.
Nước Mỹ bóc lột "tận xương tủy"
1, 2 - bottom
Bài viết trên mạng của Danny Nguyen

Tâm sự của một Việt kiều Mỹ về cuộc sống 'bóc lột' khủng khiếp nơi xứ người

Dù ở Việt Nam bạn đã tốt nghiệp cao đẳng, đại học hay hơn thế nữa, nhưng khi tới Mỹ thì bạn như là người mù chữ.

Việc tìm được một công việc phù hợp với bằng cấp đã học ở Việt Nam sẽ là điều không thể, vì vậy khi đặt chân tới mảnh đất thiên đường này, việc bạn phải trở thành thành phần lao động chân tay sẽ là điều tất yếu.

Đối với thành phần lao động này ở Mỹ thì phải nói là vô cùng vất vả. Tất nhiên, ở Mỹ không ai ép buộc mình phải làm việc nhiều giờ cả, nhưng vì cuộc sống và bạn muốn có tất cả mọi thứ nên phải làm việc cộng lái xe 11-13 giờ/ngày, 7 ngày/tuần. Với mức vật giá đồ ăn người Việt ưa thích tương đối đắt đỏ: 8 USD cho một kg rau muống, 1,29 USD cho 3 nhánh sả hoặc rau thơm các loại, 12 USD một kg nhãn tươi, 3,99 USD một trái đu đủ, hoặc thơm, 20 USD cho một hộp chôm chôm 36 trái... thì với mức lương khiêm tốn 1500-2500 USD/tháng chưa xài đã hết. Vì vậy đa số thành phần lao động chi tiêu hết sức tiết kiệm và dĩ nhiên là rất nhiều người không dám bỏ tiền để mua bảo hiểm y tế.

Bảo hiểm ở Mỹ rất mắc. Ngay bản thân tôi, gia đình gồm 8 người và nhiều bạn bè của tôi hầu như không ai có bảo hiểm. Cũng vì điều này nên tôi đã chứng kiến nhiều cảnh đau lòng. Chẳng may bạn mắc bệnh, đi khám bác sỹ dù bác sĩ không chữa được bệnh cho bạn nhưng cũng lấy 120-150 USD và bác sĩ đó giới thiệu tới một bác sĩ khác mà bác sĩ đó cũng bó tay luôn thì cũng lấy một khoảng tương tự. Ở Mỹ chữa bệnh vô cùng đắt đỏ, một ca phẫu thuật nhiều khi trả cả đời không hết. Cũng vì lý do này nên nhiều người dù mang bệnh trong người nhưng điều kiện kinh tế eo hẹp nên cứ chịu đựng để lâu ngày dẫn đến bệnh nặng và tử vong cũng là chuyện thường xảy ra.

Hầu hết ở Mỹ ai cũng phải làm việc nhiều giờ, nên không còn thời gian để chăm sóc bản thân, gia đình và con cái. Đi làm về đến nhà đã đau nhừ toàn thân, ăn cũng không muốn ăn chứ đừng nói là làm cơm tối cho gia đình và tất nhiên là cũng chẳng còn mặn mà tới chuyện chăn gối nữa vì phải giữ sức để mai đi cày.

Đối với chị em, khi đến Mỹ cứ nghĩ mình là số một, nhưng tôi thấy chị em chẳng sung sướng tí nào cả. Nhiều khi họ còn phải làm việc vất vả hơn cánh đàn ông ấy chứ. Chỉ đơn cử việc sinh đẻ thôi cũng đã là một thiệt thòi lớn. Thông thường ở Mỹ sau khi sinh, chỉ ở lai bệnh viện 48h. Chồng thì cũng chỉ nghỉ 2-3 ngày sau đó là chị em phải tự lo cho bản thân và con nhỏ, 1-2 tuần nhiều lắm là 4 tuần lại phải đi làm. Con nhỏ chưa đầy tháng tuổi phải gửi trẻ 11-12h/ngày. Nhiều khi nhìn con còn quá bé mà phải đưa đi gửi cả ngày ứa cả nước mắt, nhưng biết làm sao bây giờ. Nghỉ ở nhà để lo cho con ư? Lấy tiền đâu ra để mà sống? Ai lo cho đống hóa đơn hàng tháng? Đến khi con đi học thì cả tuần không thấy mặt con ấy chứ.

Ở Mỹ, hầu hết thực phẩm đều là đông lạnh có khi hàng tháng. Đồ ăn thì nấu một lần cho 2-3 ngày. Ăn thì chẳng bao giờ đúng bữa, mà cũng chẳng còn kịp nhai nữa, nuốt cho đầy bụng để mà làm việc. Bữa sáng thì ăn ở trên xe, bữa trưa thì ăn ở chỗ làm, rỗi lúc nào thì ăn lúc đó, nhiều hôm bận quá chẳng có thời gian để mà ăn phải uống sữa trừ cơm. Rất nhiều hôm bữa tối, cơm canh đổ đầy một tô, hâm nóng bằng lò vi sóng, chồng lái xe vợ vừa ăn vừa đút cho chồng ăn vội vã tới đón con kẻo trễ bảo mẫu than phiền. Đọc đến đây thôi thì nhiều bạn đã đặt câu hỏi: Tại sao không về Việt Nam mà sống?

Xin thưa với các bạn, có rất nhiều nguyên nhân.

Khi đi thì tìm mọi cách đi cho bằng được giờ về sợ xấu hổ, con cái học hành dở dang, khả năng kinh tế không cho phép, nhà ở Việt Nam giờ quá mắc. Nếu ngày xưa ai có nhà mặt phố bán để ra đi thì đừng bao giờ về tìm hiểu xem căn nhà đó bây giờ bao nhiêu, nếu không bạn sẽ không ngủ được đâu. Về Việt Nam lại phải bắt đầu lại từ đầu...

Riêng bản thân tôi thì, mình đã quá hèn mọn, không làm được gì cho dân tộc thôi thì hy sinh chút sức mọn này cho gia tộc. Chỉ mong những người thân trong gia tộc tôi nói riêng và những người ở Việt Nam có thân nhân ở nước ngoài nói chung thực sự hiểu được giá trị của đồng tiền mồ hôi nước mắt mà người con tha hương gủi về.

