.
dinhphan
1 ... 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69 ... 97 - bottom
Phần 3: Sài Gòn – Los Angeles.

Chiếc Boeing 777-200ER của hãng EVA AIR bay tuyến Tân Sơn Nhất – Taipei cất cánh muộn, giờ cất cánh là 11g45 nhưng nhìn đồng hồ đã 12g30 trưa khi máy bay nghiêng cánh đổi hướng bay về hướng bắc: Taipei.

Mặc kệ cái đèn “seat belt” vẫn còn sáng, tui chồm người dí mũi vào khung kính cửa sổ, cố tìm xem đâu là mái nhà của hai cha con trong cái mớ nhà cửa lô nhô, lúp xúp, dưới chân mình. Chèn ơi! mái nhà quen thuộc mổi ngày với hai cha con, mà giờ tìm sao không thấy. Hai cha con, hai cặp mắt kiếng nửa vị chi là tám con “mắt”, cố thu lấy cảnh thành phố thân yêu đang nhỏ dần, nhỏ dần, sau lưng mình, và chợt khuất hẳn sau làn mây trắng xóa như ai đó chợt hốt một nắm bông gòn đổ chụp lên tất cả vậy. Yêu thương, giận hờn, ghét bỏ, con cái, bạn bè,… bắt đầu nhường chổ cho ngậm ngùi, xót xa, thương nhớ. Khi nào? khi nào mình gặp lại chốn này?

Tiếng mấy cô tiếp viên lao xao mời hành khách ăn trưa làm tui thấy đói, đã gần 2 giờ chiều còn gì. Lúc này mới bắt đầu nhìn quanh quất xem bà con đối phó với cái dzụ ăn uống này như thế nào, thì ra hai bên chổ ngồi, trong chổ gác tay là cả… kho vật dụng trong đó. Này nhé, mở bên phải lôi ra cái… màn hình to cở hai bàn tay và bạn có thể tìm thấy đủ mọi chuyện trên đời trong cái màn hình này, riêng tui thì khoái nhất là cái trang liệt kê các thông tin về chuyến bay như: bản đồ bay, cao độ, tốc độ, thời gian đã bay, thời gian còn lại, giờ ở nơi vừa cất cánh, nhiệt độ bên ngoài máy bay,… Trong khi thằng bé con sau khi xem phim xong lại ngồi nghiên cứu cái list nhạc, có cả nhạc Việt Nam các bạn à. Mò tiếp bên trái chổ ngồi, eureka! lôi ra cái bàn ăn nhỏ, lúc này hai cô tiếp viên đã đẩy cái kệ thức ăn đến kề bên, một cô phục vụ thức ăn, một cô phục vụ nước. Hai cái miệng xinh xẻo cứ liên tục líu lo hỏi, tui ấp a ấp úng như trẻ con tập nói, bà con ơi! tui chỉ kịp nghe được đúng hai từ “rice” và “pork” nên ok liền, trong đầu loáng thoáng nhớ cái bài viết “Tiếng Anh của hắn” đọc được trên Việt Di Trú, bắt đầu nếm mùi cay đắng với cái vốn English của mình.

Tạp ăn như thằng con mà cũng phải lắc đầu chịu thua với cái món lầy nhầy gì đó mà nó chọn, tui nói nó đậy cái thứ đó lại và dỏng dạc xài cái từ mà tui hay nghe họ kêu nhau: “Ếch kiu xơ mì”, ồ! thánh thật, có tác dụng liền, tui chỉ vô cái phần ăn của thằng bé, miệng méo xệch đi “oăn xơ mo pờ li” và “rai xơ en pok pờ li”, lập tức một phần ăn giống tui được chìa thêm cho thằng bé. Ai nói “đói thì đầu gối phải bò” tui thì thấy khác một chút “ đói thì cái miệng phải… méo”, bụng vẫn còn tiếc, giá mà chịu khó nghe luyện tiếng Anh suốt mấy tháng ăn chực nằm chờ thì bây giờ đở khổ biết chừng nào.

