.
Hậu... Xuất cảnh: Hoa Kỳ qua cái nhìn của người mới đến 14.
1, 2 - bottom

Hậu Xuất Cảnh - Chương 14
Xã hội

minhdung


Có lẽ cũng nên nói qua một chút về xã hội ở đây. Ở đất Mỹ này, sự phân hóa giàu nghèo của xã hội là ít nhận thấy, những người có thu nhập cao và thấp như những người mới như chúng ta nhìn qua thì đều như nhau. Cả một khu phố và rất nhiều những khu phố khác trên đất nước này đều xây đựng theo một quy hoạch chung, có thể rộng, hẹp, to nhỏ, cũ mới, đẹp xấu khác nhau ít nhiều và ở trong những căn nhà đó là những người có thu nhập chênh lệch khác nhau, nhà cửa có thể tiện nghi hơn, mới hơn, nhưng không có chuyện xây nhà to, xây tường rào cao để “chứng tỏ” đẳng cấp của mình như ở quê nhà… Muốn to, cao, muốn rộng, sang thì thông thường họ ở một khu vực riêng, nhưng đa số thì nhìn chung đều không khác biệt nhau là mấy!
Ra đường họ đi xe hơi, chúng ta cũng phải đi xe hơi, (rất nhiều xe của người Mỹ chính gốc còn… thổ tả hơn cái xe cũ chúng ta đang đi nữa!!!) Họ ở nhà có máy lạnh, có heat thì ở đây ai cũng như thế… Điều đó đã tạo ra một tâm lý rất tốt cho tất cả mọi người, nhất là những người mới đến xứ sở này, ít nhiều cũng… đỡ mang mặc cảm tủi thân.
Những người giàu có thu nhập cao, họ đóng thuế rất nặng, những người “nghèo” như “chúng ta”, cuối năm khai thuế, được trả lại tiền thuế đã đóng, nhiều lúc còn được “tặng thêm” một khoản để nuôi con! Các bạn còn muốn gì hơn ở trên trái đất này???
Ở đây, tiểu bang nào cũng vậy, vẫn hay thấy những người đi xin, họ thường đứng ở các ngã tư có đèn đỏ, tay cầm bảng ghi dòng chữ: “Homeless” (Vô gia cư) để cầu xin sự giúp đỡ của những người qua đường, (tuyệt đối không có người tàn tật lê lết xin ăn, tuyệt đối không có chuyện vào hàng quán, nhà hàng đến từng bàn xin…) Họ là ai???

Họ là ai? Đó là một câu hỏi hay lởn vởn trong cái đầu… lắm chuyện của mình mỗi khi thấy cảnh đó, đến giờ thì mình chưa biết rõ lắm nhưng qua tìm hiểu thì mình biết sơ rằng chỉ có một số ít trong những người đó là gặp hoàn cảnh bất ngờ, khó khăn đột ngột… Còn lại đa số họ là những người nhập cư lậu, không giấy tờ tùy thân, bị mất việc làm nhưng không thể nhận trợ cấp của chính phủ (vì là dân lậu!)… Hoặc là những người có tiền án, tiền sự nghiêm trọng được tha tù, những thành phần này rất khó đi xin việc, vì chỉ cần “check” SSN là hãng xưởng nào cũng sẽ biết từ A đến Z về nhân thân, và thường thì sẽ từ chối nhận những thành phần này vào làm việc, hoặc giả họ là những người được nhận trợ cấp của chính phủ rồi, đủ sống cho những nhu cầu tối thiểu, nhưng họ vẫn đi xin thêm để có thêm tiền mua thuốc lá, bia, rượu .v.v… Và cũng không nghi ngờ gì việc đó có thể là một người “nghiện”, xin tiền để đáp ứng cơn nghiện của mình… Duy có một điều làm mình cảm thấy rất sung sướng, thậm chí là hạnh phúc nữa đó là: Chưa bao giờ mình thấy người Việt nào cầm tấm bảng Homeless như thế đứng ở ngã tư…