Nói chung, người Việt chúng ta rất cần kiệm. Đa số sau khi định cư ở nước ngoài 2-3 năm thì ai cũng bắt đâu dư dả 40.000-50.000 USD hay hơn thế nữa. Nhưng những ngày đen tối lại bắt đầu từ đây. Lúc đã có tiền , bạn bắt đầu nhìn lại cuộc sống. Với suy nghĩ, mình không thể ở mãi trong một căn hộ chật hẹp, phức tạp, đi một chiếc xe cũ kĩ như thế này được... Một ngày, bạn tới gặp chuyên viên ngân hàng, người nhân viên này đã từng ăn học ở trường hàng năm để dụ dỗ mọi người. Nào là: bạn không phải ở nhà mướn, thực sự làm chủ căn nhà của mình, là tài sản lớn, là khoản đầu tư sinh lời cao, sau khi bạn trả xong căn nhà bạn sẽ có một khối tài sản lớn... Sau khi gặp môi giới xem một loạt nhà và tất nhiên là bạn không thích một căn nhà cũ, nhỏ trên dưới 100.000 USD. Kết quả là bạn quyết định mua trả góp 30 năm cho một căn nhà 300.000-400.000 USD ở cho sướng tấm thân. Lúc này bạn cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Đất nước Mỹ đã cho mình quá nhiều cơ hội. Rõ ràng là, chỉ cần 5000 USD để mua một chiếc xe 40-50.000 USD; 10-20.000 USD để mua một căn nhà 400.000 USD. Thậm chí bạn chỉ cần có công việc ổn định chẳng cần đồng nào cũng mua được nhà, xe...

Nhưng theo sự hiểu biết của tôi thì bạn đã chui vào một cái bẫy tài chính hết sức tinh vi mà các chuyên gia kinh tế hàng đầu tạo ra. Tại sao vậy? Vừa ký mua căn nhà thì bạn đã mất đi 6% giá trị của căn nhà cho "tiền môi giới", mà nhiều người cho rằng người bán trả, nhưng theo tôi thì người mua đưa tiền cho người bán trả. Nếu không tin thì bạn bán ngay căn nhà vừa mua thì sẽ biết là mình mất bao nhiêu %. Chẳng hạn, bạn mua một căn nhà 400.000 USD, cứ cho là trả trước 100.000 USD thì ngân hàng phải trả cho chủ đầu tư 300.000 USD, tức bạn mượn 300.000 USD tiền mặt thế chấp bởi căn nhà với lãi suất 4,99-7,99 %/năm tùy tín dụng từng người. Bên cạnh đó, bạn phải trả thuế tài sản 1,75-4 %/năm tùy từng khu và thành phố mình ở.

VD: với một căn nhà 400.000 USD trả trước 100.000 USD thì phải trả hàng tháng: tiền gốc 1000-1200 USD, tiền lời ngân hàng 1500-2000 USD, tiền thuế tài sản 600-800 USD cộng tiền vệ sinh khu vực 300-600 USD/năm, tiền bảo hiểm... Tính ra mỗi ngày ngủ dậy thì có một ai đó đã rút ra từ hầu bao của bạn 100-150 USD/ngày, sau 30 năm bạn phải trả 1,2 - 1,5 triệu đô cho một căn nhà 400.000 USD.

Sau khi dọn tới căn nhà mới, bạn thấy căn nhà trống trơn, lúc này thì túi tiền cũng đã vơi và bạn lại nhớ tới "lệnh bài " mà Hoàng Đế Obama ban tặng. Mà nó cũng giống lệnh bài thật, cứ tới bất cứ trung tâm mua sắm nào, chỉ cần kéo cái rẹc là có thể khuân về bất cứ thứ gì, từ cái mở nắp chai rượu đỏ tới TV, tủ lạnh... Bạn lại thấy vô cùng sung sướng là mình không còn thiếu bất cứ thứ gì chỉ có thiếu nợ đến mức không thể thiếu nhiều hơn được nữa. Đến thời điểm này thì bạn và vợ con đã nhiễm loại virus mua sắm, loại virus này ở Mỹ chưa có thuốc chữa.

Nhưng xin thưa với các bạn là loại thẻ tín dụng mua trước trả tiền sau này chẳng khác gì một lưỡi dao cắt cổ. Với lãi suất 14,99-24,99 % năm, tính ra cũng xấp xỉ mượn tiền nợ nóng ở tiệm cầm đồ ở Việt Nam. Khoảng 20 ngày sau thì hóa đơn đòi nợ tới gõ cửa nhà bạn mà không bao giờ biết mệt mỏi. Tôi cam đoan là sau khoảng 2-3 năm lo trả tiền nhà, thẻ... tóc của bạn không còn kịp bạc nữa mà nó rụng ráo trọi. Có nhiều anh chàng kỹ sư, chuyên gia theo được 5-7 năm nhưng đùng một cái mất việc. Bạn thử nghĩ những người này trụ được bao lâu? 3-6 tháng là mất nhà => mất vợ, con. Vì vậy cho nên, lâu lâu lại nghe tin, có một anh chàng tầm 35-40 tuổi vác súng tới chỗ làm sát hại đồng nghiệp, vợ con rồi đặt dấu chấm hết cho cuộc đời. Mà cứ cho là có nhiều người leo đến 30 năm để trả hết nợ nhà đi chăng nữa thì lúc này bạn cũng sắp trở thành người của thế giới bên kia, còn nhà thì sắp sập.

Nếu bạn muốn sang căn nhà cho con cái thì con của bạn lại phải đóng một khoản thuế rất cao. Nếu chẳng may bạn qua đời thì tất cả chủ nợ, đặc biệt là nợ tiền bệnh viện đến phong tỏa căn nhà và toàn bộ tài sản của bạn kể cả tiền tiết kiệm trong ngân hàng. Lúc này chủ nợ sẽ bán đấu giá từ căn nhà đến đôi bông tai, cho đến khi đủ số tiền bạn nợ mới thôi. Nếu không đủ, họ có quyền thu hồi những tài sản mà trước đây bạn đã cho tặng con cái trong vòng 7 năm. Đau quá phải không các bạn? Tôi nghĩ, ở Mỹ họ áp dụng chính sách "xẻo dần", người có nhiều xẻo nhiều, kẻ có ít xẻo ít, xẻo đến chết thì thôi không xẻo nữa, mà bưng sạch luôn.

