.
Kết quả cuộc thi Viết về Ký ức Tuổi Học Trò
1, 2, 3, 4, 5, 6 ... 16 - bottom
Công bố kết quả cuộc thi Viết về Ký ức Tuổi Học Trò

Cuộc thi Viết về Ký ức Tuổi Học Trò đã kết thúc sau hơn 3 tháng phát động với hơn 20 bài viết tham gia. Nhân ngày kỷ niệm Sinh nhật lần thứ 5 diễn đàn VietDitru 15/11/2011, Ban Tổ chức trân trọng công bố:


Giải CÂY BÚT VÀNG VDT 2011
Tác phẩm: Phượng Trong Tôi
Tác giả: tocxu


Giải CÂY BÚT BẠC VDT 2011
Tác phẩm: Mùi Ơi!
Tác giả: phuong60


Giải BÀI VIẾT ĐƯỢC YÊU THÍCH
Tác phẩm: Mùa Thu Tình Yêu
Tác giả: evangeline


Image


Ban Tổ chức chúc mừng tocxu, phuong60, evangeline.
Ban Tổ chức sẽ liên hệ gửi giải thưởng đến các tác giả đoạt giải.
Ban Tổ chức cám ơn tất cả thành viên đã tham gia và ủng hộ chương trình. Chúc các anh chị và các bạn thật nhiều sức khỏe.
-------------------------------------------------------------------

@miah, nếu mần được 4 em củng chịu. Mà sao văn chương cứ khô rốc hà miah.Nhờ cái sự động viên của chị Phượng, cái sự ủng hộ của miah thì cái sự cố gắng của Misaton đây sao "lãng đãng" được.

Đúng hôn cả nhà?

362844 top -


@Hi Misaton,

Hôm đi từ thiện gặp Misaton nói chuyện rất có duyên và hài hước, vậy là đâu có "khô rốc" đâu! Misaton "làm gan" như chitam 1 bữa đi, chitam khi gửi bài viết cũng phải làm gan dữ lắm đó!

Nhớ nha Misaton! Hít 1 hơi thật sâu, rồi viết 1 bài thật dài...

"Ăn thua mình gan!
Ai gan mình thua!"



:D

363131 top -
Chiều Trên Biển

Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng biển miền Trung đầy nắng, gió và cát. Làng tôi rất nghèo núp dưới những tán dừa xanh rợp bóng mát, cái nắng vàng óng ả rọi xuống xen qua những tán lá cây bên sáng bên tối cùng với khói sương chiều tạo nên một bức tranh hư ảo, cảm giác mênh mang. Làng tôi nghèo và hình như nhà ai cũng nghèo, nhà chủ yếu lợp bằng là dừa khô, một vài căn xây bằng gạch đỏ, lợp ngói. Năm ấy tôi học lớp 3.

Nhà tôi có 4 người, trước tôi còn có một người anh và một người chị, sau tôi còn có một đứa em nhưng nó còn quá nhỏ. Anh chị tôi học rất giỏi, năm nào cũng được nhận phần thưởng, còn tôi thì không được như vậy. Tôi đến lớp là nhờ sách vở của anh chị trước để lại, sách đã trải qua hai năm học tới phiên tôi thì nó đã không còn lành lặn nữa, những chổ chắp vá, những chỗ tẩy xoá, ngoằn nghèo như một cuốn bản đồ.

Và...buổi chiều hôm đó, sau một hồi kẻng vang lên báo hiệu giờ ra về, tranh thủ lúc người bạn ngồi kế bên tôi quay mặt đi chỗ khác, tôi đã lấy sách Toán của bạn ấy bỏ vào cặp của mình, rồi tim tôi đập thình thịch, tay chân run rẩy, mặt thẩn thờ chạy thật nhanh ra khỏi lớp học. Tôi chưa dám về nhà.

