BAO SỨC KHOẺ MÀU NÂU xem chi tiết

 .
Quê hương xưa và nay
1 ... 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57 ... 155 - bottom


Nhớ da diết mùa đông Hà Nội

Image

Phương Nam chỉ có nắng ấm và mưa nhiều, không có những ngày triền miên gió heo may thổi, nhớ da diết cái lạnh đầu đông Hà Nội...

Trời Sài Gòn mấy hôm đột nhiên se lạnh. Tinh mơ, ban công gió lùa, hình ảnh những buổi sớm mùa đông cũ hiện về, quen thuộc, nôn nao đến lạ lùng.

Những buổi sáng Sài Gòn, khi đất trời còn ẩm hơi sương gợi cho tôi nhiều hình ảnh đã qua ở một mốc thời gian nào đó, đã xa... Tôi luôn luôn thức dậy đến sở làm thật sớm. Vì yêu nhất những buổi sớm mai của Sài Gòn lúc mặt trời chưa kịp lấp ló.

Khi đó, cái trong trẻo của đất trời, tinh khiết của cành lá, lành lạnh mơn man của gió sớm gợi lại một cảm xúc, một nỗi nhớ rất riêng về những ngày tàn thu Hà Nội với những nỗi buồn vui lưu giữ theo những ngày dài thênh thang cùng bao điều muốn nói.

Con đường vắng. Mưa nhẹ. Gió mơn man. Lá khô la đà buông mình xuống đất... Khi đó, lòng thật bình thản mà không tránh được chút suy tư thầm lặng. Thấy rõ ràng hơn sự thiếu vắng một cái gì đó của riêng mình...

Hà Nội ơi, đầu đông rồi nhỉ? Thèm một bầu trời mưa bụi, nhưng xa quá! Hình ảnh một chiếc áo len trên đường phố trong cái se lạnh của một sớm Sài Gòn bỗng thấy mình da diết nhớ mùa đông. Nhớ một cách mơ hồ cảm giác ấy. Hơi ấm nồng nàn từ chiếc áo len, mùi hương dìu dịu từ chiếc khăn hồng lả lơi trên cổ. Nụ cười nôn nao khẽ chun người vì cái rét thật ngọt đầu mùa.

Sáng đầu đông ra phố, tóc xõa ơ hờ. Góc cafe bên hồ cùng đôi ba người bạn, nơi những giờ phút trôi đi thật nhẹ nhàng, thân thiết. Nhớ quán trà đạo ngày đầu tiên "Ô" rủ rê gặp mặt. Vẫn nhớ cái nhìn sửng sốt của "Ô" trước cốc trà nóng đã trút vào nửa hộp đường mà tôi vẫn kêu... chưa ngọt.

Chúng tôi ít gặp mặt, nhất là giờ đây tôi đang ở thật xa Hà Nội, nên kỷ niệm về cốc trà đường ngày đông đôi lần tôi vẫn nhắc như một hình ảnh thân thiết gắn liền với tình bạn chúng tôi.

Phương Nam chỉ có nắng ấm và mưa nhiều, không có những ngày triền miên heo may thổi. Nơi xa này, đôi lần nhắc lại hai mùa thu đã trải qua nơi ấy.

Ra đi đâu có nghĩa là từ bỏ. Những lúc nghe lòng trống trải thấy nhớ Hà Nội thật nhiều. Lại bỗng thấy lòng cũng như đứa trẻ, chỉ mong đến ngày Tết, để được trở về trong màn mưa xuân li ti xứ Bắc. Được về lại Hà Nội với dư vị chút đông. Về với mẹ. Về để mẹ được ngắm nhìn con gái vẫn xinh ngoan. Về với những món ăn mẹ nấu cho bữa cơm gia đình nhỏ. Tôi sẽ đi chợ Tết cùng mẹ, dạo quanh phố phường với mẹ. Sẽ được trò chuyện từng đêm cùng cô em gái "chua ngoa" nhưng mãi mãi vẫn là em bé bỏng của tôi, dù có thế nào đi nữa!

Tôi đã từng nói tôi thích cái cảm giác đi xa trở về. Khi đó, mọi thứ đã từng rất thân quen bỗng trở nên mới mẻ lạ lùng. Thích làm một đứa trẻ chỉ để được bắt "những người lớn" chở đi chợ hoa, đi bao nhiêu lần tôi cũng không từ chối đâu.

Mùa xuân tôi sẽ về. Về hâm nóng lại những tình cảm bạn bè. Về với chợ hoa ngày giáp Tết. Để thấy cuộc sống thật vui và đẹp đến nồng nàn. Đó cũng là khi ta sống chậm lại như hòa mình vào từng hơi thở của gió, của lá, của hoa, của từng lời nói, ánh mắt cười.

Tôi sẽ về với tách cafe bên hồ ngồi nhìn lá phượng úa rơi theo gió. Những con đường không có nắng, những hàng cây rụng lá, những góc phố, ngôi nhà trầm mình trong tiết trời ảm đạm đã ngự trị trong trí nhớ tôi. Hình ảnh đó không nơi phồn hoa nào thay thế được…

Nguyễn Thu Lành, Quận 1, Tp. Hồ Chí Minh

243414 top -


@langtu,

Bác Lãng nhà mình tâm sự cũng ngỗn ngang nhỉ! Hóa ra bác ở Austin ah? Hẹn phải gặp bác một lần mà chưa biết khi nào, hehe.

@chị chauongco,

Chị ra đấy đã ăn thịt heo quay Lạng Sơn chưa? Hồi em ra Hà Nội thằng bạn có mời ăn thử, khá là ngon. Thịt này họ quay trên bếp than và tẩm mật ong cùng một số lá họ hái trên rừng. Em chỉ biết đến thế thôi :)

@phương5960,

Đừng xưng em với tôi nhá. Tôi cũng chỉ bằng trang lứa với các anh chị Langtu, Huongduong, MM,... Đừng câu nệ chuyện tuổi tác nhé chị.

Không ngờ hình ảnh đồng quê tôi post vừa rồi lại làm không khí topic nặng nề. Để tôi sẽ post tiếp những hình ảnh vui hơn nhé.

243416 top -

@ngươidochanh:
Không ngờ hình ảnh đồng quê tôi post vừa rồi lại làm không khí topic nặng nề. Để tôi sẽ post tiếp những hình ảnh vui hơn nhé.

Không sao đâu nguoidochanh. Hình tư liệu thì phài thế mà.
Cứ phụ chị một tay với những tư liệu khác nữa nhé, thanks.

243427 top -


Chè Huế - Nét văn hóa ẩm thực cố đô


Nói đến văn hóa ẩm thực Huế không thể không nhắc đến chè Huế. Ở Huế có tới mấy chục loại chè, có những loại chè thanh tao, sang trọng của chốn cung đình xưa như chè hạt sen, chè nhãn bọc hạt sen, chè đậu ngự và cũng có cả những thứ chè rất bình dân như chè bắp, chè đậu ván, chè môn, chè khoai mài. Mỗi loại chè đều có một hương vị đặc biệt riêng thơm ngon và rất hấp dẫn.

