.
Nông dân tôi ở Mỹ
1 ... 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10 ... 88 - bottom


@Nongdan & Mucdong
Có khi ndh phải đổi thành nick Congnhan cho nó đầy đủ thành phần công nông trí thức hả hai bác? hahaha

Ah, nói về rắn thì bên chỗ ndh nó có bán trong nhà hàng đấy, $25 một phần được chế biến từ thịt rắn chuông. ndh chưa ăn thử nên chả biết thế nào. Gì thì gì, xơi thịt cobra chế biến thành 5,6 món như ngày xưa chắc vẫn hơn hả hai bác? :)

ndh mới chuyển insurance xe qua AllState đây. Tính ra cũng save được mỗi tháng $100. Bác Nongdan có rành thì post luôn cho bà con mới sang nắm thêm kiến thứ về mua insurance xe với nhà luôn nhé.

546601 top -

@mucdong: rắn và chuột đồng là hai món mà nông dân thích lắm.
Hồi xưa còn ở VN khi đi công tác miền Tây toàn chơi hàng độc: rắn với chuột, khoái nhất là món nướng lá bưởi.

@nguoidochanh: Anh chuyển qua AllState là đúng bài rồi đó. Nông dân cũng mua hãng này từ lâu nay.

Mua bảo hiểm cũng giống như đi mua áo quần hàng hiệu vậy, ai có nhiều tiền thì chơi hiệu cá sấu, ít tiền hơn tí thì Polo, còn ít tiền hơn nữa thì chơi áo quần hiệu...goodwill, loại $15 một giỏ cà xé về mặc đến Tết. Miễn sao ra đường bị Police bảo dừng lại mà thoát là được rồi.

Cái vụ lên đời thành công nhân nghe cùng có lý đó bác nguoidochanh.

546613 top -

Con khổ quá!

Không một chút phàn nàn dầu một nắng hai sương. Tảo tần tất cả vì con...

Nơi đây, vấp chỉ một ngọn cỏ qua đường, con đã kêu: mẹ ơi con khổ quá!

Thương cho mẹ, hay thương cho con của mẹ?

Image

546646 top -

Nông dân đi xin việc lần thứ nhất

Hồi mới sang Mỹ, thông qua một người quen, hai vợ chồng nông dân khăn gói quả mướp tới nhà hàng Kim Sơn (nhà hàng tương đối nổi tiếng ở Houston) để được phỏng vấn. Tâm trạng lúc đó rất ư là vui tung tăng hớn hở, khả năng thành công là 99%, vì người giới thiệu quen thân với chủ của nhà hàng.

Tới nơi, người phỏng vấn là cái cô Manager nói tiếng Việt dở tương đương nông dân nói tiếng anh. Vậy mà cũng vô đến vòng chung kêt cho cái chức chạy bàn của hai vợ chồng.

Đến đoạn chào hỏi ra về, cô Manager mới nhớ ra là chưa có cái resume. Ừ nghĩ quen biết không cần, bây giờ hỏi thì có ngay. Cô manager đọc lướt qua và có vẻ châu mày, sau đó bảo hai vợ chồng về nhà chờ điện thoại.

Kết quả: out ở phút 89.

Sau này verify ra mới biết lý do là trong cái resume của hai vợ chồng mình đều thành thật khai báo và liệt kê bao nhiêu năm kinh nghiêm này nọ theo dạng trên trời, còn họ cần tuyển người làm việc ở trần gian.

Vậy đó, đi xin làm nhà hàng mà đòi khai bằng cấp, rồi vô số năm kinh nghiệm..., thì cầm chắc khả năng về nhà chờ sung rụng.

Bây giờ ngẫm lại, nông dân tôi mới thấy cái cô manager kia có lý.

546648 top -

Nông dân đi xin việc lần hai

Lần này xin việc ở một hãng chế tạo máy.

Lại nhờ một người quen dẫn đi phỏng vấn, với công việc là đánh bóng bằng tay mấy cái cấu kiện trong cái máy sau khi đã chế tạo xong.

