
Chuyện Một Loài Hoa Dại
Dè dặt từng bước
Ngày thứ 3:
Cô bước khẽ xuống giường, định chạy một vòng Sài Gòn tìm cái gì đó ăn, hoặc muốn tìm ai đó có thể bên cạnh cô lúc nầy, đêm qua với một hồi dài thông báo các cuộc gọi nhỡ của tổng đài khi cô tắt máy điện thoại, với những tin nhắn "hăm doạ xử đẹp" khiến cô cứ chập chờn cả đêm. Lòng khựng lại suy nghĩ vẩn vơ, rốt cuộc thì cô nên buông bỏ hay tiếp tục?
Cô vĩnh viển không hiểu được thật sự trong lòng sếp muốn gì, lẽ nào cái mà không bao giờ có được lại làm sếp cố chấp tranh đoạt tính toán như vậy sao, danh phận và tiền tài đâu phải thứ mà cô để tâm, một cuộc hôn nhân không xuất phát từ chân tình và trái tim thì vui vẻ gì, sếp can tâm chấp nhận "đồng sàn dị mộng" hay sao? Nhưng cô tin sếp không vì cô mà chấp nhận từ bỏ những gì sếp cả đời phấn đấu để có.
Hôm nay, lại thêm một buổi sáng sớm tinh mơ với tia nắng sớm cùng những lo âu trôi qua vô thường, nhưng cô không thích những buổi sớm mai của mỗi ngày, cô thích nhìn ngắm, chìm đắm trong những buổi chiều tà, ánh nắng chiều tà rạng rỡ đẹp đẽ lạ lùng. Cô thở sâu, kiên định nén chặt dòng nước mắt.
Điện thoại rung khẽ thông báo có tin nhắn, anh iu thuở xưa - người lấy đi trái tim, nụ cười của cô đang lo lắng: "Rốt cuộc có chuyện gì vậy?"
Cô cúi đầu im lặng thật lâu, suy tư hồi tưởng lại khoảng thời gian đã trôi qua thật đẹp đẽ. Cô định gọi cho anh nhưng rồi khựng lại, cô có thể nói gì đây? Có những nỗi đau không phải chỉ cần mở lời là có thể an ủi được. Huống chi, sự an ủi của anh lúc nầy đối với cô mà nói e rằng căn bản chỉ là muối xát sâu vào vết thương lòng mà thôi. Nhưng anh có thể cảm nhận được qua sự im lặng dài hơi của cô, anh gọi cho cô dồn dập, cô đành bật máy tính vào yahoo - chat với vẻ mặt thê lương thảm đạm.
Anh kinh ngạc, sắc mặt sững sờ khi nghe cô kể những ngày qua cô đã phải đấu tranh để sếp tự từ bỏ cô, căn bản trong lòng cô không có chổ cho sếp, trước cũng vậy thì bây giờ cũng vậy. Dù đã bao nhiêu năm qua rồi, có cả những tiếng cười nhạo, hay những tiếng khóc nghẹn ngào.
"Đây chẳng phải là điều đáng chê cười vì quá đề cao bản thân hắn hay sao? Hắn rốt cuộc chỉ đấu đá tranh giành với chính bản thân hắn cho đến trọn một đời, anh không muốn em xuống đến lòng đất còn đấu tranh vì hắn, anh muốn em cẩn thẩn dùng trí mà chạy thoát, anh cầu mình có thể cùng em vượt qua giai đoạn nầy, bất cứ điều gì em làm, anh hết lòng ủng hộ em, nếu có hậu quả từ những gì em làm, anh sẽ cùng em gánh lấy"
Nghe được lời anh nói, thấy trong lòng với nhiều điều khổ sở, nên ngửa đầu nhìn lên trần nhà với sự kiêu ngạo, rằng một khi ngửa đầu là nước mắt không thể chảy. Cô hứa sẽ làm hết sức mình, không một kẽ hở nhưng cô cũng hết sức lo lắng, sếp luôn có thủ đoạn linh hoạt, nhẫn tâm. Nếu một khi không nở từ bỏ, thì cô cũng khó lòng mà thoát.
Cô đương nhiên hiểu rõ, trên đời nầy không ai có quyền cướp lấy cuộc đời người khác trong ép bức. Nhưng cô tuyệt nhiên không muốn ai liên luy hay phiền lo cho cô, càng không muốn ai biết đến nỗi khổ sở nầy, chỉ sợ người ngoài cuộc hiểu sao cho thấu.