Welfare - Phúc lợi Xã hội
Chắc các bạn cũng thừa biết những chương trình trợ giúp của chính phủ dành cho những người gặp khó khăn, người có “Low Income” (thu nhập thấp) trên toàn nước Mỹ. Welfare là từ chung để chỉ về nhiều “chương trình con” trong đó bao gồm: Tiền ăn, tiền trợ cấp hàng tháng, tiền nhà ở (housing) v.v… Để xin những chương trình như thế này thì không có gì gọi là quá khó khăn, tuy nhiên, cái gì cũng có giá trả của nó bởi khi đã nhận được các “đặc ân” này, thì các bạn đã mặc nhiên chấp nhận ràng buộc mình rất nhiều thứ: Tiền trong ngân hàng không bao giờ được có nhiều hơn 2000,00$, (có tiểu bang còn quy định thấp hơn), bất cứ một khoản thu tương đối có giá trị nào giao dịch qua ngân hàng (Như gia đình, bạn bè giúp đỡ, gởi cho bạn một cái check, hay một cái Money Order nào đó…) thì cũng đều có thể khiến bạn phải cân nhắc cẩn thận nếu không muốn bị SSI cắt đi những khoản đã trợ cấp. Ngay cả việc các bạn muốn mua một cái xe mới, vấn đề của bạn phải trả lời là: “Đã xin trợ cấp, tiền đâu mà mua xe mới? Đã có tiền mua xe mới, tại sao lại còn cần đến trợ cấp?”, khoan nói đến chuyện to lớn hơn như mua nhà cửa, hoặc giả là gặp vấn đề tang chế ở quê nhà, bạn bay về VN một chuyến, sơ ý để SSI biết được là “cut”!!! Nói vậy để các thấy rằng trong các khoản “benefit” này, thì cái gì cũng có giá trả của nó, không đơn giản chút nào!...
Vấn đề “đau đầu” nhất của mỗi người mới như chúng ta vẫn là khoản “Bảo Hiểm Y Tế” phòng khi vợ yếu con đau! Nếu các bạn đi làm ở Hãng, sau thời hạn thử việc (thông thường là 3 tháng) khi đã thành công nhân chính thức, các bạn sẽ được gọi lên office của hãng để tiến hành thủ tục mua Bảo hiểm y tế cho bạn và gia đình. Nhưng vấn đề không dễ như thế vì có rất nhiều hãng tiền bảo hiểm cho chính người công nhân đó thì không đáng kể, nhưng để mua cho cả nhà, thì mỗi “check” lương, bạn bị trừ đi một khoảng có thể làm…“chóng mặt” bạn đấy! (Đối với những người làm lâu năm, hoặc là có mức lương cao thì khoản này là dễ chấp nhận, nhưng với những người mới làm việc hoặc là có mức lương thấp thì đó là cả một vấn đề. Cũng có nhiều hãng có rất đông công nhân, nên tiền bảo hiểm cho cả gia đình cũng khá rẻ, tuy nhiên các hãng này không nhiều!). Dù sao, nếu cả hai vợ chồng đều đi làm, các bạn có thể dễ dàng tự mình mua bảo hiểm cho gia đình (chỉ cần một trong hai người đi làm ở hãng, một người đi làm ngoài, mua cho cả nhà, trừ “check”… nhiêu thì nhiêu, hổng ngán!) . Mình thích nhất là cách này.

Ở đây, nếu không có bảo hiểm y tế, giả sử có việc đau ốm khẩn cấp như “viêm ruột thừa” chẳng hạn, bạn gọi 911 họ sẽ lập tức điều xe emergency đến ngay, sau khi sơ cứu và chở bạn đến bệnh viện gần nhất, (nhiều khi chỉ cách một hai block đường, khoảng 1,2 miles) nếu vừa đến nơi, bạn… sợ quá hết đau đứng dậy đi về, hoàn toàn chưa gặp bác sĩ hay ai khác thì số tiền bạn sẽ bị “charge” là trên… 1000,00$, nếu bạn gặp bác sĩ, thăm khám, làm một số các xét nghiệm rồi sau đó cũng… hết đau, đi về thì số tiền sẽ không dưới… 4-5000,00$, còn nếu dính dáng đến dao kéo, phẩu thuật thì sau khi xuất viện cái bill mà bạn sẽ nhận được không bao giờ dưới vài chục ngàn cho đến hơn cả trăm ngàn USD!!!