Sau khi phỏng vấn, giám đốc nhân sự và quản lý phân xưởng đều lắc đầu vì cái resume của mình (lúc này chưa biết lý do mà nhà hàng Kim Sơn từ chối mình).

Đến phút 89, người quen mình (đã từng làm việc ở hãng này) nói rằng ở VN nhà mình có một cái rẫy, cuối tuần hay giúp gia đình làm rẫy nên chịu cực được, xin cho mình thử việc 4 tuần, nếu không đạt thì cho về vườn.

Nhờ uy tín của người quen mà mình được nhận vào thủ việc với lương tối thiểu của hãng là $12/hours.

Một thời gian sau đó mình được move từ xưởng lên office, làm việc đúng chuyên môn của mình.

Hành trình từ xưởng lên office chỉ cách mấy chục mét đi bộ, nhưng là cả một quá trình cam go phải nhích từng cm mỗi ngày...

546654 top -

Thú vị nha! Bác Nongdan nhớ viết bằng cách nào bác lên được office. DL đón đọc. Thanks.

546737 top -

@Dualeo: Cảm ơn anh đã suport, ND chỉ muốn viết một chút về những gập ghềnh mà mình đã từng đi qua trong những ngày đầu đến Mỹ, theo kiểu có sao nói vậy, không hề có ý ‘ôm bom’ đi dọa thiên hạ.

Hành trình từ phân xưởng lên office

Sau khi được nhận vào làm việc, gia đình nông dân quyết định move đến sinh sống gần hãng, cách thành phố Houston 2 tiếng lái xe. Một thành phố nhỏ bình yên của Texas. Nơi chỉ cần mất 5 phút lái xe để câu cá, ghẹ về cải thiện bữa ăn cũng như thư giãn sau một tuần cày cuốc.

Công việc hàng ngày của nông dân là polish mấy cái die, vane, deckle, lip,…Bàn tay năm ngón của nông dân ‘kiêu sa’ ngày nào, giờ đắm chìm trong hóa chất và giấy nhám. Sau ba tháng, mười cái hoa tay không còn lấy một cái, vì đã mòn sạch…

Image(Cái máy nhìn xấu xấu nhưng giá cũng hàng trăm ngàn đô đó)

Công việc ca kíp, làm 12 tiếng/ngày hoặc đêm; 1 tuần làm ngày thì 1 tuần làm đêm, cứ vậy mà đi…, không dễ dàng tí nào cho những người đã quen ngồi trong office mấy chục năm như mình.

Những tuần đầu tiên làm ca đêm thật khủng khiếp đối với mình. Có ai tin nông dân tôi có thể chợp mắt 1 phút rồi làm tiếp hoặc tay thì polish, mắt thì nhắm tít? Nếu bị đồng nghiệp hoặc thằng cai phát hiện thì đổi chiến thuật đi WC, vô đó chỉ việc lật cái nắp bồn cầu xuống, ngồi đó ngủ nháp trong một hai phút rồi ra làm tiếp, khổ thân cho nông dân tui chưa…

Trong cơn bĩ cực, nông dân chợt nghĩ đến mấy đứa con, chợt nghĩ đến cái thời hơn hai mươi năm về trước, có một cậu nông dân con, nhà nghèo rớt cái dậu mùng tơi, vì không có tiền học luyện thi đại học nên mang sách vô chùa ngày đêm tự học, để một ngày kia được bước chân vào giảng đường đại học với một niềm vui không tả xiết…

Có 3 đứa nông dân con cúa ba gia đình cùng nghèo, cùng một kiểu học như vậy, giờ đây một đứa là Tiến sỹ-Bác sỹ ở Sài Gòn; đứa nữa là tiến sỹ-giảng viên đại học. Và đứa còn lại trở thành…nông dân đang ngồi viết những dòng này.

Trong hãng cũ của mình ở Texas, dưới xưởng cũng đông người Việt, Mỹ đen, Mỹ trắng. Nhưng trên office, nông dân tui là người Việt Nam duy nhất được làm chung với toàn Mỹ trắng, kể từ ngày hãng được thành lập năm 1975.

Nghĩ đến cơ cực thời đèn sách để chuẩn bị cho kế hoạch vượt vũ môn từ công nhân polish lên office của mình.

