.
Kết quả cuộc thi Viết về Ký ức Tuổi Học Trò
1, 2, 3, 4, 5 ... 16 - bottom
Công bố kết quả cuộc thi Viết về Ký ức Tuổi Học Trò

Cuộc thi Viết về Ký ức Tuổi Học Trò đã kết thúc sau hơn 3 tháng phát động với hơn 20 bài viết tham gia. Nhân ngày kỷ niệm Sinh nhật lần thứ 5 diễn đàn VietDitru 15/11/2011, Ban Tổ chức trân trọng công bố:


Giải CÂY BÚT VÀNG VDT 2011
Tác phẩm: Phượng Trong Tôi
Tác giả: tocxu


Giải CÂY BÚT BẠC VDT 2011
Tác phẩm: Mùi Ơi!
Tác giả: phuong60


Giải BÀI VIẾT ĐƯỢC YÊU THÍCH
Tác phẩm: Mùa Thu Tình Yêu
Tác giả: evangeline


Image


Ban Tổ chức chúc mừng tocxu, phuong60, evangeline.
Ban Tổ chức sẽ liên hệ gửi giải thưởng đến các tác giả đoạt giải.
Ban Tổ chức cám ơn tất cả thành viên đã tham gia và ủng hộ chương trình. Chúc các anh chị và các bạn thật nhiều sức khỏe.
-------------------------------------------------------------------

@langtu,
“Ký ức tuổi học trò” của langtu đâu? :)


@phuong60,
Chiện xưa của chị chắc... nhiều nên chưa nhớ hết ha?


@Misaton,
cảm hứng tuổi thơ chăn trâu
Vừa chăn trâu vừa ê a i tờ, đề tài này xem chừng cũng hấp dẫn lắm đó, Misaton!

Hổng được "Cây bút vàng VDT 2011" ta lại kiếm Cây bút chì vậy
Bút chì màu vàng nha. :)

361691 top -

Vừa chăn trâu vừa ê a i tờ, đề tài này xem chừng cũng hấp dẫn lắm đó, Misaton!
Yeah! Misaton mà viết đề tài này đảm bảo không đụng hàng, chắc chắn ẳm cây bút chì vàng dzìa nhà đó.

361693 top -
@ Hi All! mấy hôm nay vô topic này thật sự Ngavix rất muốn tham gia nhưng thú thật có thể lời văn của Ngavix chẻn lưu loát nên chưa biết làm sao để hoàn thiện một bài viết tham gia cùng diễn đàn đây! Cho Ngavix 1 chỗ vào chương trình và xin thêm chút thời gian vậy ! Bắt đầu tối nay em sẽ viết ngoài giấy rồi đọc tới đọc lui xem đi xem lại mới dám đủ tự tin post ! Mong topic này được hưởng ứng thật nhiều !

361703 top -
Ừ Miah,


Nhưng có thể post trong cùng lúc bên DĐGB được ko? (cho vui thôi)

361750 top -

@ngavix,
Viết ngoài giấy hoặc ngavix có thể soạn bài trong word cũng được mà, dễ chỉnh sửa, khi viết xong chỉ cần copy rồi paste vào đây.

Chúc ngavix vui vẻ và tự tin lên hén. :)



@langtu,
có thể post trong cùng lúc bên DĐGB được ko?
Được ah! Nhưng post bên này trước, bên kia sau ha. :)

361768 top -
Jimmy cũng có hơi bị nhiều "Ký ức tuổi học trò" nhưng chắc hổng dám tham gia vì... mắc cở. Hihi...

361835 top -
MH biết anh Jimmy mắc cở vì lý do gì rồi.

361842 top -
Í í, biết rồi thì đừng có la lớn nghen Minh hai.

Ủa, mà dzụ gì để Minh hai biết dzậy ta?

361852 top -
Image


Mười Năm Không Gặp...thì mười năm nữa


Cuộc đời như những dòng sông. Có dòng sông trôi đi ra biển lớn rồi theo mưa gió trỡ về nguồn và cũng có những dòng sông trôi đi biền biệt mãi không về. Mang theo cã những kỷ niệm buồn vui vào lòng đại dương muôn trùng, hòa tan vào sóng nước để tất cã tan biến vào hư vô. Biển ở đây không ồn ào, nhìn những cánh hãi âu bay lượn trên sóng, biễn bình yên và những con sóng cứ đuổi theo nhau đến bạc đầu. Biển ở đây cũng không mặn đắng nghĩa tình như biển ngày xưa của tôi một thời kỷ niệm.