Image

Nhắc đến chè Huế phải kể đến trước tiên là chè bắp, là loại chè đặc trưng của người Huế, bởi nó gắn liền với địa danh, lịch sử của xứ Huế. Chè bắp nấu từ bắp ngô non ở Cồn Hến (dân Huế gọi là bắp Cồn). Những bắp ngô còn ngậm sữa nấu với đường thành thứ chè vừa dẻo vừa có vị ngọt non tơ. Bắp ngô được xắt mỏng rồi thả vào nồi nước đun sôi có bỏ thêm lá dứa thơm, rồi tắt bếp để 1 tiếng sau mới bỏ đường, sau đun lại và bỏ vani vào. Hiện nay ở Cồn Hến có hàng chục quán chè bắp rất hấp dẫn khách du lịch.

Còn những loại chè thanh tao mà cầu kỳ hơn là chè hạt sen, chè nhãn bọc hạt sen... Hạt sen phải là hạt của giống sen hồ Tịnh Tâm, loại sen mà ngày xưa vua chúa thường dùng ướp trà. Hạt sen tươi bỏ vỏ, xoi tim, rửa sạch, hấp chín, rim đường. Nhãn lồng bỏ vỏ, xoi hạt, rửa sạch cho hạt sen đã rim đường vào thay thế cho hạt nhãn. Nấu nước đường thật trong để nguội. Nhãn hạt sen cho vào bát, nước đường đổ lên trên. Loại chè này ngọt thanh, vừa thơm vừa bùi.

Chè Huế khác với chè nơi khác là nước chè nấu bằng đường phèn, chè long nhãn hay chè hạt sen phải là loại nhãn lồng Huế, hạt sen Tịnh Tâm mới có mùi thơm của nhãn, của sen, vị ngọt thanh của nước đường và nhãn.

Với người dân Huế, chè không thể thiếu trong đời sống và chè là món ăn mang ý nghĩa tinh thần cao và cũng không thể thiếu trong văn hóa ẩm thực của Huế.

(Theo dulich.tuoitre.com.vn)

243431 top -

@phuong60:

Chè Huế khác với chè nơi khác là nước chè nấu bằng đường phèn, chè long nhãn hay chè hạt sen phải là loại nhãn lồng Huế, hạt sen Tịnh Tâm mới có mùi thơm của nhãn, của sen, vị ngọt thanh của nước đường và nhãn.

Có dịp ra Huế lần nữa, nhất định chị sẽ ăn thử chè Huế (vì chị không thích ăn ngọt nên ít khi ăn chè đó mà!)

243436 top -




243449 top -




243477 top -

Thân tặng Phương5960 & những ai yêu Phố núi...

Pleiku, Thơ và Thi Nhân

Image

Với tôi, phố núi Pleiku gợi lại cho tôi rất nhiều vần thơ. Có thể là của riêng tôi mà cũng là của rất nhiều thi sĩ đã gần gũi với thành phố ấy. Thêm vào nữa, Pleiku còn là cả một kho tàng kỷ niệm của riêng tôi..

Ngay ngày đầu tiên đến Pleiku, tôi đã cảm thấy như mình là một dòng sông đang đến một khúc quanh.

Cảm giác đầu tiên của tôi khi đến Pleiku thật là lạ lùng. Ngày đầu tiên khi tôi từ Nha Trang xuống phi trường Cù Hanh là một ngày mưa u ám. Mưa sủi bọt trên mặt nhựa phi đạo và bầu trời nặng nề u ám mầu mây đen. Gió ào ạt lồng lộng ngoài kia khiến cho tôi thấy mình quá nhỏ nhoi trong cái buồn mênh mang của đất trời. Lúc ấy, tôi thấy những câu thơ vẩn vơ trong óc của Kim Tuấn, Vũ Hữu Định, Nguyễn Bắc Sơn,...

Thơ tự nhiên thành một phần của một ngày, một tháng, một năm...của riêng tôi. Thơ để quên đi hiện tại. Những giọt mưa quất vào mặt, buốt rát. Những ngọn gió thốc vào ngực. Nặng tê... Tự nhiên tôi thấy mình thật gần gũi thân thiết với những vần thơ biết là bao nhiêu. Có lúc, tôi nghĩ thi ca là một phần đời sống mình...

Thi sĩ làm thơ cho Pleiku thì rất đông đảo. Và thơ hay cũng nhiều lắm, mỗi bài có ý vị riêng, có phong thái riêng. Tôi bắt đầu với nhà thơ Vũ Hữu Định...

Nếu nói bài thơ “Còn Một Chút Gì Để Nhớ” của thi sĩ họ Vũ đã làm cho Pleiku trở thành một nơi chốn cực kỳ lãng mạn và thơ mộng của thi ca Việt Nam thì cũng chắng phải là ngoa ngôn, những câu thơ dễ thương của một vài con phố nhỏ heo hút của vùng cao nguyên, với hình tượng của “Em”, của thời tiết lạnh lạnh để má em thắm để môi em hồng. Có ai hỏi là những nhân dáng này có thật không trong đời sống của người làm thơ không thì nhà thơ họ Vũ đã trả lời rằng đó chỉ là hình tượng tổng hợp từ nhiều hình ảnh trong thực tế để tổng hợp thành một hình tượng tuyệt diệu của tưởng tượng, của hư cấu.

Và trong cái không gian của một phố núi nhỏ nhoi, con người thi sĩ và cảnh vật cũng như thiên nhiên ở đây hình như thở chung một nhịp đập của trái tim tràn cảm xúc. Con phố hoang sơ lạnh lùng nhưng dường như có một tâm hồn mà người thơ cảm thông được, hiểu được từ nỗi cô đơn mà trời riêng dành cho người là thơ.

Bài thơ ấy gồm chỉ mười hai câu thơ thôi mà chuyên chở rất nhiều tình, ý. Thơ có thiên nhiên hòa hợp với con người. Thơ làm đời sống có nhiều chất thơ hơn...:

“Phố núi cao phố núi đầy sương

Phố núi cây xanh trời thấp thật gần

Anh khách lạ đi lên đi xuống

May mà có em đời còn dễ thương

Phố núi cao phố núi trời gần

Phố xá không xa nên phố tình thân

Đi dăm phút đã về chốn cũ

Một buổi chiều nao lòng bỗng bâng khuâng

Em Pkeiku má đỏ môi hồng

Ở đây buổi chiều quanh năm mùa đông

Nên mắt em ướt và tóc em ướt

Da em mềm như mây chiều trong

Xin cảm ơn thành phố có em

Xin cảm ơn một mái tóc mềm

Mai xa lắc trên đồn biên giới

Còn một chút gì để nhớ để quên.”


