.
Thông điệp của Nụ Cười
1 ... 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9 ... 36 - bottom

@bktn: Có Tam thập lục kế thì có 36 Kiểu cười, vì nếu đến cuối cùng mà kiếm không đủ 36 kiểu cười thì chạy trốn là thượng sách, hihi.

@langtu: Vì đây là nhà cười, nên sửa hay không sữa tùy àh. :)

@langdu: Có người mãi cười, nên đi nhầm nhà luôn.
Anw, Bài thơ hay lắm, cám ơn nhé.

169436 top -
Hi miah,
Giờ này còn thức ha. Bộ hổng sợ thức khuya xấu đi hả. Vào lại đây mới thấy Miah tặng cho mình nụ cười tình nhân hihihi...

Cám ơn nhiều nha.

169444 top -
Nụ Cười Của Ma

(sưu tầm)


Nhe răng , mũi hếch, môi cùn
Tiếng cười lách tách nổ dòn như than
Hạnh phúc cháy đỏ đa đoan
Cõi âm lại nhớ trần gian lạc về

Mặt nhăn , mắt hõm, má trề
Tóc tai rũ rượi cười tê cóng lòng
Niềm vui nhú mậm long đong
Rách bung áo liệm rêu rong dưới mồ

Ôm đầu cười rũ, ô hô ...
Bóng ma rõ mặt bên bờ tỉnh mê
Cười đi cho thật hả hê
Rồi mai xác mục thôi về giấc xưa.


169522 top -


Eo ui!
Ma đã thấy sợ rùi!
Ma cười chắc ớn ăn lun á!

169602 top -

Bên kia thấy cochin post đi xem xác ướp, vào đây nhantong cho xem Nụ cười ma...

Eo ui, sợ...! Chị chạy đây. Hic.

169800 top -
@miah : hama thích cười kiểu số 10 đó. Hihi

169977 top -

@ Hôm offline Chị Miah hát hay quá, bài đó nhiều ý nghĩa với em lắm, Chị cho nghe lại nhé, Chị hát Trung Thu là mấy em thiếu nhi mê liền, cảm ơn Chị nhé hehehe...

Giusetrongdung@yahoo.com
"TÂM bất biến giữa dòng đời vạn biến
NHẪN dụng Tâm vạn sự ắt Thành Công" (Mr.TrungHai)

171045 top -

Có bao giờ ta dành cho mình vài phút mỗi ngày để tự nhìn lại bản thân.

Có bao giờ theo một guồng quay vô hình nào đó, ta vô tình đánh mất...

Một phút tĩnh lặng dành riêng để quan tâm đến cái tôi mang lại cho ta nhiều điều.

Trong khoảng thời gian ngắn ngủi, thực sự trầm tĩnh, nhìn lại những gì mình đã làm, những gì mình sẽ làm.

Vui?

Hay không vui?



Thì cũng hãy cứ cười đi nhé.

28.08.2010
mh

Image

179204 top -

179210 top -
@miah,
Sao hôm nay "triết lý" hay quá vậy?
Tấc cã có thể lắm chứ,
Nên lãng vẩn cười...buồn
(Gọi là buồn cười cũng được)

179219 top -


Khi cười khi khóc


Image


Thức dậy miệng mỉm cười/ 24 giờ tinh khôi
Xin nguyện sống trọn vẹn/ Mắt thương nhìn cuộc đời


Có rất nhiều người đặt ra câu hỏi: Khi tỉnh giấc vào buổi sáng, bạn sẽ làm gì? Nhiều người trả lời rằng: Tôi sẽ chưa vội mở mắt, sẽ nằm, và nghĩ ngợi một lúc. Có thể, là chuyện đã qua của ngày hôm trước, có thể, là những việc cần làm của ngày hôm nay. Người khác trả lời rằng: Tôi vội lắm, lúc nào cũng sợ muộn. Tắc đường, đến muộn, trừ lương. Thời gian đâu mà suy nghĩ gì nữa. Người thì hò hét con cái dậy.

Trước kia, cô cũng vậy. Cũng thức khuya thâu đêm, và thức dậy lúc ngày đã tới lâu rồi. Cho đến một đêm khi trời sắp sáng, cô chợt tỉnh giấc khi thấy chị gái nằm bên cạnh bỗng bật dậy. Tay chị như đang vặn một cái gì đấy. Cô bàng hoàng khi nhận ra, chị đang làm động tác khóa van an toàn của chai thuốc truyền trong bệnh viện. Thương chị, cô gọi khe khẽ: “Mơ gì à, nằm xuống nào...”.

