.
Quê hương xưa và nay
1 ... 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88 ... 155 - bottom


Chị Loan và các bạn thân mến!

Tên của mình là Tuyết Phượng.

Từ nhỏ, mình hay hỏi Ba: "Sao con chỉ thấy hoa phượng đỏ, chẳng bao giờ có hoa phượng trắng".

Ba mình nói: " Vậy mới là lạ!" và tủm tỉm cười...

Sau đó, Ba nói: "Ba cũng chưa biết và chưa thấy phượng trắng, nhưng Ba thích đặt tên Tuyết Phượng cho con gái".

Mấy tháng trước, mình có nghe nói có phượng trắng ở Đà Lạt.
Hôm nay, lang thang trên Net, mình tìm thấy bài viết này, xin giới thiệu vào Quê Hương - xưa và nay và cho phép mình được:

"Kính tặng Ba!"

Dù Ba mình đã qua đời.

Xin cám ơn chị Loan và các bạn.


=========================================

Độc đáo hoa phượng trắng
Lâm Viên


Đà Lạt từng được biết đến là thành phố của các loài hoa, vài năm gần đây lại “nổi tiếng” bởi sắc tím của hoa phượng vĩ. Độc đáo hơn, mùa xuân này người yêu hoa Đà Lạt lần đầu tiên được chiêm ngắm sắc trắng quyến rũ từ những cánh hoa phượng.

Cây phượng trắng nằm trong khuôn viên ngôi biệt thự số 9 Phù Đổng Thiên Vương (P.8, Đà Lạt, Lâm Đồng). Nghiệt nỗi cánh cổng biệt thự luôn khóa kín, nhấn chuông cũng chẳng có ai ra mở cổng. Nhiều bạn trẻ và cả cánh nhà báo đành đứng ngoài hàng rào để ghi lại những khoảnh khắc thơ mộng bên sắc trắng của phượng trắng.

ImageNhững bông phượng trắng độc đáo.

* Truy tìm chủ nhân phượng trắng

Hỏi những anh xe ôm gần đó cũng chẳng ai biết chủ nhân ngôi biệt thự là ai, họ chỉ thấy lâu lâu có đôi vợ chồng già, dáng vẻ trí thức về sống ít ngày rồi lại khóa cổng đi.

Lân la hỏi người dân sống gần biệt thự mới biết, trước đây ngôi biệt thự này của Viện trưởng Viện nghiên cứu hạt nhân Đà Lạt, nhưng nay cũng không rõ ông đã sang nhượng cho ai chưa. Chúng tôi liền lạc với tiến sĩ (TS.) Trần Hà Anh, nguyên Viện trưởng Viện hạt nhân Đà Lạt. Vợ chồng TS. Trần Hà Anh bấy lâu sống ở TP.HCM, thi thoảng có về Đà Lạt nghỉ vài ngày rồi lại đi.

Trao đổi với chúng tôi qua điện thoại, vợ chồng TS. Trần Hà Anh và TS. sinh học Hà Ngọc Mai tỏ ra ngạc nhiên khi nghe tin cây phượng trổ hoa trắng toát, vì dịp Tết Canh Dần hai vợ chồng có lên Đà Lạt nhưng lúc đó phượng chưa trổ hoa.

Cây phượng tím có thể cao tới 10m, đường kính tán lá từ 3-7m. Từng cành lá dài 40-50cm, tán lá thưa thớt. Hoa hình ống, dài từ 4-5cm, có lông tơ, mọc thành từng chùm. Thời gian từ nụ hoa nở đến khi tàn rụng kéo dài 3-5 ngày, các hoa chùy ở đầu cành lại tiếp tục nở ra nên cây có hoa nở thường xuyên trong vòng 4-5 tháng.
TS. Trần Hà Anh dí dỏm: "Ngôi biệt thự là của chúng tôi, nhưng cây phượng trắng là của “nhà” tôi, anh có thể gặp bà để tìm hiểu thêm". TS. Hà Ngọc Mai thổ lộ: "Cây phượng trên tôi mua từ Úc mang về trồng tại Đà Lạt cách đây 12 năm".

Theo bà Mai, năm đó bà qua Úc thăm gia đình người con gái, những lúc rảnh rỗi bà lân la ghé thăm các công viên, vườn hoa ở Úc để tìm xem có cây, hoa gì lạ mang về trồng ở Việt Nam. Bà Mai chú ý đến cây phượng tím, vì thời gian đó ở Đà Lạt các nhà khoa học đang tìm cách nghiên cứu nhân giống từ cây phượng tím cổ thụ mà kỹ sư Lương Văn Sáu đã trồng gần nửa thế kỷ trước nhưng chưa thành công. Chủ vườn hoa giới thiệu có một cây phượng trắng, nguyên nó là cây phượng tím, được ghép bởi một cây phượng đột biến cá thể trong rừng (cho hoa trắng).

“Tôi đồng ý mua với giá 25 USD để mang về trồng ở Đà Lạt xem nó có ra hoa không, nếu cho hoa sẽ góp phần làm sắc hoa Đà Lạt thêm phong phú”, TS. Hà Ngọc Mai thổ lộ. Vậy là sau nhiều năm chờ đợi, nay cây phượng mới nở rộ hoa trắng.

Theo TS. Mai, cách đây 3 năm, cây phượng trắng ra hoa rất ít nên chẳng ai chú ý, nhưng lại cho 1 quả duy nhất; khi ươm chỉ có một số ít hạt nảy mầm và TS. Mai đang nhờ một kỹ sư nông nghiệp ở Đà Lạt chăm sóc giúp nhưng không rõ có ra hoa không.

Chúng tôi liên lạc với kỹ sư này thì được biết những cây phượng trắng có trổ hoa nhưng lại là hoa tím bình thường. Như vậy, có thể khẳng định đến nay ở Đà Lạt chỉ có cây phượng trắng duy nhất trong khuôn viên biệt thự số 9 Phù Đồng Thiên Vương. Theo TS. Hà Ngọc Mai, muốn có thêm phượng trắng phải tiếp tục ghép cây phượng trắng vào cây phượng tím.


* Thêm sắc màu cho xứ sở ngàn hoa

Trở lại chuyện cây phượng trắng nở hoa trong những ngày gần đây, TS. Hà Ngọc Mai phấn khởi: “Khi báo Thanh Niên (ngày 9.3. 2010) đưa tin, nhiều người thân quen trong và ngoài nước đã gọi điện chúc mừng, vợ chồng tôi rất vui mừng và hạnh phúc”. Vui hơn khi biết nhiều người đến chiêm ngắm và ghi lại hình ảnh hoa phượng trắng.

Chị Thụy Trang, một người dân sống gần ngôi biệt thự trên cho biết: “Phượng tím ở Đà Lạt có rất nhiều, nhưng đây là lần đầu tôi thấy cây phượng cho hoa trắng, thật độc đáo và thú vị!”.

ImageÔi! Thơm quá!


Nhiều bạn trẻ dừng lại trước ngôi biệt thự xinh đẹp, để thưởng thức vẻ đẹp quyến rũ của sắc hoa phượng trắng.

Chị Lê Quỳnh Liên bộc bạch: “Phượng tím lãng mạn đã từng hút hồn tôi, nay bỗng nhiên Đà Lạt lại xuất hiện những bông phượng trắng rất lạ, theo tôi đây là sản phẩm du lịch độc đáo của thành phố hoa Đà Lạt”.

Nhìn thoáng qua cây phượng trắng không khác gì cây phượng tím đã được cố kỹ sư Lương Văn Sáu mang về trồng ở phố núi Đà Lạt trước đây. Phượng tím có tên khoa học là Jacranda mimosaefolia D.Don (J.Ovalifolia R.B) thuộc họ cúc nác (Bignoniaceae), cây có nguồn gốc từ châu Mỹ.