Mấy cô tiếp viên vừa dọn xong các khay ăn thì đèn seat belt và tiếng loa nhắc hành khách thắt dây an toàn, nhớ lời một bậc tiền bối nhắc nhở đi toilet trước khi máy bay đáp, ý cũng muốn khám phá xem trên máy bay người ta giải quyết cái chuyện phiền phức này như thế nào. Tui nghe nói người Mỹ có cả một công ty lớn với cả ngàn chuyên viên bậc cao, ăn rồi chỉ lo nghiên cứu cái dzụ đi toilet cho các phi hành gia bay lên mặt trăng đó quý vị. Mọi thứ cũng không có gì lạ, toilet nhỏ hẹp nhưng sạch sẽ, tui thủ thế rồi nhấn nút xả (ai đó nói rằng, nó hút ra mạnh lắm, không khéo có cái gì lỏng lẽo là ..tuột bay mất).

Đã 4 giờ 30 chiều, sân bay Taipei nhìn xám xịt và vắng ngắt qua khung kính cửa sổ máy bay.

ImageSân bay Taipei nhìn qua cửa sổ máy bay.

Khoác vội chiếc áo gió khi chợt thấy lạnh lúc từ máy bay bước xuống phòng chờ, con tem trên ngực bắt đầu phát huy tác dụng, một cô tiếp viên được cắt ra hướng dẩn hai cha con đi lòng vòng lên xuống mấy cầu thang vắng ngắt đến một phòng chờ khác, nơi đây đã có sẳn rất nhiều hành khách đang ngồi chờ, Chèn! sẽ lúng túng và mất nhiều thời gian nếu không có người hướng dẫn đến phòng chờ transfer sang chuyến bay từ Taipei –LAX. Tui chỉ yên tâm khi thấy số hiệu chuyến bay Taipei – LAX hiện trên màn hình báo giờ on board, cũng còn gần tiếng đồng hồ đễ ngó nghiêng này nọ (đó là tính giờ sau khi đã vặn đồng hồ nhanh lên thêm một tiếng), ý là ta đây đã ghé thăm Đài Loan ấy mà.
Của đáng tội, Đài Loan chỉ được nhìn thấy qua phòng chờ nên có đúng hai thứ: máy bay và hai cửa hàng bán đồ miễn thuế .

Image

ImageCác cửa hàng miễn thuế trong phòng chờ của sân bay Taipei.

ImagePhòng chờ transfer sang chuyến bay Taipei_Los Angeles. Các hành khách già yếu ngồi xe lăn được ưu tiên đưa xuống máy bay trước


Chợt thấy tiếc, phải chi có cái laptop thì tha hồ mà “chếch” và gởi “meo”, có kệ dài dọc theo một góc phòng, bà con cắm laptop kết nối vào net đứng gõ chữ lia lịa. Bên kia khung kính là hành lang trải dài các cửa hàng miễn thuế, bên này là khung kính nhìn ra sân bay, một chiếc Boeing 777-200ER khác đang đứng chờ khách. Nó đó! chốc nữa đây nó sẽ mang cha con tui vượt hàng chục ngàn ki lô mét đến đất Mỹ, cảm giác háo hức trước chuyến bay đã nhường chổ cho cái viễn cãnh khó chịu vì phải ngồi yên suốt mười mấy tiếng đồng hồ. Thêm một điều đáng tiếc nữa là không được bay bằng loại Boeing 747, phải bay bằng loại đó mới… sướng, vừa rộng rãi vừa êm.Quả là “ăn mày đòi xôi gấc” hay nói như ai đó: “được voi đòi… hai Bà Trưng”, được đi là may lắm rồi, ở đó mà đòi này nọ.
ImageChiếc Boeing 777-200ER chuẩn bị vượt đại dương sang Mỹ

Không biết những người đi Mỹ mà quá cãnh 7-8 tiếng đồng hồ chờ máy bay có cảm giác thế nào, chứ tui thì mệt mỏi lắm, ngồi xuống rồi đứng lên, ngắm mải cái máy bay đang được chất hành lý và đổ xăng? không biết khi nào nó mới cho mình chui dzô, nổ máy và bay cho rồi. Trời tối dần, sân bay sáng rực ánh đèn nhưng không xua được cảm giác lạnh, lạnh từ trong lòng lạnh ra, nhìn thằng bé con mà thấy xót lòng, nó có hình dung được điều gì chờ đợi phía trước không? Nó có cảm thấy côi cút ở tuổi 20 nơi chốn xa lạ này không? Làm mặt tỉnh rụi nhưng chợt thấy sao lạnh quá, lạnh quá! Số khách từ Sài Gòn sang ai cũng co ro trong áo gió, áo len dày sụ.

