.
Chuyện Trên Trời Dưới Đất
1, 2, 3, 4, 5 ... 9 - bottom
Một câu chuyện về tình mẫu tử thiêng liêng


Nếu có thể sống sót, con phải nhớ rằng mẹ rất yêu con

Sau khi trận động đất kinh hoàng ở Nhật Bản hồi tháng 3-2011 qua đi, lực lượng cứu hộ bắt đầu các hoạt động tìm kiếm cứu nạn. Và khi họ tiếp cận đống đổ nát từ ngôi nhà của một phụ nữ trẻ, họ thấy thi thể của cô qua các vết nứt. Nhưng tư thế của cô có gì đó rất lạ, tựa như một người đang quỳ gối cầu nguyện, cơ thể nghiêng về phía trước, hai tay cô đang đỡ lấy một vật gì đó. Ngôi nhà sập lên lưng và đầu cô.

Đội trưởng đội cứu hộ đã gặp rất nhiều khó khăn khi anh luồn tay mình qua một khe hẹp trên tường để với tới thi thể nạn nhân. Anh hy vọng rằng, người phụ nữ này có thể vẫn còn sống. Thế nhưng cơ thể lạnh và cứng đờ cho thấy cô đã chết.

Cả đội rời đi và tiếp tục cuộc tìm kiếm ở tòa nhà đổ sập bên cạnh. Không hiểu sao, viên đội trưởng cảm thấy như bị một lực hút kéo trở lại ngôi nhà của người phụ nữ. Một lần nữa, anh quỳ xuống và luồn tay qua khe hẹp để tìm kiếm ở khoảng không nhỏ bên dưới xác chết. Bỗng nhiên, anh hét lên sung sướng: "Một đứa bé! Có một đứa bé!"

Cả đội đã cùng nhau làm việc; họ cẩn thận dỡ bỏ những cái cọc trong đống đổ nát xung quanh người phụ nữ. Có một cậu bé 3 tháng tuổi được bọc trong một chiếc chăn hoa bên dưới thi thể của người mẹ. Rõ ràng, người phụ nữ đã hy sinh để cứu con mình. Khi ngôi nhà sập, cô đã lấy thân mình làm tấm chắn bảo vệ con trai. Cậu bé vẫn đang ngủ một cách yên bình khi đội cứu hộ nhấc em lên.

Bác sĩ đã nhanh chóng kiểm tra sức khỏe của cậu bé. Sau khi mở tấm chăn, ông nhìn thấy một điện thoại di động bên trong. Có một tin nhắn trên màn hình, viết: "Nếu có thể sống sót, con phải nhớ rằng mẹ rất yêu con".

Chiếc điện thoại di động đã được truyền từ tay người này sang tay người khác. Tất cả những ai đã đọc mẩu tin đều không ngăn nổi dòng nước mắt.

377523 top -
Mời quý bạn vào trang web bên dưới để xem bức họa tuyệt vời "The Forgotten Man" của Jon McNaughton:

http://www.mcnaughtonart.com/artwork/vi ... ece_id=379

Bức hình vẽ tất cả tổng thống của nước Mỹ từ Washington đến Obama.
Dùng chuột chỉ vào bất cứ chi tiết nào thì cột bên phải sẽ hiện ra vài chi tiết ngắn liên quan.

377660 top -
Thân chúc các anh chị em sống khoẻ, sống lâu.


Toa thuốc tuyệt vời

Một toa thuốc rất hay cả về tinh thần lẫn thể xác. Chúng ta cùng nhau tập dùng thử.

I. Sức khỏe
Tổ chức Y Tế Thế Giới (WHO) định nghĩa: “Sức khỏe là một tình trạng thoải mái hoàn toàn về thể chất và hoàn cảnh, chứ không phải là một tình trạng không có bệnh tật hay tàn tật”.

II. Bí quyết trường thọ
1. Chấp nhận với những gì mình đang có
2. Thích nghi với hoàn cảnh của mình
3. Điều chỉnh để đạt được điều mong muốn.

III. Phòng ngừa bệnh tật
1. Không vui quá hại tim
2. Không buồn quá hại phổi
3. Không tức quá hại gan
4. Không sợ quá hại thần kinh
5. Không suy nghĩ quá hại tỳ
6. Xua tan hoài niệm cay đắng bằng tha thứ và lãng quên
7. Với người cao tuổi tránh tranh luận hơn thua.

IV. Thức ăn & uống trong ngày
Một củ hành: chống ung thư
Một quả cà chua: chống tăng huyết áp
Một lát gừng: chống viêm nhiễm
Một củ khoai tây: chống xơ vữa động mạch
Một trái chuối: làm phấn chấn thần kinh, bớt lo âu, chống táo bón, giảm được béo
Một quả trứng hay ít thịt nạc: chống suy dinh dưỡng
Uống 1 đến 2 lít nước mỗi ngày: giải độc cơ thể.

V. Triết lý của người Trung Hoa hiện đại
1. Một Trung Tâm: sức khoẻ.
2. Hai Tí: Một tí thoải mái – Một tí nhiệt tình.
3. Ba Quên: Quên tuổi tác – Quên bệnh tật – Quên hận thù.
4. Bốn Có: Có nhà ở – Có bạn đời – Có bạn tri âm – Có lòng vị tha.
5. Năm Phải: Phải vận động – Phải biết cười – Phải lịch sự hòa nhã – Phải biết nói chuyện – Phải coi mình là người bình thường.

VI. Bảo Sinh Thái Ất Chân Nhân
1. Ít nói năng để dưỡng Nội Khí.
2. Kiêng sắc dục để dưỡng Tinh Khí.
3. Bớt ăn hăng mạnh để dưỡng Huyết Khí.
4. Đừng nhổ nước bọt để dưỡng Tạng Khí.
5. Chớ giận hờn để dưỡng Can Khí.
6. Chớ ăn quá độ để dưỡng Vị Khí.
7. Ít lo lắng để dưỡng Tâm Khí.
8. Tránh tà tâm để dưỡng Thần Khí.

VII. Hãy Dành Thì Giờ – Mẹ Têrêsa Calcutta
Hãy dành thì giờ để suy nghĩ. Đó là nguồn sức mạnh.
Hãy dành thì giờ để cầu nguyện. Đó là sức mạnh toàn năng.
Hãy dành thì giờ cất tiếng cười. Đó là tiếng nhạc của tâm hồn.
Hãy dành thì giờ chơi đùa. Đó là bí mật trẻ mãi không già.
Hãy dành thì giờ để yêu và được yêu. Ưu tiên Thiên Chúa ban.
Hãy dành thì giờ để cho đi. Một ngày quá ngắn để sống ích kỷ.
Hãy dành thì giờ đọc sách. Đó là nguồn mạch minh triết.
Hãy dành thì giờ để thân thiện. Đó là đường dẫn tới hạnh phúc.
Hãy dành thì giờ để làm việc. Đó là giá của thành công.
Hãy dành thì giờ cho bác ái. Đó là chìa khóa cửa thiên đàng.