Hoa phượng vĩ tím và trắng có cánh tràng hợp lại thành ống dài hẹp, đầu loe rộng chia thùy gần đều, mọc thành chùm với những hoa nhỏ màu lam tím nhạt hoặc trắng.

Xin nói thêm, gần 50 năm trước (năm 1962), sau khi tốt nghiệp trường Canh nông của Pháp trở về Việt Nam, kỹ sư Lương Văn Sáu, hội viên Hội Hoa hồng nước Pháp mang một số loài hoa thân mộc đặc biệt quý hiếm, trong đó có 4 cây phượng tím gốc châu Mỹ về Đà Lạt trồng, đến nay chỉ 2 cây còn sống.

Cách đây 12 năm, khi TS. Hà Ngọc Mai nhập giống phượng tím từ Úc về trồng thì mới có hiện tượng thụ phấn chéo với cây phượng tím cổ thụ của kỹ sư Lương Văn Sáu, nhờ đó cây mới cho hạt.

Đến nay sự kết hợp giữa phượng tím Đà Lạt (của KS Sáu) và phượng tím Úc đã “giúp” phượng tím trở thành một loài hoa mang dấu ấn đặc trưng của Đà Lạt, trở thành “đặc sản” của du lịch Đà Lạt.

Cứ mỗi độ xuân về dọc các triền đồi, các con đường quanh co uốn lượn của phố núi Đà Lạt như đường Nguyễn Thị Minh Khai, Trần Phú, Hồ Tùng Mậu... được khoác “chiếc áo” màu lam tím nhạt của hoa phượng tím, tạo một không gian thơ mộng, đầy chất lãng mạn tiếp nối sắc hồng phấn của hoa anh đào vừa tàn…

Nếu người Đà Lạt ghi ơn kỹ sư Lương Văn Sáu là người đem về Đà Lạt các loài hoa quý “để đời”, và là một trong những người sáng lập Công viên hoa Đà Lạt, thì TS. Hà Ngọc Mai là người đã và đang nối tiếp công việc đó khi mang về cho Đà Lạt thêm những giống hoa cúc Úc, phượng tím, phượng trắng…

263865 top -

@Phượng ơi,

Vậy là sau bao ngày tìm kiếm tên một loài hoa Phượng trắng - như ngày xưa Ba của Phượng đã đặt tên cho mình, em đã tìm đúng một nghiên cứu có một không hai ở VN là có một cây Phương trắng được trồng ở Đà Lạt - xứ sở của ngàn hoa rồi Tuyết Phượng nhỉ?

Tên là một kỉ niệm & là một dấu ấn đi sưốt cuộc đời Phượng, để con gái luôn nhớ về Ba mình ngày xưa... như lời Phượng viết
cho phép mình được:

"Kính tặng Ba!"

Dù Ba mình đã qua đời.

Xin cám ơn chị Loan và các bạn.


263889 top -

Hà Nội trong nét nhạc mùa Đông


Mùa Đông đã về với đất trời. Cái rét ngọt của Hà Nội thật khắc nghiệt, khiến nhiều người thấy... sợ, sợ đến mức phải trốn chạy vào phương Nam ấm áp. Nhưng cũng không ít người lại... mê cái rét ấy.


Đi trên những đường phố cổ, lượn xe quanh hồ Gươm trong cái lạnh se người, người yêu thủ đô lại thấy bật lên trong lòng những nốt nhạc của những ca khúc thân quen, thật đặc trưng của mùa Đông Hà Nội.


Hà Nội mùa Đông, lạnh và đẹp nhất là trong đêm. “Đêm mùa Đông đi trên con đường quen, nghe tiếng rao bồi hồi nỗi nhớ”, đó là “Hà Nội đêm mùa Đông” trong nét nhạc Hoàng Phúc Thắng, thật thân thuộc qua tiếng hát cùng những tiếng piano thánh thót của ca sĩ Thùy Dung. Hà Nội trong đêm mùa Đông là những con phố cũ rêu phong ẩn mình trong yên lặng, là những tiếng rao ngân dài lảnh lót trong đêm vắng càng khiến không gian thêm bề u tịch. Hà Nội trong đêm mùa Đông, đến hàng cây cũng quạnh hiu, khiến ta chỉ muốn hát vang lên gọi “Hà Nội thức trong mơ”, để nói với người thương của ta rằng “anh đi tìm em như tìm về hạnh phúc”.


Mùa Đông ở Hà Nội, những mặt hồ nổi tiếng đều ẩn mình trong màn sương mờ. Giữa hồ Tây và hồ Trúc Bạch, là “đường Cổ Ngư xưa chầm chậm bước ta về”. Trong bài thơ của chàng sinh viên Sài Gòn Bùi Thanh Tuấn chưa từng bước chân ra thủ đô, Hà Nội mùa Đông là “mùa vắng những cơn mưa, cái rét đầu đông giật mình bật khóc”. Cái rét “giật mình bật khóc” nó... đậm chất thơ quá, khiến nhạc sĩ Trương Quý Hải phát biểu, anh không dám đưa vào nhạc, chỉ dám sửa lại thành “cái rét đầu Đông, khăn em bay hiu hiu gió lạnh” cho mang hình ảnh quen thuộc của thủ đô để rồi thành Hà Nội mùa vắng những cơn mưa nổi tiếng, được nhớ nhất qua tiếng hát Cẩm Vân, với những hình ảnh hết sức gần gũi của một Hà Nội mùa Đông với những “chiều không buông nắng, phố vắng nghiêng nghiêng cành cây khô, quán cóc liêu xiêu một câu thơ, hồ Tây tím mờ...”.


Image


Đôi khi trong một ngày Đông, chỉ một cơn gió đông bắc se lạnh thổi ngoài khung cửa cũng khiến người ta giật mình tưởng rằng “dường như ai đi ngang cửa”. Khi mà “chiếc lá thu vàng đã rụng, chiều nay cũng bỏ ta đi” là lúc lòng ta dấy lên một nỗi buồn xa vắng. Nỗi nhớ mùa Đông của Phú Quang (phổ thơ Thảo Phương) là những hoài niệm về những kỷ niệm ngọt ngào đã qua, khiến ta thầm tiếc “làm sao về được mùa Đông, mùa Thu cây cầu đã gãy, thôi đành ru lòng mình vậy, vờ như mùa Đông đã về”. Không nhắc đến một chữ Hà Nội nào, nhưng người yêu nhạc ai cũng tìm thấy trong ca khúc này một nét nào đó rất riêng của Hà Nội mùa Đông mà mình thấy thân quen.


Trở lại của Hà Nội vài chục năm trước, ta nhớ lại “những cơn mưa dài cuối Đông, áo chăn chưa ấm thân mình...” trong nét nhạc Nhớ về Hà Nội của Hoàng Hiệp. Thời đất nước còn khó khăn, cái ăn, cái mặc đều thiếu thốn, nên cái rét của mùa Đông thật là tê tái ghê gớm. Nay ăn đã no, áo đã ấm, trái đất lại ngày một nóng lên, những ngày giá rét mùa Đông càng ít, có những mùa Đông mãi không chịu rét, người Hà Nội đôi khi đâm ra nhớ cái rét quay quắt! Cư dân thủ đô lứa tuổi trên 50 quên sao được những đêm giao thừa rét cắt da cắt thịt, nhưng hàng vạn người dân vẫn nô nức kéo nhau ra “đường phố đông vui chào đón tân niên” để cùng chờ đón “phút thiêng liêng” trong niềm vui sướng hân hoan.