Cũng vì những lý do kể trên, dù tôi đã ở Mỹ lâu năm nhưng tôi lại thuê phòng hoặc căn hộ để ở. Bao nhiêu tiền làm ra tôi đều đầu tư về Việt Nam, vừa xây dựng quê hương đất nước vừa thắng lợi lớn. Hiện tại có những bất động sản của tôi ở Việt Nam đã lên giá 30 lần vì tôi mua từ năm 1998. Hàng tháng tôi vấn có thu nhập từ tiền thuê nhà, còn hơn cả thu nhập ở Mỹ. Và nhất định một ngày không xa tôi sẽ về Việt Nam để sinh sống.

Theo cách nghĩ của riêng tôi, nếu như một ngày nào đó các bạn ở Việt Nam qua Mỹ để du lịch, thấy cuộc sống ở Mỹ quá hào nhoáng mà bỏ một triệu đô để mua đứt một căn nhà thì bạn đã thuộc thành phần đại gia. Mà đại gia thì sống ở Mỹ làm gì cho buồn mà chủ yếu là lo cho con cháu. Mà lo cho con cháu thì phải tính 20 -30 năm hay hơn thế nữa, thì bạn không chỉ bỏ một triệu, mà phải chuẩn bị thêm ngót nghét một triệu nữa để đóng thuế. Cho nên tôi thiết nghĩ, đại gia thì không dại gì đầu tư một cách thiếu khôn ngoan như vậy. Thà bỏ tiền ra làm từ thiện hay xây cho liệt tổ liệt tông một căn nhà thờ còn để lại tiếng thơm ngàn đời cho con cháu.

Thật ra thì còn nhiều điều phải nói lên nữa nhưng thời gian không cho phép và sự hiểu của tôi về xã hội Mỹ còn rất khiêm tốn. Qua đây cũng cầu xin những ai hiểu biết về xã hội Mỹ, đặc biệt là về khía cạnh luật sở hữu và thừa kế tài sản, hãy viết lên một bài để cộng đồng người Việt chúng ta ở nước ngoài có thêm kinh nghiệm để bảo toàn tài sản của mình.

Danny Nguyen

http://baodatviet.vn/doi-song/viet-kieu ... 1502/?p=92

556108 top -
Phản biện theo: Facebook Kelk JR Nguyen/Bánh Ngọt


Giải độc thông tin 'Ở Mỹ bị bóc lột khủng khiếp' và người lao động ở xứ dân chủ có những quyền gì?

Bất cứ ở đâu trên quả đất này, con người cũng phải lao động để sống. Một ngày 8 tiếng và thời gian lái xe. Nhưng ở Mĩ (và một số nước phát triển), chính phủ thành lập 1 cơ quan, nôm na là công đoàn, thuộc chính phủ, để bảo vệ quyền lợi người lao động ở mức tốt nhất mà 1 đất nước có thể bảo vệ. Và những quy định về quyền lợi của người lao động trở thành pháp luật. Ai không tuân theo là phạm pháp và sẽ bị truy tố ra toà, phải bồi thường và các án phạt khác. Một vài quyền lợi mà người lao động ở Mĩ được hưởng:

1. Tất cả mọi doanh nghiệp đều BẮT BUỘC phải đăng posters của chính phủ về các quyền công nhân được hưởng, đi kèm với mức lương tối thiểu. Để nếu doanh nghiệp có làm sai, người làm công hiểu rõ mình bị lạm dụng, và sẽ phải gọi số điện thoại hot-line có sẵn trên poster để trình báo.

2. Doanh nghiệp BẮT BUỘC phải mua bảo hiểm lao động cho người làm công. Mọi tai nạn tại sở làm đều phải được bồi thường (rất khá) theo phán quyết của toà án (nếu bị kiện ra toà).

3. Nhà nước quy định mức lương tối thiểu mà người làm phải được hưởng (hiện tại là $8/hr và sắp lên $9/hr vào tháng sau), và quy định luôn số tiền vượt trội nếu phải làm ngoài giờ. Thường là gấp rưỡi cho đến gấp đôi. $8 ở đây tương đương với gì? Tương đương với 1 bữa ăn trung bình (1 tô phở) trong nhà hàng trung bình. 1 bữa ăn đầy đủ với bánh hamburger Big Mac, khoai tây chiên, và nước soda cũng chưa tới giá này. Điều đó nghĩa là chỉ vỏn vẹn 2 giờ làm mỗi ngày, 1 người với mức lương lao động TỐI THIỂU đã không còn lo bị đói, nếu ăn nhà hàng mỗi ngày... 2 bữa! Và xin nhắc lại, lương ngoài giờ là từ gấp rưỡi đến gấp đôi lương căn bản.

4. Nhà nước CẤM sử dụng lao động trẻ em (dưới 16 tuổi), và trẻ em từ 16 - 18 tuổi không được làm quá 20 tiếng 1 tuần, khi làm phải có sự đồng ý của cả phụ huynh và ... nhà trường (vì các em vẫn còn đang ở tuổi bắt buộc phải đi học).

5. Nhà nước bắt doanh nghiệp phải đóng góp 1 phần vào quỹ thất nghiệp, để nhà nước trả tiền thất nghiệp (lên đến 12 tháng) cho người lao động khi họ mất việc làm. Và doanh nghiệp cũng phải đóng góp 1 phần vào quỹ hưu trí, để nhà nước trả lương hưu cho người lao động khi họ về hưu.

6. Nhà nước buộc doanh nghiệp phải tuân thủ mọi quy định về an toàn lao động đối với người làm công, (phải có các dụng cụ, thiết bị bảo hộ, các dụng cụ, thiếu bị này phải được kiểm tra và bảo trì định kỳ bởi những công ty đạt chuẩn, họ đến, kiểm tra, bảo trì, và dán nhãn cho biết thiết bị còn tốt). Chính phủ gởi nhân viên đến kiểm tra các nhãn bảo trì xem doanh nghiệp có bảo trì thiết bị bảo hộ lao động của mình theo quy định hay không.

