóng vậy ta ơi!

Ông bảo tôi làm lại, nhưng quả bí của tôi làm nhìn nó khủng khiếp lắm. Thấy tôi chù ụ mặt, ông nói: “Nội con ngày xưa dạy tía cũng giống như tía dạy con bây giờ. Con làm bất cứ cái gì cũng cần phải để tâm vào đó, nó mới thành công được. Bây giờ thì xấu xí, mai này nó sẽ đẹp hơn nếu con có cố gắng.” Lời ông nói lúc đó như gió thổi mây bay, tôi nào có hiểu quái gì đâu!

Lớn lên một chút, ông dạy cho tôi chữ nho. Ông bảo chữ nho thâm thúy lắm, chữ ít nghĩa nhiều. Trong năm chữ Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín nếu tôi hiểu đúng và áp dụng đúng thì đủ để thành nhân rồi. Cái này thì tôi khoái lắm. Những gì ông dạy tôi, tới nay tôi vẫn còn nhớ. Nhờ cái đà đó, tôi biết được khá nhiều về văn thơ viết bằng chữ Hán phiên âm qua Việt ngữ trong sách báo tôi đọc được. Nhiều đến nỗi tôi nghĩ có thể đựng đầy trong hai chiếc lá mít.

Bây giờ ngồi viết về tía tôi là viết về những chuyện đã qua, đã trở thành kỷ niệm. Người ta hay dùng cây trái quê hương để liên tưởng về Mẹ. Tôi chưa thấy có hoa quả nào dành cho Cha hết. Nếu vậy thì tôi xin dùng chùm khế ngọt để tặng cho tía tôi.

“Tía ơi! Trái khế tầm thường lắm, nhưng con thấy tía đúng là trái khế của đời con. Trái khế của quê hương mỗi khi con nhớ đến. Trái khế của tuổi thơ đầy đòn roi, nhờ đó con tránh được biết bao nhiêu là roi là đòn mà đời quất con túi bụi. Trái khế của chữ nho mỗi khi con vỗ đùi khoái chí khi bắt gặp lại những câu, những bài thơ mà tía đã dạy. Con xin làm con quạ, ăn những trái khế tầm thường, và xin được trả lại cho đời, cho người những nén vàng ròng mà tía thường dạy dỗ.”


435296 top -

Ba, Má, Con
Trùm Sò


Ba tôi mất lâu rồi, 15 năm lẻ, nhưng mỗi lần tưởng nhớ đến Ba là tôi nhớ những ngày còn nhỏ ở bậc Tiểu học, buổi tối buồn ngủ, chun đầu vô giường, ngủ vùi quên trời đất, thì ba tôi buông mùng chống muỗi cho tôi.

Thèm đọc truyện Lucky Luke (truyện tranh cao bồi của Pháp), tôi chỉ cần nói với Ba một lời là có ngay tiền để mua, không biết rằng đôi khi ông phải nhịn ăn sáng cho tiền tôi mua truyện hình để đọc.

Tôi còn nhớ ngày ba tôi đưa tôi vào Sài Gòn học. Hai cha con ngồi uống cà phê bắp rang trước ga chờ xe lửa tới. Ba tôi dặn dò: “Của núi ăn miết cũng lở, chữ nghĩa dùng hoài không hết”, và rằng: “Con cố học thì Ba Má ăn mắm ăn muối cũng ráng cho con ăn học”. Ý Ba nói nếu có đi được ra nước ngoài thì ráng mà ăn học vì trước đó Ba Má tôi đã sắp đặt cho tôi một con đường ra đi. Xe lửa rời ga, ba tôi đứng vẫy vẫy tay. Lòng tôi xốn xang vì không biết bao giờ mới trở lại.

Mà thật vậy, mãi mười năm sau tôi mới gặp Ba trong lần về nước đầu tiên sau đó. Lần ấy, cũng ga xe lửa đó, cũng Ba đứng đón tôi, với mớ tóc bạc trắng, ông vỗ vai tôi nhẹ nhẹ nói: “Mười năm rồi con hỉ”? “Dạ, mười năm”, tôi đáp. Hai cha con không trao đổi gì nhiều nhưng mối xúc động biểu hiện qua giọng nói ngắt khoảng. Mười năm tôi nhớ gia đình da diết và cũng chừng ấy năm ba tôi nhớ đứa con mình quay quắt.

Có một khoảng thời gian anh tôi bảo lãnh Ba Má chúng tôi sang Mỹ sống. Vài năm sau đó Ba Má tôi quyết định khăn gói về lại quê vĩnh viễn vì đời sống người già ở đây tẻ nhạt quá. Những năm sống bên Mỹ này, con đi làm, cháu đi học suốt ngày, hai ông bà già lủi thủi với nhau như hai cái bóng lặng lẽ. Những ngày ấy tôi mới có dịp quan sát ba tôi nhiều hơn, và những lúc ấy tôi nhận ra rằng những cử chỉ săn sóc ân cần nhỏ nhặt mà Ba Má tôi dành cho nhau ghi nhiều dấu ấn đậm đà hơn những lời nói “I love you” như nếp sống hiện đại bây giờ.

Má tôi hay bị cảm vì không hợp với khí hậu và bị “rheumatoid arthritis” vào những ngày thời tiết thay đổi đột ngột. Rất nhiều buổi tối, ba tôi tự đun nước sôi, châm trà, rồi lấy thuốc cảm cúm nhức mỏi, một tay nắm khư khư mấy viên thuốc, tay kia cầm ly trà khệ nệ, bước từng bước một, bưng vào phòng cho má tôi. Nước trà sóng sánh theo từng bước chân tràn ra nhỏ xuống nền gạch sàn nhà. Có lần tôi sợ Ba giẫm vào chỗ ướt trượt té, tôi dợm người đứng dậy tính giúp ông nhưng tôi khựng lại. Tôi đổi ý định, bởi tôi kịp nhìn thấy trên khuôn mặt của ông đang hiện ra một mối quan tâm, một sự ân cần săn sóc, một tình nghĩa hơn 50 năm gắn bó của chồng đối với vợ... Tôi có thể bưng ly trà và mấy viên thuốc nhưng chỉ có mỗi Ba mới bưng được ngần ấy tình nghĩa vào cho má tôi.

Ðó là hai điều tôi muốn kể cho bạn nghe về ba tôi, tình yêu con cái vô hạn và tình nghĩa vợ chồng ăm ắp như bát nước đầy.

Qua mấy mươi năm cuộc đời, tôi nghiệm ra rằng thành công hay thất bại ngoài đời không quan trọng bằng cuộc sống ấm êm hạnh phúc chan chứa yêu thương gia đình giữa vợ chồng và con cái. Tiền bạc ta tự kiếm được nhưng tình yêu cha con ta không thể tự tìm lấy, và nếu thiếu tình yêu ấy, cuộc đời ta chắc có lẽ có một khoảng trống lớn không bù đắp được. Tôi muốn để lại hình ảnh của tôi cho các con tôi như ba tôi đã để lại chân dung tuyệt vời của Ba trong ký ức chúng tôi.

Vài mươi năm sau, một ngày nào đó, khi các con tôi ngồi tưởng nhớ về tôi, như hôm nay tôi tưởng nhớ Ba, tôi hy vọng rằng chúng sẽ nhìn thấy ở tôi những hình ảnh đẹp như hình ảnh của Ba tôi trong trí nhớ chúng tôi vậy.


435382 top -

Cám ơn anh hungphitran, hai câu chuyện đơn giản mà thấm thía.

Mời các bạn ngẫm nghĩ một chút, nhé.


10 Nghịch Lý
Trích từ tác phẩm "Anyway" của tiến sĩ Kent Keith

Nghịch lý thứ nhất: “Người đời thường vô lý, không biết điều và vị kỷ. Nhưng dù sao đi nữa, hãy yêu thương họ”.

Nghịch lý thứ hai: “Nếu bạn làm điều tốt, có thể mọi người sẽ cho là bạn làm vì tư lợi. Nhưng dù sao đi nữa, hãy làm điều tốt”.

Nghịch lý thứ ba: “Nếu thành công, bạn sẽ gặp những người bạn giả dối và những kẻ thù thật sự. Nhưng dù sao đi nữa, hãy thành công”.

Nghịch lý thứ tư: “Việc tốt bạn làm hôm nay sẽ bị lãng quên. Nhưng dù sao đi nữa, hãy làm điều tốt”.