Với những người con của Hà Nội đã đi xa, đến với vùng đất phương Nam quanh năm nắng ấm, nỗi nhớ cái rét mùa Đông Hà Nội càng mãnh liệt. Chính vì thế, nhiều người biết nhạc sĩ Phú Quang, một người con Hà Nội sống xa quê thật lòng khi ông bày tỏ ý định “Tôi muốn mang hồ Gươm đi” (phổ thơ Trần Mạnh Hảo): “Tôi muốn mang hồ đi trú Đông, nhưng làm sao mang nổi được sông Hồng, làm sao gói nổi heo may rét, thôi đành để hồ cho gió bấc trông”.


Vậy đấy, Hà Nội mùa Đông hóa ra thật đẹp, thật thân thương và gần gũi mà qua những nét nhạc của các nhạc sĩ nổi tiếng, ta lại càng thấy yêu hơn, gắn bó hơn và càng đi xa thì càng khiến ta nhớ đến nao lòng!


Mã Giang

263905 top -

Nhớ mùa đông Hà nội


Phương Nam chỉ có nắng ấm và mưa nhiều, không có những ngày triền miên gió heo may thổi, nhớ da diết cái lạnh đầu đông Hà Nội..Trời Sài Gòn mấy hôm đột nhiên se lạnh. Tinh mơ, ban công gió lùa, hình ảnh những buổi sớm mùa đông cũ hiện về, quen thuộc, nôn nao đến lạ lùng.


Những buổi sáng Sài Gòn, khi đất trời còn ẩm hơi sương gợi cho tôi nhiều hình ảnh đã qua ở một mốc thời gian nào đó, đã xa... Vì yêu nhất những buổi sớm mai của Sài Gòn lúc mặt trời chưa kịp lấp ló.


Khi đó, cái trong trẻo của đất trời, tinh khiết của cành lá, lành lạnh mơn man của gió sớm gợi lại một cảm xúc, một nỗi nhớ rất riêng về những ngày tàn thu Hà Nội với những nỗi buồn vui lưu giữ theo những ngày dài thênh thang cùng bao điều muốn nói.


Con đường vắng. Mưa nhẹ. Gió mơn man. Lá khô la đà buông mình xuống đất... Khi đó, lòng thật bình thản mà không tránh được chút suy tư thầm lặng. Thấy rõ ràng hơn sự thiếu vắng một cái gì đó của riêng mình...


Hà Nội ơi, đầu đông rồi nhỉ? Thèm một bầu trời mưa bụi, nhưng xa quá! Hình ảnh một chiếc áo len trên đường phố trong cái se lạnh của một sớm Sài Gòn bỗng thấy mình da diết nhớ mùa đông. Nhớ một cách mơ hồ cảm giác ấy. Hơi ấm nồng nàn từ chiếc áo len, mùi hương dìu dịu từ chiếc khăn hồng lả lơi trên cổ. Nụ cười nôn nao khẽ chun người vì cái rét thật ngọt đầu mùa.


Image


Sáng đầu đông ra phố, tóc xõa ơ hờ. Góc cafe bên hồ cùng đôi ba người bạn, nơi những giờ phút trôi đi thật nhẹ nhàng, thân thiết. Nhớ quán trà đạo ngày đầu tiên "Ô" rủ rê gặp mặt. Vẫn nhớ cái nhìn sửng sốt của "Ô" trước cốc trà nóng đã trút vào nửa hộp đường mà tôi vẫn kêu... chưa ngọt.


Chúng tôi ít gặp mặt, nhất là giờ đây tôi đang ở thật xa Hà Nội, nên kỷ niệm về cốc trà đường ngày đông đôi lần tôi vẫn nhắc như một hình ảnh thân thiết gắn liền với tình bạn chúng tôi.


Phương Nam chỉ có nắng ấm và mưa nhiều, không có những ngày triền miên heo may thổi. Nơi xa này, đôi lần nhắc lại hai mùa thu đã trải qua nơi ấy.


Ra đi đâu có nghĩa là từ bỏ. Những lúc nghe lòng trống trải thấy nhớ Hà Nội thật nhiều. Lại bỗng thấy lòng cũng như đứa trẻ, chỉ mong đến ngày Tết, để được trở về trong màn mưa xuân li ti xứ Bắc. Được về lại Hà Nội với dư vị chút đông. Về với mẹ. Về để mẹ được ngắm nhìn con gái vẫn xinh ngoan. Về với những món ăn mẹ nấu cho bữa cơm gia đình nhỏ. Tôi sẽ đi chợ Tết cùng mẹ, dạo quanh phố phường với mẹ. Sẽ được trò chuyện từng đêm cùng cô em gái "chua ngoa" nhưng mãi mãi vẫn là em bé bỏng của tôi, dù có thế nào đi nữa!


Tôi đã từng nói tôi thích cái cảm giác đi xa trở về. Khi đó, mọi thứ đã từng rất thân quen bỗng trở nên mới mẻ lạ lùng. Thích làm một đứa trẻ chỉ để được bắt "những người lớn" chở đi chợ hoa, đi bao nhiêu lần tôi cũng không từ chối đâu.


Mùa xuân tôi sẽ về. Về hâm nóng lại những tình cảm bạn bè. Về với chợ hoa ngày giáp Tết. Để thấy cuộc sống thật vui và đẹp đến nồng nàn. Đó cũng là khi ta sống chậm lại như hòa mình vào từng hơi thở của gió, của lá, của hoa, của từng lời nói, ánh mắt cười.


Tôi sẽ về với tách cafe bên hồ ngồi nhìn lá phượng úa rơi theo gió. Những con đường không có nắng, những hàng cây rụng lá, những góc phố, ngôi nhà trầm mình trong tiết trời ảm đạm đã ngự trị trong trí nhớ tôi. Hình ảnh đó không nơi phồn hoa nào thay thế được…

263910 top -
Image
Hương vị Tết Nam Bộ

Đồng bằng Nam Bộ đón Tết sau mùa lũ. Mùa xuân ở đây là mùa gió chướng thổi về, tiết trời trở nên se lạnh. Dọc hai bờ sông Tiền, sông Hậu, mai vàng đã khoe sắc trong vườn nhà. Mùa xuân, Tết đã đến trên một miền đất trù phú, ruộng vườn xanh bát ngát bao la... Sông nước Miền Tây Cầu Mỹ Thuận Nét nổi bật của Nam Bộ là có đến 200.000 ha cây ăn quả, sông rạch đan xen như mạng nhện nên Tết ở đây có một phong thái riêng, không giống bất cứ một cái Tết của nơi nào khác.

Khi công việc đồng áng đã xong, mọi nhà tất bật chuẩn bị cho ngày Tết.Bước sang trung tuần tháng Chạp, khắp xóm làng đã nghe tiếng chày giã gạo nếp bình bịch, nhịp nhàng từ sáng đến tối. Đặc biệt nhà nào cũng lo quết bánh phồng vang động khắp nơi. bánh phồng Sông Đốc Người ta tìm chọn những loại nếp tốt (thường là nếp rặt), không lộn gạo. Đem ngâm nếp với men nấu rượu và củ thơm trong nước 3 ngày. Sau đó đem đãi thật sạch, để ráo nước rồi đồ xôi. Ở miền sông nước thường có lệ hùn hạp, đổi công trong láng giềng, mỗi nhà thay phiên nhau quết bánh. Cánh thanh niên thì lãnh nhiệm vụ cầm chày, cánh phụ nữ thì đảo bánh. Chày vừa rút lên là các chị dùng tay nhúng nước dừa có pha đường đảo ổ bánh. Các bà mẹ lo xửng hấp. Ổ bánh được đem ra cán mỏng, cắt thành khoanh tròn, áo nước đường rồi phơi khô. Khi ăn thì đem nướng, bánh phồng lên tròn trịa, mùi thơm tỏa ngào ngạt. Các lò bánh tráng hoạt động thâu đêm. Bánh tráng miền Tây có hương vị riêng bởi có nước cốt dừa bổ sung vào bột gạo. Khi ăn có vị bùi béo, mùi thơm của tinh túy trái dừa làm nên cái bánh tráng vừa giòn, lại dày dặn và hấp dẫn, không thể thiếu trong ngày Tết của nông thôn.

