Lưu ý: Tất cả vấn đề về tôn giáo đều nhậy cảm, không khéo xử sự dễ sinh ra chuyện đáng tiếc. VietDitru thiết kế mục riêng để thành viên dễ dàng sinh hoạt. Thành viên phải để ý tế nhị trong cách hành xử.
Chào các anh chị,
Em theo đạo Phật, nhưng thực sự chưa biết gì về Phật pháp hết. Em chỉ thường hay đọc những bài về Phật giáo trên các blog của bạn. Em thấy có nhiều bài rất hay nên em muốn chia sẻ cùng mọi người ở đây. Có gì mong các anh chị góp ý cho em.
Các anh chị có bài nào hay thì cũng viết vào đây để chia sẻ cùng mọi người nha. Cám ơn các anh chị.
QUÁN NIỆM VỀ CÁI CHẾT ĐỂ SỐNG CÓ ÍCH
Kinh Tứ Thập Nhị Chương có thuật chuyện Đức Phật hỏi các thầy Tỳ kheo:
- Đời người sống bao lâu?
Một thầy đáp:
- Trong vài ngày.
Đức Phật lắc đầu bảo:
- Ông chưa hiểu đạo.
Một vị khác nói:
- Trong khoảng một bữa ăn.
Đức Phật cũng lắc đầu bảo:
- Ông chưa hiểu đạo.
Một vị khác nói:
- Đời người trong hơi thở.
Đức Phật khen vị ấy rằng:
- Hay thay, ông mới là người hiểu đạo.
Thế gian thường bảo đời người trăm tuổi, nhưng thử hỏi mấy người sống đến trăm năm? Đỗ Phủ nói: “Nhân sinh thất thập cổ lai hy” (Người sống đến bảy mươi xưa nay hiếm). Y Vân bảo đời người sống được sáu mươi năm (Em ơi có bao lâu, sáu mươi năm cuộc đời). Cổ nhân nói: “Sơn trung tự hữu thiên niên thụ, thế thương nan phùng bách tuế nhân” (Trong núi có cây sống ngàn năm, trên đời khó gặp người trăm tuổi).
@ cochin:
Em cũng nghĩ vậy.
chauongco cũng muốn làm việc đó giống như cochin và admin, nhưng ko biết thủ tục có khó lắm ko?
Mình luôn tâm niệm: Yêu là chỉ biết cho đi mà không nhận lại bao giờ.
Khi chị thi đậu lái xe. Lúc cấp bằng lái người ta sẽ cho chị điền 1 cái Form trong đó có hỏi nếu bị tai nạn chết chị có đồng ý hiến tặng thân thể, các bộ phận... lâu quá rồi cochin không nhớ rõ nội dung nữa, và chị đánh dấu vô.
Nếu bị tai nạn không cứu được thì người ta dựa theo số DL để đọc HS của mình và làm theo ước nguyện của mình thế thôi.
Xin lỗi chủ topic nhé, cho mình đề nghị với admin tại đây về vấn đề có liên quan đến topic này, cảm ơn bạn.
@admin ơi, anh có thể cho topic này một phòng giống như phòng của "Gia Đình Công Giáo VDT" không anh?
Đã làm thì mình làm cho đẹp luôn cho thêm phần trang nghiêm, khi mọi người tham gia sẽ thấy được sự tôn nghiêm của topic này.
Kính mong anh cho phép và hổ trợ, cảm ơn anh nhiều!
Kính gởi bác admin.
Vũ cũng đồng ý với khaluan về đề nghị trên. Thật ra, ý tưởng xây dựng Ngôi nhà Phật Giáo của VDT thì anh Danny_Le mới nói với Vũ hồi chiều nay trong room "trai tài gái sắc" và Vũ cũng đã ủng hộ.
Tối nay, Vũ đã thấy sumrose mở topic này, vậy Vũ kính đề nghị vói bác là cho topic này một phòng riêng để làm cho topic này được đẹp hơn, trang nghiêm hơn nhu topic "Ngôi nhà Công Giáo của VDT".
Vũ, anh Danny_Le và khaluan sẽ hỗ trợ thêm cho topic này. Xin cám ơn bác admin và cochin.