Nghịch lý thứ năm: "Thẳng thắn, trung thực thường làm bạn tổn thương. Nhưng dù sao đi nữa, hãy sống thẳng thắn".

Nghịch lý thứ sáu: “Người có ý tưởng lớn lao có thể bị đánh gục bởi những kẻ suy tính thấp hèn. Nhưng dù sao đi nữa, hãy luôn nghĩ lớn”.

Nghịch lý thứ bảy: "Người ta thường tỏ ra cảm thông với những người yếu thế nhưng lại đi theo kẻ mạnh. Nhưng dù sao đi nữa, hãy tranh đấu cho những người yếu thế".

Nghịch lý thứ tám: “Những thành quả mà bạn đã phải mất nhiều năm để tạo dựng có thể bị phá hủy chỉ trong phút chốc. Nhưng dù gì đi nữa, hãy cứ tiếp tục dựng xây”.

Nghịch lý thứ chín: “Bạn có thể sẽ bị phản bội khi giúp đỡ người khác. Nhưng dù sao đi nữa, hãy giúp đỡ mọi người”.

Nghịch lý thứ mười: “Bạn trao tặng cuộc sống tất cả những gì tốt đẹp nhất và nhận lại một cái tát phũ phàng. Nhưng dù sao đi nữa, hãy sống hết mình cho cuộc sống”.

435434 top -

Đàn khảy tai trâu


Vào một buổi sáng lạnh mùa đông năm 2007, tại một ga metro ở Washington DC, một thanh niên với chiếc đàn vĩ cầm, đứng chơi những bài nhạc nổi tiếng của Bach, Schubert, Massenet… trong vòng 45 phút.

Trong khoảng thời gian ấy có khoảng chừng hai ngàn người đi ngang qua, đa số đang trên đường đến sở làm của họ. Dường như không một ai có vẻ chú ý đến sự có mặt của anh.

Sau khoảng 3 phút, một người đàn ông đứng tuổi đi qua và nhận thấy có một nhạc sĩ đang đứng đó chơi vĩ cầm. Ông đi chầm chậm, dừng lại chừng vài giây, và rồi lại vội vã đi tiếp cho kịp giờ của mình.

4 phút sau:
Người nhạc sĩ vĩ cầm ấy nhận được đồng đô la đầu tiên: Một người đàn bà ném tiền vào thùng đàn của anh và không hề dừng lại, tiếp tục bước đi.

6 phút:
Một người thanh niên trẻ đứng dựa vào tường lắng nghe anh, nhìn đồng hồ đeo tay của mình và rồi lại tiếp tục bước đi.

10 phút:
Một đứa bé dừng lại nghe, nhưng mẹ của em vội vàng lôi em đi tiếp. Ðứa bé tiếp tục dừng lại nhìn anh nhạc sĩ vĩ cầm, nhưng mẹ của em đẩy mạnh, và em lại phải tiếp tục bước đi, nhưng em vẫn cứ ngoái đầu quay nhìn lại. Và điều này đã cũng xảy ra với nhiều những đứa bé khác. Và cha mẹ nào cũng đều lôi kéo các em, bắt các em phải đi nhanh lên.

45 phút:
Người nhạc sĩ vĩ cầm ấy vẫn tiếp tục chơi nhạc không ngừng. Chỉ có 6 người dừng lại và lắng nghe trong vài ba phút rồi bỏ đi. Khoảng chừng 20 người cho anh tiền, trong khi vẫn tiếp tục bước đi bình thường, và không hề dừng lại. Chàng nhạc sĩ ấy thâu được tổng cộng là 32 đô la.

1 giờ sau:
Anh ta ngừng chơi, không gian im lặng trở lại. Không ai chú ý đến anh. Không một tiếng vỗ tay, và cũng không một lời tán thưởng.

Không ai biết người ấy chính là Joshua Bell, một trong những nhạc sĩ vĩ cầm nổi danh nhất trên thế giới. Trong hơn 45 phút qua anh đã chơi những bài phức tạp nhất trong các bài nhạc trình tấu, và cây đàn vĩ cầm mà anh chơi trị giá khoảng 3.5 triệu đô la. Hai ngày trước đó, Joshua Bell đã trình diễn tại một nhà hát ở thành phố Boston, vé bán hết không còn chỗ ngồi, giá của mỗi vé là 100 đô la. Và ban tổ chức sẵn sàng trả 1000 đô la mỗi phút cho tài năng của anh!

Ðây là kết quả của một cuộc thử nghiệm do báo The Washington Post tổ chức. Trong cuộc thử nghiệm này, Joshua Bell phải ăn mặc thật bình thường, quần jean, áo thun, mũ kết, và chơi đàn trong giờ cao điểm.

7:45am. Họ chọn nơi biểu diễn là trạm ga L’Enfant Plaza, vì nơi đây những người khách metro đi ngang qua đa số là thuộc tầng lớp trung lưu, chuyên nghiệp, trí thức, phần lớn làm việc với chính phủ liên bang.

Trước khi tổ chức, các nhà thử nghiệm nghĩ rằng tại Washington DC, một trong những đô thị phát triển nhất nước Mỹ về classical music, nhạc giao hưởng, Joshua Bell có thể sẽ thu hút một số lượng lớn khán thính giả dừng lại nghe, và họ có lẽ sẽ phải nhờ cảnh sát đến để giữ trật tự.

Nhưng chỉ có một người duy nhất nhận ra Joshua Bell, vì trước đó ba tuần cô ta có đi xem anh trình diễn ở Library of Congress, nên nhận ra anh ngay. Cô ta đã bỏ vào hộp đàn của Joshua Bell 20 đô la và tự giới thiệu mình khi anh ngưng chơi đàn.

Tờ Washington Post viết, mục đích của cuộc thử nghiệm này để xem rằng: chúng ta có thể nhận diện, ý thức được những gì hay và đẹp đang có mặt giữa cuộc sống bận rộn của mình, và trong những hoàn cảnh bình thường hằng ngày không?

Và nếu như trong cuộc sống chúng ta không thể dừng lại trong giây lát để lắng nghe một nhạc sĩ lừng danh nhất trên thế giới, chơi những giai điệu hay nhất từng được sáng tác, với một nhạc cụ tốt đẹp nhất, và nếu như cuộc sống quá bận rộn đến nỗi chúng ta không còn có thời gian để dừng lại, khiến ta trở nên lãng quên trước những điều hay và đẹp, thì trên con đường ta đi mình còn vô tình bỏ qua và đánh mất bao nhiêu những điều đáng quý nào khác nữa chăng?

Trong thời đại ngày nay, dường như đa số chúng ta có khá đầy đủ, nhưng duy có một điều mà chắc chắn trong chúng ta ai cũng đều rất thiếu thốn là thời giờ của mình, phải thế không bạn?

Trên con đường chúng ta đi, có lẽ ta cũng sẽ có dịp nghe được tiếng đàn vĩ cầm của Joshua Bell, và bao nhiêu những điều hay đẹp khác chung quanh ta, nâng cao tâm hồn mình, giữa những bận rộn và ngay trong hoàn cảnh bình thường nhất, nếu chúng ta biết tập bước chậm lại một chút…

437800 top -
Cám ơn Duyho nhe, cái gì cũng phải học, sống càng phải học kỹ hơn.

mnsun kiếm được ít truyện ngắn, rất ngắn, sẽ chia ra để gửi các bạn đọc từ từ nha, đọc một lần nhiều quá, sợ các bạn ngán hông?

Mỗi lần nhắc đến truyện ngắn, lại nhớ lanhuongbm...


Em bé bán vé số

Mười ba tuổi, cha chết. Mẹ lấy dượng. Bé bỏ học đi bán vé số.
Mẹ bảo: - Con liệu nuôi lấy thân, mẹ bất lực.
Bé nghĩ: - Trong cuộc đời này ai khổ như mình?
Tối nọ bán trúng độc đắc cặp mười cho một ông bằng tuổi cha. Bé vui mừng chạy tới báo tin. Nhà vắng. Ông ấy cười cười kiểu dê cụ. Trao 1 tấm vé trúng thưởng rồi bảo:
- Của em.
Đêm đó bé không về nhà, đau đớn.
Khuya tỉnh dậy nằm bên ngoài cánh cổng. Bé lần tìm tấm vé. Không còn. Cánh cửa khép chặt...