Ở miệt vườn miền Tây không chỉ nổi tiếng với sản phẩm làm từ gạo và dừa, mà còn có những loại mứt làm từ khoai, bí, gừng... Mứt Tết Miệt Chơn Thiện, Mỹ Tho (Tiền Giang) có loại bí đặc sắc được chọn làm mứt. Bí to, chắc, ít ruột. Món mứt của Mỹ Tho nổi tiếng bởi sự cầu kỳ chọn nguyên liệu, từng công đoạn chế biến. Ăn mứt bí sẽ cảm nhận sự ngọt thanh, thơm, bùi.

Ngoài ra còn có món lạp xường Cần Thơ nổi tiếng cả miền Nam và xuất khẩu sang Campuchia, Thái Lan... Trên bến dưới thuyền, tiếng nói cười, tiếng máy nổ vang dội cả dòng sông. Người ta chuyển hàng về giao cho kịp Tết.

Ngày 23 Tết tiễn Táo Quân về trời, các cụ đã nhắc nhở con cháu chọn đốn cây tre tốt, cao để dựng nêu. Cây nêu cao độ 4 mét, được trảy bỏ nhánh, chừa đọt có lá, chờ đến ngày 30 mới dựng nêu và đến mùng 7 thì hạ nêu.

Sau ngày 23, nông thôn rộn ràng hẳn lên, người ta tranh thủ tát mương, chắt đìa, dỡ chà để bắt cá linh, lươn, ếch... đặc biệt là cá lóc, lươn được thả trong lu đất để làm thức ăn dự trữ trong ba ngày Tết. Nhà cửa được quét vôi, trang hoàng lại từ ngày 25 Tết. Con cháu cũng lo tu sửa, sơn quét vôi lại phần mộ của tổ tiên. Món chủ lực của vùng nông thôn Nam Bộ là bánh tét. Nhũng gia đình giàu có, con cháu đông đúc thường gói bánh tét đòn rất lớn. Khi tét bánh ra, khoanh bánh tròn trịa nằm gọn trong đĩa trông thật đẹp mắt, trung bình một đòn có đường kính một tấc tây và nặng khoảng 1kg. Người Nam Bộ thường dùng lá dừa băm nhuyễn, vắt lấy nước trộn vào nếp để bánh có màu xanh. Mỗi lần gói bánh chí ít cũng 3 - 4 chục đòn, tùy khả năng của mỗi gia đình. Hai đòn cột thành một cặp dụng ý cho đủ đôi, đủ cặp là niềm hạnh phúc để làm quà biếu. Đêm 29 không khí lành lạnh, mọi người quây quần bên bếp lửa hồng ấm áp canh chừng nồi bánh tét, vừa uống nước trà, vừa trò chuyện râm ran cả đêm.
Image
Image
Người Nam Bộ ăn bánh tét với thịt kho tàu. Nồi thịt có đến hơn chục quả trứng vịt, ăn kèm với dưa giá, dưa cải. Ngày Tết người dân đồng bằng Nam Bộ thường có món cá lóc hấp hay nướng trụi, cuốn bánh tráng rất hấp dẫn. Lớp thanh niên lo chuẩn bị loại rượu hảo hạng, thường là rượu gạo ngon để nhâm nhi với các đặc sản miệt vườn. Các cụ xưa thường thích tự mình viết câu đối hoặc ra chợ nhờ các cụ đồ viết hộ câu đối mực Tàu lên tờ giấy đỏ.

Chiều 30, mọi nhà chuẩn bị mâm cỗ để cúng rước ông bà về chung vui với con cháu trong 3 ngày Tết. Tối 30, bầu trời miền sông nước đen như mực, trên các kênh rạch vài chiếc ca nô nổ máy chạy vội về nhà để kịp đón giao thừa. Trong gia đình, người lớn bên tách trà thơm, chờ giây phút thiêng liêng của đêm giao thừa. Trên bàn thờ khói hương nghi ngút, ánh đèn lung linh huyền ảo. Mâm ngũ quả bóng láng, đủ các sản vật của miệt vườn ít có nơi nào bì kịp. Nào Xoài, mãng cầu, đu đủ, vú sữa, quýt, nhãn... màu sắc rất hài hòa. Trên bàn thờ được điểm thêm hai trái dưa hấu lớn đặt bên bộ đèn lồng.

Chậu mai vàng đặt trước bàn thờ đã bắt đầu nở nụ xinh tươi. Trong đêm trừ tịch trôi đi lặng lẽ của một miền sông nước êm ả, người chủ gia đình thành kính cúng giao thừa, ông bước ra vườn để đón gió xuân xào xạc, thoảng trong không gian mùi hương trầm. Có lẽ mọi người đang cầu khấn một năm mới có nhiều may mắn và hạnh phúc

Trích my.opera

263939 top -


Xuân xưa - Tết nay với những trò chơi dân gian, cổ truyền
Image

Các trò vui chơi ngày Tết của nhân dân ta xưa được sử gọi là Trăm Trò Chơi (Bách Hí), ngày nay đã chìm vào bóng đêm của thời gian, nhiều trò vui không còn dấu tích gì trong sử sách và phong tục nhưng vẫn có những trò vui để lại nhiều dấu vết. Năm hết Tết đến, chúng ta hãy thử tìm hiểu một số trò chơi ấy theo các thư tịch xưa để gọi là “ôn cố” chút ít nhân dịp mùa Xuân truyền thống của dân tộc đã về…
Xuan xua Tet nay voi nhung tro choi dan gian co truyen
Image
Chơi đánh khăng.

Đầu tiên là trò chơi đánh phết. Đại Việt Sử Ký Toàn Thư chép việc năm Bính Ngọ (1126): “Tháng Hai, ngày mùng 1, vua ngự điện Thiên An xem các vương hầu đá cầu”. Đá cầu ấy như thế nào? Hoàng Xuân Hãn đã cho biết rõ hơn trong sách “Lý Thường Kiệt”: “Hai bên tả hữu dựng hai cửa gỗ gọi là cầu môn cao độ hơn một trượng. Vương hầu dự chơi chia làm hai phe mặc áo vóc màu sắc khác nhau. Trước thềm bày hai giá cờ, hễ bên nào được thì cắm vào giá bên ấy một lá cờ. Có khi thì chơi chạy bộ đánh phết, có khi thì chơi cưỡi ngựa đánh phết. Người ngồi trên ngựa một tay cầm cương, tay kia cầm gậy dài để đánh quả phết. Đánh phết có nhạc đi kèm. Bắt đầu chơi thì nhạc nổi lên. Lúc tranh quả phết thì trống đánh rây. Quả phết đến gần thì trống giục càng mau. Lúc quả phết lọt qua cửa thì gióng lên 3 hồi trống. Chơi được một hồi lâu, vương hầu lại nghỉ uống rượu, xong lại đánh tiếp”...

