Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa- Nguyễn Duy
haidanglion 15 Apr 2011, 13:32 Bần thần hương huệ thơm đêm
Khói nhang vẽ nẻo đường lên niết bàn
Chân nhang lấm láp tro tàn
Xăm xăm bóng mẹ trần gian thuở nào
Mẹ ta không có yếm đào
Nón mê thay nón quai thao đội đầu
Rối ren tay bí tay bầu
Váy nhuộm bùn áo nhuộm nâu bốn mùa
Cái cò... sung chát đào chua
Câu ca mẹ hát gió đưa về trời
Ta đi trọn kiếp con người
Cũng không đi hết mấy lời mẹ ru
Bao giờ cho tới mùa thu
Trái hồng trái bưởi đánh đu giữa rằm
Bao giờ cho tới tháng năm
Mẹ ra trải chiếu ta nằm đếm sao
Ngân hà chảy ngược lên cao
Quạt mo vỗ khúc nghêu ngao thằng Bờm...
Bờ ao đom đóm chập chờn
Trong leo lẻo những vui buồn xa xôi
Mẹ ru cái lẽ ở đời
Sữa nuôi phần xác hát nuôi phần hồn
Bà ru mẹ... Mẹ ru con
Liệu mai sau các con còn nhớ chăng
Nhìn về quê mẹ xa xăm
Lòng ta-chỗ ướt mẹ nằm đêm mưa
Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa
Miệng nhai cơm búng lưỡi lừa cá xương
NGUYỄN DUY
Có những bài thơ khi đọc qua gợi nhớ da diết làm sao những ngày xưa đã xa lắc, những ngày tháng thật tươi đẹp bên gia đình thân yêu, khi Cha Mẹ anh em còn đầm ấm quây quần bên nhau, khi còn được vô tư sống hồn nhiên,vui vẽ và hạnh phúc dưới bàn tay chăm sóc chở che của Cha Mẹ, nhất là hình ảnh của người Mẹ luôn mãi theo bước ta trên con đường đời, hôm qua ,hôm nay và còn nhiều , thật nhiều năm tháng về sau nưa... sẽ mãi mãi không bao giờ phai dù thời gian có trôi đi...
CHO CON
Con yêu dấu khi đến tuổi về già.
Cha mẹ không còn tươi như hoa
Mà nhăn nhó mặt cau mắt ướt.
Con sẽ thấy không còn vui như trước.
Nhưng cũng đừng cau có lại mẹ cha.
Vì khi xưa con khóc óe vang nhà.
Mẹ cha vẫn vui tươi như hội.
Nếu cha mẹ tay run không cầm nổi.
Một tô cơm mà đánh đổ ra nhà.
Xin con đừng gắt mắng hạng người già.
Vì lúc bé con vẫn thường rơi vãi.
Mẹ cha vẫn phải khom lưng nhặt lại.
Từng miếng cơm chút thịt con làm văng.
Mẹ vừa cười vừa nhìn con lăng xăng.
Nghe con “xin lỗi” mà ấm lòng hơn Tết.
Nếu cha mẹ có nói nhiều phát mệt.
Có những câu lảm nhảm không đầu đuôi.
Con hãy nhớ năm xưa nằm trong nôi
Mẹ kể mãi một chuyện xưa cổ tích
Cha cũng vậy những khi con không thích
Lên giường nằm để ngủ giấc hồn nhiên.
Cha kể đi kể lại chuyện ông Tiên.
Chuyện Tướng Cướp Thạch Sanh nhiều chuyện bịa.
Nếu cha mẹ già rồi ít năng tắm rửa.
Con cũng đừng bịt mũi dang xa.
Bởi khi xưa mẹ phải gọi cả nhà.
Mới tắm được cho con một lát.
Con nghịch chơi người dính đầy bụi cát.
Mực lấm lem tay chân bẩn như ma.
Mẹ mới dội nước con đã khóc la.
Không chịu tắm không chịu vào bồn rửa.
