BAO SỨC KHOẺ MÀU NÂU xem chi tiết

 .
Quê hương xưa và nay
1 ... 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53 ... 155 - bottom


Buổi chiều thả những giọt nắng yếu bên ngoài cửa sổ, một khoảng trời nhỏ, với vài đám mây trắng lờ đờ bay ngang qua đỉnh cây nhạc ngựa. Tôi thức giấc giữa tiếng reo nhỏ, mơ hồ, của hàng nhạc ngựa say gió bên ngoài con đường im vắng chạy ngang trước nhà. Ngôi nhà nằm cách lề đường một con ngõ, khuất trong vườn cây thấp có nhiều hoa. Nằm ở đây, tôi có thể nhìn thấy một khoảng lối đi trải sỏi vụn dẫn ra cánh cổng có dây leo um tùm trổ một thứ hoa màu tím lấm tấm.

Tôi yêu cái vẻ êm đềm đến dễ thương của tỉnh lỵ. Những con đường trơn bóng, rộng lớn với hai hàng me chạy dài thả lá bay trong gió suốt mùa. Gió của tỉnh lỵ không ào ạt, lạ lùng như gió biển ở quê hương tôi. Ở đây gió nhẹ và có lẫn hương thơm hòa vào tiếng chim ríu ran gọi nhau trên các mái ngói. Thành phố không lớn, nhưng lại được vây quanh bằng dòng sông tươi mát êm đềm, được che mát bởi cây lá, được xông bởi hương hoa, được tô điểm bởi những ngôi nhà mái ngói cổ xưa. Sau một năm tôi đã quen thuộc với tỉnh lỵ, quen thuộc cả đến những viên sỏi vô tâm trong khu vườn nhỏ.

Tôi yêu hàng cây nhạc ngựa reo say trong gió, khi con sông lồng lộng nước sau nhà. Bên kia là vườn cây ăn trái, tôi vẫn thường bơi qua sông ăn cắp trái cây đầu mùa mang về. Trước khi tới bờ sông phải băng ngang qua con đường sắt. Tôi vẫn thường ra đó đứng ngóng suốt con đường chạy ngoằn ngoèo vào trong những ngôi nhà thuộc một khu phố mang cái vẻ buồn bã mơ hồ. Những buổi sáng sớm, khi nghe tiếng còi xe hú dài trong sương, hay nhìn ánh sáng đèn nơi đầu máy xe lửa quét sáng một vùng cây cỏ im ngủ, tự nhiên tôi thấy yêu quí tỉnh lỵ hơn bao giờ, đồng thời cũng nhớ rười rượi một hình ảnh nào đó rất mơ hồ ở quê nhà tôi.

Phải chăng từ lúc đặt chân lên con đường thứ nhất trong tỉnh lỵ, nhìn thấy chiếc lá đầu tiên long lanh trong nắng, những gì đến với tôi đều trở thành kỷ niệm, trở thành một thứ mùi hương không phai nhạt. Có những âm thanh thật lạ lùng của nó, gần như sự rung động, và ngào ngạt hương thơm. Không ngớt ngân lên với những ngày những tháng cùng với một tuổi đời nào đó vừa tới với tôi.

Từ Kế Tường

242366 top -
@langtu,

Mùa thu của lang làm cho trích đoạn của Duyên Anh thêm quyến rũ và thơ mông.

242368 top -
Xin phép chị Evangeline cho em đôi dòng "phát biểu cảm tưởng" với các bạn:

@anh Langtu: anh chuyên "sàng sảy" những câu chuyện rất ngắn mà có sức lay động lớn, mà rất phù hợp với "không gian" của Quê Hương- xưa và nay

@huongduong: từ lâu vẫn mong đọc lại những trang văn của Duyên Anh, chị khéo trích một đoạn văn có phong cách riêng.

Cám ơn các bạn

242370 top -
Mười bảy tuổi, ngày xưa, còn bé lắm. Và càng bé lắm đối với cậu học trò tỉnh lỵ lên Hà Nội trọ học như tôi.

Tôi nhớ khi chiếc xe Con Voi của ông Lê Văn Ðịnh rồ máy, mẹ tôi vẫn dúi thêm vào tay tôi ve dầu Nhị Thiên Ðường tuy ở túi tôi đã có một ve và trong va li của tôi, riêng một góc, xếp đầy các thứ thuốc đau bụng, cảm sốt, ho gió, dầu Nhị Thiên Ðường. Chỉ thiếu vài núm vú. Sự săn sóc tỉ mỉ của mẹ tôi đủ nói rằng tôi còn bé lắm. Mẹ tôi bắt tôi mặc hai chiếc áo sơ mi giữa mùa hè, sợ đi đường trúng gió. Lại gói thêm cơm nắm giò rim, dặn dò không được ăn bánh dọc đường, sợ mắc dịch tả. Qua phà Tân Ðệ không được nhìn xuống sông, sợ say sóng. Cậu học trò tỉnh lỵ, dưới mắt mẹ tôi, thế đấỵ Tôi ngoan ngoãn nghe lời mẹ dạy. Vì tôi còn bé thật, bé lắm. Chưa đủ, mẹ tôi nhờ mấy người bạn thân của tôi "che chở" tôi, "bênh vực" tôi trên đường dài những trăm cây số ngàn cùng chuyến đi trọ học. Giá xe không chuyển bánh, mẹ tôi sẽ không hết lời dặn dò.

Tôi lên Hà Nội, bỡ ngỡ như chim non vừa rời tổ. Tôi ở trọ trên căn gác của một ông chủ thầu số 13 đường Ngô Thời Nhiệm. Căn gác chia đôi. Một bên bọn Nam Ðịnh, một bên bọn Thái Bình. Hai bọn học trò này không ưa nhaụ Chả là, mỗi năm, học trò Thái Bình đều phải sang Nam Ðịnh thi Trung học phổ thông. Và mỗi năm, học trò Nam Ðịnh đều "cậy gần nhà", bắt nạt học trò Thái Bình. Bọn Nam Ðịnh có thằng đã vẩy mực đầy lưng áo tôi kỳ thi vừa qua, hôm thi Lý Hóạ Tên nó là Luyện. Nó ngồi dưới bàn tôị Nó không thuộc bài, đòi tôi nhích người để nó "quay". Tôi sợ giám khảo, không làm vừa lòng nó. Thế là nó nổi giận, vẩy mực đầy lưng áo tôi. Tôi không quên nó, nhưng nó quên tôi. Tôi lượng sức không địch nổi nó, đành lờ đi. Bọn Nam Ðịnh, ngoài thằng Luyện, còn thằng Hội nổi tiếng cao bồi, thằng Dương thọt chân mà bọn Thái bình đặt tên cho nó là Nhà Sư Thọt hay người Máy Móc hay "L'hommepoint-virgule". Bọn Thái Bình đông hơn bọn Nam Ðịnh hai đứạ Lại có Thịnh học trên tôi hai lớp, đậu tú tài một rồi và từng ở Hà Nội hai năm. Từng ở Hà Nội hai năm là vì cổ tích vĩ đại.