Làm thế nào để khỏi già?
Lê Tấn Tài

Khi nào các bộ phận trong cơ thể của con người bắt đầu thoái hóa? Già là một điều không ai tránh khỏi.

Hiện nay các viện nghiên cứu y khoa đã cho biết một cách chính xác các bộ phận trong cơ thể của con người bắt đầu thoái hóa từ lúc nào.

Các bác sĩ người Pháp đã tìm thấy chất lượng tinh trùng bắt đầu suy thoái từ tuổi 35, bởi thế khi người đàn ông 45 tuổi thì một phần ba số lần người vợ mang thai sẽ dẫn đến sẩy thai. Angela Epstein đã viết trong DailyMail, tuổi của các bộ phận trong cơ thể bắt đầu suy thoái như sau:

1. Não bắt đầu suy thoái lúc 20 tuổi. Khi chúng ta trưởng thành, các tế bào não bị giảm dần. Và não cũng teo nhỏ lại. Khởi đầu con người có 100 tỉ tế bào não, nhưng đến tuổi 20 con số nầy giảm dần, và đến tuổi 40 con người mất mỗi ngày 10.000 tế bào ảnh hưởng rất nhiều đến trí nhớ và có tác dụng rất lớn đến tâm sinh lý người già.

2. Ruột bắt đầu suy giảm từ tuổi 55. Ruột tốt có sự cân bằng giữa các vi khuẩn có ích và có hại. Vi khuẩn có ích sẽ giảm đi đáng kể sau tuổi 55, đặc biệt ở phần ruột già. Sau 55 tuổi bộ tiêu hóa bắt đầu xấu đi và sẽ tạo nên các bệnh đường ruột. Táo bón là một bệnh thông thường của tuổi già, cũng như dịch vị từ bao tử, gan, tuyến tuỵ, ruột non bị suy giảm.

3. Bọng đái bắt đầu suy thoái từ tuổi 65. Người già thường mất kiểm soát bọng đái. Nó bắt đầu co lại đột ngột, ngay cả khi không đầy. Phụ nữ dễ gặp trục trặc này hơn khi chấm dứt kinh nguyệt. Khả năng chứa nước tiểu của bọng đái một người già chỉ bằng nửa so với người trẻ tuổi, khoảng 2 cốc ở tuổi 30 và 1 cốc ở tuổi 70. Điều này khiến người già phải đi tiểu nhiều hơn, và dễ nhiễm trùng đường tiểu.

4. Vú bắt đầu thoái hóa từ năm 35 tuổi. Khi người đàn bà đến 30 tuổi thì vú mất dần các mô và mỡ, sự đầy đặn và kích cỡ của bộ vú bị suy giảm. Khi 40 tuổi núm vú bị teo lại và vú thòng xuống.

5. Phổi lão hóa từ tuổi 20. Sụn sườn vôi hóa, lồng ngực biến dạng, khớp cứng ảnh hưởng tới thở, nhu mô phổi giảm đàn hồi, giảm phế nang. Dung tích của phổi bắt đầu giảm dần từ tuổi 20. Đến tuổi 40 có nhiều người đã bắt đầu khó thở vì các cơ bắp và xương sườn buồng phổi bắt đầu xơ cứng.

6. Giọng nói bắt đầu yếu và khàn kể từ tuổi 65. Phụ nữ có giọng khàn và nhỏ trong khi đàn ông giọng cao và nhẹ.

7. Mắt lão hóa từ năm 40 và phần lớn phải mang kiếng, không còn nhìn rõ một vật ở xa. Khả năng tập trung của mắt kém hơn do cơ mắt yếu hơn.

8. Tim lão hóa từ tuổi 40. Khối lượng cơ tim giảm. Tuần hoàn nuôi cơ tim cũng giảm, suy tim tiềm tàng, huyết áp tăng dần. Sức bơm của tim giảm dần vì các mạch máu giảm sự đàn hồi. Các động mạch cứng dần và bị mỡ đóng vào các thành mạch. Máu cung cấp cho tim cũng bị giảm bớt. Đàn ông 45 tuổi và đàn bà 55 dễ bị đau tim.

9. Gan lão hóa từ năm 70. Chức năng chuyển hóa và giải độc giảm. Tuy nhiên gan là một bộ phận gần như không chịu khuất phục tuổi tác. Người ta có thể ghép gan của một ông già 70 tuổi cho một người 20 tuổi.

10. Thận lão hóa năm 50. Số đơn vị lọc chất thải khỏi máu bắt đầu giảm xuống ở tuổi trung niên.

11. Tuyến tiền liệt lão hóa vào năm 50. Hệ thống sinh dục nam gồm có: tinh hoàn và bộ phận sinh dục phụ như đường dẫn tinh, tuyến tiền liệt, tuyến hành niệu đạo, túi tinh và dương vật. Tuyến tiền liệt thường lớn dần theo tuổi tác. Khi tuyến tiền liệt tăng kích thước sẽ ép vào niệu đạo và bàng quang, gây khó khăn cho tiểu tiện. Nó gây nên triệu chứng tiểu ngập ngừng, tiểu nhiều lần, tăng nguy cơ nhiễm trùng tiết niệu và tiểu khó.

12. Xương lão hóa vào tuổi 35. Cho đến giữa những năm 20 tuổi, mật độ xương vẫn còn tăng. Trẻ em xương lớn rất nhanh, cứ mỗi 2 năm lại thay đổi toàn bộ xương cũ nhưng đến tuổi 35 thì xương đã lão, hiện tượng mất xương bắt đầu như một quá trình già cả tự nhiên.

13. Răng suy từ tuổi 40. Răng bị hao mòn. Dễ bị bệnh nha chu. Niêm mạc bị teo dần.

14. Bắp thịt lão hóa từ năm 30. Thông thường bắp thịt khi bị lão hoá thì được tái tạo ngay, nhưng đến tuổi 30 thì tái tạo ít hơn là lão hóa. Đến tuổi 40, mỗi năm bắp thịt bị sút giảm từ 0.5 đến 2%. Vì thế người già khó giữ thăng bằng, trở thành chậm chạp, dễ bị ngã và gẫy xương.