Theo hàng người xuống máy bay, tui dùng từ “xuống” vì đang ở phòng chờ cao hơn máy bay, đi theo một đường ống kéo từ phòng chờ dốc dần đến tận cửa máy bay, nơi các cô tiếp viên đang tươi cười líu lo chào đón khách. Quái! hình như mấy cô này không hề biết mệt mỏi là gì, trong chuyến bay vừa rồi từ Sài Gòn đến đây, tui không thấy có khi nào họ ngồi yên một chổ, thật chuyên nghiệp.

Đây là tuyến bay quốc tế của hãng EVA , có lẻ vậy nên cách bố trí các tiện ích theo chổ ngồi có hơi khác so với chuyến bay vừa rồi. Dọc theo thân máy bay, trên đầu chổ ngồi là các khoang đễ hành lý xách tay, nói là xách tay thì hơi bị hiền, tui thấy có vị phụ nữ người Việt, leo hẳn lên ghế hai tay cố đẩy một cái gọi là xách tay vào khoang hành lý, của đáng tội, gọi là xách tay nhưng bảo đảm tui leo vô nằm trong cái xách tay ấy cũng còn rộng, không biết làm sao bà ấy rinh lên máy bay được nhỉ. Ngay sau lưng ghế trước, dưới màn hình là cái bàn nhỏ xếp gọn vào lưng ghế, đến giờ ăn chỉ việc kéo ra, thật gọn. Ngồi vào ghế và nhún vài cái, cũng khá êm ái, đây là cái chốn mà tui sẽ gắn bó và lắc lư suốt mười mấy tiếng đồng hồ cùng với nó, thiệt tình tui nhìn cái “sít beo” mà ngán ngẩm gì đâu.

Máy bay cất cánh khi trời vừa tối hẳn, nhìn đồng hồ (theo giờ ở Taipei) vừa đúng 6 giờ chiều, mặt trời ở đây đi ngủ sớm thiệt. Cũng như chuyến trước, cú cất cánh thật nhanh, thoáng cái đã thấy ánh đèn nhấp nháy của thành phố Đài Bắc lẩn khuất trong màn mây dày đặc. Chào tạm biệt châu Á, ta làm Kha Luân Bố thời hiện đại đây, nào giương cánh nhắm châu Mỹ thẵng tiến.


ImageTạm biệt Taipei

Cái màn hình trước mặt cho thấy máy bay đang bay ở độ cao 10000mét với tốc độ 900km một giờ, tui nhắm mắt cố hình dung cái quãng đuòng 900km nó dài cở nào, Sài Gòn – Vũng Tàu lấy tròn 100km, vị chi mổi giờ máy bay đi được gấp 9 lần con đường đó. Chà! rót bia vô ly rồi leo lên máy bay này, bay ra Nha Trang mua khô mực đem về tới Sài Gòn nướng nhậu, thì bia còn chưa kịp tan đá.

Thoãng mùi thức ăn nóng thơm lừng, bụng thì đói mà nghĩ tới mấy cái thứ họ cho ăn bổng hết thèm, tui lại thấy tiếc không nghe lời mấy tiền bối Việt Di Trú từng bỏ nhỏ cho cái thứ hậu sinh như tui biết mà mang theo vài tô mì ăn liền đặng cứu đói cái bao tử. Thấy thằng con chừa ra cái gói phô mai , tui liên tưởng tới miếng phô mai đầu bò thường gặp, trách thằng nhỏ sao phí của trời nên hùng hổ bóc giấy và táp một miếng, trời ạ! làm sao bi giờ, tui thà ăn cái trứng vịt ung còn hơn cái thứ gọi là phô mai này.