7. Nhà nước chịu trách nhiệm buộc các bên liên quan chu cấp trọn đời cho người lao động nếu chẳng may tai nạn khiến người lao động mất sức làm vĩnh viễn. Nếu ko thể buộc doanh nghiệp thực hiện nghĩa vụ chu cấp, nhà nước sẽ phải đứng ra làm nghĩa vụ chu cấp thay.

Đó là một ít quyền lợi tối thiểu, và nếu anh không muốn bị bóc lột, thì anh... đừng đi làm, ở không và... bóc lột ngược lại nước Mĩ với các trợ cấp an sinh xã hội như phiếu thực phẩm miễn phí, bảo hiểm sức khoẻ miễn phí, cung cấp nơi ở miễn phí, cho đi học nghề miễn phí, thậm chí tài trợ tiền mặt trong nhiều trường hợp. Nước Mĩ mỗi năm phải oằn mình chi 1 khoản lớn ngân khoản cho 1 số khá đông công dân... không thích đi làm này.

Bài viết còn than chút ít đến bảo hiểm sức khoẻ và vật giá quá cao. Khiến có người mắc bệnh mà ko dám chữa, mang bệnh đến chết vì ko chịu nổi tiền thuốc men. Ở Mĩ, chữa xong mới lấy tiền. Nên nếu anh mang bệnh mà cần chữa và không có tiền. Anh vẫn sẽ được chữa. Chữa xong anh khai khánh tận (phá sản), và ko ai có quyền đòi tiền anh nữa. Bài viết than rau muống mắc, đến $8/ký, xin thưa, thì đừng ăn rau muống. Ăn thức ăn bản địa vừa tươi, vừa rẻ. Ăn làm gì thứ thức ăn phải nhập từ 1 vùng khí hậu khác về lại Mĩ rồi than mắc mỏ? Mà $8 chỉ tương đương 1 giờ làm, kể ra cũng chả mắc mỏ là bao nhiêu, mà đã bị than lên than xuống như thể phải để dành cả ngày lương mới ăn được.

Bài viết than về cái bẫy "thẻ tín dụng" để tròng nợ nần vào cổ người dân. Xin thưa, vậy thì đừng mượn nợ thẻ để xài. Hãy chỉ tiêu xài số tiền mình kiếm ra được, thì sẽ không phải than: tại sao ông cà chớn vậy? Ông lại cứ ... đem tiền cho tôi mượn là thế lào?? Và, một lần nữa, ở Mĩ có luật khánh tận. Nhiều người mượn tín dụng lên đến $50ngàn đô la, xài xong, khai khánh tận, và không phải trả lại 1 xu nào. Nói thẳng ra là quỵt nợ thẻ tín dụng. Và tất nhiên, khi anh quỵt thì ko ai cho anh mượn lại, tín dụng của anh là tồi tệ ... trong vòng 7 năm. 7 năm sau anh lại vẫn cứ đường hoàng mà ... mượn tiếp.

Bài viết còn than thực phẩm đông lạnh. Vậy tại sao anh không chịu mua đồ tươi? chỉ mắc hơn 50xu đến $1 cho mỗi pound thôi! Và thưa, việc đông lạnh đồ ăn cũng phải theo chuẩn của cơ quan an toàn thực phẩm. Và người tiêu dùng có thể hoàn toàn yên tâm là đồ ăn được bảo quản bằng phương thức đông lạnh, chứ ko phải đổ cả đống hoá chất bảo quản gây ung thư (để khỏi phải tốn tiền thiết bị đông lạnh, kho lạnh, vận chuyển bằng xe lạnh ...v.v..).

Bài viết than về chuyện mua nhà, phải trả lãi, rồi khi mua nhà, anh phải mua đồ nội thất, cái gì cũng rất đắt đỏ. Thì xin thưa ... ko có tiền ... đừng mua! Ai dí súng vào đầu anh bắt phải mua 1 căn nhà riêng cho bản thân và gia đình, rồi mua đồ gia dụng, nội thất, tivi, tủ lạnh, lò vi sóng, giường nệm ..v.v.. đâu! Đối với nhiều quốc gia, trong đó có VN, việc có được 1 căn nhà là mơ ước của nhiều thế hệ. Nhiều người không dám nghĩ đến chuyện đó. Nhiều căn nhà phải ở chui rúc nhiều gia đình vì người ta không có đủ khả năng để sắm riêng cho gia đình mình 1 căn hộ. Người ta cho anh vay tiền để mua nhà (1 khoản cho vay rất lớn), anh lại than sao phân lời (chỉ khoảng 5% 1 năm) cao thế??? Thế anh muốn sao? Mua nhà mà ko phải trả tiền? Hay vay tiền mà không phải trả lời?

Giá nhà ở Mĩ mắc không? Giá mỗi vùng mỗi khác, nhưng giá nhà trung bình trên toàn quốc vào thời điểm hiện tại là $280k cho 1 căn hộ 3 phòng. Mức lương trung bình của 1 kỹ sư là $65k/năm, thợ làm móng tay thì trung bình khoảng $40k/năm quý vị tự nghĩ xem nhà cửa ở Mĩ có mắc không?

Nước Mĩ được xếp hàng thứ 3 về điều kiện sống tốt trên khắp quả đất, sau Úc và Đan Mạch. Và khi nói về điều kiện sống, người ta nói về nhiều thứ chứ không chỉ riêng có tiền nong.

Thật buồn cho dân tôi, đã thoát VN, mà tư duy vẫn bị nhốt trong cái lồng cơm áo gạo tiền. Nói như cố nhà thơ Chế Lan Viên là:

Lũ chúng ta ngủ trong giường chiếu hẹp
Giấc mơ con đè nát cuộc đời con!
Hạnh phúc đựng trong một tà áo đẹp!
Một mái nhà yên rủ bóng xuống tâm hồn.


Chữ "con" ở đây nghĩa là cỏn con, bé nhỏ. Đã thoát được VN mà chỉ dám nghĩ hạnh phúc là 1 tà áo đẹp, 1 miếng ăn ngon, 1 mái nhà yên.

Nước Mĩ mang lại cho công dân của nó nhiều hơn thế! Rất nhiều hơn thế!!