Đọc bài thơ “Hoa Quì Vàng Lạnh Pleiku”, tự nhiên tôi như người trở về thời gian ấy, không gian ấy. Trở về những ngày tuổi trẻ, của những giây phút bốc đồng coi mọi việc như cuộc đùa chơi. Cái lạnh, chưa hẳn là lạnh lẽo mùa đông, mà còn chứa đựng một chút nồng ấm nào đó của mùa hạ. Lạnh ở bên ngoài nhưng rần rần nóng hồi ở tim óc bên trong. Sương mù ban đêm trên đỉnh cao nhìn về phố buồn, tâm thức cũng ào ạt như sóng theo tầm nhìn vời vợi…

“Đứng trên núi thấy hàng đèn thị trấn

Là thấy mình buốt lạnh mấy nghìn năm

Vì đêm nay trời đất lạnh căm căm

Nên chợt nhớ chút lửa hồng bếp cũ

Nên phải nhớ mắt một người thiếu nữ

Đã nhìn mình rất ấm một ngày xưa

Dù mai sau ngày nắng tiếp ngày mưa

nhưng vĩnh cửu chút mơ màng thuở đó…”


Image

Đọc bài thơ dài của Nguyễn Bắc Sơn tôi chỉ thấy có hai câu nói về mầu hoa quì vàng. Thế mà cái mầu sắc hoa man dã ấy chỉ một nét thoáng qua nhưng lại gợi nhiều dư âm. Mầu vàng, có khi là mầu vàng lạnh, nhưng có khi là mầu nóng chói chang của nắng:

“Phố núi kia ơi, một đời phố lạnh.

Lạnh hoa vàng, núi đỏ, thác đèo cao.”


Hoa quì vàng? Một loài hoa có lẽ chỉ có ở Pleiku. Hoa quì vàng, một loài hoa nhỏ, cây từa tựa giống như hoa cúc, tôi đã nhìn thấy miên man mầu vàng khi trên phi cơ nhìn xuống. Mầu vàng, mênh mang trên những ngọn đồi loang lổ mầu xám của đá và mầu đỏ của đất.

Hoa quì, lẻ loi một cánh trên tay thú thực cũng chẳng hấp dẫn lắm nhưng nếu bạt ngàn dưới cánh phi cơ, rào rạt trong nắng trong gió sẽ trở thành một ấn tượng khó quên cho cảm xúc. Ơi hoa quì, mầu vàng không phải kiêu sa như mầu hoàng cúc của áo tôn nữ mà có sự gần gũi với tà áo vàng của dân dã, của thiên nhiên. Hèn chi, cũng có nhiều nhà thơ vấn vương với hoa quì vàng, như Nguyễn Xuân Thiệp, như Kim Tuấn,…?

Nếu hồi trước bản nhạc về phố núi của Phạm Duy phổ nhạc từ thơ Vũ Hữu Định thì về sau này những người yêu thương Pleiku cũng hay ngâm nga hoặc thích lắng nghe bản nhạc Phố Xưa của thi sĩ, nhạc sĩ Hoàng Khai Nhan. Bản nhạc với ca từ như:

“Chiều mờ trên phố cao
Đưa em về từ khi có nhau
Những con đường từ khi có nhau
Kết hoa ngày nào
Chiều mờ sương thung lũng sâu
Quán trong phi trường đèn đêm thắp sao...”


Đã thành một bài hát đáng yêu của những người yêu phố núi.

Bản nhạc thật hay và lãng mạn như trời đất của vùng biên trấn ấy. Nhạc sĩ Hoàng Khai Nhan còn là một thi sĩ và làm khá nhiều thơ về Pleiku.

Nhà thơ Kim Tuấn làm thơ về Pleiku với nhiều nỗi niềm trăn trở quá. Nhưng thơ của “Nụ hoa Vàng Cho Em” phổ nhạc thành “Anh cho em mùa xuân“ hay “Kỷ Niệm” phổ thành “Những bước chân âm thầm” lại có nhiều yêu đương tình tự và lãng mạn của những người cảm thông được với thiên nhiên với thời tiết những vẻ đẹp của đất trời.

Thơ của ông cũng có nhiều bài rất lãng mạn thơ mộng chứ không phải chỉ có trăn trở suy tư. Có khi là thơ của tuổi học trò, của tuổi mười bảy mười tám mộng mơ... Như bài “Ngày Em Còn Thắt Bím” chẳng hạn:

“Tóc bím nghĩa là tóc dễ thương

Tóc bâng khuâng lá rụng bên đường

Tóc chia đường gió chia thương nhớ

Chia nỗi buồn cho ai vấn vương

Tóc bím nghĩa là tóc mộng mơ

Để ai thương nhớ để ai chờ

Để ai ngơ ngẩn giờ tan học

Em vẫn vô tình vẫn giả lơ

Tóc bím nghĩa là tóc ngẩn ngơ

Tình ta xanh biếc mộng ơ hờ

Chiều xanh áo trắng mùa mây trắng

Em ngọt ngào và em ngây thơ.”


Có một bài thơ mà tôi thích là bài “Chiều Hàm Rồng”. Hàm Rồng là một ngọn búi mà bất cứ ai đã sống ở Pleiku đều biết vì cái hình dạng độc đáo gợi cảm nhớ đến hình dạng của người thiếu nữ. Nhất là các chàng phi công, khi bay từ phía Ban mê Thuật về Pleiku mà nhìn thấy núi Hàm Rồng thì biết là đã gần đến phi trường Cù Hanh rồi. Cái hình dạng giống cái mu rùa ấy sao gợi hình lạ.

Lại những buổi chiều. Hình như cái thời khắc của cuối ngày ấy thường gợi trong lòng những người xa nhà những cảm giác bâng khuâng khó quên. Bài thơ ấy chỉ có 3 đoạn mười hai câu:

”con đường ấy vẫn hoen mầu bụi đỏ

Gió lơ thơ nghe nắng mới ngập ngừng

Anh sống thở trong tâm hồn trai trẻ

Nghe nỗi buồn đâu đó đến bâng khuâng

Hoa cúc dại thắm trên đường xa tắp

Và quê hương tha thướt lá xanh trà

Em có thả những chòm mây nhung nhớ

Cho rừng hoang im lắng tiếng chim ca

Đời viễn khách mơ hồ không biết được

Bước chân vang rộn rã buổi quay về

Em mắt biếc hồn nhiên bên cánh cửa

Gửi hương nồng quay quắt bóng người đi.”



Thơ Lâm Hảo Dũng đầy cảm khái. Nhưng hình như ở bên trong ông vẫn còn hình bóng của cậu học trò mắt biếc với môi tươi...

Thơ ông lãng mạn nhưng vẫn lạc quan.

Trích trong các bài viết của Nguyễn Mạnh Trinh - diễn đàn thư viện

243584 top -

Hay tuyệt vời, cám ơn chị evangeline!

243624 top -
@anh Vũ,

Thật lâu lắm rồi, bây giờ mới nghe lại bài hát Ngày Xưa Còn Đi Học

243758 top -


@quangvu:

Bài hát SG Giáng Sinh của Vũ post đã mang không khí rộn ràng của mùa Giáng Sinh đến Quê Hương - xưa & nay.

Bài hát Ngày xưa còn đi học, nghe & nhớ quá ngày xưa đến trường... Thanks Vũ nhé.

243775 top -

@langtu:

Sao Lãng nghe bài hát Ngày xưa còn đi học mà lại nhắc nhớ đến kỉ niệm buồn gì thế?

@trunghai:

Ai tha hương nghe ríu rít oanh ca
Cánh nhạn vào mây thiết tha
Lưu luyến tình vừa qua...

Mới xa quê hương mà đã ray rứt vậy sao trunghai! Còn cuộc tình nào ở lại để luyến lưu thế?

Thảo nào, chưa gì trunghai đã nhớ đến một Bến Xuân sớm. Cám ơn trunghải nhiều.