Cái cổng

Từ hôm ông về hưu, cổng nhà ông đóng im ỉm suốt ngày. Hôm tôi sang mượn ông tờ báo về đọc, gọi mãi ông mới ra mở cổng. Thay cho câu hỏi ông giải thích:
- Khi còn làm việc khách khứa họ đến liên tục nhờ cái này cái khác. Mình nghỉ rồi, có ai đến đâu mà để cửa!
Thấy ông buồn tôi chẳng nói gì thêm, mượn tờ báo rồi về. Tối đó tôi ngủ không được, cứ trằn trọc mãi. Thì ra cái cổng đóng hay mở cũng có lý do riêng của nó.

Bùi trọng Sữa


Trời Đất

Bà bạn tên Ngọc. Chồng Ngọc là René, Mỹ gốc Pháp. Mới tháng trước, René chết, thình lình. Không bệnh hoạn, không tai nạn chi cả. Hôm qua, gặp Ngọc. Bà khóc. Mếu máo cái gì mà “chẳng ai thương mình cả...” Một bà già trong bữa cơm đặt tay lên vai Ngọc: “Đừng tưởng vậy. Trên đầu có Trời thương. Dưới chân có Đất thương. Cứ nhớ vậy nhé.”


Thương nhớ một mùi hương

Sống giữa thành phố Sài Gòn ồn ào, náo nhiệt, chợt thèm khoảng không miên man của đồng quê. Nơi cánh đồng lúa xanh rờn, thơm ngát. Nơi những ngôi nhà bé nhỏ bao nhiêu năm dãi nắng dầm mưa, chống chọi với thiên nhiên, che chở cho những người dân quanh năm bám lấy ruộng đồng, bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, suốt đời cần mẫn, hiền lành.

Mùa đến. Đi chợ tần ngần, nhớ nhớ, quên quên, thương nhớ một mùi hương.. Quả thị! Tròn lẳn, vàng tươi, hương say nồng, vấn vít, ngọt ngào, lan tỏa, mời gọi. Tìm khắp chợ không thấy hàng nào bán, lòng chùng xuống, thiếu vắng...

Ngày trước trong làng, cứ hai ba nhà lại có một cây thị. Khi thị chín hườm hườm, trẻ con xốn xang ngắm nghía và bàn tán. Nào là đan giỏ lưới để đựng thị, ai trèo hái, chia thế nào… Từng quả thị no tròn được nâng niu, hôn hít như những báu vật của các cô bé nhỏ. Ba ngày, một tuần sau, khi thị đã chín mềm, tiếc nuối đem ra xẻ thịt… hương vị khó quên.

Thành phố hóa nông thôn, tấc đất quý như vàng. Những cây thị bị chặt đi không thương tiếc, vì để lại chỉ mất thời gian với mấy cô cậu nhóc, không kinh tế. Chưa thấy ai có ý nghĩ muốn nhân giống…

Về làng, tìm đỏ mắt, mới thấy một cây thị đứng chơ vơ, lẻ loi ở cuối đường, cây đã già cỗi không được chăm sóc, trái nhỏ xíu. Có lẽ, đến một ngày, trái thị sẽ chỉ còn lại trong ký ức...

Nguyễn Hoài Sâm


Mưu sinh

Cuộc sống với bao nhiêu gánh nặng vật chất đã khiến tôi quay cuồng làm việc.
Chiều chủ nhật, trong một ngôi nhà cao tầng sang trọng tôi dạy kèm toán cho cậu bé lớp năm. Trời mưa rả rích, khung cảnh nhuốm màu buồn thảm.
- Ngày cuối tuần mà mẹ cũng không ở nhà chơi với con, cô à. Giọng cậu bé thỏ thẻ.
Tôi sững người và như sực tỉnh. Chắc chắn lúc này con tôi cũng đang buồn bã vì không có ai để chơi.

Nguyễn Thị Thùy An


Nốt ruồi đuôi mắt...

Vợ vào viện 3 hôm chưa đẻ. Anh tạt về nhà. Mấy thằng bạn qua chơi. Mưa. Làm thịt chó nhậu chơi.
Anh vẫy con Vàng đến gần, nó ngoe nguẩy đuôi mừng rỡ. Bốp! Mắt con vàng trân trối nhìn anh. Đuôi mắt có một nốt ruồi...
Chiều Vợ gọi "em đang lên giường đẻ." Anh tức tốc chạy vào.
Ca đẻ khó. Bác sĩ lắc đầu "chỉ cứu được mẹ." Anh vào phòng xác. Lật tấm drap trắng nhín hài nhi bé bỏng lần đầu và cũng là lần cuối. Mắt nó mở to... đuôi mắt có một nốt ruồi...


Hạt Cát

Hạt cát được gió nâng lên và đưa đi khắp nơi. Từ trên cao, nó ngạo nghễ nhìn vạn vật. Tia nắng xuyên qua nó và phản chiếu rạng rỡ. “Nhờ mình nắng mới lung linh thế,” cát nghĩ. Ðêm về, gió ngủ, hạt cát rơi xuống một công trường. Ê ẩm, xây xát khi bị nhồi trộn cùng vôi, vữa, sỏi, đá, ... nó thiếp đi.
Sáng ra, nó thấy mình đang kết chặt với muôn triệu bạn bè, những hạt cát khác - trên một thân cầu. Chợt hiểu rõ mình, hạt cát vươn vai, mỉm cười đón nắng, gió vừa lên.

Trần Thanh Hải


Tìm Em

Ngày đó, cùng chung xóm nhỏ, em hay rủ tôi chơi trò "bịt mắt bắt dê". Sợ tôi ăn gian, em tự tay gấp khăn thật kỹ. Vậy mà, chưa hết một vòng sân, tôi đã bắt được em. Em giãy nãy bắt đền, tôi lại chịu thua.
Lớn lên, theo gia đình phiêu bạt kiếm sống khắp nơi, mỗi lần nhìn lũ trẻ chơi trò năm cũ, tôi lại nhớ xóm nhỏ, nhớ em... da diết ngậm ngùi.
Ngày xưa, chưa giáp một vòng sân. Bây giờ, có ai bịt mắt đâu sao tôi tìm em, tìm hoài không thấy.

Ngô Thị Thu Vân


Vết sẹo

Ngày bé, anh và tôi hay chơi trò cút bắt. Lần nọ tôi té ngã, máu ở đầu gối chảy rất nhiều. Anh xuýt xoa theo từng giọt nước mắt của tôi, luôn miệng hứa sẽ che chở tôi suốt đời, không bao giờ để tôi đau nữa.
Lớn lên, anh đi du học, bỏ luôn ý định về nước. Ngày mẹ anh mất, anh dẫn một cô gái da trắng, tóc vàng về chịu tang. Tôi đứng nép sau bậu cửa, nhìn sang. Bất chợt vết sẹo ở chân nhức buốt...

Hoài Yên


Phơi áo

Áo cha nè... áo mẹ nè... áo mình nè.
Từ khi biết giúp mẹ giặt giũ, chị thích phơi đồ theo một trật tự như thế.
Nhiều khi nghịch ngợm, chị còn cho tay áo cha vắt lên lưng áo mẹ như vuốt ve, âu yếm. Một lần, mẹ tưởng gió tung. chị bảo "Không phải gió đâu, con để cha vuốt lưng mẹ đó mà." Mẹ cười mắng yêu "Đồ khỉ con."
Mẹ mất. Cha sống lụm cụm một mình. Một hôm về thăm, thấy áo cha phơi lẻ loi ngoài hiên vắng, chị nhớ đến quặn lòng "trò chơi" phơi áo ngày xưa.

T.T.A.H


Thầy tôi

Ngày chúa nhật, về thăm Thầy cũ. Dư âm, hình ảnh dễ thương tuổi học trò... gửi đến các bạn cùng lớp...

Về đến trường. Trường xưa không còn nữa. Một ngôi trường khang trang, ba dãy lầu ba tầng được thay vào đó. Cây phượng vĩ vẫn còn, bây giờ đã là cây cỗ thụ. Bóng dáng Thầy...

Thầy vừa dạy lớp vừa làm giám thị. Tiếng trống báo giờ học. Từ trong văn phòng ra, tay cầm cây thước bảng, nhịp nhịp vô đùi, Thầy đi dọc theo hành lang, xuống các lớp kiểm tra đồng phục nữ sinh. Bọn con trai lớp tôi la "Thầy xuống."