Nước Mĩ mang lại cho công dân của nó 1 môi trường thiên nhiên trong sạch, nơi người ta chỉ cần du lịch nội địa để tận hưởng những cuộc vui chơi bậc nhất thế giới. Đến các nơi xa hoa như Las Vegas, New York, Chicago, hay miền thiên nhiên được bảo tồn nguyên vẻ hoang sơ của nó từ 200 năm trước, khi người Mĩ mới đặt chân đến vùng đất này.

Nước Mĩ mang lại cho công dân của nó 1 nên y tế phát triển nhất thế giới, nơi người ta có thể kỳ vọng nhiều nhất vào việc phó thác sinh mạng mình trong tay đội ngũ y bác sỹ.

Nước Mĩ được mệnh danh là mảnh đất của cơ hội. Nơi mời gọi và dung dưỡng tài năng của thế giới. Nơi đảm bảo cho những nghệ sỹ tài năng không phải chết nghèo đói, và những nhà khoa học có thể cống hiến cuộc đời cho nhân loại. Nhiều người tài tìm đến Mĩ vì đặc thù này, cho bản thân, hoặc cho con cháu.

Nước Mĩ mang lại cho công dân của nó 1 hệ thống giáo dục bậc nhất thế giới. Không nặng về kiến thức hàn lâm, nhưng lại vô cùng hữu dụng. Họ dạy trẻ con phải tự tin trước cuộc sống, phải độc lập, trong cả cuộc sống lẫn tư duy, phải biết tìm hiểu, phải hiếu kỳ. Họ dạy trẻ con phải sáng tạo, phải khoẻ mạnh, phải vui chơi. Họ dạy trẻ con phải biết yêu thiên nhiên, không lãng phí tài nguyên của mẹ trái đất. Họ dạy trẻ con phải biết thứ tha, phải nhân bản. Nước Mĩ dạy trẻ con phải biết nhận lỗi, phải công bằng. Cấm không được phân biệt đối xử trên mọi hình thức (và đây là luật pháp). Nước Mĩ dạy trẻ con phải bao dung.

Và sau cùng, nước Mĩ cho con cái chúng ta 1 môi trường sống mà ở đó chúng có thể nói: Mẹ ơi, một ngày kia, con sẽ làm thay đổi cả thế giới!

Chính những điều này tạo nên 1 nước Mĩ, dù là đống tạp nham hổ lốn của nhiều chủng tộc, đủ thứ văn hoá, đủ kiểu tư duy, vẫn văn minh bậc nhất, vẫn hùng mạnh, và giàu có bậc nhất thế giới. Nước Mĩ đã, đang, và sẽ là đích đến của rất nhiều sắc dân trên trái đất này.

God bless America!



Theo Facebook Kelk JR Nguyen/Bánh Ngọt

https://www.facebook.com/kelk.nguyen/po ... 9698046789

556109 top -

Anh ta mắc bệnh "than", bệnh này không có thuốc chữa, dù ở đâu họ cũng có lý do, có cái để mà than. Hehe...

556130 top -
Cái này cũng giống như Ly nước vơi một nửa, hay đầy một nửa.

556135 top -

Bài của Dany Nguyen này nếu ngồi nhặt cũng được cả tô sạn. Từ việc nếu chỉ cần có việc làm ổn định không cần tiền down payment cũng mua được nhà mà không nói đến những điều kiện quan trọng khác; hay ví dụ về số tiền gốc, lãi với khoảng vay gốc $300,000 trong thời gian 30 năm tính đâu ra con số trời ơi như vậy.

Nông dân đã đọc bài này từ khi nó mới có trên mạng, nhưng không quan tâm vì cũng đã có nhiều em du học sinh sang đây 4 năm ăn học, về lại VN viết bài đăng báo mô tải cuộc sống Mỹ như hiểu biết trong khu phố nhà em đó, thông tin sai lệch hoặc phiến diện.

Bây giờ là thế giới phẳng chứ không như thời còn thư tay để muốn viết gì thì viết.

556149 top -


@quangtrung
Có lẽ anh dùng từ Phản biện thông tin thì hay hơn là Giải độc thông tin. :)

Thông tin bài viết phần lớn không sai nhưng có điều ông ta đã áp đặt thông tin một chiều cho người đọc. Tỷ dụ, nếu ta đứng ở bên này đường thì có thể góc nhìn về cảnh vật phía trước là u ám hay không sáng. Nhưng nếu chúng ta chỉ cần dịch sang trái hay phải vài bước chân thì góc nhìn thay đổi và tất nhiên, cảnh vật sẽ thay đổi theo.

Cách đây ít lâu, có một người Nhật đã nói về kinh tế VN đại loại như sau: "Chẳng có quốc gia nào kinh tế phát triển bền vững qua chỉ số phát triển bất động sản cả." Bao nhiêu nguồn lực, tài sản quốc gia và nhân dân đổ vào bất động sản dẫn đến phát triển quá nóng và hết sức phí phạm. Có một người giàu lên nhờ bất động sản ở Việt Nam thì có 99 người khác đau khổ vì giấc mơ sở hữu một ngôi nhà ở Việt Nam sao xa vời thế. Tác giả bài viết cũng là thủ phạm dẫn đến tình trạng bất động sản tại Việt Nam hiện nay.

556152 top -
@nguoidochanh

Mình copy nguyên văn bài viết trên facebook của bánh ngọt đó chứ đầu đề không phải do mình đặt ra.

556164 top -
Đọc bài của Danny mình thấy y như mẹ mình nói, mẹ được chị mình bảo lãnh qua Mỹ sống gần 10 năm, còn bài của Quang Trung thì y như chị mình nói và mình thì khoảng 2 năm nữa là giấy tờ đến ngày , mình vừa hồi hộp vừa lo, mình hồi hộp vì mình sắp bước vào một thế giới mới, lo vì mình có vợ và 2 con nhỏ không biết sẽ ra sao, tiếng Anh thì chả đâu vào đâu, học mãi mà không vào thật chẳng hiểu con người mình thế nào nữa, biết là trước mắt có 1 vực thẳm phải đi qua, và cái cầu chính là tiếng Anh vậy mà không học vào, thật chẳng hiểu mình bị gì nữa... I can

559660 top -
@Cuongpham

Để có tiếng nói đa chiều QT đã copy bài của Danny cho các bạn tham khảo tuy nhiên khi đọc suy nghĩ cẩn thận mình rút ra một số kết luận sau đây:

1) Các bài viết mang tính tiêu cực, sợ sệt, lo lắng như của Danny chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay so với các bài viết tích cực về nước Mỹ dù chưa nói đến các thông tin này đúng hay sai, mức độ phù hợp cho từng tiểu bang của Mỹ.

