Thông báo mới cho diện vợ chồng F2A
xem chi tiết tại đây
.
 .
Chuyện Hoa Giấy (muoichanh)
1 ... 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42 ... 67 - bottom

Chuyện Một Loài Hoa Dại


Dè dặt từng bước

Ngày thứ 3:
Cô bước khẽ xuống giường, định chạy một vòng Sài Gòn tìm cái gì đó ăn, hoặc muốn tìm ai đó có thể bên cạnh cô lúc nầy, đêm qua với một hồi dài thông báo các cuộc gọi nhỡ của tổng đài khi cô tắt máy điện thoại, với những tin nhắn "hăm doạ xử đẹp" khiến cô cứ chập chờn cả đêm. Lòng khựng lại suy nghĩ vẩn vơ, rốt cuộc thì cô nên buông bỏ hay tiếp tục?

Cô vĩnh viển không hiểu được thật sự trong lòng sếp muốn gì, lẽ nào cái mà không bao giờ có được lại làm sếp cố chấp tranh đoạt tính toán như vậy sao, danh phận và tiền tài đâu phải thứ mà cô để tâm, một cuộc hôn nhân không xuất phát từ chân tình và trái tim thì vui vẻ gì, sếp can tâm chấp nhận "đồng sàn dị mộng" hay sao? Nhưng cô tin sếp không vì cô mà chấp nhận từ bỏ những gì sếp cả đời phấn đấu để có.

Hôm nay, lại thêm một buổi sáng sớm tinh mơ với tia nắng sớm cùng những lo âu trôi qua vô thường, nhưng cô không thích những buổi sớm mai của mỗi ngày, cô thích nhìn ngắm, chìm đắm trong những buổi chiều tà, ánh nắng chiều tà rạng rỡ đẹp đẽ lạ lùng. Cô thở sâu, kiên định nén chặt dòng nước mắt.

Điện thoại rung khẽ thông báo có tin nhắn, anh iu thuở xưa - người lấy đi trái tim, nụ cười của cô đang lo lắng: "Rốt cuộc có chuyện gì vậy?"

Cô cúi đầu im lặng thật lâu, suy tư hồi tưởng lại khoảng thời gian đã trôi qua thật đẹp đẽ. Cô định gọi cho anh nhưng rồi khựng lại, cô có thể nói gì đây? Có những nỗi đau không phải chỉ cần mở lời là có thể an ủi được. Huống chi, sự an ủi của anh lúc nầy đối với cô mà nói e rằng căn bản chỉ là muối xát sâu vào vết thương lòng mà thôi. Nhưng anh có thể cảm nhận được qua sự im lặng dài hơi của cô, anh gọi cho cô dồn dập, cô đành bật máy tính vào yahoo - chat với vẻ mặt thê lương thảm đạm.

Anh kinh ngạc, sắc mặt sững sờ khi nghe cô kể những ngày qua cô đã phải đấu tranh để sếp tự từ bỏ cô, căn bản trong lòng cô không có chổ cho sếp, trước cũng vậy thì bây giờ cũng vậy. Dù đã bao nhiêu năm qua rồi, có cả những tiếng cười nhạo, hay những tiếng khóc nghẹn ngào.

"Đây chẳng phải là điều đáng chê cười vì quá đề cao bản thân hắn hay sao? Hắn rốt cuộc chỉ đấu đá tranh giành với chính bản thân hắn cho đến trọn một đời, anh không muốn em xuống đến lòng đất còn đấu tranh vì hắn, anh muốn em cẩn thẩn dùng trí mà chạy thoát, anh cầu mình có thể cùng em vượt qua giai đoạn nầy, bất cứ điều gì em làm, anh hết lòng ủng hộ em, nếu có hậu quả từ những gì em làm, anh sẽ cùng em gánh lấy"

Nghe được lời anh nói, thấy trong lòng với nhiều điều khổ sở, nên ngửa đầu nhìn lên trần nhà với sự kiêu ngạo, rằng một khi ngửa đầu là nước mắt không thể chảy. Cô hứa sẽ làm hết sức mình, không một kẽ hở nhưng cô cũng hết sức lo lắng, sếp luôn có thủ đoạn linh hoạt, nhẫn tâm. Nếu một khi không nở từ bỏ, thì cô cũng khó lòng mà thoát.

Cô đương nhiên hiểu rõ, trên đời nầy không ai có quyền cướp lấy cuộc đời người khác trong ép bức. Nhưng cô tuyệt nhiên không muốn ai liên luy hay phiền lo cho cô, càng không muốn ai biết đến nỗi khổ sở nầy, chỉ sợ người ngoài cuộc hiểu sao cho thấu.