BLTC cũng xin được ủng hộ quý vị. Nơi đây sẽ là nơi nương tựa cho những tâm hồn cô quạnh muốn tìm về nơi thanh tịnh để được an ủi. Những ý nguyện cao cả của quý vị thật đáng được trân trọng và nâng niu.
Kính chúc Gia đình Phật Tử luôn hạnh phúc, nhiều sức khoẻ để phục vụ và giúp đỡ tha nhân.
Chào các bạn,
Hôm nay, lúc 20h58, mình đọc thấy Topic Con nhà Phật, ý tưởng từ lâu đã có trong suy nghĩ nên mình viết.
21h45, mình lại thấy Topic Gia đình Phật tử VDT, đang băn khoăn, chưa biết nơi nào là ổn.
Chỉ xin phép được có vài ý:
- VDT ngày càng phát triển, các ACE vào đây vừa được hiểu rõ về Hồ sơ di trú, vừa được giải trí thư giãn và bây giờ có chốn bình yên của tôn giáo.
- VDT đã có "Gia đình Công Giáo của VDT".
Nên chăng xây dựng "Gia đình Phật Giáo của VDT".
phuong60 chỉ xin có vài ý, nếu không phải mình xin lỗi.
Chúc tất cả các bạn thanh tâm an lạc.
Cám ơn các anh chị đã ủng hộ. Mong nhận được sự hỗ trợ của mọi người.
@ Anh batkhatunghi,
Xin lỗi anh, sáng nay em vô ý không biết anh đã mở topic Con nhà Phật nên mở topic này. Mong anh bỏ quá cho. Đừng giận em nhỏ nhe anh.
Anh có thể post lại bài đó ở đây được không ạ? Please!
@ Anh quoctn,
Anh thấy tên nào hợp thì cứ đổi nhe. Cám ơn anh nhiều.
Một phút trãi lòng.
Trong cái thế giới bao la này,mấy ai nhận thức được 2 chữ "GÍA MÀ".
* Nếu chúng ta nghĩ rằng tâm chúng ta luôn vui vẻ,hạnh phúc hay chỉ là những chuỗi ngày buồn bã,giận hờn.Những thứ cảm xúc ấy cứ liên tục khởi lên và tìm cách chế ngự ta trong từng ý niệm,trong từng lời nói và việc làm.
Để rồi nếu không biết ý thức và kiềm chế ta sẽ mãi cảm thấy buồn,cô đơn hay tuyệt vọng dù rằng ta đang sống trong cảnh nhà cao cửa rộng, tiện nghi vật chất đủ đầy.
Và nếu chúng ta cứ mãi như vậy mà không có ý thức,để nhận biết thì thời gian trôi qua với năm tháng,ta sẽ thấy gì và sẽ được gì,mất gì trong cuộc sống này,ngoài những chuyện HỶ,NỘ,ÁI,Ố hơn thua,so đo,tranh giành,loanh quanh,luẩn quẩn trong cuộc đời.
* Con người ta khi gặp nhau, đến với nhau,ai ai cũng vui cười,ai ai cũng đều nói toàn là những điều tốt đẹp về mình.
Cuộc sống con người và thế gian này đầy sự giả tạo và mong manh quá! Với muôn hình vạn trạng có khi phải lừa dối lẫn nhau.
Để rồi ta sống trong đó cũng phải giả bộ đóng tuồng với trăm ngàn sắc mặt,điệu bộ và màu áo khác nhau bên ngoài.
Nhìn một người ta thấy họ nói chuyện vui cười,có vẻ hạnh phúc lắm.Nhưng nhiều khi sự thật cuộc đời của họ chỉ là một chuỗi ngày dài đau buồn và khổ lụy mà thôi.
