.
Chuyện Hoa Giấy (muoichanh)
1 ... 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9 ... 67 - bottom

          Chuyện Một Loài Hoa Dại

3. Đôi khi tiền là tất cả nhưng không thể mua được nhân cách con người

Khi người "hâm" mở ra thì đó là một gói tiền to. Hắn đẩy gói tiền đến trước mặt cô rồi nói: "của em đấy".

- Vụ gì vui vậy?

- "Anh bảo của em đấy, xin nghỉ đi chơi với anh đi, bấy nhiêu đó sống cả năm chứ đừng nói vài ngày". Hắn nói với nụ cười khinh bạc và ánh nhìn đầy tự tin.

Cô thấy mặt mình nóng bừng và gai gai sóng mũi trước cái giọng điệu ngông cuồng khi dể của hắn, tay cô dường như run lên, cô cố nuốt nước bọt xuống nhưng hình như có cục gì đó ngay cổ họng làm cho nghẹn lại "không anh à".

- Trời em! Bao nhiêu đây mà chê à? Không đủ với em sao?

- Không, không phải vậy. Mà là em không hiểu chuyện gì và tại sao? Vụ gì vậy anh? Vậy là sao?

- "Đừng ngây thơ với anh thế chứ". Giọng hắn như cao hơn, gằn hơn nên cô thấy mình như một con mèo ướt nước đang run rẩy giữa mưa giông, đầu óc cô căng lên, mọi thứ chung quanh như tối sầm khi hắn cao giọng tiếp "làm giá hả em, thanh cao thì nằm ở nhà đi, một đêm nhiêu đây mà còn làm giá hả? Thế bao nhiêu em nói đi?"

Cô run run, nghẹn ngào hỏi thăm 18 đời tổ tông nhà hắn, cô im lăng đi vào phòng quản lý, bỏ lại sau lưng cái gằn giọng của hắn "đồ nhà quê mà chảnh".

Anh Huy - là một trong năm cổ phần của cái Bar mà cô làm, đang ngồi đó với cái điện thoại trên tay, vừa thấy cô vào hoặc vì thấy cô khóc nên nhanh chân chạy đến hỏi

- "Đã xảy chuyện gì?" Được quan tâm cô thấy tủi thân hơn nên khóc lớn hơn, trong nức nở cô kể cho anh Huy nghe, mà không phát hiện ra tay anh Huy đã nằm trên đùi cô từ lúc nào, bàn tay có đủ năm ngón thong thả tư nhiên vuốt ve thoải mái cái đùi cô, coi y như cái đùi không có chủ vậy a. Hóa ra đàn ông ai cũng thế sao Trời? Một ngày cô đã gặp đến 2 người đàn ông như vậy rồi còn gì.

Cô lủi thủi rời quán về nhà trong chán nản. Với hai người đàn ông nầy, cô cảm thấy mình như bị chà đạp, cô hiểu họ xúc phạm và coi thường mình, bỏ qua thói dựa dẫm cô tự thấy mình chẳng thua kém ai, chỉ vì muốn đi làm để học hỏi và quen với môi trường trước khi cô tốt nghiệp, nhưng sao mới vừa bước vào "đời" đã cho cô cảm giác chua cay sớm thế nầy. Bài học đầu tiên, sự ngã giá đầu tiên và lần bỏ việc đầu tiên trong đời của cô...

(còn tiếp)

310461 top -

          Chuyện Một Loài Hoa Dại

4. Người gì dai như đĩa

Cô đến lớp với đôi mắt nặng trĩu. Đêm qua cô nằm đó mặc cho màn đêm bủa vây, mặc cho nước mắt nối nhau chảy. Cuối cùng cô cũng tự an ủi chính mình, xá gì những trở ngại bé tẹo nầy, lòng nhất quyết không cần ai giúp đỡ, nhất quyết không dựa vào gia đình, cô quyết liệt ngồi dậy, búi cao tóc để lộ khuôn mặt sáng ngời, ngẩng cao đầu mà đến trường - đến lớp.

Cái ngạo nghể của cô như động lòng người, nên người gửi đến cô một tình yêu đầu đời rồi giết luôn sự non dại tuổi đôi mươi. Xa nhà cô xa luôn những chăm lo của đại gia đình và những lời giáo huấn, cô mải mê lo cho mình ăn học bằng chính tiền lương tiếp tân công ty vi tính mà cô may mắn xin vào làm sau khi từ bỏ quán bar nơi gom lại toàn đàn ông bá đạo. Hãnh diện vì cô có thể tự lo cho mình được mà không cần ngửa tay xin tiền Cha Mẹ hàng tháng, rồi do mãi mê với công việc mà chính người TGD Công ty cũng mê đắm cô.