Riêng lời khuyên đi đường thì Thịnh đã khiến tôi phục lăn. Nó bảo chúng tôi: "Chúng mày chỉ cần thuộc đường từ nhà ra hồ Gươm và từ hồ Gươm về nhà les chemins mènent à... hồ Gươm. Ði hỏi thăm ra hồ Gươm là mò đường về nhà dễ dàng."

Ðêm đầu tiên ở nhà trọ, Thịnh phóng xe đạp đến phố Duy Tân, xách cái túi giấy dầu đựng cả chục cây kem đậu xanh Cẩm Bình về cho chúng tôị Nó nói chuyện kem Cẩm Bình. Chúng tôi tròn xoe mắt, há hốc miệng nhìn nó. Hà Nội có khác. Ði mua kem cây về nhà ăn chứ chẳng cần chờ người bán kem rao ơi ới trước cửa nhà mình như ở Thái Bình. Kem Cẩm Bình, Thịnh trộ, đựng túi chạy hàng giờ không chảy nước!

Thịnh nghiễm nhiên là "chúa" chúng tôi. Chính nó bảo đảm với bộ mẹ tôi sẽ tìm nhà trọ tử tế cho tôi. Nó dạy khôn chúng tôị "Lúc ngồi ăn cơm, đừng nói chuyện. Cắm cổ ăn, ăn thật nhanh kẻo hết thức ăn." Nó thù bọn Nam Ðịnh và chuyên tìm cách trêu chọc bọn Nam Ðịnh để bọn Nam Ðịnh phát chán, rời nhà trọ. Nhà Sư Thọt mang theo một lọ ruốc to tướng. Hễ hết thức ăn, nó mở va li, lôi ra ăn một mình, rất bần tiện. Thịnh nghĩ được câu chuyện vui, nó kể sau bữa ăn. Chuyện một anh thọt chân vào hiệu sách mua tiểu thuyết trinh thám của Phạm Cao Củng. Cô hàng sách bị chột mắt. Anh thọt chân: "Thưa cô, cô làm ơn bán cho tôi cuốn Người Một Mắt." Cô hàng sách: "Thưa ông, Người Một Mắt hết rồi, chỉ còn Nhà Sư Thọt cũng trinh thám tiểu thuyết của Phạm Cao Củng." Kể xong nó hỏi thằng Dương: "Hay không, Nam Ðịnh?" Dương thọt chân cáu lắm. Thịnh trêu nó tàn nhẫn hơn nhưng chỉ là làm ruốc của nó vặn chặt nút. Bọn Nam Ðịnh "ít quân", không dám sinh sự. Thỉnh thoảng Thịnh lại rủ Marcel Hiển đến chơi, Marcel Hiển vốn dân Thái Bình. Nó bỏ nhà đi làm con nuôi gã quan ba Tâỵ Nó theo bố nuôi lên Hà Nội, suốt ngày tập tạ nên nó to con. Marcel Hiển cởi phăng áo, biểu diễn vận bắp thịt là bọn Nam Ðịnh đủ khiếp rồị Và nhà sư Thọt không dám lôi lọ ruốc ăn lẻ mỗi bữa ăn nữạ Nhưng Thịnh vẫn chưa chịu tha bọn Nam Ðịnh. Nó là thổ công ở nhà trọ nàỵ Thịnh liên kết với thằng nhỏ bưng cơm lên gác. Nó dặn thằng nhỏ bớt thức ăn lạị Chúng tôi cắm cúi ăn. Hết thức ăn, bọn Thái Bình buông đũa. Thịnh gõ mâm báo hiệu. Thằng nhỏ mang thêm muối vừng. Bọn Nam Ðịnh chê muối vừng, rời mâm cơm. Thịnh lại gõ mâm. Lần này thằng nhỏ bê thức ăn đã bớt lên. Bọn Thái Bình tiếp tục ăn và tán láo. Ðại khái về "vật chất" Thịnh đã át giọng bọn Nam Ðịnh nhà quê như vậỵ Về "tinh thần" thì dữ dội hơn. Phòng của chúng tôi có cửa sổ. Cửa sổ hướng sang sân sau nhà một ông công chức. Chuyện tình của chúng tôi bắt đầu từ cái cửa sổ nàỵ Tôi sẽ kể sau để nói nốt sự hục hặc giữa những cậu học trò tỉnh lỵ.

Buổi tối, ăn cơm xong rất nóng nực, Thịnh kéo giường sắt chắn lối không cho bọn Nam Ðịnh ra cửa sổ hóng mát. Và hôm Thịnh khám phá ra hai nàng ở nhà có sân sau đối diện với cửa sổ của chúng tôi thì sự phong tỏa càng trở nên khe khắt. Ðến nỗi bọn Nam Ðịnh phải ra đi. Căn nhà trọ của chúng tôi có cái hẻm nhỏ. Cửa sổ ở bên mặt nhìn xuống hẻm là nhìn sang sân sau "nhà bên kia" Thịnh bảo chúng tôi: "Các em mới dọn tới đó. Hai năm liền tao đóng đô nơi đây, có em quái nào đâu" Thịnh giỏi âm nhạc. Nó biết chơi vĩ cầm lục huyền cầm Y Pha Nhọ Nó còn biết ngâm thơ nữa. Tôi nhớ nó đã bắc ghế ngồi gần cửa nhìn sang "nhà bên kia" kể lể tâm sự của Nguyễn Bính:

Nhà nàng ở cạnh nhà tôi
Cách nhau cái giậu mồng tơi xanh dờn
Hai người sống giữa cô đơn
Hình như nàng có nỗi buồn hơn tôi
Giá đừng có giậu mồng tơi
Thể nào tôi cũng sang chơi thăm nàng
Tôi chiêm bao rất nhẹ nhàng
Có con bướm trắng thường sang bên này
Bướm ơi bướm hãy vào đây
Cho ta hỏi nhỏ câu này chút thôi
Chả bao giờ thấy nàng cười
Nàng hong tơ ướt ra ngoài mái hiên
Mắt nàng đăm đắm trông lên
Con bươm bướm trắng về bên ấy rồi
Bỗng dưng tôi thấy bồi hồi
Tôi buồn tự hỏi hay tôi yêu nàng?

Ngâm thơ chán, Thịnh ôm đàn lục huyền cầm hát:

Ðêm qua mơ dáng em đang ôm đàn dìu muôn tiếng tơ. Không gian chìm lắng nhu âu yếm ru ai trong giấc mơ
Mái tóc nhẹ rung trăng vờn làm gió.
Yêu em anh nắn cung đàn đầy vơi, đôi lứa xa xôi...

