.
admin viết Truyện
1, 2 - bottom

admin ơi, ở đây thì rất nhiều người được nghe tiếng hát của cochin. Còn tài văn chương của anh thì ít ai biết.

Em đã từng đọc và thấy rất hay (nhiều người cũng công nhận như vậy). Cho nên em thấy nếu bỏ đi khả năng trời cho này thì rất chi là uổng phí, vì vậy em mạn phép lập ra một topic (cái này gọi là “ép người lên ngựa”). Mong anh sẽ cho phép mọi người ở VDT tiếp tục được xem những tác phẩm anh viết.

Em mở đầu, còn nhờ anh chỉnh sửa vì đây là nơi hoạt động văn học của anh :))).

Mong anh chấp nhận yêu cầu này!

Dưới đây là bốn truyện ngắn của admin

341062 top -

NGỌC DIỆP TƯƠNG TƯ

Như thường tình, giống như bao nhiêu đàn ông con trai khác, tôi đã không thoát vài lần tương tư. Cứ nghĩ mình bình thường làm tôi tự hài lòng. Đã nói vậy tức nhiên bình thường thì tôi không mấy bình thường. Có lần tôi viết trên diễn đàn cho một người bạn chưa quen, ý tôi muốn nói quen mà chưa gặp mặt bao giờ, một đoạn như thế này: "Tôi sinh ra đời dưới cây si xấu nên phải nuôi dưỡng nó thôi. Tưới bằng nước mắt nên rừng giờ xanh lắm chị ạ. Chỉ mong có người đến thăm. Hôm nọ có người dợm chân bước vào rồi dường như thấy vắng họ lại quành trở ra. Lâu quá chẳng thấy trở lại, rừng buồn."

Tôi không hiểu sao tự nhiên mình lại có can đảm, hoặc đúng hơn yếu đuối, viết được những lời xin xỏ, pitiful như vậy được. Cho đến hôm nay, đọc lại tự mình lại thấy vô duyên, không bình thường, thiếu tự trọng. Tôi tự tức cười, tội nghiệp và tha thứ lấy chính mình. Thôi gác chuyện đó qua một bên, ai cũng vậy một đôi lúc họ không bình thường, để nói đến chuyện tương tư hẵng.

Cứ như một diễn tiến luật định, lần tương tư nào tôi cũng cứ như người bồng bềnh trên mây, và cuối cùng lần nào cũng lăn quay ngã ngửa. Quá não nề đau khổ lần nào tôi tự thốt lời thề sẽ không bao giờ tương tư nữa. Khốn nỗi, trời ác nghiệt, hình như không lần tương tư nào giống lần nào. Khỏi phải nói thêm, thế là tôi lại tiếp tục vướng vào vòng tương tư luẩn quẩn. Mặc dù không nhớ hết để mà đếm, có vài đôi lần thấm thía đến cả đời. Như vết thẹo hằn sâu vào da thịt, dẫu muốn quên cũng chẳng làm sao được.

Các bạn biết không. Tôi không đồng ý rằng thi sĩ Phạm Thiên Thư là người phát minh ra cái Anh Theo Ngọ Về, đúng hơn ông chỉ là người đầu tiên ghi nhận một sự thật hiển nhiên, như Newton khám phá ra trọng lực chẳng hạn. Từ thuở trường trung học được phát minh, Anh Theo Ngọ Về tự nó là một sản phẩm phụ. Đã là học sinh mới lớn, ai cũng ít nhất một lần đưa Ngọ về. Không Ngọ này thì cũng Ngọ nọ. Ngọ của tôi duyên dáng lắm. Thế mới chết chứ. Năm lớp đệ lục, tương đương với lớp bảy chương trình mới, tôi đã len lén theo chân Ngọ. Có hơi khác là thay vì về, tôi theo Ngọ đến trường. Ở tuổi mười hai, tương tư sao mà nhẹ nhàng vô tư. Cứ mỗi sáng thức dậy sau khi đánh răng rửa mặt, thằng bé nhanh nhanh chóng chóng phụ mẹ quét sân xong, thay quần áo, ăn sáng rồi ra núp sau gốc phượng chờ Ngọ đi qua... rồi lẳng lặng theo chân Ngọ đến trường. Hôm Ngọ đi sớm, hôm Ngọ đi trễ, mực độ tình cảm thằng bé lên xuống tuỳ theo thời khoá biểu của Ngọ. Hôm nào Ngọ dở mình không đi học, thằng bé buồn ngẩn ngơ, lại thêm bị phạt vì vào lớp trễ. Ngọ không đi học hai ngày, thằng bé ốm lất lấy. Cả nhà chẳng ai ngờ thằng bé ốm tương tư.

