.
Thông điệp của Nụ Cười
1 ... 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23 ... 36 - bottom
Tặng lại miah bài khác...

Một Mai Khi trỡ Lại
Sáng Tác Nam Lộc
Khánh Ly - Nam Lộc




Image

294960 top -


Lần đầu tiên được nghe Một Mai Khi Trở Lại

Rất hay!


-------------------

Cám ơn langtu hen! (nghe ké, hihi...)

295166 top -

@langtu, phuong60,

miah cũng mới nghe bài này lần đầu. :) Bài hát hay hen!

Thanks langtu nha.

295644 top -

Một mai khi trở lại là bài hát mà chauongco rất thích, đặc biệt là với giọng hát Khánh Ly.

(Hễ cái gì có nhắc đến ngôi trường xưa của mình là chauongco đều thích hết áh!)

295766 top -


Cười là một liều thuốc bổ


Image


Trong một trại phong cùi nọ, các bệnh nhân hầu như đều bị bỏ rơi trong quên lãng, họ sống lầm lũi trong đau khổ cả thân xác lẫn tâm hồn. Những tháng ngày còn lại trên trần gian chỉ là những tháng ngày vô vọng, buồn tẻ và cô đơn.


Duy chỉ có một người đàn ông luôn mỉm cười, vui tươi và hạnh phúc. Vị nữ tu chăm sóc bệnh nhân hết sức ngạc nhiên và cố tìm hiểu nguyên nhân từ đâu. Cuối cùng, bà cũng khám phá ra lý do, rằng mỗi ngày có một phụ nữ thập thò ngoài hàng rào, chờ người đàn ông kia đi ra để bà nở một nụ cười thân ái, trìu mến đầy yêu thương dành cho ông.


Người đàn ông ngày ngày ra gần đó để đón nhận nụ cười ban sức mạnh và tạo niềm hy vọng như hoa xuân đón ánh mặt trời, như cây cỏ hứng giọt sương mai. Khi vị nữ tu đến gần, người đàn ông nói với bà:

- Vợ tôi đấy

Sau một lúc yên lặng, ông ta nói tiếp:

- Trước khi vào đây, nàng đã cố chữa chạy cho tôi. Một Thầy lang đã cho tôi một loại dầu, và mỗi ngày nàng thoa nó lên mặt tôi. Nàng không quên chừa lại một khoảng nhỏ để đặt vào đó một nụ hôn. Nhưng tất cả đều vô hiệu, người ta đã bắt tôi vào đây.

Phần nàng, nàng không bỏ tôi đơn độc, trái lại mỗi ngày nàng đến mỉm cười với tôi, mang lại cho tôi sinh lực để sống. Nhờ thấy nàng mỗi ngày mà tôi còn ham sống và sống vui tươi hạnh phúc.



Vài dòng chia sẻ cùng các bạn:

"Cười là một liều thuốc bổ", là một thứ thuốc giảm đau, cười làm cho mạch tim giảm xuống, hơi thở điều hòa và các cơ bắp cũng thư giãn.


Về mặt tâm lý, cười còn mang lại cho con người niềm vui sống, nhờ đó mới có thể vượt qua được nỗi đau của thể xác. Bác sĩ David Maye khoa trưởng khoa tâm lý tại đại học Michigan Hoa Kỳ đã viết trong tác phẩm " Đeo đuổi hạnh phúc" như sau:

"Bạn muốn được hạnh phúc ư? Hãy cười và cười luôn".


(Hạt Giống Tâm Hồn)


------------------------------------

Theo kinh nghiệm bản thân, nụ cười đem lại sự ấm áp, thân thương cho người xung quanh và làm tăng thêm mối giao hảo giữa người và người.

Nụ cười trao ra một cách tự nhiên làm giảm bớt đi áp lực trong lòng chúng ta tạo ra bởi công việc và cuộc sống bon chen hằng ngày.

Nụ cười là liều thuốc bổ đem lại sự vui tươi trong cuộc sống và giúp ta vượt qua nhửng khúc quanh của cuộc đời...



