.
Chuyện Hoa Giấy (muoichanh)
1 ... 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39 ... 67 - bottom

muoihanh ơi, cô thấy BLTC đã giúp lanhuong cách sắp xếp thư mục rất là đẹp mắt ở cột trái.

Hình như MC chưa lên tiếng nhờ...


JimmyTran đã nói:

Silence is golden.
BUT
The squeaky wheel gets the grease.

Im lặng là vàng.

NHƯNG

Con có khóc mẹ mới cho bú.


360207 top -

@tantan,

Lâu ghê mới thấy tantan đó nhen, đi đâu mà mất tiêu hà.
Cám ơn tantan nhớ đến muoichanh nhen, chúc tantan cuối tuần có nhiều điều thú vị & vui vẻ.



@Cô Phương,

Dzạ cám ơn cô nhiều, nhưng làm được bên cột trái phải mất nhiều thời gian lắm, mà anh admin & BLTC không có nhiều thời gian rảnh nên con thấy vậy cũng không muốn làm phiền các anh ấy.

Con thấy cũng không sao cô, con làm vậy là tại con có mấy cô em gái quen biết trên VDT, phàn nàn do lười đi từ đầu trang để tìm, nên con "tiếp tay" để mấy em gái phát huy "tánh lười". :)

Trên cô có mưa không, sài gòn mưa từ chiều tới giờ nên ẩm ướt, con lười quá nên chưa ăn gì luôn nè.

Anh JimmyTran nói câu nói đó, con cũng phải mất mấy chục phút ngồi thừ ra suy nghĩ đến ngụ ý. Giờ thì hĩu, hĩu... :))

360219 top -
Chuyện Gì Đến Sẽ Đến
Trình Bày: Trường Sơn




Con Nhện Và Đức Phật
(Tâm Thiền)

Có câu chuyện về nhện được chuyển kiếp thành người trải qua vô thường, mất, còn, có, không - mới liễu ngộ được cái quý nhất trên đời như sau:

Con nhện giăng tơ trên một cành cây trước cửa Phật, một lần Phật đi ngang nhìn thấy mới hỏi con nhện "Theo ngươi thì cái gì quý giá nhất trên đời". Với chút tuệ căn sau một ngàn năm nghe kinh phật, con nhện trả lời: "Đó là thứ không có được và thứ đã mất đi".

Phật gật đầu, đi khỏi. Một ngàn năm sau, Phật lại đến hỏi con nhện: "Ngươi nghĩ thế nào về câu hỏi của ta".

Trải qua một ngàn năm, ngày ngày nhìn thấy bao nhiêu người đến dâng hương cầu nguyện, bao nhiêu lời cầu nguyện là bấy nhiêu ước muốn của con người. Con nhện trả lời "Đó là thứ không có được và thứ đã mất đi". Phật lại gật đầu rồi đi khỏi.

Image

Trong một ngàn năm sau đó, có một hôm một làn gió mang hạt sương nhỏ đến đọng trên mạng nhện, con nhện nhìn ngắm giọt sương long lanh, lòng cảm thấy vui thích. Nó chưa bao giờ thấy vui sướng như vậy trong suốt ba ngàn năm qua. Nhưng rồi gió lại thổi đến, mang giọt sương đi mất, nhện cảm thấy đau khổ, mất mát và cô đơn.

Lúc này Phật lại đến và vẫn với câu hỏi ngày xưa, lần này nhện quả quyết trả lời "Đó là thứ không có được và thứ đã mất đi". Lần này Phật không gật đầu mà lại nói với nhện "Vậy ta sẽ cho ngươi một lần sống kiếp người".

Và thế, nhện đầu thai thành con gái của Tể Tướng, xinh đẹp, duyên dáng, bố mẹ đặt tên cho nàng là Châu Nhi. Một hôm, nhà vua quyết định mở tiệc mừng công chúa Trường Phong vừa tuổi trăng tròn ở vườn ngự uyển. Rất nhiều người được mời tới yến tiệc, trong đó có Châu Nhi. Tân khoa Trạng Nguyên Cam Lộc trổ tài cầm kì thi hoạ khiến mọi người đều thán phục. Nàng Châu Nhi cảm thấy đây thực sự là lương duyên mà Phật đã mang đến cho nàng.

