.
Quê hương xưa và nay
1 ... 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54 ... 155 - bottom


Chào anh dinhphan, câu "Hoành sơn nhất đái, vạn đại dung thân" là câu nói của Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm nói với chúa Nguyễn Hoàng.

242676 top -


@phuong5960,

Mình đang du hành ra tới Tonkin nên tôi post tiếp thêm vài tấm hình dân quê đồng bằng Bắc bộ nữa nhé.

Image


Image


Image


Image

Chị thấy đấy, người Kinh mình cả đấy chị chứ có phải người dân tộc miền núi đâu. Ngày xưa nông dân mà là tá điền thì khổ lắm. Những câu chuyện như chị Dậu trong Tắt đèn là có thật. Những con người mà quần áo thì vá chằng vá đụp, ăn uống thì kham khổ lại vất vã quanh năm, cái nghèo cái đói đeo đẳng họ cho đến lúc nhắm mắt xuôi tay.

p/s: Tôi không dám nhận câu khen tặng của chị đâu :) Thật ra tôi thích đọc lịch sử chiến tranh hơn. Nhưng khi anh Lãng đề nghị mở rộng topic thành chủ đề như hiện nay tôi nghĩ hay là mình tìm tư liệu hình ảnh về quê hương đưa vào đây? Có thể các bạn trẻ đang sinh sống ở nước ngoài vào diễn đàn này có cơ hội biết thêm về quê hương nguồn gốc. Vậy thôi chị ạ.

242698 top -
@ huongduong:

Có lẽ khi ấy mình đã cảm nhận món ngon ấy vào một sự kiện quan trọng, trong gian nhà xưa, trời mưa nhiều, hương khói bếp, cùng con tim thơ dại.


huongduong nói chính xác. Nồi bún bò là cã một "sự kiện" với bọn con nít như dinhphan trong bối cảnh khó khăn lúc bấy giờ.

Những bài huongduong post vào đây, như những chiếc lá rơi theo gió thu, làm gợn sóng mặt hồ ký ức tĩnh lặng. Cảm ơn bạn.

@ quangvu:

Phải rồi anh quangvu à. Anh nhớ hay quá.
Chỉ với câu nói đó, nhà Nguyễn đã có cơ nghiệp đồ sộ kéo dài mấy trăm năm.

@ phuong5960:

nên những tấm hình chụp đều chú thích là người VN mà không nghĩ rằng… những người mang khố là người dân tộc?

Củng nên hiểu theo chiều ngược lại: không phải cứ mặc khố là người dân tộc.
Như anh nguoidochanh nói, ngưòi nông dân VN trước đây rất nghèo khổ, quần áo lành lặn là một niềm mơ ước cã đời.
Phương5960 có nhớ chuyện cổ tích "Trần Minh khố chuối"?

@ nguoidochanh:

Các tư liệu ảnh anh đưa vào rất hay, không chỉ riêng:

nguoidochanh wrote:: tôi nghĩ hay là mình tìm tư liệu hình ảnh về quê hương đưa vào đây? Có thể các bạn trẻ đang sinh sống ở nước ngoài vào diễn đàn này có cơ hội biết thêm về quê hương nguồn gốc.


242746 top -
Nàng Dâu Mỹ Viết Về Món Ăn Việt

Lần đầu tiên, giải thưởng Viết Về Nước Mỹ có sự tham dự của một tác giả người Mỹ: Tammy Dewitt Le, cô gái 28 tuổi tóc vàng mắt xanh, có chồng Việt Nam, hiện ở Austin. Bài viết bằng Anh ngữ, nhưng đề tài là món ăn Việt Nam và văn hoá ẩm thực Việt Nam. Cả hai bài viết được bố chồng của tác giả là Bác sĩ Lê Văn Lân dịch sang Việt ngữ. Sau đây là lời giới thiệu của dịch giả:

Gia đình Việt Mỹ trẻ trung này đang hưởng niềm hạnh phúc "hòa hợp trọn vẹn", đó là cô vợ người Mỹ Tammy rất thích ăn nước mắm

- món nước chấm quốc hồn quốc túy của Việt nam.