Chơi U
Image
Chơi U

Các trò vui lúc ấy, nhân dân ta - nhất là giới trẻ - rất ưa chuộng đó là chọi gà, đánh đu, và chơi tam cúc. Trước năm 1945, các trò vui này vẫn thịnh hành ở hầu hết các thôn xã Việt Nam. Chọi gà đã đi vào nghệ thuật dân gian và là trò vui sôi động vào các dịp đầu năm, hội hè, đình đám. Trò vui chọi gà này đến thế kỷ 13 đã thành một tục lệ tràn lan trong giới thanh niên đến độ khi cả nước ta phải thực hiện cuộc kháng chiến chống quân Nguyên, Trần Hưng Đạo Vương phải nhắc nhở quân sĩ nên hạn chế bớt, như trong Hịch tướng sĩ: “…Hoặc lấy việc chọi gà làm vui đùa, hoặc lấy việc đánh bạc làm tiêu khiển…”.
Xuan xua Tet nay voi nhung tro choi dan gian co truyen
Image
Đu đôi - Bắt trạch

Riêng trò chơi Đánh đu (gồm nhiều loại như Đu tiên, Đu vân xa, v.v…) là một trò chơi phổ thông được hầu hết trai gái ưa chuộng. Bởi vậy mới có câu ca dao: Tháng giêng giai tiết ở đầu. Bao nhiêu mỹ nữ đá cầu, đánh đu. Theo tư liệu và hình ảnh cũ, chúng ta có thể mô tả như sau: Người ta trồng hai cột gỗ cao song song nhau giữa một bãi đất trống và ở giữa treo một bàn nhún (để đủ 2 người nam - nữ cùng đứng). Có làng phải trồng đến hai, ba cây đu trong dịp Tết để đáp ứng yêu cầu vui chơi giải trí của đôi trai gái. Các nam thanh nữ tú kéo tới rủ nhau lên đánh đu, thường thường mỗi cặp đu là một nam một nữ mới thêm phần thú vị, như bài thơ của Hồ Xuân Hương:

“Bốn cột khen ai khéo khéo trồng

Kẻ thì lên đánh kẻ ngồi trông

Trai đu gối hạc khom khom cật

Gái uốn lưng ong ngửa ngửa lòng

Bốn mảnh quần hồng bay phất phới

Đôi hàng chân ngọc duỗi song song

Chơi Xuân ai biết Xuân chăng tá?

Cột nhổ đi rồi lỗ bỏ không”.

Xuan xua Tet nay voi nhung tro choi dan gian co truyen
Image
Chơi Ô ăn quan.

Còn chơi Tam cúc vào dịp Tết là thú vui giải trí hơn thấp cao chứ không có tính sát phạt như cờ bạc ngày nay.

Thử soát xét các cuộc vui trong dịp Xuân về trong lịch sử, ta có thể xếp thứ tự theo Đại Việt Sử Ký Toàn Thư: Lễ đua thuyền tổ chức vào đời Lê Hoàn. Mùa Xuân hằng năm, con trai con gái họp nhau đánh đu ở đất Đà Dương (Châu Hóa)… Đến thế kỷ thứ 15 thì trong dân gian, cái phong tục cỗ bàn xa xỉ đã lậm lắm rồi nên điều lệ năm Kỷ Dậu (1429) mới có lệnh: “Người nào du thủ du thực, đánh cờ đánh bạc, thì quan tư và quân dân bắt đem nộp để trị tội, đánh bạc thì chặt 5 phân ngón tay, đánh cờ vây thì chặt 1 phân ngón tay…”. Và đến năm Ất Tỵ (1665) lại có lệnh nhắc lại lệnh cấm chọi gà, đánh cờ, đánh bạc…
Image
Trò chơi "Trồng nụ trồng hoa".

Xem như vậy, các cuộc vui mùa Xuân càng ngày càng quá lạm, mặc dù lề thói cổ truyền của dân tộc ta là không phải vậy. Ngay cả tục uống rượu, trong đại bộ phận nhân dân ta đến đầu triều Nguyễn vẫn có cái phong thú tao nhã như lời của Phạm Đình Hổ trong “Vũ Trung tùy bút”: “Khi nào có khách thết rượu thì chỉ dùng cái chén nhỏ bằng đầu ngón tay cái, mà uống vài chén rồi thôi ngay, nếu người uống quá thì ai cũng chê là say đắm”.
Xuan xua Tet nay voi nhung tro choi dan gian co truyen
Image
Trò chơi "Rồng rắn lên mây".

Một nhà nghiên cứu hiện đại đã có một ý kiến xác đáng về các hội Xuân của dân tộc: “Đi hội Xuân để vui Xuân, ngày vui nhàn rỗi, người dân quê thường đi hội Xuân để tham dự hoặc thưởng thức những trò vui của ngày hội. Và những hội Xuân này, tuy gọi là hội làng nhưng vẫn hằng lôi cuốn được rất nhiều khách thị thành hàng năm tới xem hội với những trò vui hấp dẫn và lành mạnh” (theo Toan Ánh, Làng Xóm Việt Nam).

Có lẽ ý kiến ấy là “có lý có tình” khi chúng ta đang muốn trở về với những mỹ tục truyền thống của dân tộc Việt Nam.

Việt Báo (Theo_VietNamNet)

263963 top -
Hương vị Tết xưa ở một làng quê Bắc Bộ

Làng tôi nằm cạnh con sông Cầu lơ thơ nước chảy, quanh năm phù xa bồi đắp cho những bãi soi xanh tốt. Làng tôi bình yên và thuần nông, chỉ có nghề làm hương mỗi dịp Tết Nguyên Đán để lấy tiền sắm sanh vật chất đón xuân mới. Người dân quê tôi chất phác và mộc mạc, chịu thương chịu khó một nắng hai sương ngoài đồng mà vẫn không đủ ăn. Cho nên, ba ngày Tết là cả một sự kiện lớn mà từ người già đến trẻ nhỏ đều háo hức mong chờ. Cho dù bây giờ cuộc sống đã no đủ, nhưng mỗi khi Tết đến Xuân về, tôi lại miên man nhớ về những kỷ niệm thời thơ ấu ở ngôi làng nhỏ bé và bình yên ấy.

Tôi còn nhớ cách Tết Nguyên đán khoảng 3 tháng, cả làng tôi đã nhộn nhịp chuẩn bị cho công việc làm hương để bán cuối năm. Người thì đi Quảng Ninh mua nhựa thông, nhựa trám, than hoa… những nguyên vật liệu chính để làm hương, người thì ở nhà mua tre ngâm về để vót tăm hương. Nhà tôi ngày xưa cũng làm hương “ác liệt” lắm. Nhà đông con, lại nghèo nên bố mẹ phải làm cật lực để kiếm tiền lo cho một cái Tết tươm tất.

...

Cũng vì lanh lợi, năm nào tôi cũng được U giao cho việc lên cửa hàng Hợp tác xã để xếp hàng mua hàng Tết. Có năm tôi dậy rất sớm, xếp thứ nhất luôn. Hàng Tết ngày ấy bao gồm một chai mắm, một chai dầu hoả, một gói Mứt Tết hoa lá sặc sỡ, một bánh pháo tép Bình Đà và hàng loạt những thứ linh tinh khác như muối, đường, mì chính, hạt tiêu bắc… Có lần vội quá quên sổ, lên cửa hàng rồi mới nhớ, lại vội chạy về lấy lên thì người ta đã xếp hàng dài dằng dặc rồi, đành phải đứng sau và chờ mỏi chân mới được mua.

Quê tôi 30 Tết là vui nhất. Lúc đó mọi cái đều hào hứng. Sáng sớm tinh mơ đã nghe tiếng lợn kêu ụt éc… Người ta giết lợn rất sớm. Vài ba nhà chung nhau một con lợn, nhà nào giàu thì ăn một mình một con. Giết xong thì chia nhau, rồi đánh tiết canh và ăn sáng bằng bữa lòng lợn thoả thuê. Tôi thích nhất bữa lòng lợn tiết canh ấy, vì nó là sự sum họp của gia đình. Xong rồi thì giã giò, ngày xưa giã bằng cối đá, chầy tay. Chỉ những anh thanh niên khoẻ mạnh, lực lưỡng mới được chọn giã giò, vì phải giã liên tục để thịt nhuyễn mà không bị nguội. Giã xong thì gói vào bẹ cau và luộc bằng những chiếc xoong rất to.