(ST)

301872 top -

@phuong60:

Em cám ơn Liều thuốc bổ của chị Phượng nhé. :D

302280 top -
Tãn mạn ngày 8/3


Mấy bà vợ không được chồng tặng hoa nhân dịp 8-3, buồn quá rủ nhau ra nghĩa trang ngồi tâm sự. Khi về, mỗi người lấy một bó hoa.

Sáng hôm sau, mấy ông chồng gặp nhau nói:

- Bà vợ tôi chắc có bồ. Tôi thấy bà ấy mang về một bó hoa.

- Vợ tôi cũng vậy.

Ông thứ ba nói:

- Các anh còn may hơn tôi. Vợ tôi mang về nguyên một vòng hoa có gắn dòng chữ: “Từ các đồng nghiệp”.

302289 top -

Image

Cười chẳng có gì là khó, vì nó chẳng hao công sức cũng chẳng tốn bạc tiền. Nhưng, để có được nụ cười với những hiệu quả của nó đôi lúc lại là một việc không dễ dàng chút nào. Vì thực tế cho thấy, có người suốt ngày chẳng tìm ra được nụ cười dù đó chỉ là nụ cười gượng gạo. Lý do thật dễ hiểu. Bởi lẽ, đôi lúc hoàn cảnh khiến cho tâm hồn con người ta trở nên khô cứng và vì vậy phải sống trong ầm thầm lặng lẽ để rồi dần đánh mất đi nụ cười. Bảo rằng, cười sao được khi cuộc sống có quá nhiều lo âu phiền muộn, cười sao được khi biết bao đau khổ đang đè nặng trong tâm hồn. Nói một cách khác, con người ta chỉ cười khi trong lòng không có phiền muộn lo âu, ít có ai cười trong hoàn cảnh trái ý nghịch lòng. Và chính vì thế mà khiến cho cuộc đời càng trở nên mệt mỏi, căng thẳng và thật sự có những nụ cười mà trong đó là lệ chảy.

Cuộc đời vốn đã quá nhiều đau khổ và vì thế rất cần đến những nụ cười. Bởi vì nụ cười là cửa ngỏ của con tim, nó mở lối cho tình người xích lại gần nhau; nụ cười làm ấm lại một tâm hồn đang bơ vơ lạc lõng, nụ cười làm cho mọi người thông cảm lẫn nhau. Lại nữa, cười có thể làm giảm bớt sự căng thẳng của cuộc sống, cười có thể làm vơi đi nỗi bực dọc, đau khổ trong tâm hồn.

Cuộc sống là sự tương quan giữa người với người, là sự tương quan giữa người và thiên nhiên vật loại. Và, thái độ sống của người nầy ít nhiều đều có ảnh hưởng đến niềm vui và nỗi buồn của người khác và cho cả thế giới thực vật nữa. Ai có thể vui được khi bên cạnh họ có một người đang âu sầu, buồn bã; ai có thể vui được khi bên cạnh họ có người đang gắt gỏng, giận hờn. Cảnh làm sao vui, khi cảnh ấy có người buồn. Ngược lại, cuộc sống sẽ trở nên vui vẻ hơn, bớt căng thẳng hơn khi mọi người biết cười và biết tặng nhau nụ cười hoan hỷ.

Image
Nụ cười là nắng ấm mùa xuân, là đóa hoa tô điểm cho cuộc đời, làm cho cuộc đời trở nên đẹp hơn và thi vị hơn. Vậy thì tại sao lại không cười? Đành rằng những nghịch cảnh trong cuộc sống đôi khi khiến cho con người ta muốn cười cũng không thể nào cười được. Nhưng nếu có thể cười được thì hãy cứ cười.

Nhưng làm thế nào để luôn có được nụ cười? Đó chính là khi ta biết buông bỏ tất cả những ưu tư, hờn giận trong tâm hồn; khi ta biết cười tán dương cho hạnh phúc của người khác, và khi ta biết cười được những việc khó cười trong thế gian.

Còn gặpnhau thì hãy cứ vui…
Image
Đời người chẳng có bao nhiêu, vì vậy hãy sống cho có ý nghĩa. Để sống có ý nghĩa trước hết là phải biết cười và biết cho người cụ cười. Bởi lẽ nụ cười là chất liệu của yêu thương, là mùa xuân bất diệt của nhân loại.