Trong trí nhớ tôi, dáng Ngọ đài các. Ngọ tên Lê thị Ngọc Diệp, con gái thứ ngài trưởng ty bưu điện Phan Thiết. Nàng học cùng lớp, có lẽ hơn tôi vài tháng hay có nhiều cũng chỉ một tuổi, và cao hơn nửa đầu nếu đứng gần. Nàng chững chạc, người lớn, nhưng đằm thắm, dáng dấp tiểu thư. Hơi có phần xa cách. Con quan mà lị. Lũi đũi theo sau khoảng mươi bước, thằng bé ngẩn ngơ tà áo lụa trắng quyện quanh dáng thướt tha. Tôi không nghĩ Ngọc Diệp biết tôi là ai, chứ đừng nói là biết tôi tương tư nàng. Nhưng vậy càng dễ cho thằng bé. Nàng mặc áo dài trắng, quần satin trắng hơi ngắn, vừa chùng mắt cá. Thay vì đi guốc như mọi người, Ngọc Diệp đi săng đan da trắng, lộ gót hồng với những ngón chân thon. Nội chi tiết nhỏ ấy cũng làm nàng nổi bật hơn những Ngọ khác chung quanh. Tóc nàng thanh thanh, óng ả ẩn sau chiếc nón lá bài thơ chảy dài quá bờ vai.

Tôi dẫu tương tư nhưng được cái biết thân phận. Mặc cảm thua kém. Bố nàng làm quan tỉnh, mẹ tôi đổ bánh xèo ở chợ Chiều. Tên nàng Ngọc Diệp, tên tôi Đức Thành. Kể ra Đức Thành cũng chẳng nỗi tệ, có điều vẻ như tên tiệm tạp hoá, chẳng có gì văn chương. Đua đòi mà làm gì!!!

Tội cho thằng bé lần đầu tương tư. Bóng nàng thoáng góc đường, bên gốc phượng tôi nghe tim mình thổn thức. Ngọ càng tiến gần, lồng ngực càng căng như da trống. Thằng bé vờ nhìn hướng khác, chờ khoảng cách vừa đúng, lẽo đẽo theo sau. Chỉ có thế. Hạnh phúc nhỏ nhoi nhưng tuyệt vời.

Chắc các bạn thắc mắc rồi những ngày cuối tuần thì sao. Gia đình nàng cư ngụ ngay trên lầu của ty bưu điện. Ty là một kiến trúc Tây, hai tầng, toạ lạc giữa khu vườn rộng, và chung quanh bao bọc bởi hàng rào sắt, có cổng sắt chạm trổ cổ kính. Ty nằm ngay bên góc đường Nguyễn Hoàng ngang với công viên thành phố. Giữa công viên có đài phát thanh cao như ngôi chùa tháp, có những hàng cây dong cổ thụ, mùa hè cây trổ hoa dong đỏ thắm như hoa phượng vĩ. Có cả tiếng ve kêu. Gió sông thổi lên hâm hấp, thơ mộng nhưng buồn ray rứt. Những ngày cuối tuần tôi cố gắng bài vở xong xuôi rồi xin phép mẹ ra công viên để hy vọng rằng sẽ thấy dáng nàng. Mẹ tôi, mặc dù thạo buôn bán, không được học nhiều, hình như khi lấy bố mẹ được bố dậy đọc và viết quốc ngữ chun chút, nhưng lúc nào người cũng đến ý đến việc học hành của con cái. Năm lần đi thì may ra một lần tôi thoáng được bóng nàng. Thế nhưng không đi tôi thấy nhớ. Thằng bé bằng lòng với hiện tại. Có một buổi trưa mắc mưa dầm, thằng bé về lên cơn sốt. Mẹ tôi thương con lo lắng.

Vì sinh kế, gia đình tôi dời Phan Thiết sau năm học đó. Cả năm theo Ngọ, hai đứa dù cùng lớp, chưa bao giờ trao đổi một câu. Nếu nhớ không nhầm, tôi cũng chưa bao giờ thấy rõ mặt nàng. Có dám nhìn đâu. Hết năm học tôi lòng buồn tênh, bây giờ lại phải xa nàng vĩnh viễn. Ý nghĩ không bao giờ gặp nàng nữa làm lòng quặn thắt.



Dòng đời trôi, từng chút, cuốn đi nỗi tương tư. Tự lâu rồi, hình bóng kiêu sa thầm quên vào dĩ vãng.

Mươi năm sau tôi vào Hải Quân. Trong quân trường tôi gặp lại thằng bạn cùng quê Phan Thiết. Bạn cùng khoá gọi nó Tiến Hói. Tiến với tôi thực sự cũng chẳng phải bạn cũ vì hai đứa ở khác xóm. Nó xóm Bánh Tráng [cùng xóm với ca sĩ Thanh Thuý], còn nhà tôi xóm Chợ Chiều, ngoài lộ Nguyễn Hoàng. Tuy nhiên sau vài lần nói chuyện hai đứa cùng xác định là có đánh lộn với nhau nhiều lần. Băng đảng con nít tranh dành ảnh hưởng ấy mà. Cùng khoá nhưng Tiến với tôi cũng ít chuyện trò. Lý do hai thằng lại đàn đúm với hai băng khác nhạu Có một hôm, năm lên đàn anh, Tiến đến caré tôi và hỏi: "Ê Thành! Tuần này mày có đi bờ không?"