Tammy đã học cách làm cơm thịt nướng, bánh cuốn, bánh xèo và nhất là món cá kho tộ. Món nào Tammy cũng ăn, ăn một cách say mê tận tình, không giữ kẽ lấy lệ mà nhai nuốt tưng bừng hả hê từng đầu đến cuối bữa.

Dù là được nuôi dưỡng trong thế hệ Hamburger làm sẵn của Hoa kỳ, Tammy học được quan niệm Á Đông về chuyện nấu ăn là một nghệ thuật phục vụ bằng tấm lòng yêu thương của người vợ, người mẹ dành cho những người thân trong gia đình.

Nhìn đứa con gái đầu lòng lai hai giòng máu Việt Mỹ mới thôi nôi, Tammy nói là cô ao ước rằng con mình sau này sẽ đóng vai trò một trong những sứ giả tương lai nối nhịp cầu thông cảm giao lưu về văn hóa, ngôn ngữ của hai dân tộc. Duyên tình khởi đầu chính là chai nước mắm Việt Nam

Khi tôi khởi sự dùng nước mắm - fish sauce - trong hầu như bất cứ và mọi thứ món ăn, tôi biết rằng tôi bắt đầu trân quí lối nấu bếp của dân Việt Nam rồi đó. Cái món gia vị đậm đà tuyệt hảo này đã cung hiến cho thực phẩm một mùi vị ngon ngọt và mặn mòi, khiến ta một khi ghiền nó rồi, thực khó mà bỏ quên nó khi nấu ăn. Thịt, cá, rau cỏ ...hầu như tuốt luốt mọi thứ chỉ cần rẩy chút nước mắm đều ngon trội hơn lên. Nhiều người thường khuyến cáo tôi chớ kê mũi ngửi hay tệ hơn là rây vãi nó ra ( Tôi đã từng kinh nghiệm cái nỗi khổ này khi tôi đánh vỡ tung tóe cả chai nước mắm trên sàn bếp, làm cho mùi hôi khắm lừng lên cả mấy ngày sau tẩy không hết.)

Câu chuyện tôi kể sau đây cho quí bạn biết tôi đã hâm mộ món nước mắm thế nào và cái điều tôi kỳ vọng minh chứng hơn cả là lý do làm sao một cô gái Mỹ cao lớn, mắt xanh như tôi lại trân quí và trọng vọng thức ăn và văn hóa Việt Nam. [Tác giả đang cầm chai nước mắm trình bày]

Kinh nghiệm đầu lưỡi của tôi với thức ăn Việt là món súp bò phổ biến của Việt nam - mệnh danh thông thường là Phở. Tôi được một cô bạn thân người Việt làm cùng sở đưa tới tiệm phở Công lý. Bạn tôi đã kỹ lưỡng dạy một điều quan trọng là muốn ăn "Phở" ngon thì phải tìm đến một nơi chuyên môn nấu phở. Bước vào tiệm này, tôi vẫn còn nhớ dai đẳng cái mùi thơm nồng của nước dùng phở nấu với đại hồi và các mùi rau thơm tươi. Cái mùi này nực nồng khiến bạn thực sự phải thay áo mình mặc sau khi ăn Phở vì y trang của mình quả tình đã ướp tràn trề với đủ thứ hương thơm. Thế là chúng tôi ngồi xuống và gọi món ăn trong khi tôi lắng nghe thích thú cô bạn tôi líu lo trao đổi bằng tiếng Việt gọi "một tô Phở tái lớn" giá chỉ có $ 4.95 thôi. Khi phở dọn ra, tôi hơi kinh hãi thấy thịt bò tươi sống nằm vắt vẻo trên miệng tô khiến tôi hoảng hốt ngó về phía cô bạn. (Tôi vẫn tự hào mình chút ít đảm lược trong chuyện nếm món ăn , nhưng không ngờ rằng mình sẽ ăn thịt bò còn sống nhăn!). Cô bạn bèn trấn an tôi bằng cách nhúng thịt bò của mình trong tô phở nóng, làm cho nó chín ngay tức khắc. Giây phút chân lý quả đã đến, nên tôi xúc ngay một muỗng đầy nào giá sống, nào thịt bò, nào bánh phở, nào nước dùng và nếm cái món súp cổ truyền của Việt Nam. Mùi vị nói giản dị là ngon tuyệt và kể từ đây tôi là một đệ tử hâm mộ Phở. Kinh nghiệm này cũng dạy tôi cái điều mà tôi gọi là "ba căn bản" cho thức ăn Việt Nam:
1) Rẻ
2) Ngon
3) Nhiều.

