.
Chuyện Hoa Giấy (muoichanh)
1 ... 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43 ... 67 - bottom

Chuyện Một Loài Hoa Dại


Lòng chỉ muốn kết thúc

Ngày thứ 5.
Suốt đêm dài cô thao thức với những suy tư chất chứa buồn phiền của những năm tháng qua kết động lại. Ngoài Trời cơn gió nhẹ hiu hiu, mắt cô thoáng ngân ngấn. Có những lúc cô không biết phải tin ai, hay phải bám vào điều gì để luôn có một niềm tin tưởng. Ai không cố chấp? Ai không từng sống cho riêng mình?

Trời mênh mông quá, lòng người cũng mênh mông quá. Sự cố của cô bây giờ âu cũng chỉ là thêm chút gia vị vào kiếp nầy của cô, dù mai sau có sai hay đúng, hậu quả thế nào thì rồi cô cũng quay về với hư không và cát bụi. Với quyết tâm nên cố ru mình vào giấc mộng mị chập chờn, lòng vẫn không biết mình chờ đợi hay mong mỏi gì ở ngày mai, không dưng bỗng thấy mình trở nên trễ nải chai lười.

ImageBao nhiêu con đường gắn bó có chất đầy kỉ niệm yêu thương?

Khi những ánh nắng vàng mỏng manh như dải lụa chưa kịp vươn mình, cô đã vùng dậy chuẩn bị thật gọn gàng và ngồi tự ngắm mình trước gương, nhìn sự chuyển đổi hằn rõ nét của thời gian trên khuôn mặt mà tự thấy xót xa. Đôi mắt thâm quầng, ánh nhìn buồn bã mệt nhoài.

Trong đời của một người, đã đi qua bao nhiêu con đường gắn bó có chất đầy kỉ niệm yêu thương nhỉ? Trong đời cô, có bao nhiêu buổi sớm mà cô tận hưởng? có bao nhiêu khoảnh khắc mà cô chưa kịp đưa tay nắm giữ?

Biết giờ nầy hắn vẫn còn ung dung ở nhà, cô ghé đến cửa hàng điện tử như lời hẹn tối qua, tốn tiền để sở hữu một thứ hết sức quan trọng rồi thẳng tiến đến công ty của hắn. Vượt qua những lời bàn tán xôn xao, ánh nhìn giễu cợt thắc mắc, cô mỉm cười ái ngại - đôi chân run run, lòng bồn chồn thoái thác. Vào hay không? Nên hay không? Cô phải làm sao đây?

Image

Hít một hơi thật sâu tự trấn an mình, cô lướt nhìn chung quanh. Mọi thứ vẫn như cũ, từ phòng sếp có thể thấy được người bên ngoài, như vậy cũng an tâm phần nào.

- Wow! Không ngờ thật đấy, ngồi đi em. Em đến có chuyện gì vậy, nhớ anh à?. Hắn điềm nhiên ngồi xuống đối diện với cô rồi thở dài ra vẻ trầm ngâm.

Xém nôn mửa vì câu nói của hắn nhưng cô cũng hếch môi cười nhạt: "đi đón chị về, cùng đồng lòng với anh. Không thích như vậy sao?".

- Em về để anh đi đón một mình được rồi, chuyện chúng ta thì cứ để từ từ anh tính. Em gấp vậy sao?

- "Sao không? làm tân phu nhân mà. Cái cũ không đi thì làm sao cái mới tới, lẽ thường thôi".

Hắn nhìn cô dò hỏi như xác định lại lời cô nói thâm ý gì, châm chọc hay nghiêm túc rồi nhíu mày khó chịu.
- Em cứ về trước đi, những gì anh hứa với em anh sẽ làm mà. Nhưng không phải là bây giờ".

Chưa kịp để hắn dứt lời, cô vung tay đập xuống bàn cao giọng gây hấn: "lúc nào nữa, phải đợi đến khi nào là đúng lúc? anh muốn thế nào đây? Đợi, đợi rồi đợi, em đợi chán rồi. Anh làm bao nhiêu mưu dơ kế bẩn để có được ngày hôm nay, bây giờ bảo không đúng lúc, mắc cười thật".