15. Thính giác suy giảm đi kể từ giữa năm 50 tuổi. Rất nhiều người bị lãng tai kể từ năm 60.

16. Da suy giảm kể từ năm 20. Chúng ta đã giảm dần việc sản xuất chất keo dính của da từ giữa tuổi 20. Việc thay thế các tế bào chết cũng chậm dần.

17. Vị giác và khứu giác giảm từ năm 60. Thông thường chúng ta có thể nếm được 100.000 vị trên lưỡi. Các vị này chúng ta chỉ nếm được phân nửa khi già và đến tuổi 60 thì không còn ngửi và nếm một cách chính xác được nữa.

18. Khả năng sinh nở của phụ nữ bắt đầu giảm sau tuổi 35, vì số lượng và chất lượng trứng trong tử cung giảm xuống.

19. Tóc lão hóa từ tuổi 30. Thông thường cứ 3 năm thì tóc cũ sẽ được thay thế toàn bộ tóc mới. Và đến năm 35 tuổi thì tóc không còn đen nhánh nữa mà ngã màu đen xám và rụng dần đi.

* Làm thế nào để làm chậm sự lão hóa?
Già không phải là một bệnh nhưng già tạo điều kiện cho bệnh phát sinh và phát triển; cần chú ý một số đặc điểm sau:
- Người già thường mắc nhiều bệnh cùng một lúc, có bệnh dễ phát hiện, nhưng cũng có bệnh rất kín đáo, tiềm tàng, nguy hiểm.
- Triệu chứng ít khi rõ rệt, không ồ ạt, nên khó chẩn đoán, dễ sai lạc nếu ít kinh nghiệm.
- Khả năng phục hồi sức khỏe sau các trận ốm thường chậm hơn so với người trẻ, nên sau điều trị phải có thời gian an dưỡng.

* Một số biện pháp làm giảm sự lão hóa:
Học thuyết âm dương của y học cổ truyền chứng minh con người là một chỉnh thể giữa âm dương, giữa khí và huyết. Luôn luôn thăng bằng với nhau từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên, từ trong ra ngoài, từ ngoài vào trong theo một quy luật nhất định, để duy trì sự sống của con người được bền vững dài lâu.
Vì thế muốn giảm sự lão hóa cần phải:
- Về tư tưởng luôn luôn lạc quan yêu đời, chủ động gạt bỏ những cái làm ảnh hưởng đến bộ não, hạn chế tối đa nỗi cô đơn, giải quyết tốt nhất mối quan hệ xã hội và gia đình, có triết lý sống đúng; phải chú ý cả 3 vấn đề: lẽ sống, lối sống và hành động sao cho khoa học văn minh để loại trừ 7 nguyên nhân gây bệnh của Đông y là: hỷ, nộ, ưu, tư, bi, kinh, khủng.
- Muốn được thảnh thơi phải có kiến thức, phải có hiểu biết để nhìn nhận vấn đề sao cho đúng đắn qua báo chí, đài phát thanh, truyền hình để làm chủ được mình và giáo dục cho gia đình, con cháu, giảm các nỗi bực dọc và tự chăm lo cho mình.
- Thường xuyên luyện tập đều đặn về trí tuệ và thể lực như đọc sách báo, nghe đài, xem TV, internet… đồng thời tập thể dục thể thao, đi bộ, tập thở, tĩnh tâm, thư giãn, v.v… phù hợp với hoàn cảnh và sức khỏe từng người.
- Sinh hoạt điều độ, không làm gì quá sức bình thường, giữ gìn trạng thái cân bằng giữa ngủ và nghỉ, giữa ăn và làm, giữa trí óc và chân tay, giữa trong nhà và ngoài trời, giữa lười và chăm, v.v… cũng rất quan trọng.
- Ăn uống đúng và đủ theo khả năng của mình, không nên nghiện bất cứ thứ gì, hạn chế thịt nhất là mỡ, ăn nhiều rau quả tươi, giảm chất bột, giảm bánh kẹo, bảo đảm cân bằng thức ăn âm và dương, giữ người không béo và cũng không gầy. Nên nhớ con người là giống ăn ngũ cốc, nên thức ăn cho người phải 80% là ngũ cốc còn 20% là rau quả và các thứ khác, không nên ăn quá no, người già rất cần đạm ở đậu tương, vừng lạc, tôm cua, ốc hến…
- Kiên trì áp dụng 10 bài học về sức khỏe của Nhật Bản, đất nước được mệnh danh là ‘vương quốc của tuổi thọ’ vì có tuổi thọ cao nhất thế giới hiện nay. 10 bài học đó là:
. Bớt ăn thịt, ăn nhiều rau
. Bớt ăn mặn, ăn nhiều chất chua
. Bớt ăn đường, ăn nhiều hoa quả
. Bớt ăn chất bột, ăn nhiều sữa
. Bớt mặc nhiều quần áo, tắm nhiều lần
. Bớt đi xe, năng đi bộ
. Bớt phiền muộn, ngủ nhiều hơn
. Bớt nóng giận, cười nhiều hơn
. Bớt nói, làm nhiều hơn
. Bớt ham muốn, chia sẻ nhiều hơn.

Những bài học trên có tác dụng rất lớn đối với những người bị tăng huyết áp, bệnh tim mạch, ung thư dạ dày, viêm gan…

Tóm lại: Biết cách sống, ta có thể làm chậm được quá trình lão hóa, kéo dài được tuổi thọ.

380878 top -

@ mnsun,
Xin phép chủ xị mnsun cho doanchin tham gia vào topic "Chuyện trên trời dưới đất" vài mẫu chuyện gọi là có anh có em chút nha...


Không thèm ra!

Một sản phụ được đưa vào bệnh viện phụ sản để chờ mổ một ca rất đặc biệt: Có bầu gần 30 tháng, nhưng vẫn không sinh được.

Bằng dụng cụ y khoa tối tân, các bác sĩ đã làm nội soi bằng âm thanh để nghe tim thai nhi. Bỗng dưng các bác sĩ nghe từ trong bụng sản phụ có tiếng:
- Anh ra trước đi...
- Ra làm chi mậy? Tự nhiên sinh ra phải trả nợ nước ngoài.
- Ủa, nợ nhiều hông?
- Sơ sơ, 20 tỉ đô la hà. Bây giờ bắt đầu trả nợ mỗi năm 2 tỉ đô la.
- Nghĩa là mình chui ra phải trả nợ sao?
- Thì làm ăn phải trả nợ chứ! Mần ăn thì nói gì! Mấy thằng hạm tham nhũng nó “ăn” thì nhiều, chứ “mần” có bao nhiêu...
- Vậy mình sinh ra đi làm hạm tham nhũng.
- Mày ngu quá, muốn làm hạm tham nhũng mày phải làm trong các ngành giao thông vận tải, xây dựng... mới có thể rút ruột công trình từ vốn ODA, trong khi bà già mình chỉ đi bán xôi thì tụi mình chỉ có nước mà ăn cám để dành tiền đóng thuế, trả nợ...
- Ừ hé, thôi vậy mình tiếp tục ở đây đi. Ở đây, tối thui vậy mà vui!