* Người giàu sang có những nỗi khổ của người giàu sang,cái đau khổ trong sự dằn vặt,cấu xé về mặt tinh thần,cái khổ của sự sợ hãi,họ sợ chết,sợ sự mất mát,và đôi khi họ khổ vì tính kiêu ngạo, ganh tị,hơn thua…
Người giàu sang khi thoát được cảnh nghèo túng, khổ sở về mặt vật chất thì lẽ ra phải tìm cho mình một lý tưởng cao đẹp hơn? Nhưng không! Họ vẫn tiếp tục bôn ba,bận rộn để kiếm thêm tiền,kiếm thêm thật là nhiều tiền.Dẫu rằng tiền trong ngân hàng mà họ có đã lên đến bạc tỷ,một chục tỷ,thậm chí cả trăm tỷ thì họ vẫn muốn kiếm thêm,kiếm hơn cái số tiền mà họ đang có hiện tại.
Còn đối với một người nghèo khác,người đó mơ ước là họ chỉ cần 1 số tiền nhỏ của người giàu kia thôi,thì họ đã hạnh phúc lắm rồi.
Nhưng không! cái người nhà giàu nọ thấy mình có bao nhiêu đó vẫn là chưa đủ,họ cần phải kiếm tiền thêm cho dù đồng tiền họ kiếm được bằng sự gian dối lọc lừa.
Cái đủ cho họ sẽ chẳng bao giờ đủ.Cái đủ đó hỏi biết bao giờ mới đủ đây?
Thế nên trong Kinh Di Giáo, Đức Phật có dạy: “Nếu ta biết đủ thì dù nằm trên đất cũng thấy đủ,còn không biết đủ thì dù có nằm trên đống vàng,trên đống tiền hay trên thiên đường cũng không thấy đủ…”
Lại nữa :
* Người có tâm tham lam, thường không biết đủ mà luôn luôn cầu mong cho mình có thật là nhiều tiền.Do tham danh, tham lợi, tham sắc.Nên họ tìm đủ mọi mưu mẹo để mong thực hiện được tham vọng của mình.
* Còn người có tính hay nổi nóng thì thường làm cho gia đình sầu não không vui,sự đổ vỡ cũng từ đây mà ra.Rồi Vợ chồng,bạn bè, anh em xa cách,mất tình mất nghĩa.Nóng giận làm người ta mất lý trí và hành xử những điều ác để thỏa mãn cơn giận.
Nên hiểu rằng cái gốc của mọi tội lỗi và tai họa là do từ những cơn nóng giận mà ra.
Tất cả những điều trên luôn tồn tại trong mỗi con người chúng ta.
* Chắc hẳn rằng bạn không có một lần nổi cơn thịnh nộ? Không một lần la mắng vợ con hay người khác? Bạn nghĩ rằng ý kiến của mình là trên hết? Mình nói ra ai cũng phải tuân theo? Bạn nhầm rồi !
Còn nữa.Bạn nghĩ mình có oai lực ? Mọi người đều sợ mình,Bạn lại sai rồi! Tất cả những điều ấy đều là sai hết.
Sở dĩ mọi người im lặng khi bạn nói,làm theo những ý kiến của bạn là vì họ muốn giữ thể diện cho bạn trước đám đông mà thôi.Ngược lại đối với bạn,bạn cho rằng đó là hay là hãnh diện,rồi tự cho mình là cao cả hơn ai hết.
Đấy chỉ là sự suy nghĩ phiến diện của bạn,thật ra có khi trong mắt mọi người bạn chẳng là ai cả.Bạn chỉ là một kẻ tầm thường hơn những kẻ tầm thường khác mà thôi.
*Có bao giờ bạn lắng nghe một ai đó tâm sự với bạn mà bạn chỉ đóng vai trò như một người câm chỉ biết lắng nghe mà không đáp trả? Nếu làm được điều này, bạn quả là một người cao thượng, bạn quả là một người biết lắng nghe nỗi khổ hay niềm đau của người khác.
* Bạn đừng nghĩ rằng,chỉ có bạn mới có quyền nói và được nói. Còn người khác chỉ có nghe và thực hiện theo lời bạn mà thôi. Nếu thế, bạn sẽ trở thành một kẻ gia trưởng,độc đoán.