- Anh làm gì mà em nói "mưu dơ kế bẩn", tất cả điều anh làm không phải vì yêu em sao? Rốt cuộc những gì anh làm có cái gì là sai chứ? Nếu sai sao bây giờ em ngồi đây với anh? Nói rồi hắn trầm tĩnh đi rót thêm cho cô một ly nước đầy, thà rằng hắn nổi cáu thì cô còn biết tâm ý hắn, nhưng khi hắn tỏ ra như không, thì cô càng lúng túng đường cùng hơn. Hắn gằn giọng cương quyết:

- Em uống nước đi rồi bình tâm lại cho anh, sau đó cứ về rồi mọi chuyện để anh tính, tiền bạc tiêu xài hay mua sắm là chuyện nhỏ, em cũng cần phải ở nhà tránh tiếp xúc với mọi người cho bớt phiền, còn chuyển tất cả cổ phần, tài khoản cho em hay ly dị thì cần thêm một thời gian dài nữa. Em thì càng ngày càng thay đổi như một người khác. Em biết điều thì em và gia đình em vui vẻ, anh cũng không làm gì nữa để em lo, nhưng nếu không đừng trách anh.

- "Là sao? biết điều là sao, mà không biết điều là sao? Anh làm được gì chứ?" Cô cắc cớ ngang ngược hỏi hắn mà máu trong người như đông lại, gân cốt như đứt khúc.

- Làm gì được em cũng đã biết rồi, hỏi lại làm chi.

ImageCô như bông hoa bị vùi xuống bùn, từ ngày lọt vào mắt hắn...

Cô cứng họng thầm nghĩ, xem ra không phải dễ đối phó với tay nầy, nếu mình như con cua bò ngang thì chẳng phải chấp cánh cho hắn bay cao sao. Nghĩ vậy nên cô nuốt nước bọt xuống, dịu giọng chế ngự uất hận đang trào lên sùng sục - "Cũng được, em hiểu ý anh đối với em rồi. Bây giờ em về, nhưng mà anh nói cho em biết là trước giờ những gì xảy ra anh tự mình làm hết hả? hổng lẽ khả năng của anh giỏi vậy sao?".

- Em hỏi để làm gì? Hắn nhìn cô nghi ngờ phòng thủ.

- "Không, thì em ngưỡng mộ thôi. Anh có coi phim gần đây không? <<Bu bu jing xin>> đó, nổi tiếng lắm á. Cái anh chàng Bát Aka vì cô Nhược hy mà làm tất cả, như mấy phim khác cũng nói vậy thôi. Anh hùng là phải dùng sức mạnh, quyền lực của mình đi cướp mỹ nhân về cho mình một cách tàn ác mới vẻ vang. Không phải vậy sao?" Vừa nói cô vừa di chuyển qua bên đối diện ngồi xuống sát hắn, gí mặt cô vào mặt hắn, đưa tay ôm tay hắn rồi thủ thỉ - "hổng lẽ anh nhát gan vậy sao? làm mà không dám nói ra, sợ em biết rồi em méc vợ anh hay em méc Ba em chứ? năn nỉ mà, nói em nghe đi? Hay anh sợ một khi khẳng định rồi em không chịu lấy anh?"

- Hắn cười lớn rồi nói - em con nít quá đi, anh vầy mà đưa mặt ra làm mấy chuyện đó công khai hả? bỏ tiền ra thì tức khắc có khối người nhào vô làm. Suy cho cùng thì cũng không có gì lớn lắm, mấy chuyện nhỏ nhặt thôi mà. Rồi hắn tỉ mỉ kể lại từng việc một qua từng giai đoạn như "đốt nhà, phá của" lẫy lừng đó với sự tự hào không cần giấu. Cô bủn rủn tức giận, nhưng ngoài mặt làm như chăm chú nghe. Còn hắn cứ hí hửng kể không dứt.