Hát "Dư Âm" chán, nó lôi vĩ cầm kéo đi kéo lại bản nhạc của nguyễn Văn Tí đến sốt ruột. Ít khi tôi được nhìn rõ hai nàng. Sáng sớm, hai nàng tập thể thao, tôi chỉ thấy lưng hai nàng và bốn cánh tay giơ lên, buông xuống. Trưa hai nàng rửa bát rất chăm chỉ. Tối thì hai nàng biến đâu mất. Ngoài ra, tôi đi học, không biết hai nàng còn làm những công việc gì. Hai nàng chưa biết chúng tôi chú ý đến và nhất là chưa hiểu anh chàng Thịnh đã yêu trộm, nhớ thầm. Một chiều, rất tình cờ, hai nàng nhìn lên bắt gặp những cậu học trò tỉnh lỵ đi trọ học ở Hà Nội nhìn sang. Từ đó, những buổi trưa, tôi không thấy hai nàng rửa bát nữạ Nhưng mỗi buổi tối, hai nàng "nghĩ cách" ra cửa sau đứng vẩn vơ ngóng gió. Thịnh đã bạo dạn tán tỉnh:

Chả bao giờ thấy nàng cười.

Hai nàng vội vàng mở cửa, bước vàọ Ðể Thịnh ta ngẩn ngơ, tiếc rẻ. Nó trộ chúng tôi:

- Thế nào nó cũng "lơn" được em.

Thịnh tin tưởng nó có bằng tú tài một, âm nhạc cự, hát hay là các em sẽ mê nó. Tôi cũng tin vậy ở đời, muốn dễ kiếm người yêu, cần phải nhiều tài mọn. Hễ tối nào hai nàng không ra "Tựa cửa nhìn xa nghĩ ngợi gì," con nhà Thịnh lại ngâm thơ Nguyễn Bính:

... Mấy hôm nay vắng bóng nàng
Giá tôi cũng có tơ vàng mà hong
Cái gì như thể nhớ mong
Nhớ nàng, không, quyết là không nhớ nàng.

Tôi hỏi Thịnh:
- Không nhớ nàng thì mong nàng ra tựa cửa làm gì?
Thịnh "vỡ lòng yêu" cho tôi:
- Mày ngu lắm, nghệ sĩ như bọn tao bắt buộc phải có những mối tình ly kỳ. Mày chưa thuộc một bài thơ tình nào thì sao hiểu nổi cách "lơn" gái của nghệ sĩ. Nguyễn Bính chối quanh chối quẩn là

"Nhớ nàng, không, quyết là không nhớ nàng"

Thế rồi, khi

"Người láng giềng" chết, thi sĩ của tao mới thổ lộ

"Ðêm qua nàng đã chết rồi
Nghẹn ngào tôi khóc, quả tôi yêu nàng."

Tao cũng như vậy, tao nói miệng tao không nhớ hai em nhưng lòng tao mong nhớ hai em vô cùng.
Nó dạy tôi bài "văn phạm tán gái":

Suilt l'amour, l'amour fuit. Fuit l'amour, l'amour suit.

Chẳng biết Thịnh học câu tiếng Tây này ở đâu Nó viết lên giấy rõ ràng. Và bắt tôi ghi đúng. Tôi đã ghi đúng. Thịnh giải nghĩa tiếng Việt:

Theo tình tình phớt, phớt tình tình theo

Nó tán rộng:
- Mình tỏ ra si mê các em thì các em phớt tỉnh. Song mình phớt tỉnh Ăng-lê thì các em lại tán mình trước.
Tôi nghe Thịnh "luận" về ái tình, lấy làm thích thú lắm. Nó vỗ vai tôi:
- Mày thích "lơn" gái không?
Tôi chưa kịp trả lờị Nó đã nói:
- Có người yêu, thích ra phết. Chiều mưa mà "em đến thăm anh" thì nhất. Tao khoái gối đầu trên đùi các em để các em nhổ tóc sâu cho tao
Nó dụ dỗ tôi:
- Lên Hà Nội học... yêu trước, học chữ sau. Mày thấy không, tụi Thái Bình nhà quê bỏ bu đi ấy, áo bỏ ngoài quần, guốc đi lẹp kẹp ầm cả phố, mòn hết vỉa hè. Dân Hà Nội đâu có đi guốc bát phố. Mày vớ được một em. Tết mày về kể chuyện, tụi Thái Bình sẽ thèm nhỏ rải

Tôi lắc đầụ
- Yêu khó nhọc quá.
Thịnh nhún vai:
- Ngon xơi lắm. Tao dạy mày ít lâu là mày "lơn" gái như ranh.
Tôi xiêu xiêu lòng:
- Ðầu tiên phải học cái gì?
Thịnh gật gù:
- Ðầu tiên mày phải chép thơ của Xuân Diệụ Nào, lấy giấy bút ra
Tôi quên cả soạn bài Pháp văn, ghi đầy trang vở bài thơ "Vì Sao" của Xuân Diệu như đứa học trò lớp ba viết chính tả mà thầy giáo là Thịnh.

Bữa trước riêng hai dưới nắng đào
Nhìn cô tôi muốn hỏi vì saỏ
Khi tôi đến kiếm trên môi đẹp
Một thoáng cười yêu thỏa khát khao
Làm sao mới gặp buổi đầu tiên
Tôi đã đày thân giữa xứ phiền
Không thể vô tình qua trước cửa
Biết rằng gặp gỡ đã vô duyên
Ai đem phân chất một mùi hương
Hai bản cầm ca tôi chỉ thương
Chỉ mặc cho tình theo cảm xúc
Như thuyền ngư phủ lạc trong sương
Làm sao cắt nghĩa được tình yêu
Có nghĩa gì đâu một buổi chiều
Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt
Bằng mây nhẹ nhẹ gió hiu hiu
Cô hãy là nơi mấy khóm dừa
Dầm chân dưới nước đứng say sưa
Ðể tôi là kẻ qua sa mạc
Tạm lánh hè gay thế cũng vừa
Rồi một ngày kia tôi sẽ đị
Vì sao ai nỡ hỏi làm chi
Tôi khờ khạo lắm ngu ngơ quá
Chỉ biết yêu thôi chẳng hiểu gì???

Tôi chép xong, Thịnh hỏi:
- Hay không?
Tôi ngớ ngẩn:
- Hay ở cái chỗ nàỏ
- Hay ở cái chỗ có bốn đoạn "lơn" gái rất trứ danh. Mày lắng tai nghe đây: Nếu gặp em nào thờ ơ với mình, mày đọc đoạn

"Làm sao mới gặp buổi đầu tiên,
Tôi đã đầy thân giữa xứ phiền.
Không thể vô tình qua trước cửa,
Biết rằng gặp gỡ đã vô duyên."

Các em nghe đoạn này, cam đoan sẽ hết thờ ơ. Thịnh ngừng lời. Nó nhìn nắng cuối thu qua khung cửa sổ. Ðôi mắt nó vẫn mở nhưng linh hồn nó đi vắng. Linh hồn nó đã nhập vào xác một con bướm trắng nào đó, lang thang trên những mảnh vườn tình yêu. Mỗi cậu học trò mới lớn lên đều gởi linh hồn mình vào xác con bướm. Tôi bỗng yêu đôi mắt Thịnh lạ lùng. Ðôi mắt ấy chứa đựng nguyên vẹn tình cảm của tuổi trẻ. Nó ví như giếng nước tiên không đáy, trong vắt sương trời. Một ngày kia, khói tình vương mắt, cậu học trò biết khóc. Bấy giờ. giọt nước mắt đầu tiên sẽ rớt xuống giếng nước tiên. Và sương trời sẽ lung linh màu sắc cầu vồng lung linh trên nền trời sau một cơn mưa đẹp. Tình yêu của Thịnh là thơ, giống thơ, vì nó đã gởi tâm hồn trong thơ là "lơn" gái bằng thơ.