243782 top -
:)

243824 top -
Thời đại nào, ký ức nấy
Image
Khi đặt những tấm post card của đường phố Sài Gòn 50 năm trước, hỏi chàng thanh niên 22 tuổi con mình:

"Hãy nói nhanh, con ghi nhận điều gì?"

Câu trả lời là chiếc xe Velo Solex và cô gái (hẳn nếu còn sống đã thành bà cụ) với chiếc áo dài khác xa áo dài hôm nay, "Xe gì lạ thế, áo dài ngộ nhỉ!". Và đường phố, nhà cửa, vỉa hè và những vòm me. Chẳng giống Sài Gòn bây giờ tí nào! Đấy là nhận định tiếp theo của chàng trẻ tuổi thế hệ ta thường gọi là 8X. Tất nhiên! Đã hơn nửa thế kỷ rồi còn gì, một người đang nhìn lại cảnh quan Sài Gòn bằng ký ức nghĩa là nhìn lại sau lưng. Một người đang quan sát Sài Gòn bằng cái nhìn đương đại, thời đang lớn lên của mình.

Tôi có thói quen, cái thú riêng của mình là thích nhìn ngắm những cái gì đã cũ, đã cổ (nói vui, tất nhiên trừ… bà vợ). Phố cổ, nhà cổ, quán xá ngày xưa một thời đã qua luôn mang theo cảm giác bồi hồi. Tôi vẫn thích những vỉa hè đá lát của Sài Gòn. Những viên đá xanh vuông vắn đặt cạnh nhau, chừa một rãnh rất nhỏ đủ cho ngọn cỏ hay một nhành hoa dại bất ngờ mọc lên. Hay những vỉa hè ximăng mà thời gian đã phủ lên ấy những mảng rêu xanh ẩm ướt vào mùa mưa, nâu khô vào mùa nắng. Có gì đâu, đấy chính là những hè phố thuở bé mẹ đã dắt tay đi, hay là những vỉa hè của con đường buổi trốn học lê la phố này phố khác tìm ném những chùm me chua tít tận trên cao. Những hàng me đã lấy của chú học trò bao nhiêu là đôi dép khi ném me. Me không rơi mà dép cũng… không trở lại, bao nhiêu lần đầu trần chân đất về nhà.

Những vỉa hè Sài Gòn ấy, ký ức của một đời người. Còn nữa, đấy là những biệt thự kiểu Pháp yên tĩnh ẩn mình trên con đường vắng, sau cánh cổng im lìm dưới tàn lá đầy hoa tím của một cây khế cổ thụ toả bóng trước sân. Xem lại một hình ảnh cũ nghĩa là ta đang để ký ức dẫn ta đi, ký ức đôi khi trêu chọc ta rằng:

Cái anh yêu, cái anh thích nay không còn nữa đâu…".

Thế rồi ta thở dài, ta hậm hực, có khi ta… nổi cáu, nhưng thời gian có bao giờ ngơi nghỉ, ruộng lúa còn trở thành nương dâu huống chi đời người đi qua, đời phố cũng đi qua…

Như chàng trai trẻ hôm nay đang yêu những đại lộ rực sáng những mùa Noel, những ngày lễ tết. Ký ức của ta là chợ hoa Nguyễn Huệ, ký ức của thế hệ hôm nay rồi sẽ là đường hoa, vậy thôi. Họ yêu những con đường lêu nghêu cao ốc hay sẽ nhớ những vỉa hè tan nát vì đào xới, kẹt xe, lôcốt ngột ngạt khói bụi mà sau này cũng sẽ thành một phần ký ức đời sống của mình.

Nhân nói về cái ngổn ngang đang làm mệt phờ một đô thị lớn như TP.HCM, tôi muốn nhấn mạnh rằng không tôn trọng giao thông là không tôn trọng luật pháp, là phạm luật. Nhưng cậu bé dắt tay đưa một bà cụ, ông cụ qua đường mà ta học trong Quốc văn giáo khoa thư khi còn đi học, nó là hành vi đạo đức cần có, nó không phải luật đi đường.

Có khi tôi giận dỗi những người bạn kiến trúc sư quen biết. Tôi đổ lỗi cho họ những cái lỗi mà chính họ cũng… thở than như mình, đấy là vấn đề khác, phạm trù khác nó thuộc cái quản lý, cái quy hoạch đô thị mà họ không phải là người tham dự. Vậy ký ức của những kiến trúc sư hôm nay là gì? Một buổi tối ngồi cà phê với vài kiến trúc sư trẻ, cuộc trò chuyện xoay quanh chủ đề đô thị tương lai, khuynh hướng đương đại và thử hình dung ký ức của mình vài chục năm nữa. Có người nói ký ức của tương lai sẽ là những sân vườn họ đã thiết kế hôm nay, có người bảo sẽ là những toà cao ốc họ thiết kế hôm nay, có người sẽ là những penthouse tuyệt đẹp hôm nay trên tít tận tầng cao của một chung cư cao tầng nào đó…

Nếu bây giờ ta không tìm cách bảo tồn những giá trị kiến trúc được coi là di sản thì trong cái ký ức của tương lai ấy sẽ không còn những con đường nho nhỏ đầy bóng mát của vòm me hay những biệt thự màu vôi cũ vàng của quá khứ.

Tiếc thay! Nhưng thời đại nào – ký ức đó.

Nó phải như vậy thôi. Thế thì ta cứ việc bồi hồi ngồi giở lại những hình ảnh cũ thời mình, cứ tha hồ hồi tưởng những góc phố tuổi thơ của mình, cứ tự nhiên tiếc nuối những gì đã mất trong một phần đời tuổi trẻ của mình. Cuộc sống, thời đại sống không giống nhau, ký ức không giống nhau, ý niệm thẩm mỹ, cái đẹp cũng không giống nhau, nhưng ta cần hy vọng. Lại hình dung một người trẻ tuổi hôm nay 50 năm sau cũng đặt những bức hình thời đã sống của mình hỏi đứa con 18 tuổi:

"Nói nhanh, con thấy gì và nghĩ gì?".


bài: Đỗ Trung Quân

243876 top -
Image
Cà Phê Sài Gòn Năm Xưa

Bạn đã uống cà phê nhiều, bạn biết muốn pha một ly cà phê tuyệt vời đâu có khó. Cà phê loãng nước nhưng đậm mùi thơm, cà phê mít đặc quánh mà vô vị, hãy chọn một tỷ lệ pha trộn thích hợp là đã đi được 70% đoạn đường rồi; muốn kẹo thêm nữa hả? Muốn hưởng cái cảm giác chát chát, tê tê đầu lưỡi phải không? Dễ mà, thêm vào chút xác cau khô là xong ngay. Bạn muốn có vị rhum, thì rhum; bạn thích cái béo béo, thơm thơm của bơ, cứ bỏ chút bretain vào. Bạn hỏi tôi nước mắm nhĩ để làm gì à? Chà, khó quá đi, nói làm sao cho chính xác đây! Thì để cho nó đậm đà. Đậm làm sao? Giống như uống coca thì phải có thêm chút muối cho mặn mà đầu lưỡi ấy mà. Uống chanh đường pha thêm chút rhum cho nó ra dáng tay chơi.