Thăm Thầy. Tôi mặc áo dài trắng. Với nén hương. "Thầy ơi! Trường xưa bây giờ đẹp lắm. Cây phượng còn đó nhưng Cây thước bảng của Thầy đâu rồi. Thầy cho con đi!"
Máy hát nhà kế bên hát vang bài BỤI PHẤN...

Đặng Thị Vân


Ba tôi. Chị tôi.

Ba rất thích ngành y nên đậu tú tài xong, chị thi vào trường nữ hộ sinh, Ba vui lòng, mà chị cũng vui nữa. Tính siêng năng, cần mẫn, tay nghề chị rất giỏi. Ba rất mãn nguyện, mở nhà bảo sanh ở Sàigòn cho chị coi sóc. Rồi chiến tranh. Tết Mậu Thân đã cướp mất chị. Sàigòn giới nghiêm, Ba từ quê lên, len lỏi đi tìm xác chị. Từng bệnh-viện, vào từng nhà xác, dở từng xác chết, xem từng khuôn mặt, tìm chị, ngày này qua ngày nọ, hết Sàigòn tới Chợ Lớn... Mười ngày sau Ba ôm chị về, tự Ba chôn cất chị gần nhà. Chiều chiều ra mộ, Ba khóc và cứ gào "Tại ba, tại ba..."
44 năm rồi, mộ chị vẫn y như cũ. Một bảo vật được xây bằng nước mắt của Ba.

Đặng Thị Vân

442068 top -

Nhiều câu chuyện hay ghê.
Nhiều thực tế trần trụi đến não lòng...

Thanks mnsun.

442073 top -

(Một câu chuyện có lẽ là thật)

TÌNH CHA
Anh hẹn chị ra quán cà phê trước nhà ga chính của thành phố Bremen. Câu đầu tiên khi gặp anh, chị nói trong sự cáu gắt, "Ông lại bán xe rồi hay sao mà lại đi tàu lên đây?".

Anh cúi đầu trả lời lý nhí trong sự hổ thẹn, "Ừ, bán rồi, vì cũng không có nhu cầu lắm". Chị sầm mặt xuống: "Ông lúc nào cũng vậy, suốt đời không thể ngóc đầu lên được, hẹn tôi ra đây có chuyện gì vậy?"

Khó khăn lắm anh mới có thể nói với chị điều anh muốn nhờ cậy. Chị cũng khó khăn lắm mới có thể trả lời từ chối anh, "Nhưng mà gia đình tôi đang yên lành, nếu đưa con bé về e rằng sẽ chẳng còn được bình yên".

Anh năn nỉ, nhưng thật sự là anh rất bối rối, con bé đã đến tuổi dậy thì, anh là đàn ông, không thể gần gũi và dạy dỗ chu đáo cho nó được, anh chưa bao giờ cầu xin em điều gì, chỉ lần này thôi, chỉ nửa năm hay vài ba tháng cũng được, em là phụ nữ, em gần nó, em hướng dẫn và khuyên bảo nó trong một thời gian, để nó tập làm quen với cuộc sống của một thiếu nữ, sau đó anh lại đón nó về".

Chị thở dài, "Ông lúc nào cũng mang xui xẻo đến cho tôi, thôi được rồi, ông về đi, để tôi về bàn lại với chồng tôi đã, có gì tôi sẽ gọi điện thông báo cho ông sau". Anh nhìn chị với ánh mắt đầy hàm ơn. Anh đứng dậy, đầu cúi xuống như có lỗi tiễn chị ra xe rồi thở dài, lùi lũi bước vào nhà ga đáp tàu trở lại Hamburg.

Anh và chị trước kia là vợ chồng. Họ yêu nhau từ hồi còn học phổ thông. Anh đi lao động xuất khẩu ở Đông Đức. Chị theo học Đại học Sư phạm Hà Nội 1. Ngày bức tường Berlin sụp đổ, anh chạy sang phía Tây xin tị nạn. Chị tốt nghiệp Đại học và về làm giáo viên cấp 3 huyện Thái Thụy, Thái Bình. Họ vẫn liên lạc và chờ đợi nhau.

Khi đã có giấy tờ cư trú hợp lệ, anh về làm đám cưới với chị, rồi làm thủ tục đón chị sang Đức.

Vừa sang Đức, thấy bạn bè anh ai cũng thành đạt. Đa số ai cũng có nhà hàng, hay cửa tiệm buôn bán. Chỉ có anh là vẫn còn đi làm phụ bếp thuê cho người ta. Chị trách anh vô dụng. Anh không nói gì, chỉ hơi buồn vì chị không hiểu, để có đủ tiền bạc và điều kiện lo thủ tục cho chị sang được đây, anh đã vất vả tiết kiệm mấy năm trời mới được. Nên không dám mạo hiểm ra làm ăn.

"Đồ cù lần, đồ đàn ông vô dụng...", đó là câu nói của miệng chị dành cho anh, sau khi anh và chị có bé Hương.

Bé Hương sinh thiếu tháng, phải nuôi lồng kính đến hơn nữa năm mới được về nhà. Khi bác sĩ thông báo cho vợ chồng anh biết bé Hương bị thiểu năng bẩm sinh. Giông tố bắt đầu thực sự nổi lên từ đó. Chị trách anh, đến một đứa con cũng không làm cho ra hồn, thì hỏi làm được gì chứ. Anh ngậm đắng nuốt cay nhận lỗi về mình và dồn hết tình thương cho đứa con gái xấu số.

Bé Hương được 3 tuổi, chị muốn ly dị với anh. Chị nói, ông buông tha cho tôi, sống với ông đời tôi coi như tàn. Anh đồng ý, vì anh biết chị nói đúng. Anh là người chậm chạp, không có chủ kiến và không có chí tiến thân, sống an phận thủ thường. Nếu cứ rằng buộc sẽ làm khổ chị.

Bé Hương 3 tuổi mà chưa biết nói. Chị cũng rất thương con, nhưng vì bận bịu làm ăn nên việc chăm sóc con bé hầu hết là do anh làm. Vì vậy mà con bé quấn quít bố hơn mẹ.

Biết vậy nên chị cũng rất yên tâm và nhẹ nhõm nhường quyền nuôi dưỡng con bé cho anh khi làm thủ tục ly hôn.

Ly dị được gần 1 năm thì chị tái giá. Chị sinh thêm một đứa con trai với người chồng mới.

Thành phố Bremen là 1 thành phố nhỏ. Người Việt ở đó hầu như đều biết nhau. Chị cảm thấy khó chịu khi thỉnh thoảng bắt gặp cha con anh đi mua sắm trên phố. Chị gặp anh và nói với anh điều đó. Anh biết ý chị nên chuyển về Hamburg sinh sống.

Chị không phải là người vô tâm, nên thỉnh thoảng vẫn gửi tiền nuôi dưỡng con cho anh. Trong những dịp năm mới hay noel, chị cũng có quà riêng cho con bé, nhiều năm, nếu có thời gian, chị còn đến trực tiếp tặng quà cho con bé trước ngày lễ giáng sinh nữa.

Thấm thoát đó mà giờ đây con bé đã sắp trở thành một thiếu nữ. Tuy chị không biết cụ thể thế nào. Nhưng chị biết dù con bé lớn lên trong tật nguyền hẩm hiu, nhưng anh rất thương nó. Chị cũng biết con bé gặp vấn đề trong giao tiếp, phải đi học trường khuyết tật. Nhưng con bé rất ngoan. Anh cũng không phải vất vả vì nó nhiều. Nó bị bệnh thiểu năng, trí tuệ hạn chế, phát âm khó khăn. Tuy vậy nó vẫn biết tự chăm sóc mình trong sinh hoạt cá nhân. Thậm chí nó còn biết giúp anh một số công việc lặt vặt trong nhà.

Chồng chị đã đồng ý cho chị đón con bé về tạm sống với chị vài tháng, với điều kiện trong thời gian con bé về sống chung với vợ chồng chị, anh không được ghé thăm. Chị cũng muốn thế, vì chị cảm thấy hổ thẹn khi phải tiếp xúc với vẻ mặt đần đần dài dại của anh.