Cali Today News: Nhiều người ở Mỹ tỏ ra rất ngạc nhiên khi biết có những người nghèo trong nước có thể sống với thu nhập hàng tháng xấp xỉ chỉ 2 triệu đồng (khoảng 100 Dollars). Trên thực tế có những người sống với thu nhập còn ít hơn thế, nhưng họ vẫn sống được với đầy ắp sự san sẻ tình cảm yêu thương cho nhau. Chúng tôi trích đăng bài phóng sự dưới đây giúp độc giả phần nào thấy được tình người trong những mảng tối sau ánh đèn màu xa hoa của Sài Gòn hoa lệ.

Những cửa hàng quần áo... di động nhìn vô đã thấy nghèo nghèo, tủi tủi ấy vẫn tồn tại ven những con đường xa nhất, xấu nhất và nắng gió nhất tại SG.
Những tấm áo, manh quần bụi bặm và rẻ đến không ngờ kia đã đắp ấm cho mùa đông, che chắn cho mùa hè của rất nhiều con người cả đời chưa một lần dám bước chân vào cửa hiệu may đo hay cửa hàng thời trang, dù họ đang sống tại một TP nhộn nhịp nhất cả nước.



Tình người bên vỉa hè

“Ông làm gì mà run dữ vậy? Thay cái áo ướt ra, lấy đại cái áo “si” của tui mặc đi. Cảm bây giờ cho coi. Tui có cho không áo của tui đâu mà ông sợ, cho mượn mà” - bà Út Trung (bà tên là Trần Thị Tuyết, nhưng chồng tên Trung nên chòm xóm gọi là Út Trung) miệng móm mém, chỉ còn độc hai cái răng ở hàm dưới hối thúc người đàn ông đang run lên vì lạnh. Dường như mắc cỡ, ông lắc đầu. Bà chép miệng: “Già rồi, trúng mưa là đứt bóng đó. Bóng đèn đứt còn thay được chứ ông mà... đứt bóng là xong luôn. Người đâu mà nói hoài không nghe”. Bà càu nhàu riết, cuối cùng ông già cũng chịu lấy cái áo mặc.

Hỏi người đàn ông đó tên gì, bà Út Trung chỉ cười tủm tỉm: “Ổng chạy xe ôm kế bên nhà tui, hổng biết tên, thấy cao cao thì kêu bằng “ông cao”. Ổng kêu tui lại bằng “bà cao”. Trời mưa là ổng dầm mình ướt hoài”. “Nhà” của bà có bốn cây cột là bốn gốc cây. Nóc làm bằng vài thanh tre cũ kỹ. Mái nhà là một tấm bạt ni-lông dài, mặt sau máng vào gốc cây phượng, mặt trước máng vào hai cái cọc xiêu vẹo dưới vỉa hè. Ngôi “nhà” chẳng khác gì túp lều ấy đã tồn tại hơn sáu năm nay trên đường Lê Văn Khương, P.Hiệp Thành, Q.12 để ba mẹ con bà vừa ở vừa bán quần áo cũ, vừa cho những người khách qua đường trú mưa, trú nắng.

Chồng bà bị bệnh tâm thần, cứ thấy mặt ba mẹ con bà là đánh đập, chửi bới rồi đuổi ra đường. Quẫn trí, bà vừa khóc vừa ngồi bệt xuống đống rác giữa đường đòi thắt cổ tự tử. Có bà hàng xóm đi ngang thương tình cho bà hai đôi dép Lào, một bịch quần áo cũ, kêu bà đem về sửa lại bán lấy tiền mua gạo. Thế là từ đó bà hành nghề bán đồ cũ. Quần áo của bà giá bình dân từ 10.000 - 30.000 đồng/cái tùy chất liệu, cũ mới. Bà cười: “Thấy ai - tay chân cằn cỗi - là tui bán một, khuyến mãi một. Ai chê quần áo rộng, dài thì tui bóp lại, lên lai, thay khuy cài mới mà không tính tiền”.

Bà bảo: “Thỉnh thoảng tui gom quần áo vào một bịch, thấy ai mới từ quê lên xin làm công nhân, phụ hồ tui kêu họ lại lựa lấy mấy cái mặc đỡ. Nhà giàu coi đồ “si” hổng bằng giẻ chùi chân nhưng với người nghèo thì quý lắm. Có nhỏ bán vé số dầm mưa ướt nhẹp, bà ăn xin, ông già xi cà que mặc đồ rách tui đều cho hết mang về, mặc được cái nào thì mặc”.


Đời bụi

Trời đang hửng nắng bỗng kéo mây đen. Trời Sài Gòn mấy bữa nay thiệt kỳ, đang mùa nắng mà động chút lại sa mưa dông. Đã vậy còn kèm gió giật. Mấy bữa gió hung, ngồi trong cái lán di động dựng gần xa lộ Hà Nội mà chị Nguyễn Thị Hà tưởng như mình và mớ quần áo cũ của mình sắp bị thổi tung theo từng đám bụi mù đang cuộn thốc về phía dốc cầu Rạch Chiếc. Lột nón, tháo khẩu trang luôn đeo sùm sụp suốt cả ngày, chị Hà và chồng, anh Trần Văn Bảo, cuống quýt dọn hàng chạy trốn cơn mưa.

Nhìn mớ bạt bị gió thổi rách tơi tả, mớ quần áo nhàu cũ quến bụi và cặp vợ chồng lem luốc bên cạnh dòng xe tuôn chảy ào ào trên xa lộ, ít ai tin cái “shop bụi” này có thể có khách hàng. Vậy mà shop lại đông người vào mua. Theo “triết lý” rút ra từ 18 năm lang thang bán đồ vỉa hè của anh Bảo, sở dĩ hàng anh đông khách vì anh biết chọn đúng địa điểm và đánh trúng “phân khúc khách hàng”. Khách hàng phần lớn là cánh tài xế xe ôm, lái xe đường dài, phụ hồ... Khách này chủ yếu chuộng quần áo bền, màu tối, giá cả phải chăng.

Giọng anh rỉ rả: “Đứng chỗ bụi bặm vậy mà bán được. Người nghèo ghé vô với mình, họ thấy thoải mái, tự tin. Tự tin vì trong túi có đủ tiền để mua hàng, tự tin vì người bán cũng... không sạch sẽ, không thơm tho y như mình, tự tin vì bàn tay thô ráp, móng tay cáu bẩn của mình có lỡ mân mê cái bâu áo cũng không đến nỗi ngượng ngùng vì bâu áo cũng đâu có trắng quá”.

