.
Gia đình Phật tử VDT
1 ... 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11 ... 14 - bottom
Lưu ý: Tất cả vấn đề về tôn giáo đều nhậy cảm, không khéo xử sự dễ sinh ra chuyện đáng tiếc. VietDitru thiết kế mục riêng để thành viên dễ dàng sinh hoạt. Thành viên phải để ý tế nhị trong cách hành xử.

Thân tặng Gia đình Phật tử VDT

ImagePhật Bà Quan Âm Chùa Linh Ứng Đà Nẵng.

ImageChùa Tỉnh Giáo Hội Đà Nẵng (Chùa Pháp Lâm).

ImageChùa Quốc Ân Huế.

203208 top -
Cảnh chùa đẹp quá chị Phương ơi. Chỉ tiếc là em chưa đến mấy chùa đó để lễ Phật.

203685 top -
Hi hamabeo,

Bây giờ, chị mới thấy tận mắt tượng Phật Bà Quan Thế Âm to lớn và uy nghiêm ở Chùa Linh Ứng Đà Nẵng.

Chị chụp Phật Bà 15 tấm hình từ xa đến gần, tấm này chị phải đi lên rất cao và lấy thật gần.

Nghe nói, Phật Bà Chùa Linh Ứng rất thiêng!

203784 top -
Đúng vậy đó chị Phượng.

Rằm tháng 7 vừa rồi đường qua Chùa Linh Ứng đó đông nghẹt nên lực lượng cảnh sát giao thông và trật tự đường phố phải tham gia mới ổn định được đường đi lên Chùa đó chị.

Khách thập phương về ghé Chùa để thắp nhang cho Mẹ Quan Âm rất đông, dưới chân Chùa lại là 1 cảnh đẹp thiên nhiên về biển rất tuyệt của đất Đà Nẵng. Ai có dịp về Đà Nẵng mà không ghé nơi này thì âu cũng là điều đáng tiếc đó!

204967 top -
Hãy để tâm bình yên
Tỳ kheo Na Tiên


Image

Chúng ta có được bình yên không? Tâm chúng ta có được hạnh phúc an lạc không? Nếu không thì chúng ta hãy đưa tâm trở về với bình yên. Thế nào là bình yên? Tâm bình yên là tâm không bị căng thẳng, lo sợ hay buồn khổ bức bách. Tâm bình yên là tâm thanh tịnh, nhẹ nhàng, mát mẻ, an vui. Khi bình yên thì chúng ta không bị đốt cháy vì lửa ái dục, sân hận hoặc sầu bi.


Chúng ta cần đưa tâm trở về với bình yên. Ðó là trạng thái tỉnh lặng, nhẹ nhàng của tâm. Ðức Phật được bình yên vì Ngài đã được hoàn toàn thanh tịnh. Tâm Ngài mát mẻ an vui vì đã giải thoát ra khỏi mọi phiền não ô nhiễm. Là người con Phật, chúng ta cần phải sống theo cách hướng dẫn của Ngài, đó là có thực hành bố thí, trì giới và tham thiền để được hạnh phúc bình yên.

Trở về với bình yên, không phải là chúng ta sống một cách thụ động, bạc nhược. Không phải chúng ta vì sợ hãi mà tránh né cuộc đời. Chúng ta đưa tâm trở về với bình yên bởi vì chúng ta hiểu rằng, con tâm vọng động bất an, con tâm bị co thắt hay nóng bỏng vì phiền não, là con tâm đau khổ. Cái tâm ấy rất đau khổ, đau khổ nhiều, bởi vì trên đời này không có cái khổ nào mà to lớn và sâu thẳm, nóng cháy và dễ sợ bằng cái khổ tâm.

Vậy, chúng ta hãy làm cho tâm mát mẻ bình yên trở lại. Bằng cách tập làm cho tâm được an tịnh tỉnh lặng. Chúng ta đã đau khổ quá nhiều. Bây giờ chúng ta hãy sống. Sống với tỉnh thức, với hạnh phúc và bình yên.

Tuy nhiên, muốn được an tịnh tỉnh lặng, chúng ta cần phải cẩn thận suy xét xem những việc làm và lời nói của mình có đưa lại sự bình an cho tâm không.
Chẳng hạn, trước khi đi đánh bài ở casino, chúng ta cần xét xem đi chơi như vậy có đem lại bình an cho tâm không, hay sẽ đưa tâm vào trạng thái tham lam, sân hận và si mê?
Hoặc nếu chúng ta thích nói chuyện nhiều và thích nghe nhiều thì những điều mà chúng ta nói và nghe ấy có đem lại sự bình an trong sạch cho tâm không, hay càng nói càng nghe thì tâm càng dao động bất an?

Tâm bất an dao động là tâm không sáng suốt. Tâm không sáng suốt sẽ đưa đến lời nói và việc làm không sáng suốt. Và như vậy thì sự đau khổ sẽ càng tăng. Vậy là chúng ta đang tự nhảy vào hầm lửa tội lỗi của đau khổ tham sân si.