Ngày đó tôi học trên nàng hai lớp, buổi sáng tôi học còn buổi chiều là một lớp khác. Tôi chỉ còn những tháng ngày cuối để ra trường, tôi quen nàng thật tình cờ, tình cờ như mưa nắng rơi xuống trên mãnh đất nầy. Hôm đó tôi thấy dưới hộc bàn một mãnh giấy học trò viết vắn tắt: "Có nhận giữ dùm một cuốn sách của ai đó, khỗ chủ có thể nhận lại với giá phải chăng". Tôi chợt nhớ mình có bỏ quên quyễn sách và cái người ngồi ngay chổ tôi ở dãy bàn nầy vào ca học buổi chiều đã cất nó. Không khó khăn lắm để điều đình, cuối tuần đó tôi làm lể ra mắt người "giữ dùm" tôi quyễn sách và thêm hai nàng nữa trong một quán nước, dưới ánh đèn néon mờ mờ. Nàng là một thiếu nữ khá xinh với mái tóc thã trên vai và cái má lúm đồng tiền hiện lên mổi khi nàng cười chúm chím. Và cái hộc bàn, từ đó trỡ thành cái hộp thơ cho cã nhóm của nàng và tôi. Suốt niên học đó chúng tôi cũng chỉ thĩnh thoãng gặp nhau, tôi không biết mình có thay đổi gì hay không, nhưng chắc chắn rằng từ dạo ấy tôi vui hơn có lẽ vì một cái gì mới mẽ đã đến lần đầu tiên trong đời một thằng con trai như tôi.

Năm đó tôi thi rớt Đại Học, điều đó không nằm ngoài dự đoán của tôi khi hoàn cãnh thời đó phải như vậy. Sự bất công trong thi cử và tôi chấp nhận số mệnh mình. Năm sau nàng cũng tốt nghiệp và chuẩn bị nộp đơn thi, tôi rủ nàng cùng tôi thi vào Đại Học Hãi Sãn Nha Trang, nàng bảo con gái ai học ngành đó? Nhưng với tôi đó là một cái cớ để tôi có thể được đi du lich ngang tầm miễn phí ra Nha Trang một chuyến vì chi phí một tuần gồm khách sạn và ăn uống cũng như xe lữa cho cã học sinh miền Nam khăn gói ra Nha Trang thi đã được bao cấp. Nàng đồng ý. Người ta đã dành riêng 3 toa tàu và trưng dụng khách sạn đẹp nhất Nha Trang thời đó nhìn ra biển trên đường Trần Phú cho cã đoàn.

Tối hôm trước ngày thi, nhìn chung quanh đám bạn đang ê a ôn bài, tôi phì cười. Bước ra ngoài, tôi rũ nàng bỏ ra bao lơn lầu 6 nhìn ra biển. Gió biển mơn man trên da mát rượi và trăng sáng lung linh trên biển, như một bức tranh huyền hoặc. Tôi bảo nàng ngày mai anh bỏ thi nhưng anh sẽ vẩn ra cổng trường đúng giờ để xe chở về khách sạn ...ăn trưa. Nàng tròn xoe mắt nhìn hỏi tại sao, tôi nói cái ý nghĩ của tôi và vẽ thêm nhiều cái hấp dẫn của Nha Trang, mấy đời có tiển mà đi trỡ lại? Tôi hỏi nàng có dám cùng tôi trốn thi không, sau một hồi lưỡng lự, nàng miễn cưỡng gật đầu. Thế là sáng hôm sau tập trung để xe đưa đến trường thi, hai đứa lẽn ra ngoài cùng leo lên chung một chiếc xích lô chạy thẳng ra chợ Đầm.

Suốt hai ngày "thi" như vậy hai chùng tôi lang thang khắp nơi ở Nha Trang, mệt thì ra bãi biễn ngồi ghế bố. Nha Trang ngày đó còn vắng vẽ thưa thớt khách du lịch, ngay cã rất hiếm người bán hàng rong. Bãi biễn cát trắng xóa kéo dài xa tít và biễn thì một màu xanh ngắt ngoài kia. Nha Trang đẹp, đẹp vô cùng. Tôi còn nhớ đến tận bây giờ. Nàng không chịu tắm biển, chỉ bước những bước chầm chậm ra bờ cát theo những con sóng chạy đuổi vào bờ, nghe cát ướt dưới chân và sóng biển tràn qua bàn chân khi nước rút, rồi cười lên rạng rỡ. Trong ánh nắng chiều soi rõ khuôn mặt nàng, tôi thấy cã từng sợi lông măng trên mặt làm má nàng hồng lên và tóc nàng bay bay trong chiều gió lộng. Tôi chợt ngẫn ngơ trước vẽ đẹp ngây thơ và thánh thiện đó.