Bám vỉa hè kiếm sống gần 20 năm, “thành tựu” to lớn nhất của vợ chồng anh là nuôi con trai đang học lớp 11 Trường THPT Phước Long, Q.9. Anh Bảo khoe: “Sáng vợ chồng tui có thể nhịn đói đi bán nhưng thằng nhỏ phải có đĩa cơm ăn rồi đi học. Tui mới sắm được cho nó bộ máy vi tính, năm sau nó thi vô ngành công nghệ thông tin”.

Mưa bắt đầu rớt hạt. Một chị đẩy xe bán hồng giòn và anh bán băng đĩa dạo lỡ đường ghé vào lán anh Bảo trú mưa. Tiếng nhạc rền rĩ phát ra từ thùng xe lẫn trong tiếng mưa nghe buồn buồn: “Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi...”. Tôi liếc nhanh qua anh Bảo. Trên gương mặt anh không có một chút buồn bã hay tâm trạng nào. Chắc anh còn đang nghĩ tới chuyện thằng con. Mai mốt đây nó ngồi trong phòng gõ máy vi tính, có cực mấy cũng sướng hơn đứng ngoài đường hít bụi như ba mẹ nó.


Gương soi bằng mắt

Trời vừa tạnh mưa, chúng tôi dừng xe trước tấm biển: “Áo gió Hàn Quốc đại hạ giá 10.000 đồng/cái” trên xa lộ Hà Nội, gần Metro An Khánh, Q.2. Một xe máy khác cũng tấp vào. Trên xe là hai vợ chồng co ro vì lạnh. Ban đầu, hai người lục tìm áo trong bao tải hàng mới khui. Chọn được cho chồng tấm áo vừa ý, chị vợ chợt khựng lại khi nghe anh bán hàng báo giá 80.000 đồng/áo vì là hàng “nước nhất”.

Sẽ sàng bỏ cái áo đang cầm trên tay, chị len lén bước qua tấm bạt bên cạnh, nơi xả hàng “nước cuối” - nghĩa là hàng nằm lộ đã lâu, còn sót lại mà không ai thèm lựa. Áo ở đó mới có giá 10.000 đồng/cái... Hỏi thăm thì biết họ cùng là công nhân bên Khu công nghiệp Bình Chiểu.

Từ ngày rời quê vào SG tới nay, chưa lần nào hai vợ chồng dám bỏ tiền mua quần áo mới. “Shop bụi” không có gương soi. Mắt người này là gương cho người kia. Khách cứ mặc tình lấy đồ tròng đại lên người rồi năn nỉ người khác nhận xét giùm. Hai vợ chồng mỗi người chọn cho mình cái áo lạnh hàng dạt giá 10.000 đồng, người này khen người kia mặc đẹp rồi lên xe chở nhau về. Cơn gió chiều hình như bớt lạnh...

Theo MAI LÂM - HOÀNG HOA
Tuổi Trẻ


381915 top -
Chào anh doanchin,

Hi hi... mình làm "chủ xị" mà cũng hông biết, tại từ nào tới giờ có khái niệm đó bao giờ đâu, chuyện trên trời dưới đất mà, ai góp vào chuyện gì cũng đều rất hoan nghênh!

Anh doanchin rủ bà con dzô đông đông cho vui, heng. Bà con ơi, mại dzô, mại dzô...

381946 top -

@ mnsun.

Trời đất mnsun sanh con ra ,hỏng thèm nuôi tạo được topic này phải lo trông nôm mnsun giao cho ông táo canh chừng kiểu này sao được, Thôi hôm nay doanchin phụ mnsun quản gia nhà này nha{không cần lương đâu} hi..hị và đây bài nửa nè...

Các kiểu cười
Cười là thuốc bổ ai ơi !
Dầu rằng lắm bạc thuốc cười khó mua.
Từ dân cho đến quan vua,
Không cười là bệnh người xưa dặn dò.

Đến đây tôi bán rẻ cho,
Tiền xu thang thuốc khỏi lo chờ hoài.
Uống vào cười mãi suốt ngày,
Cười không ăn uống cười bày hàm răng.

Cười khì, cười ngất, cười gần,
Cười nôn, cười lén, cười lăn, cười thầm,
Cười mủm mỉm, cười vang ầm,
Cười lộn ruột, cười rần rần, cười chê.

Cười chua chát, cười hề hề,
Cười đau bụng, cười lộn mề, cười khinh.
Cười ngặt nghẽo, cười một mình,
Cười cợt, cười nụ, cười tình, cười om,

Cười lơi, cười lả, cười ngon,
Cười ra nước mằt, cười mòn cả răng.
Cười chúm chím, cười bò lăn,
Cười phá lên, cười dòn băng, cười mừng,

Cười hô hố, cười nhảy tưng,
Cười tươi, cười rộ, cười sưng cả mồm,
Cười ơi thuốc bổ quá ngon !
Mua về dành để sớm hôm luôn cười.
Cười là thuốc bổ ai ơi !!!


Em & Rác
Đứng bên ni (này) đường
ngó bên tê (kia) đường mênh mông... rác... rác!
Đứng bên tê đường
ngó bên ni đường cũng rác... rác... rác... mênh mông!
Thân em như một bông hồng
"Sống chung với rác", má hồng có phai?

Thẫm Mỹ Than Trời
Sao em không vào chơi mỹ viện?
Nhìn mấy chị em tắm, lột, xoa...
Da ai trắng mỏng nhìn muốn... nựng,
Nhờ phép lột da kiểu... mãng xà!

Sao em không vào chơi mỹ viện?
Ngó quý cô bà cắt, hút, bơm...
"Đồi" ai tí tẹo, giờ to thế,
"Mông má" xong rồi thấy muốn ôm!

Rồi em sẽ vào thăm bệnh viện,
Nhìn các chị em khóc hu hu,
Da nám, mắt sưng, "bồng đảo" xệ,
Khăn vải che ngang mặt tối mù.

Em mơ da trắng như quảng cáo,
Giờ như... cơm cháy nhìn không ra!
Tiền mất tật mang vì "phế" phẩm,
Không biết về sau có nhớ chừa...


P/S: sưu tầm

381957 top -
Anh doanchin phụ làm quản gia, lại càng hoan nghênh!

Nhắc tới rác, chợt nhớ có bài này, xin gởi mọi người đọc cho vui, may ra có rút được bài học gì chăng.