Tuy nhiên, qua tìm hiểu và qua kinh nghiệm thực tế mà mình đã biết, thì ở Mỹ này đúng như anh smngu123 đã nói “Nghèo thì cứ… phải thật nghèo, giàu thì phải… thật giàu”, thì... Ok hết. Nếu chúng ta chỉ có… cái mạng chành, chả bảo hiểm bảo hiếc, tiền bạc chả có đồng bạc nào trong túi thì các bạn cứ yên tâm, nữa đêm con đau vợ bệnh hay gặp những tình huống khẩn cấp, các bạn cứ gọi 911 thoải mái, bạn vẫn được chữa trị đầy đủ từ A-Z ngang bằng với… Bill Gates, cho đến khi… mạnh khù khù lò mò ra khỏi viện, về đến nhà, nhận cái bill nếu nhìn thấy hàng số dài dằn dặt nếu có… xỉu lại thì lại… yên tâm vào tiếp! Hì hì…

Nói thế thôi chứ với bệnh viện ở đây chuyện tiền bạc tính sau, (xin nhấn mạnh là trong những trường hợp khẩn cấp) bệnh viện bắt buộc phải chữa trị cho bạn mà không bao giờ yêu cầu bạn phài đóng tiền trước khi điều trị, họ không cần biết bạn là ai, giàu hay nghèo, có khả năng trả tiền viện phí hay không.v.v… Sau này nếu số tiền lớn quá, bạn không có khả năng chi trả, thì thường chính họ sẽ tìm giúp chúng ta những chương trình dành cho người nghèo để chúng ta “apply” xin hổ trợ viện phí, hoặc cũng thường thì cho… trả nhỏ, mỗi tháng nhận một hai cái bill với số tiền phải trả vừa vừa với thu nhập và cứ thế trả cho đến… già!!! (Ai già rùi thì… cóc ngán luôn…) . Nói chung, xứ sở này không bao giờ để ai phải chết, không cứu chữa vì họ không có tiền! Đó là điều chắc chắn, các bạn có thể yên tâm tuyệt đối như thế!

Có một việc cần nói nhỏ thêm với các bạn là khi gặp những “sự cố” như trên, chúng ta rất lo ngại là “người bảo trợ” cho gia đình sẽ bị… sờ gáy, nhưng chuyện đó là chưa nghe, chưa thấy, nhân đây cũng xin các bạn nào biết trường hợp cụ thể nào mà “NBT” đã gặp rắc rối, xin cung cấp thông tin để rộng đường dư luận… Nhưng vì đó cũng là chuyện “tế nhị” nên cũng không tiện để cập một cách rõ ràng hơn bởi nó có hại nhiều hơn có lợi cho chúng ta, chỉ nói sơ và chúng ta ngầm hiểu vấn đề là như thế…


Nói chung trong những vấn đề liên quan đến “Phúc lợi Xã hội” này thì quan điểm riêng của mình là cho đến khi nào còn có thể tự mình đi làm nuôi gia đình được, thì mình dứt khoát không xin! Nhiều người bảo thế là dại, ừ thì có thể dại, mà không dại sao được khi mỗi tháng “đang khi không” nhận được thêm vài trăm đồng tiền “Food Stemp”, thậm chí còn nghĩ ra đủ cách như vợ chồng ly dị với nhau để vợ và con hưởng thêm tiền trợ cấp của chính phủ trong khi vẫn phây phây đi làm nhận cash về thong dong bỏ túi mà mình thì không bắt chước làm theo như thế.
Ừ thì thôi mình dại cũng được, miễn sao sau này đến khi gần… về chầu tiên tổ, hay lúc nào đó gặp “sự cố” sắp… ngáp ngáp chuẩn bị phủi chân lên bàn thờ ăn chuối mốc thì mình có thể “phều phào” bảo với con gái rằng: “Con gái ạ, ba đã nuôi con bằng những đồng tiền do chính công sức của ba làm ra, và con hãy nhớ sau này lớn lên, con cũng hãy làm như vậy!”.