- "Em bái phục anh đó, nhưng mà tất cả là anh nghĩ ra hay ai tư vấn cho anh vậy? anh thiệt là tài đó. Ửa! mà có lần em bị 2 thèng nào đánh ở trước cổng chùa Vĩnh Nghiêm là anh giấu mặt chỉ thị luôn đó hả? Anh vất vả làm bao nhiêu chuyện vì em, nhưng em thì không biết gì, thiệt tệ". Cô ụ mặt xuống vẻ tiếc nuối và hối hận.

Image Ai không cố chấp? ai không từng sống cho riêng mình?. Trời mênh mông quá, lòng người cũng mênh mông quá!

Hắn cười nham nhở đưa tay vuốt vào mặt cô, định hất tay hắn ra nhưng cô ráng cắn răng chịu, xem ra kỳ nầy về chắc phải tốn nguyên cục xà bông mới sạch đây. Rồi hắn ngã ra phía sau ghế khoái chí - Ừ, giành lấy em thì phải chịu khó, cháy nhà nầy thì xây nhà khác. Yêu thì phải chịu thôi, coi như anh mắc nợ em kiếp trước. Mai nầy nghe lời anh, không liên lạc với cha mẹ em nữa, bạn bè cũng không được, đi đâu cũng phải đi sớm về sớm, làm tất tất cái gì cũng phải nói với anh. Biết chưa? Giờ em ngoan, về nhà đi đợi anh từ từ tính rồi anh gọi em sao.

- "Nếu không ngoan thì sao?" Cô đứng lên qua ngồi ghế khác, kéo cái giỏ xách tay rồi kênh mặt hỏi hắn.

- Rồi, lại cái thói ăn nói cà chớn nữa. Thiệt, em riết rồi ăn nói không biết đâu là Trời là đất. Em thử đi rồi biết, anh nói được thì anh làm được, về nhà suy nghĩ đi, kết quả không có gì là tốt đẹp hết, cãi anh thì em không xong đâu. Hắn run giọng hình như giận lắm.

- "Anh dám, thách anh luôn đó. Từ đây về sao tôi cảnh cáo anh, nếu còn làm gì ảnh hưởng cuộc sống của tôi thì anh cũng đừng trách, anh gát tay lên trán suy nghĩ thì có. Dù sau nầy có bất cứ chuyện gì, hoặc tự nhiên có tai nạn từ trên Trời rớt xuống thì tôi cũng đều nghĩ là do anh làm, ráng cư xử cho phải, sau nầy anh tan nhà nát cửa thì đừng hối tiếc".

- Hắn cười rú lên sặc sụa - Dựa vào cái gì vậy? bản lĩnh vậy sao? Suy nghĩ trước khi nói hén, em biết đang nói gì không? và biết đang nói với ai không? Hắn chồm tới nhưng cô nhanh chân đứng lên, nắm cái cửa phòng mở nó hé ra, rồi quay mặt hướng về phía hắn, đưa tay vào giỏ xách lôi ra một cái máy Sony - "biết đây là gì không? Những gì anh nói, những gì anh làm, những dự định của anh đều trong nầy hết. Tôi cảnh cáo anh lần nữa." Cô tắt chế độ ghi âm, kích hoạt lại rồi bật lên cho hắn nghe lại giọng hắn với nụ cười ngạo mạn mỉa mai trên môi. Thấy hắn đang đi về hướng của cô đang đứng, vẻ mặt bàng hoàng giận dữ nên cô lùi lại mở cửa phòng ra, Tôn Tẫn người nước Tề, thời chiến quốc có 36 kế nhưng cô tin kế bỏ chạy khi lâm nguy là thượng sách nhất.

- Sao em lại đối xử với anh như thế, vào đây, vào đây, chúng ta nói chuyện chút. Anh yêu em mà cưng, sao em lại như thế rồi hả? Hắn vừa nói vừa cười cầu hòa nhìn mà thấy ứa máu.