(St)

302298 top -

@langtu,

langtu post bài mà giờ miah mới đọc thấy, chuyện này đọc xong là vui hay buồn ta!

302322 top -
@miah,

Bây giờ có chuyện nầy vui nè miah, hông thôi miah "mắng vốn" quài...


Image


Dạ Thầy...em yêu anh...


Tôi đến Phi trường đón người bạn từ Tiểu bang Texas qua chơi vào một buổi chiều tối. Anh từ Việt Nam đi du lịch Hoa Kỳ thăm bà con. Thành phố Los Angeles đã rực ánh đèn khi xe chạy trên giao lộ Freeway 105/110, từ trên cao cầu nối Freeway người bạn nhìn thấy cảnh phố đèn nhấp nhoáng đã tấm tắc:

-Đúng là Thành phố Thiên Thần!

Tôi cũng bật cười:

-Thành phố Thiên Thần hay các cô gái của Thành phố là Thiên Thần!

-Có lẽ cả hai. Thiên cũng cười.

Tôi và Thiên ngày xưa cùng học một lớp trong thời niên thiếu cho đến hết Trung học. Tôi và Thiên đã chia sẻ tất cả những gì chúng tôi có thể chia sẻ được. Những buổi tối gặp nhau trò chuyện chỉ bên ly cà phê đen chát đắng, quán xá cũng xơ xác với ánh đèn leo lét. Có những hôm trời mưa hai đứa cầm ly cà phê dời vào tận góc quán để tránh gió ướt, nhưng cũng trong thời gian này có những kỷ niệm khó quên trong đời!

Hai đứa ra trường Sư phạm rồi cùng dạy chung một trường. Rồi Thiên lập gia đình với một Giáo viên đồng nghiệp. Vài năm sau tôi cũng "sang ngang" với một thôn nữ. Hai đứa vẫn dạy chung một trường, vẫn thân nhau cho tới những ngày gia đình tôi được đi định cư tại Hoa Kỳ cho tới hôm nay! Đã mười mấy năm qua!

Buổi tối, Thiên cùng gia đình tôi dùng cơm tối trong câu chuyện đầy ắp những kỷ niệm. Dự định của Thiên sẽ đi thăm một số bè bạn thân quen khác nữa. Có đứa qua Mỹ đã cố gắng làm ăn rất khá, cũng có vài đứa qua vùng đất "Hứa" còn trẻ nổi máu ăn chơi đến bây giờ vẫn trắng tay, đến nỗi không dành dụm được tiền về thăm lại quê cũ. Đặc biệt có đứa đã gần qua tuổi "tam thập nhi lập" vậy mà vẫn trở thành Bác sĩ, Nha sĩ... Thiên hỏi:-Lâu nay anh có liên lạc với con bé Hoàng Hoa không?

Tôi trả lời:

-Lúc mình qua Mỹ, gia đình cô ấy cũng vừa định cư được vài tháng, đâu có điện thọai để hỏi thăm rồi sau đó lo làm ăn quên luôn!

-Mình có số điện thọai của cô ấy, hôm rời Việt Nam có gặp chị cô ta, mình chẳng biết cô ấy ở đâu, nhưng cũng xin số điện thọai. Cứ ngỡ anh giữ liên lạc với cô ấy. Thiên nhìn tôi nheo mắt.

-Trước đây nghe nói gia đình cô ấy ở Indiana, chồng con cả rồi! Tôi cười.

-Dĩ nhiên là thế, mười mấy năm rồi mà!

Hôm sau, ngày nghỉ của tôi, buổi sáng hai đứa uống cà phê tán gẫu, Thiên dùng điện thọai của tôi gọi cho Hoàng Hoa. Thiên nghịch ngợm giả bộ là tôi, nhưng cô bé nhận ra giọng nói ngay. Trước khi ngừng câu chuyện Thiên trao phôn cho tôi:

-Cô bé muốn hỏi thăm anh!

-Hello! Hoàng Hoa phải không? Tôi hơi lúng túng.

-Anh khỏe không?

-Thầy chứ! Vẫn khỏe cô bé ạ! Tôi cười.

-Anh chẳng bao giờ là Thầy của em! Giọng nhí nhảnh của cô bé.