Và để kết thúc bài viết 14 này, (hổng có bài 13, sợ… xui!Học đòi... kiểu Mỹ ấy mà! Hi hi...) thì mình muốn nói cùng các bạn rằng: Với mình, vấn đề xin trợ cấp của chính phủ sẽ được sử dụng như một phương cách cuối cùng mà thôi, bởi như đã trình bày, điều gì cũng có mặt trái của nó và trên hết, khi nào còn có thể, mình luôn muốn nuôi con bằng chính sức lực, mồ hôi của mình, điều đó luôn làm mình thấy lòng bình an, thanh thản…

Cầu chúc các bạn một mùa Giáng Sinh an lành và hạnh phúc, mình sẽ còn chúc mừng Giáng sinh các bạn dài dài nữa cho đến Tết! Hi hi…

58559 top -
Làm e cứ tìm hoài không thấy bài 13 đâu tưởng mình đã bỏ sót bài nào nữa chứ!=))
Cám ơn về những thông tin hữu ích, tâm huyết của anh minhdung!
Merry Xmas ! (Mặc dù còn khá lâu mới đến!!!)

58565 top -
oa oa oa !!! Con vô đọc bài chú một hồi , tưởng đâu được bóc tem mà hoá ra quên sign in. Tới hồi vô lại đã có người cm trước :((

Chú sợ số 13 hèn chi không thấy ;).

Cảm ơn chú về bài viết này.

Con thấy trong đó có đoạn chú viết , nếu hai vợ chồng cùng đi làm thì lương 1 người có thể mua bảo hiểm cho cả nhà , còn nhờ lương 1 người. Con cảm thấy lo lắng , vì mẹ con dẫn hai con qua Mỹ chỉ có một thân một mình. Chắc ba mẹ con con phải xin trợ cấp của Chính Phủ mới có thể sống nổi quá? ( nếu không muốn làm nail? ) Tại con nghe nói làm nail độc hại nên cũng hơi sợ :(

Gần giáng sinh. Chúc cô chú và em một giáng sinh an lành , hạnh phúc và nhận thật nhiều hồng ân của Chúa :)

58568 top -
Chào bạn emergencycall.
Hổng có bài 13 vì sang đây nên mình... bày đặt học đòi kiểu Mỹ ấy mà! Hihi... Cám ơn bạn.

Cùng Junior.
Cháu yên tâm, "tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, phu tử tòng... phu khác!" Miễn sao có hai người trong nhà đi làm là mua cái gì cũng còn được, sá gì ba cái bảo hiểm y tế?
Nói chơi vậy thôi, chứ má cháu còn hai đứa con nữa để làm gì nhỉ? Phu tử tòng tử mà cháu? Yên tâm đi.
Thân mến.

58582 top -

Hihihhi...thấy số 14 , em lật đật vào trang chíng kiếm cái số 13 nhưng ko thấy , em cứ nghỉ là anh we^n vì đã có tí tuổi chăng, và cũng có nghỉ đến là anh sợ con số 13. Thì ra là vậy, mới wa mà học đòi Mỹ rùi heng, thui sui thì sui, đọc 14 nghe cũng hay vậy.

Mấy bài viết của anh em đều đọc hết và phải nói là tâm phục khẩu phục anh sát đất luôn. Sao anh giỏi vậy , viết hay là 1 chuyện nhưng mà anh mới chân ướt chân ráo wa đây chua đầy 1 năm , dzậy mà anh biết nhiều còn hơn người ở đây mười mấy năm như em rùi nè. Thiệt là ganh tỵ wa' sá....hehehhehe....Nhiều khi đọc đi đọc lại những bài viết của anh để coi có chổ nào sai để sửa lưng anh cái cho oai mà thiệt ko kiếm ra chổ nào sai kìa...hihihi....Cứ thế mà tiến nha anh...

Uhmmm...em thích nhất câu nói của anh "Phu tử tòng...phu khác " đó nha...heheheh..phải dzậy chứ, phu nghẻo rùi làm chi đưỢc nữa mà phải tòng , cùng lắm thì mỗi năm đến ngày giổ thắp vài nén nhang là phước lắm rùi...heheheh....

