.
Bỗng có một hôm... - lanhuongbm
1 ... 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27 ... 61 - bottom

Nhìn cảnh áo dài chơi đùa, mình nhớ hồi học Trung học Đệ nhất cấp (Cấp II), đã phải mặc áo dài. Học trường tư nên bàn ghế rất đẹp (ở vào thập niên 70 nhưng bàn chỉ 2 người ngồi và có ghế dựa. Sau năm 1972 thì cho cả bọn con trai học chung chứ không còn phân chia trường Nam và trường Nữ).

Sợ nhất là bị bọn con trai ngồi sau hay cột 2 tà áo dài lại với nhau.
Lúc ra chơi mà không chú ý, 2 người đi hai ngả thì sẽ nghe tiếng: Roẹt!
(Híc, 2 khổ chủ lúc đó chỉ có khóc vì xấu hổ mà thôi.)

343449 top -

Bỗng có một hôm...

(Tiếp theo)

- Em hãy thử thí nghiệm xem, lớp đang ồn đó, em gọi tên Thịnh đi. Gọi lớn lên : Thịnh !


Lúc bấy giờ Thịnh đang huyên thuyên cười nói, nghe tên mình, cậu ta hốt hoảng quay lại ngồi im.

Thầy bắt Nàng lập lại. Hàng chục cặp mắt đổ dồn về phía Nàng. Chẳng dám nhìn ai, Nàng gọi lớn:-

- Thịnh !
- Có thế chứ. Mà này, mỗi khi gọi thì phải đánh dấu vào chứ, dặn rồi mà...

Nàng lặng lẽ lấy giấy bút ra ghi tên Thịnh vào.

Cứ thế, ngày này qua ngày khác, Nàng làm công việc thầy giao. Đôi khi, lớp ồn lên Nàng hét không ai nghe. Mấy chục cái miệng cùng mở ra một lúc. Gọi ai bây giờ?

Câu hỏi đó từ từ lớn lên, lớn lên mãi...Rồi những vụ thưa kiện nổ ra giữa các học sinh :

- Thưa thầy, nhiều bạn nói cùng một lúc, tại sao không gọi tên những người bạn đó nữa, mà chỉ gọi có mình em?
- Bạn lớp trưởng không công bằng. Người nào bạn ấy thân thì không gọi, còn bạn ấy ghét ai thì cứ nhè người đó ra mà gọi mãi...

Sư thật là các bạn ấy nói đúng. Nhiều người cùng nói, mà chỉ có một người gọi tên thì chắc chắn sự khiếm khuyết có xảy ra. Chuyện thường tình đương nhiên ghét ai phá phách quá mức thì gọi người đó, còn bạn hiền thì sợ bạn giận, không kêu tên bạn là lẽ đương nhiên.

Cuối tuần đó, chỉ có hai bạn tên Nhật và Thống là hai bạn phá nhất lớp bị Nàng ghi tên ba lần. Nàng hơi bối rối về tổng kết này vì Nàng sợ sau khi xem kết quả, thầy sẽ nghi ngờ Nàng vì sao điểm sổ đầu bài kém mà chỉ có hai bạn bị ghi 3 lần.

Số là các bạn nào bị ghi đến hai lần thì sợ hinh phạt của Thầy nên im lặng. Đặc biệt là các bạn chỉ nói chuyện khi Nàng không quan sát đến các bạn đó. Thật là đủ kiểu, đủ cách. Cho nên Nàng chỉ có hai bạn để báo cáo với Thầy.

Thầy quyết định phạt thật nặng, cho mời phụ huynh đến.
Lúc ấy, vào giờ ôn thi môn Vật Lý, thầy chủ nhiệm nhất thiết bảo Thống ôm cặp ra về cho đến khi nào có phụ huynh đến mới thôi.

Thầy Lý chặn Thống lại:-

- Sao em về, em biết hôm nay ôn thi mà.
- Thưa thầy, tại vì thầy chủ nhiệm đuổi em về.

- Em làm sao mà dữ vậy?
- Tại bạn lớp trưởng kêu tên em tới ba lần trong tuần mà em vẫn tiếp tục nói chuyện nên thầy bắt mời phụ huynh lên.

- Chỉ có vậy thôi sao?
- Dạ, lớp cũng nhiều bạn nói chuyện lắm, mà bạn ấy không kêu, mà chỉ kêu...

Nói đến đây, một giọt mắt nóng hổi to tròn lăn dài trên đôi gò má bướng bỉnh của Thống. Ánh mắt Thống vừa ánh lên vẻ gì như nửa căm hờn, nửa tủi nhục.

Suốt bao nhiêu năm trời học chung với Thống, những lần Thống nghịch phá, cô chủ nhiệm cầm cây thước vừa to, vừa dài đánh Thống, rồi có lúc an ủi, có lúc la mắng...đủ kiểu ngọt có, đắng có, nhưng chưa bao giờ Thống tỏ ra khuất phục, tỏ ra đau khổ...

Vậy mà hôm nay Thống khóc.
Một sự kiện lạ đối với lớp Nàng và nguyên nhân gây ra kết cục này có Nàng trong đó.