-Sao vậy? "Nhất tự vi sư, bán tự vi sư"! Học cả năm mà không Thầy trò thì còn là gì! Tôi nhìn Thiên nheo mắt.

-Em chỉ nói chuyện với anh, chứ không nói chuyện với ông Thầy ngày xưa! Cô bé bướng bỉnh.

-Thôi cũng được! Chẳng là vì qua đây thì còn dạy dỗ gì nữa đâu! Đành chịu vậy! Tôi cười.

-Em sẽ gọi lại cho anh, bây giờ anh đang có khách mà! Nhớ nhé!

*

Image

Lớp Mười Một hồi đó do tôi phụ trách chủ nhiệm, Hoàng Hoa là một trong những học sinh xuất sắc.

Cô bé luôn hỏi ý kiến tôi về bất cứ điều gì liên quan đến chuyện học hành. Có lẽ không ai nghĩ đến một quan hệ nào khác hơn là Thầy trò giữa tôi và Hoàng Hoa, vì lúc đó tôi cũng đã có gia đình. Tôi cũng chẳng bao giờ thiên vị cả, các học sinh khác trong lớp cũng biết điều đó.

Những sinh họat của nhà trường làm cho tôi và Hoàng Hoa có nhiều cơ hội gặp nhau ngoài giờ học hơn, tuy vậy cũng vẫn trong phạm vi trường học. Tôi nhận ra một tình cảm khác thường nơi Hoàng Hoa, tất nhiên tôi hiểu rõ và cũng không khỏi cảm xúc, tôi cố gắng hết sức không để mình vấp phạm một điều gì vì thể diện nhà trường, gia đình.

Trong một buổi Văn nghệ mừng Xuân của trường, lớp Mười Một trình diễn một nhạc cảnh của Dân tộc miền cao nguyên, đêm hôm đó tôi và một vài học sinh cùng lớp rất bận rộn hóa trang cho các nam nữ diễn viên, Hoàng Hoa là một trong các diễn viên, và quả là tôi phải hóa trang cho cô bé thật kỹ lưỡng vì cái tính vòi vĩnh nhõng nhẽo của cô bé. Tôi cũng không tránh khỏi một chút rung động khi nhìn Hoàng Hoa thật rực rỡ nổi bật trong lớp y phục Dân tộc miền núi. Sau màn trình diễn, cả lớp ùa vào phòng khen ngợi rối rít. Tôi cũng rất vui vì màn diễn thành công với tràng pháo tay vang dội.

Vội vàng bỏ xuống những đồ hóa trang lỉnh kỉnh, các học sinh chạy ra trước sân khấu xem các màn trình diễn tiếp theo của những lớp khác. Hoàng Hoa vẫn ở lại phụ tôi dọn dẹp đồ đạc nằm ngổn ngang trong lớp học dùng làm phòng hóa trang, tôi nói:

-Em cứ để đó Thầy dọn cho, ra xem đi. Hôm nay Hoàng Hoa nổi lắm đó!

-Chỉ nổi thôi! Còn gì nữa không Thầy?

-Ừ! Thì đẹp nữa, thực sự rất giống các cô gái miền cao nguyên rừng núi!

-Em chẳng thích giống mấy cô đó! Hoàng Hoa giọng có vẻ hờn dỗi.

-Em diễn như thế nghĩa là nhập vai đó, sao lại không thích vai mình diễn? Tôi biết cô bé bắt đầu nhõng nhẽo.

-Thế Thầy thấy em trông được hơn hay cô gái cao nguyên được hơn?

Tôi đành xuống nước:

-Tất nhiên là Hoàng Hoa rồi! Em có cái duyên dáng của riêng em mà!

-Thầy gỡ cái kẹp dùm em, em gỡ mãi không ra. Hoàng Hoa bước đến bên tôi.

Tôi run tay gỡ chiếc kẹp có bông hoa nhỏ mắc rối vào tóc Hoàng Hoa. Tôi muốn gỡ cái kẹp thật nhanh, nhưng không cách nào gỡ ra cho nhanh được. Tôi hỏi:

-Thầy làm đau em phải không?

Hoàng Hoa ngước lên thoáng vẻ bối rối, mắt long lanh:

-Dạ... Thầy... Em yêu anh!