Cha phải dỗ con hoài con mới sửa.
Mãi lớn khôn mới đi tắm một mình.
Nếu mẹ cha rồi không hiểu văn minh.
Máy móc mới đủ hình đủ kiểu.
Cũng đừng cười chê ông bà già hủ lậu.
Mà nên giảng cho cha mẹ cách dùng.
Vì năm con hai tuổi cái gì cũng lạ lùng.
Cha mẹ phải cầm tay con chỉ dẫn.
Rồi lớn lên cha dậy con cẩn thận.
Đừng nghịch máy này đừng đụng vật kia.
Cha giảng cho con từng chút từng ly.
Cách mở radio bật đèn mở bếp vặn tivi.
Con đã nở những nụ cười hạnh phúc.
Nếu mẹ cha mà nhớ quên tùy lúc.
Đừng cằn nhằn cha mẹ ngu khờ.
Biết bao lần con quên sách vở ở nhà.
Cha phải chạy như bay về nhà lấy.
Điều quan trọng là cha mẹ cần được thấy.
Dáng hình con quanh quẩn đâu đây.
Ngửi hơi con mà trong mắt cay cay.
Con còn đó tim cha đầy máu nóng.
Nếu mẹ cha quá già không muốn sống.
Con hãy hiểu cho: rồi tới lúc con cũng già.
Sẽ tới hồi cuộc sống như lướt qua.
Ý sống hết mà chỉ còn tồn tại .
Một cây khô một cánh hoa vương vãi.
Một bộ xương có hiểu biết vật vờ.
Những kỷ niệm xưa đầy ắp chan hòa.
Trong ánh mắt trong dấu tay run rẩy.
Hơi thở ngập ngừng âm thanh lẩy bẩy.
Không ham vui chỉ còn chút tình yêu.
Tình yêu con yêu cháu thật nhiều.
Óc chỉ thấy tên con và dáng dấp.
Tim chỉ chứa bóng hình con tấp nập.
Dấu chân xưa chạy nhẩy tung tăng.
Từng nốt muỗi đau từng cơn nhức trong răng.
Từng cơn sốt đổi da đổi thịt.
Mẹ cha đã từng bao đêm quên mệt.
Ngồi bên con nghe hơi thở đều hòa.
Dù cho con khó chịu khóc la.
Cha mẹ vẫn dấu yêu con trên hết.
Và bây giờ khi tới gần cõi chết.
Vật dụng mang theo vẫn chỉ bóng hình con.
Còn chút hơi tàn cha mẹ mong tặng con:
Niềm hạnh phúc sướng vui bất tận.
Thôi vài hàng của mấy người sắp lẫn.
Cha mẹ sẽ quên đã từng tặng hành trang.
Kiến thức thông minh sắc đẹp... con đang mang.
Những hiểu biết về cuộc đời gian khó.
Những can đảm chai lì không biết sợ.
Để con thành người tài giỏi hôm nay.
Những bằng cấp mà con có trong tay.
Là kết quả của bao đêm mẹ khóc.
Là rụng rơi của bao nhiêu sợi tóc.
Của ngàn ngày đưa đón con đi.
Thôi nói làm chi? Nhắc làm chi?
Mẹ đang nói: hãy đừng làm con mệt...
Nghỉ đi con để vui thỏa ngày mai...
Internet
Ngày của Mẹ
Nguồn gốc ngày của Mẹ có vào thời kỳ cổ Hy Lạp và La Mã. Nhưng cái gốc lịch sử Ngày của Mẹ có thể tìm thấy ở Anh Quốc, nơi đó Chủ Nhật Ngày của Mẹ đã được tổ chức rộn riệp trước khi lễ lộc này được thành hình bên Hoa Kỳ.
Dầu vậy, việc ăn mừng liên quan của ngày này được coi là một hiện tượng mới gần đây, chưa đến một trăm năm. Phải tri ân công khó của những phụ nữ tiền phong như Julia Ward Howe và Anna Jarvis mà "ngày này" mới thành hình.