Qua vài ngày, tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên miếu lễ Phật, cũng lúc Cam Lộc đưa mẹ tới miếu. Sau khi lễ Phật, hai vị mẫu thân ngồi nói chuyện. Châu Nhi và Cam Lộc cũng cùng nhau hàn huyên tâm sự, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng nàng đã có thể ở bên người nàng yêu, nhưng Cam Lộc dường như quá khách sáo.

Châu Nhi về nhà, nghĩ Phật đã an bài mối nhân duyên này, vì sao Cam Lộc lại không hề có cảm tình với nàng? Vài ngày sau, vua có chiếu ban cho Trạng Nguyên Cam Lộc sánh duyên cùng công chúa Trường Phong, còn Châu Nhi thì được sánh duyên với thái tử Chi Thụ. Tin như sấm động trời quang, nàng không hiểu vì sao Phật lại tàn nhẫn với nàng như thế.

Châu Nhi bỏ ăn uống, nằm nhắm mắt nghĩ ngợi đau đớn, vài ngày sau linh hồn nàng sắp thoát khỏi thân xác, sinh mệnh thoi thóp. Thái tử Chi Thụ biết tin, vội vàng tới, phục xuống bên giường: "Hôm đó, trong những cô gái giữa bữa tiệc sau vườn thượng uyển, ta vừa gặp nàng đã thấy yêu thương, ta đã khốn khổ cầu xin phụ vương để cha ta cho phép cưới nàng. Nếu như nàng chết, thì ta còn sống làm chi". Rồi Chi Thụ rút gươm tự sát.

Image

Và giây khắc ấy Phật xuất hiện, Phật nói với linh hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi: "Nhện, ngươi đã từng nghĩ ra, giọt sương (Cam Lộc) là do ai mang đến bên ngươi chăng? Là gió (Trường Phong) mang tới đấy, rồi gió lại mang nó đi. Cam Lộc thuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là một khúc nhạc ngắn ngủi thêm vào sinh mệnh ngươi mà thôi. Còn thái tử Chi Thụ chính là cái cây nhỏ trước cửa Phật, anh ta đã ngắm ngươi ba ngàn năm, yêu ngươi ba ngàn năm, nhưng ngươi chưa hề cúi xuống nhìn anh ta. Nhện, ta lại đến hỏi ngươi, thế gian này cái gì là quý giá nhất?"

Nhện biết được sự thật, chợt tỉnh ngộ, nàng nói với Phật: "Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!"

Vừa nói xong, Phật đã đi mất, linh hồn Châu Nhi quay lại thân xác, mở mắt ra, thấy thái tử Chi Thụ định tự sát, nàng vội đỡ lấy thanh kiếm...

Thứ không có được và thứ đã mất đi có phải là điều quý nhất.

Vì vậy khi trong một kiếp làm người, nếm trải mùi vị khao khát yêu thương mà không được toại nguyện nhện mới thức tỉnh. Trước nay mãi chạy theo mong cầu cao xa bên ngoài, còn tầm thường kề bên hằng ngày vẫn hiện diện ngay trước mặt lại không để tâm đến. Hiện thời nắm giữ, từng giây trôi qua biết từng giây trôi qua, từng ý nghĩ vụt qua trong đầu biết ý nghĩ chỉ vụt qua, tăng trưởng rồi hoại diệt, không chấp biết cái không, không chấp vào không để thật thấy mọi vật chỉ huyễn hóa, tạm bợ, ngay đến kho chứa trống không kia cũng tạm bợ, đập tan luôn kho chứa thì hiển hiện cái quý nhất trên đời.


----------------
Tham khảo: sưu tầm từ internet – Không rõ tác giả.


360268 top -

@ muoichanh: Mùa mưa bão đến thì chỗ nào cũng cảnh sụt sùi như nhau mà, híc.

Câu chuyện Con Nhện Và Đức Phật này cô đã đọc bên Gia đình Phật Tử do vinhlong86 post, giờ đọc lại vẫn thấy hay ghê.

HoaGiay vô nhà Hoa giấy. Lí thú ghê! :)

360296 top -

@Cô Phương,

HoaGiay vô nhà Hoa giấy. Lí thú ghê!


:)
Con cũng thích truyện nầy đó cô.