- Thôi, em đi đi...

Chờ Thống khuất dạng, thầy Lý mới nhẹ nhàng:-

- Tôi khuyên các em đánh giá cho đúng nhé.

Dĩ nhiên lời nói đó giành cho cả lớp, nhưng chủ yếu là cho Nàng. Nàng cũng buồn lòng. Ra về, bạn nam thấy vậy, bảo Nàng:-

- Này, bạn đừng ngại gì hết, thấy ai nói chuyện cứ ghi vào, đừng để mọi người nói mình bất công nữa.

Lần này, Nàng nghe lời bạn nam nói. Nàng làm như vậy trong ngày hôm sau và những ngày hôm sau nữa. Hễ ai nói chuyện là Nàng kêu tên và ghi vào. Cho tới tuần sau, khi báo cáo lên những cặp thường hay nói chuyện, cần tách ra ngồi riêng, Thầy chủ nhiệm quyết định tách Kim Anh và Bích Lan, Trúc với Tuyền. Thế nhưng các bạn ấy lại khóc lóc, phát biểu um sùm lên đưa Thầy vào tình huống khó xử. Cuối cùng, Thầy dứt khoát tách Kim Anh với Bích Lan ra.

343485 top -

Bỗng có một hôm...

(Tiếp theo)

Cuối cùng, thầy dứt khoát tách Kim Anh với Bích Lan ra.


Vừa vặn giờ ra về được báo hiệu bởi một hồi trống. Hồi trống vô tình vang lên gỡ bao rối rắm. Cuộc tranh cãi ngừng lại nhường cho những tiếng ồn ào tự do vang lên.

Thường thì có điều gì bực bội trong buổi học, học sinh hay ở lại bàn tán. Những giọt nước mắt vẫn chưa ngừng rơi và nghĩa là câu chuyện vẫn chưa kết thúc.

Nàng băn khoăn nhớ lại những sự kiện đã qua...

Mỗi tuần, Ban Giám Hiệu yêu cầu đưa lên danh sách các bạn phá phách nhất trong tuần và vài bạn tốt để được tuyên dương. Dùng từ vài thì cũng không được chính xác lắm vì lớp Nàng thường đưa một cá nhân tốt và một cá nhân xấu mà thôi.

Đúng vào lúc lớp xôn xao về quyết định đổi chổ của Thầy thì có một bàn tay giơ lên xin phát biểu. Ai mà có ý kiến trong lúc này thì thật là đúng, nên Thầy không ngần ngại gì mà không cho phát biểu.

Với vẻ tự tin pha chút ẩn ý, Trúc nói rành rọt, tuy nhỏ nhưng từng lời, từng chữ ai cũng nghe thấy !

- Thưa thầy, theo em tuần này bạn lớp trưởng của chúng ta làm tốt công tác của thầy giao, mà lại không vi phạm nội quy của nhà trường vậy em đề nghị thầy tuyên dương bạn ấy !

Nàng giật mình, tại sao Trúc lại nói thế. Thầy mỉm cười hỏi lại, nửa đùa, nửa thật:-

- Em phát hiện từ lòng em hay có ẩn ý gì không?

Cả lớp ồ lên cười, vài bạn chỉ hơi nhếch miệng nghe tiếp câu trả lời của Trúc:-
- Ai lại như thế, thưa Thầy.

- Thế thì đúng.
Ngước mắt nhìn tôi, Thầy nói: Tự em hãy ghi vào giấy và nộp văn phòng nhé.

Không, Nàng đã không làm như thế. Đã bao lần Nàng ghi tên các bạn tốt và chưa tốt vào mảnh giấy để nộp văn phòng, nhưng tự tay đánh giá mình tốt vào giấy trong khi đã gây ra nỗi buồn phiền của các bạn như thế.

Không riêng gì Nàng, cả lớp và thầy chủ nhiệm cũng thấy là ý tuyên dương của Trúc chỉ là một phút giận dỗi với Nảng mà thôi. Không thể nhân cơ hội này mà ghi tên mình vào được. Nàng tự nhủ.

Giá có một lúc nào đó, các bạn gặp trường hợp như Nàng thì các bạn nghĩ sao. Riêng Nàng đã không ghi tên Nàng vào... Lời của Trúc cứ văng vẳng bên tai Nàng. Cuộc tranh luận của Kim Anh, Bích Lan, Trúc, Tuyền, Thuỷ...vẫn cứ tiếp diễn kéo Nàng về thực tại. Nàng nhẹ nhàng đến bên các bạn :-

- Chúng ta về thôi.
Bích Lan hậm hực:-

- Thầy phân xử chẳng công bằng, mà cậu ghi cũng chẳng đúng.
- Tớ ghi sao mà không đúng?

Một sự im lặng kéo dài. Nàng băn khoăn trên đường ra về.

- Bích Lan, cậu thấy tớ có gì đáng trách trong chuyện này chăng? Từ lâu tớ vẫn tôn trọng nhận xét của cậu, hãy nói đi.
- Thì cậu sai chỗ nào, tự cậu cũng phải biết chứ! Cần gì phải đợi người khác.

- Bích Lan !
- Cái gì?

