Mùi ơi!
"Nì, nói mi nghe nì..."
"Chi rứa, ngủ đi! Vói cổ xuống té chừ, mai nói tiếp hỉ?"
"Ưm...ừm, ngủ ngon!"Mùi lớn hơn Nhí 4 tuổi, trong lớp phần lớn các anh chị cỡ tuổi Mùi, lạ một điều là ai cũng xem Nhí như đứa con nít nhỏ nhít, mỗi mình Mùi lại xưng hô mi tau với Nhí, cứ như là hai đứa cùng ngang trang phải lứa với nhau.
Cũng nhiều lần Nhí nói:
"Thôi hỉ, cho Nhí kêu Mùi bằng chị nghe, không thôi bị Thầy chủ nhiệm và anh lớp trưởng la bi chừ!"Mùi lắc đầu quầy quậy:
"Tau kêu mi quen rồi, biểu đổi lại ngượng miệng lắm nà"Hai đứa cùng là con gái Huế, học trong lớp ngồi cùng bàn, ăn cùng mâm, ngủ cùng phòng tập thể nhưng khác giường, đứa tầng trên đứa tầng dưới. Giờ học thì thôi, chịu...
Rảnh một chút là chụm đầu nhau nói chuyện, cơ man là chuyện không biết ở đâu ra mà nói hoài không hết, tối khi chưa ngủ được thì ngồi tâm sự, đến giờ quy định tắt đèn cũng còn thì thầm.
Cũng chưa yên, sực nhớ chưa hết chuyện lại vói cổ xuống nói tiếp với nhau, như đêm nay...
Thường ngày, hai đứa đi đâu cũng có cặp, trực nhật cũng xin trực chung, bất cứ việc gì tìm được Nhí là gặp Mùi và ngược lại. Tuy không cùng tuổi mà chơi rất hợp tính nhau.
Một ngày...Trường đọc thông báo danh sách các học viên tham gia công tác đổi tiền vào cuối tháng 4/1978 (
chỉ biết phải đi công tác xa, không biết ở đâu và làm gì, sau đó mới biết là công tác đổi tiền). Hai đứa ngồi lo lắng, khi tập trung lên xe cũng tranh thủ ngồi chung một ghế, cứ nắm tay nhau không nói gì suốt từ Trường đến nơi tập trung.
Những ngày tập huấn công việc sẽ phải làm, trường nào ở theo khu vực đó. Đến khi đọc danh sách từng tổ công tác thì là hên xui, có người đi Quận Huyện này, kẻ đi nơi khác xa hơn. Người ở nội thành, kẻ ra ngoại thành, đường xá chắc không ai rành rẻ chi cho lắm.
Ai được xướng tên thì vừa mừng vừa lo, không biết mình có được đi cùng bạn chung lớp hay không? Nên có người vui kẻ buồn.
Thật hy hữu khi Nhí và Mùi cùng được xướng tên chung một Tổ ra vùng ven thành phố. Hai đứa vui quá ôm chầm lấy nhau khóc rưng rức! Các bạn trong lớp nói:
"Cũng may, nếu không được ở cùng chắc hai đứa trốn mất tiêu!"Một buổi trưa ở nơi công tác, Mùi nói:
"Tau mệt và buồn ngủ quá, vô ngủ trưa chút hỉ, mi ngồi yên đây nghe, đừng đi mô lạng quạng lạc đường tau không biết chỗ mà tìm mô nà".
"Ừ, người ta lớn rồi chớ nhỏ nhít chi mô mà canh miết! Ngủ đi, chút tới giờ ăn Nhí vô kêu".Nhí ngồi thẩn thờ một mình bên đầm nước nhỏ. Mấy hàng dừa nước mọc xanh rì, vài con cá đồng tung tăng bơi lội quẫy đạp, thi thoảng làm nước bắn lên tung toé. Nhí ngắm trời mây, đưa mắt quan sát mọi vật của vùng ngoại ô xung quanh. Xa xa, những ngôi nhà lợp lá nằm rải rác. Một khung cảnh vùng ven thành phố thật vắng lặng và yên bình.
Cũng chính những thời khắc ấy đã xui khiến cho Xưa gặp Nhí, làm quen với Nhí...
Ngày hôm sau và những ngày sau nữa, đôi lúc Mùi cứ thắc mắc khi thấy Nhí đi đâu, làm gì cũng có một cái đuôi tò tò theo sau:
"Ai rứa? Quen lâu mau mà tau thấy ổng nhìn mi dễ sợ thiệt".
"Ừ, Nhí cũng sợ huống chi Mùi, bụng cứ đánh lô tô đây nì!"...

Tốt nghiệp xong, Nhí nhận nhiệm sở về Tỉnh Phú khánh, Mùi về Tỉnh Lâm Đồng. Đứa lên núi, đứa xuống biển. Mọi liên lạc lúc ấy rất khó khăn, chơi với nhau lâu như vậy mà hai đứa không hề nghĩ đến chuyện ghi lại địa chỉ nhà của nhau vì cùng sống chung nội trú, có rủ rê nhau đi học mỗi ngày đâu mà biết nhà. Cũng bởi gia đình Mùi dự định khi tốt nghiệp xong sẽ gã Mùi theo chồng, nghe đâu ở Long Thành, lại nghe nói không cho Mùi liên lạc với ai bởi gia đình Mùi có dự định vượt biên.
Rồi một ngày... Nhiều năm sau đó... khi Nhí gặp lại bạn học cũ, hỏi thăm về Mùi thì nghe nói phong phanh:
" Mùi đã nằm lại biển khơi trong một lần ra đi"...
Đến bây giờ, Nhí vẫn chưa thật sự tin chuyện đó có thật hay không? Vì chưa bạn cũ nào gặp được người thân của Mùi. Chỉ có một sự thật xót xa và đau đáu trong lòng nhưng buột Nhí phải tin là: hơn 30 năm Nhí chưa một lần gặp lại Mùi chỉ để nói một câu, chỉ một câu thôi:
"Mùi ơi! Nhí rất nhớ Mùi".
phuong60
07/08/2011------------------------------
Thân gởi "Ký ức tuổi học trò" thêm một chút nhớ... chuyện xưa.
Chúc các bạn vui khoẻ và bình yên.