Image

Chiều hôm đó khi về tới khách sạn thì nàng mệt, có lẽ đi suốt mấy ngày lang thang trong nắng gió. Khi tập trung xuống phòng ăn, không thấy nàng như thường lệ tôi vội quay lên phòng. Toán học sinh chúng tôi được chia 2 phòng, mổi phòng 3 người, nam nữ ngủ riêng nhưng không ai kiễm tra chuyện đó hết. Vào phòng thấy tối thui, cữa sổ đóng kín. Thấy nàng nằm quay mặt vào trong trùm mền kín mít. Tôi hỏi em sao vậy, nàng uể oãi chắc em trúng cãm. Vậy em không xuống phòng ăn sao, tôi hỏi. Nàng cũng không trã lời, tôi bạo dạn đặt tay lên trán nàng, trán nóng như lữa, thôi rồi em cãm thật rồi. Tôi vội vàng chạy xuống tiếp tân KS để hỏi xin thuốc và mang lên cho nàng. Sau khi uống xong nàng cũng không nói gì, hai mắt nhắm nghiền. Ngồi đó một lúc, tôi bỏ xuống phòng ăn. Mãi sau nầy nhớ lại tối hôm đó, tôi thấy mình ngu ngốc. Tôi "ham ăn" đến như vậy sao, bỏ nàng một mình thiêm thiếp trong cơn bệnh mà lý do là bỡi tại tôi !

Sau bữa ăn tôi trỡ về phòng thăm nàng, trong phòng vắng vẽ vì hai cô bạn cùng phòng đã đi xem xi nê rồi, chỉ mình nàng vẩn còn nằm trên giường. Tôi bước lại và kéo mền ra, nhẹ nhàng sờ lên trán, nàng đã bớt nóng nhờ mấy viên Panadol của tiếp tân cho hồi chiều. Tôi đến kéo màn cữa sổ một chút, nghe gió biển dịu dàng thổi vào phòng và bước đến ngồi một bên giường, đêm thật yên lặng. Lúc đó tôi thật sự bối rối, một thằng con trai mới lớn ngồi bên giường một người con gái, ngoài kia vắng lặng. Thật sự lúc đó tôi chưa trang bị cho mình bất cứ kinh nghiệm trường đời nào, trong đầu tôi chưa hề vẩn đục bỡi những ân tình trai gái, tôi vô tư lắm. Đột nhiên nàng cựa mình xoay ra, bàn tay khẽ chạm vào bàn tay tôi và nàng vẩn để yên đó. Tôi thấy ngực nàng sau làn vãi mõng nhấp nhô theo hơi thở. Mặt tôi nóng bừng, trống ngực đập thình thịch, còn cái mời gọi nào hơn thế nữa chăng? Chúa ơi, lổi tại tôi mọi đàng...(chưa có chuyện gì "ghê gớm" hết)
Ở đó một lúc lâu thấy nàng vẩn lặng thinh, có vẽ giận vì nàng lại quay mặt vào trong, hỏi gì cũng không nói. Thấy trời cũng đã khuya, tôi đứng lên để quay lại phòng mình sau khi từ giã và nắm nhẹ bàn tay nàng. Tôi không muốn hai cô bạn nàng trỡ về và thấy tôi trong hoàn cãnh nầy, trong cái giờ khuya khoắc nầy ở đây. Có trời mới giãi thích cho họ tin chuyện gì đã xãy ra.

Suốt ngày hôm sau dù đã khá hơn nhưng nàng hình như buồn tôi lắm, chính cái hờ hững đến vô tình đã làm hại tôi. Có lẽ tôi chưa thật sự bước vào yêu, nhưng tôi biết chắc chắn nàng "có cái gì" với tôi.

