Sáng tác: Trầm Tử Thiêng và Trúc Hồ Trình bày: Hợp ca
Từ nghìn trùng xa, ai vẫn hát vang lời Việt Nam . Nhìn về đại dương, ta nhớ hướng quê nhà ở đó . Còn nhiều lầm than, sau phút súng gươm buồn lặng im, là tiếng khóc thương đời biệt ly, bên tiếng hát ru gọi người về.
Choàng mộng nửa đêm, ai đánh thức khu vườn tuổi thơ Và gọi dòng sông đưa lối tới cuối làng đầu xóm . Từ thời loạn ly qua những lúc đất trời bình yên . Chị vẫn hát ru tình chờ mong. Mẹ vẫn hát ru đời thủy chung.
Tựa vào lòng nhau, ơi những trái tim gọi Việt Nam! Tựa vào lòng nhau, ơi những trái tim cùng dòng máu . Từng vòng tử sinh quay thắm thoát cũng vài nghìn năm. Nhiều lần nằm mơ. Ôi đất nước bao lần đổi mới! Bằng cuộc bể dâu. Xương trắng vẫn cao nghệu thành non. Dòng máu vẫn tuôn trào thành sông . Chưa thấy bóng thanh bình một lần ...
Dù nhục dù vinh, xin hãy hát vang lời Việt Nam . Tựa vào lòng nhau, ơi những trái tim cùng dòng máu . Gọi người gọi ta. Gọi số kiếp lưu đày gần xa . Gọi bóng tối ngưng bài cuồng ca . Cho tiếng hát mơ ngày Việt Nam ...
Cám ơn anh Lãng đã hướng dẫn. Trước tới giờ mấy cái vụ án công nghệ thông tin khó khó là nhờ sự trợ giúp của ông xã hết. Giờ sẽ ngâm cứu việc post hình, trường hợp phức tạp quá, lại xin trợ giúp tiếp vậy.
Ghé vào một bảo tàng ở Amsterdam, trời tối quá nên mình quên coi tên của bảo tàng là gì...
Trưng bày mô hình con người và xã hội Hà Lan xưa.
Cùng hình tượng người sáp những nhân vật nỗi tiếng của thế giới
Còn nhiều hình chụp ở đây nhưng thấy có thể nhìn cũng vậy nên thôi không post :)
Nhìn xưống quãng trường trung tâm
Những đồ kỷ niệm bán cho du khách.
Đêm về trên thành phố Amsterdam, những du khách đi bụi đang hỏi một Taxi.
Một ngày lang thang mệt nhưng vui dù ngoài trời rét căm căm. Đêm đã tối nhưng ngoài đường vẩn rất đông người qua lại, đi chơi mua sắm. Amsterdam hình như vẩn rộn ràng về đêm với những con đường dập dìu du khách ở khu "đèn đỏ". Sau khi ghé kiếm gì ăn ở một tiệm ăn nhỏ Ả Rập, trở về lại khách sạn để nghĩ ngơi, ngày mai lên đường.
Ngàn mây xám chiều nay về đây treo lững lờ Và tiếng hát về ru mình trong giấc ngủ vùi Rồi từ đó loài sâu nửa đêm quên đi ưu phiền để người về hát đêm hồng địa đàng còn in dấu chân bước quên...
Dấu Chân Địa Đàng
Có một ngày hay đã một ngày như hôm nay, sao ta cãm thấy mệt nhoài. Ngã người ra sau ghế, ta nhắm mắt lại cố để mình thật yên và để quên.
Tiếng máy chạy nghe rì rầm đều đều như một khúc nhạc buồn. Bên kia thĩnh thoãng lại nghe tiếng nhạc Mexico mà anh Mể đàng xa lâu lâu nghe vang lên dồn dập. Một nhịp điệu hàng ngày như những bước chân đi về. Những lời chào hỏi rồi see you, ai đã nói bao nhiêu lần mà vẩn thấy sao như lạ như quen. Có những điều thật nhỏ nhoi tầm thường nhưng lại làm ta suy nghĩ. Một đời nào lênh đênh, những tha thiết muộn màng. Rồi tất cả sẽ còn gì, có tình nào gần mà lại vẩn là tình xa...
Dấu Chân Địa Đàng
Sáng tác: Trịnh Công Sơn Trình bày: Phi Phi
Trời buông gió và mây về ngang bên lưng đèo Mùa xanh lá loài sâu ngủ quên trong tóc chiều Cuộc đời đó nửa đêm tiếng ca lên như than phiền Bàng hoàng lạc gió mấy miền Trùng trùng ngoài khơi nước lên sóng mềm
Ngựa buông vó người đi chùng chân đã bao lần Nửa đêm đó lời ca dạ lan như ngại ngùng Vùng u tồi loài sâu hát lên khúc ca cuối cùng Một đời bỏ ngõ đêm hồng Ngoài trời còn dâng nước lên mắt em
Tiếng ca bắt nguồn từ đất khô từ mưa gió từ vào trong đá xưa Ðến bây giờ mắt đã mù Tóc xanh đen vầng trán thơ Dòng sông đó loài rong yên ngủ sâu Mới hôm nào bão trên đầu Lời ca đau trên cao
Ngàn mây xám chiều nay về đây treo lững lờ Và tiếng hát về ru mình trong giấc ngủ vùi Rồi từ đó loài sâu nửa đêm quên đi ưu phiền để người về hát đêm hồng địa đàng còn in dấu chân bước quên...