- "Muốn nói gì cũng nói xong rồi, anh yêu tôi bằng những trò dơ bẩn nhất thiên hạ đến mức tôi ghê tởm anh cùng cực. Nên cho dù anh có làm gì tôi cũng không thèm. Nếu chưa giải quyết xong, tôi đưa anh cái nầy". Cô quăng vài cái card có địa chỉ và đầy đủ thông tin của một Luật Sư trên quận 5 về phía hắn, mấy cái card bay tứ tung rồi rớt xuống đất lả tả - "sẽ có người liên lạc với anh sau, nếu dừng lại đúng lúc tôi sẽ không bao giờ nói đến chuyện nầy nữa, tùy anh".

Nói rồi mở cửa đi thẳng ra về, để lại sau lưng khuôn mặt đanh lại tức giận với đôi mắt đỏ ngầu của hắn, đi ngang mấy cái bàn làm việc gặp bạn bè cũ, cô cười chào họ hớn hở, rồi xin phép ra về trước.

Cô chỉ có thể làm được đến đó, dù sao cô cũng đã tận sức rồi. Những niềm riêng sâu thẳm trong lòng cô đã giải tỏa được phần nào, dù biết rằng người còn thì sẽ còn rắc rối nữa. Nhưng như thế nầy cũng là tốt lắm.

ImageCuộc sống sẽ cứ tiếp diễn, nhưng trái tim đã thắp lại ngọn nến...

Cuộc sống sẽ cứ tiếp diễn, đêm lại qua đêm - ngày nối tiếp ngày. Mọi người tất tả với cơm, áo, gạo tiền. Còn cô tất tả lao theo nhịp sống đời thường với thái độ bao dung và hăm hở...

(Phương Phạm)
Hoa dại là loài hoa luôn kiêu hãnh vươn mình trong mảnh đất cằn cỗi... chỉ mọc hoang trên những ngọn đồi, vách đá, hoặc thả bước chân lang thang trên những con đường quanh co.

379168 top -
Quả thật là 1 cuộc chiến, cô ấy thật dũng cảm và can đảm, Bây giờ cô ấy đã có chứng cớ về những hành vi đồi bại của ông ta, chúc cho kế hoạch của cô ấy thành công và cô ấy sẽ sớm trở lại cuộc sống bình thường như bao người khác.

379290 top -

@phanchau,

Cám ơn em nhiều nha, giờ nầy vẫn còn ở VN hả chời? Con cà con kê đầy một giỏ rùi, đi nhanh lên :)

379341 top -
muoichanh viết hay lắm. Một câu chuyện luôn luôn có người thích người không.Cuộc sống muôn màu muôn vẽ, chuyện gì cũng có thể xẩy ra. Mong sao cô gái trong câu chuyện đủ can đảm để khép lại quá khứ, tin tưởng ở tương lai.

379454 top -

Về lỗi chính tả thì cochin hoàn toàn đồng ý với ngochapham, còn về các vấn đề còn lại thì cochin đồng ý với phương5960.

muoichanh chưa bao giờ nói mình là nhà văn nên cochin không bao giờ nhận xét về lỗi chính tả, câu cú. cochin cũng không quan tâm về cốt truyện vì đa phần là 3 phần thực và 7 phần hư như phương5960. Không là nhà văn, viết sai chính tả mà đã viết và viết truyện dài cũng là đáng nể đó.

Ở bên này, Hoa kỳ, có nhiều người VN tự xưng là văn sĩ, viết truyện, làm thơ, viết sai lỗi chính tả, câu cú tùm lum vậy mà cũng in thành sách và có tên trong Hội văn sĩ.

379471 top -
admin thì lại có nhận xét là 10chanh thiệt là đẹp gái. hihi

admin có cảm tưởng lời phê bình của ngochapham có tính cách xây dựng. Kế đến admin muốn nhắc (một cách thân thiện) ngochapham nên để ý đến các dấu ngoặc đơn, kép khi gõ. admin có chut chỉ dẫn ở cột trái, link post bài đẹp.

379479 top -

Bạn ngochapham ơi, đối với bọn mình thì VDT giống như một mái nhà, nơi mà bọn mình có thể vào đó bất cứ lúc nào và có thể vui cười, đùa giỡn vì biết mọi người luôn có cái nhìn độ lượng đối với nhau.

Vì vậy bạn cũng đừng nên gay gắt, áp đặt những quan điểm riêng hoặc đòi hỏi những người ở đây nên làm thế này, không nên làm thế kia.