Thi sĩ thật đáng kính trọng. Họ là sứ giả của thương yêu. Họ sinh ra đời làm thơ để ca ngợi tình yêu và làm cho loài người biết cái thú yêu đương và thú đau thương. Ðược yêu thương hay được đau thương vì yêu đương, tôi nghĩ, đấy mới là thú sống ở đời.

Lúc này, tôi vỡ lẽ, tại sao tác giả những tiểu thuyết bất hủ thích nhân danh một thi sĩ nói với nhân loại Tuổi trẻ thuở mười bảy của tôi, cái thuở mà so sánh với mười bảy tuổi hôm nay, tôi thấy "ngày xưa còn bé" vô cùng. "Lơn" gái, yêu đương, thất tình cứ như thơ Nguyễn Bính. Cái giậu mồng tơi đã là một hàng rào kẽm gai khó vượt qua.

Nên ước ao:

"Giá đừng có giậu mồng tơi.
Thế nào tôi cũng sang chơi thăm nàng."

Rồi dối lòng mình:

"Nhớ nàng không, quyết là không nhớ nàng"

tuy đã

"Rưng rưng, tôi gục xuống bàn rưng rưng.

Cuối cùng tuyệt vọng mới dám mở cửa tâm hồn mình

"Nghẹn ngào tôi khóc, quả tôi yêu nàng."

Thịnh bỏ dở bài dạy tình ái tôị Nó nói:
- Không có thi sĩ, mình chả biết "lơn" gái ra sao. Tao thích Nguyễn Bính từ thuở "lơn", khoái Xuân Diệu thuở yêu và cảm Huy Cận thuở...thất tình. Mày phải thuộc lòng hàng trăm bài thơ như tao thì mới nói chuyện yêu đương được.

Nó bĩu môi:
- Tình yêu không thơ như dùi đục chấm nước cáy.

"Văn phi sơn thủy vô kỳ khị" Văn chương mà thiếu thiên nhiên thì khô hơn gạch nguộị Tình yêu thiếu thơ là thứ tình yêu đầu đường xó chợ.
Nó gật gù:
Khi nắng hoàng hôn phủ núi xa
Khi nguồn tư tưởng vướng chân. Và
Khi không cầm được anh ngồi khóc,
ấy lúc em tôi đã tới nhà.

Thịnh ngậm điếu Catab:

- Ðưa "Em về nhà" rồi về gác trọ tưởng tượng nắng tàn, em đã tới nhà, nhớ em quá ngồi khóc thì thơ mộng biết mấy, lãng mạn biết mấỵ Không có Huy Cận, ai nói giùm rằng mình đã nhớ em, khóc vì em.

Nó nhả khói thuốc. Khói thuốc Catab thơm lừng, quyến rủ, nó lại ngâm nga:

Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé,
Ðể lòng buồn anh dạo khắp quanh sân.
Ngó trên tay thuốc lá chạy lụi dần,
Anh khẽ nói: gớm, sao mà nhớ thế.

Thịnh khuyên tôi:
- Mày nên tập hút thuốc lá. Giờ phút hẹn hò với người yêu nó dài ghê lắm. Huy Cận bảo

"Thuở chờ đợi, ôi thời gian rét lắm."

Mày càng trông đồng hồ, kim nó càng ì ra, không chịu chạỵ Mày sẽ làm gì trong lúc chờ đợi "buổi chiều vàng", những "buổi chiều vàng" của đời mày. Hút thuốc lá là tuyệt nhất. Khói thuốc tỏa thành hình dáng người yêu, khói thuốc bắt kim đồng hồ chạy nhanh. Rồi khi bên em, khói thuốc giúp mày làm thời gian ngừng trôi.
Nó xổ thơ Xuân Diệu:

Thong thả, chiều vàng thong thả lại
Rồi đi đêm xám tới dần dần.
Cứ như thế mà trôi cho đến mãi
Những ngày những tháng của mùa xuân.

Thịnh nuốt khói thuốc:
- Cần chó gì ngày tháng mùa xuân, cần một buổi chiều bên người yêu thôị "Cu nhỏ" mày nên tập hút thuốc lá đi

Thịnh hạ tôi xuống hàng "cu nhỏ" dù nó hơn tôi có hai tuổi. Nhưng, dưới mắt tôi, cái bằng tú tài một to lắm. Tôi học đệ tam lại càng thấy bằng tú tài một vĩ đại. Chưa kể, Thịnh đã ở Hà Nội hai năm, biết chơi âm nhạc và thuộc thơ tình như cháo. Tôi chiêm ngưỡng Thịnh, mà nó chỉ thích nói chuyện với tôi... Thịnh kéo tôi theo nó. Nó hướng dẫn tôi vào con đường tình ái, bắt đầu từ cái cửa sổ của căn gác trọ.



Tác Giả Duyên Anh

Tặng Langtu, tranmailoc và các bạn

242397 top -
...

242400 top -


@Hi chị chauongco,

Lâu quá em mới gặp lại chị, chị đi du lịch Sapa đã quá nha! Em đưa bao nhiêu xe lên đó rồi, nhưng bản thân mình thì chưa bao giờ có cơ hội lên Sapa. Hàm Rồng là điểm đến của du khách nhiều nhất mà! Vào dịp Noel, trên Sapa còn có cơ hội nhìn thấy tuyết rất đẹp, vì VN mà có tuyết là khá hiếm hoi. Chỉ tội nghiệp bà con vùng Sapa bị thiệt hại về nông sản, gia súc (VN gọi là "rét hại" ).

Chúc chị nhiều sức khoẻ để tiếp tục đi khám phá những vùng miền khác của danh lam thắng cảnh VN nhé!

242411 top -

@huongduong,
Theo chị nghĩ đã có ghi tên tác giả rùi thì ko sợ vi phạm bản quyền đâu hén!

@langtu,
"Lòng tham không đáy", hèn gì...

@HuyHoang42,
Chú thích nè: Tội nghiệp mẹ quá! Phải "lùn xuống" mới "xứng".

@chitam,
Chị cám ơn em nha!
Ráng "nuôi mẹ khoẻ, dạy con ngoan" đi em gái, chừng nào "sắp nhỏ" đủ lông đủ cánh rùi thì mún đi đâu cũng toại nguyện mừ.

Có 1 điều quan trọng là mún leo lên được đến Chân mây trên đỉnh núi Hàm Rồng thì phải ráng phấn đấu đi Sapa trước 50 tuổi nhé! Năm nay chị leo lên tới cổng trời, chân mây đã cảm thấy... khá vất vả rùi, hic... hic...

242416 top -
...