“Đi bờ” là danh từ Hải Quân để chỉ phép xuất trại ngày cuối tuần. Tôi hơi ngạc nhiên vì câu hỏi của hắn. Ngoại trừ vài lần gặp ngoài phố, tiệm bi da hay quán nhậu, có khi nào tôi đi bờ chung với hắn đâu. Tôi trả lời: "Lãnh lương trả nợ bà Cúc hết rồi. Chắc tao không đi đâu." Bà Cúc, chủ Câu Lạc Bộ Sinh Viên Sĩ Quan, cho sinh viên ăn thiếu trong tháng nhưng đến kỳ lương thì phải trả lại.

"Ngọc Diệp nhắc tới mày đó."

Như một luồng điện cao thế đánh vào người, tôi giật bắn người. Sững sờ. Linh tính cho tôi biết ngay Tiến nói đến ai. Làm sao mà nàng nhắc đến tôi được. Mà sao nàng biết tôi trong quân trường Hải Quân. Mà sao thằng Tiến biết chuyện tôi tương tư nàng? Tôi đã bỏ Phan Thiết đã mười năm rồi, lúc hai đứa vẫn còn ở tuổi mười hai. Mười năm của tuổi hai mươi là nửa quãng đời. Bây giờ tôi đã trưởng thành, là sinh viên sĩ quan Hải Quân. Mà xưa nàng có biết tôi là ai đâu. Tiến thản nhiên tiếp: "Ngọc Diệp nói: 'Ảnh theo em tới trường cả năm trời, ai lại không biết. Tội nghiệp.'"

Bao nhiêu ký ức hiện lên như mới ngày hôm qua. Dáng đài các, tà áo thướt tha, gót chân hồng và những ngón chân thon lồng trong đôi săng đan trắng. Đêm đó tôi không ngủ. Như chiếc khăn khô được nhúng nước, tình cảm tôi lại kéo về giạt dào đẫm ướt, tim tôi thổn thức.

Gia đình Tiến vẫn còn ở Phan Thiết. Hồi đó Tiến học hơn tôi một lớp và chơi với anh của Ngọc Diệp. Hai người bạn thân vẫn giữ liên lạc cho đến bấy giờ. Ngọc Diệp bây giờ đang ở năm cuối ban Văn Khoa. Bố nàng được thuyên chuyển về làm trưởng ty bưu điện Nha Trang đã mấy năm. Nàng đi học ở Saigon, và đang về thăm gia đình. Trong một buổi thăm gia đình Ngọc Diệp, Tiến có nhắc đến tên tôi như một câu chuyện rỗi. Ai ngờ cả nhà Ngọc Diệp đều biết và nhớ lại tôi là anh chàng con nít si tình. Họ nói chuyện và được một trận cười hả hơi. Họ còn nói, cả nhà thay phiên nhau nhìn ống nhòm từ trên lầu ty bưu điện Phan Thiết xem tôi thơ thẩn bên công viên dưới mấy tàng dong cổ thụ mỗi ngày cuối tuần. Thế ra thì mọi người đều biết ngoại trừ tôi. Tội nghiệp thằng bé!!! Ngẫm nghĩ lại, suốt đời, sự hiện hữu của tôi chỉ với mục đích làm trò cười cho thiên hạ. Bố mẹ Ngọc Diệp, và cả nàng, có ân cần nhắn qua Tiến mời tôi ra nhà chơi và dùng cơm tối. Có lẽ họ nghĩ đến tình đồng hương chứ tôi nào biết ai trong gia đình.

Hạnh phúc và lo sợ là hai hình thái của tương tư. Thường cả hai xảy ra cùng một lúc. Suốt tuần đó tôi háo hức. Nào bỏ đồ tiểu lễ giặt ủi, mượn cầu vai và nón mới, lên bà Cúc xin vay lại vài trăm, đánh phấn giầy, cắt tóc, cạo râu, nhờ bạn cùng phòng đổi ca trực vọng gác. Sáng thư Bảy tôi còn tắm bằng xà phòng thơm nữa chứ. Sửa soạn cho buổi gặp gỡ làm tôi quên cả mục đích của sự gặp gỡ. Cầm tờ phép xuất trại, tôi ngồi thừ ra đó. Tiến Hói xuất hiện trước ngưỡng cửa phòng: "Xong chưa?"

"Thôi mày đi đi. Tao không đi đâu. Cho tao gởi lời thăm Ngọc Diệp, và lời cám ơn đến ba má nàng."

Tiến quay bước, tôi thở phào. Tương tư như dự cuộc thi đô vật. Xong độ, mệt lả cả người. Hổn hển đứt cả hơi. Được một cái, ai mà tôi đem lòng tương tư cũng đẹp cả; nên thấy con tim mình cũng khôn ngoan, biết lựa người mà tương tư.