Ban đầu cô khó chịu lắm. Người gì dai như con đĩa, già rồi mà cứ lảm nhảm bám theo với những lời nói vu vơ vớ vẩn. Nhưng trong lòng cô cũng thấy vui vui, vì có người già như thế khoái mình, một con nhóc nhà quê tay vẫn còn dính phèn vàng choé.

Cô ngưỡng mộ và mến ông nhiều hơn là yêu, ít ra thì ngoài cái vẻ đạo mạo thì ông cũng là ngườI có vẻ hay hay, cái hay nữa là ông cùng Họ với cô.

Khuôn mặt ông nhìn rất phúc hậu, có vẻ lương thiện và đạo đức. Dựa vào việc ông ăn chay, miệng luôn giảng về Kinh Phật. Ông luôn đứt ruột, đứt gan khi một con vật bị giết trên bàn nhậu, chẳng hạn như con gà vì con gà sẽ đẻ ra trứng, cái trứng đó sẽ đẻ ra con nữa... cứ thế mà tồn tại loài gà, hoặc như con cá, hay bất cứ con gì có thể sinh sản được. Nhưng ăn thì ông cứ ăn, chỉ là ông nói cái miệng thôi nhen chứ không phải ông nói như thế rồi ông không ăn.

Có lần công ty xuống quê cô thăm dò thị trường, cô được ông ưu ái cho theo với lý do hướng dẫn vì Bến Tre vốn là quê của cô. Mà suy ra cũng đúng đó chớ, rừng nào cọp nấy ấy mà. Vậy đó mà cô hí hửng đi liền không cần suy nghĩ gì ráo, khổ nhất là khi đến nơi, ông nhã ý ghé nhà cô cho biết gia đình, cho biết Ba mẹ cô, đối với cô đó là chuyện nhỏ, không có gì là khó. Và việc mổ con gà mời cơm khiến cô khoái nhất, bởi với cô đó là món ăn số 01.

Nhưng khi dao vừa đưa lên chuẩn bị cắt cái cổ con gà, ông đứng gần đấy, miệng liên tục Mam mô - thiện tai, thiện tai. Tiếng Nam mô Phật của ông khiến cô nghẹn họng, tự nhiên cảm thấy mình biến thành kẻ ác hơn con thú. Tức cái mình cũng mất hứng quá, nên cô đè đầu con gà xuống chặt cái phụp cho xong, ngắn gọn khỏi cần ngứa con mắt ông thêm nữa. Dĩ nhiên ông cuống người giận dữ, miệng Nam mô còn lớn hơn, như cố ý chửi lên đầu cô là người tàn ác. Hayzzz có sinh thì có diệt chớ.

Rốt cuộc con gà chỉ có cô và gia đình cô ăn, ông chỉ ngồi ái ngại ăn cơm với mấy cọng rau và chén nước tương.

(còn tiếp)

312557 top -

@muoichanh,
cochin vẫn dõi theo câu chuyện của muoichanh.

312699 top -

tức cái mình, cũng mất hứng ăn luôn nên cô đè đầu con gà xuống chặt cái phụp cho xong, ngắn gọn khỏi cần ngứa con mắt ông thêm nửa.

Hì hì, không ngờ có người còn nóng tính hơn mình nữa!

Đúng là cái kiểu lải nhải đạo đức đó làm "mỏi" tai thiệt, làm vậy cho tắt đài luôn.

Nhưng chắc ổng cũng chóng mặt dữ hén!

312719 top -

@ Cám ơn Chị Cochin,

@MXHV,

Chị cám ơn em, nãy giờ chạy đi ăn nên giờ mới ngồi xuống cùng thăm hỏi nhau nè.

Chị đi làm, công việc nhàm chán nhưng một ngày qua nhanh, mỗi lần về nhà chị chỉ còn sức nhào lên giường ôm gối ... khóc vì thấy trống trãi và buồn. Nhưng rồi cũng qua được ngày mới, rồi chuyện mới ...!

@Anh lãng,

Em nghe anh rồi, em đã đổi hình khác.