Dắt xe ra ngoài sau khi tạm biệt anh rồi tắt máy tính, cô loanh quanh với lựa chọn của mình, ăn gì và đi đâu là một vấn đề luôn làm khó cô, trong lòng chợt nhớ tới người bạn gái từng không ưa cô và hay thóc mách chuyện thiên hạ, khi còn làm chung công ty của sếp. Chắc giờ cô ta vẩn còn làm cho sếp, chẳng phải cô ta rất nhiều chuyện hay sao, dùng cô ta để tìm hiểu vài thông tin về sếp cũng không có hại gì.

Suy nghĩ thấu đáo nên cô tấp xe vào lề, gọi đến điện thoại của cô ta với nhiều hy vọng, trời hình như không tuyệt đường cùng của ai, cô ta mừng vui khi gặp lại cô với nhiều thông tin mà cô cần, nên cẩn thận hẹn cô ta ra ngoài ăn trưa và tán gẫu.

Hóa ra vợ sếp sắp về Việt Nam tuần nầy. Cô có thể dùng vợ sếp để ngăn sếp lại, chỉ là cầu mong tình cảm giữa vợ chồng họ vẫn tốt đẹp và nhiều ràng buột. Cô cũng vui vẻ trút ra hết nỗi khổ tâm khi sắp trở thành "tân phu nhân".

Tuyệt nhiên cô không nói ra sự cưỡng ép từ sếp, chỉ là dùng thông tin "vui vẻ lẫn hạnh phúc", nhờ cái loa nầy thông báo cả công ty cùng biết, nhất định điều nầy sẽ làm sếp mất mặt và khó xử. Cô cũng năn nỉ cô ta giúp cô đưa số điện thoại của cô cho vợ sếp hoặc lấy số điện thoại của vợ sếp cho cô. Với lý do chính đáng, là muốn xác định sếp có thật lòng ly dị để cưới cô, hay chỉ giả vờ rồi lập cô làm "phòng nhì". Cùng lắm chỉ bị một chút uất ức mà thôi, không có gì đáng ngại. Tính tình vợ sếp cô cũng hiểu rõ phần nào, vì trước đây cô từng biết vợ sếp luôn nhiệt tình giúp đỡ người khác, không muốn vì bản thân mà khiến người khác rước thêm phiền phức!

Image

Tin nhắn từ cô bạn gái thân nhất nhấp nhái trong điện thoại "Ở vào hoàn cảnh như vậy ráng mà bình tỉnh nha, nếu là người con gái thông thường có lẽ đã ở đó khóc đến xé ruột xé gan, hoặc nhảy cầu thăm ông bà, vậy mà một câu oán trách cũng không có, giờ chỉ một lòng lo lắng với toan tính thoát ra. Thôi thì ráng vậy, hay là có muốn đi thật xa không?".

Cô cúi đầu suy nghĩ, thở dài! Gặp được vợ sếp không biết là may mắn hay là bất hạnh của cô đây? Một mảnh nhỏ tâm ý này chỉ sợ chính bản thân vợ sếp cũng vĩnh viễn không muốn thừa nhận nó.

Mặt khác cô cũng liên lạc với sếp, thông báo sau 2 ngày nữa (cũng là ngày vợ sếp tới Việt Nam) cô tới để cả công ty biết cô sẽ là "tân phu nhân" và cũng muốn lấy danh nghĩa đó, đuổi việc một số người mà cô nhìn tới đã ngứa mắt. Sếp hoảng hốt trong lời nói: "Tính tình của em mãi không thay đổi được, cứ từ từ em làm gì phải gấp. Bản thân em không ngoan thì không được gì cả, phải biết nghe lời và phải hiểu chuyện". Cô thừa cơ hội quát - "ngoan thì có ăn được không? ngoan mà làm gì, nhưng việc gì mà tôi phải nghe lời anh chứ, xưa giờ tôi chẳng biết nghe lời ai cả, tôi thích cái gì làm cái đó quen rồi". Sếp dịu giọng buông xuôi "tùy em".

Biết là sếp bất đầu sinh ra chán nản với những đòi hỏi quá đáng của cô, trên hết cô hiểu sếp thất vọng với kiểu ngang ngược và đi ngang về tắt của cô. Mặc khác cô cũng thừa biết vì vợ sếp sắp xuất hiện nên sếp rối bời.

Dù sao rời khỏi cuộc hôn nhân với chồng thời gian qua, quy củ trong giao tiếp hàng ngày cũng giảm đi nhiều, cô không còn khó tính lựa chọn bạn bè hoặc chảnh chọe nữa.