Sau khi thu dọn các khay ăn, mấy cô tiếp viên đi nhắc nhở mọi người đóng cửa sổ, tui hơi thắc mắc vì bên ngoài tối đen, có ảnh hưởng gì đến hòa bình thế giới đâu mà phải đóng cửa sổ nhi? Chẳng những thế, họ còn chỉnh ánh đèn mờ mờ cho bà con ngủ. Trăn trở, gà gật hoài cũng không ngủ được bèn đứng lên lần mò đi tham quan cái bếp, trước là xem có gì ăn được và sau là tìm hiểu cái việc lửa củi, nấu nướng ở trên máy bay họ giải quyết thế nào. Thật lịch sự, trên một ngăn cạnh lối vào bếp, các cô tiếp viên đã dọn sẵn các loại bánh ngọt, snack và các loại nước uống cho ai muốn ăn khuya. Quơ một cái bánh ngọt vừa ăn vừa xuống bếp, miệng thì ấp úng tám với mấy cô tiếp viên nhưng mắt thì tìm xem mấy cô này dùng thứ gì đễ hâm nóng thức ăn, ồ! có khoãng chục cái ngăn như ngăn kéo nhỏ, họ chỉ việc đặt hộp thức ăn vào đó, đóng lại và bấm nút, chắc là một dạng lò viba được thiết kế riêng cho máy bay, vừa gọn vừa tiện.

Không gian mờ tối, tiếng động cơ rì rầm làm mọi người say ngủ, dí mắt vào màn hình mải cũng chán, tui len lén kéo cửa sổ lên nhìn bầu trời nhấp nháy ánh sao bên ngoài, nhìn xuống chân chỉ thấy xa tít bên dưới là màn mây mờ mịt, tối tăm. Bỗng chân trời dần sáng lên, ô! Bình minh sao đến nhanh quá, thì ra máy bay đang vào vùng đổi ngày, đi từ ban đêm qua ban ngày chỉ trong vài mươi phút, trước mặt là vầng dương bắt đầu mọc, sau lưng đất trời vẫn tối đen

ImageBay tới chân trời tươi sáng, sau lưng vẫn là màn đêm

Chẵng mấy chốc bên ngoài cửa sổ là mặt trời chói chang, mấy cô tiếp viên lại đi nhắc nhở đóng cửa sổ cho mọi người ngủ, chỉ có tui là lạ với cảnh bên ngoài chứ mấy cô chắc đã quá quen nên cứ một hai bắt tui đóng cửa sổ lại. Rùng mình khi thấy trên màn hình báo nhiệt độ bên ngoài lúc này là -67 độ C, chèn ơi! sao lạnh dữ dzậy? dò theo bản đồ thì thấy đang bay qua gần vùng cực bắc, hèn chi. Lại len lén kéo cửa sổ lên nhìn ra ngoài, chèn ơi! các tinh thể băng đá đóng đầy trên khung kính cửa sổ máy bay. May là ngồi bên trong máy bay chứ với nhiệt độ âm này thì ai mà chịu nổi, nghĩ mà phục lăn cái khoa học kỹ thuật, cho tui có điều kiện chứng kiến mấy cái cảnh tượng kỳ thú này.

ImageQua Bắc cực

ImageNgoài kia là -67 độ c


(đang gõ)

305816 top -
cám ơn chú dinhPhan nhiều a. Cháu xem hình của chú cháu thấy thích quá ah. hjhj

305842 top -

Hi dinphan,
Bài anh viết về chuyến bay thật là lý thú.

Khi mô rảnh anh hd vụ con tem nghen (mơi mốt gđ Ltt cũng bay chuyến SGN-LAX by EVA).

Ltt nghe nói trên máy bay cuả hãng EVA có phục vụ mì ly (mì ăn liền)?

Chúc gđ dinhphan luôn khoẻ.

305858 top -
@ tatluu2003:
Cám ơn tatluu2003 đã xem bài, mục đích là xem cho vui và giúp bạn nào có lộ trình giống dinhphan, dễ dàng hơn trong hành trình đến Mỹ.