242417 top -
@chauongco,

Cám ơn chị trả lời cho em, gặp lại chị em rất vui, mùa thu tóc ngắn của em.

242420 top -
Tình quê hương

Thuyên, Đồng là hai người bạn thân cùng ở một làng: Làng Mỹ Lý. Sau ba tháng vào tìm việc ở Nam Kỳ, hai người mới tìm được hai việc làm tạm ở ga Gò Đen. Ga này ở giữa con đường Sài Gòn - Mỹ Tho, một nơi nổi tiếng giàu nhất về ruộng lúa. Khách qua lại toàn là những dân quê ở hai vùng Thanh Trưu và Bá Chẩn. Công việc của Thuyên, Đồng cũng không đến nỗi vất vả lắm. Lúc còn là hai tên thất nghiệp lang thang đi tìm việc khắp Sài Gòn thì hai người ít khi nhớ đến quê hương. Nhưng lúc tìm ra việc thì tình quê hương dạt dào luôn trong tâm trí.

Những buổi nghỉ việc, hai người lại lững thững nắm tay nhau, đi trên con đường về làng Vân Thọ. Vì con đường này giống với con đường chính của làng Mỹ Lý quá. Cũng hai hàng cây sầu đông chạy thẳng giữa quãng đồng lúa chín, cũng cái miễu Thánh xa xa và mấy đống rơm cao chót vót sau bụi tre già cuối xóm.

Đi trên quãng đường này, Thuyên - Đồng có cái cảm giác là sắp về nhà mình. Nhưng mỗi lúc qua khỏi cái cầu dài, hai người lại đứng nhìn nhau ngơ ngẩn. Vì trước mặt hai người, quang cảnh chung quanh đã đổi hẳn. Những cây dừa vươn mình trên dòng nước đục, hay vài cô gái miền Nam chèo thuyền giữa đám lau già, không cho hai người tưởng tượng đến làng Mỹ Lý nữa.

Thuyên vòng tay nhìn mông ra xa rồi lẩm bẩm:
- Uổng thật, giá đến đây không gặp con sông này thì chúng mình đã tưởng về xóm Thạch Lũy rồi.
Đồng đưa tay chỉ một nếp nhà ngói bên vệ đường rồi nói tiếp:

- Còn cái nhà xinh xắn kia là biệt thự của cô Ái Thu làng mình.

Thuyên nhìn Đồng mỉm cười:

- Nhớ rõ ràng nhỉ, nhưng đất Nam Kỳ bốn mùa nắng gắt, có mùa thu đâu mà bảo có cô Ái Thu.

Trên phiến đá trắng bên vệ đường, hai người lại lẳng lặng quàng vai nhau ngồi xuống. Trời càng về chiều, gió càng lạnh. Hai người dần dần ngồi khít gần lại để truyền hơi ấm cho nhau.

Bóng tối từ từ lan rộng ra trên quãng đồng lúa chín. Ở về phía ga, vài ngọn đèn đã bắt đầu lấp lánh sau mấy hàng cây đen sẫm.
Như muốn tự dối, Thuyên vui vẻ bảo Đồng:

- Đồng ơi. Chúng ta hãy đi về ga Mỹ Lý nhanh đi chẳng tối rồi.

Không hề lộ vẻ ngạc nhiên, Đồng cất tiếng đáp:

- Ừ, chúng ta về ga Mỹ Lý.

Rồi như mọi chiều, Thuyên - Đồng lại vừa đi vừa hát huyên thuyên, đầu bài hát này nối đuôi bài hát khác...

Một hôm Thuyên, Đồng rủ nhau đi chơi thật xa, nhưng đến giữa trưa thì lạc mất đường về. Hai người phải ghé vào cái quán gần đấy để hỏi đường, luôn tiện để ăn cho đỡ đói. Cùng ăn trong quán ấy có ba người nhà quê trẻ tuổi đùa bỡn với nhau luôn miệng. Nụ cười từ môi này lan qua môi khác, bầu không khí trong quán không bao lâu trở nên vui vẻ lạ thường. Lúc sắp trả tiền, Thuyên mới nhớ mình quên để ví ở nhà, Thuyên bấm nhẹ Đồng hỏi sẽ:

- Đồng có đem tiền theo đấy không?

- Không. Thế Thuyên cũng không có à?

Thuyên lắc đầu ra vẻ lo ngại:

- Thuyên bỏ nhầm quyển sổ con vào túi, còn ví thì để quên ở trong ngăn bàn.

Hai người đang nhìn xuống mặt bàn để tìm kế "tháo thân" thì bên kia bàn, người nhà quê trẻ tuổi nhất đứng dậy nói với chủ quán:

- Hai thầy ngồi bên kia bàn là hai bạn thân của chúng tôi, vậy ông cứ tính chung để tôi trả tiền luôn thể.
Thuyên nghe nói cảm động quá, đứng dậy nhìn người trẻ tuổi một lát rồi ấp úng nói:

- Thật chúng tôi không biết nói gì đây để cám ơn mấy ngài...

Không để cho Thuyên nói dứt lời, người trẻ tuổi nói tiếp:

- Đáng lẽ tôi phải cám ơn hai thầy trước mới phải. Vì hai thầy đã cho tôi nghe giọng nói của mẹ tôi xưa...
Rồi hạ giọng, người ấy thì thầm như hơi thở:

-... Vì mẹ tôi là người Trung Kỳ, và đã qua đời hơn tám năm rồi.

Nói đến đây, người trẻ tuổi lẳng lặng nhìn xuống bàn, hai môi mím chặt ra vẻ đau thương lắm. Còn Thuyên, Đồng thì bùi ngùi nhớ đến quê hương, yên lặng nhìn nhau với hai cặp mắt rớm lệ.

Tác giả: Thanh Tịnh

242457 top -


Bún bò Huế mụ Rớt

Vừa xuống sân bay Tân Sơn Nhất, chưa kịp tay bắt mặt mừng sau bao năm xa cách quê hương, câu đầu tiên khi cô thấy tôi là: “O về ăn bún bò Huế!”.

Cô tôi qua Mỹ năm 1975 đến năm 1995 thì có về thăm Huế. Nhưng khi trở lại Mỹ, cô gọi điện cho tôi và nói:

“Bún bò Huế bữa ni không giống bún bò Huế năm xưa nữa!”

“Không giống năm xưa nữa e mụ Rớt vào Sài Gòn rồi. Con thấy ở Sài Gòn có mở tiệm bán bún bò Huế mang tên mụ Rớt. Khi nào O về VN, con dẫn O đi ăn bún bò Huế ở Sài Gòn!”.