2) Nếu nước Mỹ thật sự là một địa ngục như vậy thì tại sao nhiều người trên thế giới muốn đi định cư ở Mỹ dù cho họ ở một số nước có đời sống hơn ta như ở Châu âu, Nhật Bản, Hàn Quốc cũng như nhóm nhà giàu ở Trung Quốc.

3) Du học ở Mỹ sau 4 năm nghe nói mất chừng 3 tỷ một em, nếu bạn có 6 tỷ thì có thể yên tâm ở Việt Nam và cho 2 con đi du học hoặc là bạn có thể chọn cho con bạn đứng cùng danh sách hơn 100.000 sinh viên tốt nghiệp nhưng chưa có việc làm tại Việt Nam.

4) Việt Nam mình có mức sống gần cuối cùng của thế giới Mỹ là nước có mức sống top 10 của thế giới vậy bạn có muốn lên sống với người ta hay là bạn muốn ở lại top cuối đó là do bạn quyết định chứ không thể nói là ta hơn Mỹ dù bất kể ở lĩnh vực nào. Khi nói về mức sống mình không nói về ăn uống, các tiện nghi trong nhà vì bạn có thể đã giàu rồi mà mình muốn nói đến những lĩnh vực mà hàng nhiều thập kỹ sau mình chưa thể có được như giáo dục, y tế, môi trường thiên nhiên, quan hệ xã hội, an toàn...

5) Nếu bạn có thuyền nhỏ và bạn không đủ can đãm để đánh bắt xa bờ thì bạn thể đánh bắt gần bờ con tôm, con tép bán ở chợ quê, tối làm xị rựu rồi ngủ thì cũng không sai trái gì, tuy nhiên nếu bạn có cơ hội đánh bắt xa bờ, vẫy vùng cùng thế giới và xây dựng tương lai cho con bạn thì bạn cũng nên suy nghĩ về cơ hội này. Mình không nói là nước Mỹ đầy hoa thơm và cỏ lạ mà mình chỉ nói nước Mỹ dành cho những ai có ý chí và quyết tâm thay đổi cuộc sống và họ sẽ đạt ược ước nguyện của mình.

6) Bạn có hai con nhỏ thật sự là một lợi thế chứ không phải là điều bất lợi, vì con bạn có thời gian học tập, hội nhập và có thể phát triển rất xa như con em người bản xứ.

7) Nếu bạn có hai con nhỏ có nghĩa là bạn và vợ bạn còn trẻ và như thế là một lợi điểm vì gia đình bạn có thể nhanh chóng làm ra tiền để trang trải cộc sống trước mắt và phát triển lâu dài.

8) Về tiếng Anh, tin xấu là bạn yếu tiếng Anh, tin tốt là bạn còn 2 năm để học tếng Anh, nếu bạn cố gắng thì sẽ được "năng nhặt thì chặc bị", bạn cố gắng học tiếng anh mọi lúc, mọi nơi ví dụ như để sách tiếng anh trong toilet để đọc khi đi cầu, để máy CD trên đầu giường để nghe trước khi ngủ, dùng tiếng Anh bất cứ khi nào có thể ví dụ như ngôn ngữ trong điện thoại không dùng tiếng Việt, các phần mềm vi tính không dùng tiếng Việt nếu có thể...Bạn đừng đánh giá tiếng Anh bạn giỏi như thế nào và giỏi bằng ai, chỉ cần tiếng Anh của bạn hôm nay tốt hơn hôm qua là được. Mà cho dù tiếng Anh yếu thì cũng có chết ai đâu mà lo, nhiều người có biết tiếng Anh đâu mà cũng sống phà phà lo gì.

9) Nếu bạn và gia đình bạn có cuộc sống tốt hơn thì không phải tự dưng mà có như trúng số mà bạn phải chiến đấu để có được, nếu bạn đang là cái xe đạp mà muốn biến thành cái xe hơi thì người ta phải nung bạn trong lửa, rèn, đúc bạn thành cái xe hơi và bạn có thể hình dung khó khăn, đau đớn như thế nào để trở thành một thứ gì đó tốt hơn bạn lúc trước.

10) Thật là không đúng khi chê bai Việt Nam và khen nước Mỹ nhưng cũng sai nốt khi không phản ảnh trung thực tình hình của mỗi quốc gia. Ở nước Mỹ không có vực thẳm nào cho bạn và gia đình vược qua cả, hãy thư giãn và bước đi từng bước, không vội vàng:

- Chờ nhận thẻ xanh, thẻ an sinh xã hội - Cứ yên tâm chờ;
- Học và thi lý thuyết lái - Xem và học trước trên VDT;
- Học và thi thực hành - bà con tập cho lái hay thuê 500 USD cho thầy dạy lái - Bằng chi phí học ở VN;
- Mua xe hơi để đi làm - giá từ 2.000 USD đến 200.000 USD.
- Trước mắt thuê apartment để ở, sau bốn, năm năm có thể mua nhà trả góp;
- Xin học cho con, học thêm tiếng Anh;
- Tìm việc làm tay chân và học nghề - làm quan thì khó chứ lao động tay chân thì cũng dể kiếm.
- Cứ thế tuần tự mà tiến, mình có thấy vực thẳm nào đâu mà bạn lo thế.

Mình mới qua 3 tháng dù mình đã xác định từ trước nhưng khi gặp khó khăn nhiều khi cũng tự hỏi liệu có cần thiết phải làm lại tất cả hay không và cũng tự trả lời là qua đây bản thân và gia đình mình có nhiều cơ hội hơn và cũng thấy vui khi từng bước vược qua khó khăn và tiến bước.

Con trai mình 22 tuổi bên Việt Nam chỉ có đi học, đi chơi và xin tiền tiêu. Sau 2 tháng 15 ngày cháu đã xin vào trường cao đẳng, vừa thi xong bằng lái được 5 ngày, mua xe hơi để đi làm (honda civic - 6.300 USD), chiều nay bắt đầu đi làm ở tiệm phở vào các ngày nghỉ học và cuối tuần. Người tiêu cực bảo là sao đi Mỹ để bưng phở, người tích cực bảo là phải biết sống tự lập không dựa dẫm xin xỏ. Theo mình thì như vậy là cháu đã từng bước lập thân và cứ thế mà đi thôi, nếu cố gắng học hành giỏi giang thì thành công mấy hồi.