Như kẻ hảo ngọt nhưng vẫn cắn răng uống cà phê đen không đường cho lập dị. Thèm đá muốn chết nhưng cứ chốn bạn nhậu thì nằng nặc đòi uống chay không đá cho giống khác người, cho đẳng cấp. Tôi không biết, không tả được, mời bạn hãy thử và tự cảm nhận lấy. Bạn đòi phải có tách sứ, thìa bạc; bạn nói phải nghe nhạc tiền chiến, phải hút Capstan (dộng vài phát hết gần nửa điếu và rít đỏ đầu), Ruby hay Basto xanh mới đã đời, thú vị phải không? Bạn đã có đủ những gì bạn cần, sao lại cứ thích đi uống cà phê tiệm? Tôi không trách bạn đâu. Cà phê ngon chỉ mới được một nửa, nhưng chúng ta đâu chỉ cần uống cà phê, chúng ta còn ghiền “uống” con người tại quán cà phê; “uống” không khí và cảnh sắc cà phê; “uống” câu chuyện quanh bàn cà phê và nhiều thứ nữa. Vậy thì mời bạn cùng tôi trở lại không khí cà phê Sài Gòn của những năm cuối 1960 và đầu 1970.

Sài Gòn những năm giữa thập niên 1960 đến đầu thập niên 1970 tuổi trẻ lớn lên và tự già đi trong chiến tranh. Những “lưu bút ngày xanh” đành gấp lại; những mơ mộng hoa bướm tự nó thành lỗi nhịp, vô duyên. Tiếng cười dường như ít đi, kém trong trẻo hồn nhiên; khuôn mặt, dáng vẻ tư lự, trầm lắng hơn và đầu óc không thể vô tư nhởn nhơ được nữa. Những điếu thuốc đầu tiên trong đời được đốt lên; những ly cà phê đắng được nhấp vào và quán cà phê trở thành nơi chốn hẹn hò để dàn trải tâm tư, để trầm lắng suy gẫm. Có một chút bức thiết, thật lòng; có một chút làm dáng, thời thượng. Đối với một thanh niên tỉnh lẻ mới mẻ và bỡ ngỡ, Sài Gòn lớn lắm, phồn vinh và náo nhiệt lắm. Phan Thanh Giản đi xuống, Phan Đình Phùng đi lên; hai con đường một chiều và ngược nhau như cái xương sống xuyên dọc trung tâm thành phố giúp định hướng, tạo dễ dàng cho việc di chuyển. Cứ như thế, cái xe cọc cạch, trung thành như một người bạn thân thiết lê la khắp Sài Gòn, Chợ Lớn, Gia Định.

Những ngày này, tôi là khách thường trực của quán Cà phê Thu Hương đường Hai Bà Trưng. Quán nằm ở một vị trí đẹp... nơi đây có một căn phòng hẹp vừa đặt quầy thu tiền, vừa là chỗ ngồi cho những ai thích nghe nhạc với âm thanh lớn, phần còn lại là một sân gạch rộng, có mái che nhưng không ngăn vách, từ trong có thể nhìn rõ ra đường qua những song sắt nhỏ sơn xanh với một giàn hoa giấy phủ rợp. Ngồi đây có thể nghe được văng vẳng tiếng nhạc vọng ra từ bên trong; cảm được chút riêng tư cách biệt, nhưng đồng thời cũng có thể nhận ra được sức sống bừng lên mỗi sáng, dáng vẻ mệt mỏi, u ám mỗi chiều đang lặng lờ chảy qua trên đường phía ngoài.

Chủ quán ở đây là một người đặc biệt: Khó chịu một cách dễ thương. Hình như với ông, bán cà phê chỉ như một cách tiêu khiển và pha cà phê là một nghệ thuật kỳ thú. Ông hãnh diện với tên tuổi của Thu Hương và muốn bảo vệ nó. Bạn là khách uống cà phê phải không? Xin cứ ngồi yên đó. Cà phê được bưng tới, ông chủ sẽ ngồi đâu đó quan sát và sẽ xuất hiện đúng lúc cạn phin, sẽ bỏ đường, khuấy đều cho bạn và sẽ lịch sự “xin mời” khi mọi việc hoàn tất. Ly cà phê như vậy mới là cà phê Thu Hương, đó là cung cách của Thu Hương, đặc điểm của Thu Hương.

Trong lãnh vực kinh doanh quán cà phê, có người dùng âm thanh; có người dùng ánh sáng và cảnh trí; có người nhờ sự duyên dáng của tiếp viên; có người dùng phẩm chất của cà phê để hấp dẫn khách. Ông chủ Thu Hương đã chọn cách cuối cùng, cách khó nhất và ông đã thành công. Khách đến với Thu Hương là ai? Nhiều lắm, nhưng dù từ đâu họ đều có điểm giống nhau là tất cả đều trẻ và đều có vẻ “chữ nghĩa” lắm; “ông”, “bà” nào cũng tha tập cours quằn tay, cộng thêm các tập san Sử địa, Bách khoa, Văn và vân vân...

Bạn thường ăn phở gà Hiền Vương, phở Pasteur; bạn thường đi qua đi lại liếc liếc mấy bộ đồ cưới đẹp ở nhà may áo dài Thiết Lập, vậy bạn có biết cà phê Hồng ở đâu không? Thì đó chứ đâu, gần nhà may Thiết Lập, cách vài căn về phía đường Nguyễn Đình Chiểu, ngó xéo qua mấy cây cổ thụ ở bờ rào Trung tâm Thực nghiệm Y khoa (Viện Pasteur). Tôi phải hỏi vì tôi biết có thể bạn không để ý. Quán nhỏ xíu hà, với lại cái tên Hồng và tiền diện của nó trông ủ ê cũ kỹ lắm, chứ không sơn phết hoa hòe, đèn treo hoa kết gì cả. Từ ngoài nhìn vào, quán như mọi ngôi nhà bình thường khác, với một cái cửa sổ lúc nào cũng đóng và một cánh cửa ra vào nhỏ, loại sắt cuộn kéo qua kéo lại. Quán hẹp và sâu, với một cái quầy cong cong, đánh verni màu vàng sậm, trên mặt có để một ngọn đèn ngủ chân thấp, với cái chụp to có vẽ hình hai thiếu nữ đội nón lá; một bình hoa tươi; một con thỏ nhồi bông và một cái cắm viết bằng thủy tinh màu tím than. Phía sau, lúc nào cũng thấp thoáng một mái tóc dài, đen tuyền, óng ả, vừa như lãng mạng phô bày vừa như thẹn thùng, che dấu.