The Law of The Garbage Truck

Một hôm, tôi nhảy vào một chiếc taxi để ra phi trường. Đang chạy đúng làn bỗng từ bãi đậu xe phía trước một chiếc xe nhà màu đen phóng ra. Người lái taxi thắng kêu một tiếng két và tránh không va chạm xe kia trong đường tơ kẻ tóc! Người lái xe kia ngoái đầu mắng chúng tôi. Người lái taxi chỉ cười vẫy chào lại. Tôi thấy anh thật là tử tế.

Thế nên tôi hỏi: "Sao anh hiền vậy? Anh kia suýt tông hư xe anh và mình có lẽ đã phải nhập viện!"

Bấy giờ anh lái taxi dạy tôi bài học này, tôi gọi nó là "The Law of The Garbage Truck".

Anh giải thích rằng nhiều người cứ như là xe rác vậy. Họ chạy vòng quanh mang theo đầy rác, đầy bực dọc, đầy nóng giận và chán chường. Vì rác của họ đầy ắp, họ cần nơi đổ rác và đôi khi họ trút lên bạn. Đừng mang nó vào mình. Chỉ cần mỉm cười, vẫy chào, chúc điều tốt lành rồi ta cứ đi tiếp. Đừng thèm lấy rác đó rồi mang rải cho người khác, nơi làm việc, dọc đường hay mang về nhà.

Người thành đạt quyết không để cho mấy xe chở rác làm hỏng ngày của mình. Cuộc đời quá ngắn để mà cứ sống trong hối tiếc, vậy nên...

Hãy yêu thương người cư xử tốt với mình và cầu nguyện cho ai xử tệ. Cuộc sống này ta tạo nên nó chỉ mười phần trăm, còn chín mươi phần trăm là tùy thuộc cách ta tiếp nhận nó!

Chúc một ngày không có rác!

381963 top -

@ Mòi các bạn nghe nhac...

nhomelymocoi-camly

382101 top -
Riêng dành tặng cho những ai là cha mẹ, là thầy cô.


Bút Chì và Cục Tẩy
(Nguồn: sưu tầm)


- Bút Chì: Con xin lỗi!
- Cục Tẩy: Vì cái gì thế, con yêu? Con có làm lỗi gì đâu.
- Bút Chì: Con xin lỗi bởi mẹ phải chịu đau đớn vì con. Bất cứ khi nào con phạm phải sai lầm, mẹ lại luôn ở đó sửa sai giúp con. Nhưng khi mẹ làm điều đó, mẹ lại làm hại chính mình. Cứ mỗi lần như thế, mẹ lại càng bé hơn.
- Cục Tẩy: Điều đó đúng! Nhưng bé ơi, mẹ chẳng phiền đâu. Con nhìn xem, mẹ được sinh ra để làm việc này mà. Mẹ được sinh ra để giúp con bất cứ khi nào con phạm phải sai lầm. Mặc dù mẹ biết ngày nào đó mẹ sẽ mất đi và con sẽ thay thế mẹ bằng người khác, nhưng mẹ vẫn rất vui với những gì mẹ đã làm. Vậy nên, đừng lo lắng nữa nhé! Mẹ ghét nhìn thấy con buồn lắm.

Tôi đã tìm thấy mẩu đối thoại nhiều xúc cảm này giữa Bút Chì và Cục Tẩy. Con cái là cây Bút Chì và cha mẹ cũng giống như Cục Tẩy này vậy. Họ luôn có mặt vì bọn trẻ và sửa chữa những sai lầm của chúng. Thỉnh thoảng vì điều đó, họ phải chịu đau đớn, họ trở nên "bé" đi (già đi và thậm chí chết đi). Và dù cho bọn trẻ rồi sẽ tìm thấy một ai khác thay thế (vợ/chồng), nhưng cha mẹ vẫn rất hạnh phúc vì những gì họ đã làm cho con cái mình, hiển nhiên rất ghét phải nhìn thấy những báu vật quý giá của họ lo lắng hay phiền muộn.

Suốt cuộc đời mình, tôi đã luôn là cây Bút Chì. Và điều đó làm tôi đau đớn khi nhìn thấy Cục Tẩy – ba mẹ mình – lại bé đi mỗi ngày. Vì tôi biết một ngày nào đó, còn lại với tôi chỉ là những vụn tẩy và những kỷ niệm tôi có với họ.

Xin cho Bút Chì biết viết cho đúng để Cục Tẩy được kéo dài cuộc sống.

382424 top -

Câu chuyện Bút chì và Cục tẩy cảm động quá mnsun ơi!

Cám ơn mnsun nhé!

À! buổi Offline dời lại ngày 06/11/2011 cũng sáng chủ nhật từ 8h đến 14h mnsun có tham dự được không vậy?

382531 top -
Úi, chị chauongco bận rộn lo off mà vẫn có thì giờ đọc sao! mnsun mừng quá xá!

Bài dưới đây xin thân tặng các đấng mày râu, để chẳng bao giờ phải nhìn thấy đâu đó một chiếc giày bên phải.



Chiếc giày phải bên trong cánh cửa
Theo Hoàng Các

18 giờ, chị gọi điện thoại đến Công ty của chồng, chú bảo vệ nói rằng: "Sếp vừa đi ăn tối ở nhà hàng". Linh tính cho chị biết đó là... nhà nàng chứ không phải nhà hàng.

20 giờ, sau khi cho các con ăn xong, chị phi xe máy đến nhà nàng. Ô tô của sếp đang đỗ ở trong sân. Linh tính đã không đánh lừa chị. Có cái gì đó rất nóng, trào lên nơi cuống họng nhưng chị đã kịp nuốt khan nó vào. Không ấn chuông, không đập cửa, cũng không gào thét, chị cởi chiếc giày bên chân phải của mình, treo vào phía trong cánh cửa sắt rồi phóng xe về nhà, giúp các con ôn bài.

Gần 23 giờ đêm, sếp mới chỉnh trang lại y phục, chải lại mái tóc bị vò rối bù và ra về. Nàng ra mở cửa cho sếp trong bộ váy áo ngủ mỏng tanh đầy quyến rũ và giật mình khi nhìn thấy một chiếc giày treo trong khung cửa sắt. “Sao lại có một chiếc giày ở đây? Một chiếc giày chân phải rất đẹp”. “Thôi, em vào ngủ đi. Cho dù đẹp nhưng một chiếc giày thì cũng chẳng làm được việc gì”.

Trên đường về nhà, sếp cứ nghĩ vẩn vơ về chiếc giày đó, nó là của ai? Và vì sao nó được treo ở đó?