- Lẽ nào..., không nếu cậu không muốn, tớ cũng không ép.

Bích Lan nhún vai rẽ sang trái tiếp tục về nhà. Chỉ còn Nàng với Trúc đi tiếp quãng đường còn lại. Một sự im lặng đè nặng trên hai đứa. Nàng thở dài nhớ đến những buổi hai đứa huyên thuyên trò chuyện về bao nhiêu là đề tài, bao nhiêu là sự việc. Nhưng hôm nay, tất cả chỉ có ánh nắng gắt gao rọi xuống lòng đường, dòng người vô tình vẫn qua lại chẳng lưu tâm đến hai đứa học trò ra về với gương mặt không thể diễn tả được. Hai cái bóng đi bên nhau nhưng tâm hồn thì có một khoảng các tưởng chừng như vô bờ bến. Tới hẻm, Trúc buông một câu hờ hững:-

- Tớ về.
- Ừ.

Quái lạ, cái cặp hôm nay sao mà nó nặng nề thế? Nàng tự hỏi lòng, nếu một người ở trong một tập thể mà ai cũng quay lưng lại với người đó thì họ sẽ ra sao? Nàng tự xét lại chính mình, điều mà Nàng sợ nhất thì nay đã xảy đến: Bạn bè mất cả. Tiếng bạn nam nói rõ mồn một:-

- Cậu làm như vậy, tụi nó ghét bạn lắm đó. Cậu không thể nghe hết những gì mà tụi nó nói đâu.

Phải, may mà chỉ nghe Bích Lan, nghe Trúc nói mà Nàng cảm thấy khổ rồi, còn biết bao nhiêu người ghét Nàng mà không nói ra nữa. Thầy ơi, Thầy có biết chăng nổi buồn này?

Hễ không kêu tên thì người ta nói không công bằng, hể kêu tên thì lại giận. Thế mới biết đời phức tạp đến dường nào. Và Nàng đã đi đến quyết định, xin Thầy trở lại ngồi chổ cũ.

Tối hôm đó, Nàng cùng bạn nam, Thuỷ cùng đến nhà Thầy. Nàng đã nói những gì, bây giờ Nàng không nhớ hết nhưng Nàng chỉ nhớ một điều là giọng Nàng lạt hẳn đi. Các bạn cứ tưởng Nàng sắp khóc. Nhưng không, Nàng không khóc.

Có lẽ cảm thông với Nàng, thầy đồng ý cho Nàng trở về chổ cũ.

Ngày hôm sau, khi biết Nảng trở về vị trí cũ, mối ác cảm mà các bạn giành cho Nàng bỗng tan đâu mất. Điều đó làm cho Nàng không khỏi ngạc nhiên và sung sướng. Nàng không hỏi và cũng không tìm hiểu vì sao. Nàng nghĩ rằng các bạn không muốn Nàng làm việc đó, chỉ có thế thôi.

343530 top -



Liên hoan

lanhuongbm

Thắm thoát mà ngày Tết đã gần kề. Theo như mọi năm, thì Tết đến sẽ mang bao niềm vui mới, bao nhiêu cái may mắn. Vậy mà Tết năm ấy đã để lại cho Nàng những nét khó quên...

Những ngày gần cuối năm cũng là lúc kết thúc học kỳ I. Lớp Nàng ai cũng muốn tổ chức một buổi liên hoan. Nàng cũng có ý định ấy nhưng vấn đề ở chổ thầy có chấp nhận hay không chứ. Nàng đến tìm thầy trình bày mọi việc.

Thầy chậm rãi:-
- Theo thầy, khi lớp ngoan thì chúng ta vui chơi mới thoải mái. Nhưng nếu các em muốn thì Thầy cũng đồng ý. Thẩy muốn buổi liên hoan phải gọn nhẹ. Ví dụ như mỗi bạn đem vài cái bánh, cái kẹo cho mình, cho bạn, vậy vừa vui lại vừa đỡ tốn.
- Thưa thầy, em thấy quyên tiền lại dễ hơn.

- Em định mỗi người đóng bao nhiêu. Chừng 5 hay 3 đồng gì đó hé?

Năm ba đồng thời bấy giờ, không đủ để tổ chức ăn uống gì cả. Nàng miễn cưỡng:

- Thôi thầy, đóng 10 đồng đi thầy.
- Không được, có nhiều bạn nhà nghèo, làm sao mà đủ tiền đóng? Đứa nào không có tiền đóng, thầy nói là lớp trưởng đã ứng rồi, em chịu không?

- Đâu có được thầy, mười đồng là ít đó. Mười đồng mỗi bạn, em không biết mua cái gì nữa nè.
- Cũng được, em đã hỏi qua ý tụi nó chưa?

- Dạ hỏi rồi, tụi nó đồng ý mà.
- Ờ, vậy thì thầy giao cho em đó. Lo liệu làm sao đó thì làm, miễn sao có mấy tấm hình lưu niệm cho thầy nhé.

- Dạ

Dĩ nhiên, một mình Nàng thì không thể nào tổ chức cho ra trò được. Cần phải có sự giúp đỡ của các bạn trong ban cán bộ lớp để tính toán, mua sắm. Sau một thời gian góp tiền, chuẩn bị, lớp NÀng tham dự rất đông.