Cuộc đời có quá nhiều chuyện đáng để mệt mỏi buồn phiền rồi, cần gì phải bắt bí nhau như vậy?

P/S: Những góp ý của bạn là xuất phát từ ý tốt, và mình tin muoichanh cũng luôn muốn hoàn thiện bản thân vì mình thấy sự cố gắng thay đổi và tiến lên của muoichanh, nhưng góp ý là chuyện dễ, còn chỉ cho người ta cách để người ta tiến bộ mới là điều rất quan trọng.

Mong những góp ý tiếp theo của bạn sẽ giúp bọn mình tiến bộ nhiều hơn.

379481 top -

muoichanh thành tâm cám ơn tới lời góp ý của chị cochin, cô phương, ngochapham, honghanh và admin nữa. Nhưng muoichanh mong đừng vì "Truyện vớ vẩn" của muoichanh mà khiến các anh chị không vui.

379483 top -
ImageĐang tính quánh ai vậy?


Viết một câu chuyện không dễ chút nào, nó đòi hỏi ít nhất phải có một nội dung hay một ý tưỡng nào đó. Nếu so sánh chuyện hay "truyện" của muoichanh với những bài ở trang nhất VDT thì hơi khó. Những bài viết nằm trên trang nhất là những bài thuộc dạng "viết ngắn" nên chỉ cần nói vào 1 chủ đề nào đó hay nói về 1 đề tài và kết thúc, không cần văn chương bóng bẩy hay gì gì. Còn chuyện muoichanh thì thật sự chưa hẳn là 1 truyện ngắn mà cũng không là 1 truyện dài. Chỉ là những góp nhặt những ý tưỡng rồi lâu lâu gom lại nên khó mạch lạc cũng như nội dung. Dĩ nhiên nếu ai đã từng đọc sách, đọc truyện nhiều thì sẽ thấy cái khuyết của muoichanh, but Ok. Nhưng nghĩ cho cùng, đây là một cố gắng của muoichanh, một chút thời gian rãnh rỗi rồi viết cho vui, có thể cốt chuyện không thực tế lắm nhưng lời văn đôi khi cũng lạ lạ, hay tuy còn hơi sai chính tả. (cái nầy tui cũng vậy, khó lắm :))

Tôi nghĩ những góp ý trên chỉ là những lời góp ý chân thành, không mang bất kỳ sự bài bác nào. Lần đầu tập viết văn mà...rất đáng khích lệ và vẩn mong muoichanh có time để viết nữa.

Còn riêng tui thì Ok, chỉ khoái cô chủ có cái hình đẹp gái :)

(Hôm nào anh dắt đi ăn kem làm quen nha...:))

379496 top -
Thân chào các anh chị trong diễn đàn, nãy giờ đọc comment của các anh chị phanchau cũng xin góp đôi lời,

Với những góp ý của ngochapham thì có phải bạn nên dùng từ để cách góp ý của bạn được tế nhị hơn hay không, lời nói chẳng mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau, phải vậy không ngochapham?

Diễn đàn là nơi tất cả mọi người đều có thể vào để trao đổi cũng như học hỏi và trò chuyện sau 1 ngày làm việc căng thẳng, và cũng dựa trên sự tự nguyện của mọi người, chẳng ai ép buộc bạn vào đây cả và chuyện của muoichanh viết ra cũng thế, ai thích thì đọc còn không thì thôi, và bạn cũng thế không ai ép buộc bạn đọc cả, bạn cũng biết nói là "chuyện" thì chắc chắn phải có hư cầu thì mới làm cho câu chuyện trở nên hấp dẫn hơn, bạn đã biết gì về nhân vật trong chuyện mà đã lên tiếng,

Ngochapham ah, đã là con người thì chẳng ai là hoàn hảo, bạn có dám chắc cả cuộc đời bạn chưa 1 lần viết sai chính tả? Như cô phuong5960 nói: Thời gian qua, muoichanh đã có rất nhiều cố gắng để bài viết trở nên đẹp và hạn chế phần nào lỗi chính tả (so với thời gian đầu vào VDT, cũng rất đáng trân trọng rồi).