Vợ chồng chị đã mua nhà. Nhà rộng, nên con bé được ở riêng một phòng. Chị đã xin cho con bé theo học tạm thời ở một trường khuyết tật ở gần nhà. Con bé tự đi đến trường và tự về được.

Đi học về, nó cứ thui thủi một mình trong phòng. Đứa em trai cùng mẹ của nó, mẹ nó, và bố dượng nó rất ít khi quan tâm đến nó. Niềm vui duy nhất của nó là chờ điện thoại của bố. Nó phát âm không chuẩn và nói rất khó khăn, nên hầu như nó chỉ nghe bố nói chuyện. Bố dặn dò nó rất nhiều và thỉnh thoảng còn hát cho nó nghe.

Em trai nó học thêm Piano, nên nhà mẹ nó có cái đàn Piano rất đẹp để ở phòng khách. Có lần nó sờ và bấm bấm vài nốt. Mẹ mắng nó không được phá đàn của em. Nên từ đó nó không dám đụng đến nữa. Có hôm anh gọi điện thoại cho nó, nó nghèn nghẹn nói lỏm bỏm "... đàn... klavia... con muốn..." Anh thở dài và hát cho nó nghe.

Tháng đầu, hầu như ngày nào anh cũng gọi điện thoại cho nó. Rồi thưa dần, thưa dần. Cho đến một ngày anh không gọi cho nó nữa. Sau một tuần đăng đẳng không nghe anh gọi điện thoại. Con bé bỏ ăn và nằm bẹp ở nhà không đi học. Chị không biết gì cứ mắng nó dở chứng.

Đêm, chị bỗng bật choàng dậy khi nghe tiếng đàn Piano vang lên. Chị chạy ra phòng khách, thấy con bé đang ngồi đánh đàn say sưa. Nó vừa đánh vừa hát thì thầm trong miệng. Chị cứ há hốc mồm ra kinh ngạc. Chị không thể tưởng tượng nổi là con bé chơi Piano điêu luyện như vậy. Chị chợt nhớ ra, đã có lần anh nói với chị, con bé ở trường khuyết tật có học đàn Piano, cô giáo khen con bé có năng khiếu. Lần đó chị tưởng anh kể chuyện lấy lòng chị nên chị không quan tâm

Chị đến gần sau lưng nó, và lặng lẽ ngắm nhìn nó đánh đàn. Chị cúi xuống và lắng nghe con bé hát thầm thì cái gì. Chị sởn cả da gà, khi chị nghe con bé hát rõ ràng từng tiếng một, lại là hát bằng tiếng Việt hẳn hoi: "...Nhớ những năm xa xưa ngày cha đã già với bao sầu lo...sống với cha êm như làn mây trắng...nhớ đến năm xưa còn bé, đêm đêm về cha hôn chúng con....với tháng năm nhanh tựa gió..ôi cha già đi cha biết không...".

Chị vòng tay ra trước cổ nó và nhẹ níu, ôm nó vào lòng. Lần đầu tiên chị ôm nó âu yếm như vậy. Chị thấy tay mình âm ấm. Nó ngừng đàn đưa tay lên ôm riết tay mẹ vào lòng ngực. Nó khóc. Chị xoay vai nó lại, nhìn vào khuôn mặt đầm đìa nước mắt của nó hỏi, con sao vậy hả con yêu của mẹ. Nó ngước nhìn mẹ nó rất trìu mến rồi chìa cho mẹ nó một tờ giấy giấy khổ A4 đã gần như nhàu nát.

Chị cầm tờ giấy và chăm chú đọc, rồi thở hắt ra nhìn nó hỏi " Con biết bố con bị ung thư lâu chưa?" Nó chìa 4 ngón tay ra trước mặt mẹ. Chị hỏi, 4 tháng rồi hả. Nó gật đầu. Chị nhìn chăm chăm vào tờ giấy, và từ từ ngồi thụp xuống nền nhà, rũ rượi thở dài.

Con bé hốt hoảng đến bên mẹ, ôm mẹ vào lòng, vuốt mặt mẹ, rồi vừa ấp úng nói vừa ra hiệu cho mẹ. Đại ý là nó diễn đạt rằng: -" Bố lên ở trên Thiên Đường rồi, mẹ yên tâm. Con đã xin vào nội trú ở trường dưới Hamburg, ngày mai con sẽ về dưới đó, con không ở lại đây lâu để làm phiền mẹ và em đâu, con về ở tạm đây là vì bố muốn thế, bố muốn mình ra đi được nhẹ nhàng và yên tâm là có mẹ ở bên con..."

Chị cũng ôm nó vào lòng, vỗ vỗ vào vai nó và nói, con gái ngoan của mẹ, ngày mai nếu mẹ sắp xếp được công việc, mẹ sẽ đưa con về Hamburg ...



---------------
Tôi nghe người ta kể chuyện lại chuyện đó, khi đi dự một cuộc biểu diễn nghệ thuật của học sinh khuyết tật và khiếm thị. Khi thấy em gái đệm đàn piano cho dàn đồng ca, cứ khăng khăng đòi phải đàn và hát bài hát "Người Cha Yêu Dấu" bằng tiếng Việt trước, sau đó mới chịu đệm đàn cho dàn đồng ca tiếng Đức. Quá kinh ngạc nên tôi cứ gạn hỏi mãi người trong ban tổ chức. Cuối cùng họ đã kể cho tôi nghe câu chuyện như vậy.
-Sưu tầm-

463666 top -

Câu chuyện thật cảm động, đọc xong mắt cứ cay cay...

Thanks Duyho.

463701 top -
Câu chuyện thật cảm động,vừa đọc vừa khóc

463712 top -

Vài câu chuyện ngắn Giáng Sinh
Sưu tầm


Câu chuyện 1

Image
Như thường lệ,mỗi mùa Giáng Sinh, tôi đều nhận được quà từ anh trai của tôi. Giáng Sinh năm ấy tôi cảm thấy vui nhất không phải chỉ vì món quà anh tôi tặng - một chiếc xe hơi mà vì tôi đã học được một bài học rất thú vị vào cái đêm đông lạnh lẽo ấy...

Đã 7 giờ tối, mọi người trong công ty đã ra về gần hết, tôi cũng đang đi đến gara để lấy xe và về nhà ăn Giáng Sinh.
Có một cậu bé, ăn mặc rách rưới, trông như một đứa trẻ lang thang, đang đi vòng quanh chiếc xe tôi, vẻ mặt cậu như rất thích thú chiếc xe. Rồi cậu chợt cất tiếng khi thấy tôi đến gần, "Đây là xe của cô ạ?". Tôi khẽ gật đầu, "Đó là quà Giáng Sinh anh cô tặng cho." Cậu bé nhìn tôi tỏ vẻ sửng sốt khi tôi vừa dứt lời. "Ý cô là...anh trai cô tặng chiếc xe này mà cô không phải trả bất cứ cái gì?" "Ôi! Cháu ước gì...". Cậu bé vẫn ngập ngừng.

Tất nhiên tôi biết cậu bé muốn nói điều gì tiếp theo. Cậu muốn có được một người anh như vậy. Tôi chăm chú nhìn cậu bé, tỏ vẻ sẵn sàng lắng nghe lời nói của cậu. Thế nhưng cậu vẫn cúi gằm mặt xuống đất, bàn chân di di trên mặt đất một cách vô thức. "Cháu ước...", cậu bé tiếp tục "...cháu có thể trở thành một người anh trai giống như vậy". Tôi nhìn cậu bé, ngạc nhiên với lời nói vừa rồi. Bỗng nhiên tôi đề nghị cậu bé, "Cháu nghĩ sao nếu chúng ta đi một vòng quanh thành phố bằng chiếc xe này?". Như sợ tôi đổi ý, cậu bé nhanh nhảu trả lời: "Cháu thích lắm ạ!"

Sau chuyến đi, cậu bé hỏi tôi với ánh mắt sáng ngời đầy hy vọng, "Cô có thể lái xe đến trước nhà cháu không?". Tôi cười và gật đầu. Tôi nghĩ mình biết cậu bé muốn gì. Cậu muốn cho những người hàng xóm thấy cậu đã về nhà trên chiếc xe to như thế nào. Thế nhưng tôi đã lầm..."Cô chỉ cần dừng lại ở đây, và có phiền không nếu cháu xin cô đợi cháu một lát thôi ạ..."