Cầm một cọc tiền trong tay, chuẩn bị sẵn sàng chiều nay đi mua đồ, ngày mai là liên hoan thì lớp NÀng xảy ra một biến cố.

Sáng hôm ấy, có giờ thầy chủ nhiệm. Thường thì thầy chủ nhiệm hay giành ít phút để làm công tác chủ nhiệm vi Thầy quan niệm rằng trật tự kỷ luật tốt thì mới học tốt được. Bởi vì ngày mai là liên hoan nên Thầy Hiệu trưởng ra lệnh là cử một toán khoảng mười bạn đi làm vệ sinh. Thầy quyết đinh cử tổ bốn là tổ có nhiều bạn khoẻ mạnh.

Nhưng mọi việc không như Thầy muốn. Thầy vừa phân công xong thì Văn Linh đứng lên:-

- Thưa thầy, chiều nay em mắc bận không thể đi được.
- Tại sao?

- Em mắc chạy xe...

Cả lớp và Thầy đều biết rằng, ngoài giờ học, bạn Linh còn phải đạp xích lô để phụ gia đình. Không hiểu sao hôm nay thầy gặng hỏi:-

- Xe gì?
- Dạ, xe xích lô.

- ừ thì nói ra, làm gì mà ấp úng thế.

Bỗng bạn Út nói:-
- Thưa thầy, em bị sưng chân, cho phép em miễn, kỳ sau em làm.

Như vậy là tổ bốn mất hết hai người khoẻ mạnh, đành phải tăng cường thêm tổ hai vì ngoài hai bạn ấy, tổ bốn còn có Công và Chi vắng mặt hôm nay, không biết chiều nay phải đi lao động.

Thẩy phân công tổ bốn quét nhà, lau cửa. Tổ hai lau nhà, xách nước. Tổ hai không chịu:-

- Tổ em nhỏ không xách nước được thưa thầy.

Tổ bốn lại nói:-
- Các bạn nam bận hết, chỉ còn tổ trưởng và ba bạn nữ, làm sao khiêng bàn được?

Lớp bắt đầu ồn ào lên, thầy phải gõ thước giữ trật tự.

- Thưa thầy, chiều nay em mắc đi mua đồ liên hoan, Bích Lan nói.

343534 top -
Image




Image

343822 top -

Bỗng có một hôm...

(Tiếp theo)

Liên hoan

Thưa thầy, chiều nay em mắc đi mua đồ liên hoan, Bích Lan nói.


Thầy giận quá:

- Liên hoan cái gì, không liên hoan gi hết. Lớp thì bê bối, trật tự kém lại ham đá banh, để lớp vắng hoài. Tuần trước em nào nghỉ học đi đá banh, bị ba điểm âm hết. Mấy em chẳng bàn vào, lại cứ bàn ra. Phân công đi lao động thì mạnh ai nấy trốn. Bây giờ ai không đi thì bị trừ điểm hết.

Không khí im lặng bao trùm lớp học. Lúc ấy, có việc nên Nàng phải xuống văn phòng một lát.

Khi trở lên, tình thế càng lúc càng căng thẳng. Mâu thuẩn đến cao độ đòi giải quyết. Nét mặt của bạn nào cũng tỏ vẻ bất bình, tức giận.

Nàng vừa bước vào lớp đã nghe Thầy lớn tiếng:
- Em thu được bao nhiêu tiền? Trả hết, trả hết, không liên hoan gì cả, nghe không?

Nàng hỏi nhỏ người bạn kế bên nãy giờ có việc gì mà căng thế. Bạn ấy trả lời:

- Thầy vừa mắng Thế Uy
- Sao vậy?

Kim Anh nhắc Thầy trường hợp Thế Uy tổ bốn chiều nay phải đi công chuyện với ba bạn ấy vào Chợ Lớn thì ngày mai bạn ấy mới đi liên hoan được thì Thầy rất giận và không bằng lòng, nói rằng mặc kệ công việc của bạn Uy.

Sao lại như thế?
Nàng nhớ lại lời Thầy: "Người tài giỏi là người giải quyết được nhiều việc một cách nhanh chóng" vậy mà loay hoay gần hết giờ mà thầy vẫn chưa xong được. Thầy lại nói:-

- Sao, bây giờ các em, có em nào còn muốn ăn liên hoan không?

Chỉ có một mình Nàng giơ tay. Sao kỳ vậy? Vẻ háo hức muốn vui tất niên của các bạn đâu cả rồi? Có lẽ là thầy đã làm cho các bạn bất mãn lắm. Thầy tiếp:

- Có một mình em muốn liên hoan vậy trả, trả tiền lại cho các bạn ngay.

Có lẽ nào như thế được chăng? Cả một công trình gom góp được bao nhiêu, mơ một ngày liên hoan vui vẻ như thế nào mà bỗng phút chốc tan theo mây khói. Không, bằng bất cứ mọi giá, buổi liên hoan phải được tổ chức. Làm thế nào đây.