Dắt xe ra ngoài sau khi tạm biệt anh rồi tắt máy tính, cô loanh quanh với lựa chọn của mình, ăn gì và đi đâu là một vấn đề luôn làm khó cô, trong lòng chợt nhớ tới người bạn gái từng không ưa cô và hay thóc mách chuyện thiên hạ, khi còn làm chung công ty của sếp. Chắc giờ cô ta vẩn còn làm cho sếp, chẳng phải cô ta rất nhiều chuyện hay sao, dùng cô ta để tìm hiểu vài thông tin về sếp cũng không có hại gì.
Suy nghĩ thấu đáo nên cô tấp xe vào lề, gọi đến điện thoại của cô ta với nhiều hy vọng, trời hình như không tuyệt đường cùng của ai, cô ta mừng vui khi gặp lại cô với nhiều thông tin mà cô cần, nên cẩn thận hẹn cô ta ra ngoài ăn trưa và tán gẫu.
Hóa ra vợ sếp sắp về Việt Nam tuần nầy. Cô có thể dùng vợ sếp để ngăn sếp lại, chỉ là cầu mong tình cảm giữa vợ chồng họ vẫn tốt đẹp và nhiều ràng buột. Cô cũng vui vẻ trút ra hết nỗi khổ tâm khi sắp trở thành "tân phu nhân".
Tuyệt nhiên cô không nói ra sự cưỡng ép từ sếp, chỉ là dùng thông tin "vui vẻ lẫn hạnh phúc", nhờ cái loa nầy thông báo cả công ty cùng biết, nhất định điều nầy sẽ làm sếp mất mặt và khó xử. Cô cũng năn nỉ cô ta giúp cô đưa số điện thoại của cô cho vợ sếp hoặc lấy số điện thoại của vợ sếp cho cô. Với lý do chính đáng, là muốn xác định sếp có thật lòng ly dị để cưới cô, hay chỉ giả vờ rồi lập cô làm "phòng nhì". Cùng lắm chỉ bị một chút uất ức mà thôi, không có gì đáng ngại. Tính tình vợ sếp cô cũng hiểu rõ phần nào, vì trước đây cô từng biết vợ sếp luôn nhiệt tình giúp đỡ người khác, không muốn vì bản thân mà khiến người khác rước thêm phiền phức!

Tin nhắn từ cô bạn gái thân nhất nhấp nhái trong điện thoại "Ở vào hoàn cảnh như vậy ráng mà bình tỉnh nha, nếu là người con gái thông thường có lẽ đã ở đó khóc đến xé ruột xé gan, hoặc nhảy cầu thăm ông bà, vậy mà một câu oán trách cũng không có, giờ chỉ một lòng lo lắng với toan tính thoát ra. Thôi thì ráng vậy, hay là có muốn đi thật xa không?".
Cô cúi đầu suy nghĩ, thở dài! Gặp được vợ sếp không biết là may mắn hay là bất hạnh của cô đây? Một mảnh nhỏ tâm ý này chỉ sợ chính bản thân vợ sếp cũng vĩnh viễn không muốn thừa nhận nó.
Mặt khác cô cũng liên lạc với sếp, thông báo sau 2 ngày nữa (cũng là ngày vợ sếp tới Việt Nam) cô tới để cả công ty biết cô sẽ là "tân phu nhân" và cũng muốn lấy danh nghĩa đó, đuổi việc một số người mà cô nhìn tới đã ngứa mắt. Sếp hoảng hốt trong lời nói: "Tính tình của em mãi không thay đổi được, cứ từ từ em làm gì phải gấp. Bản thân em không ngoan thì không được gì cả, phải biết nghe lời và phải hiểu chuyện". Cô thừa cơ hội quát - "ngoan thì có ăn được không? ngoan mà làm gì, nhưng việc gì mà tôi phải nghe lời anh chứ, xưa giờ tôi chẳng biết nghe lời ai cả, tôi thích cái gì làm cái đó quen rồi". Sếp dịu giọng buông xuôi "tùy em".
Biết là sếp bất đầu sinh ra chán nản với những đòi hỏi quá đáng của cô, trên hết cô hiểu sếp thất vọng với kiểu ngang ngược và đi ngang về tắt của cô. Mặc khác cô cũng thừa biết vì vợ sếp sắp xuất hiện nên sếp rối bời.
Dù sao rời khỏi cuộc hôn nhân với chồng thời gian qua, quy củ trong giao tiếp hàng ngày cũng giảm đi nhiều, cô không còn khó tính lựa chọn bạn bè hoặc chảnh chọe nữa.
Phóng xe dưới trời xanh mây trắng, hưởng thụ ánh mặt trời rực rỡ, cái nóng theo gió hắt lên từ mặt đường tráng nhựa gay gắt khiến mắt cô cứ híp lại, nhưng trong lòng cô cảm thấy được cuộc sống vẫn rất tốt đẹp, trong lòng cũng trở nên nhẹ nhàng hơn...