Sếp đánh ô tô vào gara, mở cổng rất khẽ. Có một chiếc giày chân trái của phụ nữ đặt ngay ngắn trên bậc cửa. Sếp đứng như trời trồng trước chiếc giày đó chừng 2 phút. Sau đó sếp vào phòng ngủ riêng, vì sếp không muốn nghe vợ cằn nhằn, khóc lóc.

Nhưng sếp trằn trọc mãi không sao ngủ được. Sẽ có giông bão trong căn nhà này. Sẽ là nước mắt, tiếng la hét và một lá đơn ly hôn. Rồi hai đứa nhỏ sẽ chán đời, đi bụi và hư hỏng... Đó là tấn bi kịch đáng sợ nhất.

Nhưng sáng hôm sau mọi việc vẫn diễn ra bình thường. Bát phở gầu bò thơm ngào ngạt vẫn được để ngay ngắn trên bàn cùng với mấy dòng chữ của vợ: “Em đưa các con đến trường. Anh ăn sáng rồi đi làm. Hôm nay trời u ám nên anh phải mặc bộ vét màu sáng, thắt cà vạt màu sáng. Em đã là kỹ, treo trong tủ”.

Sếp gọi điện thoại cho nàng: “Chiếc giày chân phải kia là của vợ anh. Đừng vứt đi nhé”. Giọng nàng đầu dây bên kia nghe hơi hoảng hốt: “Trời ạ! Anh muốn làm sao thì làm chứ nếu chị ấy đến nhà em làm ầm lên thì em không sống nổi đâu. Chiều anh tạt qua lấy chiếc giày về đi”.

Nhiều ngày trôi qua mà giông bão không nổi lên, thái độ của vợ sếp vẫn bình thản, song một chiếc giày trên bậc cửa cứ nhắc sếp về sự lẻ loi và tội lỗi của một người. Rồi một buổi chiều, sếp lấy hết can đảm, lôi chiếc giày bên phải trong cốp xe ra, đặt ngay ngắn bên chiếc giày chân trái của vợ.

Chị đi làm về, đứng sững trước bậc cửa mấy giây rồi chạy vào, ôm ghì lấy chồng mà thì thầm: “Ôi! Chiếc giày chân phải của em!”. Sếp cũng thì thầm bên tai vợ: “Anh xin lỗi em - nghìn lần xin lỗi!”

Đàn ông nếu biết kỹ quá khứ của vợ thì đau đầu lắm. Còn đàn bà, nếu biết hơi nhiều về hiện tại của chồng thì đau tim lắm. Nhưng đã trót biết rồi mà ứng xử được như bà vợ của ông sếp kia thì thật là cao thủ.

382736 top -

Phải công nhận rằng cách ứng xử của bà vợ sếp quả thật là cao thủ, mnsun nhỉ? evangeline bái phục luôn đó.

Cám ơn mnsun đã có thời gian post nhiều truyện hay cho mọi người cùng đọc.

382877 top -
@hoainguyen: Sao lâu quá không thấy hoainguyen vô đây đăng bài, hay là "tám" chơi cũng được mà?

@evangeline: Thân tặng chị với BS Long bài thơ này, cũng nhắc đến DÉP, nhưng không có gì phải xốn xang mà rất nhẹ nhàng.


Đôi Dép
Nguyễn Trung Kiên

Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ.

Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau.

Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ bước người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia.

Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đểu trở nên khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu.

Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh.

Đôi dép vô tri khắn khít bước song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi.

Không thể thiếu nhau trên những bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải, trái
Như tôi yêu em bởi những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau vì một lối đi chung

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia.

382967 top -

@mnsun:

Bài thơ Đôi dép giản dị nhưng thật hay, cho phép evangeline mang bài thơ mnsun tặng về trang nhà cất nhé.
Cám ơn mnsun nhiều.

Chúc mnsun tuần lễ mới nhiều niềm vui trong cuộc sống.

382969 top -
@mnsun:
hoainguyen ghé nhà nè, cám ơn lời nhắc của mnsun.


Xì hơi


Một chiếc xe tải chở hàng, tài xế không để ý nên bị kẹt dưới gầm cầu. Xe chạy tới không được mà lùi cũng không xong. Rất nhiều người đứng chung quanh nhìn, bàn tán, còn phía sau thì các xe phải dừng lại vì kẹt.

Kỹ sư, cảnh sát và chủ hãng xe đều đến. Người thì bàn rằng hãy đào đường cho thấp xuống, người khác lại tính cắt bớt mui xe… nhưng cách nào cũng không ổn, đang khi tình trạng kẹt xe càng lúc một căng thẳng, xe nối đuôi nhau như rồng rắn vậy.

Lúc ấy có một cậu bé chen vào hiện trường, lớn tiếng nói với tài xế: “Bác tài, cháu chỉ cho bác một cách, bác xì bớt hơi mấy bánh xe đi, xe sẽ thấp xuống và có thể qua được”. Ðám đông cười ồ lên. Còn những chuyên viên thì khó chịu vì còn trẻ con mà dám dạy khôn người lớn. Bác tài cũng thế nhưng đành thử vậy, và kết quả tốt đẹp.

Xì hơi để xe thấp xuống là cách đơn giản, nhưng trong lúc bối rối không ai nghĩ ra, còn em bé nghĩ đến. Em bé nghĩ được cách này vì tâm hồn của em đơn sơ, trong trắng, không băn khoăn về chuyện hư xe, không lo lắng về chuyện bị cảnh sát phạt, không bồn chồn vì làm ăn lỗ lã, không hiếu kỳ chỉ trỏ bình luận...

Câu truyện trên có lẽ không thật hoàn toàn, nhưng ít ra cũng giúp cho ta suy nghĩ về cuộc đời, về đời mình.
Một khi đời sống của ta bị chi phối và ảnh hưởng quá nhiều về bên ngoài thì cuộc sống sẽ dễ lo sợ, bất ổn, vì ở đời có gì là tuyệt đối đâu. Và cuộc sống sẽ mất quân bình này cũng làm cho tâm hồn bị ảnh hưởng, bị trì trệ và xáo trộn theo.

Muốn đời ta đơn sơ, dù cuộc đời phức tạp.
Muốn đời ta nhẹ nhàng, dù cuộc đời nặng trĩu đôi vai.
Muốn đời ta thanh thản, dù cuộc đời rối ren.
Muốn đời ta hạnh phúc, dù cuộc đời bất hạnh…
Muốn có được sự thư thái cho đời mình.


Ta hãy xì, hãy xả bớt hơi đang căng như quả bóng có thể nổ tung bất cứ lúc nào, dù chỉ gặp một va chạm nhỏ.