Cô không ngủ được nữa.

Bố cô đã mất. Trước đó, ông đã nằm viện khá lâu, và người trực tiếp trông nom nhiều nhất, là chị. Trông nom ông nhiều quá, giờ đến trong cơn mơ, chị vẫn còn bất giác làm những hành động y như trong bệnh viện. Ngày đưa bố, có các thầy tới tụng niệm. Một thầy căn dặn: “Đừng có khóc nhiều nhé, khóc nhiều, là bố con vấn vương, khó siêu thoát”.

Người họ hàng chạy ra, bảo: “Khóc to lên, khóc to lên, có khách đấy, khóc to lên”. Cô chợt nhận ra sự phù phiếm của hình thức. Nếu như sợ cái chết đến vậy, tiếc thương đến vậy, thì sao người ta lại vui mừng trong ngày sinh nhật nhỉ? Đó là ngày đánh dấu thời gian đã qua và người ta tiến dần đến cõi chết. Chỉ cần một bó hoa tặng mẹ cha, thế là đủ.

Thao thức mãi, và khi ánh bình minh kéo đến, cô thấy mẹ từ phòng ngoài bước vào. Cánh cửa mở hé ra để lộ khoảng trời xanh và những bồn cây xanh tốt. Cô hít thở, cười với mẹ rồi hỏi: “Mẹ dậy sớm thế ạ”.

Mẹ ngồi cạnh cô và bắt đầu kể chuyện ngày hôm qua, về tình hình nhà cửa, về con mèo đen giờ béo nần nẫn, suốt ngày ăn vụng cá cho dù giấu ở đâu. Có lần nó ăn vụng cả nồi cá, no quá không đứng dậy được, dọa mà vẫn không chạy nổi.

Từ ngày bố mất, mẹ trở nên quan trọng hơn bao giờ hết. Làm sao để mẹ vui, mẹ khỏe, đấy là điều khao khát của cô. Cô không làm cách nào cho mẹ đi trồng răng giả được, răng của mẹ móm hết rồi, cười cũng móm mém, nhưng mẹ dứt khoát không chịu. Có lần, cô bảo, mẹ cười đi con xem nào. Mẹ lại ngượng ngùng cười mím chi. Nhưng cô yêu nụ cười ấy lắm. Nụ cười của mẹ cũng như nụ cười con trẻ, nó có giá trị vô biên với cô. Cô đọc bài của thầy Thích Trí Hải, trong đó, có đoạn viết rất hay về nụ cười.

Nguyễn Công Trứ có câu rằng: “Khi vui muốn khóc, buồn tênh lại cười." Một thi sĩ nói "Cười là tiếng khóc khô không lệ". Thành thử cái cười đôi lúc còn bi thảm hơn cả cái khóc. Molière, Voltaire, kịch gia, văn hào nổi tiếng của Pháp về hài hước đều là những người có nhân sinh quan vô cùng đen tối. Vào những thời kỳ đau khổ trong lịch sử quốc gia, văn chương trào lộng rất thịnh hành. Thi hào Keats nói "nụ cười chân thật nhất thường đậm nét thương đau".

Cô suy ngẫm về nó. Cô rất sợ nghe những tiếng cười vô duyên, tiếng cười man rợ, những nụ cười nhạt, những nụ cười rỉa rói, châm chọc, chúng như xoáy vào lòng. Cô nhớ đến “Người đàn ông có bộ mặt cười” của Victor Hugo và ngẫm nghĩ đến những số phận người sao phải trải qua những sự đau đớn như vậy, họ vĩnh viễn có một khuôn mặt cười trong khi nội tâm đau đớn đến chừng nào. Nhưng sẽ như thế nào, nếu như trong một ngôi nhà không có tiếng cười, một thế giới không có tiếng cười?

Thiền sư Thích Nhất Hạnh đã nói: “Khi một em bé hay một người lớn mỉm cười, điều đó rất quan trọng. Trong đời sống hàng ngày, nếu ta biết mỉm cười, nếu ta có an lạc hạnh phúc, thì không phải chỉ có ta được sung sướng mà mọi người quanh ta cũng sung sướng”.