Khi thất niệm là chúng ta để cho ô nhiễm phiền não làm chủ tâm mình. Những lúc ấy, chúng ta còn tệ hơn là đã chết, vì chúng ta mặc dù đang "sống" nhưng lại tự hành hạ lấy mình. Với ô nhiễm đang bốc lửa trong tâm, chúng ta hướng ngoại, thích nghe - thích nói - thích làm những điều không an tịnh, để tạo nghiệp bất thiện bằng khẩu, bằng thân hay bằng ý rồi phải gặt hái đau khổ về sau.


Là con Phật, chúng ta phải sáng suốt biết cách sống an vui và ngưng hành hạ lấy mình. Chúng ta có thể ngưng đốt cháy mình. Bằng cách đưa tâm trở về với bình yên.

Trở về với bình yên có nghĩa là trở về với nguồn sống tâm linh. Chúng ta sẽ thắp sáng tâm mình bằng chánh niệm và trí tuệ, tắm mát tâm mình bằng hỉ lạc, làm nhẹ tâm mình bằng thư thái và cụ thể là tâm định, sẽ làm chúng ta rất hạnh phúc, bình yên.

Nhưng trước hết, muốn trở về với bình yên, chúng ta cần thấy rõ những điều bất toàn và đau khổ của thế gian mà chúng ta đã nhiều lần phải trải qua. Ồ, thế gian này là bất toàn! Thế gian này là như vậy đó. Song song với những hạnh phúc nhỏ nhoi là sự phiền muộn sâu dày. Chúng ta không bi quan đâu.Chúng ta chỉ can đảm nhìn nhận sự thật đó thôi.

Kinh nghiệm quá nhiều sự bất toàn và thay đổi của cuộc đời, những hạnh phúc tầm thường và não phiền dai dẳng, khi nhìn lại, chúng ta thấy một kiếp nhân sinh chẳng có gì ngoài tấm thân tàn tạ và con tâm mang đầy những lằn sẹo đau thương.


Chỉ khi nào thấy rõ những điều bất toàn ấy, chúng ta mới quyết định làm một cái gì đó để thay đổi nó đi. Chúng ta sẽ có khả năng từ chối, thường thì mới đầu, chúng ta chỉ từ chối tạm thời, từ chối những hạnh phúc nhỏ nhoi của thế gian để đổi lấy cái hạnh phúc vĩ đại, sâu dày hơn. Chúng ta sẽ từ chối nghe và thấy những gì bất thiện bên ngoài. Chúng ta sẽ chọn bạn mà chơi. Sẽ chọn bạn mà nghe. Chúng ta sẽ đến với những gì bình an thanh tịnh. Nếu khước từ ô uế và đến với bình an thanh tịnh thì chúng ta sẽ được thanh tịnh bình an. Và sự hạnh phúc vĩ đại, sâu dày ấy chỉ được tìm thấy ở tâm định tỉnh, an lạc, và trí tuệ sáng suốt trong thiền.


Vậy là chúng ta hành thiền. Có nghĩa là chúng ta sống với bình yên. Bằng cách đưa tâm trở về với thân. Tâm nằm trong thân, tâm an trú tỉnh lặng nơi thân. Lắng tâm theo dõi, nhìn vào tiến trình chuyển động của hơi thở, tâm chúng ta nằm yên, chìm sâu vào nơi đó. Tâm chúng ta được định tỉnh, cảm giác mát mẻ, hỉ lạc, thư thái, nhẹ nhàng, bình yên thấm nhuận toàn thân tâm. Chúng ta cảm nghe thật nhiều hạnh phúc. Hạnh phúc cao thượng của thiền định. Và đây chỉ là mới bắt đầu.


Khi để tâm nằm yên chánh niệm nơi thân thì chúng ta sẽ được an lạc hạnh phúc. Tâm chánh niệm định tỉnh là tâm an lạc hạnh phúc. Ðó là điều tự nhiên. Sống được 30 phút như vậy thì thật là đáng sống. Sống được một giờ, hay một ngày như vậy, thì thật là giá trị. Bởi vì chúng ta đang sống với hạnh phúc cao thượng, hạnh phúc hoàn toàn.


(Theo: Budsas)

215779 top -
Gieo hạt tiếng cười


Người nông dân gieo hạt trên cánh đồng, ai cũng muốn những hạt giống vừa gieo sẽ nảy mầm thành một mùa bội thu trong những tháng ngày sau đó, nhưng chẳng ai biết trước được tương lai nó sẽ thế nào, nhưng dù gì thì cũng cứ phải gieo hạt đã.

Image

* Phật giáo dạy rằng:
Hãy nhìn sự vật đúng bản chất của nó, để sự vật ấy tồn tại như chính nó đang tồn tại mà không bị nhuộm thêm những màu sắc khác mang tính chủ quan. Triết lý này tuy đơn giản nhưng thật khó để thực hành trong đời sống. Mỗi người đều có những thái độ và hành xử khác nhau trên cùng một sự việc. Cùng sự việc một cô hoa hậu đi thăm trại nuôi trẻ mồ côi, người nghĩ xấu bảo rằng cô mua danh, người nghĩ tốt cho rằng cô nhân ái. Cùng một hành động, với hai cách nhìn khác nhau, kết luận cũng trái ngược nhau.