Cà phê Hồng, về ngoại dáng, thực ra không có gì đáng nói ngoài cái vẻ xuề xòa, bình dị, tạo cảm giác ấm cúng, thân tình và gần gũi; tuy nhiên, nếu ngồi lâu ở đó bạn sẽ cảm được, sẽ nhận ra những nét rất riêng, rất đặc biệt khiến bạn sẽ ghiền đến và thích trở lại. Hồi đó nhạc Trịnh Công Sơn đã trở thành một cái “mốt”, một cơn dịch truyền lan khắp nơi, đậu lại trên môi mọi người, đọng lại trong lòng mỗi người. Cà phê Hồng đã tận dụng tối đa, nói rõ ra là chỉ hát loại nhạc này và những người khách đến quán - những thanh niên xốc xếch một chút, “bụi” một chút (làm như không bụi thì không là trí thức)- đã vừa uống cà phê vừa uống cái rã rời trong giọng hát của Khánh Ly. Không hiểu do sáng kiến của các cô chủ, muốn tạo cho quán một không khí văn nghệ, một bộ mặt trí thức hay do tình thân và sự quen biết với các tác giả mà ở Cà phê Hồng lâu lâu lại có giới thiệu và bày bán các sách mới xuất bản, phần lớn là của hai nhà Trình Bày và Thái Độ và của các tác giả được coi là dấn thân, tiến bộ. Lại có cả Time, Newsweek cho những bạn nào khát báo nước ngoài.

Quán có ba cô chủ, ba chị em; người lớn nhất trên hai mươi và người nhỏ nhất mười lăm, mười sáu gì đó. Nói thật lòng, cả ba cô đều chung chung, không khuynh quốc khuynh thành gì, nhưng tất cả cùng có những đặc điểm rất dễ làm xốn xang lòng người: Cả ba đều có mái tóc rất dài, bàn tay rất đẹp và ít nói, ít cười, trừ cô chị. Những năm 1980, Cà-phê Hồng không còn, tôi đã thường đứng lại rất lâu, nhìn vào chốn xưa và tự hỏi: Những người đã có thời ngồi đây mơ ước và hy vọng giờ đâu cả rồi? Còn chị em cô Hồng: những nhỏ nhẹ tiểu thư, những thon thả tay ngà, những uyển chuyển “chim di” giờ mờ mịt phương nào?

Viện Đại học Vạn Hạnh mở cửa muộn màng nhưng ngay từ những năm đầu tiên nó đã thừa hưởng được những thuận lợi to lớn về tâm lý, cùng với những tên tuổi đã giúp cho Đại Học Vạn Hạnh được nhìn vừa như một cơ sở giáo dục khả tín, vừa như một tập hợp của những thành phần trẻ tuổi ý thức và dấn thân. Tuy nhiên, dường như cái hồn của Đại Học Vạn Hạnh được đặt tại một tiệm cà phê: Quán Nắng Mới ở dốc cầu, ngó xéo về phía chợ Trương Minh Giảng. Quán Nắng Mới có nhiều ưu thế để trở thành đất nhà của dân Vạn Hạnh, trước nhất vì gần gũi, kế đến là khung cảnh đẹp, nhạc chọn lọc và cuối cùng, có lẽ quan trọng nhất là sự thấp thoáng của những bóng hồng, có vẻ tha thướt, có vẻ chữ nghĩa. Các nhóm làm thơ trẻ đang lên và đang chiếm đều đặn nhiều cột thơ trên báo chí Sài Gòn ngồi đồng từ sáng đến tối để... làm thơ. Nhưng đông hơn cả, ấm áp hơn cả là những nhóm hai người, một tóc dài, một tóc ngắn chờ vào lớp, chờ tan trường và chờ nhau. Nắng Mới đã sống với Vạn Hạnh cho đến ngày cuối cùng. Nắng Mới nay không còn. Những con người cũ tứ tán muôn phương.

Có một quán cà phê thân quen nữa không thể không nhắc đến: Quán chị Chi ở gần đầu đường Nguyễn Phi Khanh, kế khu gia cư xưa cũ, rất yên tĩnh và rất dễ thương, nằm phía sau rạp Casino Đa Kao. Ở đó có những con đường rất nhỏ, những ngôi nhà mái ngói phủ đầy rêu xanh, những hàng bông giấy che kín vỉa hè, trầm lắng cô liêu và im ả tách biệt lắm mà mở cửa ra là có thể nghe người bên trái nói, thấy người bên phải cười và có cảm tưởng như có thể đưa tay ra bắt được với người đối diện bên kia đường. Quán chị Chi độ chín mười thước vuông, chỉ đủ chỗ để đặt ba bốn chiếc bàn nhỏ. Quán không có nhạc, không trưng bày trang trí gì cả ngoại trừ một bức tranh độc nhất treo trên vách, bức tranh đen trắng, cỡ khổ tạp chí, có lẽ được cắt ra từ một tờ báo Pháp. Tranh chụp để thấy một bàn tay giắt một em bé trai kháu khỉnh, vai đeo cặp sách, miệng phụng phịu làm nũng, hai mắt mở to nhưng nước mắt đang chảy dài theo má, phía dưới có hàng chữ nhỏ:

“Hôm qua con đã đi học rồi mà”.

Khách đến với chị Chi không phải coi bảng hiệu mà vào, cũng không phải nghe quảng cáo, mà hoàn toàn do thân hữu truyền miệng cho nhau để đến, nhiều lần thành quen, từ quen hóa thân và quyến luyến trở lại.

Chị Chi có bán cà phê nhưng tuyệt chiêu của chị là trà; loại trà mạn sen, nước xanh, vị chát nhưng có hậu ngọt và mùi thơm nức mũi. Trà được pha chế công phu trong những chiếc ấm gan gà nhỏ nhắn, xinh xinh. Ấm màu vàng đất, thân tròn đều, láng mịn, vòi và quai mảnh mai, cân đối. Mỗi bộ ấm có kèm theo những chiếc tách cùng màu, to bằng ngón tay cái của một người mập, vừa đủ cho hốp nước nhỏ. Ấm có ba loại, được gọi tên ra vẻ “trà đạo” lắm: độc ẩm, song ẩm và quần ẩm, nhưng hồi đó chúng tôi thường “diễn nôm” theo kiểu “tiếng Việt trong sáng” thành ấm chiếc, ấm đôi và ấm bự. Trà được uống kèm với bánh đậu xanh - loại bánh đặc biệt của chị Chi- nhỏ, màu vàng óng và mùi thơm lừng. Nhắp một ngụm trà, khẽ một tí bánh, cà kê đủ chuyện trên trời dưới đất, trông cũng có vẻ phong lưu nhàn tản và thanh cao thoát tục lắm. Quán chị Chi giờ đã biến tướng ít nhiều nhưng dù sao cũng xin cảm ơn chị và xin đại diện cho những anh chị em đã từng ngồi quán chị bày tỏ lòng tiếc nhớ đến chị và đến những ngày khó quên cũ.

Những năm cuối thập niên 60 Sài Gòn có mở thêm nhiều quán cà phê mới, và thường được trang hoàng công phu hơn, có hệ thống âm thanh tối tân hơn và nhất là quán nào cũng chọn một cái tên rất đẹp, phần lớn là dựa theo tên những bản nhạc nổi tiếng: Cà phê Hạ Trắng, Lệ Đá, Diễm Xưa, Hương Xưa, Hoàng Thị, Biển Nhớ, Hoài Cảm, Da Vàng... Tuy nhiên, ở một con đường nhỏ - Hình như là Đào Duy Từ - gần sân vận động Thống Nhất bây giờ, có một quán cà phê không theo khuôn mẫu này, nó mang một cái tên rất lạ: Quán Đa La. Đa La là Đà Lạt, quán của chị em cô sinh viên Chính Trị Kinh Doanh, có lẽ vừa từ giã thác Cam Ly, hồ Than Thở để về Sài Gòn học năm cuối tại nhà sách Xuân Thu hay sao đó, mở ra.