58587 top -
Hi anh minhdung
“Con gái ạ, ba đã nuôi con bằng những đồng tiền do chính công sức của ba làm ra, và con hãy nhớ sau này lớn lên, con cũng hãy làm như vậy!”.
thật tuyệt vời và hảnh diện cho con gái của anh khi có 1 ông bố như vậy. Hãy cho VDT đọc tiếp những bài hậu xuất cảnh của anh tiếp nhe
Mến chúc anh & gia đình luôn mạnh khỏe & tràn đầy hồng ân

58591 top -

Vivian03 ơi ! "phu " mình chưa "ngoẻo" nhưng "say goodbye" rồi, muốn "tòng phu khác" quá mà kiếm chưa ra, mai mốt qua Mỹ nhờ vivian03 kiếm dùm được ko? Hứa là sẽ hậu tạ "bà mai"

58592 top -

Chuyện nhỏ như con thỏ. Thấy phu ngưỜi ta nghẻo mà mình phát thèm đây. Vậy mai mốt wa đây nhớ liên lạc với Vivian nha. Giới thiệu luôn phu hiện tại của Vivian, chia luôn 1/2 gia tài gọi là của hồi môn cho Phu luôn. Để mình kiếm phu khác vừa đẹp dzai con nhà giàu học giỏi đây....hehehe....

58594 top -
Hi anh minhdung,
Em cũng chẳng ưa gì chuyện ăn welfare khi thật sự là mình chưa đến mức đường cùng. Có tay có chân khoẻ mạnh thì phải tự đi làm chớ. Cứ nghe mấy người Việt mình hay lạm dụng welfare, em cũng thấy bực mình. Nhất là chuyện đi học để xin tiền, xin được rồi thì cúp học. Riết người ta cứ nhìn thấy mình thì y như là nhìn thấy...lừa đảo. Vả lại, tiền họ nhận welfare cũng do mình trả chứ ai. Trong khi kinh tế đang đi xuống, mà họ cứ làm...nghèo nước Mỹ.

Tuy nhiên, chuyện đóng thuế ở đây thì hơi nặng, nhất là với người mới qua như mình. Nếu kiếm trên 9,350$ 1 năm thì đóng ít nhất cũng là 10% cho phần vượt số đó, trong khi 1 người kiếm 20,000$ mới đủ sống hà (ở CA). Nên em cũng méo mặt khi nhận check, dù biết mình sẽ được hoàn lại 1 phần thuế và thuế mình đóng cũng phục vụ lại cho mình, nhưng chưa quen bị người ta cắt nhiều đến thế bao giờ.

58603 top -
Chào Vivian: Hi hi... Anh cũng đoán chừng là em sẽ "canh me" để "bắt giò" anh dữ lắm nên trước khi... múa bút cũng phải múa đến... bảy lần rùi mới dám viết đó. Nhưng... đi đêm lắm thì cũng có ngày gặp ma!!! Đến khi đó thì la nhỏ nhỏ thôi nha!

Chào manhcuong: Những comment của manhcuong luôn làm cho mình cảm thấy sự chia sẻ ấm áp chân tình. Rất cám ơn manhcuong.

Chào chauongco: Khoẻ rồi, vừa được qua Mỹ đã... trúng lớn. Xin liên hệ lại với Vivian sau khi đặt chân đến đây! Hi hi...

Chào hak: Thật vui khi hak có cùng suy nghĩ với mình trong vấn đề welfare, hy vọng chúng ta sẽ giữ liên lạc với nhau hak nhé.

Chào anh tranvanthai: Dạ , đã định ngưng từ tập 9 vì bận đi làm và dự tính sẽ đi học nữa, nhưng quả là còn nhiều chuyện cần kể thêm với nhau nên chưa... chịu thôi đó anh ạ.

Thân mến.