Mọi người thường có thói quen nhìn nhận vấn đề theo kiểu riêng của mình và rất khó để thay đổi cách nhìn đó. Thái độ sống của từng người được hình thành theo những năm tháng họ sống. Sẽ khó lòng bảo rằng cuộc sống sẽ luôn tươi đẹp hơn đối với những người vốn hay sống bi quan và đố kỵ. Với họ, tất cả những sự việc đang diễn ra xung quanh dường như chỉ chực chờ lôi tuột họ xuống, trong khi những người sống lạc quan lại luôn thấy những khó khăn đang gặp phải như một dịp thử thách lòng can đảm, nghị lực vượt lên chính mình.

Nhìn nhận vấn đề một cách mạch lạc, không chủ quan, không suy diễn không phải là một điều khó, nhưng thường thì chả ai làm thế, vì sống ở đời thường phải có chính kiến chứ. Cũng chính vì chính kiến cá nhân kiểu ấy mà nhiều khi ta không thấy được những chiều khác của cuộc sống, những mặt khác, đôi khi tốt đẹp hơn của cùng một hành động.

Ta thử gieo hạt nhân ái vào đời, nhìn những khúc mắc trong đời sống ta đây bằng con mắt khác xem sao? Nhìn những khó khăn đang gặp kia, sâu tận trong bản chất của nó, tìm những gút thắt và dần gỡ chúng ra, xem ta sẽ học được gì từ những gút thắt ấy? Thử thay cách nhìn khó đăm đăm, đổi thái độ mà ta đang hằn học nhìn vào đời sống kia xem, ta sẽ nhận được những gì?

Khoa học chứng minh rằng, người ta sẽ hồi phục vết thương nhanh hơn, nếu ta tin tưởng rằng vết thương đang mang kia sẽ sớm lành. Mỗi sáng thức dậy, chính mình thử tặng mình một nụ cười xem, cuộc sống có vui hơn không? Chắc chắn ta sẽ được vui ít nhất là trong giây phút ấy. Không ai có đủ khả năng mang đến niềm vui cho ta bằng chính chúng ta, người ta mang đến hạnh phúc cho ta đấy, nhưng ta không thấy hạnh phúc thì điều đó có thể được gọi là hạnh phúc không?

Ta vui bởi vì ta thấy vui, ta hạnh phúc bởi đang hạnh phúc, điều đó phụ thuộc vào cảm giác bên trong của chính mình nhiều hơn là do người khác mang đến. Nếu ta nghĩ cuộc đời ta thật tươi, thì chẳng có nỗi buồn nào làm cuộc đời đang tươi kia héo hon được. Và hơn nữa khi niềm vui được nhân lên, lan toả, có ai đứng giữa đám đông mà không cười khi thấy người bên cạnh mình, người xung quanh mình đang cười vui vì sung sướng? Cái đó nhân gian gọi là “vui lây”.

Như những hạt mầm kia, gieo xuống hạt tiếng cười, ta sẽ được niềm vui, ta sẽ thấy cuộc đời đáng sống bởi vì ta đang sống.

Cứ gieo hạt đi, vì nếu không gieo, sẽ chẳng có gì để nảy mầm cả.


(lienhoa.net)

216397 top -
Lời trần tình của một đứa trẻ


Image

Đây là một thông điệp mà các phụ huynh đều nên đọc, bởi vì lũ trẻ của chúng ta đang soi vào chúng ta và làm những điều chúng ta đã làm chứ không thực thi những gì chúng ta bảo.


Khi bố mẹ nghĩ rằng con không hề nhìn thấy, con đã thấy bố mẹ treo bức vẽ đầu tay của con trên đầu tủ lạnh và ngay lập tức con muốn vẽ thêm một bức khác.

Khi bố mẹ nghĩ rằng con không nhìn thấy, con trông thấy bố mẹ cứu một con mèo đói đi lạc, con đã học được một điều tốt đẹp là nên đối xử tử tế với loài vật.

Khi bố mẹ nghĩ rằng con không nhìn thấy, con đã trông thấy mẹ làm riêng cho con món bánh con hằng thích, con hiểu rằng những điều nhỏ nhặt nhất cũng có thể là điều đặc biệt trong đời sống.

Khi bố mẹ nghĩ rằng con không nhìn thấy, con đã nghe bố mẹ cầu nguyện, và con biết rằng cuộc sống cũng cần có đức tin.

Khi bố mẹ nghĩ rằng con không nhìn thấy, con đã thấy mẹ làm thức ăn mang đến cho một người bạn bị ốm; con đã học được rằng mình cần phải quan tâm đến người khác.

Khi bố mẹ nghĩ rằng con không nhìn thấy, con đã thấy bố mẹ dành nhiều thời gian và tiền bạc để giúp đỡ những người sa cơ lỡ vận; con đã học được một điều phải biết sẻ chia với người không may.

Khi bố mẹ nghĩ rằng con không nhìn thấy, con cũng cảm nhận nụ hôn bố mẹ dành cho con và con cảm thấy mình được thương yêu và che chở.

Khi bố mẹ nghĩ rằng con không nhìn thấy, con vẫn thấy bố mẹ chăm chút cho ngôi nhà của chúng ta và con đã học được một điều là chúng ta phải biết trân quý những gì cuộc sống ban phát.