"Em vẫn hát cùng ta, tiếp nối giọng ca, Hát lên dùm ta, tình yêu thiết tha Hát lên dùm ta giữa quê người, một trời nhớ nhung Đời phiêu du đôi lúc ta lắng nghe Bàn chân đi, lòng vẫn mong về..."
Từ Tiếng Hát Tiếp Nối
Sáng Tác: Trầm Tử Thiêng Trình bày: Lệ Thu
Khi em cất tiếng hát lên, ta nghe trái tim ta rực nóng Lòng chợt đau từng nỗi hoài mong, Chuyện buồn vui chia ly trùng phùng Khi em cất tiếng hát lên, đàn năm xưa vang khúc hát tình ca.. Lời yêu đương nghe vẫn xa quá xa Từ bên kia nghe hình bóng quê nhà
Em vẫn hát cùng ta tình yêu thiết tha Tình đang đắm say, bỗng chia xa sau đêm phong ba Em vẫn hát cùng ta, tiếp nối giọng ca, Hát lên dùm ta... tình yêu thiết tha !
Khi em cất tiếng hát lên, em đâu biết em đang đợi khóc Cuộc tình ta bên kia đại dương, từ bao năm ngăn chia đôi đường Khi em cất tiếng hát lên, thềm rêu xanh quên bước hẹn xưa Tình mong manh phai úa theo nắng mưa Lời chia tay chìm lắng bao mùa
Khi em cất tiếng hát lên, em sẽ biết sao chim lại hót Đời cỏ cây hạnh phúc là hoa Và nụ hôn cho em mặn mà Khi em cất tiếng hát lên nhà trong thôn vang tiếng mẹ ru Tình bao la trong chiếc nôi ấu thơ Là thiên thu từ cõi mong chờ
Em vẫn hát cùng ta một trời nhớ nhung Kỷ niệm thiết tha níu đôi chân khi em ra đi, Em vẫn hát cùng ta, tiếp nối giọng ca Hát lên dùm ta... một trời nhớ nhung !
Khi em cất tiếng hát lên, ta nghe giữa miên mang cuộc sống, Đời sầu héo tiếp nối đời vui Dù quê ta hay nơi quê người... Khi em cất tiếng hát lên, lời dân ca lai láng tình quê.. Đời phiêu du đôi lúc ta lắng nghe Bàn chân đi, lòng vẫn mong về...
Em vẫn hát cùng ta, tiếp nối giọng ca, Hát lên dùm ta, tình yêu thiết tha Em vẫn hát cùng ta, hát lên cùng ta, tiếp nối giọng ca, Hát lên dùm ta giữa quê người, một trời nhớ nhung !
Từ Tiếng Hát Tiếp Nối
Trình bày: Duy Khánh và ca đoàn Ngàn Khơi Montréal - Canada
Cám ơn cạp Hai...thấy cái hình nhớ hồi còn nhỏ quá!
Vậy là sắp Tết rồi sao...
Tạm biệt Amsterdam, một chốn bình yên.
Xa lộ giờ cao điểm ở Hà Lan
Trên con đường thẳng đến Đức Quốc.
Từ Amsterdam đi theo đường xa lộ A12 đến Đức Quốc cũng khoãng hơn 300 km.
Còn cách biên giới Hà Lan - Đức không xa
Đã đến biên giới Cộng Hoà Đức Quốc - quốc gia hùng mạnh nhất của Châu Âu, một quốc gia trụ cột của cã nền kinh tế Eurozone.
Mùa xuân đã về chưa mà nơi đây xuân vẩn tận mãi đâu...