Sau kỳ thi đó mọi việc vẩn bình thường, đôi lúc nàng ghé vào chổ tôi làm rồi hai đứa cùng ra quán nước ngồi, cũng vẫn cái quán kế bên trường học, quán nước kỷ niệm mà ngày đầu tiên chúng tôi gặp nhau. Tôi hay ghẹo nàng bằng những câu đùa và nghe nàng cười hồn nhiên. Lúc đó tôi lại có dịp nhìn no nê cái má lúm đồng tiền của nàng. Hầu như cô gái nào có má lúm đồng tiền đều thật duyên và đẹp. Tôi thấy mình hạnh phúc nhưng tôi lo âu. Đôi lúc cùng nói chuyện vẩn vơ, những câu chuyện không đoạn kết. Bỡi vì hơn ai hết, tôi biết đời tôi chưa có thể dừng lại ở đây, chưa có thể nếm trái ngọt của hạnh phúc khi kiếp lông bông phiêu bạt vẫn còn dài. Cuộc đời tôi phía trước chỉ mới bắt đầu với một tương lai mờ mịt chưa biết sẽ về đâu.

Image

Đêm trước khi xuống tàu ra đi, tôi đến thăm nàng để nói câu từ giã. Đến trước cỗng nhà nàng tôi nhìn thấy thấp thoáng sau khung cữa sổ là H, một người bạn học chung cũa nàng mà tôi đã nghe nhiều người nói lại là đang theo đuổi nàng ráo riết. Tôi có nghe tiếng nàng cười khúc khích. Tôi thấy qua hàng hoa giấy bên thềm, đôi mắt nàng vẫn rạng rỡ, rạng rỡ như buổi chiều cùng tôi đứng nhìn hoàng hôn lịm chết trên biển Nha Trang ngày nào. Nhưng không biết nàng vui hay buồn. Đứng ngập ngừng một lát nữa muốn vào, nữa muốn không. Tôi nghe tim mình nặng trĩu và tôi quay người bước đi, lặng lẽ.

Chuyến đi đó không thành vì bão ngoài khơi, tôi trỡ về bình an nhưng cơn bão lòng tôi thì đã tan hoang. Những cơn sóng không quật ngã được tôi nhưng những con sóng trong mắt nàng đã xô tôi xa nàng mãi mãi. Nàng vượt thoát trước tôi và nghe nói đã yên bề gia thất với H. bên Úc Đại Lợi.

Đã mười năm trôi qua tôi chưa từng được một lần gặp lại nàng. Mười năm không gặp thì...mười năm nữa, tôi tự nhủ như lời một bài hát nào xa xưa.

Đã hai mươi năm trôi qua, vẩn chưa một lần gặp lại...

Bây giờ ngồi nhớ lại cái ngày hôm ấy, cái đêm tôi và nàng trong căn phòng vắng lặng trên bãi biễn Nha Trang của ngày xưa, tôi mơ màng...phải chi hồi đó mình khôn như bây giờ...


Để nhớ một thời đã xa...



Mười Năm Tình Cũ
Nhạc Trần Quãng Nam
Lệ Thu



Image


........

361869 top -

@Jimmy, Minh hai,
Hai anh úp mở kiểu này gây thắc mắc ghê, chắc phải chịu phạt… mỗi người viết một bài quá! :)

Hôm nào Jimmy giả bộ hết mắc cở, làm gan thử một lần cho cả nhà được nghe “Ký ức tuổi học trò” của Jimmy nha.




@langtu,
Dòng ký ức của langtu cứ như là một câu chuyện tiểu thuyết. Một kết thúc không có hậu, nhưng là một kỷ niệm đẹp. Và vẫn mãi là một kỷ niệm đẹp khi kết thúc như thế!

Có lẽ khi hồi tưởng về chuyện này, langtu sẽ ít nhiều không vui, chúc langtu trôi qua ngày thật an bình nha.

362106 top -

evangeline tham gia "“Ký ức tuổi học trò” bằng những bài thơ xưa cũ (mới lục tìm ra trong ngăn tủ kí ức) để nhớ bạn bè, giảng đường... một thời đã xa của mình.

Ước gì thời gian có thể dừng lại những năm tháng đó, hoặc một lần quay trở lại khoảnh khắc ngày xưa cũ... Thời gian ơi!! Cho tôi hoài niệm...

Image evangeline & ngày xưa còn đi học


Những đoản tình hồng cho Văn Khoa

1
Tháng giêng anh về qua Cường Để
Thấy màu lá xanh như áo em
Thấy quãng đường dài sao bỗng ngắn
Thấy cổng trường Văn xinh quá xinh!