Nông dân tôi đã cố như thế nào để làm được điều đó, cùng lúc với việc phải take care gấu mẹ vĩ đại đang mang cái bụng chình ình thằng nông dân con trong đó?

(Còn tiếp)

546773 top -

@Nongdan,

lucbinh đang nhìn từng chữ anh viết đây, những ký ức của ngày đầu lập nghiệp một thân một mình tại Houston lại hiện về, rồi sao nữa, hichic...

546789 top -

Chào Anh NongDan !
Bửa nay ghé thăm trang trại của Anh, đọc được rất nhiều cái hay về credit, insurance...Anh viết rỏ ràng quá nên rất dể hiểu với những người lâu nay chỉ xài tiền măt. Cám ơn Anh nhiều, Mong Anh tiếp tuc đều đều cho ACE được nhờ, Haha.

546795 top -

Cảm ơn anh lucbinh và nguoisaigon đã ghé thăm và ủng hộ. Nông dân sẽ cố gắng hết sức trong khả năng có thể, để kiếm thêm chút màu xanh cho trang trại nhỏ này.

546836 top -

Ngồi đây chờ nghe anh nông dân kể chuyện tiếp.

546880 top -

@LH: thanks đã ghé thăm và đọc mấy cái stt long dong của nông dân tui.

Sáng nay nông dân cùng gấu mẹ vĩ đại đi gặp bác sỹ để kiểm tra mây cái phụ tùng có còn chạy tốt không.

Rút kinh nghiệm mấy lần trước, kỳ này mình chọn khám bệnh tại một trung tâm y tế tương đối lớn vì ở đó phương tiện sẽ tốt và bác sỹ sẽ OK hơn.

Lần trước, khi đi khám phòng mạch của ông bác sỹ người Việt, vì ngại phải nói tiếng Mỹ. Sau khi huyên thuyên một hồi mới biết ông bác sỹ này trước kia làm ở bệnh viện Từ Dũ, sang Mỹ chịu khó học lại để hành nghề, tuy nhiên kinh nghiêm lâu năm chắc chắn vẫn là đỡ đẻ...

Quay lại việc cô bác sỹ vừa mới khám cho mình xong, sau khi cô y tá cân đo đong đếm tất cả các vòng, đên phần việc của bác sỹ. tưởng gặp bác sỹ là sao chứ toàn ngồi phân tích cho mình thành phần bữa ăn sao cho giảm béo.

Đến đoạn kê khai các tật như rượu bia thuốc lá, mình thành thật khai báo là đã có thâm niên từ năm học lớp mười, những đã từ bỏ tất cả hơn hai năm. cô bác sỹ chúc mừng và nói nhanh một tràng gì đó mà mình không hiểu, bây giờ ngồi đoán ra có thể cô bác sỹ nói là sau khi từ bỏ tất cả thi nên lên...chùa là tốt nhất. Haha

Đi khám bác sỹ là như rứa, bỏ bê công ăn việc làm đủ thứ, nhưng không đi cũng không được, phải đi bảo dưỡng định kỳ giống như cái xe cho nó chắc.