Nói rồi cậu bé chạy nhanh vào con hẻm sâu hun hút, tối om, tưởng chừng như chẳng có ai có thể sống trong ấy. Ít phút sau tôi nghe thấy cậu bé quay lại qua tiếng bước chân, nhưng hình như lần này cậu không chạy như lúc nãy mà đi rất chậm. Và đi theo cậu là một cô bé nhỏ nhắn, mà tôi nghĩ đó là em cậu, cô bé với đôi bàn chân bị tật. Cậu bé đẩy chiếc xe lăn em cậu đang ngồi, một chiếc xe cũ kỹ, xuống những bậc tam cấp một cách rất cẩn thận, và dừng lại cạnh chiếc xe của tôi.

"Cô ấy đây, người mà lúc nãy anh đã nói với em đấy. Anh trai cô ấy đã tặng một chiếc xe hơi cho cô nhân dịp Giáng Sinh mà cô chẳng phải tốn lấy một đồng. Và một ngày nào đấy anh cũng sẽ tặng em một món quà giống như vậy. Hãy nghĩ xem, em có thể tận mắt thấy những món quà, những cảnh vật ngoài đường phố trong đêm Giáng Sinh, và anh sẽ không phải cố gắng miêu tả nó cho em nghe nữa!".

Tôi không thể cầm được nước mắt, và tôi đã bước ra khỏi xe, đặt cô bé đáng thương ấy lên xe. Ánh mắt cô bé nhìn tôi đầy vẻ cảm phục và thân thiện.

Ba chúng tôi lại bắt đầu một chuyến đi vòng quanh thành phố, một chuyến đi thật ý nghĩa và tôi sẽ không bao giờ quên, khi những bông tuyết lạnh giá của đêm Giáng Sinh bắt đầu rơi.

Và cũng trong đêm Giáng Sinh ấy, tôi đã hiểu được sâu sắc ý nghĩa một câu nói của chúa Giê-Su: "Không gì tốt đẹp hơn việc làm cho người khác hạnh phúc."


Câu chuyện 2

Image
Chỉ còn 4 ngày nữa là đến Giáng Sinh. Không khí của ngày lễ chưa làm tôi nôn nao, cho dù bãi đậu xe của cửa hàng giảm giá trong khu nhà chúng tôi đã chật ních đầy xe. Bên trong cửa hàng lại còn tệ hơn. Các lối đi đầy ứ những xe đẩy hàng và người mua sắm vào giờ chót.

Tại sao tôi lại đến đây hôm nay? Tôi tự hỏi. Đôi chân tôi rã rời, đầu tôi đau buốt. Tôi đã có 1 danh sách một số người quả quyết rằng họ không cần quà cáp, nhưng tôi biết họ sẽ rất buồn nếu như tôi chẳng tặng quà gì cho họ!

Mua quà cho người mà cái gì họ cũng có để rồi lại hối tiếc vì đã tốn kém nhiều cho quà cáp, theo tôi mua quà chẳng có tí gì là thích thú cả!

Tôi vội vã cho những món hàng cuối cùng vào xe đẩy, rồi tiến tới những dòng người xếp hàng dài đăng đẳng. Tôi chọn hàng ngắn nhất nhưng có lẽ cũng phải chờ đến 20 phút.

Đứng trước tôi là 2 đứa trẻ - 1 cậu bé khoảng 5 tuổi và 1 cô bé nhỏ hơn. Đứa bé trai mặc một chiếc áo rách. Đôi giày tennis rách tả tơi, lớn quá khổ và dư thừa ra phía trước chiếc quần Jean ngắn cũn cỡn của nó. Nó nắm chặt mấy tờ đô-la rách nát trong đôi bàn tay cáu bẩn của mình. Quần áo của đứa bé gái cũng giống y anh nó vậy.

Cô bé có một mái tóc xỉn màu với những lọn tóc xoăn. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé hiện rõ rằng cô bé đang mong chờ đến bữa ăn chiều. Trong tay cô là một đôi dép màu vàng bóng thật đẹp. Trong lúc tiếng nhạc Giáng Sinh vang lên từ hệ thống stereo của cửa hàng, cô khe khẽ ngân nga theo, dù lạc điệu nhưng rất hạnh phúc.

Cuối cùng cũng đã tới phiên chúng tôi, cô bé cẩn thận đặt đôi giày lên quầy. Cô có vẻ quý đôi giày như vàng vậy.

Người thu ngân in hoá đơn và nói: “Của cháu là 6,09 đô”. Câu bé đặt những đồng tiền rách nát của mình trên mặt quầy và lục tìm khắp túi.

Cuối cùng cậu tìm được tất cả là $5.12. “Cháu nghĩ chúng cháu phải trả đôi giày lại” - cậu lấy hết can đảm nói. “Lúc khác cháu sẽ quay lại, có lẽ là ngày mai”.

Nghe anh nói thế, cô bé bắt đầu nức nở:

“Nhưng Chúa Giê-Su sẽ rất yêu thích đôi giày này cơ mà” - cô bé khóc.

“Thôi được, chúng ta về nhà và sẽ kiếm thêm, em à, đừng khóc nữa, rồi chúng ta sẽ quay trở lại mà” - Cậu bé năn nỉ em.

Tôi nhanh chóng đưa cho người thu ngân 3 đô. Hai đứa trẻ đã xếp hàng chờ đợi quá lâu, và dù sao cũng đang là mùa Giáng Sinh.

Bỗng niên một đôi vòng tay ôm lấy tôi và giọng nói nhỏ nhẹ cất lên: “Cháu cảm ơn cô, cô nhé”.
“Ý của cháu là gì khi nói rằng ”Chúa Giê-Su sẽ thích đôi giày này? “- Tôi hỏi.

Cậu bé đáp: “Mẹ cháu bệnh và sẽ lên Thiên Đàng. Bố bảo mẹ sẽ về với Chúa trước Giáng Sinh”.

Cô bé nói thêm: “Giáo viên của cháu nói rằng đường phố trên Thiên Đàng vàng bóng, như chính đôi giày này đây. Mẹ cháu sẽ rất đẹp khi mang đôi giày này đi trên con đường ấy phải không cô?”

Nước mắt tôi tuôn trào khi nhìn thấy những giọt lệ lăn trên khuôn mặt cô bé.
Tôi đáp: “Đúng, cô tin chắc là mẹ cháu sẽ rất đẹp”.

Tôi lặng lẽ cám ơn Thượng Đế đã dùng những đứa trẻ này để nhắc nhở tôi về ý nghĩa đáng trân trọng của việc tặng quà.


Câu chuyện 3

Image
Tôi rảo nhanh chân đến cửa hàng địa phương để mua vài món quà Giáng Sinh vào phút chót lễ Giáng Sinh. Trên đường đi tôi ngắm nhìn mọi người rồi tự nhủ, đáng nhẽ mình phải đi mua quà từ trước nhưng do bận nhiều việc quá. Lễ Giáng Sinh cũng là lúc để tôi có thể thong thả được một lúc. Có lúc tôi đã ước rằng mình sẽ ngủ một giấc dài qua cả mùa Giáng Sinh. Nhưng bây giờ là lúc tôi phải nhanh chóng đến cửa hàng đồ chơi.

Ðang tìm những thứ cần mua, tôi thấy một cậu bé khoảng 5 tuổi đang ôm một con búp bê rất dễ thương. Cậu bé ôm con búp bé rất âu yếm và đang vuốt ve tóc của nó. Tôi cảm thấy rất tò mò nên chăm chú quan sát cậu bé và tự hỏi không biết cậu bé đó định tặng con búp bê đó cho ai. Tôi nhìn thấy cậu bé quay sang nói với người cô đi bên cạnh “Cô có chắc là cô không đủ mua con búp bê này không?”. Người cô trả lời đứa cháu một cách không hài lòng “Cháu phải biết rằng cô không có đủ tiền để mua nó!” Người cô dặn đứa bé không được đi lung tung trong khi bà đi mua trêm vài thứ khác, và bà sẽ quay lại sau vài phút nữa. Rồi thì bà ta bỏ đi để lại thằng bé vẫn đang mải mân mê con búp bê.

