Hậu Xuất Cảnh - Chương 11
Lại nói về chuyện Ở NHÀ THUÊ
minhdung
Ở Mỹ này, có nhiều khi ở nhà thuê lại… sướng hơn ở nhà của mình, lý do là nếu ở nhà thuê thì chủ nhà có bổn phận phải “take care” mọi thứ: Ống nước hư, bồn rửa chén bị “click”, toilet bị… nghẹt, cái cửa bị hư, mái nhà bị dột, các ổ điện “no work” .v.v… Nghĩa là gần như tất tần tật mọi thứ chủ nhà phải có bổn phận phải sữa chữa cho người thuê nhà, nếu hổng muốn bị “sue”, bởi tất cả đều có trong luật!!!
Với người Mỹ thì nếu chủ nhà “làm lơ” hoặc quá chậm trể trong những yêu cầu sữa chữa đó thì việc bị “sue” gần như là đương nhiên. Nếu cho người Việt thuê thì dễ dàng hơn nhiều vì bản tính người Việt ít thích thưa kiện, (người Mỹ thì ngược lại, họ rất… khoái thưa kiện) người Việt hay thương lượng với nhau hơn và cùng lắm thì họ sẽ bỏ đi, mất khách thuê nhà! (Thông thường người Việt chấp nhận ở những căn nhà chỉ cần tương đối là OK, người Mỹ thì đòi hỏi cao hơn một… khúc!)
Thuê nhà ở Mỹ thông thường “contract” là một năm và phải đóng một khoản tiền gọi là “deposit” cho chủ nhà tương đương với giá một tháng tiền thuê, số tiền này chủ nhà sẽ giữ lại đề phòng trường hợp người thuê nhà bỏ ngang hợp đồng (contract) hoặc làm hư hỏng đồ dùng trong nhà .v.v…
Nhà thuê ở Mỹ phải có ít nhất là hai thứ có sẳn trong nhà, đó là bếp nấu ăn và tủ lạnh. Ngoài ra còn có thể có sẳn cả nệm, giường, sofa, bàn ăn.v.v… nhưng lại hổng có… điện! Muốn có điện người thuê phải tự liên hệ điện lực sở tại để sign in. Thủ tục cũng khá đơn giản, chỉ cần gọi điện thoại đến Cty Điện, cung cấp các chi tiết quan trọng về nhân thân và địa chỉ người muốn “mở” điện, khoảng hai ngày sau thì OK và khoảng 1 tuần sau thì sẽ nhận bill trong đó bạn phải trả tiền Deposit (Ở Mỹ này thì cái gì cũng Deposit: Tiền đặt vào, tiền cọc).
Nhân nói về chuyện thuê nhà ở Mỹ này thông thường cái gì cũng có sẳn trong nhà, chỉ việc dọn đến để ở chỉ trừ… điện làm mình sực nhớ hồi mới move qua OK này: Dù trước khi sang đây đã điện thoại cho… “con nhỏ” bảo help cho anh hai việc, một là hỏi cho anh một việc làm, hai là thuê cho anh một căn phòng, “con nhỏ” trả lời chắc như đinh đóng cột là đã xong hai việc, lại còn “thòng” thêm một câu là: “Lẽ ra anh cứ ở nhà em cho tiện, nhưng con em còn nhỏ, sợ nó quấy khóc anh đi làm về mệt sẽ không nghỉ ngơi được, em xin lỗi anh nhé!”… Ừ thì tính anh là thế, làm phiền em bấy nhiêu đủ rồi, anh đâu muốn làm phiền em thêm nữa, nhưng “con nhỏ” đâu biết rằng ở đầu giây bên kia mình đang nhe răng cười hí hí nói thầm trong bụng: “Thôi nhỏ ạ, rào đón làm chi, chỉ tổ cho anh cười em là cái mặt… ngu ngu, nghe qua anh biết tỏng tên chồng em nó… ghen đó mà!”