Khi bố mẹ nghĩ rằng con không nhìn thấy, con đã thấy bố mẹ cố gắng đảm đương trách nhiệm của mình, thậm chí có lúc không dễ dàng mấy, con học được một điều rằng phải sống có trách nhiệm khi con lớn lên.

Khi bố mẹ nghĩ rằng con không nhìn thấy, con đã thấy những giọt nước mắt của bố mẹ, con nghiệm ra một điều: khi đau lòng thì người ta cũng có thể khóc.

Khi bố mẹ nghĩ rằng con không nhìn thấy, con đã nhìn thấy bố mẹ lo âu và con mong muốn có thể làm được mọi điều.

Khi bố mẹ nghĩ rằng con không nhìn thấy, con đã học được hầu hết những bài học của cuộc sống, đó là con cần phải trở thành người tốt và hữu ích khi lớn lên.

Khi bố mẹ nghĩ rằng con không nhìn thấy, con đã nhìn bố mẹ và muốn nói: "Con cảm ơn tất cả những gì mà con đã được thấy dù bố mẹ vẫn nghĩ rằng con chưa hề trông thấy".


Mỗi chúng ta, các bậc sinh thành, ông bà, họ hàng hay bạn bè, đều ảnh hưởng đến cuộc đời của một đứa trẻ. Gởi bức thông điệp này hôm nay bạn có thể tác động đến cuộc sống của một người nào đó mai sau.


(nhituongsite.com)

216412 top -


217289 top -
Mời ACE cùng nghe nhạc



217378 top -
THƯƠNG YÊU VÀ THA THỨ
Mỗi sáng thức dậy hoặc khi nào rảnh rang, chúng ta thầm ước nguyện trong đầu câu : “Hãy thương yêu và tha thứ”. Thương yêu và tha thứ chính là ý nghĩa chính của đạo đức nhân bản nhân quả.

• Ước nguyện rằng ngày hôm nay những người tôi gặp dù ác hay thiện tôi đều thương yêu và tha thứ và họ cũng thương yêu và tha thứ cho những người khác.
• Khi tình cờ chúng ta thấy một người đánh một người, biết rằng mình không giúp hay làm gì được thì chúng ta hãy ước nguyện cho họ hãy thương yêu và tha thứ.
• Khi ai nạt nộ, sân giận, lớn tiếng hay chửi mắng mình thì hãy nhắc câu “Hãy thương yêu và tha thứ”
• Khi ai làm trái ý mình hay làm những gì mình không thích thì mình cũng nhắc tâm sẽ thương yêu và tha thứ.
• Ước nguyện rằng tất cả mọi người trên thế gian này đều sống thương yêu và tha thứ.
. Ước nguyện rằng mọi người hãy thương yêu và tha thứ cho mình.
. Ước nguyện rằng mọi người hãy thương yêu và tha thứ cho nhau.
. Ước nguyện rằng tôi sẽ luôn sống thương yêu và tha thứ cho tất cả mọi người.

Mục đích của phương pháp này là trau dồi tâm Từ Bi cho chính mình và cho người. Khi tâm của người ước nguyện thanh thản sẽ giao cảm được với tất cả mọi người mà mình ước nguyện để chuyển hóa những người đó. Do vậy tâm của người sân hận, hận thù sẽ chuyển đổi thành thương yêu và tha thứ.

Nếu như tình cờ qua TV, radio, internet, quảng cáo, báo chí,v.v… những người ngày hôm đó có ý trả thù, gây chiến tranh, chuẩn bị đi cướp bóc, chuẩn bị làm gì đó bạo lực,v.v… nghe hay thấy được câu "Hãy Sống Thương Yêu Và Tha Thứ" sẽ suy nghĩ lại hành động của mình mà thay đổi ý.

Do nhắc tâm mỗi ngày sẽ thành một nội lực Ý THỨC LỰC đến lúc nào đó ai giận, chửi mắng hay đánh đập, giết mình, nói lời nói hay làm điều gì trái ý, nghịch lòng mình …tâm mình sẽ BẤT ĐỘNG và THA THỨ thật sự thì sự tu tập viên mãn thực sự.

Thường thì ai cũng hiểu phải sống Thương Yêu và Tha Thứ nhưng tại sao khi gặp việc thì tâm vẫn sân giận khi ai làm trái ý nghịch lòng, khi ai đó đánh đập giết hại mình, trộm cắp đồ của mình, nói dối lừa gạt, nói xấu, nói chỉ trích, chê bai mình,…Đó là vì mình không áp dụng phương pháp nhắc tâm (Tự Kỷ ám thị).

Chính nhờ nhắc tâm mỗi ngày hay khi gặp sự việc trên thì dần dần tâm sẽ được ta huấn luyện sống với những đức hạnh thiện. Phương pháp nhắc tâm đóng vai trò quan trọng không thể thiếu được. Không áp dụng phương pháp nhắc tâm thì chúng ta sẽ bị chìm trong biển khổ ác này. Do vậy xin các bạn đừng quên phương pháp nhắc tâm. Đó là chìa khóa của mọi thành công trong cuộc sống.