Chúc bạn may mắn.

559706 top -
Chào các bác

Tôi xin được kể câu chuyện của gia đình tôi (còn cảm nhận và nhận định như thế nào là tùy các bác)
1- Khoảng năm 1990 tôi có một bác anh của mẹ đi định cư diện HO, sau khi qua đến Mỹ liên tục viết thư về cho mẹ tôi khoe nước Mỹ là thiên đàng của trẻ em, thiên đàng của người già, sung sướng lắm, thiên đàng của hạ giới,... Mẹ tôi rất háo hức biên thư nhờ bác tôi: Anh chỉ đường cho cháu bảo lãnh cho em sang Mỹ vấy.!
Lá thư kế tiếp bác tôi cắt một số bài báo tiếng việt kèm theo một lá thư dài 4 trang viết kín 2 mặt giấy nội dung thì ở Mỹ khổ lắm 2 vợ chồng phải đi làm suốt ngày không gặp mặt nhau chứ đừng nói ngủ chung, tiền "biêu", tiền điện, tiền thuế, tiền bảo hiểm, tiền tiền tiền các loại tiền và cuối cùng kết luận em ở VietNam cho sướng (2 con mắt má tui tối mù)
2- Khoảng năm 1994 cạnh gia đình tôi có cô chú này cũng đi định cư diện HO, sau 2 năm bôn ba quay trở về VietNam thăm bố mẹ cũng đến thăm gia đình tôi. Gia đình tôi vô cùng ngưỡng mộ cô chú da thì cứ như trứng gà bóc, quần áo thơm phưng phức thẳng thớm nếp nào ra nếp đó, chân thì đi giày adidas nhìn thấy nước dãi cứ chảy ra phải nuốt ừng ực. Sau một hồi thăm hỏi cô than khổ quá ở Mỹ cứ phải làm việc quần quật không có giờ nghỉ ngơi, không có bạn bè thân nhân để nói chuyện, vân vân và vân vân...
Cảm thương cho cảnh khổ của cô tôi mới hỏi: Cô ở Mỹ mà khổ như thế thì về VietNam cô ở cho sướng.
3- Khoảng năm 2000 tôi có một đứa em gái út đi định cư do chồng bảo lãnh, 3 tháng sau gọi điện thoại về cho vợ tôi nói: nước Mỹ không như em tưởng.
4- Khoảng năm 2007 gia đình một đứa em trai của tôi cũng đi định cư theo diện đoàn tụ F4, đặt chân đến Mỹ 1 tuần sau đứa em dâu gọi điện cho vợ tôi: chị ơi nước Mỹ gì nước Mỹ khốn nạn, nước Nỹ khùng điên sáng ra muốn ăn sáng cũng không có cái gì để mua, ở VietNam sáng ra nhấc điện thoại muốn ăn cái gì cũng có,... và không muốn ở Mỹ nữa chỉ muốn về VietNam. Đến năm 2013 đã đến nhờ luật sư bỏ giấy tờ bảo lãnh cho bố mẹ và anh chị còn lại tại VietNam
5- Các anh bên vợ của tôi gọi điện thoại cho tôi nói: ừ em cố gắng lo giấy tờ đi rồi qua Mỹ khổ với các anh chứ không có sung sướng gì đâu. Mẹ vợ tôi nói: con ơi chưa đi chưa biết xứ đông, đi rồi khốn khổ thân ông thế này, toàn đòi về VietNam ở không muốn đi qua Mỹ.
Tôi không hiểu tại sao trên thế giới lại có nhiều người nộp đơn xin visa vào nước Mỹ mặc dù phải chờ từ 10 cho tới 20 năm!

568697 top -

Thế những người thân bị khổ của NonNuoc có ai về VN ở luôn chưa?

Nếu chưa thì NonNuoc hỏi họ có muốn về VN ở luôn không, thủ tục cũng không khó lắm đâu.

Tôi không hiểu tại sao trên thế giới lại có nhiều người nộp đơn xin visa vào nước Mỹ mặc dù phải chờ từ 10 cho tới 20 năm!
cochin không hiểu tại sao có người còn ở lậu tại Mỹ, trăm đường còn khổ hơn những người thẻ xanh, QT Mỹ? Sao họ không chịu về VN cho sướng cái thân nhỉ?