Cô tôi reo lên mừng rỡ. Thật ra thì tôi nói cho cô vui chứ không biết chính xác là mụ Rớt có phải vào ở Sài Gòn rồi hay không và cũng không biết mụ Rớt có còn sống hay không nữa. Nhưng tôi đã thấy ở đâu đó trên đường phố Sài Gòn có treo biển Bún Bò Huế Mụ Rớt. Tôi có đi ăn bún bò Huế ở gần nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế, ở đường Bùi Thị Xuân, ở gần chợ Tân Định hoặc Tân Bình. Một vài nơi cũng được nhiều người nhớ đến nhưng không hiểu sao tự nhiên dẹp tiệm. Như tiệm bún bò Huế ở đường Bùi Thị Xuân chẳng hạn. Chắc là nhường chỗ cho chợ vi tính chăng? Bún bò Huế ở Sài Gòn cũng không thua chi bún bò Huế ở Huế. Phần nhiều là do người Huế nấu. Nhưng để nhận ra bún bò Huế giống như xưa thì tôi chịu.

Trong những năm của thập niên 1970, mỗi buổi sáng, gia đình tôi thường canh chừng mụ Rớt gánh bún bò Huế đi ngang qua là gọi vào. Mụ Rớt mặc áo dài, gánh một đầu là cái nồi thiết, hình bầu, có đường kính khoảng 40 -50 cm, chứa nước dùng (lèo). Phía dưới nồi có mấy thanh củi đang ngún cháy. Một đầu là cái mẹt đặt trên cái thúng rồi xếp tô, đũa, và những dụng cụ đựng ớt, chanh, nước mắm…Mụ Rớt đặt gánh bún trước thềm nhà tôi rồi mở nắp nồi nước dùng ra. Hương vị từ nồi nước dùng hòa lẫn với khói củi phía dưới nồi tỏa lên một mùi vị đặc trưng khó tả. Chẳng biết mụ Rớt dùng củi gì mà khói củi tỏa lên không làm cay mắt ai. Hay là mụ đun một hai thanh củi thôi và chỉ để lửa liu riu nên ít khói chăng? Gia đình tôi là khách ruột của mụ Rớt nên mụ biết rõ tính nết của mỗi người. Thế nên khi mụ vừa đặt gánh bún xuống là làm liền cho mỗi người một tô mà chẳng cần phải hỏi han gì. Mụ gắp những nùi bún trăng trắng cỡ bằng nửa chiếc đũa bỏ vào tô, thêm một nhúm rau sống mà hồi đó chúng tôi gọi là rau và – rau sống của mụ Rớt đơn giản chỉ là bắp chuối cắt ra mà thôi chứ không trộn chung các thứ rau khác như sà lách, giá sống…như sau này chúng tôi ăn ở Sài Gòn. Xong, mụ lấy cái vá khỏa khỏa màng màu mỡ trên mặt nước dùng rồi bất ngờ vục cái vá xuống một cái và múc lên một miếng giò heo đúng y như ý thích của mỗi người trong gia đình tôi. Kế tiếp, mụ lại khỏa khỏa cái vá lần nữa rồi vục xuống múc lên một miếng huyết hình khối khoảng chừng hơn hai ngón tay. Những miếng thịt bò mỏng cũng được mụ múc nhanh gọn như thế. Chúng tôi chưa ăn mà đã thấy ngon khi vừa chú mục theo động tác của mụ Rớt vờn miếng thịt vừa nghe cái mùi vị bún bò Huế tỏa lên. Đặc biệt, ăn bún mụ Rớt chỉ cần một cái tô mà lúc bấy giờ người Huế gọi là cái đọi và một đôi đũa tre thôi. Vì chỉ có một cái tô và một đôi đũa thôi nên chúng tôi phải bưng tô bún vừa và vừa húp.

Ngẫm lại thấy cũng có lý, con bún vừa dai dài vừa tròn trơn thì múc muỗng là tuồn tuột hết. Chỉ cần kê tô vào miệng là không có một con bún nào rơi rớt. Chúng tôi rất thích tính hào phóng của ba tôi. Thường thì ông phán:

“Ai muốn ăn bao nhiêu tô thì ăn!”.

Thế là chúng tôi ăn thoải mái. Mà ăn nhiều nhất chính là cô tôi, hai tô. Còn chúng tôi ráng lắm là một tô rưỡi. Mụ Rớt không ra giá nhất định một tô là bao nhiêu. Ăn bao nhiêu, mụ bán bấy nhiêu. Nhưng một tô bún đúng giá chuẩn mà mụ Rớt định ra thì có đủ thịt bò, giò heo, huyết…


Chỉ nghỉ ngơi một đêm, sáng hôm sau, cô tôi đã biểu dẫn đi ăn bún bò Huế. Quán bún bò Huế mà tôi và cô tôi đến trước tiên là ở gần nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế. Đây là một tiệm chuyên bán những món ăn Huế nên thực đơn toàn là những món ăn Huế như bánh Bột Lọc, bánh Nậm, bánh Ít, bánh Bèo…Chủ quán cũng nói giọng Huế. Nhưng khi tô bún vừa mang đến thì cô tôi đã lắc đầu nguầy nguậy:

“Bún bò Huế chi mà lạ rứa!”

“O chưa ăn thì răng mà biết được!”

“Bún bò Huế làm chi có hai miếng chả lụa như rứa!”.

Cứ mặc cho cô tôi khen chê thế nào tôi cứ ăn và thấy cũng ngon lắm. Có gì khác đâu? Chất lượng và hình thức tô bún còn đầy đủ hơn nữa đó chứ! Một tô bún và một miếng giò heo to gấp đôi tô bún mụ Rớt. Rồi còn chất vào đó nào thịt bò, chả lụa, huyết…Rau sống thì đủ loại. Còn gia vị thì tương đỏ, tương đen, ớt chua, ớt mặn, tỏi tươi, tỏi dấm, hành thái lát, hành ngâm dấm đường. Có cả nước mắm ngọt, nước mắm tôm chua, ruốc Huế, ruốc mắm nêm…Ăn bún thì khỏi cần và, húp vì đã có muỗng. Thậm chí có cả nĩa để đâm vào miếng giò heo nữa. Thế mà cô tôi thất vọng cho rằng chẳng giống bún bò Huế mới oan nghiệt chứ! Hôm sau, chúng tôi lại đi tìm ăn bún bò Huế nữa. Lần này chúng tôi lại tìm đến một tiệm bún bò Huế sau lưng chợ Tân Định, cũng do người Huế nấu nhưng cô tôi cũng lắc đầu. Một tiệm bún bò Huế ở gần chợ Tân Bình có tiếng, người ăn đông quá chừng. Nhưng cô tôi cũng thất vọng, buồn lòng. Tôi quyết dẫn cô tôi đi thật xa về quận Tân Phú để may ra tìm một quán bún bò Huế có vẻ dân dã một chút cho giống cái món bún bò Huế trong lòng cô tôi. Nhưng khi chủ quán vừa bưng tô bún ra thì cô tôi đã thốt lên:

“Răng lạ rứa! Đã bún bò giò heo thì phải có thịt bò giò heo mà răng lại từng lát thịt heo luột như rứa!”.

Chủ quán xổ ra một tràng giọng Quảng:

“Lạ, lạ chi mà lạ hè! Bún bò Huế như rứa chứ reng lạ! Bà ăn bún bò Huế chưa nà? Tui bán bún bò Huế mụ Rớt bao nhiêu năm rồi đó nghe!”.