Sáng 30 Tết, khi cánh đàn ông mổ lợn, giết gà thì đám đàn bà quây quần gói bánh chưng. Gạo nếp quê trắng ngần, chị em gánh ra sông Cầu để vo và cọ lá dong, lá trít. Xong rồi xúm xít lại để gói bánh, thường là cánh đàn bà và con nít đảm nhiệm công việc này. Bánh chưng được gói bằng gạo nếp nhân đỗ xanh, ở giữa là thịt mỡ. Quê tôi thường gói bánh dài mà rất hiếm gói bánh vuông. Sau khi luộc chín bánh sẽ vớt ra để ở đống rơm cho ráo nước, rồi mọi người vừa lăn bánh vừa đập bánh (bằng một cây đũa cả). Lăn và đập như vậy để bánh vừa ráo nước, vừa nhuyễn và vừa “rền”. Chính vì thế, bánh chưng dài quê tôi ăn rất ngon, vừa đằm, vừa thơm, vừa nhuyễn chứ không nhão và nhạt như bánh chưng vuông.

Gia đình quây quần gói bánh chưng

Chiều 30 Tết, nhà nào cũng làm bữa cơm Tất niên. Đám đàn ông trai tráng thì vác cuốc, cầm hương ra nghĩa địa để đắp lại mộ của ông bà. Hầu như nhà nào sau khi dọn cỏ ở mộ chí xong cũng đốt một bánh pháo. Đêm Giao thừa trời tối đen như mực. Nhà nào nhà nấy quây quần bên ấm trà và đĩa kẹo lạc tự làm hồi hộp chờ giây phút “Động thổ”. Gần 12 giờ đêm, tiếng pháo đã lác đác xa xa, và sẽ nổ liên hồi khi đúng lúc giao thừa. Khi ấy cả làng xóm như bừng tỉnh bởi tiếng pháo nổ vang trời, khói thơm quyện vào không khí lan toả đến từng ngõ ngách trong xóm ngoài làng. Mùi thơm ấy là một thứ đặc sản mà sau này, khi đã trở thành người phố thị, cuộc sống đã khá giả hơn, tôi vẫn thèm được một lần đắm chìm trong không gian ấy.

Sáng sớm mùng Một Tết, nhà nào cũng quây quần ăn bữa cơm đầu năm. Khi ấy bố mẹ sẽ tổng kết một năm làm việc và tránh nói những điều xui xẻo. Ai cũng hân hoan và chúc mừng nhau bằng những lời tốt đẹp nhất. Những đứa trẻ trai thông minh xinh xắn hoặc những thanh niên khôi ngô thường được các gia đình chọn “mời” đến xông đất đầu năm. Bao giờ những người đó cũng được mừng tuổi rất nhiều, dù toàn tiền xu, tiền lẻ. Rồi mọi người toả đi các nhà trong xóm để chúc Tết nhau, trẻ con thì nô đùa cùng bóng bay, pháo tép. Người lớn thì hân hoan, gặp ai cũng chúc tụng, chào hỏi râm ran khắp xóm cùng làng...

Bây giờ cuộc sống đã khác trước, kinh tế phát triển, cuộc sống khấm khá hơn xưa rất nhiều. Nhưng cứ mỗi độ Tết đến xuân về, tôi lại nhớ về những kỷ niệm một thời thơ ấu với những cái Tết giản dị nhưng đầm ấm tình người.

Ngoài kia, mùa xuân đã len lỏi trong từng con phố, hương vị xuân vẫn ngọt ngào dù tiết trời lạnh giá. Hoa đào đã nở, bông mai đã vàng, mùi hương trầm thoảng thoảng trong gió heo may, một mùa xuân nữa lại đang đến thật gần...

Trích dinhduong

263988 top -

@ huongduong ơi, còn đúng 1 tháng nữa mới tới Tết mà bạn đã làm mọi người nôn nao với một loạt bài hấp dẫn như vậy!

Híc, đọc bài của bạn hết muốn đi làm nữa. Chỉ muốn Tết đến mau thôi!

264004 top -
@phưong5960,

Xuân trong ta đã muôn ngàn lần đã qua
Xuân Xuân ơi, Xuân ới, Xuân ơi
Xuân tôi ơi sức Xuân tôi còn khát khao
Dù nay, dù mai...


Xuân ca
Phạm Duy

Phương mong Tết mau đến nghĩa là bạn đang hạnh phúc!

264020 top -

@hươngduong:

Cám ơn em với loạt bài Tết nhé.

Image
Riêng tặng huongduong nè

264032 top -


Tết nguyên đán ở Hà Nội xưa và nay

Tết này còn gọi là tết cả, đứng đầu mọi lễ tết nên về phong tục “ăn tết” này cả nước (khối dân tộc Kinh) như nhau. Khác chăng chỉ là sắc thái. Cho tới nửa đầu thế kỷ XX, tết ở Hà Nội... đều có hai công đoạn: chuẩn bị và ăn tết. Khâu chuẩn bị thì ngoài việc phải đi “tết”, tức biếu xén các chỗ cần thiết, nhà nào cũng quét dọn tinh tươm, mua sắm hàng hoá, may mặc áo quần…

Các ông lên Hàng Ngang, Hàng Đường mua vài củ thuỷ tiên để về tự tay hoặc cho các cô con gái rượu gọt, tỉa, chăm sóc cho nở hoa đúng đêm giao thừa. Nếu không tự viết lấy câu đối thì lên Hàng Bồ mua mấy câu của các ông đồ già viết và bày la liệt trên vỉa hè. Tất nhiên là câu đối đỏ...

Rồi lên Hàng Lược, đã trở thành chợ hoa từ những năm 20 của thế kỷ XX, để mua hoa, cành đào, cành mai, chậu trà, chậu cúc bạt ngàn.

Các bà đến hàng Đường mua bánh, mứt, sang Hàng Hương (bây giờ là Hàng Đậu) mua hương, đủ loại hương trầm, hương xạ, hương bạch đàn, sang Hàng Buồm, Hàng Cân mua miến, mua măng, mua nấm, không ít bà đến phố Hàng Quạt (nay là Lương Văn Can) lấy áo gấm, áo đoạn may đo từ dạo tháng 10 ở các cửa hàng đến các ông phó may quê làng Trạch Xá (Ứng Hoà- Hà Tây) nổi tiếng một thời.

Và thế nào các bà cũng không quên đến Hàng Bạc để mà “tắm” lại các đồ trang sức bằng vàng cho đỏ lên, cho đẹp sáng ra.

Nhưng đối với mọi nhà thì việc đầu tiên là phải nghĩ đến nồi bánh chưng. Gói bánh, nấu bánh, trông nồi bánh tới lúc bóc chiếc bánh đầu tiên ăn thử, đối với nhiều mái nhà đã là sự hiện hình của hạnh phúc.

Tiếp đó là công việc gói giò, cầu kỳ thì tự giã lấy giò lụa, cầu kỳ hơn thì cho cắt trứng gà luộc xếp thành hình hoa chanh giữa lòng cây giờ trước khi luộc. Khi cắt ra mỗi lát giò như một bông hoa.

Nếu không thế thì mua giò Ước Lễ bán ở khắp các chợ, chỉ còn phải gói giò thủ, giò chân, rồi kho khô một nồi cá, nấu một nồi thịt đông. Ngoài ra còn phải lo mua nguyên liệu để làm cỗ, cố thì dù nhà nghèo cũng phải đủ giò, nem, ninh, mọc. Sang trọng thì có thêm bóng cá dưa, cá thủ, vây cá, bào ngư, long tu, tổ yến.