* Bạn cho rằng, bạn quan tâm đến con cái ? Cố làm thật nhiều tiền để dành cho chúng ? Không đâu! Bạn đang hại chúng đấy! Bạn không nghĩ rằng con bạn đã lớn,tự nhận thức,tự kiếm tiền và tự lập được rồi ư? Bạn thử nghĩ, nếu không có bạn thì chúng sẽ ra sao ? Chết đói ư ? Nếu một người con chỉ biết trông chờ vào số tài sản mà cha mẹ cực khổ tạo ra để hưởng thì đó là một người con đại bất hiếu và bạn chính là người tiếp tay tạo ra cho nó tính ỷ lại vào người khác mà không cho nó có tinh thần cầu tiến,vượt khó.
Hãy để cho con bạn tự lập,tự ra đời kiếm sống thì nó mới biết và quý trọng những đồng tiền mà nó làm ra.
* Bạn nghĩ rằng, tiền làm nên tất cả ? Sai,tiền chỉ là phương tiện trao đổi trong mua bán mà thôi,cái chính là tình yêu thương nhân loại kìa.
Nhiều người còn cho rằng: Có tiền mua Tiên cũng được.Liệu có quá đáng không khi đề cao giá trị đồng tiền lên trên đạo đức và nhân phẩm con người.Sống theo lối chủ nghĩa thờ tiền ?
Dù bạn có rất nhiều tiền đi chăng nữa,thử hỏi ? bạn có thể mua được thêm cho mình 1 cái mạng sống( để dành sơ cua hay không ) ?
Mà nói có tiền là có tất cả? Hay bạn vẫn chỉ là một kẻ trắng tay sau khi nhắm mắt lìa đời.Để lại sau lưng những cấu xé tranh giành từ những người con,những người thân thích,cùng với những đớn đau ê chề?
* Chỉ vì tham danh vọng lợi,mưu cầu sự sung sướng,chạy trốn khổ cực mà bạn đã tạo nhiều nghiệp ác.Bạn đã không hiểu rằng một ngày nào đó bạn sẽ phải ra đi với hai bàn tay trắng sao ?
Ngày đó bạn sẽ chẳng còn lại gì cả ! Từ những người thân yêu nhất của bạn,kẻ thù của bạn,những người thương bạn,những kẻ ghét bạn và ngay cả chính thân xác bạn cũng không còn nữa.
Bạn có thể đã không hiểu và ý thức được,cuộc sống hiện nay chỉ là cỏi tạm con người chỉ là một kẻ du khách trên cuộc đời này nên bạn đã vô tình để cho vô minh,ái dục, sân hận dẫn dắt tạo nghiệp.
Khi chết đi,thử hỏi bạn tìm đâu ra được Cha Mẹ,người thân,anh em bạn bè nào có thể cứu giúp cho bạn.
Duy chỉ có công đức lành mới cứu được bạn,nhưng hỡi ôi, trong lúc sống có bao giờ bạn nghĩ đến nó đâu?
Vì tham lam,sân si nhiều người đã không ý thức được hậu quả mai sau nên con người đã bám víu vào cuộc đời phù du này mà tạo nhiều điều xấu ác.
* Bạn nghĩ rằng chết là hết ư ? Không đâu! Đó chỉ là một trạng thái chuyển tiếp.Có thể bạn không tin, nhưng đó là một sự thật. Mà đến khi bạn lâm vào tình trạng đó thì chỉ có bạn mới thấy được.Cũng như có người ăn sơn hào hải vị thì chỉ có người đó mới biết là ngon,không thể người khác ăn bạn đứng nhìn,mà bạn biết món đó là ngon.Và 1 người khác ăn cơm thì chỉ có họ mới biết họ no hay đói.Không thể nói bạn ăn,mà tôi no.
* Bạn cho rằng mình thông minh? Không ai có thể bác bỏ ý kiến của mình và tự cho rằng mình tài giỏi. Nhầm rồi bạn ạ! Núi này cao còn có Núi khác cao hơn.Cho dù ở địa phương này bạn là một người tài giỏi,ở một nước khác bạn là 1 thiên tài.Nhưng có chắc rằng khi ra khỏi phạm vi địa phương đó, đất nước đó bạn có còn là một người thông minh, tài giỏi vẹn toàn nữa hay không?