Có lẽ cái chuyến du hành vỡ lòng này vào địa khu của Phở đã dọn đường đắp lối cho tôi lấy chồng là một thanh niên Việt Nam. Tôi thực tình nói không hẳn chắc, nhưng tôi biết rằng Thái chồng tôi là Đấng Phu Quân xứng đáng cho tôi. Kết hôn với chàng ta đã khiến tôi như có một giấy thông hành độc nhất vô nhị vào cái lãnh thổ mênh mông và muôn hình sắc của thực phẩm và văn hóa của nước Việt Nam. Cái viễn kiến của chàng đã chỉ dạy cho tôi làm sao yêu mến cái tinh thần về một quốc gia của con người bất khuất và học hỏi càng lúc càng tăng về mối duyên tình thắm thiết của họ về chuyện thực phẩm. Từ Bánh Cuốn cho tới Bò Nhúng Dấm và Cá Kho Tộ, bao nhiêu món ăn yêu chuộng của tôi bây giờ là món Việt Nam. Dù tôi là người Mỹ, gia đình của chúng tôi là gia đình Việt Nam. Nhà tôi bây giờ đã ngửi thấy cái mùi cơm nấu chín đặc thù cho một mái nhà Á Đông và ít khi mà chúng tôi không trữ trong nhà một bao gạo thơm hảo hạng kếch xù và Nước Mắm. Và đương nhiên chúng tôi không mang giầy dép đi trong nhà và có rất nhiều đũa. Ngay cả con chó chúng tôi nuôi cũng có khuynh hướng Việt Nam, và thường đớp ngồm ngoàm nhanh như chớp những thức ăn thừa đã được nấu với nước mắm.

Một đôi dịp cần quyết định đi ăn tiệm, thì cái lựa chọn của chồng tôi luôn luôn vẫn thế:

"Nếu để tùy anh chọn, thì em thừa biết rằng anh thích Việt Nam!"

Những dịp thường xuyên đi ăn những tiệm Việt Nam đã lưu lại cho tôi cảm tưởng ghiền vài món căn bản của kiểu nấu nướng Việt Nam: thịt heo, giá sống, rau thơm tươi và dĩ nhiên là nước mắm! Và ít lâu sau, tôi nghiệm rằng đối với tôi, thưởng thức thực phẩm quả là chưa đã, tôi muốn tự tay tôi có thể làm chúng để ăn sốt dẻo. Mặc dù chồng tôi đôi lúc cũng chịu ăn món burger Mỹ, nhưng trái tim, bao tử và kỷ niệm ấu thời của anh ấy đã kết chặt với thức ăn Việt Nam. Do đó, tôi mơ ước trở thành một tay nấu thuần thục về bếp Việt nam.

Tôi đã cẩn thận khai thủ với món Cơm Thịt nướng, kể ra khá ngon ( ấy cũng nhờ nước mắm thôi). Rồi tôi tiến lên Cá Kho Tộ, món này đã khiến tôi phải thử đi thử lại dăm lần mới thắng nước mầu cho đúng mức. Ít lâu sau, tôi cảm thấy sẵn sàng để chạy những dặm đường dài xa hơn: làm Bánh Xèo! Tôi hoạch định một bữa ăn tối thịnh soạn cho gia đình nhạc gia tôi gồm ông cha chồng, mẹ chồng, chị chồng và em chồng (mục đích là nhắm coi mọi người thấy tôi thành công hay thất bại). Đúng là căng thẳng biết bao, nhưng tôi cảm thấy tôi có thể ganh đua. Trong khi tôi đứng bên bếp lò mướt mồ hôi và tinh thần căng thẳng, xoay trở luôn tay đổ món bột quậy màu vàng, tôi cẩn thận liếc mắt nhìn trộm những người khách trong khi họ ăn và hỏi:

"Bây giờ tôi đủ tư cách làm dân Việt chưa?"

Ông cha chồng nhìn tôi cười rạng rỡ trong miệng còn nhồm nhoàm nhai Bánh Xèo và tuyên bố:

"Ồ, Đủ quá đi thôi!"