Phóng xe dưới trời xanh mây trắng, hưởng thụ ánh mặt trời rực rỡ, cái nóng theo gió hắt lên từ mặt đường tráng nhựa gay gắt khiến mắt cô cứ híp lại, nhưng trong lòng cô cảm thấy được cuộc sống vẫn rất tốt đẹp, trong lòng cũng trở nên nhẹ nhàng hơn...

(còn tiếp)

377521 top -
@ muoichanh,

Lâu quá mới ghé nhà muoichanh, muoichanh khoẻ không? Cám ơn muoichanh đã viết chuyện tiếp.

Chúc muoichanh luôn trẻ khoẻ và yêu đời nha!

tantan.

377593 top -

Cô vẫn mong ước muoichanh luôn được bình an trong cuộc sống.

377620 top -

@tantan,

Cám ơn tantan hỏi thăm muoichanh nha, mc khoẻ lắm. Còn tantan như thế nào, có gì vui hôn? Lâu rồi mới thấy tantan đó.

377622 top -

@Cô Loan,
Cám ơn Cô, Cô và Chú khoẻ không? lâu nay chắc Cô Chú đều bận hả, con ít thấy Cô Chú quá :)

377623 top -

Cám ơn muoichanh, Cô Chú đều khoẻ nhưng hơi bận rộn chút.

Sẽ gặp lại muoichanh một ngày thật gần.

377625 top -

Chuyện Một Loài Hoa Dại


Mạnh mẽ loại bỏ

Ngày thứ 4.
Khuyên người chớ tiếc áo tơ vàng.
Khuyên người hãy tiếc lúc xuân sang.
Hoa đương thì hái người mau hái,
Chớ đợi hoa phai luống bẽ bàng.


Ưu tư của hôm nay không bao giờ cô có thể thấu được, mọi cảm xúc cứ nhạt dần, miệng như đắng ngắt. Dẫu cô chỉ là một con người bình thường và có nhiều tổn thương, trái tim phải giấu đi tận sâu kín nhất, nhưng cô ngày đêm vẫn mong có một người vì cô mà đánh thức cảm xúc trong trái tim cô đang dần dần chết đi vì những lắng cặn của bi thương. Nhưng mà người mong đợi đang ở đâu, nơi nào?

Lặng lẽ quan sát sắc mặt của mọi người chung quanh, cô thở dài - tiếng thở dài dường như xa, như gần như vô tận, nó lọt thõm vào giũa những phiền muộn chợt ùa về trong ký ức. Mỗi lần chán nản, cô đơn cô lại lết tới quán cafe nầy, tuy ở Sài Gòn hoa lệ tấp nập quán cafe mọc ra nhiều như nấm, nhưng cô vẫn là thích chôn cảm xúc của mình tại góc nhỏ nơi đây, cô thõa thích buồn phiền, thõa thích thả bay mọi tâm trạng của mình mà không bao giờ bị ai làm phiền hay làm cô cụt hứng.

Dường như ông trời khoái chọc người nha, hay ông trời thích trêu đùa bỡn cợt. Cô nghe như có tiếng nổ đùng đùng trong đầu, hai con mắt tối sầm lại, khi ngước lên bắt gặp sếp đứng một đống trước mặt đang loay hoay kiếm chổ ngồi bàn bên cạnh, phát hiện ra cô với vẻ mặt kinh ngạc, cùng ánh mắt tò mò của những người đi chung, cô bối rối hoảng hốt, ruột gan rối bời suy nghĩ cách đối phó.

Sau tiếng "à", sếp đĩnh đạt bước qua bàn cô, miệng nhếch lên nửa như cười nửa như không. Tự trấn tĩnh tinh thần lại cô vờ như không nhìn không ngó sếp, Cô phóng mắt nhìn xa lơ đãng với khuôn mặt câng câng thách thức, mặc kệ sếp đã ngồi xuống đối diện, cả hai giữ im lặng, ngột ngạt đến khó thở.

- Em khoẻ không? Sao ngồi đây mà không rủ anh đến? Sếp trầm giọng hỏi.

Cô không trả lời vội, trong lòng tự nhiên thấy bực bội vô cớ. Khoảnh khắc thảnh thơi bị cướp mất, gặp phải con người nầy thì coi như xui tận mạng rồi còn gì. Cô tằng hắng nhỏ nhỏ trong họng rồi thủng thỉnh nói: "việc gì tôi phải rủ anh, nhảm nhí"

- Anh không đáng để đi cafe với em sao?