Và rồi bạn sẽ chiêm nghiệm ra một điều chính Lòng Thương Yêu và Tha Thứ là chìa khóa giải quyết mọi vấn đề trong cuộc sống.
A Di Đà Phật

217709 top -
Tuyệt vời lắm Ngọc Trang!

Hãy tiếp tục trao giồi 1 trong 4 phẩm hạnh cao quí đó nhé (Tứ vô lượng Tâm) Hình như bạn đang thực tập theo phong cách của Làng Mai? Xin chia sẽ thêm với bạn, nếu mỗi buổi sớm mai thức dậy mình "Hát thầm" 1 lần rồi trước khi đi ngủ thêm 1 lần nữa thì sau nhỉ? Có lẽ công đức sẽ viên mãn hơn nữa

218031 top -
Cám ơn anh tungsu!
Ngoctrang chỉ là thấy hay post lên mọi người cùng đọc còn riêng em thì đang cố gắng học tập và thực hành. Trước khi ngủ hay những khi rảnh rỗi em thường "hát thầm "câu :Nam mô A Di Đà Phật.
Chắc anh tungsu cũng đang trao dồi Tứ vô lượng Tâm.Chúc anh thân tâm an lạc.

218452 top -
PHẬT Ở ĐÂU?


Image


Thuở xưa, có anh chàng đọc kinh nghe nói về Phật, thích lắm, quyết định đi tìm gặp Ngài bằng được. Anh chàng khăn gói quả mướp ra đi. Sau khi trải qua không biết cơ man nào là núi sông, thành phố, hầm hố gian nguy hiểm trở... Chàng vẫn chưa gặp được Phật giống như hình dạng trong Kinh đã diễn tả.

"Thân Phật sắc vàng, cao một trượng sáu, đầy đủ ba mươi hai tướng tốt, tám mươi vẻ đẹp, hào quang chói sáng. "

Một hôm tại một sườn non, chàng trai tình cờ gặp một cụ già râu tóc bạc phơ, cốt cách siêu phàm, mừng quá, chàng khẩn khoản:

- Thưa cụ, cụ có biết Phật đang ngụ ở đâu không... Xin chỉ dùm cho con với.

Ông lão mĩm cười:

- Ồ! Chỗ nào mà không có Phật... Trên quãng đường vừa qua, chả lẽ con không gặp được Ngài ư...

- Thưa cụ, trên đường đi con đã từng gặp vô số người, nhưng đều là hạng phàm phu tục tử cả. Con chưa từng thấy người nào có được vài tướng tốt như trong kinh đã mô tả về Phật cả.

Ông cụ cười ha hả:

- Cháu ngốc nghếch thật, cháu không biết rằng cái thân đầy đủ ba mươi hai tướng tốt và tám mươi vẻ đẹp đó người Ấn Độ đã đốt thành tro và chia nhau xây tháp thờ cúng cả rồi ư...

- Thưa, thế thì Phật chết rồi sao...

- Hiện giờ Đức Phật đang phân thân ở khắp mọi nơi. Ngài cũng mang thân tốt và xấu như chúng sinh vậy. Con có còn muốn gặp Ngài nữa không?...

- Thưa, dù bất cứ với hình dáng nào, nếu đích thật là Ngài thì con vẫn vô cùng khát ngưỡng.

- Vậy thì, để ta mách nước cho con nhé... Con hãy quay về, trên đường về nếu con gặp người nào mang guốc trái ở chân phải, guốc phải ở chân trái thì người đó chính là một hóa thân của Phật. Hãy thừa sự và cúng dường vị Phật ấy như trong kinh đã dạy.

Chàng trai hối hả quay về.

Suốt quãng đường dài, chàng không gặp Đức Phật nào mà hình dạng như cụ già diễn tả. Chán nản, chàng đi luôn về nhà. Trời đã khuya, bà mẹ còn chong đèn ngồi đợi con. Nghe tiếng gọi cửa bà mừng quá, quờ quạng tìm đôi guốc rồi chống gậy tất tả ra mở cửa.

Chàng trai thấy mẹ tiều tụy, nước mắt chảy dài trên đôi má nhăn nheo, mang lộn chiếc guốc trái qua chân phải, guốc phải sang chân trái. Chàng ôm chầm lấy mẹ nghẹn ngào: "Ôi Đức Phật yêu quí của con".

(songdep.nghethuatsong)

220761 top -
Chúc các ACE thân tâm an lạc cuộc sống bình an.



221195 top -
Tiếng nói của sóng tâm
Cư sĩ Liên Hoa


Image

Tiếng nói của sóng tâm là năng lực của chuyển hoá, đem lại cho tâm sự an lạc, tự tại, vui sống giữa cuộc đời vì tất cả pháp đều luân chuyển, sinh diệt, hợp tan.


Một vị Phật vừa thị hiện trong tâm
Đã bao lần trong cuộc đời, khi bị phiền muộn làm bất an, lo lắng, chán chường, bi quan … tôi thường cảm nhận được, có vị Phật thị hiện trong tâm, nhưng rồi theo thời gian, lại nhạt nhoà, biến mất.
Mỗi lần Người có mặt, như một ánh chớp loé sáng vào đêm tối, như một suy tư vừa chợt ngẩng đầu, quán chiếu lại. Tôi lại bàng hoàng, mở rộng tâm ra, một niềm hạnh phúc nhỏ nhoi đem giấc mơ êm dịu, bình dị mang sắc màu an lạc, nhẹ nhàng thanh khiết chở hương thơm của từng cánh hồng non vừa có mặt, trong giây phút vén lòng, yên lặng nầy.