Tháng hai anh về thăm Văn Khoa
Bỗng thấy như xuân nở trong lòng
Thương dáng em gầy xanh xao quá
Và thấy thương trường Văn quá thương!

Tháng ba anh về chờ ngày đi
Giã từ em nhé, hàng cây nắng
Giã từ con đường qua Cường Để
Với dáng ngoan hiền, em Văn Khoa!

Tháng tư anh nằm nhớ Văn Khoa
Nhớ góc sân trường, nhớ hàng cây
Nhớ những buổi trưa giờ tan học
Quán nhỏ bên đường - anh và em!

Tháng năm không về qua Văn Khoa
Thấy nhớ màu xanh, nhớ lá me
Nhớ cổng trường Văn nằm lặng lẽ
Nhớ cả con đường qua Văn Khoa!




2
Văn Khoa giờ vui không em yêu?
Hàng cây năm trước dáng yêu kiều
Có nhìn những mối tình thơ dại
Âu yếm bên nhau những buổi chiều?

Văn Khoa giờ ra sao em yêu?
Con đường Cường Để nắng hơi nhiều
Có làm cho em hồng đôi má?
Hay vẫn ngoan hiền, dáng mỏng manh

Văn Khoa giờ xinh không em yêu?
Hàng me năm trước, lá chưa già?
Vẫn còn xanh mướt như thuở cũ
Hay đã thay màu, đứng chơ vơ...

Văn Khoa giờ thi chưa em yêu?
Nằm đây anh nhớ đến em nhiều
Văn phòng thư viện còn đông đúc?
Như những lần - có anh và em...


3
Văn Khoa chiều nay buồn không em?
Sao anh thấy dường như hàng me gầy
Sao anh thấy con đường như ủ rũ
Sao anh thấy dường như... em xanh xao!

Bây giờ em về chờ ngày thi
Bây giờ anh về chờ ngày đi
Cùng một con đường, nhưng hai lối
Một lối về và một lối đi...



4
Mai anh đi anh có buồn có nhớ
Nhớ người tình yêu dấu, nhớ trường xưa?
Mai anh đi anh có buồn có nhớ
Nhớ người tình yêu dấu, nhớ trường Văn?






P/s: miah ơi, chị tham gia cho vui & không mơ đến giải thưởng gì đâu em ạh! (cười)

362364 top -


Trường Xưa



Ngày đất nước sang trang sử mới, nhỏ đang học lớp 9, ba vừa mới qua đời trước đó hơn một năm, gia đình nhỏ cực kỳ khó khăn, mẹ phải thật vất vả để lo chuyện ăn học hằng ngày cho 8 chị em của nhỏ.

Được sự giúp đỡ của người chú ruột, nhỏ được đưa vào học Trường Kỹ thuật nghiệp vụ (nay là Trường Cao Đẳng Công Thương) ở Thủ Đức. Hồi đó chế độ bao cấp, khi đi học sẽ được hưởng nhu yếu phẩm lương thực và tiền phụ cấp hằng tháng. Đó cũng là một cách nhỏ giảm bớt gánh nặng đang oằn trên vai của mẹ, bởi nhỏ được ăn và ở nội trú trong Trường. Năm ấy nhỏ vừa tròn 16 tuổi...

Lớp nhỏ học là Lớp Dâu Tằm Tơ (chuyên sâu về kỹ thuật trồng dâu, nuôi tằm, ươm tơ và dệt lụa). Trường nằm trong Xí nghiệp Dệt Nhuộm Tô Châu về sau trực thuộc Bộ Công nghiệp nhẹ.
Nhỏ đi học mà không hề biết mình đang định hướng nghề nghiệp thế nào? Chưa được thấy cây dâu và con tằm ra sao? Cũng không tưởng tượng ra được tương lai khi học xong mình sẽ làm gì? Nhỏ chỉ biết đi cùng chú đến Trường, lòng ngổn ngang rất nhiều câu hỏi...

Mọi vật xung quanh nhỏ không hề giống một trường học, bởi Trường đang sơ khai, chỉ vỏn vẹn một lớp học của nhỏ, nghe đâu trước đây là một phòng làm việc của xí nghiệp, được kê hai dãy bàn cho học viên ngồi học.