Nhún vai vẻ như bất cần cô hơi to tiếng: "dĩ nhiên, hỏi cũng hỏi một câu thừa. Đúng là ..." Nói bi nhiêu đó cô dừng lại, không phải cô muốn lấp lửng, mà vì thật ra cô không biết dùng từ gì cho thích hợp, tự nhiên bao nhiêu từ ngữ biến đâu mất hết.

Làm vẻ mặt thảm thương với tiếng thở dài: "tóm lại em muốn anh phải làm gì thì em mới vừa lòng, thôi không kiếm chuyện?" Cô kiềm chế hết nổi, tức giận kéo cái chân định đạp cái bàn trước mặt, nhưng khía cạnh nào đó lôi ý tưởng mới vừa xuất phát lại, cô rít qua kẽ răng từng lời: - "tôi chẳng cần anh làm quái gì cho tôi, chỉ cần anh chết hoặc biến đi là được rồi". Cô thở dồn dập, bao nhiêu căm hận còn lại dồn dập cùng lúc, cô nhìn sếp mắt chán ghét cùng cực. Sếp thoảng thốt làm mặt vô tội - "nhưng anh có làm gì để em phải như vậy, tất cả những gì anh làm là vì anh yêu em thôi mà, em muốn anh làm gì nữa chứ, chẳng lẽ phải gọi Ba Mẹ em đến đây hỏi sao?"

"Ba, Mẹ á" Cô chụp cái ly đang uống dở trước mặt, chẳng ý tứ giữ gìn chốn công cộng, cô quăng thẳng vô cái mặt đáng ghét kia. Co chân đạp cái bàn vô người sếp, cô hét lên chán ghét - "các người hành hạ gia đình tôi đủ chưa, các người phá hoại cuộc sống của tôi đủ chưa? Các người làm những chuyện hèn hạ đủ chưa?" Nước mắt uất ức chảy ứa, to mắt nhìn sếp trừng trừng, cô cảm nhận được hai tay mình run lên bần bật, những người đi chung với sếp hết hồn chạy đến quây quanh bàn, mọi người trong quán nhao nhao. Cô gằn giọng - "biến hết đi, tất cả các người là một lũ cả". Ngơ ngác khó chịu họ bất lực trở lại bàn, nhưng tất cả hướng về cô với sếp ánh nhìn dò hỏi, nghi ngại.

Cô bấu chặt vào chiếc ghế đang ngồi, trong lòng quyết không rơi thêm một giọt nước mắt, nếu hôm nay có chết hay tàn tạ, cũng chết và tàn tạ một cách vẻ vang.

- Giờ em muốn gì?

Nhếch miệng cười nhạt, cô lò mò đưa tay vào cái bóp đang để bên cạnh, bỏ lên bàn 100 ngàn để thanh toán ly nước, câng câng bản mặt khó ưa của mình - "mai gặp vợ anh rồi tính, nói nhiều với loại người như anh chẳng ích gì".

Cô ngạo mạn trong bình thản đứng lên, sếp hơi bất ngờ rồi luống cuống thấp giọng:
- Không được, gặp không được. Có gì anh sẽ liên lạc với em sao.

Cô đâu có ngốc mà không biết bây giờ đang trên cơ, đã dồn sếp vào thế chẳng thể nào quyết định, nhưng nếu bỏ qua cơ hội nầy, cả đời của cô sẽ luôn dính dáng tới người nầy mà không làm sao vùng ra được. Đêm dài lắm mộng, thời gian dềnh dàng kéo dài ra thì cô còn đau thương hơn, mà nơi đây có nhiều người như vậy, sếp làm gì được cô. Ký ức ùn ùn trong tâm trí và cảm giác chua chát tràn về ngập trong lòng cô, không thể nhịn với cái kẻ luôn làm giọng đạo đức giả nầy, chẳng lẽ cô phải vắt mình ngay đường ray xe lửa chờ chết, cô tiến tới dồn hết sức bất ngờ tát thẳng vào mặt sếp. Pang pang, rồi nói như quát: "anh đi chết đi".

Cô quay bước đi nhưng hết sức cố gắng toét miệng cười mỉa mai, bỏ lại ánh mắt sững sờ, chết điếng của sếp, bỏ lại dấu chấm hỏi thật to lớn cho mọi người chung quanh, cố gắng giữ dáng đi trầm tĩnh khoan thai, hướng mắt thẳng về phía trước, vừa đi vừa nghĩ "đối với người giàu có, đẹp trai như sếp nếu cô gái nào được sếp cưng chiều đó là cái hay ho, nhưng điều đó đối với cô là một điều nhức nhối".