Hình ảnh đẹp, sống động quá, hiện rõ như một thực thể của tỉnh thức.

Đó không phải là bức tranh lập thể tô vẽ cuộc đời, với nhiều màu sắc vì tự cuộc đời đã là đa màu đa sắc.
Đó không phải là tiếng đàn dõi theo cung bậc để nói đến vùng sâu của cõi lòng, vì trong tâm tưởng cũng dung chứa đủ những cung bậc thăng trầm, vi diệu.
Đó không phải là lời thơ, tiếng nhạc hay thanh âm bay nhảy, khơi nguồn, ca hát cho cuộc nhân sinh, thân phận con người… vì trong tâm cũng đã đầy đủ, trọn vẹn các âm bậc, lời thơ ý nhạc… có chăng là chúng ta nhiều khi quên đi sự “tối thắng của con người, sự có mặt của chính mình, một hữu tình”, vì từ con người- đó là bước khởi đầu để đi đến tất cả mọi phương trời, từ các cõi từ phàm đến Thánh.

Phải chăng cuộc đời là cuộc đuổi bắt, chạy theo những thú vui- dù là sắc là thanh là hương hay các pháp của vị xúc .. nhưng trong tôi, con đường vẫn hoài hoang tưởng, chưa từng bao giờ nắm bắt được trọn vẹn.

Sao ta mãi là kẻ đi hoang trên cuộc đời, tìm những giá trị thực hữu cho đời người, có những ước mơ thành hình trong tâm tưởng, có những bâng khuâng nhìn bóng dáng của dòng sinh hoá lưu chuyển, có những hụt hẫng như bay trên vùng trời xa lạ nào đó, thấy trăng sao, thấy hoang vu và tâm trải dài qua những khoảng vắng của sa mạc mênh mông.

Cuộc đời quả thật có nhiều biến chuyển, như vũ trụ chuyển mình, như thời gian vẫn hằng trôi qua vùng sáng tối, với những vô thường nhảy múa. Có những đoạn đường đi qua, sao lại cảm thấy hoang vu, yên lặng trong khi chung quanh, những nhộn nhịp, ồn ào, rầm rộ, huyên thuyên, náo động vẫn diễn biến cười vui, trò chuyện. Con đường của đi tìm, con đường của sự im lặng, như nổi cô đơn xuất hiện, đan xéo trong tâm.

Có những lúc lặng yên nhìn trời trăng mây nước, hình như cảnh vật mang dáng vẻ, diễn hoạt bình thường, vẫn thay áo mới, nhuộm màu trong từng sát na, dù qua bao thời gian, những ngọn cỏ là đà trong gió, những con bướm tung tăng lượn bay trên những hàng cây, trong sương gió, bàn tay vẫn còn đầy đủ niềm đam mê, tâm vẫn còn rộn ràng suy tư, ảo hoá trong từng niệm và những dằn vặt vẫn còn lan man trong mọi góc cạnh của tâm…

Tất cả các cõi đều bất an, vô thường, ảo hoá … Con người, chính mỗi người phải tự quán chiếu, suy tư, nhận thức được chiều sâu, thể tánh của các pháp duyên sinh duyên hợp thành hình .. mới nhận thức được bản tánh chân thực cũa vạn hữu, mới thoát ra khỏi những bất an, bất toàn, bất hạnh do nghiệp lực chi phối, tỉnh thức và cảm nhận được ý nghĩa đích thực của tiếng “viên âm” vẫn réo gọi, do tấm lòng thương yêu của đức Phật.


Cuộc tỉnh say của cuộc đời, ngông cuồng, vụn dại, nhiều khi không ai suy lường biết được, vì nghiệp lực chi phối, vẫn dấn thân đi tới, để nói lên sự trưởng thành cho một nhân cách con người, đối diện với cốt lỏi của vấn đề sanh tử.. Không tiếp cận, nhìn rõ mặt mũi, sẽ không cách nào giải quyết được tận gốc rễ.

Trong Kinh có nói rằng: “Không có một pháp nào chẳng từ tâm mà lưu xuất, và cũng không có một pháp nào chẳng trở về tâm nầy” (Vô bất tùng thử pháp giới lưu, mạc bất hoàn qui thử pháp giới).