Từ một cô bé vừa học xong lớp 9, nhỏ được vào học cùng với các anh chị trên 20 tuổi, phần lớn là con em của công nhân viên Xí nghiệp Dệt Tô Châu, họ đã học xong lớp 12 hoặc đang học Đại học, nhưng vì sự thay đổi của thời thế, chưa biết phải đi theo định hướng nào, trường nào, nên quy tụ về ngôi trường này cùng nhỏ. Trong lớp, nhỏ ít tuổi nhất được đặt tên là Nhí, các anh chị lớn cưng chìu và chăm sóc nhỏ khi ở nội trú, mọi sinh hoạt như một gia đình đông anh chị em...

ImageTrường xưa

Hai năm sau, nền giáo dục của đất nước dần đi vào quỹ đạo, Trường được xây dựng thêm cơ sở vật chất, chiêu sinh nhiều ngành nghề cho phù hợp với sự phát triển chung của toàn xã hội. Nhỏ bị vướng vào nguyên tắc là trình độ chưa đủ để theo học tiếp, bởi tiêu chuẩn khi ra trường phải có bằng tốt nghiệp phổ thông trung học. Éo le một điều qua quá trình học, nhỏ đã theo kịp các anh chị lớn, nhưng lại chưa học xong trung học phổ thông.
Nhỏ được ưu ái mời lên phòng giáo vụ với một tờ giấy cam kết là sau 2 năm nữa, khi kết thúc và ra trường, nhỏ phải có bằng tốt nghiệp cấp 3 thì mới được làm đồ án tốt nghiệp.

Mọi việc bỗng trở nên khó khăn và thật gian nan bởi nhỏ đang ở nội trú. Hằng tuần nhỏ lại phải lội bộ hơn 1 km từ Trường ra ngã tư Bình Thái, đón xe bus về Sài Gòn ba buổi để theo học lớp Bổ túc văn hóa ở trường Dân chính cấp 3 (nằm trong khuôn viên trường Lê Quý Đôn Quận 3).
Đã có những lúc mệt mỏi quá, nhỏ định bỏ cuộc giữa chừng nhưng rồi nhỏ lại phải cố gắng để vượt qua.

Lại thêm một trở ngại tiếp theo là trong 2 năm, nhỏ không thể hoàn thành ba lớp cuối cấp 3. Vậy là, nhỏ làm đơn trình bày hoàn cảnh và được sự quan tâm giải quyết. Tuy nhiên, nhỏ phải trải qua kỳ thi thử trình độ, nếu hai môn văn và toán đạt trên 8 điểm, nhỏ mới được đặc cách học nhảy một lớp.

Bằng sự cố gắng học của bản thân, hơn nữa bên cạnh nhỏ lúc ấy có một nguồn động lực về tinh thần rất lớn, đó là Xưa! Có hôm, Xưa đã đạp xe đạp đòn dông từ Sài Gòn về Thủ Đức, chỉ để đưa nhỏ từ Trường này về Trường kia cho kịp giờ đi học. Bất kể con đường xa lộ từ Sài Gòn đến Thủ Đức xa tít tắp, gió thổi ngược chiều...

Kỳ thi tốt nghiệp cấp 3 cũng là lúc nhỏ phải viết đồ án Dâu Tằm Tơ. Dù Xưa cũng đang bận rộn với việc học, nhưng vẫn hướng dẫn trang trí đồ án tốt nghiệp cho nhỏ, Xưa đã động viên nhỏ hãy cố gắng! Kết quả nhỏ đã đạt được cùng lúc hai bằng tốt nghiệp của hai Trường.


Bốn năm học với rất nhiều kỷ niệm của nhỏ ấy vậy mà cũng trôi qua trong bối cảnh lịch sử khó khăn nói chung của đất nước...
Nhỏ ra Trường, không làm việc đúng ngành nghề mình đã học, bởi có rất nhiều lý do khách quan và chủ quan. Thế nhưng, ký ức về những năm tháng học ở Trường xưa vẫn không hề phai mờ, bởi nơi đó đánh dấu những khó khăn vất vả, những trải nghiệm của cuộc sống vừa học văn hoá vừa học nghề, vừa làm quen với công việc trồng dâu, nuôi tằm, ươm tơ và dệt lụa cùng những năm tháng rời xa gia đình sống cùng tập thể.
Đó cũng là hành trang đáng trân trọng khi nhỏ bước vào đời, dù phải bôn ba với nhiều công việc khó khăn vất vả về sau, nhỏ vẫn tự tin và vượt qua được tất cả, bởi nhỏ đã có một quá trình gian nan thử thách.
Ký ức ấy cũng đã khắc sâu trong lòng nhỏ một Xưa, Xưa của ngày xưa...