Tôi tiến lại gần để hỏi xem thằng bé định mua con búp bê đó cho ai. Thằng bé trả lời “Cháu mua con búp bê này cho em gái của cháu, vì nó rất thích được tặng một con búp bê nhân dịp Giáng Sinh và nó đoán rằng ông già Noel sẽ tặng nó một con”. Tôi bèn bảo thằng bé rằng có thể ông già Noel sẽ mang đến không biết chừng. Thằng bé đáp lại ngay “Ông già Noel không biết chỗ em cháu đang ở. Cháu sẽ đưa con búp bê này cho mẹ cháu để mẹ cháu chuyển cho em cháu”. Nghe như vậy tôi liền hỏi thằng bé xem em nó hiện giờ đang ở đâu.

Thằng bé ngước nhìn tôi với ánh mắt buồn rầu rồi nói “Nó đã đi theo với đức Chúa rồi”.

Bố của cháu bảo là mẹ của cháu cũng đang chuẩn bị đi cùng với em cháu rồi. Nghe những lời thằng bé nói tôi cảm thấy tim tôi như có ai vừa bóp nhẹ. Nói xong thằng bé ngước nhìn tôi rồi nói “Cháu đã bảo với bố cháu khuyên mẹ cháu đừng đi theo em cháu vội. Cháu bảo ông nhắn với mẹ cháu rằng hãy đợi cháu đi cửa hàng về đã”. Sau đó thằng bé hỏi tôi có muốn xem bức tranh của nó vẽ không. Tôi bảo rằng tôi rất thích. Thằng bé liền rút vài bức tranh nó để ở quầy hàng đưa cho tôi rồi nó nói “Cháu muốn mẹ cháu mang theo những bức tranh này theo để mẹ cháu không quên cháu, cháu rất yêu mẹ cháu nên cháu không muốn mẹ đi đâu. Nhưng bố cháu bảo mẹ cháu phải đi cùng với em cháu”.

Tôi chăm chú nhìn thằng bé và cảm thấy dường như trong hình hài nhỏ bé kia thằng bé lớn lên rất nhiều. Trong khi thằng bé không chú ý, tôi vội lục tìm trong ví của mình để lấy ra một nắm tiền rồi tôi bảo thằng bé “Cháu có đồng ý là chúng ta sẽ cùng đếm số tiền này không?” Thằng bé vô cùng phấn khởi nó nói “Ðược ạ cháu hi vọng là đủ”, rồi tôi đưa cho thằng bé một ít để hai người cùng đếm. Trong khi đếm tiền thằng bé khẽ nói “Tất nhiên ở cửa hàng này có rất nhiều búp bê, cảm ơn Chúa đã mang cho con số tiền này”, sau đó thằng bé nói với tôi rằng “Cháu vừa mới ước được đức Chúa ban cho cháu số tiền này, cháu sẽ mua con búp bê này để mẹ cháu mang nó cho em gái cháu. Và Ngài đã nghe thấy lời nguyện ước của cháu. Cháu cũng muốn ước rằng Ngài ban cho cháu đủ tiền để cháu mua cho mẹ cháu một bông hồng trắng vì mẹ cháu rất thích hoa hồng trắng nhưng cháu chưa kịp hỏi Ngài thì Ngài đã ban cho cháu số tiền đủ để mua cả búp bê và hoa hồng nữa”

Ðúng lúc đó thì cô của thằng bé quay trở lại nên tôi đẩy xe hàng của mình đi. Lúc này đây tôi có tâm trạng khác hẳn với lúc mới vào cửa hàng và tôi không khỏi nghĩ miên man về câu chuyện thằng bé kể cho tôi. Bây giờ tôi mới nhớ ra mình có đọc thấy trên báo nhiều ngày trước đây có một tai nạn do một tài xế say rượu đã đâm vào một ô tô làm chết tại chỗ một bé gái còn mẹ của bé thì bị thương rất nghiêm trọng. Lúc đó tôi nghĩ rằng tai nạn đó không phải là trường hợp của cậu bé đã kể.

Hai ngày sau tôi đọc trên báo thấy đăng tin người phụ nữ xấu số đó đã qua đời. Tôi vẫn không tài nào quên được cậu bé và tự hỏi không biết hai câu chuyện này có liên quan gì đến nhau không. Ngày hôm sau có chuyện gì cứ thôi thúc tôi khiến tôi bước ra ngoài và mua một bó hoa hồng trắng rồi đem đến nơi cử hành tang lễ cho người phụ nữ trẻ. Ở đó tôi thấy người phụ nữ nằm trong quan tài trên tay ôm một bó hoa hồng trắng rất đẹp bên cạnh đó là một con búp bê và những bức tranh của cậu bé mà tôi đã gặp ở cừa hàng đồ chơi hôm nào.

Tôi đứng đó nước mắt tuôn trào, cũng từ đó tôi cảm thấy yêu quí người thân của mình hơn và biết trân trọng những tình cảm linh thiêng đó. Tình yêu của cậu bé dành cho em gái và mẹ của mình thật là quá lớn lao. Nhưng chỉ cần có một tích tắc vô trách nhiệm của gã lái xe say rượu kia đà tàn phá hoàn toàn cuộc đời của cậu bé tội nghiệp. Ai đó đã từng nói rằng: “Chúng ta sống được nhờ những cái gì chúng ta có, nhưng chính chúng ta tạo ra ý nghĩa cuộc sống của mình bằng những gì chúng ta chia sẻ với người khác”.


469508 top -

Đang buồn, đọc những câu chuyện này càng thấy buồn hơn.

Sao Giáng sinh không đem đến cho chúng ta thật nhiều niềm vui, những câu chuyện buồn như thế này luôn làm chúng ta cảm thấy buồn.

Những món quà tặng cho những người ra đi có thay thế được những người thân của họ không. Dẫu biết đó chỉ là những câu chuyện, có thể không có thật, có thể có thật.

Dù sao cũng cảm ơn anh hungphitran đã post lên.

Có lẽ, chúng ta phải có khổ đau thì mới cảm thấy trân trọng với hạnh phúc mà chúng ta đang có.

469511 top -

Đồng hào may mắn và bó hồng Giáng sinh
Dân trí


Ngồi phơi mình ở sân sau khiến Bobby ngấm lạnh. Ngoài trời tuyết phủ trắng xóa. Cậu không xỏ bốt, chỉ mang đôi giày vải bệt cao cổ, cố chống chọi cái buốt tê rát của mùa đông.

Image
Ngay từ nhỏ Bobby đã không thích bốt, mà cũng chẳng có đôi nào để đi. Đôi giày cậu đang mang xuất hiện vài lỗ thủng lơ chơ, mất dần tác dụng giữ ấm. Cậu bé cứ lặng lẽ ngồi đó suy tư đã gần 1 tiếng, trăn trở nghĩ về món quà ý nghĩa tặng mẹ nhân dịp Noel. Bỗng nhiên mắt cậu trùng xuống, khẽ lắc đầu buồn bã “dù có nghĩ ra, cũng đâu có tiền”.

Kể từ khi ba mất (3 năm về trước), mình mẹ vất vả kiếm tiền nuôi 4 chị em. Không phải mẹ thiếu quan tâm hay chưa nỗ lực hết sức, mà bởi vì chi phí leo thang, số tiền mẹ kiếm dường như không thấm. Gia đình rơi vào cảnh túng quẫn, thiếu trước hụt sau. Chính vì lẽ đó 4 chị em trân trọng, yêu thương nhau hết mực. Bobby có hai chị và một em gái chịu khó lo toan, đảm đang khi mẹ vắng nhà. Cả 3 người đã hì hụi tạo những món quà xinh đẹp dâng tặng mẹ. Thật là không công bằng. Đêm Giáng sinh cũng gần đi tới, vậy mà cậu chẳng có gì.

Phủi giọt nước mắt khẽ lăn dài trên má, Bobby đá nhẹ bông tuyết, đứng bật dậy xuống phố. Với cậu, chấp nhận mất cha khi mới 6 tuổi quả thật không dễ, nhất là những khoảnh khắc rất cần một người đàn ông cùng chia sẻ. Bobby lững thững dạo quanh các shop, ngắm nhìn tỉ mỉ từng quầy trang trí huyền ảo. Mọi thứ hiện ra trước mắt lung linh lấp lánh nhưng lại quá xa tầm tay với.

Trời bắt đầu vào khuya. Bobby miễn cưỡng quay về. Đột nhiên mắt cậu vụt sáng khi bắt gặp ánh sáng phát ra le lói từ góc lề đường. Cúi thấp hơn, cậu mừng rỡ phát hiện đồng 1 hào bóng loáng. Cảm giác vỡ òa sung sướng cứ như cậu là người giàu nhất mà chưa ai từng có.