Tay vẫn còn run bần bật với sự liều mạng của mình, nhưng cô có thấy chút gì đó vui vui và lòng cũng nhẹ nhàng hẳn. Nhưng lập tức ngay sau đó cái lạnh từ trong tim cứ lan tỏa dần khắp người cô, cô ước gì có một người chìa tay ra dìu đỡ từng bước đi cùng cô...

Lúc nầy lòng cô vẫn chưa an.

(còn tiếp)

377979 top -
Hy vọng mọi chuyện sẽ diễn ra theo đúng kế hoạch của cô ấy, chúc cô ấy luôn bình an.

378032 top -

Xin phép chủ nhà dzô đây để bình (cho thiên hạ) loạn. :))

ngày đêm vẫn mong có một người vì cô mà đánh thức cảm xúc trong trái tim cô đang dần dần chết đi vì những lắng cặn của bi thương.

Đoạn này viết hay quá, nhưng có chút théc méc:

Trái tim đã chết tức là mất cảm xúc. Không chỉ mất đi cảm xúc yêu đương mà ngay cả những tình cảm chung chung như hỉ, nộ, ai , lạc, ái, ố, dục (mừng, giận, thương, vui, yêu, ghét, muốn) cũng mất luôn!

cô vẩn thích chôn cảm xúc của mình tại góc nhỏ trong quán cafe nầy, cô thỏa thích buồn phiền, thỏa thích bay bổng mọi tâm trạng của mình mà không bao giờ bị ai làm phiền hay làm cô cụt hứng.

Đem chôn trái tim chết ở 1 nơi đặc biệt là cà phê quán, điều đó thật hợp lí bởi vì nếu đến một nơi vắng vẻ thì khung cảnh vắng lặng chỉ khiến nhiều ý nghĩ tràn về “thấy mình lạc giữa thinh không” có khi lại nhảy sông hổng chừng!

Sếp thoảng thốt làm mặt vô tội: "nhưng anh có làm gì để em phải như vậy, tất cả những gì anh làm là vì anh yêu em thôi mà…”

Tình yêu của Sếp thật là “vĩ đại”: làm tất cả chỉ vì người mình yêu.
Híc, híc, ai thoáng nghe mà không cảm động chứ?

Cô chụp cái ly… quăng thẳng vô cái mặt đáng ghét kia. Co chân đạp cái bàn vô người sếp, cô hét lên hờn ghét

Hì hì, cảm xúc quay trở lại rồi, nhưng than ôi, không phải là cảm xúc yêu đương dành cho Sếp. Và tặng phẩm của nụ hôn không phải là đôi môi mà lại là cái li và chiếc bàn… :(

cô tiến tới dồn hết sức bất ngờ tát thẳng vào mặt sếp, rồi nói như quát: "anh đi chết đi".

Còn chưa đủ, Sếp lại nhận thêm bàn tay 5 ngón ôi bàn tay… hằn trên má!

Nhưng lập tức ngay sau đó cái lạnh từ trong tim cứ lan tỏa dần khắp người cô, cô ước gì có một người chìa tay ra dìu đỡ từng bước đi cùng cô.

Chời, qua cơn nóng nảy trái tim lại trở nên lạnh giá…

Giờ đành hồi hộp chờ phản ứng của Sếp trong phần tiếp theo. (Sếp không phải là con cọp giấy đâu. Hãy coi chừng!)

P/S: Đùa chút chơi để chủ nhà bớt sợ và có hứng viết tiếp nha.

Tất cả mọi người đều hiểu tình cảnh cùng những gì mà nhân vật “cô” phải hứng chịu. Nên phần bình loạn này để ai cảm thấy “tức mắt” thì vô nói cho có không khí thôi.

Cám ơn muoichanh đã tặng cho mọi người những áng văn hay.

378094 top -

@phanchau,

Cám ơn em, lấy Visa rồi sao còn lăn tăn lại VN vậy hả? Đợi ảnh về đón mới chịu đi ư? Nhõng nhẽo ít thôi, nhiều quá hóa dư à!



@Cô Phương,

Đọc bình luận của cô con cứ chúm chím hoài, mà bửa rày tội nghiệp lắm cô ơi, con bị bệnh nặng quá, suốt ngày lảm nhảm về mấy ông trời con, về nhà là ôm mấy anh Bat A ka, Tứ A Ka, Thập Tứ A Ka,... Thiệt tội cho con!

Cũng có thể con không muốn suy nghĩ đến bất cứ chuyện gì nửa, nên đâm đầu vào những bi kịch phim ảnh cho quên hết. Hình như đàn bà không phải tạo thành bằng xương sườn adam, mà đàn bà được tạo ra bằng nước phải không cô?