Cô tự dặn mình, nếu có lúc nào ở trong tình cảnh không thể cười nổi, thì hãy cố gắng hít thở thật sâu. Hít thở, để bình tâm, để làm sao nụ cười lại nở trên môi. Để mọi sự trên thế gian trở thành giản đơn đi, đó chính là sức mạnh của nụ cười.


(Bài: Codet - Ảnh: Miuki)
Deponline

179234 top -

@nhantong: Cười bạo lực và ma quái cũng đặc biệt mà ha. :)

@hamabeo: miah thấy hamabeo hợp với nụ cười cười như thể chưa bao giờ bạn được cười hơn đó.

@langtu: Nào giờ vẫn hay vậy mà, nhưng "thôi em dấu cho riêng em biết"
Chúc cười vui ha.

@phithuyenapolo: Clip này ai đang buồn xem cũng phải phì cười, thanks.

@phuong60: Truyện hay hen chị.

179624 top -

Chúc cả nhà cuối tuần vui vẻ.

Image

Bí mật


179629 top -

Xin giới thiệu một câu chuyện sưu tầm:

Trò đùa của Thượng Đế

Buổi chiều ngày 24 tháng 12 năm 2004, Wendy, cô sinh viên năm thứ hai đại học Dược Khoa đang đứng đợi chuyến xe lửa dưới subway của thành phố NewYork để trở về nhà. Tất cả các anh chị em của cô đều hẹn là sẽ về nhà đúng 7 giờ để đoàn tụ trong buổi cơm chiều thân mật cùng cha mẹ theo truyền thống của gia đình họ. Bỗng Wendy để ý đến một cặp nam nữ đang đứng cách cô vài bước, họ đang ra dấu bằng tay để giao lưu với nhau. Wendy hiểu được thuật ngữ ra dấu bằng tay vì trong những năm đầu đại học cô đã volunteer làm việc trong trường tiểu học dành cho người khuyết tật nên cô đã học được cách ra dấu tay để trò truyện với những người câm điếc. Vốn tính chịu khó học hỏi, Wendy đã khá thông thạo thuật ngữ này. Nhìn vào cách ra dấu của hai người khuyết tật ở trạm subway, Wendy đã "nghe lóm" được câu chuyện của hai người. Thì ra, cô gái câm hỏi thăm đường đến một nơi nào đó, nhưng chàng thanh niên câm thì "trả lời" là anh không biết nơi chốn đó. Wendy rất thông thạo đường xá trong khu vực này nên có mạnh dạn đứng ra chỉ dẫn cho cô gái. Dĩ nhiên cả ba đều dùng cách ra dấu bằng tay để "nói" trong câu chuyện của họ. Khi xe lửa đến trạm thì Wendy và hai người bạn mới quen đã kịp thời trao đổi email address cho nhau.


Những ngày sau đó, ba người tiếp tục trò chuyện dùng phương tiện text messages của mobile phone rồi dần dà họ trở thành bạn thần giao cách cảm với nhau. Chàng trai kia tên là Jack và cô gái tên là Debbie. Jack cho biết anh đang làm việc cho một hãng xuất nhập khẩu và ở cách nhà Wendy một đỗi không xa mấy. Từ những tin nhắn, emails thăm hỏi xã giao lúc đầu, cả hai dần dần tiến đến chỗ trở thành bạn thân lúc nào không hay. Đôi khi Jack đến trường đón và mời cô đi ăn. Cả hai thích khung cảnh êm đềm trong Central Park nên thường yên lặng đi bên nhau trong những giờ phút nghĩ ngơi. Tuy phải ra dấu để trò chuyện nhưng Wendy không cảm thấy bất tiện mà cô lại có dịp trau dồi "thủ thuật" để nghệ thuật ra dấu của cô càng lúc càng tinh xảo hơn. Đến mùa thu năm đó thì hai người đã thân thiết như một cặp tình nhân. Wendy đã quên hẳn Jack là một người khuyết tật, cho nên lần đầu tiên khi Jack ra dấu "I Love You" thì Wendy đã nhẹ nhàng ngả đầu vào vai anh.

Image

Sau những giờ học, thỉnh thoảng Wendy cũng vào chatroom với bạn bè, mỗi khi Wendy đặt câu hỏi "Bạn có thể fall in love với một người câm điếc hay không?" thì hình như không có bạn bè nào của cô có được câu trả lời dứt khoát. Điều này đã khiến cho Wendy bị dày vò không ít.