Thầy chờ đợi Nàng trả lời.

- Thưa thầy, thưa các bạn, chúng ta đã góp được bao nhiêu đây tiền, tất cả đã sẳn sàng chỉ cần mua đồ nữa là ngày mai chúng ta liên hoan. Chúng ta hãy nhìn xem các lớp khác ngày mai sẽ như thế nào? Trong khi chỉ vì những việc nhỏ như thế này chúng ta lại ngồi không nhìn lớp khác liên hoan sao?
Không, thưa Thầy và các bạn, buổi liên hoan của chúng ta sẽ vẫn được tổ chức.

Dường như sau những lời nói của Nàng, thầy và các bạn nguôi giận được chút ít. Thầy nói:

- Tất cả các em chẳng lẽ lại dối lòng đến thế ư?

343837 top -

Dường như sau những lời nói của Nàng, thầy và các bạn nguôi giận được chút ít. Thầy nói:

- Tất cả các em chẳng lẽ lại dối lòng đến thế ư?


Híc, thầy ơi, chịu khó đi học lại một khoá về tâm lí, về sự cảm thông…

343916 top -

- Tất cả các em chẳng lẽ lại dối lòng đến thế ư?
Các em nói rằng không muốn tổ chức mà lại đóng tiền đông thế là sao?

- Ai nói là không muốn tổ chức đâu. Mỹ giận dỗi nói.
- Thì chính các em vừa không đưa tay đó thôi. Bây giờ tôi hỏi lại, các em có muốn liên hoan không?

Kỳ này thì cả lớp đều đưa tay lên. Thầy mỉm cười. Ừ ,tổ chức thì tổ chức nhưng cái đó đối với Thầy không quan trọng. Thầy chỉ muốn có một tấm ảnh kỷ niệm với các em thôi chứ thầy không mong gì khác. Các em có đồng ý chụp không? Thầy sẽ nhờ thầy Hoàng nhiếp ảnh của trường ta chụp nhé các em.

Lớp Nàng đồng thanh:
- Dạ, chụp Thầy.

Ối tiếng Việt mới thật phong phú làm sao. Bề ngoài thì có vẻ là cả lớp đòi chụp. Nhưng cái này không phải là chụp hình lớp đi thầy mà có nghĩa là chụp hình thầy đi, không có hình học sinh trong đó đâu.

Thế đấy, thầy cứ tưởng rằng không có chuyện gì phải bàn tán nữa , giờ học bắt đầu.

Không khí căng thẳng, nặng nề. Tiếng thầy sang sảng, lúc lên, lúc xuống. Bỗng tiếng Thầy bị một hồi trống cắt ngang. Thầy thở dài:-

- Lại hết tiết học.

Giờ sau là giờ Nữ công và Điện Mộc. Con gái qua lớp 9AP học còn con trai thì ở lại học cùng các bạn lớp 9AP. Tranh thủ lúc dời lớp Nàng hỏi nhỏ Bích Lan:-

- Chiều nay chúng ta đi mua đồ liên hoan chứ?
- Không, một mình cậu, Sang, Mỹ đi mua đi, tớ không đi đâu...

- Sao vậy?
- Ngày mai tớ cũng không liên hoan gì hết. Cậu làm gì thì làm.

- Bích Lan, chẳng lẽ Thầy chỉ có nói thế thôi mà cậu lại giận sao?
- Không, chiều nay tớ phải đi lao động để tụi nó nói tớ vì đi mua đồ liên hoan rồi trốn, không đi lao động. Nói thiệt chứ lớp này lau quét có bao nhiêu. Ở nhà tớ còn lau dọn hoài đâu có nạnh ai. Một trăm cái lớp này tớ lau cũng được chứ đừng nói gì một cái.

- Thôi kệ tụi nó.

Bỗng, Sang từ đâu chạy xộc tới. Cậu ta vốn là một người hấp tấp. Từ lâu Thầy vẫn nhận xét Sang là một người nhiệt tình nhưng cần phải học thêm nhiều nữa. Vừaa thấy Nàng, Sang liền nói một tràng nghe không kịp:-

- Chiều nay cậu đi mua một mình đi, nghe thầy nói tớ chán lắm rồi, không liên hoan gì nữa hết !
- Sang,

Sang chạy vút đi không nghe thêm một lời nào nữa hết. Nàng và Bích Lan đành phải đi vào lớp. Nàng tiếp tục:-

- Chiều nay đi chứ, Bích Lan?
- Không

- Tại sao lại không?
Bích Lan cũng biết là nhiều người đi mới xong việc chứ.

-...
- Đi nhé?

- Cậu biết không, tôi đâu phải là người không có trách nhiệm. Hôm gần Tết, bà con có nhờ tôi lên trông hộ gian hàng sẽ được nhiều tiền tha hồ ăn Tết. Nhưng tôi lại nói đợi lớp liên hoan xong rồi sẽ tính. Tôi lo đến buổi liên hoan biết chừng nào. Hồi hôm qua đó, tôi còn căm cụi làm sớ táo quân giúp vui cho buổi liên hoan nữa. Bây giờ thì...
- Thì đó, chẳng lẽ công trình như vậy mà Bích Lan lại bỏ đi hay sao?