Biết tâm là căn nguyên bao trùm khắp, từ pháp thế gian lẫn xuất thế gian, từ tâm mà luân chuyển trong 6 đường và cũng từ tâm nầy mà trở thành Bồ tát hay Phật, nhưng làm sao để chuyển hoá, làm sao để đạt được thực tánh của Không…

Trong suốt cuộc đời của đức Phật, với những bước chân trần trên thế gian nầy, và đi từ muôn vạn dậm qua các cõi, lời của Ngài vẫn chỉ “nhất âm diễn xướng” để chỉ rõ Tri kiến Phật hay Tánh Phật trong mỗi một con người, nhưng chúng ta, những người vẫn tự xưng là người theo bước chân Ngài để mở rộng không gian cho bước chân nhập thể, từng tắm mình trong đại dương của Tánh không, dù là chỉ có được một khoảng thời gian nào đó và mong đem nước cam lồ di dời, chia sẻ, nhập thế … nhưng sao ta vẫn lận đận bên cõi đời, làm thơ, viết nhạc, sáng tác đủ mọi hình thức để biểu lộ cho cõi tâm, dù là bức tranh thật đẹp rộng sâu của từ thiện, của chiêm bái, của mọi phương trời … như người hoạ sĩ cầm cây cọ vẽ vũ trụ muôn màu, nhưng hồn bức tranh của cuộc đời vẫn là những mông lung, không thực…vẫn hoài đi trong mộng tưởng điên đảo, để khi một cơn gió thoảng qua trong cuộc đời, ta thấy thơ bay, thơ biến, để rơi những phiền não như sóng tràn bờ..

Bao năm qua trong cuộc đời, tôi đã cất thơ trong tủ áo, để lại ngăn nắp, chôn vùi trong vô thức để tưởng như mình là cánh mây trời bay rộng, vững vàng trước sóng gió, hàm tàng nội lực, cho hương thơm thấm nhẹ, vẽ mộng vẽ hoa vẽ cảnh vẽ tình vẽ danh lợi, vẽ tham sân si .. dồn lại, chất chứa trong thơ để thơ vươn lên nhiều màu sắc … nhưng đâu là lời thơ chân thật, đâu là tâm Chân như giữa dòng sanh diệt của tâm..

Những thắc mắc, suy tư, bâng khuâng trong cuộc đời của mỗi chúng ta, đều là những ẩn tàng của từ tâm biểu hiện, biến hoá .. là một câu hỏi, một công án tử sanh để cho mỗi người đi tìm, tiếp cận đến- một con đường yên lặng trong tâm, trên bước đường đi và cửa tới là hơi thở trở về.


Từ thế giới của năm uẩn, tôi lặng mình tìm lại bóng dáng xưa trong vỡ vụn, trong có không, trong buông bỏ, rơi xuống những mảnh linh hồn của triền cái, ôm chấp và thấy vạn hoa như cánh diều tung bay trong gió, để lại một khoảng không vô tận ...

Khoảng đó không đến không đi, vì lặng yên trong cõi sống, vọc vào tâm, nghe hơi thở vựt dậy hương trầm năm cũ, bờ vai vươn rộng, cảm được tiếng thở của không thời gian của tiếng gần xa trong tâm, vì đó là tâm và nghe lại tiếng của tâm.

Đọc lại Tỳ ni nhật dụng, chợt nhớ đến lời xưa rằng: “Nhờ đến bạn tốt khi đi xa để luôn luôn lọc sạch tai mắt, nơi trú ở thì cần chọn bạn hiền để thường thường nghe điều chưa nghe” ( Viễn hành yếu giả lương bằng, sác sác thanh ư nhĩ mục, trú chỉ tất tu trạch bạn, thời thời văn ư vị văn) .

Bồ tát Quán thế Âm đã có mặt trong giây phút hiện tại, vì từ tâm của Ngài và tấm lòng của chính tôi, tự là dòng suối thanh lương mát rượi. “Phản văn văn tự tánh”. Quay tánh nghe vào bên trong, để lắng nghe, nhập vào dòng chiếu diệu của tự tánh, vắng lặng, ngoài sanh diệt, bỏ ngoài sáu căn, rơi rụng bụi trần ... “nhập lưu vong sở” ....


Cảm nhận được sự thị hiện của đức Phật trong tự tâm, nhận thức được chất liệu tình thương của Bồ tát Quán Thế Âm, giữa cuộc nhân sinh đầy tục lụy... Chúng ta đang bước chân trên đường về, vì những nhân tố hoàn thiện con người tự sẵn có trong tâm, nơi xác thân bốn đại, phàm tục mà nhiều người vội vàng chối bỏ cho là dơ bẩn, là hôi thúi hoặc có người lại ôm ấp, nâng niu, tô điểm mong được trường tồn danh sắc...Nhưng, người con Phật được dạy rằng: “Thật là hy hữu khi có được thân người” (nhân thân nan đắc), vì đó là phương tiện tối thắng để đi đến, đạt được mọi cứu cánh hoàn thiện Nhân bản, của Chân Thiện Mỹ.

Đường trở về không phải là rời xa trần gian, tìm nơi hẻo lánh để ẩn mình, trốn tránh ... khi tâm vẫn còn đầy vẩn đục, say mê theo hỉ nộ ái ố và khi cuộc đời là cuộc đi chung của một người, mỗi người và đi với nhiều người, vì tự đó, ẩn tàng lý tưởng Bồ tát, tâm bồ đề, cần chia sẻ.