Cầm trên tay cả một đống “gia tài mới khám phá,” Bobby thấy hồn dịu lại. Hơi ấm lan tỏa khắp cơ thể, hí hửng chạy thật nhanh lại phía cửa hàng đầu tiên cậu vừa kịp thấy. Niềm vui chưa dứt, mặt cậu vội tái lạnh khi người bán hàng tuyên bố không có món nào chỉ với giá 1 hào.

Bobby trông thấy cửa hàng hoa và vẫn kiên trì đứng chờ cùng dòng người tấp nập. Khi chủ quán hỏi “Cháu mua gì nào?,” cậu chìa đồng hào nói nhỏ “Cháu muốn mua 1 bông hoa làm quà tặng Giáng sinh cho mẹ.” Chủ quán ngạc nhiên nhìn Bobby với đồng hào may mắn. Chú khẽ đặt tay lên vai cậu mỉm cười “Cháu đợi ở đây. Để chú xem có giúp được cháu không nhé!” Và Bobby tiếp tục đợi. Trong quá trình đó, cậu được chiêm ngưỡng thế giới các loài hoa với muôn vàn màu sắc đa dạng. Dù là con trai nhưng Bobby phần nào hiểu được lý do vì sao mẹ và các bạn gái đều rất mê bông hoa.

Âm thanh cánh cửa khép lại khi vị khách cuối cùng rời đi đã kéo Bobby về với thực tại. Chỉ còn mình lẻ loi trong quán, bất chợt cậu thấy cô đơn và sợ hãi. Vừa lúc đó, chủ quán bước ra với 12 bông hồng rực đỏ, trang trí xung quanh là những chiếc lá màu xanh và nhiều hoa bi trắng quyến rũ, cột chặt trong chiếc nơ lớn màu bạc. Tim Bobby rung lên xúc động khi thấy chủ quán nhẹ nhàng đặt bó hồng vào chiếc hộp trắng dài. “Nè, món quà 10 xu của cháu đấy, anh bạn trẻ!" chú khẽ nói và đưa tay đón lấy đồng hào. Bobby chậm rãi trao tiền cho chú, đầu vảng vất mơ hồ “Liệu có là sự thật? Rõ ràng là không ai chịu bán cho mình bất kì món nào khi chỉ có 1 hào.” Như hiểu được nỗi băn khoăn trong lòng cậu bé, chú chủ khích lệ "Uh, chú vừa quyết định bán 10 xu 1 bó hồng đấy. Cháu có thích không?”

Lúc này Bobby không còn do dự nữa. Cậu biết đó là sự thực khi chú bán hàng khéo léo đặt hộp quà vào tay cậu. Vừa bước ra ngưỡng cửa, Bobby giật mình nghe tiếng chú chúc Noel “Giáng sinh vui vẻ nhé, con trai!”

Chủ quán vào trong thì bất ngờ gặp vợ nhanh nhẹn bước ra “Anh nói chuyện với ai vậy? Còn đóa hồng anh bó đâu rồi?”

Đăm chiêu nhìn ra cửa sổ, cố ngăn giọt nước mắt rơm rớm trực trào, chú bán hàng vội đáp: "Sáng nay có một điều kì lạ. Khi anh đang dọn hàng, bất chợt văng vẳng tiếng ai mách bảo phải dành tặng 12 bông hồng đẹp nhất gom lại thành món quà đặc biệt. Không biết có đãng trí không, nhưng anh quyết định lựa chọn và bỏ riêng một góc. Cách đây ít phút, có cậu bé bước vào, muốn mua một bông hoa tặng mẹ chỉ vẻn vẹn một đồng 10 xu”.

"Khi nhìn thấy cậu bé, anh như thấy hình ảnh của chính mình nhiều năm về trước. Anh cũng từng là đứa trẻ nghèo không có tiền mua quà Giáng sinh tặng mẹ. Bất chợt một ông râu dài lạ hoắc ngoắc tay anh trên phố tỏ ý muốn cho 10 đô la. Vì thế, tối nay thấy cậu bé, anh cảm nhận được giọng nói đó là của ai, nên anh bó sẵn 12 bông hồng đẹp nhất”.

Dứt lời, vợ chồng họ ôm ghì lấy nhau, rồi cùng bước ra ngoài đón Giáng sinh dưới bầu trời giá lạnh, nhưng thoang thoảng đâu đây chút ấm áp lòng người.

469881 top -
Chuyện Trên Trời Dưới Đất
1 ... 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9


. Anh
. Ba
. Ba, Má, Con
. Bàn tay của mẹ
. Bệnh và Lười
. Bộ quần áo cũ
. Bút Chì và Cục Tẩy
. Cách chia 2 đồng bạc
. Cà phê và tách
. Cẩn thận vẫn tốt hơn
. Câu chuyện của cây bút chì
. Câu chuyện khoa học về cha đẻ Thuyết Tương Đối
. Câu chuyện ốc sên
. Câu chuyện 1000 viên bi
. Cầu trời
. Chỉ có một người thôi
. Chiếc giày phải bên trong cánh cửa
. Chín người gốc Việt "ghi điểm" với thế giới năm 2011
. Chú bé và con sò nhỏ
. Chuộc lương tâm
. Chướng ngại vật
. Chuyện cái vé
. Chuyện cây táo
. Chuyện nồi cơm của Khổng Tử
. Cô gái đi tìm hạnh phúc
. Cơ hội đã bỏ lỡ
. Cua rang muối
. Của mình là số một
. Cuộc sống ở Nhật Bản
. Cuốn sách và giỏ đựng than
. Đàn khảy tai trâu
. Đèn đỏ
. Đến cuối đời, có gì để tiếc?
. Đi thi
. Đoạn kết buồn của 1 mối tình Ucraina-Việt Nam
. Đồ con lừa
. Đôi dép
. Đôi giày trắng
. Đồng hào may mắn và bó hồng Giáng sinh
. Đời bụi
. Đứa con dị chủng
. Gương soi bằng mắt
. Hai viên gạch xấu xí
. Hạnh phúc
. Hờ hững
. Jennifer
. Không thèm ra
. Kỷ niệm Giáng Sinh
. Làm thế nào để khỏi già
. Lòng Mẹ
. Mày, Tao
. Mẹ
. Mẹ và con
. Miễn phí
. Món quà ngọt ngào
. Mỗi ngày đều là dịp đặc biệt
. Một câu chuyện về tình mẫu tử thiêng liêng
. Một kiểu tư duy khá tỉnh táo
. Một ngày không thể quên
. Một phiên toà ở Indonesia
. Một phút minh triết
. Mười nghịch lý
. Nến
. Ngày hôm nay
. Nghịch lý
. Những gói quà không được mở
. Nói thật
. Nụ cười
. Papa và cây sáo
. Phấn son
. Phép lạ
. Phụ nữ xấu như tách trà
. Sự bình yên
. Tâm sự tuổi già
. The Law of The Garbage Truck
. Thiên tài ngang bướng
. Thiếu sót
. Thịt gà
. Thư của học trò hư gửi thầy giáo
. Tía, đòn roi và chữ nghĩa
. Tình người bên vỉa hè
. Tình vợ chồng
. Toa thuốc tuyệt vời
. Trưởng thành
. Túi gạo của mẹ
. Từ nhân viên vệ sinh đến CEO
. Vài câu chuyện ngắn Giáng Sinh
. Văn hoá chụp giựt
. Xa xứ
. Xì hơi
. Xứ lạ quê người

cập nhật
PayPal về email:
[email protected]


Chi phiếu gửi về:
Jimmy Ton
4369 46 St.
San Diego, CA 92115



Việt Nam chuyển tới:
Phạm Thị Tuyết Phượng
Số tài khoản: 4973099
ACB Châu Văn Liêm, TPHCM



Ý kiến về Quỹ VietDitru

*THÔNG TIN QUAN TRỌNG: Do tình hình dịch COVID-19 diễn biến phức tạp, từ ngày 19/3, Đại Sứ Quán và Lãnh Sự Quán Hoa Kỳ sẽ ngừng phỏng vấn cấp xét thị thực. Toàn bộ lịch hẹn từ ngày 19/3 trở đi sẽ bị huỷ. Xem thông tin chi tiết

Image
Image