Chiều nay, thủy triều đã kéo ra xa để lại trơ trọi những dãi cát trắng dài, mênh mông, vô tận. Tôi bước đi trên những cồn cát cao rồi lại bước xuống gần mép nước, bước đi như một đứa vô hồn, không định như thể rằng mình đang làm một diều gì tội lỗi, rất là ghê gớm. Tôi cứ mãi đi mà quên rằng trời đã nhá nhem tối, một vài ngôi nhà ven biển đã lên đèn. Cả nhà đã dọn sẵn cơm chờ tôi về, tôi không nói không rằng, lấy chén cơm và dí vào một góc khuất như sợ rằng có người thấy, hay cũng có thể sợ bạn tôi phát hiện ra và nói người lớn đến mắng vốn. Tôi thật sự cảm thấy nỗi sợ hãi đang len lõi trong từng ngóc ngách của bản thân mình.

Nhưng rồi cũng phải đối diện với sự thật, ngày hôm sau và những ngày sau nữa không thấy bạn tôi lấy sách Toán ra và cũng không nghe bạn thông báo là mất, và dĩ nhiên tôi cũng chưa có đủ bản lĩnh để lấy sách mình đã trộm ra học.

Chiều nay lớp tôi được về sớm, cái nắng vẫn chưa khuất sau những bóng dừa. Tôi ra bãi cát trước biển gần nhà, ném cái cặp vào dưới gốc cây phi lao và nằm kê đầu lên đó làm gối, nhìn những tia nắng rơi xuống, nắng vẫn còn chói chang lắm. Tôi nằm mơ màng, bất động không suy nghĩ, bỗng cơn gió biển ùa vào, xô vào người tôi, len lõi vào tóc và làm lá cây phi lao xao động, bay bay đi. Tôi định về thì bạn tôi xuất hiện, tim tôi trở lại trạng thái đập mạnh và tay chân run rẩy. Tôi chưa kịp bỏ chạy thì bạn tôi đã thỏ thẻ: "Dương ơi, mình đã không còn ba nữa, ba mình đã đi trên chiếc thuyền định mệnh đó trong một cơn bão cách đây hai tháng và đã không bao giờ trở về. Ba mình bảo sau chuyến đó về sẽ mua tặng mình một chiếc cặp mới nhưng giờ điều đó đã theo ba vĩnh viễn nằm lại dưới biển. Kỷ vật duy nhất còn sót lại là một quyển sách mà ba đã mua tặng mình vào đầu năm học, trong đó còn những dòng chữ thương yêu mà ba đã viết tặng cho mình...". Nói đến đây tôi thấy mình tỉnh táo hẳn, tôi vội mở cặp và lấy ra quyển sách Toán, lật ra trang đầu tiên là dòng chữ "Tặng con gái cưng của ba". Tôi đã bật khóc nức nở, khóc vì thầy mình thật xấu hổ, khóc vì thương bạn ấy hay khóc vì điều gì tôi cũng không biết nữa. Sau đó bạn ấy đã đi cùng tôi đến xin lỗi cô giáo, và tất nhiên người xin lỗi là tôi.

Từ đó về sau tôi và bạn ấy là đôi bạn thân nhất lớp, chúng tôi cùng học chung sách Toán, rồi chuyện lấy trộm sách cũng dần đi vào dĩ vãng nhưng sẽ không bao giờ quên đối với tôi.

Về sau, những buổi chiều tan học, tôi và bạn ấy thường không về nhà liền mà đi nhởn nhơ trên bãi biển, chúng tôi xách đôi dép trên tay rồi đi chân trần trên cát xem dấu chân ai to hơn. Những hôm thủy triều kéo ra xa thì thi nhau chạy trên những đồi cát dài và xa đến mênh mông, tận chân trời. Rồi hoàng hôn buông xuống, biển mang một màu u buồn, phẳng lặng, cô đơn. Có lẽ nó thích lúc bình minh hơn, vì lúc đó tàu thuyền ra vào tấp nập, người người nói cười rôm rả, nó sẽ cảm thấy rộn ràng.

Tôi và bạn ấy dắt nhau đi về phía mặt trời, bỏ lại u sầu phía sau lưng...

363159 top -


Mùi ơi!


Image

"Nì, nói mi nghe nì..."
"Chi rứa, ngủ đi! Vói cổ xuống té chừ, mai nói tiếp hỉ?"
"Ưm...ừm, ngủ ngon!"