Đây là giây phút tưởng thưởng cho tôi, nó luôn thôi thúc tôi hưởng thụ và kiện toàn cách nấu nướng Việt Nam.

Các bạn có thể tự hỏi tại sao tôi, một người Mỹ, lại hân hoan ôm món ăn Việt vào lòng. Một trong những lý do chính là tôi phải ý thức để thấu hiểu cái ý nghĩa rộng lớn hơn của thực phẩm trong văn hóa Việt Nam. Mỗi khi mẹ chồng tôi mời chúng tôi lại ăn cơm, đó là một dịp họp mặt xã hội. Chúng tôi quây quần quanh bàn ăn, uống rượu và trao đổi những chuyện trò, món ăn hầu như trở thành thứ yếu đối với thời khắc sum họp gia đình. Lớn lên trong truyền thống ăn Hamburger làm sẵn, tôi luôn luôn trân quí món ăn tươi ngon được chế biến từ không nhiều vật liệu với hương thơm bổ khỏe của các thứ rau tươi!

Cũng ngộ thay lối ăn theo Việt Nam, nghĩa là món ăn dọn trên bàn vô số kể (chẳng tốt gì cho vòng eo đó) và mặc bạn tùy thích gắp cho mình. Hầu như không nghe họ nói ăn theo kiểu Mỹ là dọn ra cho mỗi dĩa thực khách những phần chia cố định của mỗi món ăn. Tôi vẫn không hiểu nổi làm sao những người thân Việt Nam của tôi thân hình vẫn thon gọn mặc dù tôi từng chứng kiến những buổi ăn nhậu no tuyệt đối cành hông. Một điều tương phản mà tôi thực sự nhận xét giữa cách ăn của dân Mỹ và dân Việt là cảm tưởng của họ về chuyện ăn. Dân Mỹ thường rất bị ám ảnh và lo âu về chuyện ăn. Họ ăn những món họ hưởng thụ, tuy nhiên họ lại tuồng như hối hận vì ăn. Dân Mỹ yêu món ăn fast food, tuy nhiên lại đồng thời lên án nó. Dân Việt thì lại thoải mái hơn rất nhiều và thực sự hưởng thụ chuyện ăn, dù là thức ăn béo bổ hay không. Tôi thích cái thái độ lành mạnh này về thức ăn.

Sự dinh dưỡng của món ăn Việt cũng là một lý do khác mà tôi thích nó. Trong khi món ăn Mỹ tiêu biểu thường nặng, béo và ít khi chứa rau xanh, món ăn Việt thì lại quân bình nhiều hơn về mặt dinh dưỡng. Xin chớ cho tôi nói sai, dân Việt thích món thịt bò, và chả giò của họ cùng mỡ heo, nhưng những món này được quân bình hóa với một vài dĩa cơm và hầu như luôn luôn với ít nhiều lê ghim và rau xanh.

Bây giờ thì tôi cảm thấy làm chủ được tài nấu ăn Việt, chặng đường kế tiếp là ngôn ngữ. Tôi phải chấp nhận rằng đôi lúc tôi cảm thấy bị gạt một bên khi mọi người nói tiếng Việt (dù rằng người chồng yêu quí tôi luôn luôn mau lẹ phiên dịch cho tôi). Chúng tôi đôi lúc nói về sự sống ở Việt Nam, điều nay tôi rất thích . Đây chính là phương cách duy nhất mà tôi cảm thấy tôi thực sự có thể học ngôn ngữ. Và tôi chắc chắn tôi sẽ học thêm vài mánh khóe nấu ăn từ dân địa phương.

Trong khi tôi ngắm Alexandra, đứa con gái mới thôi nôi của chúng tôi, mỗi ngày mỗi lớn, tôi cảm thấy nó thực sự có phước. Nó được cha mẹ nó thương, và càng đặc biệt hơn, nó đã thoát thai từ hai văn hóa: Hoa kỳ và Việt Nam. Cũng như nét vẻ của chồng tôi và tôi đã được trộn lẫn giao hòa trên khuôn mặt xinh đẹp của nó, nó sẽ kính yêu cả hai ngôn ngữ, cả hai lối ẩm thực, cả hai văn hóa, cả hai dân tộc. Và ngày nào đó, chính tôi se cố gắng dậy nó làm Bánh Xèo.