- Khi giận lên rồi, việc phải hay trái tớ cũng làm tuốt.
- Không được. Bích Lan, nếu cậu đã có tinh thần trách nhiệm của một lớp phó học tập thì tớ xin nói. Này, cậu hãy nghĩ xem các bạn đã đặt niềm tin vào ban cán bộ lớp như thế nào? Mình không ví dụ đâu xa xôi mà chỉ xin Bích Lan hãy nghĩ đến Thuý Lan là một nhân vật điển hình. Gia đình bạn ấy nghèo, ba mới mất năm ngoái đấy thôi. Cậu ở gần nhà Thuý Lan, thấy rõ hoàn cảnh gia đình bạn ấy như thế nào? Bạn ấy cũng có mười đồng đóng góp để chung vui với lớp !

Rồi Bạn hãy nhìn thẳng vào mắt của Tuyền xem, các bạn đang chờ đợi quyết định của Bích Lan đó.

Im lặng. Nàng đã đọc rất nhiều về sự im lặng của con người. Đây là lần thứ hai Nàng đối mặt với sự im lặng nhất là của phụ nữ. Im lặng của Bích Lan là giận dỗi hay đồng ý, hay gì nữa đây...

Nàng không hề biết có bao nhiêu bạn đang bực bội bất mãn trong lòng, sao Nàng không đến với họ.

Không biết Bích Lan suy nghĩ như thế nào nhưng buổi chiều hôm đó, sau buổi lao động Bích Lan đã bằng lòng đi cùng với Nàng, cả Sang, cả Mỹ cũng cùng đi.

343919 top -
Image

344066 top -

Có 6 áo dài nhưng mắt thì 18!

Cận thị phát triển dữ ghê hén!

344142 top -
:)

344148 top -
Truyện ngày càng có nhiều nhân vật xuất hiện, mình cũng định ráng moi óc nhớ lại bạn học cũ mà chẳng được bao nhiêu :-)

344200 top -

Bỗng có một hôm...

Tiếp theo

Liên hoan

Không biết Bích Lan suy nghĩ như thế nào nhưng buổi chiều hôm đó, sau buổi lao động Bích Lan đã bằng lòng đi cùng với Nàng, cả Sang, cả Mỹ cũng cùng đi.


Trong khi đi mua bánh kẹo, cả nhóm cùng phân vân không biết giải quyết một vấn đề ra làm sao.

Nàng cùng Thuỷ gần Tết có mua hạt dưa đem vô lớp bán cho các bạn. Số tiền lời Nàng và Thuỷ định mua quà biếu thầy nhân dịp Tết.

Số tiền đã có đây và hộp mứt cũng ở kia. Chỉ cần móc tiền ra, trao đổi vài câu là sẽ có một hộp mứt cùng thêm nụ cười xã giao của cô bán hàng xinh xắn, vui vẻ.

Thế thì có điều gì mà Nàng và các bạn lại băn khoăn, áy náy?

Nhớ lại việc ban sáng, ai cũng giận thầy. Nàng lo cho buổi liên hoan bao nhiêu, thế mà sáng nay chỉ suýt chút là toàn bộ sẽ đảo ngược lại hết với bao dự kiến. Nàng cũng giận thầy ghê đi, không muốn gì cho Thầy hết. Sang nói:

- Thôi dẹp đi, đừng mua gì hết.

Vậy mà cuối cùng Nàng cùng nhóm bạn cũng quyết định mua quà Tết biếu Thầy.

Món quà nhỏ tuy đơn sơ nhưng thể hiện tình thầy trò kính mến, khăng khít suốt bao nhiêu năm đã trôi qua nhưng vẫn còn nguyên vẹn.

Lần giở đến những trang viết khi xưa này, Nàng không khỏi buồn nhớ đến những tháng ngày xưa cũ, cùng bạn bè tung tăng ngày xưa ấy.

Thế là Nàng dạo gót lại mái trường xưa. Thật may mắn cho Nàng, Nàng gặp lại được thầy dạy Vật Lý năm xưa và tìm lại được số điện thoại cầm tay của Thống.

Tiếng của Thống alô và Nàng cùng Thống hẹn gặp ở trên đường Pateur.

Thống và Nàng cùng vui vẻ ăn hết tô bún chả giò.

Nàng đề nghị, tụi mình đi bộ đi Thống. Thế là Nàng cùng Thống đi bộ từ Nhà thờ Đức Bà đi suốt đến đường Lê Thánh Tôn. Nắng sáng nhảy nhót trên đôi chân của hai bạn cũ gặp nhau.

Thống rành rọt nhắc lại từng tên của từng người bạn cũ. Nàng chỉ nghe Thống nói và mỉm cười.

Thống cũng đi dọc khắp nước Việt Nam như Nàng, bằng nghề lái xe. Nàng vui thích nghe Thống nhắc lại từng biệt danh của từng bạn cũ.

Thống cam kết với Nàng sẽ đi tìm lại từng bạn cũ, cứ mỗi bạn có liên lạc lại, Thống lại gọi điện cho Nàng.