Hơn 30 năm trôi qua, đôi lúc nhỏ chợt nghĩ nếu những năm tháng ấy nhỏ không học ở Trường xưa, không tình cờ gặp được Xưa. Chắc gì nhỏ có được rất nhiều kỷ niệm vô giá, đáng để nhớ của một thời...


Thời đã xa... rất xa!

phuong60
05/08/2011





---------------

Image

Như Vẫn Còn Đây
Trình bày: Hiền Thục





-------------------
Thân gởi "Ký ức tuổi học trò" một chút nhớ... chuyện xưa.
Chúc các bạn cùng gia đình vui khoẻ, mỗi ngày
. :)

362418 top -
Xin gởi vài tấm hình đến các anh chị để lấy cảm hứng viết... ký ức học trò nha! hi hi:))

Image

Image

Image

Image

Image

Image

Image

Liên khúc Tuổi học trò - Tường củ tình xưa


362448 top -

@miah, Misaton đang ngờ ong nặng. Phen này giấc mơ bút chì vàng thành "giấc mơ chapi" rồi chị miah à.

362759 top -

@evangline,
Ký ức tuổi học trò của chị thật nhẹ nhàng và lãng đãng!
Em đang tìm trong “Những đoản tình hồng cho Văn khoa” đâu là bóng dáng của… :)



@phuong60,
Ký ức ấy cũng đã khắc sâu trong lòng nhỏ một Xưa, Xưa của ngày xưa...
Xưa đâu rùi? Hihi.



@tomry,
Bài tham gia chỉ có hình không có chữ, tomry thiếu nợ nha. :)



@Misaton thân mến,
miah rất thông cảm cho nỗi niềm của Misaton. Ký ức thì lúc nào đầy lưu luyến trong lòng, nhưng viết ra, rồi lại cùng chia sẻ với mọi người thì không dễ ha!
Misaton ơi, nếu khó như vậy một bài viết không được, thì… viết hai bài nha. Hong chịu nữa là tăng lên 3 bài áh. :)

362821 top -
Kết quả cuộc thi Viết về Ký ức Tuổi Học Trò
1, 2, 3, 4, 5 ... 16

Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Update
PayPal về email:
[email protected]


Chi phiếu gửi về:
Jimmy Ton
4369 46 St.
San Diego, CA 92115



Việt Nam chuyển tới:
Phạm Thị Tuyết Phượng
Số tài khoản: 4973099
ACB Châu Văn Liêm, TPHCM



Ý kiến về Quỹ VietDitru

Image
Image




Bảng Tổng Kết
Giải Được Yêu Thích

. Chỉ được bầu 1 lần
. Được chọn tối đa 5 bài
. Không cần thiết theo thứ tự.

---------------------------------------

1. Kỷ Niệm Thời Thơ Ấu (3)
2. Mười Năm Không Gặp (7)
3. Những đoản tình hồng
4. Trường Xưa
5. Chiều Trên Biển (4)
6. Mùi ơi! (5)
7. Những kí ức...
8. Phượng Trong Tôi (1)
9. Chấm, phẩy (1)
10. Ký ức tuổi học trò
11. Tuổi cắp sách đến trường (1)
12. Một trận nhớ đời
13. Bài thơ bị bỏ quên
14. MIỀN THƠ ẤU
15. Lá Thu Xưa (1)
16. Cám ơn Thầy (2)
17. Nhát… gái (1)
18. Tôi, ngày xưa đó (1)
19. Hứ (3)
20. Khúc mưa (1)
21. Lá thư tình đầu tiên
22. Mùa thu tình yêu (11)
23. Một ngày cũng là thầy


Chung Kết Cây Bút Vàng VDT 2011
Thắc mắc tổng quát?
--------------------------------------
1. Cám ơn Thầy
2. Chiều Trên Biển
3. Mùi ơi!
4. Phượng Trong Tôi
5. Trường Xưa
--------------------------------------

Kết quả cuộc thi Ký ức Tuổi Học Trò
Cây Bút Vàng VDT 2011


cập nhật: 15-11-2011