Tác giả: Tammy DeWitt Le
Người dịch: Bác sĩ Lê Văn Lân

Tặng chị evangeline, chauongco, dinhphan,langtu, trunghai và các bạn

242795 top -
@ huongduong:

Tuyệt quá huongduong!
Văn hoá ẫm thực của Việt Nam là số 1.
Với rất nhiều người, quê hương chính là các món ăn mà họ được nưôi lớn lên. dinhphan củng không ngoài những người đó.
Cảm ơn huongduong.

242826 top -


@ nguoidochanh: những bằng chứng sống của anh (MM và dinhphan đều gọi bằng anh, vậy có lẽ anh lớn tuổi hơn em) làm em có cảm giác nhận thức của mình về cuộc sống ngày xưa ấu trĩ giống như một vị vua của nước Trung Hoa thời Chiến quốc. (Khi nghe quần thần tâu với vua rằng do hạn hán, lũ lụt khiến đất nước bị mất mùa, dân chúng đói khổ phải ăn cả rễ cây để sống, vua hỏi: “sao họ dại thế? Sao không làm thịt heo, gà mà ăn”!)

@dinhphan: bố mẹ em là những người sinh vào đầu thế kỉ 20, cũng rất hay kể chuyện “ngày xưa” nhưng em chưa bao giờ nghe nói chuyện “đóng khố”, thành ra hơi thắc mắc.

À mà em thấy chị evangeline chỉ thích ngắm những hình ảnh đẹp để ghi nhớ một thời xưa vang bóng, thành ra khi anh nguoidochanh post những tấm hình tuy sống động nhưng lại gợi nhớ những khó khăn gian khổ của dân tộc, chị ấy “núp” trong nhà vì hổng lên tiếng nổi. Vậy mong anh tiếp tục cho xem những tấm hình với chủ đề vui hơn.

242829 top -
:)

242846 top -
Mời các bạn hòa mình vào một bưổi chiều quê xa xưa:

Image



242996 top -
@Chị Evangeline
Bài thơ của thi sĩ Hồ Dzếnh mà chị đã post có tựa đề là Tư Hương ,nằm trong tập thơ Quê Mẹ xuất bản năm 1942.
Tư Hương tiếng Hán Việt được chuyển Nôm là Nhớ Quê cũng chính xác.
Dù được sinh ra tại quê mẹ (Thanh hoá , VN },nhưng ý thơ lại hoài vọng về quê cha (Quảng đông, TQ}.Giọng thơ theo lối cổ phong làm nổi nhớ nhung thêm cháy bỏng.
Khổ thơ cuối:-Mây ơi có tạt về phương Bắc
Chậm chậm cho ta gửi mấy lời
Từ thuở ly hương ta vẫn nhớ
Nhưng tình xa lắm gió mây ơi
tứ thơ,ý thơ phảng phất với:
- Ai về đất Bắc ta theo với
Thăm lại non sông giống Lạc Hồng
Từ độ mang gươm đi mở cõi
Trời Nam thương nhớ đất Thăng long
của thi sĩ đồng thời Huỳnh văn Nghệ.
Quả là những thi sĩ có cùng cảm xúc ,đồng điệu trong cách diễn đạt.Tiếc rằng quê hương của hai không là một.

243043 top -

Thân mời các bạn yêu mến Quê Hương - Xưa & Nay nghe một bản tình ca về quê hương của nhạc sĩ Phạm Duy qua tiếng hát Thái Thanh :




243047 top -


Sài Gòn – một chút riêng

Image

Sài Gòn được biết đến như một thành phố trẻ với những tòa cao ốc vươn mình vút thẳng lên cao, với những mái nhà chen mình san sát, với vẻ ồn ào, náo nhiệt của những dòng xe…

Một chút rảnh rỗi, hãy vứt bỏ mọi lo toan công việc hằng ngày, dạo quanh Sài Gòn, bạn sẽ nhận ra rằng ẩn sau sự sôi động đó, Sài Gòn cũng dịu dàng, đằm thắm và nên thơ lắm.