Đúng như cô tôi nói, tôi ăn mà tưởng chừng như mùi vị của hủ tíu. Nhưng tôi chợt nhận ra một điều mà trước đây khi tôi bắt gặp đâu đó trên đường phố Sài Gòn treo biển bán bún bò Huế mụ Rớt thì tôi nghĩ đơn giản là do mụ Rớt đã vào Sài Gòn ở rồi mở tiệm bán bún bò Huế mà thôi. Bây giờ thì tôi đã hiểu, hóa ra chỉ một gánh bún bán rong như thế mà trở thành một thương hiệu nổi tiếng ở đâu cũng biết.


Nỗi buồn của cô tôi không ăn được một tô bún bò Huế giống như xưa lan tỏa đến cả vợ con tôi. Vợ tôi cho rằng, sở dĩ không giống là vì không có món ruốc chính gốc Huế để nêm vào nồi nước dùng. Bún bò Huế phải nêm bằng ruốc Huế là chính chứ không phải nhờ vào bột ngọt. Nhưng cô tôi cho rằng, chuyến trước về Huế cô đã đi ăn khắp thành phố mà cũng chẳng thấy giống như xưa. Bó tay! Nhưng vợ tôi thì không bó tay, bởi cô ấy cũng thường nấu bún bò Huế cho cả nhà ăn. Cô ấy tin chắc vào món ruốc mà mình gởi mua từ Huế vào. Còn tôi thì quyết định tái hiện lại khung cảnh nấu bún bò Huế trong nhà với nồi bầu, vá múc, thúng, mẹt…và chỉ ăn bún bằng cách và, húp thôi.


Vợ tôi đang hầm cho mềm thịt trên bếp ga nhưng tôi vẫn thấy thiêu thiếu một điều gì đó. Và tôi chợt nhớ ra làn khói bay bay từ củi lửa dưới nồi bún của mụ Rớt. Thế là tôi phóng xe đi tìm mua một bếp lò và một bó củi.

Khi vợ tôi bưng đến cho cô tôi một tô bún, chưa kịp ăn mà bỗng dưng cô tôi rơm rớm nước mắt. Còn tôi thì cũng đã nhận ra hương vị đặc trưng bún bò Huế của mụ Rớt ngày xưa. Chính cái mùi khói củi hòa lẫn với mùi vị bún bò Huế tạo nên một hương vị đặc biệt khó tả của bún bò Huế mụ Rớt và đồng thời cũng khiến cho cô tôi nhớ lại niềm hạnh phúc đầm ấm của gia đình mình năm xưa.

Trung Kim

242474 top -

@ Nguoidochanh: từ bé mình đã rất thích môn lịch sử, và rất tự hào được là người Bắc khi học về cuộc kháng chiến chống Pháp hồi đó.
(LS hồi xưa có nói: khi Pháp tấn công vào Miền Nam thì nhanh chóng chiếm giữ, còn khi đánh ra Bắc thì gặp sự chống cự rất ngoan cường của toàn thể nhân dân nơi đó.
Có điều sau 1975 tự nhiên cái hứng thú đó biến mất vì cách diễn đạt môn LS sau này cứ nặng nề, ví dụ như là: “tập đoàn phong kiến nhà Lê…”. Đọc lên nghe thấy nặng đầu, khó nhớ...)
Nhưng mấy hôm nay nhìn những tấm hình và những tư liệu của Nguoidochanh post lên, hồn xưa bỗng sống dậy. Xin cám ơn Nguoidochanh, bạn giống như một thư viện lịch sử sống vậy.

Nhưng có điều xem 2 tấm hình vừa rồi, mình có chút thắc mắc: Có khi nào do không phân biệt được người VN bao gồm người Kinh với người dân tộc thiểu số, nên những tấm hình chụp đều chú thích là người VN mà không nghĩ rằng… những người mang khố là người dân tộc?

Mình nghĩ vậy vì mình nhớ đến câu ca dao:
“ Chiếu vua Minh Mạng ban ra:
Cấm quần không đáy người ta hãi hùng…”

Như vậy có nghĩa là từ thời MM trai gái đã mặc quần rồi, sao lại có thể dùng khố nữa nhỉ! (Mặc khố giống dân tộc trên mình quá.)

242485 top -
@ nguoidochanh, phuong5960:

Các bạn có nhớ ai nói câu này:"Hoành sơn nhất đái, vạn đại dung thân"?

@ huongduong:

"Bún bò Huế mụ Rớt" tuyệt quá.
dinhphan khoái bún bò Huế, và cũng đã thử qua khá nhiều các điểm bán bún bò Huế ở Sài Gòn. Ngon thì ngon, nhưng không thể nào cho dinhphan cái hương vị của tô bún bò khi xưa mà Mạ dinhphan nấu.
Giờ thì đã hiểu vì sao:

Chính cái mùi khói củi hòa lẫn với mùi vị bún bò Huế tạo nên một hương vị đặc biệt khó tả của bún bò Huế mụ Rớt và đồng thời cũng khiến cho cô tôi nhớ lại niềm hạnh phúc đầm ấm của gia đình mình năm xưa.


242602 top -

@Chị chauongco và chatongco chụp hình đẹp quá!

Sapa núi đồi chập chùng, bảng lảng mây trôi... Lên đó em có đi "Chợ tình" ra về mà cứ nhớ mãi tiếng khèn của anh Hơ Mông. :D

242655 top -
@dinhphan,
dinhphan khoái bún bò Huế, và cũng đã thử qua khá nhiều các điểm bán bún bò Huế ở Sài Gòn. Ngon thì ngon, nhưng không thể nào cho dinhphan cái hương vị của tô bún bò khi xưa mà Mạ dinhphan nấu. Giờ thì đã hiểu vì sao:

Chính cái mùi khói củi hòa lẫn với mùi vị bún bò Huế tạo nên một hương vị đặc biệt khó tả của bún bò Huế mụ Rớt và đồng thời cũng khiến cho cô tôi nhớ lại niềm hạnh phúc đầm ấm của gia đình mình năm xưa.


Hương vị nhiều món ăn mình đã thưởng thức trong quá khứ thật tuyệt vời, độc đáo. Có lẽ khi ấy mình đã cảm nhận món ngon ấy vào một sự kiện quan trọng, trong gian nhà xưa, trời mưa nhiều, hương khói bếp, cùng con tim thơ dại.

Món ngon vẫn còn nhiều, nhưng hôm qua đã là kỹ niệm trong tâm hồn của mỗi người, nên hương xưa khó tìm là thế!