546926 top -


Hehe, Nongdan kể chuyện đi khám bệnh làm tôi nhớ hồi nuôi bệnh daddy trong bệnh viện năm 2011. Ở trong bệnh viện mà cứ thấy bác sĩ hay y tá trưởng kiếm là thấy phải chuẩn bị nghe toát mồ hôi. Mà họ nói có phải mình nghe được hoàn toàn đâu, 10 câu chỉ nghe được 2,3 câu. Toàn phải nhờ họ nói chậm lại hoặc repeat :) Ấy vậy mà ông già tôi ông nghe ro ro rồi thông dịch lại cho tôi mới chết chứ hahaha. Có một hôm daddy phải chụp Xray và tôi đi theo. Tới phòng chụp tôi phải ngồi ngoài theo quy định thì cô nhân viên trong phòng ngoắc tôi vào. Vào bên trong, cô ấy đưa tôi mặc tấm áo chì để cản phóng xạ rồi nói tôi help cô ấy. Tôi nói tôi có biết gì đâu nhưng cô ấy bảo mày cứ follow theo tao, tao nói gì làm nấy. :) Tôi chỉ help cô ấy xoay trở các tư thế nằm của daddy để chụp. Cứ bắt đầu chụp là chạy theo cô ấy ra đứng sau bức tường kính để ngừa phóng xạ. Vậy cũng xong :) Một lần nữa, buổi trưa thứ bảy đang thiu thiu ngủ thì cô y tá lay dậy đi theo cô. Cô ấy dẫn tôi gặp bác sĩ kiểu như trưởng khoa ở Việt Nam. Ông nói cho tôi biết tình hình bệnh của daddy khá là seriously mà khổ nỗi ông nói từ thường mình nghe còn bơi huống gì ông xài từ chuyên môn trong ngành y làm sao tôi hiểu được. Thế là mình nói yêu cầu một translator. Bệnh viện ok ngay rồi họ rước được một cô bác sĩ Việt Nam tuổi ngoài ba mươi đến thông dịch. Tưởng sao, cô này nghe tiếng Anh và trao đổi với bác sĩ ro ro nhưng khi dịch sang tiếng Việt thì cô lại thiếu vốn từ nên cô dịch theo kiểu ba rọi nữa VIệt nữa Anh. Thôi thì có còn hơn không, cái gì không hiểu đành note lại chờ hỏi ông anh lúc đấy đang trực bên bệnh viện khác :(

546937 top -

@nguoidochanh: kể chuyện đi bệnh viện hoặc đi bác sỹ chắc phải kể đến sáng cũng chưa hết phải không huynh?

Đi một ngày đàng, phát hiện mình có một sàn ngu...

Hồi gấu của nông dân mang bầu, vừa có cái medicaid bà bầu của chính phủ vừa có bảo hiẻm mua của hãng mua cho cả gia đình. Nông dân tham vấn ts kiến bà chị vợ, có nên khai báo với bác sỹ về cái bảo hiểm mua ở hãng không? she nói phải báo ngay, nếu không sẽ gặp rắc rối.

Nghe lời khuyên, gấu mẹ đi khám bệnh và show thêm cái bảo hiểm này cho bác sỹ. nhìn thêm cái thẻ blue cross, cô nhân viên mắt sáng long lanh và hình dung ra cảnh tượng xẻ nai...

Nông dân gọi là xẻ nai vì định mức quyêt toán chi phí khám chữa bệnh với chính phủ luôn thấp hơn các hãng bảo hiểm tư nhân. Họ thích cái thẻ blue cross hơn.

Cái ngu này nông dân tui tốn một mớ tiền thay vì chả tốn đồng nào, chỉ vì cái lớ ngớ hai lúa của minh.

Quyết toán chi phí với cơ quan bảo hiểm là cả một trời lắc léo, ND sẽ quay lại nếu có dịp.

546940 top -

Hi Anh NongDan !
Anh không bị gì mà còn đòi lên chùa, NSg bị gout hơn 10 năm nay, từ bỏ tất cả các loại thịt đỏ (Bò, nai..), các loại đồ lòng, hải sản (Tôm cua...) chỉ được gắp chút chút thịt heo, gà, kể cả 1 số rau cải , đậu có thể làm tăng acid uric. Tình hình là còn tệ hơn thầy chùa nửa đó. Nghĩ tới tương lai mà buồn, qua đó biết ân gì để sống đây, chắc theo Anh nguoidochanh ăn rắn chuông quá, huhu.

546971 top -
Nông dân tôi ở Mỹ
1 ... 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10 ... 88


PayPal về email:
[email protected]


Chi phiếu gửi về:
Jimmy Ton
4369 46 St.
San Diego, CA 92115



Việt Nam chuyển tới:
Phạm Thị Tuyết Phượng
Số tài khoản: 4973099
ACB Châu Văn Liêm, TPHCM



Ý kiến về Quỹ VietDitru

*Lãnh Sự Quán bước đầu trở lại xử lý Hồ sơ Thị thực Định cư, bắt đầu từ Thứ Hai ngày 29/6/2020. Xem thông tin chi tiết

Image
Image