58623 top -
Họ là ai? Đó là một câu hỏi hay lởn vởn trong cái đầu… lắm chuyện của mình mỗi khi thấy cảnh đó, đến giờ thì mình chưa biết rõ lắm nhưng qua tìm hiểu thì mình biết sơ rằng chỉ có một số ít trong những người đó là gặp hoàn cảnh bất ngờ.......
Hi Minhdung
hocpham có dịp nghe 1 người Mỹ homeless kể chuyện ,chuyện thế này anh đã từng tốt nghiệp cao đẳng về thực phẩm và làm việc trên 1 con tàu đánh bắt hải sản trên vùng Alaska,anh từng có xe ,có nhà ,có vợ tại TP.Seattle ,trong 1 lần lên Alaska theo lịch đi biển của tàu ,mỗi chuyến như vậy mất 3 ,4 tháng - nhưng không may hành trình đó bị hoản nên anh quá nhớ vợ và bay về ,khi vào nhà thấy anh hàng xóm trên giường cùng vợ mình ,nên chạy vào nhà bếp lấy dao và rượt đâm vào mông tình địch ,tình địch kiện anh ra tòa kết quả : anh bị án tù 5 năm vì tội cố ý sát thương có chủ ý và bồi thường viện phí + tiến án phí ,lập luận của Tòa nếu vợ anh không mở cửa thì sao nó vào được nhà ,các bạn hiểu bên Mỹ đã bị án tù hay đã từng có hành động chống lại cảnh sát là coi như tàn đời...khi kể anh đã khóc như đứa trẻ các bạn ạ ,mình và anh bạn ngồi uống bia với anh ấy bên cái nhà kho củ ,bạn mình nói khi cần những việc lặt vặt đều kêu anh ấy như dọn nhà ,khuân vác....
Câu chuyện thứ 2 :
Anh này người Việt đi cùng gia đình sang Mỹ từ nhỏ trước 75 ,có bằng kiến trúc có cô vợ người Mỹ đàng hoàng và có 1 con gái ,cuộc sống không đem lại sự hạnh phúc cho anh do sự tự do của vợ ,dẫn đến 2 vợ chồng phải chia tay và vợ anh nuôi con , nhưng tình cảm người châu á mà ,anh không thể xa đứa con gái bé nhỏ ,nên sau giờ làm là chỉ muốn gặp con dù vợ không đồng ý,cuối cùng xảy ra xung đột ,không kiềm chế được và anh tát cô vợ và tuyên bố sẽ tìm mọi cách bắt lại đứa con của mình,kết quả anh đã bị tống giam 3 tháng và cấm lai vãng khu vực nhà ở và trường học của con gái trong vòng mấy trăm mét gì đó??? quá sốc và chán đời anh cũng bỏ ra đường lang thang cùng Homeless dù gia đình thường xuyên phải cử người đi kiếm và năn nĩ anh về nhà ,có thời gian anh đã bỏ về VN sống tại Bình Phước với họ hàng ,người nhà kể trước đây anh ghét và rất sợ những con gián ,côn trùng...không hiểu sao anh có thể sống tại Bình Phước khi đến bửa cơm ruồi bu đầy mâm...người nhà phải kéo nhau về VN năn nĩ anh trở lại Mỹ vì anh có thể làm lại cuộc đời...
Một trong số họ vậy đó Minhdung...

58662 top -

Chào anh Minhdung! Chúc gia đình anh một giáng sinh anh lành và một năm mới hạnh phúc. Cảm ơn những kinh nghiệm quý báu của anh.
Thân thương.

58679 top -
Chào anh MinhDung
Thành viên mới, nhưng đã đọc tất cả bài"Hậu...xuất cảnh" của anh. Rất là nể phục anh vì đã dành nhiều sức khoẻ,nhiều thời gian để tìm hiểu,để viết và đã viết nhiều bài rất hay, rất hữu ích cho chúng tôi trong cuộc sống "hâu... xuất cảnh" ở tương lai.
Anh đã chia sẽ nhiều thông tin kinh nghiệm quí báu cho chúng tôi; Mặc dầu,nếu tôi nhớ không lầm,anh mới qua chưa được 01 năm và đang đi cày nữa chứ; Rất trân trọng và rất cám ơn anh,Ý...và kèm theo các thành viên khác GD VDT nữa nhé (không thôi bị cho là không công bằng và bị "fine" mất)
Chúc anh và gia đình nhiều sức khoẻ, Mùa Giáng sinh và năm mới an vui hạnh phúc.
Thân ái
Carotpotato.