Trong một phút bất ngờ vừa rung cảm vừa lúng túng, tôi cúi xuống hôn nhẹ lên tóc Hoàng Hoa và nói một câu có lẽ chẳng ăn nhập gì:

-Hãy cố gắng học... em là học sinh rất giỏi!

Sau hôm đó, quan hệ giữa tôi và Hoàng Hoa vẫn bình thường như chẳng có gì xảy ra cả. Nhưng trong lòng tôi một niềm xao động khó diễn tả đang nổi lên. Tôi băn khoăn giữa cái mặc cảm làm điều không hay và tình cảm ngây thơ của cô học trò tuổi mới lớn. Hoàng Hoa vẫn nhõng nhẽo như mọi ngày, cô bé cũng không tỏ ra khác hơn chút nào! Đối với tôi, Hoàng Hoa hồn nhiên trong trắng như một Thiên Thần, tôi không có quyền, không thể làm điều gì khác hơn để cô bé Thiên Thần sẽ oán trách tôi suốt đời!

Image

Khoảng hơn nửa năm sau, đúng vào dịp Hè gia đình tôi ra đi. Vì tính cách phức tạp trong hồ sơ ra đi, tôi giữ kín ngày rời Việt Nam. Tôi chỉ giã từ Thầy Hiệu Trưởng và một vài người bạn thân, trong số đó có Thiên. Tôi không hiểu tại sao, tôi đã không nói một lời từ giã Hoàng Hoa, trong khi tôi cũng biết gia đình nàng trong diện H.O. có thể một ngày nào đó sẽ đặt chân lên miền đất tôi đang đến!

*

-Em gọi phôn cho anh như thế này có gì bất tiện không? Hoàng Hoa hỏi tôi.

-Câu này phải do anh hỏi Hoàng Hoa chứ? Tôi cười hỏi lại.

-Thì anh không hỏi em nên em phải hỏi anh chứ! Vẫn giọng nghịch ngợm của cô bé ngày xưa.

-Ừ! Thì bây giờ anh hỏi lại nhé!

-Thôi muộn rồi! Em hỏi anh câu khác. Hoàng Hoa cười.

Tôi thầm nghĩ "Trời ạ! Con bé vẫn như ngày nào!"

Hoàng Hoa nói là mười mấy năm qua, sống ở Mỹ, vẫn biết tôi ở California nhưng cô bé giận tôi lắm, chẳng thèm gọi hỏi thăm, vì tôi ra đi mà không nói một lời chia tay. Cô bé kể hết chuyện này qua chuyện khác. Những thay đổi trong cuộc sống sau mười mấy năm ở Mỹ, từ chuyện mới qua đi học ESL, đến chuyện đi làm rồi đến chuyện quen bạn trai, rồi lấy chồng.

Image

Một lần vừa bắt phôn lên, tôi đã nghe giọng Hoàng Hoa rất tự nhiên:

-Anh biết tại sao em gọi anh những lúc anh một mình không? Em hỏi anh Thiên nên biết lúc nào có thể gọi cho anh mà không ngại. Mà ngại gì nữa anh, em cũng đã hai con rồi. Chồng em giống anh lắm, luôn luôn cứ ngại làm phiền người khác, lại hiền nữa nên chẳng có gì đâu! Em nghĩ vợ anh cũng vậy thôi! Chỉ có điều tránh phiền phức thì tốt hơn, phải không?

-Ừ! Anh cũng ngại nên mới không gọi cho Hoàng Hoa. Nhỡ may chồng em không hiểu lại có chuyện thì khổ!

Hoàng Hoa cười khanh khách:

-Ngày xưa mà không có chuyện gì, thì bây giờ sao có chuyện được!

-Sợ có sự hiểu lầm thôi! Anh thì cũng không sao! Còn gia đình em nữa chứ!

-Lầm lẫn sao được anh! Chồng em dư sức biết tóc em chẳng dài từ Indiana tới tận California để anh hôn lên đâu!

Tôi cười:

-Bây giờ ở Mỹ em có thể đưa anh ra tòa về chuyện đó!