Hứa chắc là thế, vậy mà chiều hôm đó, máy bay hạ cánh và “con nhỏ” ra đón mình ở sân bay là 5h40 chiều, chở mình đi lòng vòng cả tiếng ở cái thành phố khá… hoang vu này, đến hồi mình hỏi cái nhà ở đâu mà xa thế thì “con nhỏ” bảo: “Để em gọi điện cho tên đó cái đã!”. Giật mình, mình hỏi lại: “Thế sao em bảo đã thuê xong rồi?”. Con nhỏ mặt mũi khá nghiêm trọng: “Dạ, hổng sao đâu mà?”… Hổng sao là hổng sao thế nào? Tối nay mình ngủ ở… công viên chắc?
“Con nhỏ” móc điện thoại gọi đi đâu đó cũng phải gần chục cuộc và luôn nói bẳng tiếng Anh – “Con nhỏ” này nói tiếng Anh như… két – Mình nghe lõm cũng hiểu được là tên đó hẹn mấy lần mà hổng thấy đến. Chờ cả hơn một tiếng nữa “con nhỏ” bảo mình: “Nếu có gì em chở anh về nhà em ngủ đỡ nhen!”. Mình hết hồn, giật cả mình: “Đừng có giỡn nha, về đó chồng em nó rút… súng rượt anh chạy lòng vòng, nó mà điên lên nó bắn anh… lủng đít chứ chẳng đùa được đâu, cho anh xin!...” Con nhỏ ngồi cười hí hí nhìn phát… bực!!!
Cuối cùng thì sẩm tối (khoảng gần 8h30) thì tay chủ nhà cũng đến và dẫn về cái apartment một phòng trong dãy phòng trên lầu ở một khu rộng rãi, xung quanh khu aparment đó có rất nhiều cây lớn, rất yên tĩnh. (Vài ngày sau thì mình biết thêm quanh đó là một khu dân cư rất đẹp, nhà ở như… trong rừng vậy) Nói chuyện xong xuôi, giao ngay tháng tiền nhà đầu tiên, chủ nhà ra về “con nhỏ” bảo: “Tối nay anh chịu khó ngủ tối nha, hổng có điện đâu!”. Mình ngơ ngác: “Thế là thế nào nhỉ?”. “Con nhỏ kéo mình ra “Dollar Tree"- Shop chuyên bán nhiều thứ đồ, và chỉ 1 dollar mỗi món, tương tự như 99 cents ở CA – mua một cây đèn Pin, mấy cây… đèn cầy, hộp quẹt…
Tối hôm đó mình ở trong căn phòng trong một khu aparment vắng hoe với căn phòng cả năm chưa có người ở, thảm đầy bụi bay mùi ẩm mốc khó chịu, chung quanh là các thùng bộng đủ thứ của chủ nhà chưa kịp dọn, trời tháng 7 nóng ngất trời, mở cửa ra thì… ớn vì lạ nước lạ cái, đóng cửa lại thì nóng kinh người, trong ánh nến leo lét, mình tưởng đang ở khu… kinh tế mới nào chứ hổng phải đang ở Mỹ, đã thế, khoảng hai giờ sáng, cái vách tường giáp căn hộ trống kế bên bỗng dưng có tiếng gõ cộc cộc, cứ cách khoảng 5 phút lại một lần như thế, gan mình không phải là nhỏ mà cũng thấy ơn ớn trong lòng: Bố khỉ, có ma chăng? Ma Việt Nam… ốm nhách mà… uýnh còn chưa lại, ma Mỹ to đùng lần này gặp là… chết chắc rùi… Dậy bật đèn pin lục hành lý tìm cái chuổi Mân côi (mình là người Công Giáo, nòi đó nha, hồi còn trẻ ít gì cũng gần mười năm làm Ca đoàn trưởng của nhà thờ rùi đó!) tim hoài chẳng thấy đâu, có lẽ là quên ở CA rùi! Tìm… “khí giới” hổng có, mình đành… uýnh tay không vậy. Nữa tiếng trôi qua mà tiếng động kỳ lạ vẫn vang lên đều đặn như thế, mình… điên quá đứng bật dậy đá cái ầm vô bức tường đến đâu thì đến, lạ là sau cú… đá trời giáng ấy thì hổng nghe gì nữa cả, mình đã ở đó hơn một tháng mới move đi chỗ khác, và chỉ duy nhất một lần mình đi làm về khuya thấy trong căn phòng bên cạnh này có ánh đèn, còn thì chưa bao giờ thấy có bóng người ra vô trong căn phòng đó, và cho đến bây giờ cũng mình chưa hiểu được điều gì đã xảy ra trong đêm hôm đó nữa…
Trở lại chuyện thuê nhà thì ở đây, tiền thuê nhà thường chiếm từ 25 đến gần 30% thu nhập hàng tháng của một người. Nếu ban đầu, các bạn nhận lương sau khi trừ thuế là 1200,00 $/ tháng, thì các bạn chỉ có thể chi cho tiền nhà từ 350,00 – 400,00$. Nếu tiền thuê nhà cao hơn mức đó, các bạn chắc chắn sẽ thiếu hụt những khoản khác, đó là cách tính của người Mỹ kể ra để các bạn sau này sang đây dễ tính toán trong chi tiêu của mình.