Ngày nay việc liên hoan cho Ngày của Mẹ được tổ chức ở 46 quốc gia trên thế giới (mặc dầu vào những ngày khác nhau) và là một dịp rất thịnh hành cho mọi dân tộc. Hàng triệu người trên khắp thế giới dùng cơ hội này để tưởng công bà mẹ của mình, tri ân họ về việc sanh thành, dưỡng dục, luôn nâng đỡ và khuyến khích con cái của mình.
Lịch Sử Sớm Nhất Ngày Của Các Bà Mẹ
Lịch sử sớm nhật ngày của các bà mẹ đã bắt đầu từ thời cổ xưa bên Hy Lạp, vào hội mùa Xuân hàng năm, người Hy Lạp dùng ngày này để cúng hiến cho các nữ thần, và cũng là dịp để họ tưởng công Rhea, vợ của thần Cronus (trong thần thoại Hy Lạp) và là mẹ của nhiều vị thần trong thần thoại Hy Lạp.
Cổ sử La Mã cũng tổ chức hội mùa Xuân, được gọi là Hilaria để tưởng nhớ đến Cybele, một mẩu chúa. Cũng nên để ý rằng hội mùa Xuân để cống hiến cho Cybele bắt đầu khoảng 250 năm trước khi Đấng Christ được sanh ra. Việc ăn mừng này bắt đầu vào ngày 15 tháng Ba để cúng hiến trong đền thờ của Cybele, kéo dài ba ngày, gồm có diễn hành, trò chơi, và những dạ hội giả trang. Những cuộc tổ chức ăn mừng này gây nên nhiều tiếng xấu đến nỗi những người thờ cùng Cybele bị cấm vào thành phố La Mã.
Các Cơ Đốc Nhân đầu tiên cũng đón mừng ngày của Mẹ được tổ chức vào Chủ Nhật thứ tư của mùa chay để tưởng nhớ đến nữ đồng trinh Mary, mẹ của Chúa Giê Xu. Ở Anh Quốc lễ này được tổ chức bao gồm tất cả các bà mẹ. Khi đó ngày này được gọi là Chủ Nhật Ngày của Mẹ.
Lịch Sử Ngày Của Mẹ: Chủ Nhật Ngày của Mẹ
Lịch sử cận đại nhất về ngày của Mẹ được bắt đầu vào khoảng thập niên 1600 bên Anh Quốc. Ngày này được tổ chức hàng năm vào Chủ Nhật thứ tư của mùa chay (40 ngày đến Lễ Phục Sinh) để tri ân các bà mẹ. Sau khi buổi cầu nguyện để tưởng nhớ đến nữ đồng trinh Mary, các trẻ em mang quà và hoa đến tri ân cho các bà mẹ của mình.
Vào dịp này, những người làm công, người học việc, và công nhân phải xa nhà, được chủ nhân khuyến khích đi thăm mẹ của họ và tri ân họ. Theo phong tục, các trẻ em đem quà và một bánh đặc biệt hay là một loại bánh bột có nhân trái cây, được gọi là simnel, để tặng các bà mẹ. Người Tiệp Khắc và các dân tộc khác cũng tổ chức ngày này tương tự như vậy. Phong tục tổ chức Chủ Nhật ngày của Mẹ bị quên lãng vào thế kỷ thứ 19.
Tuy nhiên, ngày này được tổ chức trở lại sau thế giới thế chiến thứ hai, khi các người lính Mỹ đem phong tục và những hàng thương mại phỗ biến để quảng cáo vào dịp này.
