Tôi thường đi đó đây, bùn đen in dấu giày, lửa thù no đôi mắt, chân nghe lạ từng khu chiến thuật, áo đường xa không ấm gió phương xa, nghìn đêm vắng nhà.
Mây mù che núi cao, Rừng sương che lối vào Đồng ruộng mông mênh nước Đêm đêm nằm đường ngăn bước thù Áo nhà binh thương lính, lính thương quê Vì đời mà đi.
Gio linh đón thây giặc về làm phân xanh cây lá, Pleime gió mưa mùa Tây Ninh nắng nung người, mà trận địa thì loang máu tươi Đồng Tháp vắng bóng hồng, tôi yêu ai?
Ân tình theo gót chân, bọn đi xa đánh trận, gặp gỡ trong cơn lốc xưng tao gọi mày thương quá gần. Bốn vùng mang lưu luyến bước bâng khuâng của vạn người thân.
Người ơi ! nếu yêu rồi.Chớ để buồn người trai nơi xa xôi Người ơi ! nếu thương rồi. Chớ để nhạt màu son trên đôi môi. Tôi kể rằng : Đêm nao sương rơi Rơi trên áo ai kết nên chuyện đời Và vừa khi, tâm tư rét mướt Hồi còi hững hờ xé nát đêm dài
Hành trang, kín vai gầy Có một người mà tôi chưa quen tên Nhẹ vuốt mái tóc bồng Ngước nhìn bầu trời cao ôi mênh mông. Xe dập dồn, băng đi trong sương Xa xa lướt nhanh cuốn theo bụi đường Và người đi, trong cơn lốc xoáy Một mình ai còn ngơ ngác trong đêm trường
Tôi biết rồi đây có nhiều đêm Thức trọn vì tình yêu Vì thương ánh vắng xa Biết có người bên sông nhớ mong Khấn nguyện cùng trời cao Ước đẹp một vì sao Nhớ thương vô bờ, vì tình yêu như nụ hoa Chỉ nở một lần thôi. Chỉ đẹp một lần thôi Rồi ngày mai giữa muôn hoa Người về khơi thương nhớ Cho câu hát nên mơ
Người đi, biết đâu rằng Giữa lạnh lùng mình ai trong sương đêm Tìm hái cánh hoa mềm Ép vào lòng mà nghe yêu thương thêm Đêm dần tàn, tâm tư miên man Thênh thang lối đi nắng mai chập chùng
Một lòng tin, mai đây nắng ấm Tìm vào đôi lòng giữa phút tương phùng.