Ở CA thì với số tiền đó, các bạn chỉ có thể “share” phòng để ở chung với chủ nhà, cũng tại CA thì một phòng “Master Bedroom” (phòng lớn, có restroom, phòng tắm ở ngay trong phòng) có giá khoảng 600,00$, một nhà “condo” (nhà riêng nhưng xây chung một dãy chung mái với nhau) ba phòng ngủ, hai phòng tắm rưỡi có giá khoảng 1700,00$. Các tiểu bang ở vùng Đông Bắc Hoa Kỳ như New Jersey, Pennsylvania (nơi ở hiện nay của hai kiều nữ rất nổi tiếng của Việt di trú) hoặc Maryland… thì giá nhà bằng khoảng 2/3 giá ở CA, các tiểu bang miền Nam như TX, OK… có giá còn “dễ thở” hơn nữa, chỉ bằng 1/3 giá của CA…
Thuê nhà thì thường chủ nhà chịu tiền nước và rác, còn chúng ta phải chịu tiền điện và gas (nếu có ). Tiền điện cũng là một khoảng chi tiêu đáng kể ở đây, một căn nhà có hai phòng ngủ thì vào mùa Đông cả hai khoản có thể là 200,00$ tùy thuộc vào việc có ở nhà nhiều hay đi làm nhiều, (Có nhà chỉ dùng điện cho tất cả: Nấu ăn, máy nước nóng, máy sấy, sưởi… Có nhà dùng cả hai hệ thống: điện dùng cho thắp sáng, nấu ăn… còn các thứ khác như sưởi thì dùng Gas).
Gas ở đây là hệ thống Gas của Cty, tức là của thành phố, có đường ống dẫn bắt sẳn vào mỗi nhà, không phải dùng bình nhỏ nhỏ 12kg cứ hết lại gọi điện thoại đổi như ở VN, bình nước nóng cũng vậy, nó không nhỏ xíu chứa được 25 lít bắt trong phòng tắm như bên nhà, nó to đùng, được đặt trong garage hoặc trong nhà kho và dùng cho tất cả các vòi nước ở trong nhà không riêng gì trong phòng tắm!
Các bạn sau này qua ở nhà House (nhà riêng rẻ), Condo… thì dễ thở, nếu ở Aparment thì phải cẩn thận hơn một chút vì sát vách, mở nhạc, TV, nói chuyện thì nên dè dặt vì có thể âm thanh lớn làm phiền hàng xóm, người Mỹ họ rất tôn trọng sự yên tĩnh và chúng ta nên lưu ý điều đó… Nếu các bạn khoái xơi món Bò Nhúng dấm cuốn bánh tráng rau sống chấm mắm Nêm pha tỏi đường chanh ớt, thì vui lòng đóng chặt cửa lại, để tay hàng xóm Mỹ sát vách nghe mùi, hắn sẽ dọn đi mất đất đấy… (Khi ăn món đó, nhớ làm ơn gọi mình một tiếng! Please)…
Dạo này đôi khi viết bị sai lỗi chính tả quá xá, có lẽ vì viết khi đang buồn ngủ, mà cũng có thể bị làm sao rùi, tiếng Anh thì đã đành, tiếng Việt có lúc đọc lại cũng… xấu hổ luôn! If I’m writing wrong! Correct me! Please…
Tối nay được off rùi nên giờ có thức một chút cũng hổng seo, khoái lắm! Hi hi...



Romantic Piano Radio