360318 top -
@muoichanh,
Lâu quá mới ghé thăm em, bữa chị đọc bên nhà admin thấy em nói dạo này em vui vẻ. Nên chị ghé nhà em: chúc em luôn luôn vui vẻ, may mắn.

360476 top -

@Chị Hoa1971,


Em cám ơn chị nhiều lắm, lâu rồi em mới thấy chị đó. Chị khỏe không?

Em vui vẻ vì em có thể ngủ sớm, thức dậy sớm đó chị. Việc nầy lâu lắm rồi em đã không làm được mặc dù rất đơn giản. Em cũng chúc chị nhiều thú vị những ngày cuối tuần nầy.

360512 top -

@MuoiChanh, không gì là không thể đúng hôn MC?

Chúc MC luôn vui!

360522 top -
@Misaton,

Đúng rồi, không gì là không thể.

Nhưng nhiều khi cái được rồi thì không muốn nửa. Cái không muốn thì cứ đến. Thôi thì cứ phải "đợi mà xem" vậy. Vì đã nói "không gì là không thể" mà, đúng không?

360539 top -
@muoichanh,
Cám ơn em nhiều! chị khoẻ. Chị vẫn lên VDT hàng ngày mà chủ yếu ghé C@fe MUSIC và farming, xong là chị out.

Thời gian trước chị cũng bị mất ngủ, cố gắng ru giấc ngủ mà mắt cứ thao láo, do vậy chị đành siêng đi tập YOGA để ru giấc ngủ lại.

360560 top -

Chuyện Một Loài Hoa Dại


Hoạn nạn biết chân tình

Ngày lại ngày qua đi, anh thật sự là một người biết lắng nghe, chia sẻ với cô về mọi chuyện, nếu mất luôn người bạn nầy thì khá luyến tiếc. Cũng phải thú nhận rằng chuyện vừa qua là một vết thương quá lớn nên cô không thể quên trong một sớm, một chiều mà dễ dàng tiếp tục bắt đầu cuộc sống mới.

Có lẽ thời gian cho người ta mọi thứ nhưng lấy đi cũng nhiều, không một ai ngăn được bước chân của thời gian. Thời gian vừa qua đã lấy mất đi tình yêu thuở trước của cô dành cho anh - cho chồng, thế nên trong lòng của cô vẫn còn một khoảng cách vô hình, anh giúp cô vượt qua tất cả những nỗi đau, do chuyện ngày xưa tuổi còn trẻ dại khờ, do hiểu lầm mà để mất nhau, bây giờ nghĩ lại cả hai cũng thật hối tiếc. Nên bây giờ hai đứa đã phải rất thận trọng kẻo tình cũ chẳng đi đến đâu mà có khi tình bạn hiện tại lại tan vỡ cũng nên.

"Tiền bạc nên phân minh, ái tình thì dứt khoát".

ImageDo trẻ con nên nông nổi, dại khờ.

Ngày anh tạm biệt, anh mang theo nụ cười của cô với cái siết nhẹ trên tay.

Còn cô nhận thấy bản thân đã thật sự thay đổi, cô không còn là người hay buồn, hay khóc nữa. Cô hằn học, hoài nghi hơn, quyết liệt và dữ dằn hơn. Chuyện không vừa ý, cô sẵn sàng quát mắng không thương tiếc.

Suốt thời gian từ ngày cô quyết cắt đứt mọi liên lạc, hờ hững với đơn xin đơn phương ly hôn, chồng điên cuồng "tầm nã" cô bằng mọi cách. Cô cũng chẳng dại gì mà xuất hiện. Không điện thoại reng rầm rầm suốt ngày gây phiền đến từng thành viên trong gia đình, thì cũng là những chuyến viếng thăm đột xuất từ sếp. Oãi!

Không khí gia đình lúc nào cũng đặt quánh, ngạt thở. Cô bất chấp quay về làm thủ tục đổi tất cả đường dây liên lạc, từng số điện thoại cho từng thành viên trong gia đình. Với lời hứa sẽ tìm dịp "tẩy não" chồng và cả sếp.