Mùi lớn hơn Nhí 4 tuổi, trong lớp phần lớn các anh chị cỡ tuổi Mùi, lạ một điều là ai cũng xem Nhí như đứa con nít nhỏ nhít, mỗi mình Mùi lại xưng hô mi tau với Nhí, cứ như là hai đứa cùng ngang trang phải lứa với nhau.
Cũng nhiều lần Nhí nói:
"Thôi hỉ, cho Nhí kêu Mùi bằng chị nghe, không thôi bị Thầy chủ nhiệm và anh lớp trưởng la bi chừ!"
Mùi lắc đầu quầy quậy:
"Tau kêu mi quen rồi, biểu đổi lại ngượng miệng lắm nà"

Hai đứa cùng là con gái Huế, học trong lớp ngồi cùng bàn, ăn cùng mâm, ngủ cùng phòng tập thể nhưng khác giường, đứa tầng trên đứa tầng dưới. Giờ học thì thôi, chịu...
Rảnh một chút là chụm đầu nhau nói chuyện, cơ man là chuyện không biết ở đâu ra mà nói hoài không hết, tối khi chưa ngủ được thì ngồi tâm sự, đến giờ quy định tắt đèn cũng còn thì thầm.
Cũng chưa yên, sực nhớ chưa hết chuyện lại vói cổ xuống nói tiếp với nhau, như đêm nay...
Thường ngày, hai đứa đi đâu cũng có cặp, trực nhật cũng xin trực chung, bất cứ việc gì tìm được Nhí là gặp Mùi và ngược lại. Tuy không cùng tuổi mà chơi rất hợp tính nhau.

Một ngày...

Trường đọc thông báo danh sách các học viên tham gia công tác đổi tiền vào cuối tháng 4/1978 (chỉ biết phải đi công tác xa, không biết ở đâu và làm gì, sau đó mới biết là công tác đổi tiền). Hai đứa ngồi lo lắng, khi tập trung lên xe cũng tranh thủ ngồi chung một ghế, cứ nắm tay nhau không nói gì suốt từ Trường đến nơi tập trung.

Những ngày tập huấn công việc sẽ phải làm, trường nào ở theo khu vực đó. Đến khi đọc danh sách từng tổ công tác thì là hên xui, có người đi Quận Huyện này, kẻ đi nơi khác xa hơn. Người ở nội thành, kẻ ra ngoại thành, đường xá chắc không ai rành rẻ chi cho lắm.
Ai được xướng tên thì vừa mừng vừa lo, không biết mình có được đi cùng bạn chung lớp hay không? Nên có người vui kẻ buồn.
Thật hy hữu khi Nhí và Mùi cùng được xướng tên chung một Tổ ra vùng ven thành phố. Hai đứa vui quá ôm chầm lấy nhau khóc rưng rức! Các bạn trong lớp nói: "Cũng may, nếu không được ở cùng chắc hai đứa trốn mất tiêu!"

Một buổi trưa ở nơi công tác, Mùi nói:
"Tau mệt và buồn ngủ quá, vô ngủ trưa chút hỉ, mi ngồi yên đây nghe, đừng đi mô lạng quạng lạc đường tau không biết chỗ mà tìm mô nà".
"Ừ, người ta lớn rồi chớ nhỏ nhít chi mô mà canh miết! Ngủ đi, chút tới giờ ăn Nhí vô kêu".


Nhí ngồi thẩn thờ một mình bên đầm nước nhỏ. Mấy hàng dừa nước mọc xanh rì, vài con cá đồng tung tăng bơi lội quẫy đạp, thi thoảng làm nước bắn lên tung toé. Nhí ngắm trời mây, đưa mắt quan sát mọi vật của vùng ngoại ô xung quanh. Xa xa, những ngôi nhà lợp lá nằm rải rác. Một khung cảnh vùng ven thành phố thật vắng lặng và yên bình.
Cũng chính những thời khắc ấy đã xui khiến cho Xưa gặp Nhí, làm quen với Nhí...