Tương tư không phải là một dự đoán. Không ai tính toán chuyện tương tư, tự động tương tư xảy ra như một hiện tượng tự phát. Bẵng một thời gian thật lâu, cuộc đời tôi bình thản như mặt nước hồ thu. Tôi sống trong niềm vui yên lặng. Rồi bỗng gần đây tôi lại vướng vào, hay được, tương tư thêm lần nữa. Cuối Đông năm ngoái, tôi có dịp đưa một người bạn mới quen ra phi trường, cái người mà tôi viết lời xin xỏ như đã kể ấy, các bạn chắc còn nhớ? Rừng thế này thế nọ ấy. Thế là ĐÙNG MỘT CAÍ tôi lại tương tư người ta. Thế có hay không chứ. Chắc nàng không biết, nhưng vô tình nàng đã ném viên sỏi xuống mặt hồ, tình cảm tôi lại thêm một lần khuấy động. Tóc bím, mắt nâu, mặt soan, răng khểnh. Nàng đẹp quá, đã nhiều đêm tôi không ngủ.

...

Ngày nào,
Cho tôi biết
Biết yêu em rồi
Tôi biết tương tư.

Ngày nào
Biết mong chờ
Biết rộn rã, buồn vui, đợi em dưới mưa.
...

Không hiểu tương tư và yêu có quan hệ gì nhau. Theo tôi, tôi nghĩ là có mặc dù cũng không thể giải thích ra sao. Bây giờ thì tôi đang ở trên mây, đầu óc đâu đã nghĩ đến sẽ mang thêm một vết thương lòng. Xin Chúa một lời cầu nguyện. Phúc cho những kẻ nào không biết mà yêu.


341063 top -

BIA ÔM

Tôi hay đi “bia ôm". Mỗi tháng phải một vài lần. Cứ như nghiện thuốc lá. Từ hôm thứ Ba, hôm khủng bố World Trade Center, tôi chỉ ghé tối hôm qua. Quán vắng như chùa Bà Đanh. Thấy tôi vào, cô chiêu đãi viên đưa đẩy: “Lâu không thấy anh ghé thăm em? Quên em rồi hả?”

“Ồ! Hi cưng. Anh có hơi bận bịu, vã lại chuyện khủng bố làm anh buồn buồn, lòng dạ nào mà đi chơi.”

Tôi gọi nước cho nàng, đồng thời bia cho tôi: “Mấy hôm nay anh không đến, cưng có bồ mới rồi hả?”

“Chưa. Nhưng em mà biết anh đi với cô nào thì em bắt bồ mới liền. Anh ba mươi lăm thấy mồ. Ai mà chung tình với anh được.” Tôi và Mỹ Linh, hay bất cứ chiêu đãi viên nào trong quán, cũng chẳng có liên hệ tình cảm gì. Tôi là khách, người tiêu thụ; họ là chủ, họ cung cấp dịch vụ. Căn bản thị trường kinh tế. Những mẫu đối thoại chỉ là lời đãi bôi.

“Anh ơi. Người ta kêu gọi bảo trợ quá trời. Anh có cho đồng nào không?”

“Ai kêu gọi.”

“Trên TV đó. Hồng Thập Tự đó. Anh làm như em ngu lắm hả?” Môi nàng chu ra, vai ngúng nguẩy kiểu bia ôm, từ mái tóc dài thoảng mùi thuốc gội đầu dễ chịu. Thật hay giả tôi không biết nhưng hầu hết chiêu đãi viên bia ôm thường có mặc cảm kém thông minh, thiếu học. Kiểu như là không biết gì mới làm nghề này. Tôi nghĩ ngược lại, chỉ mấy người đi bia ôm mới là ngu mà thôi. Trong đó có cả tôi.

“Cho hết rồi lấy gì đi thăm em?” Tôi làm một ngụm bia.

Nàng nhéo hông tôi, tôi kêu oái: “Anh sạo vừa chứ ngen. Anh thì thiếu gì tiền. Mà anh đâu phải tới đây vì em đâu. Chị Xuân Lan chưa có đây thì em chỉ ngồi ké thôi. Lát nữa chỉ tới thì em đi.” Xuân Lan, nổi tiếng đẹp, là một chiêu đãi viên khác trong quán. Tôi được tiếng mê Xuân Lan, cũng là khách thường xuyên của nàng. Mỹ Linh tiếp tục. “Mà anh trả lời em đi. Anh có cho đồng nào chưa?”

“Chưa. Mà sao em lo lắng cho người ta quá vậy?” Vị bia đắng lẫn ngọt.

“Em thấy tội. Hơn 5000 người chết.” (1) Mắt nàng chợt ướt. Nàng quả thật tình làm tôi ngạc nhiên. “Em muốn cho mà lại không có nhiều. Hơn nữa không biết cho ở đâu. Em đâu có xe.”

“Cưng đưa anh rồi anh gửi cho.”

Nàng phát yêu vào vai tôi. “Thôi đi ông quỉ. Đưa ông rồi ông cúng cho chị Xuân Lan hả.” Nàng cương quyết, “Phải tự tay em cho mới được.”

...

Trưa nay tôi đón Mỹ Linh đi ăn phở đồng thời ghé bưu điện mua ngân phiếu gởi cho hội Hồng Thập Tự. Đêm qua nàng và tôi đồng ý rằng nàng sẽ biếu hết tiền hoa hồng nàng làm được cả đêm và phần tôi, tôi sẽ ứng cùng số lượng. Cả hai sẽ mua cùng ngân phiếu để gửi cứu trợ.