Cuộc sống đã quá mệt mỏi rồi, đừng vạch lá tìm sâu, đừng bắt bẻ từng câu nói như thế nữa bạn ah, nếu muoichanh hoàn hảo như bạn mong muốn thì chúng ta chẳng có những bản nhạc hay, những tin tức hay những câu chuyện hay như "chuyen hoa giay"

Vài hàng phanchau mạo muội viết ra theo suy nghĩ, nếu có sai chính tả mong Ngochapham bỏ qua.

379501 top -
@ngochapham:

"Lời nói chẳng mất tiền mua
lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau"

"Kim vàng ai nỡ uốn câu
Người khôn ai nỡ nói nhau nặng lời"

379574 top -

phanchau wrote: Với những góp ý của ngochapham thì có phải bạn nên dùng từ để cách góp ý của bạn được tế nhị hơn hay không

langtu wrote: Tôi nghĩ những góp ý trên chỉ là những lời góp ý chân thành, không mang bất kỳ sự bài bác nào.

Nick mới kia chắc là của F5, không có hồ sơ di trú. Sao quen quen...

@ muoichanh ơi, lịch VB chậm quá, nên cãi nhau tí cho có không khí mà, đừng quan tâm nhiều nhé!

Nhà này có tên là Chuyện Hoa Giấy, nếu không viết nữa thì đổi tên là nhà... gì đây?

Vậy nên cứ thoải mái đi, nếu ai không thích thì họ sẽ không vào đọc, thế là thế giới hoà bình.

379633 top -

Thật ra sáng giờ muoichanh có thấy nhiều tin nhắn trong yahoo, tiện đây cho muoichanh gửi lời xin lỗi vì không trả lời, đến bây giờ mới gượng dậy nè, không phải buồn chỉ là sau từ lúc gồng mình để giải quyết từng người một, từng việc một. Cho đến hôm qua muoichanh cũng nhận được quyết định chính thức từ Tòa án kết thúc hôn nhân của mình, chính thức hủy bỏ hồ sơ bảo lãnh, cả ngày hôm qua không đi làm, muoichanh quay về nhà nằm bệnh luôn.

Lời của muoichanh chưa bao giờ thốt ra xảo biện, dối trá. Chuyện tốt nói ra, nhưng vẫn không giấu kín chuyện xấu, nên chưa bao giờ mắc cỡ, hổ thẹn với ai. Cũng chưa bao giờ dùng chiêu để lấy lòng một ai, nhưng cuộc sống mà, muoichanh không phải thần thánh, buột lòng muoichanh mới dùng hạ sách để giải quyết cho yên chuyện, yên thân.

Bài viết vừa rồi cũng là một kết thúc, nên muoichanh mới để tên thật của mình bên dưới. Cùng lúc đó mc có đọc bài góp ý của ngochapham sau đó có thêm honghanh, cô Phuong, anh admin, chị cochin, anh lãng, phanchau...

ngochapham wrote: khi người phụ nữ nếu đã vướng vào những chuyện hôn nhân không may mắn như "chuyện Hoa Giấy" của muoichanh có thể rút ra được bài học để đứng dậy sống tốt hơn. Đừng bao giờ trách cuộc sống, chỉ có những người đàn bà lả lơi mới sống kiểu "tình ái mèo chuột" như vậy. Đừng nói là yếu đuối để bị vùi dập.

Ngoài ra, người viết "Chuyện Hoa Giấy" chưa hề có chút vốn kiến thức về ngôn từ lẫn ngữ pháp để viết.

Và cũng đừng nên viết những bài nhảm nhí, vớ vẫn như vậy. Học hỏi thêm ACE khác đi, đọc những bài của họ ở trang chủ ngochapham cảm thấy viết rất hay và đầy tâm trạng thực tế

Tâm trạng sau khi đọc lời góp ý nầy của ngochapham, thì mc thấy rất cảm phục, ngưỡng mộ ngochapham, vì chắc ngochapham đã có một cuộc sống tươi đẹp, bản thân không tỳ vết và là một người thật sự hiểu biết về mọi mặc, sống bản lĩnh.