378430 top -

Chuyện Một Loài Hoa Dại


Mặt đối mặt

Những làn xe cứ bon bon trên đường, từng khuôn mặt thản nhiên lướt qua cô, cái lạnh lan tỏa khắp người rồi chạy dọc sống lưng khiến cô thấy ớn lạnh, rốt cuộc thì cô sai hay đúng? Thật ra tại sao hắn yêu thích cô nhiều đến như vậy? Giờ cô phải làm gì đây và phải tránh đi đâu? Đi xa thật xa ư, nhưng đi đâu?

Buổi trưa nóng cứ hầm hập, cô thèm được đắm chìm trong mùa đông lạnh buốt thịt da, thèm được chìm trong dòng chảy lửng lờ, thèm được tan biến hòa mình vào cùng không gian yên ả, thèm được gió cuốn đi đến miền vô tận hay có thể xuyên không trở về thời kỳ đồ đá... cô bây giờ chỉ muốn buông bỏ, chỉ muốn trở thành một kẻ ngu si.

Theo cô tính từ khi cô rời khỏi quán, thì hắn cũng phải cần hơn một giờ, sau đó hắn sẽ làm gì? Gọi cho ai và bước tiếp theo hắn toan tính thế nào để "dạy dỗ" cô đây? Trăm ngàn câu hỏi, trăm ngàn mối tơ vò. Cô bật lên khóc òa trong lớp khăn bịt mặt, rồi lặng thinh trong ngơ ngác tủi buồn.

ImageThèm được tan biến hòa mình vào cùng không gian yên ã, thèm được gió cuốn đi đến miền vô tận...

Tin nhắn đến nên điện thoại run nhẹ, cô định không quan tâm nhưng cô khựng lại, nếu là hắn thì sao, nếu mình không trả lời thì lỡ như hắn tìm đến gia đình mình thì phải làm sao? Từng nụ cười, từng tia hy vọng, từng sợi tóc bạc mệt mỏi của Ba và Mẹ cô lần lượt ùa đến cướp mất sự cố chấp và ương ngạnh trong lòng, cô chặc lưỡi rối bời.

- "Anh đã quá nuông chiều em rồi, để em đi lấy chồng theo ý em muốn, rồi một tay anh cứu em thoát ra. Anh làm tất cả với trái tim si và lòng nhiệt tình của anh khiến em luôn hạnh phúc. Vậy em thấy hậu quả cãi anh chưa em? Em đã bị 'ma ám' rồi nên không còn điều khiển được hành động của mình, anh tha thứ cho em. Anh muốn chúng ta gặp nhau để anh giúp em điều chỉnh lại con người em ngay bây giờ".

- "Thật đáng thương cho hắn".

Đeo đuổi bên cô là một đống bồn chồn lo nghĩ xen vào tiếng thở dài với những giọt sầu đắng cay chất chồng đêm ngày. Nhìn xuống, cô thấy chỉ toàn gai nhọn chênh chênh. Thôi kệ, nghĩ nhiều cũng không giải quyết được bao nhiêu, gặp thì gặp - sợ ai chứ, chết thì chết thôi!

Bên những bóng cây rợp mát ở khu công viên 30/4, Café Đá hiện ra mộc mạc và bình dị với bàn ghế mây tre và cả một bức tường đầy đá xanh thô sơ. Sếp ngồi trong một góc kín với đôi mắt xa xăm, đôi mắt ấy nhìn cô như thể chỉ muốn giết cô chết ngay lập tức. Cô sợ ánh mắt hắn, ánh mắt lạnh lùng và phẫn nộ đến khiếp sợ, cô thấy lạc lõng và sợ hãi, cô muốn quay bước đi và biến mất khỏi trái đất này.

- Anh thực sự muốn cứu giúp em, song anh sợ mình không đủ khả năng khiến em nghe lời, vì anh biết tuổi của em còn rất trẻ, nên khờ dại.

Nói tới đó hắn im lặng thật lâu, ra chiều suy nghĩ rồi thở dài:
- Một người có danh tiếng như anh không bao giờ muốn người như em phá hoại cái thanh danh của anh, cho nên em phải nghe lời anh ăn chay niệm phật, tĩnh tâm lại. Anh đau khổ lắm biết không? Em yên tâm tiền bạc anh sẽ chuyển cho em, nhà cửa sẽ mua như ý em muốn, nhưng không phải là bây giờ.