Trường kinh doanh quả là khéo đào tạo ra những môn sinh giỏi kinh doanh: Tin mấy cô sinh viên mở quán thật tình là không được chính thức loan báo ở đâu cả; tuy nhiên, cứ úp úp mở mở như vậy mà tốt, nó được phóng lớn, lan xa, tạo ấn tượng mạnh và quán được chờ đón với những trân trọng đặc biệt, những náo nức đặc biệt. Những cô chủ chắc có máu văn nghệ, đã cố gắng mang cái hơi hướm của núi rừng Đà Lạt về Sài Gòn: Những giò lan, nhưng giỏ gùi sơn nữ, những cung tên chiến sĩ đã tạo cho quán một dáng vẻ ngồ ngộ, dễ thương; rồi những đôn ghế, những thớt bàn được cưa từ những gốc cây cổ thụ u nần, mang vẻ rừng núi, cổ sơ đã giúp cho Đa La mang sắc thái rất ... Đa La. Ngày khai trương, Đa La chuẩn bị một chương trình văn nghệ hết sức rôm rả, với những bản nhạc “nhức nhối” của Lê Uyên Phương, Nguyễn Trung Cang, Lê Hựu Hà... Đa La đông vui, chứng kiến sự nở hoa và tàn úa của nhiều mối tình. Nhưng Đa La vắng dần những người khách cũ và đóng cửa lúc nào tôi không nhớ.

Cà phê Hân ở Đinh Tiên Hoàng, Đa Kao là quán thuộc loại sang trọng, khách phần lớn ở lớp trung niên và đa số thuộc thành phần trung lưu, trí thức. Bàn ghế ở đây đều cao, tạo cho khách một tư thế ngồi ngay ngắn, nghiêm chỉnh và bàn nào cũng có đặt sẵn những tạp chí Pháp ngữ số phát hành mới nhất. Câu chuyện ở Hân chắc là quan trọng lắm, lớn lắm; nhìn cái cách người ta ăn mặc; trông cái vẻ người ta thể hiện là biết ngay chứ gì; có lẽ cả thời sự, kinh tế tài chánh, văn chương, triết học đều có cả ở đây. Một chỗ như vậy là xa lạ với dân ngoại đạo cà phê. Nhưng Hân là một nơi hết sức đáng yêu, đáng nhớ của nhiều người, dù ngồi quầy là một ông già đeo kính như bước ra từ một câu chuyện của văn hào Nga Anton Chekov.

Về sau, đối diện với Hân có thêm quán cà phê Duyên Anh của hai chị em cô Hà, cô Thanh; cô em xinh hơn cô chị và được nhiều chàng trồng cây si. Hai tiệm cà phê, một sang trọng chững chạc, một trẻ trung sinh động, đã trở thành một điểm hẹn, một đích tới mà khi nhắc đến chắc nhiều anh chị em ở trường Văn Khoa, trường Dược, trường Nông Lâm Súc ngay góc Hồng Thập Tự - Cường Để còn nhớ, cũng như nhớ món bánh cuốn ở đình Tây Hồ bên trong chợ Đa Kao thờ cụ Phan, nhớ quán cơm “lúc lắc” trong một con hẻm nhỏ đường Nguyễn Bỉnh Khiêm mà nữ sinh viên vừa đi lên căn gác gỗ vừa run khi được mấy chàng mời cơm.

Bạn nào muốn gặp các nhà văn nhà thơ, muốn nhìn họ ngậm ống vố, đeo kính cận nói chuyện văn chương thì mời đến quán Cái Chùa, anh em nào muốn có không khí trẻ trung đầm ấm mời đến Hầm Gió; anh em nào muốn có chỗ riêng tư tâm sự thì cứ theo đường Nguyễn Văn Học chạy tuốt lên Gò Vấp, vào quán Hương Xưa, ở đó có vườn cây đẹp, các cô chủ đẹp và cái cách người ta đối đãi với nhau cũng rất đẹp. Cũng đừng quên nhắc đến quán Chiêu, hẻm Cao Thắng. Rồi còn cà phê hàng me Nguyễn Du, cũng Beatles, cũng Elvis Presley như ai ; và cả pha chút Adamo quyến rũ. Giá ở đây thật bình dân nhưng thường xuyên chứng kiến những pha so găng giữa học sinh hai trường nghề Cao Thắng và Nguyễn Trường Tộ.

Chán cà phê thì đi ăn nghêu sò, bò bía, ăn kem trên đường Nguyễn Tri Phương, góc Minh Mạng hoặc bên hông chợ Tân Định. Phá lấu đã có góc Pasteur-Lê Lợi, nhưng chỉ dành cho các bạn có tiền. Rủng rỉnh tí xu dạy kèm cuối tháng có Mai Hương (nay là Bạch Đằng Lê Lợi). Quán Mù U, hẻm Võ Tánh, chỗ thương binh chiếm đất ở gần Ngã tư Bảy Hiền dành cho những bạn muốn mờ mờ ảo ảo. Muốn thưởng thức túp lều tranh mời đến cà phê dựa tường Nguyễn Trung Ngạn gần dòng Kín, đường Cường Để. Rồi quán cà phê Cháo Lú ở chợ Thị Nghè của một tay hoạ sĩ tên Vị Ý. Cao cấp hơn có La Pagode (đổi thành Hương Lan trước khi giải thể), Brodard, Givral. Thích xem phim Pháp xưa, phim Mỹ xưa và ngồi... cả ngày xin mời vào rạp Vĩnh Lợi trên đường Lê Lợi để chung vai với đám đồng tính nam. Vào Casino Sài Gòn có thể vào luôn hẻm bên cạnh ăn cơm trưa rất ngon tại một quầy tôi đã quên tên.

Nhưng rạp Rex vẫn là nơi chọn lựa nhiều nhất của SV, cả nghèo lẫn giàu. Cuộc sống SV cứ thế mà trôi đi trong nhịp sống Sài Gòn. Nghèo nhưng vui và mơ mộng. Tống Biệt hành, Đôi mắt người Sơn Tây sống chung với Cô hái Mơ. Đại bác ru đêm sánh vai với Thu vàng. Ảo vọng và thực tế lẫn vào nhau. Thi thoảng lại pha thêm chút Tội ác Hình phạt, Zara đã nói như thế! Che Guervara, Garcia Lorca.

Tất cả những gì tôi nhắc tới là một chút ngày cũ, một chút cảnh xưa, một phần hơi thở và nhịp sống của Sài Gòn trong trí nhớ.

Xin tặng anh, tặng chị, tặng em, đặc biệt là tặng tất cả những ai tha hương có lúc bỗng bàng hoàng nhận thấy, dường như một nửa trái tim mình còn đang bay lơ lửng ở cà phê Hồng, Thu Hương, hay đâu đó ở quê nhà.