Ngày hôm sau và những ngày sau nữa, đôi lúc Mùi cứ thắc mắc khi thấy Nhí đi đâu, làm gì cũng có một cái đuôi tò tò theo sau: "Ai rứa? Quen lâu mau mà tau thấy ổng nhìn mi dễ sợ thiệt".
"Ừ, Nhí cũng sợ huống chi Mùi, bụng cứ đánh lô tô đây nì!"

...

Image

Tốt nghiệp xong, Nhí nhận nhiệm sở về Tỉnh Phú khánh, Mùi về Tỉnh Lâm Đồng. Đứa lên núi, đứa xuống biển. Mọi liên lạc lúc ấy rất khó khăn, chơi với nhau lâu như vậy mà hai đứa không hề nghĩ đến chuyện ghi lại địa chỉ nhà của nhau vì cùng sống chung nội trú, có rủ rê nhau đi học mỗi ngày đâu mà biết nhà. Cũng bởi gia đình Mùi dự định khi tốt nghiệp xong sẽ gã Mùi theo chồng, nghe đâu ở Long Thành, lại nghe nói không cho Mùi liên lạc với ai bởi gia đình Mùi có dự định vượt biên.

Rồi một ngày...

Nhiều năm sau đó... khi Nhí gặp lại bạn học cũ, hỏi thăm về Mùi thì nghe nói phong phanh: " Mùi đã nằm lại biển khơi trong một lần ra đi"...

Đến bây giờ, Nhí vẫn chưa thật sự tin chuyện đó có thật hay không? Vì chưa bạn cũ nào gặp được người thân của Mùi. Chỉ có một sự thật xót xa và đau đáu trong lòng nhưng buột Nhí phải tin là: hơn 30 năm Nhí chưa một lần gặp lại Mùi chỉ để nói một câu, chỉ một câu thôi:

"Mùi ơi! Nhí rất nhớ Mùi".


phuong60
07/08/2011




------------------------------
Thân gởi "Ký ức tuổi học trò" thêm một chút nhớ... chuyện xưa.
Chúc các bạn vui khoẻ và bình yên.


363180 top -

@Mùi, cám ơn Mùi , Mùi đã tồn tại để làm cho Nhí của tớ vui.

@Chitam, bác cứ chêu em, không những khô rốc mà là rất rất" khô rốc".

Thêm 1 đồng minh nữa, Misaton sẻ cố gắng viết bài ký ức "độc ". Nhờ sự tiếp sức của Chitam.

Cười!

363385 top -
Chào.

mangot cũng đang rất muốn đồng viết cùng cả nhà. :)



Ký ức Chiều trên biển của tocxu thật xúc động.

363406 top -

@tocxu,
Chiều trên biển của tocxu xúc động quá!

Ranh giới của những việc làm sai-đúng, xấu-tốt đôi khi mỏng manh như vậy. Nhưng tình bạn chân thành và sự cảm thông, tha thứ cũng thật đáng quý!
Mong rằng tình bạn này luôn như những câu thơ học trò thường được nắn nón viết trong những trang lưu bút ngày xưa:
.              Trăng kia khi tỏ khi mờ
Mong rằng tình bạn đừng mờ như trăng.



@phuong60,
Mùi ơi! Mong là Mùi vẫn còn ở đâu đó, mong là một ngày nào đó Nhí sẽ được gặp lại Mùi. Chị ha!



@mangot,
Đang chờ ký ức mangot chua hay ngọt nè chị ui. :)

363779 top -
Còn "ký ức" chủ xị đâu?

Đồng quan điểm, bài "Chiều Trên Biển" của tocxu (cho tiền hớt tóc nè) rất xuất xắc với những ý tưỡng lạ và lời văn hay.

"Mùi" của chị phương60 cũng hay luôn. À, không biết tiếng Anh dịch từ nầy sao hen...:)

363798 top -

@langtu,

Hihi, miah đang lục lọi trong ngăn ký ức đây ạh. Ký ức học trò của miah chắc toàn chuyện nghịch với ăn vụng không hà!

363802 top -

Hồi nhỏ tui hỏng có đi học, dzậy seo viết đây!!