Này nhé, có con đường với những trái chò nâu bay. Khi gió vút lên, những trái chò nâu thả tung mình từng đợt. 2 chiếc cánh bé xíu quay tít bay bổng lên không rồi nhẹ nhàng đáp xuống đất. Hàng trăm cánh hoa xoay, trông xa như những bông hoa bay, có cái tít trên cao, khám phá khoảng không rộng lớn cao hơn cả ngọn cây, có cái là đà bay ngang một cách khoan thai, có cái thích chí luồn mình qua vòm lá biếc… Những trái chò nâu chấp chới, điểm xuyết trên bầu trời thẳm xanh, duyên dáng một cách lạ lùng.

Image

Này nhé, có con đường với những bông điệp vàng e ấp. Cái màu vàng không tạo cảm giác kiêu sa, mà ngược lại, như thẹn thùa nấp sau nhành cây, tán lá. Khẽ khẽ hát bài “Một chiều đi trên con đường này. Hoa điệp vàng trải dưới chân tôi…”, bao kỷ niệm vui tươi mà bạn ngỡ đã bỏ quên ở một góc ký ức sẽ chợt tìm về. Nắng vàng sánh như mật, óng ánh trên từng cánh hoa. Nắng dịu dàng mơn man từng chiếc lá. Thi thoảng, một vài chị ong hay một chú côn trùng háo hức bay từ chùm hoa này sang chùm hoa khác. Một phút đón nhận thiên nhiên, bạn sẽ thấy rằng cuộc sống này tươi đẹp biết bao.

Này nhé, có bóng cây xanh mát rợp một góc đường. Gió từ bờ sông lồng lộng thổi. Chỉ cách không xa, mà bên ồn ào, vội vã, bên bình yên, tĩnh lặng. Có sự giao thoa, tuy đối nghịch nhưng lại mang một nét rất riêng của Sài Gòn. Có cô bé ngồi giở từng trang sách trên chiếc ghế đá công viên. Có cụ ông cụ bà tản bộ từng bước chậm. Bỗng thấy yêu sao những góc xanh của thành phố.

Còn có những quán cóc bên đường lao xao buổi sớm. Cà phê sáng và tờ nhật báo cũng là một nét đặc trưng đáng yêu, đáng nhớ.

Image

Sài Gòn, không chỉ ấn tượng bởi nhịp sống sôi động, bởi những tòa nhà cao vút, mà còn gây thương nhớ bởi cái nắng vàng rực rỡ, bởi những cơn mưa bất chợt, đỏng đảnh vô cùng, và khiến ta chẳng thể nào quên một chút rất riêng, yên bình, sâu lắng ẩn đằng sau đó.

Hãy cảm nhận bằng đôi mắt và cả trái tim, bạn sẽ chợt nhận ra rằng “Sài Gòn đẹp lắm, Sài Gòn ơi!”

Song Thu

243048 top -

@evangeline
Nhà chị Loan ngày càng nhộn nhịp ha. Em chúc mừng và chia vui muộn với chị nha. Chúc chị vẫn luôn vui và khoẻ nhé chị.


@chauongco
Cám ơn món quà Hà nội của chị nha, ngon ngon. Mấy tấm hình chị chụp cảnh ruộng bậc thang đẹp lắm.
Chatongco có miệng cười dễ thương ghê :)



Tạm biệt những chiếc lá vàng rơi, tạm biệt mùa thu buồn quyến rũ…
Tặng chị Loan, tặng mùa thu tóc ngắn của chị huongduong…
Mời các anh chị cùng nghe
Image


243054 top -

@ Chị evangeline ơi, ở đây mỗi khi thấy có chương trình giới thiệu về thành phố Pleiku trên TV, em thường nói với bạn bè rằng: công nhận Pleiku hấp dẫn thật, mình muốn đến... Pleiku chơi quá.

Và hôm nay em cũng muốn nói câu đó vì sau khi đọc bài viết về SG, em cũng muốn đến SG để chơi. (Mặc dù mùa hè vừa rồi vào đó, hễ đi xe con thì kẹt đường cứ hoặc phải chạy lòng vòng thật xa, còn đi xe máy thì hít bụi ngộp muốn chết - lúc đó rất nhớ những con đường rộng thênh thang ít xe cộ ở Pleiku)

Tóm lại, tất cả những gì thuộc về hồi tưởng hoặc qua lăng kính nghệ sĩ cũng đều đẹp hết, có phải không chị?