@ khongtuquynh:
Cám ơn khongtuquynh đã xem bài và thấy thích.

@ Lactantan:
Thú thiệt là dinhphan cũng không hỏi họ xem có mì hay không, định bụng sẽ hỏi lấy mì nhưng thấy bánh và nước đễ sẵn nên... quên hỏi lưôn.

Về con tem hướng dẫn: khi vào làm thủ tục check in, anh có thể nhờ nhân viên của đại lý bán vé (họ có người đi theo giúp mình làm các thủ tục check in rât nhanh, gọn, kễ cả thủ tục... đầu tiên).

Hoặc anh tự nói với các cô ngồi quầy check in của hãng EVA, cứ nói với họ mình cần giúp đở trong chuyến bay, họ sẽ cấp các sticker đễ dán lên ngực, tiếp viên của hãng sẽ giúp mình suốt cho đến Mỹ khi họ trông thấy sticker này. Chúc anh và gia đình sớm có chuyến bay thú vị.

306101 top -

Anh dinhphan sắp kể đến giai đoạn đi tìm việc làm chưa?

lanhuong đang trông chờ đoạn này đó.
Chúc anh dinhphan luôn mạnh khoẻ và vui vẻ nhé.

306157 top -


Hi anh dinhphan,

Xem bài của anh xong tôi nhớ lại hồi mình đi mà cười. Suốt hành trình của tôi hình như cả nhà đều cố gắng ngủ, kể cả khi transit ở Seoul. Do vậy cả nhà tôi không ai gặp rắc rối một chút nào về trái giờ giấc. Lúc lên máy bay từ Seoul qua Mỹ, tôi cũng quan sát một chút bên trong chiếc B777-200ER. Ngoại trừ màn hình LCD xem phim hay bật qua theo dõi thông tin chuyến bay thì nó cũng giống mấy chú B777-200ER của VNairlines thôi. Ấy vậy mà hồi năm 2005 báo Thanh Niên chê B777 của VNairlines quá xá. Không biết sự tình sau này ra sao.

p/s: -67oC rồi anh có sợ fuel bị đông đặc không? :))

306181 top -


@anh tipha,

Phi trường Incheon, Seoul cũng có cái này đó anh. Phần lớn dân châu Á chui vô hút, ít thấy bọn Âu Mỹ vô anh à.

306222 top -
@-dinhphan

Trên máy bay có mỳ ly ăn cũng thơm lắm, có kem lạnh cho tụi nhỏ nữa nhưng phải xin.

@- nguoidochanh

Nhớ các chuyến bay dài, do thân hình "lý tưởng" nên dongk lúc nào cũng chui xưống gầm ghế đánh một giấc dài đề tụi nhỏ cũng có chổ trên ghế nằm ngủ.

Có lúc bị cô tiếp viên không cho, nhưng đi xong là mình lại chui tiếp. Thế mà cả nhà khỏe re.

@-tipha

Dân Hàn không những hút mà minh thấy họ ăn cũng nhiều nữa phải không anh? Anh làm viec ở Hàn thấy họ cư xử vơi nhau nóng nảy như ở VN không? Quanh mình ở VN, dongqk thấy họ sân si lắm.

306244 top -
@ lanhuongbm:
dinhphan phải lấy bằng lái xong mới nói chuyện tìm việc làm được lanhuongbm à! hiện thời vẫn bó... chân.

dinhphan cám ơn lời chúc cũa lanhuongbm. dinhphan chúc lanhuongbm hạnh phúc và may mắn.

@ nguoidochanh:
Nói thiệt với anh là dinhphan chỉ nhờ theo dỏi các thông tin của chuyến bay mới đở chán. Mấy lão tiền bối đã khuyến cáo lên máy bay là cố ngủ nhưng không thể ngủ được. Hậu quả là suốt hơn một tuần lễ sau khi sang Mỹ, cứ khoãng 2 giờ sáng là thức dậy và chiều lại thì buồn ngủ kinh khủng.