Lần đầu tiên tôi đi bia ôm mà không cảm thấy gì tội lỗi. Mỹ Linh có vẻ vui. Nàng hỏi tối nay tôi có ghé không. Tôi không hứa, nhủ lòng tối nay thế nào cũng ghé. Vị bia đắng và ngọt. Mùi tóc mới gội thoảng dễ chịu.

9/14/2001
(1) Những báo cáo đầu tiên cho biết số người chết có thể lên đến 10 ngàn người.


341064 top -
@Chị Phương5960,
Chị Phương, em là đứa ít chịu đọc nhất mà hôm nay thấy topic này em mải mê đọc, em thấy truyện viết lôi cuốn em nhiều quá. Truyện "Ngọc Diệp Tương Tư" em thích và thích nhất mấy câu này nè:

"Tôi sinh ra đời dưới cây si xấu nên phải nuôi dưỡng nó thôi. Tưới bằng nước mắt nên rừng giờ xanh lắm chị ạ. Chỉ mong có người đến thăm."


Tương tư không phải là một dự đoán. Không ai tính toán chuyện tương tư, tự động tương tư xảy ra như một hiện tượng tự phát.


341144 top -
Chị Phương cho em hỏi. Với Topic này mọi người đều có thể vào viết truyện hả chị? Hay chỉ có anh Admin viết thôi?!

341148 top -

Chỉ admin viết thôi.
Nếu em thích có thể lập riêng một topic và viết.

Lời Cầu Nguyện

Professor Quang Nguyen, người Mỹ gọi tên trước họ sau, là một trong hai giáo sư Việt tại Đại học Georgetown, Washington D.C... Quang dạy Triết Đông đồng thời nghiên cứu về Khoa học Nội tri, Noetic Science. Vị giáo sư kia, Professor Viet Dinh, nguyên tên họ là Đinh Đồng Phụng Việt, tuy trẻ hơn Quang cả đến tá tuổi nhưng Giáo sư Việt lại nổi tiếng hơn. Việt đã từng là Phụ tá pháp lý cho Thẩm phán Tối cao pháp viện Sandra Day O'Connor; Phụ tá Tổng trưởng Tư pháp thời Tổng thống Bush con; tác giả bộ luật chống khủng bố nổi tiếng US PATRIOT Act; và có nghe đồn trong giới chính trị gia Washington là Định có nhiều cơ hội được tiến cử chức vụ Thẩm phán Tối cao Pháp viện nếu nhiệm kỳ tổng thống tới là người của đảng Cộng hoà.

Quang qua Mỹ trước và có tuổi hơn. Quang cũng giỏi nhưng anh khiêm tốn hơn là giỏi và vẫn thường nức nở về người bạn đồng nghiệp, "Công nhận Việt Định giỏi thật. Thật là niềm tự hào của dân Việt." Chàng cười hề hề mỗi khi bạn bè so sánh hai người, "Tuổi trẻ tài cao. Lo gì. Ta không bằng thì chỉ còn mong con ta bằng." Công bằng mà nói Quang đẹp trai hơn nhiều. Ở tuổi sáu mươi Quang chỉ nhìn độ ngoài bốn mươi. So với người Á Đông Quang có thể gọi là cao thành ra cũng không mấy khập khễnh khi đứng gần phái nữ Âu Tây. Mái tóc tí muối nhiều tiêu tự nhiên tém bồng trông như Alain Delon. Giọng anh ấm, cử chỉ điềm đạm, gương mặt thông thái, cười có duyên. Khối cô thích.

Kỳ khoá nào cũng vậy, lớp Khái niệm về Khoa học Nội tri đầu khoá cũng được vài mươi sinh viên (trong khi lớp Luật Hiến pháp của Giáo sư Việt thì đầy chật một giảng đường to) đến giữa khoá chỉ còn độ mươi ngoe. Vẫn chẳng vì vậy mà sờn lòng và thường buổi đầu tiên của kỳ khoá Quang bắt đầu đại khái như.

"Các anh chị có ai biết qua khái niệm về Vật lý?" Cả lớp lờ ngờ, vài ngoe giơ tay. Quang khuyến khích, "Thế có ai biết trọng lực là gì?" Gần nửa lớp rụt rè giơ tay. "Nhưng chắc mọi người đều có nghe đến Newton chứ? Sir Isaac Newton, cha đẻ của cơ học cổ điển?" Cả lớp giơ tay và trong bụng Quang lấy làm hài lòng, có thế chứ. Quang chỉ một anh sinh viên mặt mày sáng sủa ngồi giữa lớp, "Thế anh nói trọng lực là gì cho cả lớp nghe được không?"

Anh trẻ tuổi đẹp trai hãnh diện đứng lên, "Trọng lực là lực hấp dẫn của vật chất. Hễ có vật chất là phải có trọng lực."

"Thế hạt cát có trọng lực không?"