568700 top -
chào các anh chị, sau khi đọc hết các ý kiến em xin chia sẽ như thế này , nói chung ai cũng đúng điều này là thật,
riêng em đã thấy nếu ai giàu thì xung quanh họ bạn bè những người họ chơi đều là giàu vì vậy họ nghĩ ai cũng giàu , còn nếu nghèo thì xung quanh bạn bè ai cũng nghèo nên họ nghĩ Mỹ ai cũng nghèo hết , vì vậy tất cả ý kiến đều là đúng,
e được chồng e lãnh sang mỹ nhưng khổ làm dù chồng e là cảnh sát lương rất cao nhưng còn sau lưng anh ấy cả một núi nợ khổng lồ, sau một năm e sang đây chồng em thất nghiệp gia đình phải nói cơm không đủ ăn áo không đủ mặc, và các bạn sẽ hỏi tại sau không đi xin, and yes tụi em đi xin vì chồng em có con nhỏ và handicap nữa nên xin dễ, yes nhưng phải chờ họ duyệt phải mất vài tháng, trong vài tháng đó sống sao đây,
đồ ăn thì có thể đi xin nhưng mình việt nam làm sau ăn đồ hợp của mỹ hoài nổi, cũng may gần chùa nên đi xin chùa,
một thời gian gian sau hoán chuyển lại em đi làm và chồng ở nhà giữ con, cuộc hành trình tiếp tục đây, e làm cho người việc nam, trời ơi nghe nói mà mình mắc cỡ, chủ em sang đây chỉ 10 năm mà hai vợ chồng giàu thấy sợ luôn , nghe nói họ làm từ 10 am đến 2 am , trời như trâu bò vậy đó họ mới giàu,
chủ em dạy em, nếu khổ xin nhà thờ thờ giúp, nhà thờ sẽ giúp hết, nếu ko có nhà xin housing nhưng ko được vì housing chỉ cho người khong income và người già thôi, mình còn trẻ khó xin lắm, nhưng không chủ em chỉ, việt nam có người xin được tiền trợ cấp tiền foodstamp nhưng mình phải cho họ tiền họ sẽ đi xin dùm mình, họ sẽ lấy tiền đó vài tháng trước khi mình lấy,
em bắt đầu nghĩ trời ở Mỹ cũng có hối lộ nữa à, và yes ở đâu cũng vậy, có đường dây hết, việt nam họ hay lằm, quen biết nhiều xin gì cũng được dù họ giàu, họ làm hay lắm mình phải phục họ, còn những người không biết như mình thì họ ăn trên đầu trên cổ trước vì mình không biết mà, còn nữa nếu ai muốn thi quốc tịch tiếng việt dù ở mỹ trên 5 năm vẫn thi được, chì 2000 thôi họ sẽ lo hết, em nghe mà rùng mình, luật thì chỉ là luật, ở đâu cũng có kẻ hở vì vậy nếu muốn giàu thì phải không mà phải thật khôn kìa, con không thì nghèo cả đời vì không biết gì hết,
túm lại ý kiến ai ở trên cũng đúng hết, yes đất mỹ là thiên đàng cho những ai thông minh và khôn khéo, và yes đất mỹ là địa ngục cho nhưng ai không biết gì hết chỉ cày như con trâu thôi,
ở đâu cũng nhưng những gì em biết chỉ là giọt nước để chia sẽ và những gì em không biết là cả một đại dương
xin các anh chị đừng ném đá lol. và bài viết về nước mỹ là một hành trình dài không bao giờ kết thúc vì vậy nếu ai muốn đi Mỹ hãy đi cho biết vì mỗi người mỗi hoàn cảnh không phải ai cũng nghèo và không phải ai cũng giàu hết,
tùm lại dù nghèo hay giàu thì chúng ta sinh ra để chết, chúng ta không mang theo gì hết vì vậy dù ai đúng ai sai gì cũng không sao? Đúng không?

568739 top -


@NonNuoc
Both side of life! Không phải tự dưng mà nước Mỹ tự nhiên giàu có, cho dù Mỹ được thiên nhiên ưu đãi về tài nguyên, đất đai màu mỡ. Bạn tìm đọc thử quyển Đất vàng, Đất bạc của Mario Puzo, tác giả của The God Father, sẽ thấy sự vất vả cực khổ của dân nhập cư Italy đến New York, Mỹ những năm dầu thế kỷ 20. Đúng là nếu đã hội nhập vào cuộc sống Mỹ thì nói ví von như một tác giả người Mỹ gốc Hy Lạp trong một quyển truyện của ông, chúng ta như một con ruồi bị dính vào bánh xe và cứ quay cuồng theo vòng quay của nó. Ai đến Mỹ rồi cũng bị shock, thậm chí rất shock khi lao vào vòng quay cuồng của cuộc sống nhưng thật tình cũng rất ít người bỏ cuộc.

Bạn cứ nhìn sang Nhật hay Hàn Quốc, sự phát triển kinh tế vượt bậc của họ cũng phải đánh đổi bằng vô số thứ đấy bạn ạ. Đơn cử như chuyện ăn Tết Ta rề rà ở Việt Nam thì họ đã dẹp từ rất lâu rồi. Xã hội phương Tây khó mà chấp nhận những lễ hội, vui chơi kéo dài gây phí phạm thời gian và tiền bạc như vậy. Đó chỉ là một điểm khác biệt giữa văn hoá Đông Tây gây shock cho người Việt mới định cư ở Mỹ nhưng nó lại là một trong vô vàn nguyên nhân khiến kinh tế xã hội Việt Nam còn nghèo và trì trệ.

568753 top -

Mình mới qua nên cũng rất đồng cảm với những lời than thở, nhưng có 1 chuyện mình đang chờ để tháng sau có câu trả lời.

Đó là ở đây có 1 cặp vợ chồng cỡ U50 được con gái lãnh qua, hai người này ở chung nhà với cậu con rể (cậu này về VN lấy vợ và rất "có hiếu" với nhà vợ).

Họ cũng như vợ chồng con gái là chồng làm hãng, vợ làm nail, nhưng sau 1 thời gian dài thì bắt đầu than thở, chán rồi move sang Canada với vợ chồng con trai khoảng nửa năm, rồi quay về VN ở, thông báo sẽ ở VN luôn.
Nhưng... (lại là chữ nhưng).
Ở VN được 1 năm thì không hiểu sao lại đòi qua Mỹ lại, nhưng giờ đã bị quá thời gian quy định dành cho người có thẻ xanh nên không được (họ nêu lí do là về VN chữa bệnh, nhưng đương nhiên không dễ gì được chấp nhận).

Thế là con gái lại tiếp tục làm hồ sơ lại, tháng vừa rồi đi PV đã được cấp visa, nghe nói là tháng 12 sẽ qua tới bên này.

Bây giờ mình sẽ đợi cho đến khi họ qua để hỏi lí do (đương nhiên không hỏi vì sao bỏ về VN), chỉ hỏi vì sao đã quyết định về VN rồi giờ lại trở ngược qua MỸ?

568755 top -
admin hỏi thăm phuong960 là dạo này sao rồi? Có hội nhập được tí nào? Có còn "buồn chán"? Có muốn về Việt Nam chơi? Có muốn về luôn? admin chỉ ân cần hỏi thăm thôi, không ý gì cả.

phuong5960 hình như không ở ngay thành phố mà ở vùng ngoại ô phải hôn? Đi chợ Việt Nam thì phải mất cả tiếng phải hôn?

568759 top -
Nước Mỹ bóc lột "tận xương tủy"
1, 2

Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Update
PayPal về email:
[email protected]


Chi phiếu gửi về:
Jimmy Ton
4369 46 St.
San Diego, CA 92115



Việt Nam chuyển tới:
Phạm Thị Tuyết Phượng
Số tài khoản: 4973099
ACB Châu Văn Liêm, TPHCM



Ý kiến về Quỹ VietDitru

Image
Image