Image

Mặc sếp nói chuyện, cô trả lời sếp bằng sự yên lặng lạnh lùng. Buông chiếc muỗng, rời mắt khỏi ly nước, cô hướng ánh mắt với tất cả sự căm ghét mà cô có được lúc nầy, rồi cao giọng:

- Nhưng tôi đã nói rồi đâu cần tôi phải nói đi rồi nói lại, ngu mà lúc nào cũng làm ra vẻ. Cần là cần gặp vợ anh kìa, anh tưởng tôi ngu như anh để anh qua mặt lừa tôi sao? Danh tiếng của anh á? Tôi đếch có quan tâm, cũng đếch có cần.

Nghiến răng làm như "dân chơi" bật ra câu nói đó, thình lình mắt cô nổ đôm đốm, trong đầu ầm một cái muốn siểng niểng. Sếp chồm tới dzớt cho cô một bạt tai. Cái điều mà cô biết trước đã đến rồi, bình thản cô cất tiếng cười thật to ngạo nghễ. Cô chồm tới nhả vào mặt hắn từng lời:

- Anh chẳng qua chỉ là một thằng tồi thất phu, chỉ biết có chuyện đánh người khác, tôi dễ cưỡng ép vậy sao? Anh muốn tôi thôi chứ gì, thì bây giờ sao không đến cưới, mắc cười, suy cho cùng anh cũng chỉ là một miếng lau chân rách rưới của tôi. Không muốn cưới nhưng muốn tôi là của anh chứ gì?

- Im đi không?

Image

Làm sao mà cô im cho được, nhịn mấy năm nay rồi bây giờ cờ đến tay sao không đánh chứ. Cô hất cái ly đang đầy nước rơi khỏi bàn, hết cái ly nầy đến cái ly khác rồi cười. Đến khi trên bàn không còn gì hết, cô nhướn nhướn mày: trả tiền đi.

- Tiền gì?

- Thì tiền mấy cái ly, tiền dọn dẹp. Vậy cũng hỏi đúng là...!

Phục vụ quán đem ra thêm hai cái ly nước khác, cô tiếp tục hất ra khỏi bàn, như đứa trẻ đang mãi đùa nghịch. Xem vẻ như hắn không nhịn được nên quát khẽ:

- Em khùng rồi hả, làm cái trò gì vậy? Không biết xấu hổ à?

- Trời! giỡn chơi anh, có tiền mà - nếu mình làm bể 1 cái ly, thì trả tiền cho người ta 10 cái. Hay là anh mua đứt cái quán nầy cho tôi bây giờ lưôn đi, nhìn ai tôi cũng muốn đập cho một trận hết. Dạo nầy ngứa tay chân quá! Cô thủng thỉnh chọc cho hắn nổi cơn tam bành, vì biết hắn sống rất coi trọng mặt mũi, sĩ diện của hắn là cái quan trọng nhất trong đời.

- Em điên thật rồi, sao em thay đổi quá vậy? Giờ em như con người khác, thất vọng quá. Như thế nầy làm sao tôi cưới em cho được?

- Anh không thích như vậy hả, tôi đã sai rồi ư? Vậy tôi phải để anh dạy dỗ lại rồi? Vừa nói cô vừa nghiến răng đưa tay lên tự tát thẳng vào mặt mình, "cha mẹ ơi còn đau hơn bị hắn tát, nhưng lỡ chơi game rồi, giữa chừng sao mà dừng cho được đây". Cô cứ lấy hết sức của mình, tát liền thêm vài cái. Hắn sững sờ, nhân viên trong quán sững sờ. Hắn vẻ như mắc cỡ vì hành động đó của cô, còn cô thì giận hắn đến bầm gan.

Hắn nhào tới chụp tay cô lại, cô quay qua cắn vào tay hắn thật mạnh, khi hắn rút tay về được thì máu đã ứa ra từ những dấu răng của cô. Cô lại cười thỏa mãn cái màn bạo lực đó. Hắn chiếu ánh mắt "lựa đạn" về phía cô ớn lạnh, bực bội xấu hổ.

- Từ rày về sau anh không muốn thấy hay gặp em, em sống sao tùy em, con người em quá thay đổi, thay đổi đến không ngờ. Tại sao vậy em, chồng em đã dạy em hư hỏng như vậy đó hả? Anh tiếc cho em quá, anh định ngày mai nói ly dị vợ cưới em, rồi đưa em về quê nói chuyện với "ông bà già". (Ba Mẹ mình yêu quý không hết, mà hắn dám kêu ông bà già) Chuyện đến nước nầy thì thôi vậy. Nói rồi hắn gục đầu xuống bàn thảm não.

Image

Bụng cô như đang nở hoa, nhưng không lộ ra cho hắn biết. Cô ngây thơ hỏi dồn dập tại sao không thể khi mà cô mong chờ ngày đó từng phút cơ mà. Hắn lắc đầu không nói gì cả, đầu vẫn là tiếp tục gục xuống vẻ thảm thương hơn.