-Ừ, em cũng có đọc báo trên Internet, như trường hợp cô giáo trẻ đẹp Pamela Rogers, chưa tới ba muơi tuổi ở Tennessee, trước đây cũng vì mùi mẫn tình cảm với cậu học trò mười ba tuổi mà phải ngồi nhà đá đến một trăm chín mươi tám ngày.

Tôi đùa:

-Theo em, thì như "chuyện chúng mình", anh phải bao nhiêu năm?

-Thôi đi anh! Anh có muốn ra tòa thì ra một mình đi! Em làm nhân chứng cho!

-Thế em sẽ khai trước tòa như thế nào?

-Dạ, thì em sẽ khai lúc đó em còn là học sinh, anh dạy em yêu. Em biết yêu rồi em vẫn còn là học sinh xuất sắc gương mẫu nữa. Còn bây giờ em đã... "sinh" rồi, biết khổ rồi, hết còn là học sinh rồi! Và thủ phạm không phải là anh! Hoàng Hoa cười lớn.

-Hồi đó anh đâu có dạy Hoàng Hoa yêu?

-Có chứ! Anh dạy "Yêu là cố gắng học"! Em đâu có quên. Hoàng Hoa cười.

Tôi cười giọng nghiêm hơn một chút:

-Anh luôn nhớ anh là Thầy của em!

-Và em cũng luôn nhớ Thầy như là anh của em! Hoàng Hoa trả lời.

-Hoàng Hoa vẫn là cô bé ngày xưa, vẫn giữ được giọng nói nghịch ngợm, hồn nhiên đùa vui thời học sinh. Cuộc sống ở Mỹ như em thấy, bao nhiêu là lo toan, thời giờ và công việc chạy đua vùn vụt. Anh có cảm tưởng mình đã mất hết những gì thơ mộng nhất từ khi rời bỏ quê hương qua đây!

-Thực ra em cũng thế! Gặp anh sau mười mấy năm dù trên phôn, nhưng làm em muốn quay trở lại mái trường xưa quá! Những kỷ niệm thời học sinh vẫn còn đó! Nhìn mấy đứa con em đi học, nhìn những học sinh ở trường học Mỹ sao nó khác với thời học sinh của mình quá.

-Người ta nói hai nền Văn hóa khác nhau là như vậy đó! Chẳng thế mà "Đông và Tây không bao giờ gặp nhau" là gì! Tôi cười.

-Em cũng mong em là Đông và anh là Tây!

-Ủa! Sao vậy? Mà bây giờ thì đúng là "anh ở đầu sông em cuối sông" chứ còn gì nữa! Em biết khoảng cách giữa hai tiểu bang Indiana và California còn dài hơn nhiều con sông nữa!

-Bởi vì nếu anh gặp lại em thì anh sẽ thấy em chẳng còn là con bé ngày xưa. Em rất sợ anh nhìn em rồi nói "già rồi"!

Tôi cười:

-Anh đã nói, đối với anh thì em vẫn luôn luôn là cô học trò nhỏ bé!

-Em ưa đùa lắm phải không anh!

-Vẫn như ngày xưa! Chỉ có một điều khác thôi! Tôi trả lời.

-Điều gì khác vậy anh?

Tôi trả lời nửa đùa nửa thật:

-Lúc còn ở Việt Nam, em vẫn gọi anh là Thầy, còn qua Mỹ không biết có cái gì làm em thay đổi lại gọi Thầy là anh! Hay là cái văn hóa Mỹ có vẻ bình đẳng giữa Thầy và trò, nhất là sau khi rời ghế nhà trường hầu như ai cũng giống ai!

Hoàng Hoa ngập ngừng:

-Dạ... đối với em, Thầy... vẫn luôn luôn là Thầy, những lời chỉ bảo ngày xưa của Thầy cho đến bây giờ em vẫn nhớ, nhưng Thầy cũng có một cái gì đó rất gần gũi với em, nên em luôn có cảm tưởng Thầy như một người anh mà em thương mến!

Image


Tôi rất cảm động về những lời nói của Hoàng Hoa, tôi biết cô bé vẫn nhớ những gì tôi nói ngày xưa, dù sau mười mấy năm sống ở Mỹ, vùng đất đầy mới mẻ dễ quên lãng những giá trị truyền thống của quê hương yêu dấu Việt Nam. Nhờ coi trọng giá trị đó mà những ngày xưa ấy tôi vẫn giữ được cái khoảng cách Thầy trò giữa tôi và Hoàng Hoa, dù trong lòng phải nói thực cũng rất khó khăn để không biểu lộ gì thêm.