58708 top -
Chào anh MinhDung
Chân thành cảm ơn anh về những bài viết của anh. Hồ sơ của tôi đã bắt đầu nếu mọi sự tốt đẹp gia đình tôi sẽ đặt chân lên đất Mỹ vào đầu năm tới. Nay tôi đã tuổi U50 nên tâm trạng vô cùng bối rối. Nhưng các bài viết của anh đã cho tôi biết được đôi điều về nước Mỹ nơi mà có lẽ tôi sẽ làm lại từ đầu. Điều đó giúp tôi vững tin chuẩn bị hội nhập dù biết rằng sẽ có muôn vàn khó khăn đang chờ đợi ( vốn liếng không nhiều, vợ bị tật, con còn tuổi ăn học)
Một lần nữa cảm ơn anh rất nhiều
Kính chúc anh cùng gia đình mọi sự tốt đẹp và một mùa giáng sinh tràn đầy hạnh phục

58739 top -
Xin chào các anh chị và các bạn.

Chính xác là mình đến Hoa Kỳ này thiếu 2 ngày nữa là đầy 7 tháng. Thời gian còn quá vắn vỏi nên hiểu biết điều gì cũng chỉ là cảm nhận, thấy sao, nghĩ sao thì viết vậy chỉ với một suy nghĩ là cái nhìn của mình ra sao bây giờ, thì anh chị em đi sau cũng sẽ cảm nhận như thế. "Người mới" với nhau thì cách nghĩ và những điều quan tâm có lẽ là gần gũi hơn nên mình mới kể chuyện cho các nghe mà thôi, cũng thật vui là được các anh chị em khuyến khích và đồng cảm.

Xin cám ơn vì tất cả và chân thành cầu chúc bình an, may mắn sẽ đến với tất cả chúng ta trong mùa Giáng Sinh này!

Thân mến.

58894 top -
Hậu... Xuất cảnh: Hoa Kỳ qua cái nhìn của người mới đến 14.
1, 2


Nông dân tôi ở Mỹ
  Nông dân
  Obamacare - Sơ lược
  Obamacare - Chọn lựa
  Ngoại ngữ gâu gâu
  World Education Service



quangtrung
  Giấc mơ của hắn
  Tiếng Anh của hắn
  Tương lai của hắn
  Lo lắng của hắn
  VDT - Ngôi nhà - Con thuyền


dinhphan
  Đoạn Trường Đi Mỹ 1
  Đoạn Trường Đi Mỹ 2



songthao
  Đi Mỹ định cư 1
  Đi Mỹ định cư 2
  Đi Mỹ định cư 3
  Đi Mỹ định cư 4
  Đi Mỹ định cư 5
  Đi Mỹ định cư 6
  Đi Mỹ định cư 7
  Đi Mỹ định cư 8


minhdung
  Hậu xuất cảnh 1
  Hậu xuất cảnh 2
  Hậu xuất cảnh 3
  Hậu xuất cảnh 4
  Hậu xuất cảnh 5
  Hậu xuất cảnh 6
  Hậu xuất cảnh 7
  Hậu xuất cảnh 8
  Hậu xuất cảnh 9
  Hậu xuất cảnh 10
  Hậu xuất cảnh 11
  Hậu xuất cảnh 12
  Hậu xuất cảnh 14
  Hậu xuất cảnh 15
  Hậu xuất cảnh 16
  Hậu xuất cảnh 17
  Hậu xuất cảnh 18
  Phần cuối
  Một năm nhìn lại


DuaLeo
  Người Việt bảo trì máy bay tại Mỹ 1
  Người Việt bảo trì máy bay tại Mỹ 2
  Người Việt bảo trì máy bay tại Mỹ 3


Others
  Credit... Với cuộc sống ở Mỹ (seawolf)
  Debit cards và Credit cards (tipha)
  Credit score (tipha)
  Debit cards và Credit cards (Nongdan)
  Thắc mắc Credit Card cho người mới định cư Mỹ
  Hỏi về kinh nghiệm mua nhà và thủ tục
  Lưu ý khi mua nhà lần đầu tiên tại Mỹ


Update June-2017
PayPal về email:
[email protected]


Chi phiếu gửi về:
Hoanh Ton
6879 Amherst St.
San Diego, CA 92115



Việt Nam chuyển tới:
Phạm Thị Tuyết Phượng
Số tài khoản: 4973099
ACB Châu Văn Liêm, TPHCM



Ý kiến về Quỹ VietDitru

Image
Image