"Thưa giáo sư, có chứ. Hại cát là vật chất mà. Mặc dù không nhiều vì hạt cát quá nhỏ." Anh đẹp trai có vẻ hiểu biết.

"Đúng, cám ơn anh. Thôi anh ngồi xuống." Quang ra hiệu cho anh sinh viên rồi tiếp, "Hạt cát có khối lượng nhỏ nên trọng lực của hạt cát không đáng kể, do đó khó cảm nhận, khó tưởng tượng." Ngừng một chút, nhưng nếu nhiều hạt cát cộng lại thì ta thấy ngay. Một thùng cát, một xe cát chẳng hạn. Ta có thể cảm thấy sức nặng của một thùng cát vì sức nặng hay trọng lượng là thể hiện của trọng lực qua sức hút của quả đất, và ta dĩ nhiên không thể nào khênh nổi một xe cát. Có phải không nào? Nếu cứ như vậy một bãi biển cát hẳn là có trọng lực to hơn nhiều chứ nhỉ. Còn trọng lực của mặt trăng thì sao? Các anh chị có thể thấy hiện tượng thuỷ triều là do sức hút hay trọng lực của mặt trăng một cách dễ dàng. Đúng không nào? Cả nguyên một khối nước khổng lồ di động lên xuống theo tuần hoàn của mặt trăng.

Cả lớp nghệch ra, không hiểu tại sao vị giáo sư Á Đông này lại giảng về vật lý. Đây là lớp triết mà.

Quang tiếp, thế thì vấn đề trọng lực của Newton có liên quan gì đến Khoa học Nội tri? Quang cười, nụ cười có chút ranh mãnh, dĩ nhiên là chẳng liên quan gì cả, nhưng là một sự so sánh điển hình để anh chị có thể mường tượng Khoa học Nội tri là gì.

Quang ngừng một chút để lấy áp phê.

Bây giờ anh chị để ý đến một giòng suy nghĩ... hay một ý tưởng đi. Ý tưởng nhân quyền và quyền công dân chẳng hạn. Ý tưởng này trong óc một người cũng như một hạt cát nhưng nhiều hạt cát như vậy đã gây ra kết quả của cuộc Cách mạng Pháp ở thế kỷ 18, và cuộc cách mạng này đã thay đổi hoàn toàn bộ mặt chính trị thế giới. Cho đến bấy giờ, năm 1789, thể chế chính trị phong kiến của cả Âu châu đã có cội rễ hàng mấy trăm năm nay bỗng sụp đổ chỉ trong vòng ba năm vì sức kéo của một khối suy nghĩ trong đầu nhiều người có cùng ý tưởng cách mạng.

Như vậy ý tưởng nào đó của một cá nhân thì có thể không ai để ý, nhưng nếu cùng ý tưởng đó của cả một số đông quần chúng, một quốc gia hay một xã hội đồng nhất thì ta có thể nhận thấy ngay. Những hiện tượng này anh chị thấy đầy rẫy, hàng ngày; điển hình như thời trang, âm nhạc, phim ảnh, nói chung là văn hoá, chiều hướng xã hội, đủ cả.

Quang lại ngừng một chút để lấy thêm áp phê.

"Còn nếu như ý tưởng là một lời cầu nguyện?" Anh chị thử đặt vấn đề xem. Một người cầu nguyện và nhiều người cầu nguyện. Anh chị có nghĩ nhiều người cầu nguyện cùng một điều thì kết quả sẽ khả quan hơn chỉ riêng một người cầu nguyện. Hay lời cầu nguyện của cá nhân có giàu lòng tin thì áp phê hơn lời cầu nguyện của cá nhân thiếu hay ít đức tin?


341149 top -
@Chị Phương5960,

Em đọc truyện "Bia Ôm" thấy vui vui sao đó, em cười những chổ này nè:

“Anh ơi. Người ta kêu gọi bảo trợ quá trời. Anh có cho đồng nào không?”

“Cho hết rồi lấy gì đi thăm em?”

“Em muốn cho mà lại không có nhiều. Hơn nữa không biết cho ở đâu. Em đâu có xe.”

“Cưng đưa anh rồi anh gửi cho.”


341150 top -

Hoa ơi, cái vụ "bia ôm" hổng biết có thiệt không nhưng chị sợ có người... đổ ghè tương nên hổng dám bình.

Còn câu chuyện Ngọc Diệp tương tư thì cả 3 đoạn đầu đều hay quá, nó thấm sâu vào lòng người để lại những nỗi buồn man mác, xót xa...

Nói chung khó đem từng phần ra bình luận được. Em khoái đoạn nào thì cứ "mổ xẻ", có gì thì ráng chịu.