Lịch Sử Ngày Của Mẹ: Julia Ward Howe
Đề nghị cho một ngày của Mẹ ở Mỹ chính thức được nêu ra do bà Julia Ward Howe vào năm 1872. Là một người hoạt động chính trị, một nhà văn, nhà thơ, Julia được nỗi tiếng qua bài hát về chiến tranh Nam Bắc, "Battle Hymn of the Republic". Bà Julia Ward Howe đề nghị lấy ngày 2 tháng Sáu hàng năm để tổ chức Ngày Của Mẹ và để cống hiến cho công cuộc hoà bình. Bà viết một bức thư nhiệt thành gởi đến các phụ nữ và kêu gọi họ đứng lên chống lại chiến tranh trong Lời Công Bố của Các Bà Mẹ nỗi tiếng của bà, viết ở Boston năm 1870. Bà cũng bắt đầu Ngày Của Mẹ Cho Hòa Bình được tổ chức vào chủ nhật thứ hai của tháng Sáu và tổ chức suốt trong nhiều năm. Bà Julia tranh đấu không ngừng cho việc chánh thức công nhận một ngày cho các bà mẹ và việc tuyên bố ngày này làm ngày nghỉ. Đề nghị của bà được phổ biến nhưng sau đó được thay thế với ngày của Mẹ làm ngày nghỉ và được tổ chức vào tháng Năm.
Lịch Sử Ngày Của Mẹ: Anna Jarvis
Anna Jarvis được công nhận là người sáng lập Ngày Của Mẹ ở Mỹ Quốc. Mặc dầu bà Anna Jarvis không bao giờ có gia đình hay có con riêng, bà được coi là hiền mẩu Ngày Của Mẹ, một biệt danh được gán cho một phụ nữ đã tranh đấu thật hăng say để dành cho được một ngày tri ân các bà mẹ. một động lực để ăn mừng ngày của Mẹ phát xuất từ chính bà mẹ của Anna Jarvis, bà Anna Marie Reeves Jarvis ôm ấp từ thuở nhỏ. Là một người đấu tranh và nhân viên an sinh xã hội, bà Jarvis nhiều lần đã bày tỏ lòng mong ước của bà cho một ngày nào đó có ai đó làm rạng danh các bà mẹ, còn sống hay mai một, và tri ân về những đóng góp của họ trong đời sống mỗi người.
Là một người con đáng yêu, Anna không bao giờ quên được những lời ao ước của mẹ mình, và khi mẹ bà qua đời vào năm 1905, bà dấn thân vào việc hoàn thành lòng mong muốn của mẹ bà để có ngày của các bà mẹ. Thái độ lãnh đạm thờ ơ của người dân Hoa Kỳ đối với thân mẩu của mình và lòng mong muốn để hoàn thành ước vọng của mẹ mình thúc đẩy khát vọng của bà.
Để bắt đầu, bà Anna dâng hoa cẩm chứng đến nhà thờ ở Graton, Virginia để tỏ lòng kính trọng mẹ mình. Hoa cẩm chứng là loại hoa mẹ bà rất ưa thích và Anna cho đó là tượng trưng cho tình yêu nồng nàn của một bà mẹ. Sau đó, Anna và những người ủng hộ bà đã viết thư cho các nhân viên cao cấp trong chính phủ, trong quốc hội cũng như những quan quyền ở các tiểu bang để vận động cho một ngày của các bà mẹ một cách chính thức. Việc kiên trì chịu khó vận động có kết quả. Vào năm 1911, Ngày của Mẹ được tổ chức hầu hết các tiểu bang của liên bang Hoa Kỳ. và vào ngày 8 tháng Năm, 1914, Tổng Thống Woodrow Wilson ký một nghị quyết ấn định ngày Chủ Nhật thứ hai của tháng Năm làm ngày của Mẹ.