363828 top -
Vậy thì, anh viết truyện "Cậu bé thần đồng blackdoggy" cũng được. Hehe.

363839 top -
Hồi nhỏ tui hỏng có đi học, dzậy seo viết đây!!


Thì kể chuyện...chăn trâu cũng được

:)

363854 top -


@miah,
Mong... ngày ấy không còn là vô vọng. Em hen!

Chiện xưa của chị hình như hơi nhiều chiện, nhớ tới đâu kể tới đó, nhưng sao buồn nhiều hơn vui. Hổng lẽ kể xong lại bịnh... trầm cảm!:)





@langtu,
Mùi tên thật là Thìn (một con giáp của 12 con giáp), nhưng lại tuổi Mùi (Mùi là tên gọi ở nhà, chỉ xưng hô riêng với Nhí). Hồi đó, Nhí cũng đã từng "théc méc" nhưng lần nào cũng bị Mùi la: "Cái con nhỏ ni, nhiều chuyện, tau lạ đời in rứa đó!".

Cám ơn langtu đã đọc hen! :)

363858 top -
Em xin chào cả nhà!
Mấy ngày qua em vô topic này đọc để nhớ về khoảng thời gian tươi đẹp đã qua của chính mình! Đọc bài của anh chàng langtu, tocxu, của "mùi"...thật là hay,em thích quá nên em cũng muốn tham gia với anh chị cho" vui nhà, vui cửa" mà sao ý tưởng cứ chạy lung tung hihihi.. Thôi cho em đọc ké đi nha, lúc nào ý tưởng, ý nhớ của em nó chịu đứng yên một chỗ thì em tham gia sau vậy!
Mylove!

364090 top -
Tocxu cảm ơn chị mangot, chị miah, anh langtu và bạn mylove đã ghé thăm "Chiều trên biển" của tocxu. Ngòi bút của tocxu còn "yếu ớt" lắm ạ, mong anh chị và các bạn đọc xong đừng cười chê tocxu là tocxu vui rồi. Tocxu cảm ơn.

364196 top -
Kết quả cuộc thi Viết về Ký ức Tuổi Học Trò
1, 2, 3, 4, 5, 6 ... 16

Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Update
PayPal về email:
[email protected]


Chi phiếu gửi về:
Jimmy Ton
4369 46 St.
San Diego, CA 92115



Việt Nam chuyển tới:
Phạm Thị Tuyết Phượng
Số tài khoản: 4973099
ACB Châu Văn Liêm, TPHCM



Ý kiến về Quỹ VietDitru

Image
Image




Bảng Tổng Kết
Giải Được Yêu Thích

. Chỉ được bầu 1 lần
. Được chọn tối đa 5 bài
. Không cần thiết theo thứ tự.

---------------------------------------

1. Kỷ Niệm Thời Thơ Ấu (3)
2. Mười Năm Không Gặp (7)
3. Những đoản tình hồng
4. Trường Xưa
5. Chiều Trên Biển (4)
6. Mùi ơi! (5)
7. Những kí ức...
8. Phượng Trong Tôi (1)
9. Chấm, phẩy (1)
10. Ký ức tuổi học trò
11. Tuổi cắp sách đến trường (1)
12. Một trận nhớ đời
13. Bài thơ bị bỏ quên
14. MIỀN THƠ ẤU
15. Lá Thu Xưa (1)
16. Cám ơn Thầy (2)
17. Nhát… gái (1)
18. Tôi, ngày xưa đó (1)
19. Hứ (3)
20. Khúc mưa (1)
21. Lá thư tình đầu tiên
22. Mùa thu tình yêu (11)
23. Một ngày cũng là thầy


Chung Kết Cây Bút Vàng VDT 2011
Thắc mắc tổng quát?
--------------------------------------
1. Cám ơn Thầy
2. Chiều Trên Biển
3. Mùi ơi!
4. Phượng Trong Tôi
5. Trường Xưa
--------------------------------------

Kết quả cuộc thi Ký ức Tuổi Học Trò
Cây Bút Vàng VDT 2011


cập nhật: 15-11-2011