Xì bớt hơi đang no căng vì bon chen sự đời, để thấy đời nhẹ nhàng, dịu ngọt.
Xì bớt hơi đang no căng vì kiêu ngạo, để gặp gỡ lòng khiêm nhường.
Xì bớt hơi đang no căng vì tham lam, để cuộc đời được thanh thoát.
Xì bớt hơi đang no căng vì tích trữ, để cuộc đời bớt hành trang thế tục.
Xì bớt hơi đang no căng vì ghen ghét, để thấy được mọi người thật dễ thương.
Xì bớt hơi đang no căng vì tư lợi, để thấy được nhu cầu của tha nhân.
Xì bớt hơi đang no căng vì phe cánh, để thấy được mình chẳng là gì.
Xì bớt hơi đang no căng vì chống đối, để mọi người được vui hưởng hoà bình.
Xì bớt hơi đang no căng vì hưởng thụ, để thấy mình còn ý nghĩa cho đời.
Xì bớt hơi đang no căng vì bất mãn, để thấy được cuộc đời thật đáng yêu.
Xì bớt hơi đang no căng vì hận thù, để thấy được thứ tha thật ngọt ngào.
Xì bớt hơi đang no căng vì thắng thua, để thấy được tinh thần cộng tác của anh em.
Xì bớt hơi đang no căng của oán hờn, để thấy được sức mạnh của nhân từ.
Xì bớt hơi đang no căng vì nóng giận, để thấy được sự khôn ngoan sáng suốt trong bình tâm.


Nhìn vào các gia đình, sao trước khi đi đến hôn nhân, họ thật lý tưởng. Họ yêu thương nhau nhiều lắm: sẵn sàng dâng hiến, tha thứ, quên mình, từ bỏ vì người mình yêu. Nhưng khi đã lập gia đình thì cái thứ hơi của cá nhân lại phồng to lên khiến cho gia đình thêm căng thẳng, mất hết ý nghĩa…

Giận nhiều sẽ khổ nhiều. Khổ vì mình không đạt được như ý. Người khác lại phải chịu đau khổ do nóng giận của mình gây ra. Vậy giận làm chi cho mệt. Buồn làm chi cho đời u ám. Và những thứ khác cũng vậy. Cứ vui lên cho đời thêm vui.

Ta hãy xì hết mọi thứ hơi của “thế gian” đã căng lại căng thêm, để thấy mặt trời luôn tươi sáng, hơi ấm được toả ra, tương lai đầy hy vọng, cuộc sống đầy tin tưởng, và luôn thẳng tiến về phía trước trong can đảm. Sẵn sàng bước qua đời này để gặp gỡ, bắt tay với đời sau trong tình yêu và vinh quang của Thiên Chúa Ba Ngôi Tình yêu qua những biểu lộ hoàn hảo của Ngài là: trung thành, công minh, chính trực, bao dung, tha thứ, nhẫn nại, chờ đợi…

Khi chiếc xe tải chở thân xác mà bị kẹt, thì tâm hồn của ta cũng bị kẹt luôn. Kẹt giữa đường giữa phố, kẹt vì một vài trục trặc do thất bại, nghèo đói, bệnh tật, thử thách… Ta đừng sợ, hãy can đảm vươn lên.

Cái đáng sợ nhất, đó là…
Kẹt trong... chết mất linh hồn.

383400 top -
Chuyện Trên Trời Dưới Đất
1, 2, 3, 4, 5 ... 9


. Anh
. Ba
. Ba, Má, Con
. Bàn tay của mẹ
. Bệnh và Lười
. Bộ quần áo cũ
. Bút Chì và Cục Tẩy
. Cách chia 2 đồng bạc
. Cà phê và tách
. Cẩn thận vẫn tốt hơn
. Câu chuyện của cây bút chì
. Câu chuyện khoa học về cha đẻ Thuyết Tương Đối
. Câu chuyện ốc sên
. Câu chuyện 1000 viên bi
. Cầu trời
. Chỉ có một người thôi
. Chiếc giày phải bên trong cánh cửa
. Chín người gốc Việt "ghi điểm" với thế giới năm 2011
. Chú bé và con sò nhỏ
. Chuộc lương tâm
. Chướng ngại vật
. Chuyện cái vé
. Chuyện cây táo
. Chuyện nồi cơm của Khổng Tử
. Cô gái đi tìm hạnh phúc
. Cơ hội đã bỏ lỡ
. Cua rang muối
. Của mình là số một
. Cuộc sống ở Nhật Bản
. Cuốn sách và giỏ đựng than
. Đàn khảy tai trâu
. Đèn đỏ
. Đến cuối đời, có gì để tiếc?
. Đi thi
. Đoạn kết buồn của 1 mối tình Ucraina-Việt Nam
. Đồ con lừa
. Đôi dép
. Đôi giày trắng
. Đồng hào may mắn và bó hồng Giáng sinh
. Đời bụi
. Đứa con dị chủng
. Gương soi bằng mắt
. Hai viên gạch xấu xí
. Hạnh phúc
. Hờ hững
. Jennifer
. Không thèm ra
. Kỷ niệm Giáng Sinh
. Làm thế nào để khỏi già
. Lòng Mẹ
. Mày, Tao
. Mẹ
. Mẹ và con
. Miễn phí
. Món quà ngọt ngào
. Mỗi ngày đều là dịp đặc biệt
. Một câu chuyện về tình mẫu tử thiêng liêng
. Một kiểu tư duy khá tỉnh táo
. Một ngày không thể quên
. Một phiên toà ở Indonesia
. Một phút minh triết
. Mười nghịch lý
. Nến
. Ngày hôm nay
. Nghịch lý
. Những gói quà không được mở
. Nói thật
. Nụ cười
. Papa và cây sáo
. Phấn son
. Phép lạ
. Phụ nữ xấu như tách trà
. Sự bình yên
. Tâm sự tuổi già
. The Law of The Garbage Truck
. Thiên tài ngang bướng
. Thiếu sót
. Thịt gà
. Thư của học trò hư gửi thầy giáo
. Tía, đòn roi và chữ nghĩa
. Tình người bên vỉa hè
. Tình vợ chồng
. Toa thuốc tuyệt vời
. Trưởng thành
. Túi gạo của mẹ
. Từ nhân viên vệ sinh đến CEO
. Vài câu chuyện ngắn Giáng Sinh
. Văn hoá chụp giựt
. Xa xứ
. Xì hơi
. Xứ lạ quê người

cập nhật
PayPal về email:
[email protected]


Chi phiếu gửi về:
Jimmy Ton
4369 46 St.
San Diego, CA 92115



Việt Nam chuyển tới:
Phạm Thị Tuyết Phượng
Số tài khoản: 4973099
ACB Châu Văn Liêm, TPHCM



Ý kiến về Quỹ VietDitru

Image
Image