(còn tiếp)
Dè dặt từng bước
Ngày thứ 3:
Cô bước khẽ xuống giường, định chạy một vòng Sài Gòn tìm cái gì đó ăn, hoặc muốn tìm ai đó có thể bên cạnh cô lúc nầy, đêm qua với một hồi dài thông báo các cuộc gọi nhỡ của tổng đài khi cô tắt máy điện thoại, với những tin nhắn "hăm doạ xử đẹp" khiến cô cứ chập chờn cả đêm. Lòng khựng lại suy nghĩ vẩn vơ, rốt cuộc thì cô nên buông bỏ hay tiếp tục?
Cô vĩnh viển không hiểu được thật sự trong lòng sếp muốn gì, lẽ nào cái mà không bao giờ có được lại làm sếp cố chấp tranh đoạt tính toán như vậy sao, danh phận và tiền tài đâu phải thứ mà cô để tâm, một cuộc hôn nhân không xuất phát từ chân tình và trái tim thì vui vẻ gì, sếp can tâm chấp nhận "đồng sàn dị mộng" hay sao? Nhưng cô tin sếp không vì cô mà chấp nhận từ bỏ những gì sếp cả đời phấn đấu để có.
Hôm nay, lại thêm một buổi sáng sớm tinh mơ với tia nắng sớm cùng những lo âu trôi qua vô thường, nhưng cô không thích những buổi sớm mai của mỗi ngày, cô thích nhìn ngắm, chìm đắm trong những buổi chiều tà, ánh nắng chiều tà rạng rỡ đẹp đẽ lạ lùng. Cô thở sâu, kiên định nén chặt dòng nước mắt.
Điện thoại rung khẽ thông báo có tin nhắn, anh iu thuở xưa - người lấy đi trái tim, nụ cười của cô đang lo lắng: "Rốt cuộc có chuyện gì vậy?"
Cô cúi đầu im lặng thật lâu, suy tư hồi tưởng lại khoảng thời gian đã trôi qua thật đẹp đẽ. Cô định gọi cho anh nhưng rồi khựng lại, cô có thể nói gì đây? Có những nỗi đau không phải chỉ cần mở lời là có thể an ủi được. Huống chi, sự an ủi của anh lúc nầy đối với cô mà nói e rằng căn bản chỉ là muối xát sâu vào vết thương lòng mà thôi. Nhưng anh có thể cảm nhận được qua sự im lặng dài hơi của cô, anh gọi cho cô dồn dập, cô đành bật máy tính vào yahoo - chat với vẻ mặt thê lương thảm đạm.
Anh kinh ngạc, sắc mặt sững sờ khi nghe cô kể những ngày qua cô đã phải đấu tranh để sếp tự từ bỏ cô, căn bản trong lòng cô không có chổ cho sếp, trước cũng vậy thì bây giờ cũng vậy. Dù đã bao nhiêu năm qua rồi, có cả những tiếng cười nhạo, hay những tiếng khóc nghẹn ngào.
"Đây chẳng phải là điều đáng chê cười vì quá đề cao bản thân hắn hay sao? Hắn rốt cuộc chỉ đấu đá tranh giành với chính bản thân hắn cho đến trọn một đời, anh không muốn em xuống đến lòng đất còn đấu tranh vì hắn, anh muốn em cẩn thẩn dùng trí mà chạy thoát, anh cầu mình có thể cùng em vượt qua giai đoạn nầy, bất cứ điều gì em làm, anh hết lòng ủng hộ em, nếu có hậu quả từ những gì em làm, anh sẽ cùng em gánh lấy"
Nghe được lời anh nói, thấy trong lòng với nhiều điều khổ sở, nên ngửa đầu nhìn lên trần nhà với sự kiêu ngạo, rằng một khi ngửa đầu là nước mắt không thể chảy. Cô hứa sẽ làm hết sức mình, không một kẽ hở nhưng cô cũng hết sức lo lắng, sếp luôn có thủ đoạn linh hoạt, nhẫn tâm. Nếu một khi không nở từ bỏ, thì cô cũng khó lòng mà thoát.
Cô đương nhiên hiểu rõ, trên đời nầy không ai có quyền cướp lấy cuộc đời người khác trong ép bức. Nhưng cô tuyệt nhiên không muốn ai liên luy hay phiền lo cho cô, càng không muốn ai biết đến nỗi khổ sở nầy, chỉ sợ người ngoài cuộc hiểu sao cho thấu.
Dắt xe ra ngoài sau khi tạm biệt anh rồi tắt máy tính, cô loanh quanh với lựa chọn của mình, ăn gì và đi đâu là một vấn đề luôn làm khó cô, trong lòng chợt nhớ tới người bạn gái từng không ưa cô và hay thóc mách chuyện thiên hạ, khi còn làm chung công ty của sếp. Chắc giờ cô ta vẩn còn làm cho sếp, chẳng phải cô ta rất nhiều chuyện hay sao, dùng cô ta để tìm hiểu vài thông tin về sếp cũng không có hại gì.