Với sếp cô không cần phải nói nhiều, chỉ cần viết một cái email nói cám ơn sếp, sau bao nhiêu năm vẫn nhớ tới cô. Tuy giờ cô đã ly dị, nhưng cô đã có người khác, mong sếp nghĩ lại. Cô còn hứa sẽ đến nhà viếng thăm từng thành viên của công ty và gia đình dòng họ sếp, từng khách hàng của sếp mà cô đã từng gặp qua, sẵn dịp đó cô cũng sẽ hãnh diện "khoe" tình yêu nồng nàn, điên cuồng của sếp dành cho cô. Việc cô làm tạm thời cũng khiến sếp ngán ngại, do vậy nên gia đình cô cũng tạm yên bình. Cô dặn dò từng người, nếu như có ai tìm cứ nói gia đình không còn quan tâm tới cô.

ImageTrong khoảnh khắc yên bình, cô hứa sẽ "tẩy não" cả chồng & sếp.

Thuê nhà, mọi thứ bắt đầu lại từ con số không. Cô vật lộn gầy dựng lại xây từng viên gạch niềm tin & hy vọng, tuy vậy để làm lại từ đầu đâu phải dễ. Đành chấp nhận thực tế dù cảm giác luôn trống trải và chênh vênh, từ lâu quen với việc có ai đó cùng chia sẻ vui buồn, khó khăn, thì giờ đây chỉ còn lại một mình, tất cả mọi thứ đã xảy ra giờ như cơn sóng trong lòng âm thầm nổi lên bất chợt, để rồi cô luôn phải hít thở thật sâu với niềm an ủi chính mình phải sống cho bản thân và phải cố mà bước tiếp.

Một ngày, nhận nhiệm vụ phải đến khảo sát những mặt hàng ký gửi tại các siêu thị, cô lủi thủi đi lanh quanh nhìn ngó. Cái kều nhẹ trên vai làm cô thảng thốt, sếp đứng nhìn cô với nụ cười nửa bí hiểm, nửa như muốn ăn tươi, nuốt sống cô.

Đáp lại cô chỉ khẽ nhếch nụ cười ngạc nhiên lẩn khinh bỉ, bực dọc. Cô to tiếng để chế ngự tiếng đập thình thịch của trái tim cô: "Cái gì, chuyện gì?"

(còn tiếp)



Đi ăn cơm, huhu... đói bụng quá

360872 top -
Trời ơi, cái pà chị Muoichanh này, hễ cứ đến lúc gay cấn là đói bụng là sao, ghét quá chị quá đi huhuhuhuhu

361087 top -

@thaoctn,

Đói bụng thiệt đó mà chị 2, từ sáng tới hơn 3h chiều chưa có gì bỏ bụng, tay còn run rẩy, nói chi tới đầu óc. Hức.

:)
"Cố tình trồng hoa, hoa không nở. Vô tình trong liễu, liễu che mưa".

:)))))

361153 top -

@MuoiChanh, sau cơn mưa trời lại sáng
.

Hẹn gặp MC giữa sài gòn để đi "hot" ngày không xa.

361180 top -

Phim Yêu Thích Nhất
(Khi vui coi phim khác, khi buồn thì coi đi coi lại 100 lần không chán)

. CUNG TỎA TÂM NGỌC


Diễn Viên Thích Nhất
ImagePhim Cung Tỏa Tâm Ngọc

362176 top -
Chuyện Hoa Giấy (muoichanh)
1 ... 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39 ... 67


Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
ImageWho am I?
Who am I before I was born? Who am I after I was born?



*-**-*-**-*-**-*-**-**
TRUYỆN

Tiểu Thuyết Hoa Giấy
Image

Chuyện Loài Hoa Dại
Image

. Em Tôi
. Buồn!


**-**-**-**-**-**-**-**
THƠ

. Bài Thơ Thứ Nhất
. Bài Thơ Cuối Cùng

Image
Nếu bạn không thể là mặt trời - thì hãy đừng là đám mây.

Image
Image
Yêu thương còn lắm trên đời
Đang chờ, đang đợi khi người bước đi


Image
Image
Hãy mơ những gì bạn muốn
Đi đến nơi nào mà bạn thích.

Image
PayPal về email:
thuquy@vietditru.com


Chi phiếu gửi về:
Hai Nguyen
23 South 24th Street
San Jose, CA 95116



Việt Nam chuyển tới:
Phạm Thị Tuyết Phượng
Số tài khoản: 4973099
ACB Châu Văn Liêm, TPHCM


Ý kiến về Quỹ VietDitru

ImageRomantic Piano Radio


none