Nhất là cái vụ "Bia ôm", coi chừng cặp mắt đẹp của ai đó biến thành cặp mắt... mang hình viên đạn :)))


Lòng Tin

Có một lần Nhường đưa vấn đề tín ngưỡng với hắn. Lúc ấy mới lấy nhau, chưa có đứa nào. Thay vì đi thẳng vào vấn đề, hắn kể một câu chuyện. Dạo Khánh Nhường sắp lấy nhau hắn có người bạn học cũng sắp làm đám cưới với một cô có đạo. Hàng tuần anh bạn phải lái xe từ Stillwater xuống Oklahama City để học đạo với một linh mục người Việt. Đọan đường vào khỏang 100 dặm, đi về mất ba tiếng lái xe. Đúng ra là thăm người vợ sắp cưới rồi thăm Cha luôn thể. Anh ta chăm chỉ và việc học đạo là niềm vui cuối tuần. Hắn thường được nghe kể về những buổi học này. Đại khái là Cha giảng về một đề tài nào đó, tuần sau anh ta lên gặp Cha trả bài. Nếu thuộc Cha khen, Anh giỏi, rồi tiếp tục bài mới. Bài cũng dễ, như để dậy các em thiếu nhi đó mà. Cứ thế. Hàng cuối tuần thăm người yêu và cứu rỗi linh hồn là niềm vui trọn vẹn. Đời tòan màu hồng.

Có một tuần thay vì giảng bài Cha phát cho một quyển sách khổ nhỏ bằng lòng bàn tay, dầy không đến mươi trang, "Anh đem về học tuần sau lên trả bài cho Cha nhé". Hôm ấy Cha bận nên cho về sớm.

Lần đó cả tuần nhiều thi cử anh quên đọc, Cha không được vui lắm, "Tuần sau anh nhớ thuộc nhé," Cha dặn dò, Cha lại bận, Cha lại cho về sớm. Hình như hai lần sau nữa anh chàng cũng không thuộc. Cha lắc đầu. Anh ta viện dẫn, "Thưa Cha, con nghĩ con không hợp với phương pháp 'Chính sách ngu dân' này Cha ạ."

Anh chàng báo cáo với bạn bè là Cha mách bố mẹ vợ sắp cưới. Tuần đó người yêu anh kém vui và tất nhiên anh cũng không được vui lắm. Đời kém hồng. Khánh kể cho Nhường nghe, hai người cười quá chừng. "Bạn anh vậy đó hả? Thế anh có vậy không?" Nhường chợt nghiêm trọng.

Hắn cầm tay vợ ấp vào tim mình khẳng định một cách nghiêm túc, "Anh lúc nào cũng tin Chúa." Từ đó về sau không thấy hai người đặt vấn đề tín ngưỡng nữa.



341153 top -
@Chị Phương5960,
Truyện "Bia Ôm" người đi uống bia khôn quá mạng, vậy mà sợ gì em không bình.

341154 top -
Chị Phương,

A...dậy hả chị?! Cảm ơn Chị đã giải thích cho em. Em không vô thường và không có khả năng viết lách nhiều nên hỏng dám lập Topic cho riêng mình.

Chị Hai,

Những đoạn chị thích em cũng thích. Câu chiện nào cũng hay và ý nghĩa hết.

341156 top -

Thêm truyện của cochin.



Chuyện xích lô
Con bé ngồi lọt thỏm trên chiếc xích lô vừa rộng vừa thấp lè tè, không giống như xích lô ở Sài Gòn tí nào. Ông già ăn mặc rất lịch sự, áo măng tô đen, mũ nỉ đen chỉ có cái là đã cũ vì tiết trời tháng đó cũng se lạnh. Ông thong thả đạp xe chở con bé về khách sạn.

Trên đường đi tài xế và khách chẳng ai nói với ai lời nào. Con bé phải căng mắt lên để xem ông tài có đi đúng đường không. Kia rồi, khách sạn nơi con bé trọ đã ở ngay bên đường. Mừng quá con bé la to:

Ngừng ông ơi!

Ông già vẫn thong thả đạp xe. Có lẽ chở con bé ốm yếu nên ông không thấy mệt chăng?

Thắng lại ông ơi!
Ông già vẫn thong thả đạp xe...

Stop ông ơi!
Ông già vẫn thong thả đạp xe...

Con bé bắt đầu run vì xích lô đã chạy quá xa nơi nó trọ. Nó cố lục trong trí nhớ từ ngữ nào nói để ông già có thể hiểu được.

Đỗ, đỗ lại ông ơi!
Ông già thắng lại ngay tức thì. Con bé thở phào nhẹ nhõm, mừng ơi là mừng.

Con bé phải đi bộ ngược lại 2 blocks đường về khách sạn. Trong thâm tâm con bé khoái chí lắm vì mình nhớ được đỗ.




Chuyện nước chấm & Maggi
* Con bé ăn phở Hà Nội nhạt quá nó bèn xin nước mắm. Hỏi mãi chẳng ai hiểu nước mắm là gì.

- Ở đây không có nước mắm.
- Vậy chứ nhạt quá thì thêm cái gì vô?
- Nước chấm. Bà bán phở quay vô trong lấy lọ nước mắm đưa cho con bé.