Vào dịp lễ Thanksgiving năm đó, Jack tặng cho Wendy một bó hoa hồng kèm theo câu ra dấu: "Wendy có chịu làm girl friend của mình không?" Wendy vừa vui mừng vừa kinh ngạc nhưng sau đó là những sự mâu thuẫn khổ sở trong nội tâm. Wendy biết rõ là cô sẽ gặp phải sự phản đối mạnh mẽ của những người thân. Quả nhiên cha mẹ cô khi biết rõ sự việc đã dùng đủ mọi phương thức để mong lôi kéo đứa con gái "lầm đường lạc lối" trở về. Thôi thì hết chú bác, cô dì, lại đến các anh chị em, bạn học, được cha mẹ có vận động tới để làm thuyết khách. Đứng trước áp lực này, Wendy chỉ có thể phân trần với gia đình về nhân cách cao cả của Jack, cô còn cho mọi người biết là thái độ lạc quan, đầu óc thực tế, tích cực của anh đã khiến cô cảm thấy gần gũi hơn những bạn trai mà cô đã từng quen biết trước đây.


Gia đình sau khi nghe cô giãi bày đã không còn quá khắt khe phê bình, mọi người dự định là sẽ gặp mặt Jack trước rồi mới có thể đánh giá cuộc tình của hai người. Cả nhà đồng ý là sẽ gặp mặt Jack vào trưa ngày 25 tháng 12 sau khi mọi người đã hưởng được một silent night bình yên cho tâm tư lắng đọng. Wendy đã có quyết định trong đầu, nếu như cha mẹ, anh chị của cô có những cử chỉ, hành động khinh miệt Jack thì cô và Jack sẽ đi đến nhà thờ để nhờ sự gia ơn và chúc lành của Thiên Chúa. Trên đường dẫn Jack đến nhà, tâm trạng hồi hộp của của Wendy đã không thoát khỏi cặp mắt quan sát của Jack, anh mỉm cười ra dấu cho cô:

- Wendy yên tâm, bảo đảm với em là cha mẹ em sẽ hài lòng. Anh cho họ biết là anh sẽ thương yêu em, chăm sóc em suốt đời.

Đó là lần đầu tiên trong đời cô sinh viên trường thuốc rơi rớt những giọt lệ cảm động.
Vừa vào đến nhà, Wendy nắm tay Jack đi đến trước mặt cha mẹ, cô nói:

- Thưa ba má, đây là Jack, bạn trai mà con thường nhắc đến.

Câu nói của cô vừa thốt ra thì tất cả những hộp kẹo bánh, hoa tươi trên tay Jack tức thời rơi xuống đất, anh nhào tới ôm lấy cô vào lòng. Một điều mà Wendy không thể ngờ được là cô bỗng nghe một giọng nói thảng thốt phát ra từ cửa miệng của Jack:

- Trời đất, em biết nói à?

Đó cũng chính là câu mà Wendy muốn hỏi Jack.

Mọi người ngoài cuộc đều ngẩn ngơ ngạc nhiên trong khi hai người trong cuộc thì ôm nhau cười, nói, la, hét, nhảy nhót như điên dại. Thì ra Jack cứ ngỡ Wendy là một cô gái câm thế mà anh vẫn sinh lòng quyến luyến mà còn muốn tiếp tục đi đến hôn nhân. Wendy cũng tự hào có quyết định sáng suốt vì đã chọn được người tình trong mộng tuyệt vời nhất thế gian.

Thượng Đế của chúng ta đang ngự ở trên cao, hình như ngài cũng đang che miệng cười cho trò đùa mà ngài đã đạo diễn suốt một năm qua.

St.

Image

Chỉ có tình yêu mới tạo nên điều kỳ diệu.
Và hạnh phúc sẽ mỉm cười với những tình yêu chân chính.


192276 top -
:)

192277 top -
Thông điệp của Nụ Cười
1 ... 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9 ... 36


PayPal về email:
thuquy@vietditru.com


Chi phiếu gửi về:
Hai Nguyen
23 South 24th Street
San Jose, CA 95116



Việt Nam chuyển tới:
Phạm Thị Tuyết Phượng
Số tài khoản: 4973099
ACB Châu Văn Liêm, TPHCM


Ý kiến về Quỹ VietDitru

ImageRomantic Piano Radio



Đón miah qua Quán Nhạc Sến ăn New Year!


none