Lúc máy bay qua Bắc Cực, dinhphan cũng thoáng có câu hỏi như anh nói và còn nghĩ rằng, máy bay ắt phải hao nhiên liệu ghê gớm vì tình trạng băng giá đóng trên thân máy bay như vậy.

@ tipha :
dinhphan không hút thuốc nên chịu chết không biết cái phòng bốc khói đó nằm chổ nào.

Về người Hàn thì dinhphan cũng có chút kinh nghiệm, vì trước đây cũng làm việc chung với họ ý mà. Trong công việc, họ học tập người Nhật nên cầu toàn, tính cách họ mạnh mẽ, có gì là đốp chát với nhau cho ra lẽ rồi sau đó cùng ăn nhậu với nhau bình thường.

@ dongqk:
dinhphan phải học tập anh cái vụ chui xưống ghế mới được, chỉ có vậy mới thẳng lưng chứ ngồi lâu không chịu nổi.

306674 top -
Hi... anh dinhphan lamtham xin chúc mừng hai cha con anh đến mỹ bình an, lamtham chúc mừng anh tuy hơi muộn anh đừng buồn lamtham nha. Bởi dạo nầy em rất bận nên kg vào hỏi thăm anh được, giờ thì cha con anh đã quen giờ giấc bên đó chưa? lamtham đọc bài của anh rất là hay, cuộc hành trình đến Mỹ sao thật chông gai, nghe anh kể khi anh cầm được visa trong tay anh rất là mừng và vui nữa. lamtham cũng mong có cái cảm giác cầm được visa giống như anh. Chắc là lamtham mừng lắm kg biết đến lúc đó lamtham có kiềm lại xúc động kg nữa (lamtham mít ướt lắm ) 23 tây này em lên nhận visa nhưng trong lòng em cứ phập phồng lo sợ kg biết khi đến nhận visa có được may mắn suông sẽ kg. Anh cho em hỏi điều này chút nha, khi mình được giấy hồng thì có chắc là mình nhận visa kg anh. lamtham kg biết nói gì hơn chỉ chúc cho anh và gia đình được bình an, may mắn và hạnh phúc.

306837 top -
phần 3: Sài Gòn - Los Angeles (tiếp theo)

Lại ăn uống và gà gật, đôi lúc giật mình vì máy bay bị nhồi lắc, thân máy bay rung, lắc bần bật tựa chừng sắp rời ra từng mảnh, chiếc tàu bay mang theo nó hàng trăm người, to vật vả nhưng chẵng là gì với sức mạnh của tự nhiên. Tui chợt so sánh như đang ngồi trên một chiếc xe đò cũ , nhọc nhằn bò qua đoạn đường xấu đầy ổ gà, nhưng ngồi xe thì bị quăng từ bên này sang bên kia, còn ngồi tàu bay mổi khi nó tuột xuống thì khỏi nói, hình như trong người mình, cái gì nó cũng muốn chạy ngược lên phía trên và đòi chui ra khỏi… miệng. Chẵng trách ghế ngồi nào cũng có mấy cái túi đễ sẵn đặng chứa những thứ chạy ngược đó.

Ánh mặt trời rọi qua khung kính cửa sổ, thành bóng sáng trên trần máy bay rồi đi dần xuống chân ghế, nhìn màn hình thấy đã bay hơn ¾ đường, máy bay hạ dần độ cao, nhìn ra cửa sổ đã thấy lấp lánh biển dưới chân. Ồ! đất liền. Ngày xưa khi thuyền của Columbus thấy đất châu Mỹ, thũy thủ họ kêu lên thế nào nhỉ? Vớ lấy máy chụp hình và bấm lia lịa, bờ biển nào dzậy ta? San Francisco? Golden gate đâu nhỉ?
ImagePhải chăng bờ biển San Francisco?

Image

Image

Image

Máy bay liên tục đổi hướng và hạ dần độ cao, nhà cửa, cây cối rõ dần, các trục giao thông chồng chéo, trải dài thật ấn tượng. Nước Mỹ đó! America dream của bao con người từ hằng trăm năm nay đó!

ImageMột giao lộ của free way

ImageNghiêng phải.