LƯƠNG THÁI SỸ - AN DÂN

243902 top -
Quê hương xưa và nay
1 ... 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57 ... 155










. Bâng Khuâng Sàigon
. Bánh tét ngày Tết
. Bún bò Huế mụ Rớt
. Cám ơn vì đã làm bạn tôi
. Cảm nhận Tết từ người con xa xứ
. Cảm xúc Tết Việt từ Paris
. Cà phê SG xưa
. Còn ai nhớ đến Tết xưa
. Cuộc sống xưa
. Duyên Anh (trích)
. Đà Lạt & giấc mộng Tây Phương của tôi
. Đà Lạt hoa vàng
. Độc đáo hoa phượng trắng
. Hà Nội trong nét nhạc mùa Đông
. Hoài niệm Tết xưa
. Hương vị Tết Nam Bộ
. Kì niệm cuối tuần ngày xưa
. Lá xưa
. Lời Cha
. Merry Christmas
. Một lần đón Tết
. Mùa đông Sài Gòn
. Mùa Noel ở Sài Gòn
. Nàng dâu Mỹ viết về món ăn Việt
. Nắm tay
. Người Nha Trang vui Tết
. Nhớ da diết mùa đông Hà Nội
. Nhớ mùa đông Hà Nội
. Nhớ SG
. Nhớ Tết xưa
. Phượng vĩ (trích)
. Pleiku, thơ & thi nhận
. Quê hương tôi
. Sài Gòn – một chút riêng
. Sài Gòn mùa đông
. Sài gòn ngày xưa
. Sài Gòn trong kí ức
. Ta ăn Tết Tây
. Tấm bản đồ
. Tết Nam Bộ xưa
. Tết xưa
. Tết xưa SG
. Thời đại nào ký ức nấy
. Tình quê hương
. Tôi yêu tiếng nước tôi
. Từ Kế Tường (trích)
. Từ Tết Tây nghĩ về Tết ta
. Tục xông nhà đầu năm
. Trang phục Tết của phụ nữ xưa
. Trò chơi dân gian Tết



THƠ HAY:

. Bạch tiễn tôi ở ngã 3 Duồng
. Bài ca tháng giêng
. Bâng khuâng cao nguyên
. Có một mùa đông
. Đà Lạt
. Đổi cả thiên thu tiếng Mẹ cười
. Nhớ Mẹ
. Nhớ quê
. Mẹ
. Mẹ ơi
. Phố giao mùa
. Sài Gòn không có Đông
. Tâm sự kẻ tha hương
. Về xứ Quảng

HÌNH ẢNH:


. Bản đồ VN cũ
. Bánh chưng
. Bìa tập hoc sinh cũ
. Các món ăn Huế 1
. Các món ăn Huê 2
. Cây vả & các món ăn vả
. Công trường xẻ gỗ xưa
. Dân quê Bắc Bộ
. Đà Lạt
. Đường phố SG xưa
. Đồng tiền xưa
. Hoa Hướng Dương
. Kẹt xe ở SG xưa
. Lính xưa
. Nông dân Bắc bộ xưa
. Những nẻo đường VN
. Rạp hát
. Sapa & tổ ong mật chauongco
. Sài Gòn về đêm
. Phụ Nữ SG xưa
. Thiếu nữ Hà Thành xưa
. Thu vàng Houston
. Vé xem ca nhạc xưa
. Vé xem phim xưa
. Xà bông & dầu thơm Cô Ba

THƯ PHÁP:


. Mẹ

ẨM THỰC:


. Bánh giá chợ Giồng - Tiền Giang
. Bánh tráng nướng mỡ hành - PhanRang
. Chè Huế
. Ốc nấu giả ba ba
. Đậu hũ dồn thịt sốt cà
. Mắm sò Lăng cô - Huế

NHẠC:


. Áo dài VN
. Bà mẹ quê
. Bến xuân
. Bónh nhỏ giáo đường
. Cây trúc xinh
. Cung đàn buồn
. Đà Lạt hoàng hôn
. Em bé quê
. Em trong mắt tôi
. Giọt thu buồn
. Hoa trinh nữ
. Khúc nhạc đồng quê
. Lý ngựa ô
. Mùa thu trong tình ca Việt
. Mùa xuân đầu tiên
. Mưa SG mưa Hà Nội
. Ngày Tết quê em
. Những nẻo đường Việt Nam
. Nhớ mùa thu Hà Nội
. Quê hương
. Ra giêng anh cưới em
. Rồi có một ngày
. Sài Gòn niềm nhớ không tên
. Tôi yêu tiếng nước tôi
. Thành phố không có mùa đông
. Trống cơm
. Tiếng sông Cửu Long:249654
. Tiếng sông Hồng
. Tiếng sông Hương
. Trăng mờ bên sưối
. Trường ca: Con đường cái quan
. Xuân quê tôi

News

. Áo dài trên phố Sài Gòn nửa thế kỷ trước
. Bài thơ Hà Nội
. Ba Tri - Bến Tre
. Bên Hồ Tây
. Cái "Nếp Nhà" Hà Nội
. Cầu Rồng Đà Nẵng vươn ra biển Đông...
. Chuyện nước chấm & Maggi
. Chuyện xích lô
. Có phải em mùa thu Hà Nội
. Cổ Ngư
. Đại ngàn Bạch Mã
. Đi tìm nước tương ngày cũ
. Em ơi Hà Nội Phố
. Góc nhỏ Sài Gòn của tôi
. Hà Nội đêm trở gió
. Hà Nội - Em
. Hà Nội hoa sữa &... Em
. Hà Nội mùa này sấu chín chưa em?
. Hà Nội ngày trở về
. Hình ảnh Quê Hương – Phần 1
. Hình ảnh Quê Hương – Phần 2
. Hội chứng khoe của tại VN
. Hướng về Hà Nội
. La Vang, huyền thoại và niềm tin
. Món quà mùa thu
. Mùa thu Hà Nội
. Mùa thu Hà Nội
. Mùa xuân làng lúa làng hoa
. Nguồn gốc Mì Quảng
. Nhạc Sĩ Phạm Duy - Tâm Nguyện cuối đời
. Nhớ mùa thu Hà Nội
. Nhớ mùa thu Hà Nội
. Nhớ về Hà Nội
. Những làng làm bánh chưng trứ danh xứ Bắc
. Nồng nàn Hà Nội
. Ôi tiếng Việt suốt đời tôi mắc nợ
. Tản mạn
. Tản mạn Sài Gòn
. Tết này ai có bán tranh
. Thịt đông
. Thư gửi bạn xa
. Tôi sắp trở về

cập nhật
PayPal về email:
[email protected]


Chi phiếu gửi về:
Hoanh Ton
6879 Amherst St.
San Diego, CA 92115



Việt Nam chuyển tới:
Phạm Thị Tuyết Phượng
Số tài khoản: 4973099
ACB Châu Văn Liêm, TPHCM



Ý kiến về Quỹ VietDitru

Image
Image




Nếu đơn I-751 của bạn bị bác thì bạn được phép xin quan tòa về di trú xét lại sự bác đơn đó. Nếu quan tòa về di trú quyết định trục xuất bạn thì bạn có 33 ngày để chống án kể từ ngày ra quyết định. Sau khi bạn nộp đơn chống án, đơn của bạn sẽ chuyển cho tòa án về di trú gọi là Board of Immigration Appeals (Hôi đồng chống án về di trú) ở Washington, DC.

Bạn cũng có thể nộp lại đơn I-130 và I-485 hay là ly hôn và làm đám cưới với người khác.

Thân chào bạn. Chúc bạn gặp nhiều may mắn.