Lịch Sử Ngày Của Mẹ:Việc Tổ Chức Ngày Của Mẹ Hiện Nay
Ngày nay Ngày của Mẹ được tổ chức ở nhiều quốc gia gồm có Mỹ, Nga, Anh Quốc, Ấn Độ, Đan Mạch, Phần Lan, Ý, Thỗ Nhỉ Kỳ, Úc Đại Lợi, Mễ Tây Cơ, Gia Nã Đại, Trung Hoa, Nhật Bản, và Bỉ. Người ta dùng cơ hội của ngày này để tỏ lòng tôn kính mẹ của mình và tri ân họ về tình yêu thương và sự nâng đở của họ. Ngày này trở thành thật phổ biến và ở nhiều quốc gia đường giây điện thoại bận rộn cao độ nhất trong ngày đó. Cũng có phong tục tặng hoa, gởi card, và những quà tặng khác cho các bà mẹ nhân ngày Lễ này. Ngày của mẹ trở nên quá thương mại: những tiệm cắm hoa, những nhà làm thiệp và người bán quà tặng nắm lấy cơ hội để làm tiền trong ngày này qua những cuộc quảng cáo quy mô để thu hút khách hàng.
Thật là không mai để ghi nhận rằng bà Anna Jarvis đã bỏ hết cuộc đời cho việc tuyên ngôn ngày của Mẹ làm ngày lễ đã thật chua xót về tánh cách thương mại của ngày này.
ST
NHÂN NGÀY HIỀN MẪU
Mẹ thương con biển hồ lai láng
Cưu mang con đủ chin tháng mười ngày
Sinh con nuôi dưỡng đắng cay
Ðến khi khôn lớn tung bay với đời
Mẹ con cách bể chân trời
Thường năng liên lạc những lời ủi an
Mẹ già như bóng chiều tàn
Chịu bao gian khổ hoàn toàn vì ta
Nuôi con mong cậy lúc già
Dâu hiền, rể thảo đúng là Trời ban
Hạnh phúc,con cháu đầy đàn
Hiếu đạo hiền mẫu tiếng vang để đời
Thương mẹ,khóc mẹ mù ngươi
Cụ Nguyễn Ðình Chiểu suốt đời hiếu trung
Ðồ Chiểu thương mẹ vô cùng
Ðây là gương sáng soi chung trên đời
Không mẹ ta đâu thành người
Tình yêu mẫu tử biển trời chứng minh
Làm con phụng dưỡng hết tình
Khi già con cháu thương mình đương nhiên
Nhân tốt hái quả đào tiên
Làm con hiếu đạo mẹ hiền đáng thương
Mẹ con đoàn tụ viễn phương
Cùng chung mái âm Trời thương dường nào
Mẹ hiền hạnh phúc biết bao
Dâu con hiếu đạo lẻ nào phụ thân
Khi mẹ bệnh hoạn bất thần
Trung tâm dưỡng lảo chưa cần giúp ta
Vợ chồng con cái cả nhà
Thuốc thầy chửa chạy mới là con ngoan
Dù rằng cuộc sống đa đoan
Lo tròn hiếu đạo muôn vàn ngợi ca
Sống lâu ta cũng phải già
Lúc nầy nghiệm đúng chuyện ta đã làm
Ở đời nhân quả tuần hoàn
Nhân ngày hiền mẫu đôi hàng xin dâng
Ấu thơ mẹ ẩm mẹ nâng
Nay ta khôn lớn xin vâng mẹ hiền
Rồi đây mẹ sẽ quy tiên
Ta phải yêu quý mẹ hiền nhiều hơn
Cầu xin Trời,Phật,Thánh Nhơn
Giúp ta nghị lực đền ơn mẹ hiền…..
ST
Ngồi buồn nhớ Mẹ ta xưa !, chỉ cần 1 hàng chữ này cũng đủ đưa tôi nhớ về dĩ vãng,thật buồn khi chưa làm được gì cho Mẹ.
Nuôi con chẳng quản chi thân.
Bên ước Mẹ nằm bên ráo con lăn.
Đến khi đền đáp nghĩa ân.
Lên non sắn đá xây lăng phụng thờ.
Ai còn Cha Mẹ xin hãy yêu thương họ như họ đã yêu thương ta. Cầu trời luôn ban cho Cha Mẹ tôi nhiều sức khoẻ để tôi còn cơ hội báo đáp.