Danh sách cứ như thế kéo dài ra mãi..., và mỗi một cuộc đời thực tế lại hiện lên trước mắt Nàng.

344289 top -

Bỗng có một hôm...

Tiếp theo

Sau buổi liên hoan lớp 9P đó, Nàng không biết rằng đó là buổi học cuối cùng giữa Nàng và lớp 9P, bởi vì sau đó, Nàng được cử đi học bồi dưỡng Pháp văn cấp Thành phố để đi thi lên Cấp Toàn Quốc.

Hành trang Nàng mang theo là ký ức của tuổi học trò cuối cấp II. Nàng gửi cho mỗi bạn một vài trang giấy đôi để các bạn của Nàng ghi lên trên những tờ giấy đó những ký ức của các bạn về hình ảnh của Nàng trong mắt các bạn.

Còn Nàng thì cũng ghi tóm tắt trên đó những dòng ghi chú ngộ nghĩnh, vui vui mà Nàng có thể nghĩ ra về các bạn.

Quyển lưu bút đó, giúp cho Nàng hồi phục lại ký ức sau bao nhiêu năm trên cuộc đời kể từ lúc Nàng chia tay các bạn.

Anh thấy Nàng cứ mãi miết xem những trang vở đã ố vàng những dòng chữ, bảo Nàng, thôi cưng đừng sống ở hoài niệm nữa, hãy trở về với thực tại.

Nghe lời Anh, Nàng xếp mớ vở cũ đó lại, leo lên chiếc xe điện nhỏ màu đỏ mà Nàng đặt tên là xe búp bê vì nó nhỏ xíu, chỉ đủ chở một người, vậy mà nó lại có một cái cốp xe đủ lớn để chứa một khung trời hoa mộng của Nàng ở trong đó, phóng thẳng đến nhà thầy Chủ nhiệm dạy văn năm cấp hai.

Gặp lại Nàng sau bao nhiêu năm trời biệt tích, Thầy vui ra phết. Thầy lần giỡ gia tài của Thầy ra, những bút tích ngày xưa của Nàng.

Thế là hai Thầy trò lại trao đổi gia tài với nhau, cùng vui đùa chuyện trò rôm rả.

***

Kỷ niệm Cấp III và... Hắn

Nàng bước vào cấp III ở lớp 10P2 trường trung học Võ Thị Sáu.

Cứ mỗi một cấp lớp, bạn bè lại bị xáo trộn lung tung. Nàng chỉ có gặp lại một số bạn từ cấp hai như Khanh Lữ, Thanh Huy, Mỹ Trân.

Ở cấp III, vào giờ ra chơi, trường rõ là người lớn hẳn. Reng chuông nghỉ giải lao cũng không ồn ào như thời cấp II. Con gái e lệ khép nép còn các bạn trai thì mạnh dạn. Đúng là bắt đầu người lớn hẳn.

Nếu như Hắn để ý Nàng vì giọng nói, thì Nàng cũng có ấn tượng với Hắn vì cái giọng ồn ồn mà lại hay đặt những câu hỏi cắc cớ với Thầy cô.

Hắn học giỏi lắm.

Phong cách của Hắn rất tự tin, đỉnh đạt.

Bởi thế, khi thầy chủ nhiệm (cũng vẫn là giáo viên dạy Văn nhưng là thầy Chí chứ không phải thầy Huấn) ngỏ ý muốn chia tổ ra để học nhóm, để học sinh giỏi có thể kèm học sinh yếu, Nàng rất mong Hắn vào nhóm của Nàng để học.

Nàng trọng cái tài, cái xuất thân sanh tại Paris rất quý tộc của Hắn cho nên Nàng quý Hắn là cái lẽ đương nhiên.

Và, sau bao nhiêu việc Hắn đã làm cho Nàng, cùng Nàng, thì cái tình cảm nảy sinh giữa Nàng và Hắn cũng là lẽ đương nhiên.

Đó chỉ là một tình cảm trong sáng, của tuổi mới lớn và không định mệnh. Những kỷ niệm giữa Nàng và Hắn cũng được Nàng cất vào chiếc tủ mà Nàng gọi là chiếc tủ Thời gian.

Chiếc tủ thời gian này, sẽ là những bến đổ của Nàng trong những lúc sóng gió, bão bùng.

Với thời đại internet như bây giờ, chiếc tủ thời gian của Nàng lại có những cánh cửa sổ diệu kỳ.

Những cánh cửa sổ như có phép lạ, mỗi lần Nàng leo lên những chiếc cửa sổ này, Nàng như được chắp cánh bay vào không gian vũ trụ. Ở đó, giấc mơ ngày nào của tuổi thơ mà anh Tư đã kể cho Nàng nghe về các vì sao và vận tốc ánh sáng, như bồng được hiển hiện lên rất rõ ràng.

Nàng thầm cảm ơn Ba Mẹ của Nàng đã cho Nàng một tuổi thơ thanh bình, để Nàng có thể giữ mãi những ký ức tươi đẹp về một đất nước.

Cảm ơn Hắn về tình cảm mà Hắn đã dành cho Nàng...