Xuân Đã Về Chưa
Nhạc ngoại quốc lời Việt: Nguyên Lộc Trình bày: Minh Tuyết
Thoáng heo may Xuân đến hay chưa Gió trên sông lạnh lùng Một ngày mệt nhoài mình em trên con phố buồn Bước đi bên ai anh đã quên em Đã xa em thật rồi Giết em trong đớn đau anh nào biết
Nhớ xuân xưa, gió heo may Bến xuân vang vang nụ cười Giờ lặng nhìn người tình xưa đan tay với người Biết anh đã quên thoáng yêu xưa Dòng nước trôi đi không đường về Lời yêu thương rớt rơi rớt rơi vào gió
Yêu nhau lúc xuân xanh cùng trời mây Nay xa anh xuân kém xanh trên mắt sầu Bao ân ái xưa còn dối gian yêu đương Từ gió đầu thu lúc đông đến xuân phai tàn
Bước đi bao cay đắng không phai Nước trên sông còn đầy Mà đường tình mình lại vơi Yêu chi hỡi người Nhớ thương chi nghe đắng cay thêm Ước mong xuân xanh đừng về Mong manh dáng xuân nhớ thương ngày ấy
Yêu nhau lúc xuân xanh cùng trời mây Nay xa anh xuân kém xanh trên mắt sầu Bao ân ái xưa còn dối gian yêu đương Từ gió đầu thu lúc đông đến xuân phai tàn ...
Hôm nay đi qua đến Đức rồi hả anh, vùng nào của Đức vậy.
Lúc trước lanhuong có được đi qua miền Nam nước Đức, kế bên Áo, có toà lâu đài dài nhất Châu Âu. Kế bên toà lâu đài có một hồ nước xanh thẳm màu ngọc bích, có hai chú thiên nga bơi trong đó nữa.
Mùa thu ở nước Đức, những cánh đồng cỏ xanh rì bạt ngàn, chỉ thấy lác đác vài xe công nông nhưng chổ nào cũng được cắt tỉa gọn gàng.
Rất mong được chiêm ngưỡng thêm nhiều hình của anh Lãng ở Đức. Chúc anh Lãng luôn mạnh khoẻ và vui vẻ nhen.
Oh, thiệt vậy à lanhuong? Đi vào năm nào vậy? Dấu hình kỷ thiệt :)
Vào cuối thu, Đức Quốc rất đẹp và mùa thu Châu Âu nơi nào cũng đẹp. Nhà văn mà đi vào mùa nầy thì hay lắm!
Uh, vì còn ít time nên anh chỉ ghé qua vùng Cologne cũng thuộc về phía nam Đức quốc mà thủ phủ là thành phố Koln, cũng định ghé Hambourg nhưng phút chót thay đổi chương trình. Sẽ post từ từ nhe. :)
Không biết phải cái lâu đài danh tiếng này không...
:)
Khung cãnh bên Đức vào mùa thu, cũng rừng cây vàng úa hai bên đường, gió thổi ào ào ngoài khung kính xe và lá vàng bay đầy sưốt con đường bên rừng thu.
Ghé vào rest area trên đất Đức
Lái xe trên những đoạn đường dài, những trạm nghĩ là nơi rất cần thiết để dừng chân, thư giãn cho đở mệt mỏi cũng như ăn ưống và vệ sinh.
Một trạm nhỏ, hoàn toàn im ắng bên rừng, nghe rõ cã tiếng gió xào xạc và tiếng lá rụng...
Lại lên đường
Đi qua những cánh đồng sau mùa gặt, ai đang đi dạo một mình giữa cánh đồng và xa xa là một ngôi làng.
Đức Quốc, mùa thu...
Nghe mưa nơi nầy lại nhớ mưa xa Mưa bay trong ta bay từng hạt nhỏ...
Một Cõi Đi Về
Sáng tác: Trịnh Công Sơn Trình bày: Richard Fuller và Thủy Tiên Nhạc đệm: Thế Vinh
Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt Trên hai vai ta đôi vầng nhật nguyệt Rọi suốt trăm năm một cõi đi về
Mây che trên đầu và nắng trên vai Đôi chân ta đi song còn ở lại Con tinh yêu thương vô tình chợt gọi Lại thấy trong ta hiện bóng con người
Lời nào của cây lời nào cỏ lạ Một chiều ngồi say, một đời thật nhẹ ngày qua Vừa tàn mùa xuân rồi tàn mùa hạ Một ngày đầu thu nghe chân ngựa về chốn xa
Nghe mưa nơi nầy lại nhớ mưa xa Mưa bay trong ta bay từng hạt nhỏ Trăm năm vô biên chưa từng hội ngộ Chẳng biết nơi nao là chốn quê nhà
Đường chạy vòng quanh một vòng tiều tụy Một bờ cỏ non một bờ mộng mị ngày xưa Từng lời tà dương là lời mộ địa Từng lời bể sông nghe ra từ độ suối khe
Trong khi ta về lại nhớ ta đi Đi lên non cao đi về biển rộng Đôi tay nhân gian chưa từng độ lượng Ngọn gió hoang vu thổi buốt xuân thì Hôm nay ta say ôm đời mộng mị Để sớm mai đây lại tiếc xuân thì...
Hình đẹp quá, nhờ anh Lang nói xúc tuyết bán nên Chicago năm ấm áp hơn mọi năm và không thèm có tuyết cho mà xúc luôn. Từ bữa em qua đến nay tuyết rơi 1 lần duy nhất vào tý xíu buổi sáng hà.