Ngoài cỗ mặn lại còn cỗ ngọt. Phải có nồi chè kho, chõ bánh bao, bánh bẻ, chảo bánh vẽ, bánh khoai… và các loại mứt gừng, mứt quất, mứt sen…

Nhà nghèo thì cũng có chút lo lắng. Có nồi bánh chưng phải tính gạo, tính đậu, tính thịt. Các thức cúng trong 3 ngày Tết. Rồi quần áo mới cho các con nhỏ. Lại vẫn phải quà Tết bên nội bên ngoại, tết cho chủ thuê nhà, tết các chủ nợ… Song như câu ca dao cổ đã nói:

“Nhà ông dù giàu hay nghèo
Tối bà mươi tết thịt treo trong nhà”.

Và nữa, dù giàu dù nghèo, mọi người vẫn có bộ quần áo lành lặn để mặc Tết.

Còn khâu “ăn Tết” thì dù Hà Nội hay tỉnh huyện nào cũng theo phong tục chung. Đêm 30 cúng giao thừa, sáng mùng một thì các ông đi xông đất các nhà thân quyến bạn bè. Con cháu về mừng tuổi ông bà bố mẹ. Thân bằng cố hữu mừng tuổi nhau. Sau khi các ông về rồi thì đến lượt các bà lại đi mừng tuổi.

Bữa cơm đầu năm dù giàu hay nghèo, nhà nào cũng vui vì “đói ngày giỗ cha, no ba ngày tết”…

Và thế là ba ngày Tết trôi qua sau những cuộc qua lại mừng tuổi, trong tiếng pháo nổ ran, trong các trò chơi công cộng quanh hồ Hoàn Kiếm và các thú vui trong khuôn khổ gia đình như đánh bài, thường là bài tam cúc, cao hơn một tí thì tổ tôm, chắn, hoặc bài tây, mạt chược (một cách đánh bài của người Hoa).

Nhà giàu mở kèn hát (máy quay đĩa) nghe đào Tửu, đào Tam hát chèo, đào Nam Phỉ, Phùng Há hát cải lương… thế mà mệt.

Chỉ có trẻ em tất cả đều mừng vui, vì có manh áo mới, có tiền mừng tuổi. Còn người lớn thì lại đi vào công việc hàng ngày.

Ấy vậy mà phong tục tết Nguyên đán cổ truyền ở Hà Nội từ dăm chục năm nay cũng đã đổi thay...

Nay, kinh tế thị trường, dân khá lên nhiều. Ăn uống không thành vấn đề. Bánh chưng có các nhà hàng gói, mà quanh năm lúc nào chẳng có bánh chưng! Y phục, trang sức tràn trề đường phố. Cho nên dân thành thị Hà Nội chủ yếu dùng ba ngày tết vào việc thăm viếng bạn bè, vui chơi giải trí và đi du lịch.

Các tục lệ cũ chỉ chỉ giữ lại có lệ đi mừng tuổi vào sáng mùng Một và kết thúc tết vào mùng Ba hoặc mùng Bốn...

Cũng phải nhắc đến một phong tục mới nảy sinh ở Hà Nội là từ sau năm 1955 và đã trở thành truyền thống. Đó là tục đón giao thừa quanh Hồ Gươm....

Đặc biệt từ đó các đêm giao thừa đồng bào xa xứ, xa gia đình, cư ngụ ở Hà Nội và phụ cận đều về đây tu hội. Người cứ ngan ngát dạo quanh Hồ Gươm đón chào Xuân mới đang tới. Thấy vui, người Hà Nội cũng rủ nhau đến ven hồ chia sẻ niềm vui.

Chính do có sự kiện này mà Hà Nội hình thành một phong tục mới và đẹp là từ bấy đến nay, cứ đêm giao thừa mọi người lại đổ ra Hồ Gươm đón xuân náo nhiệt, tưng bừng, chứ trước năm 1955 thì mấy ai ra khỏi nhà đêm 30 tết.

Blog Đào Anh Toàn
(my.opera)

264033 top -

@phuong5960:

Tết nghỉ dạy nhiều ngày, Phương nhớ vào xem hết loạt bài Tết của huongduong post nha.

Chúc em luôn vui tươi mãi.

264036 top -
Cám ơn chị evangeline.

Những bài viết về Tết này em cũng dành tặng cho em và thương nhớ về những Ngày Xuân đầm ấm trên quê hương mình.

Tết chỉ thật là Tết trong nắng mưa nhiệt đới, với cây đa, bến nước, với núi dưa hấu xanh thẳm nằm trên rơm vàng óng ven đường, cùng hương Mai hương Đào theo bước du Xuân trên phố phường Vn.

264041 top -
Tết cổ truyền xưa ở miền Nam
Image
Mai vàng, loài hoa Tết tiêu biểu của miền Nam.

Tết miền Nam mộc mạc, đơn giản, không như miền Bắc giữ nhiều phép tắc và tục kiêng cữ. Không khí Tết trong Nam bắt đầu nhộn nhịp vào khoảng đầu tháng chạp cho đến đêm giao thừa với những phiên chợ mở suốt đêm. Nhà nhà chuẩn bị Tết trước một tháng, có khi 3 tháng.

Miền Trung có nhiều mai trắng, miền Nam ít hơn; Đà Lạt và Tây Nguyên có hoa đào. Anh đào Đà Lạt và hoa mai khắp nơi đưa về các chợ Sài Gòn là thứ quà trang trí khá đắt tiền. Ở nông thôn, loài hoa Tết quen thuộc là vạn thọ. Từ đầu tháng 10 âm lịch, các gia đình đã bắt đầu trồng loại hoa này. Khi trổ bông, cả sân nhà rực lên màu đỏ mới. Đầu tháng chạp, người dân chuyển sang chăm sóc mai vàng, loài hoa Tết tiêu biểu của miền Nam.

Các gia đình khá giả thường trồng nhiều mai nhưng nếu để tự nhiên hoa sẽ nở rất ít, quá sớm hay quá muộn, không đúng vào ngày Tết. Theo kinh nghiệm, người ta sẽ ngắt bớt, chỉ để lại vài ba lá mai, khoảng 20 tháng chạp cây sẽ đâm lá non, ra hoa khoảng 25 và đúng 30 Tết, hoa sẽ nở vàng xuộm sân vườn nếu trồng nhiều cây.

Người ta có thể chui vào rừng để đốn những cành mai to, vặt lá rồi thui gốc. 25 tháng chạp, cắm cành mai này vào độc bình thì đến Tết hoa cũng nở rộ giống như mai trồng. Cành mai khéo chọn cắm trong độc bình mấy tuần sau vẫn còn tiếp tục trổ hoa, giữ sắc xuân tươi thắm trong nhà.

Cách đây khoảng 30 năm, Nam Bộ có nhiều gia đình lớn, có thể đông đến 40-50 nhân khẩu. Nhà tự mổ lợn chứ không mua ngoài chợ, vì vậy hiển nhiên là có nhậu nhẹt, nấu nướng. Người miền Nam cũng làm bánh chưng nhưng không nhiều vì khí hậu nóng, không để bánh lâu được như ở miền Bắc. Đòn bánh tét khéo gói có thể để tới nửa tháng trong khí hậu nóng bức của miền Nam. Nồi bánh tét to chứa được 20-30 đòn lớn; nhà neo người hoặc nghèo khó cũng có một nồi nhỏ độ vài đòn.

Đêm 29-30 là lúc vui nhất, mọi người thức đón giao thừa, chơi tú, ăn uống... rất huyên náo.