243100 top -

@ Hai ngày cưối tuần evangeline thật bận rộn với nhiều công việc nhà, khách đến thăm... nên chỉ vào nhà ngó nghiêng một chút rồi lại chạy ra ngay, không trả lời cho từng bạn ghé thăm được. Xin chân thành cáo lỗi cùng tất cả nhé.

Thân chúc các anh chị em một tuần lễ mới an lành & hạnh phúc.

Image

243138 top -

@cochin ơi,

Khi nào nấu món gì ngon nhớ post cho mọi người thưởng thức nữa nha. Thanks.

Chúc cochin luôn tươi trẻ & hạnh phúc.

243139 top -
Quê hương xưa và nay
1 ... 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54 ... 155










. Bâng Khuâng Sàigon
. Bánh tét ngày Tết
. Bún bò Huế mụ Rớt
. Cám ơn vì đã làm bạn tôi
. Cảm nhận Tết từ người con xa xứ
. Cảm xúc Tết Việt từ Paris
. Cà phê SG xưa
. Còn ai nhớ đến Tết xưa
. Cuộc sống xưa
. Duyên Anh (trích)
. Đà Lạt & giấc mộng Tây Phương của tôi
. Đà Lạt hoa vàng
. Độc đáo hoa phượng trắng
. Hà Nội trong nét nhạc mùa Đông
. Hoài niệm Tết xưa
. Hương vị Tết Nam Bộ
. Kì niệm cuối tuần ngày xưa
. Lá xưa
. Lời Cha
. Merry Christmas
. Một lần đón Tết
. Mùa đông Sài Gòn
. Mùa Noel ở Sài Gòn
. Nàng dâu Mỹ viết về món ăn Việt
. Nắm tay
. Người Nha Trang vui Tết
. Nhớ da diết mùa đông Hà Nội
. Nhớ mùa đông Hà Nội
. Nhớ SG
. Nhớ Tết xưa
. Phượng vĩ (trích)
. Pleiku, thơ & thi nhận
. Quê hương tôi
. Sài Gòn – một chút riêng
. Sài Gòn mùa đông
. Sài gòn ngày xưa
. Sài Gòn trong kí ức
. Ta ăn Tết Tây
. Tấm bản đồ
. Tết Nam Bộ xưa
. Tết xưa
. Tết xưa SG
. Thời đại nào ký ức nấy
. Tình quê hương
. Tôi yêu tiếng nước tôi
. Từ Kế Tường (trích)
. Từ Tết Tây nghĩ về Tết ta
. Tục xông nhà đầu năm
. Trang phục Tết của phụ nữ xưa
. Trò chơi dân gian Tết



THƠ HAY:

. Bạch tiễn tôi ở ngã 3 Duồng
. Bài ca tháng giêng
. Bâng khuâng cao nguyên
. Có một mùa đông
. Đà Lạt
. Đổi cả thiên thu tiếng Mẹ cười
. Nhớ Mẹ
. Nhớ quê
. Mẹ
. Mẹ ơi
. Phố giao mùa
. Sài Gòn không có Đông
. Tâm sự kẻ tha hương
. Về xứ Quảng

HÌNH ẢNH:


. Bản đồ VN cũ
. Bánh chưng
. Bìa tập hoc sinh cũ
. Các món ăn Huế 1
. Các món ăn Huê 2
. Cây vả & các món ăn vả
. Công trường xẻ gỗ xưa
. Dân quê Bắc Bộ
. Đà Lạt
. Đường phố SG xưa
. Đồng tiền xưa
. Hoa Hướng Dương
. Kẹt xe ở SG xưa
. Lính xưa
. Nông dân Bắc bộ xưa
. Những nẻo đường VN
. Rạp hát
. Sapa & tổ ong mật chauongco
. Sài Gòn về đêm
. Phụ Nữ SG xưa
. Thiếu nữ Hà Thành xưa
. Thu vàng Houston
. Vé xem ca nhạc xưa
. Vé xem phim xưa
. Xà bông & dầu thơm Cô Ba

THƯ PHÁP:


. Mẹ

ẨM THỰC:


. Bánh giá chợ Giồng - Tiền Giang
. Bánh tráng nướng mỡ hành - PhanRang
. Chè Huế
. Ốc nấu giả ba ba
. Đậu hũ dồn thịt sốt cà
. Mắm sò Lăng cô - Huế

NHẠC:


. Áo dài VN
. Bà mẹ quê
. Bến xuân
. Bónh nhỏ giáo đường
. Cây trúc xinh
. Cung đàn buồn
. Đà Lạt hoàng hôn
. Em bé quê
. Em trong mắt tôi
. Giọt thu buồn
. Hoa trinh nữ
. Khúc nhạc đồng quê
. Lý ngựa ô
. Mùa thu trong tình ca Việt
. Mùa xuân đầu tiên
. Mưa SG mưa Hà Nội
. Ngày Tết quê em
. Những nẻo đường Việt Nam
. Nhớ mùa thu Hà Nội
. Quê hương
. Ra giêng anh cưới em
. Rồi có một ngày
. Sài Gòn niềm nhớ không tên
. Tôi yêu tiếng nước tôi
. Thành phố không có mùa đông
. Trống cơm
. Tiếng sông Cửu Long:249654
. Tiếng sông Hồng
. Tiếng sông Hương
. Trăng mờ bên sưối
. Trường ca: Con đường cái quan
. Xuân quê tôi

News

. Áo dài trên phố Sài Gòn nửa thế kỷ trước
. Bài thơ Hà Nội
. Ba Tri - Bến Tre
. Bên Hồ Tây
. Cái "Nếp Nhà" Hà Nội
. Cầu Rồng Đà Nẵng vươn ra biển Đông...
. Chuyện nước chấm & Maggi
. Chuyện xích lô
. Có phải em mùa thu Hà Nội
. Cổ Ngư
. Đại ngàn Bạch Mã
. Đi tìm nước tương ngày cũ
. Em ơi Hà Nội Phố
. Góc nhỏ Sài Gòn của tôi
. Hà Nội đêm trở gió
. Hà Nội - Em
. Hà Nội hoa sữa &... Em
. Hà Nội mùa này sấu chín chưa em?
. Hà Nội ngày trở về
. Hình ảnh Quê Hương – Phần 1
. Hình ảnh Quê Hương – Phần 2
. Hội chứng khoe của tại VN
. Hướng về Hà Nội
. La Vang, huyền thoại và niềm tin
. Món quà mùa thu
. Mùa thu Hà Nội
. Mùa thu Hà Nội
. Mùa xuân làng lúa làng hoa
. Nguồn gốc Mì Quảng
. Nhạc Sĩ Phạm Duy - Tâm Nguyện cuối đời
. Nhớ mùa thu Hà Nội
. Nhớ mùa thu Hà Nội
. Nhớ về Hà Nội
. Những làng làm bánh chưng trứ danh xứ Bắc
. Nồng nàn Hà Nội
. Ôi tiếng Việt suốt đời tôi mắc nợ
. Tản mạn
. Tản mạn Sài Gòn
. Tết này ai có bán tranh
. Thịt đông
. Thư gửi bạn xa
. Tôi sắp trở về

cập nhật
PayPal về email:
[email protected]


Chi phiếu gửi về:
Hoanh Ton
6879 Amherst St.
San Diego, CA 92115



Việt Nam chuyển tới:
Phạm Thị Tuyết Phượng
Số tài khoản: 4973099
ACB Châu Văn Liêm, TPHCM



Ý kiến về Quỹ VietDitru

Image
Image




Nếu đơn I-751 của bạn bị bác thì bạn được phép xin quan tòa về di trú xét lại sự bác đơn đó. Nếu quan tòa về di trú quyết định trục xuất bạn thì bạn có 33 ngày để chống án kể từ ngày ra quyết định. Sau khi bạn nộp đơn chống án, đơn của bạn sẽ chuyển cho tòa án về di trú gọi là Board of Immigration Appeals (Hôi đồng chống án về di trú) ở Washington, DC.

Bạn cũng có thể nộp lại đơn I-130 và I-485 hay là ly hôn và làm đám cưới với người khác.

Thân chào bạn. Chúc bạn gặp nhiều may mắn.