Cuộc hiện sinh vẫn hiện hữu giữa và trong cuộc đời với tâm từ bỏ, giảm thiểu hận thù, đố kỵ, tham lam, ngờ vực, cố chấp, và mở lòng để tạo tình thông cảm, sẻ chia. Vì nếu thường nói cao xa, rong ruổi qua bao nhiêu là biên địa hữu thể, nhưng nội giới của tâm vẫn hẹp hòi thì cũng chẳng ích gì. Dùng văn chương, chữ nghĩa trừu tượng, cao siêu, triết thuyết hình nhi thượng học .. nhưng trong cuộc đời vẫn nối dài là những tị hiềm, ganh ghét, mưu cầu danh lợi ...thì sẽ là vô nghĩa. Bay bổng trên những tầng mây với tâm đầy vọng niệm, dục vọng, dù là được trang bị đầy đủ bởi kiến thức, tri thức, trí thức, tiền tài, sắc đẹp, chức vụ ... nhưng không hiểu được tâm mình, thì có thoát ra khỏi khổ đau chăng?

Thưa bạn ! Nhìn thấy mưa rơi, đi tìm đến nguồn cội, biết được nước biển đại dương bốc hơi, thành mây, gặp khí lạnh và tạo thành những cơn mưa, mưa lớn hay mưa nhỏ như là cuộc đời xoay vần, biến hoá, còn đầy rẫy phiền trược. Biết, hiểu để nhận thức đúng, nhìn với trực tâm và tìm về, có thông cảm, có bao dung, chia sẻ... vì tất cả các pháp hữu hoặc vô vi, đều đến từ biển tâm bao la, đại lượng, rì rào sóng nước.

Dù tự biết mình là “người thua cuộc” trong cuộc đời, nhưng khi quán chiếu lại lòng mình, lắng nghe tiếng nói của sóng tâm, cảm nhận được tình tự chung thân phận con người và có những điều cần ghi lại, chia sẻ. Mỗi lời nói, mỗi tâm tư, mỗi lời văn v.v.. cũng chỉ là những gợi ý. Có thể vì những bất toàn của chính mình, nên chưa thực hiện được hoặc cũng có tinh tấn áp dụng vào đời, chỉ là chớp nhoáng, vẫn chưa đi đến đâu, vì đường vẫn còn xa. Dù biết rằng chấp vào con đường thì cũng như đang còn đứng ở tại vị trí, lẩn quẩn, chưa rời xả vọng tâm. Nhưng, vì nhìn thấy và bước đi trên con đường, như người Cùng tử trở về, hoặc một người bệnh với nhiều nội kết, vẫn bước đi... và vì đó là con đường, là tiếng nói của sóng tâm.

Trong thân phận con người dù còn mang nhiều nghiệp lực, trên vai vẫn oằn nặng gánh thị phi, tâm vẫn mang đầy phiền não, nhưng vì đạo Phật dạy rằng: “Người con Phật không bao giờ bi quan, chạy trốn cuộc đời”, dù có bao nhiêu khổ đau, bất hạnh, phiền não ... nhưng, vẫn đi vào cuộc đời với tâm bình dị, không cầu kỳ, sống dễ dàng để tâm được dễ dàng, thong dong. Suy tư, hành động chân chất để con đường đi không gồ ghề, lồi lõm, dễ cảm thông. Vẫn biết đời mỗi người đều mang biệt nghiệp, và ai cũng mong ước được hạnh phúc chân thực trước bao sóng gió của cuộc đời, của xã hội, của môi trường và của những liên hệ...

Nhưng, tiếng nói của sóng tâm vẫn là khởi nguồn của mọi sinh tồn, sống kỳ diệu...của cuộc nhân sinh, của mỗi con người trên hành tinh thân yêu nầy

Sóng biển rì rào, tràn lan vào bờ cát, lôi cuốn đi những dơ bẩn, bụi bậm, rác rưới, uế trược đem ra biển cả, nhập vào đại dương, để còn lại là nước thanh lương.

Tiếng nói của sóng tâm là năng lực của chuyển hoá, đem lại cho tâm sự an lạc, tự tại, vui sống giữa cuộc đời... vì tất cả pháp đều luân chuyển, sinh diệt, hợp tan...

Xin hãy để tâm mình là đóa sen lòng tươi mát, có những chiếc lá sen thật nhu mì, đẹp, thanh nhã, hoan hỷ, được vươn lên từ bùn nhơ ... để cho dù có bao nhiêu nước khổ đau, bất hạnh đến đi, vẫn không bao giờ lưu giữ, mà tuôn chảy, rơi xuống... và đó phải chăng là Chân Hạnh phúc mà mọi, mỗi con người đều mong đạt được do Tâm Xả, vì đã tập, thực hành theo lời dạy rất đơn giản, hữu dụng, thiết thực của đức Phật, áp dụng vào đời...

Cầu xin cho Hạnh phúc chân thật nầy có mặt trong tâm của tất cả mọi người...

227589 top -
Gia đình Phật tử VDT
1 ... 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11 ... 14


PayPal về email:
thuquy@vietditru.com


Chi phiếu gửi về:
Hai Nguyen
23 South 24th Street
San Jose, CA 95116



Việt Nam chuyển tới:
Phạm Thị Tuyết Phượng
Số tài khoản: 4973099
ACB Châu Văn Liêm, TPHCM


Ý kiến về Quỹ VietDitru

ImageRomantic Piano Radio

hello


none