242675 top -
Quê hương xưa và nay
1 ... 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53 ... 155










. Bâng Khuâng Sàigon
. Bánh tét ngày Tết
. Bún bò Huế mụ Rớt
. Cám ơn vì đã làm bạn tôi
. Cảm nhận Tết từ người con xa xứ
. Cảm xúc Tết Việt từ Paris
. Cà phê SG xưa
. Còn ai nhớ đến Tết xưa
. Cuộc sống xưa
. Duyên Anh (trích)
. Đà Lạt & giấc mộng Tây Phương của tôi
. Đà Lạt hoa vàng
. Độc đáo hoa phượng trắng
. Hà Nội trong nét nhạc mùa Đông
. Hoài niệm Tết xưa
. Hương vị Tết Nam Bộ
. Kì niệm cuối tuần ngày xưa
. Lá xưa
. Lời Cha
. Merry Christmas
. Một lần đón Tết
. Mùa đông Sài Gòn
. Mùa Noel ở Sài Gòn
. Nàng dâu Mỹ viết về món ăn Việt
. Nắm tay
. Người Nha Trang vui Tết
. Nhớ da diết mùa đông Hà Nội
. Nhớ mùa đông Hà Nội
. Nhớ SG
. Nhớ Tết xưa
. Phượng vĩ (trích)
. Pleiku, thơ & thi nhận
. Quê hương tôi
. Sài Gòn – một chút riêng
. Sài Gòn mùa đông
. Sài gòn ngày xưa
. Sài Gòn trong kí ức
. Ta ăn Tết Tây
. Tấm bản đồ
. Tết Nam Bộ xưa
. Tết xưa
. Tết xưa SG
. Thời đại nào ký ức nấy
. Tình quê hương
. Tôi yêu tiếng nước tôi
. Từ Kế Tường (trích)
. Từ Tết Tây nghĩ về Tết ta
. Tục xông nhà đầu năm
. Trang phục Tết của phụ nữ xưa
. Trò chơi dân gian Tết



THƠ HAY:

. Bạch tiễn tôi ở ngã 3 Duồng
. Bài ca tháng giêng
. Bâng khuâng cao nguyên
. Có một mùa đông
. Đà Lạt
. Đổi cả thiên thu tiếng Mẹ cười
. Nhớ Mẹ
. Nhớ quê
. Mẹ
. Mẹ ơi
. Phố giao mùa
. Sài Gòn không có Đông
. Tâm sự kẻ tha hương
. Về xứ Quảng

HÌNH ẢNH:


. Bản đồ VN cũ
. Bánh chưng
. Bìa tập hoc sinh cũ
. Các món ăn Huế 1
. Các món ăn Huê 2
. Cây vả & các món ăn vả
. Công trường xẻ gỗ xưa
. Dân quê Bắc Bộ
. Đà Lạt
. Đường phố SG xưa
. Đồng tiền xưa
. Hoa Hướng Dương
. Kẹt xe ở SG xưa
. Lính xưa
. Nông dân Bắc bộ xưa
. Những nẻo đường VN
. Rạp hát
. Sapa & tổ ong mật chauongco
. Sài Gòn về đêm
. Phụ Nữ SG xưa
. Thiếu nữ Hà Thành xưa
. Thu vàng Houston
. Vé xem ca nhạc xưa
. Vé xem phim xưa
. Xà bông & dầu thơm Cô Ba

THƯ PHÁP:


. Mẹ

ẨM THỰC:


. Bánh giá chợ Giồng - Tiền Giang
. Bánh tráng nướng mỡ hành - PhanRang
. Chè Huế
. Ốc nấu giả ba ba
. Đậu hũ dồn thịt sốt cà
. Mắm sò Lăng cô - Huế

NHẠC:


. Áo dài VN
. Bà mẹ quê
. Bến xuân
. Bónh nhỏ giáo đường
. Cây trúc xinh
. Cung đàn buồn
. Đà Lạt hoàng hôn
. Em bé quê
. Em trong mắt tôi
. Giọt thu buồn
. Hoa trinh nữ
. Khúc nhạc đồng quê
. Lý ngựa ô
. Mùa thu trong tình ca Việt
. Mùa xuân đầu tiên
. Mưa SG mưa Hà Nội
. Ngày Tết quê em
. Những nẻo đường Việt Nam
. Nhớ mùa thu Hà Nội
. Quê hương
. Ra giêng anh cưới em
. Rồi có một ngày
. Sài Gòn niềm nhớ không tên
. Tôi yêu tiếng nước tôi
. Thành phố không có mùa đông
. Trống cơm
. Tiếng sông Cửu Long:249654
. Tiếng sông Hồng
. Tiếng sông Hương
. Trăng mờ bên sưối
. Trường ca: Con đường cái quan
. Xuân quê tôi

News

. Áo dài trên phố Sài Gòn nửa thế kỷ trước
. Bài thơ Hà Nội
. Ba Tri - Bến Tre
. Bên Hồ Tây
. Cái "Nếp Nhà" Hà Nội
. Cầu Rồng Đà Nẵng vươn ra biển Đông...
. Chuyện nước chấm & Maggi
. Chuyện xích lô
. Có phải em mùa thu Hà Nội
. Cổ Ngư
. Đại ngàn Bạch Mã
. Đi tìm nước tương ngày cũ
. Em ơi Hà Nội Phố
. Góc nhỏ Sài Gòn của tôi
. Hà Nội đêm trở gió
. Hà Nội - Em
. Hà Nội hoa sữa &... Em
. Hà Nội mùa này sấu chín chưa em?
. Hà Nội ngày trở về
. Hình ảnh Quê Hương – Phần 1
. Hình ảnh Quê Hương – Phần 2
. Hội chứng khoe của tại VN
. Hướng về Hà Nội
. La Vang, huyền thoại và niềm tin
. Món quà mùa thu
. Mùa thu Hà Nội
. Mùa thu Hà Nội
. Mùa xuân làng lúa làng hoa
. Nguồn gốc Mì Quảng
. Nhạc Sĩ Phạm Duy - Tâm Nguyện cuối đời
. Nhớ mùa thu Hà Nội
. Nhớ mùa thu Hà Nội
. Nhớ về Hà Nội
. Những làng làm bánh chưng trứ danh xứ Bắc
. Nồng nàn Hà Nội
. Ôi tiếng Việt suốt đời tôi mắc nợ
. Tản mạn
. Tản mạn Sài Gòn
. Tết này ai có bán tranh
. Thịt đông
. Thư gửi bạn xa
. Tôi sắp trở về

cập nhật
PayPal về email:
[email protected]


Chi phiếu gửi về:
Hoanh Ton
6879 Amherst St.
San Diego, CA 92115



Việt Nam chuyển tới:
Phạm Thị Tuyết Phượng
Số tài khoản: 4973099
ACB Châu Văn Liêm, TPHCM



Ý kiến về Quỹ VietDitru

Image
Image




Nếu đơn I-751 của bạn bị bác thì bạn được phép xin quan tòa về di trú xét lại sự bác đơn đó. Nếu quan tòa về di trú quyết định trục xuất bạn thì bạn có 33 ngày để chống án kể từ ngày ra quyết định. Sau khi bạn nộp đơn chống án, đơn của bạn sẽ chuyển cho tòa án về di trú gọi là Board of Immigration Appeals (Hôi đồng chống án về di trú) ở Washington, DC.

Bạn cũng có thể nộp lại đơn I-130 và I-485 hay là ly hôn và làm đám cưới với người khác.

Thân chào bạn. Chúc bạn gặp nhiều may mắn.