* Một tối, con bé ra Hồ Tây ăn bánh tôm Tây Hồ, không thích ăn tôm con bé liền kêu steak. Nhạt quá, vẫy người chạy bàn ở gần đó

- Cho xin thêm chút xì dầu.
- Xì dầu... Xì dầu là cái gì?
- Nước tương.
- Nước tương... Không có nước tương.
- Nước mằn mặn giống nước chấm mà màu đen á.
- Ô! Maggi
Các bạn thử tưởng tưởng giọng bắc nhấn mạnh ở chữ gi.

Lúc đó con bé trợn tròn mắt, miệng lẩm bẩm Ma gggggi.



Cà phê sữa đá
Có một lần cochin kêu cà phê sữa đá. Ông bán hàng bưng ra một ly cà phê đen đá, sữa bò thì để riêng. cochin không biết làm sao để mà uống vì nếu bỏ sữa vô chắc tào tháo rượt chạy không kịp quá. Chịu thua luôn. Với lại không biết bây giờ món phở họ có múc cả muỗng cà phê bột ngọt bỏ vào tô phở hay không nữa. Bị mấy vố, hãi quá!



Tiếng vùng nào?
Bát nước rau để phía bên xa. admin đưa bát cơm đã vơi một nửa về phía cochin: 'Cưng cho anh tí nước rau. Vong võng nhé.'

'What's in the Hell "vong võng"?' cochin inquired.




Nhân đọc bài từ Trang chủ

Chỉ cần thích học, chịu học, và học được …là được học! (hổng có chuyện thiếu tiền trường mà bị cô giáo cảnh cáo trước lớp, hay bị đọc tên trước trường!!!)


admin thi trượt vào trường công. Mẹ buồn. Mẹ nhờ anh kế kèm học. Anh nói, con có thằng bạn nó mở lớp tối dạy kèm thi để con nói chuyện với nó đưa em vào lớp. Anh thêm, học phí cả kỳ là... admin đi học thêm buổi tối. Mẹ vui.

admin học được khoảng hai tuần, thấy tối nào thầy giáo cũng kiểm soát trò nào chưa đóng tiền học và dặn dò trò về nhắc bố mẹ đóng tiền học. admin chưa bao giờ thấy thày giáo hỏi mình, hơi thắc mắc nhưng rồi cũng quên đi. Đột nhiên một tối thày giáo hằn học với admin, ngày mai nếu không đóng tiền học thì đừng đến lớp nữa. admin cúi đầu xấu hổ.

Về nhà admin báo cáo với anh kế, anh bảo, cứ yên chí tối mai cứ vào lớp. admin vào lớp và bị thày giáo đuổi khỏi lớp. Thế là hằng tối admin cứ trốn ngoài công viên.

Một tối Mẹ đi chùa về bắt gặp admin nhởn nha ngoài công viên nên hỏi tại sao không đi học. admin im lặng chẳng trả lời. Lúc đó Mẹ mới biết admin lang thang như thế đã cả tuần. Mẹ về hỏi anh kế. Anh nói admin lười biếng và đánh cho một trận, bảo tối mai phải đi học. Tối hôm sau admin lại bị thày giáo tiếp tục đuổi. admin lại tiếp tục ra công viên. Lần này trốn kỹ hơn. Cho đến bây giờ admin vẫn chưa nói với ai là tại sao admin bị đuổi.

Năm sau admin thi đậu vào một trường công nội trú, miễn học phí.

341180 top -

Mọi người vào xem truyện, bình luận đủ thứ... nhưng nhân vật chính là tác giả các câu truyện trên vẫn chưa lên tiếng!

Đang chờ xem nhân vật chính có chịu "lên ngựa" lần nữa như phuong5960 bắt "ép" không?


Các câu chuyện vẫn thật hay - dù mình đã đọc nhiều lần trước đó. Thanks tác giả.

341247 top -


Bác admin viết truyện hay quá.

Vũ thích nhất 2 câu này

Không hiểu tương tư và yêu có quan hệ gì nhau. Theo tôi, tôi nghĩ là có mặc dù cũng không thể giải thích ra sao.


Nhân đọc tryện của bác admin





341304 top -

That khong ngo Admin viet truyen cuc ky hay. Nhung cau chuyen thu vi o Ha Noi khien minh bat cươi len tieng. Nhung van chua hieu chinh xac tu "vong vong" khi chan nươc rau la nhu the nao? La "nhieu hon nua chen com nươc rau" , tuc la nhieu nhieu nươc rau phai khong admin? Xin dươc hoc hoi von tu tieng Viet phong phu tu Admin nha. Cam on Admin.

512644 top -
Tôi đã dọc 2 trong 4 truyện mà phuong5960 đăng ở trên, với tên tác giả là Địch Tình Lang, ở đây:

http://www.dactrung.com/Bai-tr-4598-Ngo ... ng_Tu.aspx

533894 top -
admin viết Truyện
1, 2

Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Update
PayPal về email:
[email protected]


Chi phiếu gửi về:
Hoanh Ton
6879 Amherst St.
San Diego, CA 92115



Việt Nam chuyển tới:
Phạm Thị Tuyết Phượng
Số tài khoản: 4973099
ACB Châu Văn Liêm, TPHCM



Ý kiến về Quỹ VietDitru

Image
Image
Image