* Bạn cho rằng mình là một người tốt? Một người lương thiện? Một con người tốt thật sự, ăn ở hiền lành là một người có đầy đủ tính chất cao quý trong mọi hoàn cảnh,dù nghèo khó,đói khát hay sang giàu mà bạn vẫn giữ được những đức tính tốt và thiện thì thực sự đó mới là người thiện và tốt.Ai? Ai có đủ can đảm cho rằng mình có đầy đủ cái tốt và thiện ấy?
Tôi không có tính tham, có thể tôi không tham gì năm mười ngàn, trăm ngàn, nhưng với bốn năm chục triệu trước mắt chắc gì tôi không tham?
* Có thể bạn sẽ không sân hận khi người ta khen bạn hay làm bạn phật ý,nhưng nếu người ta chửi bạn,chửi người thân của bạn hoặc ngay cả khi họ nhục mạ đánh đập bạn.Hỏi liệu bạn có bình thản đứng im lặng được chăng? Khó lắm ! Hiếm ai mà có được sự bình tĩnh để giải quyết được vấn đề này.Thiếu điều bạn muốn nện cho kẻ kia một trận chí mạng,có khi còn gây họa nữa cũng chừng! Ai dám chắc rằng mình nhẫn nhịn được?
Vốn dĩ cuộc đời chỉ là một vòng tròn thay đổi bất tận mà con người luôn chạy theo những danh vọng, hơn thua trong cái vòng luẩn quẩn ấy.
Để rồi phải hối tiếc khi về già mắt mờ, tai thì lãng,chân thì run lập cập khi đối mặt với cái chết.Thì lúc ấy mới nhắc đến hai chữ “GÍA MÀ”.
Giá mà ngày trước mình biết tu tâm tích đức,thương yêu,nhường nhịn,biết sống vì mọi người thì...... Giá mà… giá mà…
Rồi một ngày kia bạn xuôi tay nhắm,những hành động,những lời nói,những ý nghĩ của bạn đối với mọi người xung quanh sẽ theo bạn đến tận lớp đất nơi bạn yên nghĩ.Để lại cho đời những lời đắng cay tủi nhục.Ôi! Ông,Bà ấy chết cũng đáng!Giàu gì mà keo kiệt,cứ bo bo giữ của không biết san sẻ cùng ai,khi cho mượn thì sợ người ta không trả.Lại còn hung dữ,độc đoán.Chết là đáng!!!
Bạn thấy có hay không? Những lời ấy nghe mà xót xa lắm chứ.
* Bạn hãy thương lấy chính bạn và đem tình thương nhỏ nhặt ấy trải rộng ra,khi ấy bạn sẽ nhận lại tình thương bao la.Bạn yên tâm đi, nếu hôm nay bạn cho đi bao nhiêu thì ngày mai kết quả bạn thu lại sẽ tuyệt vời hơn.Dù rằng nó chưa kịp đến với bạn hiện tai.Nhưng bạn sẽ là một người có tấm lòng rộng mở,bạn sẽ được nhiều người kính trọng,và giúp đỡ mình trong tương lai.
* Đã có lần nào bạn nghĩ rằng mình đã sai và nhận sai hay chưa? Hay chỉ cho rằng lời mình là đúng, mình luôn luôn đúng? Người khác là sai? Bạn hãy tập cho mình thói quen tự nhận lỗi với chính bạn hơn là nhận lỗi với mọi người bởi vì không có chiến thắng nào vinh quang bằng bạn chiến thắng chính bản thân mình.
Và bạn thử một lần mỉm cười với chính bạn,biết lắng nghe bằng cả trái tim, sống hòa nhã với mọi người xung quanh.Khi ấy, hạnh phúc thật sự đến với bạn. Hãy thử xem, bạn sẽ thấy ngay điều đó trong một thời gian không xa.
__________________
Rất cám ơn những chia sẻ của Quý Anh Chị
Em cũng là 1 Phật Tử đi GĐPT Thành Nội - Huế từ năm 7 tuội
Rất vui vì VDT đã dành 1 phòng cho GD Phật tử VDT
@phương60: hình như bác phương60 có mối quan hệ gì với bạn Meop phải không a.Vì em thấy hai người có hình chụp (avatar) giống nhạu