ImageHạ độ cao

ImageLại nghiêng trái

Image Lại nghiêng qua phải

ImageCác khối nhà và đường nhìn từ trên cao vuông vức như bàn cờ

ImageMột nhà thờ với kiến trúc tròn, dẹp, với sân đậu xe rộng mênh mông

ImageMột công viên gần sân bay LAX

ImageThêm một cú nghiêng qua trái.

ImageGiảm tiếp độ cao, một giao lộ thật đẹp
Image Chuẩn bị đáp

Image

ImageMột sân bóng chày gần sân bay LAX
ImageHoa dại nở vàng dọc theo đường băng
ImageLanding

ImageVẫn là hoa dại nở vàng theo đường băng

Máy bay rời phi đạo chạy thật lâu mới dừng, chứng tỏ phi trường rất rộng, nhìn qua cửa sổ liên tục thấy máy bay lên xuống, Một lần nửa hai cha con lại bị mấy cô tiếp viên chiếu cố, bắt ngồi yên tại chổ. Chèn ơi! tới Mỹ rồi mà không cho tui xuống, người thân chờ tui, nước Mỹ chào tui dưới kia.

Sau khi mọi hành khách ra khỏi máy bay, cha con tui được hướng dẩn tới một phòng có nhiều ông bà già yếu ngồi xe lăn chờ, cha con tui và hai gia đình nữa cùng theo họ đến phòng làm thủ tục nhập cư, chèn! há hốc mồm nhìn mấy tay cảnh sát biên phòng đang ngồi làm việc, quên cả việc đưa máy lên chụp vài pô làm kỹ niệm.

Đầu tiên là get line ( tới Mỹ nên xài tiếng…’Tây’ cho oai), nộp passtport và mấy cái phong bì dày cộp mà tui giử cẫn thận suốt tuần qua, đưa mặt cho cái camera chụp hình, rồi in dấu tay lên cái scanner đễ sẵn trước mặt, dấu tay đầu tiên trên nước Mỹ là chạm vào cái scanner này, nó sẽ được lưu vô hồ sơ và theo tui suốt quãng đời còn lại, lần lượt ngón cái, bốn ngón khác của bàn tay phải, rồi ngón cái, kế đó là bốn ngón khác của bàn tay trái. Kế đó sang get line tại một bàn khác, nơi đây sẽ nộp cái form I-94(?) mà các cô tiếp viên máy bay đưa cho làm khi máy bay bắt đầu tiến vào vùng trời nước Mỹ. Anh chàng cảnh sát nhẹ nhàng nâng niu ngón tay cái của tui, ịn vào mực và lăn lên một tờ giấy gì đó, tay trái rồi tay phải, sau khi chùi tay vào cái khăn ướt đễ sẵn, đã thấy anh cảnh sát chìa cho cây bút và chỉ vào chổ ký tên nhỏ xíu nằm bên dưới một cái bìa được đục lổ chừa chổ ký tên. Xong việc thì được kêu đi lấy hành lý, mấy thùng hành lý đang chạy vòng vòng theo băng tải, bên cạnh có sẵn các xe đẩy, chỉ việc chộp lấy hành lý rồi chất lên xe là xong.

Chèn ơi! đã báo cho gia đình biết sẽ ra ở cổng B theo như trong ticket đã ghi, không ngờ họ lại kêu đi qua cổng A đễ kiểm tra hành lý, hai cha con thật bất ngờ khi anh chàng đứng máy soi hỏi tui bằng tiếng Việt: “ có mang theo khô nai, khô bò hay hạt giống gì không anh”, sung sướng trả lời bằng tiếng Việt: “ không anh à!”, chao ơi cái tiếng nói sao mà nghe thân quen ở chốn xa xôi này.