Cô nhanh tay lấy chìa khóa xe của cô để bên cạnh, hớn hở đứng lên:
- Anh yên tâm, ngày mai buổi trưa em đến công ty rồi cùng anh đi đón chị, trên đường về mình tranh thủ nói rõ cho chị hiểu, rồi sau đó mình cưới thôi chứ có gì đâu. Đừng buồn hén, thôi em đi đây. Nhất định mai không gặp không về.

Hắn ngước lên mặt tái nhợt, nhưng quyết không để hắn nói thêm lời nào cô quay lưng đi thẳng,...

(còn tiếp)

378594 top -
Vui quá vì cô ấy sắp được giải thoát, ông sếp đáng ghét kia đang bắt đầu chán và sợ cô ấy rồi, cầu chúc mọi chuyện tốt lành sẽ đến với cô ấy, ngày không xa nữa cô ấy sẽ trở lại cuộc sống bình thường như bao người khác, mong cho cô ây luôn hạnh phúc.

378686 top -

Cũng có thể con không muốn suy nghĩ đến bất cứ chuyện gì nửa, nên đâm đầu vào những bi kịch phim ảnh cho quên hết.

Vui buồn khóc hận cùng nhân vật trong phim ảnh, coi bộ an toàn hơn các vị đầu đinh dùng rượu để quên sầu hén!

Hình như đàn bà không phải tạo thành bằng xương sườn adam, mà đàn bà được tạo ra bằng nước phải không cô?

Câu này chỉ là theo thời xưa, lúc đó người đàn bà không có được 1 chút gì là quyền tự chủ nên người ta ví von như vậy? (Không biết có phải là câu nói của Giả Bảo ngọc nói về Lâm Đại Ngọc trong Hồng Lâu Mộng không nhỉ? )

Còn bây giờ thì khác rùi, không còn bị chê trách là lấy nước mắt che thân hay cuộc sống ngập tràn trong nước mắt nữa. Chỉ cần có ý chí thì sẽ được... mà muoichanh ơi!

Nhìn chung, dưới mắt của các triết gia, phụ nữ hiện lên từ hai mặt đối lập: dịu dàng và gai góc; yếu đuối và mạnh mẽ; khờ dại và khôn ngoan… Có thể ví như một chú mèo với bộ lông dịu dàng, mềm mại, nhưng sẵn sàng giương móng vuốt bất kỳ lúc nào. Họ rất mảnh mai, yếu đuối, nhưng cũng có thể trở thành sức mạnh vũ bão; họ chung thủy vô cùng, nhưng cũng là giống phản bội siêu hạng…


378687 top -

@phanchau,
@Cô Phuong,

Cám ơn lời chúc của phanchau, và lời ủng hộ của cô phương. Mà thông thường theo con thấy "theo tình thì tình chạy - đuổi tình thì tình theo, những gì chân thành thì sẽ ở lại". Mai mốt chắc cứ "chạy theo" rồi tính sau vậy,. :))

Mấy hôm nay trời cứ mưa hoài, chán bạo.

378811 top -

Mai mốt chắc cứ "chạy theo" rồi tính sau vậy... :))

Đúng là đệ tử của Victor Hugo:

Ai khổ vì yêu hãy yêu hơn nữa.

Chết vì yêu là sống trong tình yêu!


378830 top -
Chuyện Hoa Giấy (muoichanh)
1 ... 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42 ... 67


Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
ImageWho am I?
Who am I before I was born? Who am I after I was born?



*-**-*-**-*-**-*-**-**
TRUYỆN

Tiểu Thuyết Hoa Giấy
Image

Chuyện Loài Hoa Dại
Image

. Em Tôi
. Buồn!


**-**-**-**-**-**-**-**
THƠ

. Bài Thơ Thứ Nhất
. Bài Thơ Cuối Cùng

Image
Nếu bạn không thể là mặt trời - thì hãy đừng là đám mây.

Image
Image
Yêu thương còn lắm trên đời
Đang chờ, đang đợi khi người bước đi


Image
Image
Hãy mơ những gì bạn muốn
Đi đến nơi nào mà bạn thích.

Image
PayPal về email:
thuquy@vietditru.com


Chi phiếu gửi về:
Hai Nguyen
23 South 24th Street
San Jose, CA 95116



Việt Nam chuyển tới:
Phạm Thị Tuyết Phượng
Số tài khoản: 4973099
ACB Châu Văn Liêm, TPHCM


Ý kiến về Quỹ VietDitru

ImageRomantic Piano Radio


none