Việt Báo (Theo_VnExpress.net)

264056 top -
@tranmailoc,

Áo dài Việt Nam thêm đẹp, ấn tượng khi nghe & xem video clip Áo dài VN của tranmailoc post ở trên đó.

Cám ơn tranmailoc nhiều.

264063 top -
Quê hương xưa và nay
1 ... 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88 ... 155










. Bâng Khuâng Sàigon
. Bánh tét ngày Tết
. Bún bò Huế mụ Rớt
. Cám ơn vì đã làm bạn tôi
. Cảm nhận Tết từ người con xa xứ
. Cảm xúc Tết Việt từ Paris
. Cà phê SG xưa
. Còn ai nhớ đến Tết xưa
. Cuộc sống xưa
. Duyên Anh (trích)
. Đà Lạt & giấc mộng Tây Phương của tôi
. Đà Lạt hoa vàng
. Độc đáo hoa phượng trắng
. Hà Nội trong nét nhạc mùa Đông
. Hoài niệm Tết xưa
. Hương vị Tết Nam Bộ
. Kì niệm cuối tuần ngày xưa
. Lá xưa
. Lời Cha
. Merry Christmas
. Một lần đón Tết
. Mùa đông Sài Gòn
. Mùa Noel ở Sài Gòn
. Nàng dâu Mỹ viết về món ăn Việt
. Nắm tay
. Người Nha Trang vui Tết
. Nhớ da diết mùa đông Hà Nội
. Nhớ mùa đông Hà Nội
. Nhớ SG
. Nhớ Tết xưa
. Phượng vĩ (trích)
. Pleiku, thơ & thi nhận
. Quê hương tôi
. Sài Gòn – một chút riêng
. Sài Gòn mùa đông
. Sài gòn ngày xưa
. Sài Gòn trong kí ức
. Ta ăn Tết Tây
. Tấm bản đồ
. Tết Nam Bộ xưa
. Tết xưa
. Tết xưa SG
. Thời đại nào ký ức nấy
. Tình quê hương
. Tôi yêu tiếng nước tôi
. Từ Kế Tường (trích)
. Từ Tết Tây nghĩ về Tết ta
. Tục xông nhà đầu năm
. Trang phục Tết của phụ nữ xưa
. Trò chơi dân gian Tết



THƠ HAY:

. Bạch tiễn tôi ở ngã 3 Duồng
. Bài ca tháng giêng
. Bâng khuâng cao nguyên
. Có một mùa đông
. Đà Lạt
. Đổi cả thiên thu tiếng Mẹ cười
. Nhớ Mẹ
. Nhớ quê
. Mẹ
. Mẹ ơi
. Phố giao mùa
. Sài Gòn không có Đông
. Tâm sự kẻ tha hương
. Về xứ Quảng

HÌNH ẢNH:


. Bản đồ VN cũ
. Bánh chưng
. Bìa tập hoc sinh cũ
. Các món ăn Huế 1
. Các món ăn Huê 2
. Cây vả & các món ăn vả
. Công trường xẻ gỗ xưa
. Dân quê Bắc Bộ
. Đà Lạt
. Đường phố SG xưa
. Đồng tiền xưa
. Hoa Hướng Dương
. Kẹt xe ở SG xưa
. Lính xưa
. Nông dân Bắc bộ xưa
. Những nẻo đường VN
. Rạp hát
. Sapa & tổ ong mật chauongco
. Sài Gòn về đêm
. Phụ Nữ SG xưa
. Thiếu nữ Hà Thành xưa
. Thu vàng Houston
. Vé xem ca nhạc xưa
. Vé xem phim xưa
. Xà bông & dầu thơm Cô Ba

THƯ PHÁP:


. Mẹ

ẨM THỰC:


. Bánh giá chợ Giồng - Tiền Giang
. Bánh tráng nướng mỡ hành - PhanRang
. Chè Huế
. Ốc nấu giả ba ba
. Đậu hũ dồn thịt sốt cà
. Mắm sò Lăng cô - Huế

NHẠC:


. Áo dài VN
. Bà mẹ quê
. Bến xuân
. Bónh nhỏ giáo đường
. Cây trúc xinh
. Cung đàn buồn
. Đà Lạt hoàng hôn
. Em bé quê
. Em trong mắt tôi
. Giọt thu buồn
. Hoa trinh nữ
. Khúc nhạc đồng quê
. Lý ngựa ô
. Mùa thu trong tình ca Việt
. Mùa xuân đầu tiên
. Mưa SG mưa Hà Nội
. Ngày Tết quê em
. Những nẻo đường Việt Nam
. Nhớ mùa thu Hà Nội
. Quê hương
. Ra giêng anh cưới em
. Rồi có một ngày
. Sài Gòn niềm nhớ không tên
. Tôi yêu tiếng nước tôi
. Thành phố không có mùa đông
. Trống cơm
. Tiếng sông Cửu Long:249654
. Tiếng sông Hồng
. Tiếng sông Hương
. Trăng mờ bên sưối
. Trường ca: Con đường cái quan
. Xuân quê tôi

News

. Áo dài trên phố Sài Gòn nửa thế kỷ trước
. Bài thơ Hà Nội
. Ba Tri - Bến Tre
. Bên Hồ Tây
. Cái "Nếp Nhà" Hà Nội
. Cầu Rồng Đà Nẵng vươn ra biển Đông...
. Chuyện nước chấm & Maggi
. Chuyện xích lô
. Có phải em mùa thu Hà Nội
. Cổ Ngư
. Đại ngàn Bạch Mã
. Đi tìm nước tương ngày cũ
. Em ơi Hà Nội Phố
. Góc nhỏ Sài Gòn của tôi
. Hà Nội đêm trở gió
. Hà Nội - Em
. Hà Nội hoa sữa &... Em
. Hà Nội mùa này sấu chín chưa em?
. Hà Nội ngày trở về
. Hình ảnh Quê Hương – Phần 1
. Hình ảnh Quê Hương – Phần 2
. Hội chứng khoe của tại VN
. Hướng về Hà Nội
. La Vang, huyền thoại và niềm tin
. Món quà mùa thu
. Mùa thu Hà Nội
. Mùa thu Hà Nội
. Mùa xuân làng lúa làng hoa
. Nguồn gốc Mì Quảng
. Nhạc Sĩ Phạm Duy - Tâm Nguyện cuối đời
. Nhớ mùa thu Hà Nội
. Nhớ mùa thu Hà Nội
. Nhớ về Hà Nội
. Những làng làm bánh chưng trứ danh xứ Bắc
. Nồng nàn Hà Nội
. Ôi tiếng Việt suốt đời tôi mắc nợ
. Tản mạn
. Tản mạn Sài Gòn
. Tết này ai có bán tranh
. Thịt đông
. Thư gửi bạn xa
. Tôi sắp trở về

cập nhật
PayPal về email:
[email protected]


Chi phiếu gửi về:
Hoanh Ton
6879 Amherst St.
San Diego, CA 92115



Việt Nam chuyển tới:
Phạm Thị Tuyết Phượng
Số tài khoản: 4973099
ACB Châu Văn Liêm, TPHCM



Ý kiến về Quỹ VietDitru

Image
Image




Nếu đơn I-751 của bạn bị bác thì bạn được phép xin quan tòa về di trú xét lại sự bác đơn đó. Nếu quan tòa về di trú quyết định trục xuất bạn thì bạn có 33 ngày để chống án kể từ ngày ra quyết định. Sau khi bạn nộp đơn chống án, đơn của bạn sẽ chuyển cho tòa án về di trú gọi là Board of Immigration Appeals (Hôi đồng chống án về di trú) ở Washington, DC.

Bạn cũng có thể nộp lại đơn I-130 và I-485 hay là ly hôn và làm đám cưới với người khác.

Thân chào bạn. Chúc bạn gặp nhiều may mắn.