Tiếp tục đẩy xe hành lý lên một cái dốc cao và ra cổng. Oái! lạnh, lạnh thật! từng cơn gió lạnh buốt quét dọc con đường trống trải trước cổng sân bay. Thêm lần nửa hối hận vì không nghe lời các tiền bối Việt Di Trú, cái cellphone mang theo từ Việt Nam chỉ là cục gạch không hơn không kém, phải chi có mấy đồng xu đễ gọi điện thoại nhỉ, máy điện thoại ở khắp nơi, nhưng phải có xu bỏ vào mới gọi được, mà sao lúc ấy thật vắng người, chẵng mượn được phone của ai. Chạy loanh quanh vào trong phòng chờ chợt thấy có quầy bán sim card , bấm bụng mua một cái simcard có giá thấp nhất của T-mobile 85$ (cái giá mà một người bạn nói là “mắc điếng”).

Tiếng thằng em oang oang hỏi “anh đang ở đâu? Em và má chờ cha con anh từ lúc 1 giờ trưa tới giờ”, thì ra hai người đang chờ ở cổng B, còn cha con tui đi ra bằng cổng A. Mừng mừng tủi tủi, tay bắt mặt mừng phút gặp mặt sau nhiều năm xa cách.

Image

Trời đã về chiều, đường freeway 405 south từ Los Angeles về Garden Grove rộng thênh thang mà chật nghẹt xe, thằng em lái xe cứ chép miệng than kẹt xe nên phải đi chậm, chậm của nó thôi chứ nhìn cảnh vật vẫn trôi vùn vụt qua kính xe. Chặng đường cuối cùng trước khi đến nhà, kết thúc một chặng đường dài đăng đẳng cả không gian mười mấy ngàn ki lô mét lẫn thời gian ba ngàn hai trăm bảy mươi hai ngày. Dù chậm, dù muộn, nhưng rồi cũng đến nơi. Chào nước Mỹ.

306911 top -
Chào chú cháu thích quá.

309457 top -

Great! tới bây giờ mà tiểu đệ mới đọc hết các bài của anh đấy,quả là một sự tường thuật về hành trình đi Mỹ hết sức chi tiết và hấp dẫn..và cũng kô kém phần gian truân há Anh!phải nói là một sự mô tả rất tình tiết về hình ảnh và dòng văn hấp dẫn kô thể hơn thế nữa,một kinh nghiệm quý báu cho các hậu bối đi sau!
cảm ơn anh..anh nhé!

310020 top -
@Anh Dinhphan,
Lâu quá không thấy anh vào nhà của anh? Bác khoẻ hẳn chưa anh Dinhphan? Chúc gia đình anh bình an, may mắn và sức khoẻ.

314361 top -
Các bạn khongtuquynh, phongtb, hoa1971.

dinhphan vừa share và dọn đến chổ ở mới, rất tiếc nơi mới này không có net (một việc hơi hiếm ở Mỹ?) vì thế nên ít có điều kiện online cùng các bạn. Dù thế dinhphan vẫn cố online khi có điều kiện. Mong các bạn thông cảm.

314598 top -
dinhphan
1 ... 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69 ... 97

Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Update
PayPal về email:
[email protected]


Chi phiếu gửi về:
Hoanh Ton
6879 Amherst St.
San Diego, CA 92115



Việt Nam chuyển tới:
Phạm Thị Tuyết Phượng
Số tài khoản: 4973099
ACB Châu Văn Liêm, TPHCM



Ý kiến về Quỹ VietDitru

*Thông tin LSQ: Bộ phận Thị thực Định cư giới hạn giờ mở cửa buổi chiều trong tháng 12/2017.

Từ nay đến hết tháng 12, Bộ phận Thị thực Định cư sẽ chỉ mở cửa làm việc buổi chiều các ngày 12, 18, 19, 21, 26 và 28. Các đương đơn đã phỏng vấn và nhận được giấy xanh Lãnh Sự Quán yêu cầu bổ túc hồ sơ có thể đến nộp giấy tờ từ 1:00 đến 2:00 giờ chiều các ngày nêu trên. Chúng tôi thành thật xin lỗi về sự bất tiện này. Bộ phận Thị thực Định cư sẽ trở lại lịch làm việc buổi chiều như thường lệ vào tháng Một, từ 1:00 đến 2:00 giờ chiều các ngày làm việc trong tuần, không kể thứ Tư và ngày lễ, trừ khi chúng tôi có thông báo khác.


Image
Image
Image