***

Bận rộn

Đôi khi, con người ta rất là bận rộn. Bận rộn đi làm, bận rộn nấu ăn, bận rộn dọn dẹp nhà cửa...

Khi con người ta bận rộn như vậy, người ta không để ý đến chiếc kim đồng hồ tí tách vẫn gõ nhịp thời gian trôi. Dòng đời trôi và con người ta không biết là người ta đang hạnh phúc.

Người ta cứ bận rộn lo kiếm đồng tiền để nuôi sống gia đình, đến khi nhìn lại mình trong gương thì lại thốt lên, ôi, sao ta đã già đến nhường ấy.

Mỗi một con người từ lúc sinh ra đến khi già cỗi cứ bận rộn giống như bài thơ con trẻ cũng bận bú bận ăn, ba mẹ thì cứ bận đi làm, con thơ bận đi học.

Đôi khi cũng có những người do lực ly tâm, bỗng có một hôm.. bị văng ra ngoài cái vòng quay cuồng nhiệt bận rộn đó, rồi tự hỏi, mình đang ở đâu? mình phải làm gì để có thể sống tốt hơn chính bản thân mình ngày hôm qua?

Nàng ngồi nhặt nhạnh lại những ký ức của mình.

May mắn thay, Nàng luôn giữ những cứ ức đẹp và buồn mênh mang. Những khi Nàng buồn, Nàng thường hay viết nhật ký. Nhưng cái điều hay của trang nhật ký ở chỗ là, Nàng thường tự cổ vũ cho mình, hãy luôn vươn lên. Kể cả những cây cỏ dại mọc ven đường, dẫu có bị nhổ vứt đi cũng rán mọc ở nơi khác. Có lẽ là, loài cỏ dại cũng biết suy nghĩ rằng, mình cũng có ích làm thức ăn cho động vật ăn cỏ, hay là tạo mảng xanh cung cấp nhiều ô-xy cho không khí chăng?

Bởi thế, Nàng gọi anh Ba của Nàng là con người của sự bận rộn. Anh Ba luôn chăm chỉ làm việc hết mình, học hỏi cũng hết mình.

Thời gian đi nghĩa vụ quân sự gián đoạn việc học của anh Ba thì giờ đây anh Ba có thể tiếp tục học tiếp bằng Đại học. Anh Ba thường dạy Nàng: Hãy kiên trì như Ba của Nàng, cứ làm hoài, làm mãi thì sẽ đạt được mục tiêu của mình.


ImageAnh Ba cứ cần cù như chú ong tìm mật ngọt

344925 top -
Image

344955 top -
Bỗng có một hôm... - lanhuongbm
1 ... 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27 ... 61



TRUYỆN
Bỗng có một hôm...
. Tập 1
. Tập 2
. Tập 3
. Tập 4
(đang viết)









NHẠC:

. Biển nhớ
. Cây đàn sinh viên
. Chân tình
. Chìa khoá tình yêu
. Chín con số một tâm hồn
. Con heo đất
. Đợi chờ
. Đừng xa em đêm nay
. Em là hạnh phúc đời Anh
. FurElise
. Giọt sương
. Lòng Mẹ
. Mưa ngâu
. Mười năm yêu em
. Ngàn năm vẫn đợi
. Ngày xưa Hoàng Thị
. Nghìn trùng xa cách
. Phượng Hồng
. Sa mạc tình yêu
. Thà như giọt mưa
. Tuổi đá buồn
. Về đi thôi hỡi em




. Bang bang
. Cassablanca
. Hotel in California
. Poupé de cire poupé de con
. Tu t'en vas







-------------------------------
Mục lục
. Chuẩn bị tựu trường
. Hoài niệm lớp 9P
. Khai giảng
. Trực tuần
. Công an lớp học
. Liên hoan
. Hoài niệm về Hắn
. Sợi tóc
. Chàng trai Hà Nội
. Mụt mụn


-----------------------------




. Vợ chồng son
. Đợi chờ
. Sếp, một người Anh, một người Thầy
. Ăn mày thời @
. Chiếc điện thoại cầm tay và Yahoo
. Anh Tư
. Thầy Cù
. Khổ qua
. Ghen, môt chút ớt cho tình yêu
. Mưa Sài gòn
. Đảo Phú Quốc
. Cần Thơ
. Ba
. Mẹ
. Thức ăn quê nhà
. Thời sinh viên
. Vào đời
. Khách hàng khó tính
. Triết học
. Bún cá Đà Nẳng
. Chó, Mèo và chuột lang
. Chia sẻ
. Nhớ Mẹ
. Trái sa kê
...


. Dừng lại
. Cô đơn







. Một buổi dã ngoại ở vườn tràm Hóc Môn







. Thư giãn cùng mèo tập yoga









. Bảy sắc cầu vồng
. Titan

. Cập nhật
PayPal về email:
[email protected]


Chi phiếu gửi về:
Jimmy Ton
4369 46 St.
San Diego, CA 92115



Việt Nam chuyển tới:
Phạm Thị Tuyết Phượng
Số tài khoản: 4973099
ACB Châu Văn Liêm, TPHCM



Ý kiến về Quỹ VietDitru

Image
Image