Riêng mc chỉ muốn ngochapham biết thêm về mc một chút, không mong ngochapham hiểu mc đâu: nếu sống lả lơi, mc khổ thân để làm gì, cứ "tình ái mèo chuột" như ngochapham nói có phải hơn không? Còn yếu đuối ư, phải yếu đuối thôi vì mc đơn giản chỉ là một phụ nữ bình thường. Nhưng mc nắm lên được, thì bỏ xuống được.

Còn nhảm nhí, vớ vẩn, kiến thức và ngữ pháp khi viết ư? mc chưa từng nói mình là nhà văn, mc khi buồn thì viết cho tâm trạng vui hơn, và vẫn luôn học hỏi mỗi ngày để tự mình khắc phục chính tả. Viết ra xem như là trút những vui buồn, chưa hề xem đó là "truyện" mà đó đơn giản chỉ là "chuyện" mà thôi.

Sống tốt hơn sau vấp ngã ư? Có bao giờ muoichanh sống không tốt đâu, mỗi ngày vẫn tự mình vươn lên đấy thôi. Xa nhà xa quê 14 năm ở SG nầy một mình, muoichanh chưa bao giờ thấy mình dơ bẩn cả.

Cuối cùng thì muoichanh cám ơn lời góp ý chân thành nghiêm khắc của ngochapham.

Cùng cám ơn đến tình cảm bấy lâu nay đã quan tâm đến muoichanh như cô Phương, anh admin, chị cochin, anh lãng, honghanh, phanchau...

379685 top -
Vậy là Chuyện Hoa Giấy hết? Hmmm!
Hay 10chanh bắt đầu chuyện khác đi hén.

379690 top -

@Cô phương,

Nick mới kia chắc là của F5, không có hồ sơ di trú. Sao quen quen...

:)

mc không quan tâm là ai cô ơi, dù biết cũng không nói, nhưng không buồn cũng không ghét. Nhớ hồi mới gia nhập VDT cô là người đầu tiên góp ý cách post đẹp, chính tả rồi sau đó tới anh admin, cochin, miah... kéo dài một khoảng thời gian, mc cẩn thận chỉnh sửa, nhưng giờ vẫn còn sai, đó là lỗi của mc. Nhưng khoảng thời gian đó là khoảng thời gian tươi đẹp nhất kéo dài cho đến bây giờ.

Con nghĩ ngochapham cũng phải bỏ ra một khoảng thời gian dài, đọc hết những bài con viết, như thế con phải vui chứ, điều đó có nghĩa là quan tâm đến con đó thôi. Nếu không ưa hay không quan tâm thì ngochapham đâu cần vào "Chuyện Hoa Giấy" của con làm chi.

Cô hiểu con nhất mà, con không vì vậy mà buồn, cũng không vì vậy mà giận.

379693 top -
Chuyện Hoa Giấy (muoichanh)
1 ... 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43 ... 67


Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
ImageWho am I?
Who am I before I was born? Who am I after I was born?



*-**-*-**-*-**-*-**-**
TRUYỆN

Tiểu Thuyết Hoa Giấy
Image

Chuyện Loài Hoa Dại
Image

. Em Tôi
. Buồn!


**-**-**-**-**-**-**-**
THƠ

. Bài Thơ Thứ Nhất
. Bài Thơ Cuối Cùng

Image
Nếu bạn không thể là mặt trời - thì hãy đừng là đám mây.

Image
Image
Yêu thương còn lắm trên đời
Đang chờ, đang đợi khi người bước đi


Image
Image
Hãy mơ những gì bạn muốn
Đi đến nơi nào mà bạn thích.

Image
PayPal về email:
thuquy@vietditru.com


Chi phiếu gửi về:
Hai Nguyen
23 South 24th Street
San Jose, CA 95116



Việt Nam chuyển tới:
Phạm Thị Tuyết Phượng
Số tài khoản: 4973099
ACB Châu Văn Liêm, TPHCM


Ý kiến về Quỹ VietDitru

ImageRomantic Piano Radio


none