Cô Cột, nay đọc thơ tình xong ngủ quên lun rùi hả ta?
Biết vậy ngày nào cũng sẽ gởi thơ tình củm cho cô cô đọc hỉ? :)))
Đọc tiếp cho tỉnh lại nè cô.
----
Mùa thiên di sau cuối... 
Tôi về thăm miền tóc xanh để chỏm
Nơi bãi bồi
Con còng dạy tôi viết
Hai tiếng “quê hương”
Cánh dế lửa rực thời thơ ấu
Bầy lia thia ngược dấu đìa lau
Lúa hát lời mồ hôi trên lưng Mẹ
Thèm buổi hoàng hôn
Ngọt tiếng sáo diều
Miệt mài sông đôi dòng bồi lỡ
Bông bần còn trắng muốt duyên quê
Cỏ may xước vệt dài dĩ vãng
Mảnh tình con cong vút ánh trăng non
Triền đê khuyết dấu xa xanh hò hẹn
Cuối đồng chiều
Chim vỗ cánh thiên di...
Cơn bấc miên man về gõ cửa
Ngồi bên quê da diết nhớ quê
Ngọn lửa ấm Bà nhen mỗi sớm
Bập bùng trong ký ức rưng rưng
Tôi ngập ngừng...
Mùa thiên di sau cuối
Mọi nẻo đường sẽ không khuất lối quê xưa.

---
Đông Nhi