Suy nghĩ thấu đáo nên cô tấp xe vào lề, gọi đến điện thoại của cô ta với nhiều hy vọng, trời hình như không tuyệt đường cùng của ai, cô ta mừng vui khi gặp lại cô với nhiều thông tin mà cô cần, nên cẩn thận hẹn cô ta ra ngoài ăn trưa và tán gẫu.
Hóa ra vợ sếp sắp về Việt Nam tuần nầy. Cô có thể dùng vợ sếp để ngăn sếp lại, chỉ là cầu mong tình cảm giữa vợ chồng họ vẫn tốt đẹp và nhiều ràng buột. Cô cũng vui vẻ trút ra hết nỗi khổ tâm khi sắp trở thành "tân phu nhân".
Tuyệt nhiên cô không nói ra sự cưỡng ép từ sếp, chỉ là dùng thông tin "vui vẻ lẫn hạnh phúc", nhờ cái loa nầy thông báo cả công ty cùng biết, nhất định điều nầy sẽ làm sếp mất mặt và khó xử. Cô cũng năn nỉ cô ta giúp cô đưa số điện thoại của cô cho vợ sếp hoặc lấy số điện thoại của vợ sếp cho cô. Với lý do chính đáng, là muốn xác định sếp có thật lòng ly dị để cưới cô, hay chỉ giả vờ rồi lập cô làm "phòng nhì". Cùng lắm chỉ bị một chút uất ức mà thôi, không có gì đáng ngại. Tính tình vợ sếp cô cũng hiểu rõ phần nào, vì trước đây cô từng biết vợ sếp luôn nhiệt tình giúp đỡ người khác, không muốn vì bản thân mà khiến người khác rước thêm phiền phức!

Tin nhắn từ cô bạn gái thân nhất nhấp nhái trong điện thoại "Ở vào hoàn cảnh như vậy ráng mà bình tỉnh nha, nếu là người con gái thông thường có lẽ đã ở đó khóc đến xé ruột xé gan, hoặc nhảy cầu thăm ông bà, vậy mà một câu oán trách cũng không có, giờ chỉ một lòng lo lắng với toan tính thoát ra. Thôi thì ráng vậy, hay là có muốn đi thật xa không?".
Cô cúi đầu suy nghĩ, thở dài! Gặp được vợ sếp không biết là may mắn hay là bất hạnh của cô đây? Một mảnh nhỏ tâm ý này chỉ sợ chính bản thân vợ sếp cũng vĩnh viễn không muốn thừa nhận nó.
Mặt khác cô cũng liên lạc với sếp, thông báo sau 2 ngày nữa (cũng là ngày vợ sếp tới Việt Nam) cô tới để cả công ty biết cô sẽ là "tân phu nhân" và cũng muốn lấy danh nghĩa đó, đuổi việc một số người mà cô nhìn tới đã ngứa mắt. Sếp hoảng hốt trong lời nói: "Tính tình của em mãi không thay đổi được, cứ từ từ em làm gì phải gấp. Bản thân em không ngoan thì không được gì cả, phải biết nghe lời và phải hiểu chuyện". Cô thừa cơ hội quát - "ngoan thì có ăn được không? ngoan mà làm gì, nhưng việc gì mà tôi phải nghe lời anh chứ, xưa giờ tôi chẳng biết nghe lời ai cả, tôi thích cái gì làm cái đó quen rồi". Sếp dịu giọng buông xuôi "tùy em".
Biết là sếp bất đầu sinh ra chán nản với những đòi hỏi quá đáng của cô, trên hết cô hiểu sếp thất vọng với kiểu ngang ngược và đi ngang về tắt của cô. Mặc khác cô cũng thừa biết vì vợ sếp sắp xuất hiện nên sếp rối bời.
Dù sao rời khỏi cuộc hôn nhân với chồng thời gian qua, quy củ trong giao tiếp hàng ngày cũng giảm đi nhiều, cô không còn khó tính lựa chọn bạn bè hoặc chảnh chọe nữa.
Phóng xe dưới trời xanh mây trắng, hưởng thụ ánh mặt trời rực rỡ, cái nóng theo gió hắt lên từ mặt đường tráng nhựa gay gắt khiến mắt cô cứ híp lại, nhưng trong lòng cô cảm thấy được cuộc sống vẫn rất tốt đẹp, trong lòng cũng trở nên nhẹ nhàng hơn...
(còn tiếp)

























Romantic Piano Radio