Trong một dịp nói chuyện nhắc lại kỷ niệm vui của những ngày xưa nơi mái trường thân yêu, tôi hỏi Hoàng Hoa sao hồi đó lại "dại dột" thế:

Cô bé ngày xưa cười trả lời nhại theo một câu kinh:

-Lỗi tại em, lỗi tại em và cũng lỗi tại anh một phần!

Đặng Xuân Hương

*****

Image

302734 top -

@langtu,

miah đâu có mắng vốn langtu đâu!

Cám ơn langtu câu chuyện “Dạ thầy…!" Chúc langtu vui vẻ nha.

303279 top -

Truyện rất ngắn
Anh Hai


Ăn thêm cái nữa đi con!

- Ngán quá, con không ăn đâu!

- Ráng ăn thêm một cái, má thương. Ngoan đi cưng!

- Con nói là không ăn mà. Vứt đi! Vứt nó đi!

Thằng bé lắc đầu quầy quậy, gạt mạnh tay. Chiếc bánh kem văng qua cửa xe rơi xuống đường, sát mép cống. Chiếc xe hơi láng bóng rồ máy chạy đi.

Hai đứa trẻ đang bới móc đống rác gần đó, thấy chiếc bánh nằm chỏng chơ, xô đến nhặt. Mắt hai đứa sáng rực lên, dán chặt vào chiếc bánh thơm ngon. Thấy bánh lấm láp, đứa con gái nuốt nước miếng bảo thằng con trai:

- Anh Hai thổi sạch rồi mình ăn.

Thằng anh phùng má thổi. Bụi đời đã dính, chẳng chịu đi cho. Đứa em sốt ruột cũng ghé miệng thổi tiếp. Chính cái miệng háu đói của nó làm bánh rơi tõm xuống cống hôi hám, chìm hẳn.

- Ai biểu anh Hai thổi chi cho mạnh. Con bé nói rồi thút thít.

- Ừa, tại anh! Nhưng kem còn dính tay nè. Cho em ba ngón, anh chỉ liếm hai ngón thôi!

Image

Tô mì


Em gái tôi rất thích ăn mì, nhưng hồi ấy nhà nghèo lắm, không phải thèm là ăn được.

Có bữa ba đến trường rước nó về, hai cha con ghé lại xe mì đầu hẻm, ba kêu một tô mì, đẩy về phía nó: "Con ăn đi, ba no rồi!"

Ăn xong, nó chợt nhìn thấy ba vét hết các túi mới đủ tiền trả tô mì...

15 năm trôi qua. Em tôi đã là một cô giáo. Hôm lãnh tháng lương đầu tiên về, nó cầm xấp tiền tần ngần hoài. Tôi hỏi:

- Nhỏ định mua sắm gì đây?
- Em sẽ mua tô mì thiệt ngon để cúng ba!

Rồi nó quay mặt hướng khác, giấu đi hai con mắt đỏ hoe...


Nguồn Internet
Image

303289 top -


miah ui,

Chị thích nhất câu này:

Nhưng làm thế nào để luôn có được nụ cười? Đó chính là khi ta biết buông bỏ tất cả những ưu tư, hờn giận trong tâm hồn; khi ta biết cười tán dương cho hạnh phúc của người khác, và khi ta biết cười được những việc khó cười trong thế gian.


Cười cũng là một Nghệ Thuật!

303727 top -

Image

303860 top -

Ý! Bé nào dễ xương dzị?

-----
Hey! Xe hum có thắng nha pé!

304450 top -
Thông điệp của Nụ Cười
1 ... 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23 ... 36


PayPal về email:
[email protected]


Chi phiếu gửi về:
Jimmy Ton
4369 46 St.
San Diego, CA 92115



Việt Nam chuyển tới:
Phạm Thị Tuyết Phượng
Số tài khoản: 4973099
ACB Châu Văn Liêm, TPHCM



Ý kiến về Quỹ VietDitru

Image
Image






Đón miah qua Quán Nhạc Sến ăn New Year!