@Cô Phương,

Con nóng như la sát đó cô, trong nhà nổi tiếng lắm cái tính ấy, kèm theo cái tật mít ướt nửa, động tí là hóc hà. :)

313052 top -

Chuyện Một Loài Hoa Dại


5. Lời giao huấn làm người

Sau khi dùng cơm xong, dù không khí hơi nặng nề chút xíu, nhưng cô và Gia Đình cũng giả tạo cảm tình cho qua chuyện. Chưa bao giờ cô thấy ê mặt như thế.

Ông nhờ Ba cô giới thiệu những quan chức cao cấp bên Sở Tài Nguyên và Môi Trường, vì nơi đó có thể giúp ông hiểu thêm những qui định và cách xin giấy phép kinh doanh tại quê cô, tuy thấy vui nhưng có chút khó nghĩ luôn lẩn quẩn trong đầu cô, liệu đó là tình cờ hay do ông sắp xếp, hay người ta chỉ lợi dụng cô? Rồi cô cũng thôi kệ, chuyện cũng không có gì trầm trọng lắm, việc ông muốn nhờ giúp quá dễ so với cắt cổ con gà nhiều.

Đường lên Sài Gòn cứ băng băng trước mắt, xe qua cầu Rạch Miễu thì chạm đến Mỹ Tho. Xưa kia muốn đi qua lại hai bên thì mọi người phải di chuyển bằng phà, sau nầy xây cầu rồi nên những chuyến phà đưa đón người qua lại cũng không còn nữa, dù không xa lắm nhưng sao vẫn thấy mệt mỏi gì đâu luôn á. Không phải vì cái gì làm cô khó chịu, mà chỉ vì lời ông cứ nhét vô tai cô rì rầm suốt. Ông nói giận cô lắm, ông nói cô sống không có đức, không biết thương những con vật bé nhỏ, bản tánh cô quá tàn ác. Người như vậy không thể làm được việc lớn, ông tha thiết muốn cô thay đổi, không giết gà, giết cá, giết heo, giết cây giết cỏ...

Bực mình muốn chết, nhưng cô chỉ nhìn ông cười cười, đến khi cô hết chịu nổi cô cũng phải lên tiếng "ăn chay là ăn rau với nước tương a?"

- Đúng rồi đó em à. Sao nhân viên của tôi thông minh thế.

- Thế nhưng rau cũng được cho là một sinh linh, nếu anh đạo đức vậy sao không nhịn ăn thịt cá luôn đi. Vừa nói cô vừa cười rồi nói tiếp, em thấy khối người miệng thì hiền từ, làm ra vẻ như ta đây là thánh nhân, nhưng chuyện lận dao rồi len lén đâm sau lưng người ta đầy ra đấy thôi. Nói chung, trên đời em thấy người đạo đức giả hơi bị nhiều a.

- Em còn trẻ biết gì về cuộc sống phức tạp nầy, biết rằng thấy vậy nhưng không phải vậy. Mà sao em cãi anh, em phải nghe lời anh, em mới nên người chứ.

Cô im lặng quay nhìn hàng xe chạy dọc ngang trên cầu, phóng mắt nhìn qua Cồn Ông Đạo Dừa nằm chẫm chệ giữa con Sông Tiền, nối liền giữa Bến Tre với Mỹ Tho, vờ không nghe ông nói, nhưng sự thật là quay đi che cái bực tức để khỏi phiền thêm nữa. Cô nghĩ mình có nên người hay không là do bản tánh và sự ý thức chứ không lẽ không nghe lời ông là hư hỏng hay sao chứ. Xì! đồ đáng ghét. (Ta đây không tiền vẫn sống tốt, vì có cha mẹ ta lo, còn lâu mới tới ông khi dể, dạy dỗ).

Ông ưu ái cho cô lên làm trợ lý, mặc dù cô vẫn chỉ là cô sinh viên năm 2, công việc thay đổi tốt hơn, tiền cũng nhiều hơn nhưng tỷ lệ nghịch với tình cảm chị em trong công ty, cô kệ vì mình sống cứ sống. Nói là mặc dù nhưng đôi khi cô cũng chạnh lòng và buồn tủi với những xì xào chung quanh, những cái cười đầy ngụ ý. Dù nói không quan tâm nhưng cô vẫn luôn tự hỏi "mình làm gì sai mà người ta ghét mình?!"

Cô lấy lòng mọi người bằng cách mua nhiều đồ ăn sáng, pha từng tách café hay trà mời mọi người cho thân tình, nhưng coi bộ bằng mặt nhưng không bằng lòng là mấy, riết rồi cô cũng bỏ mặc mọi người muốn nói gì cũng được. Cô ghét khi mọi người gọi cô là “con nhà quê” sau lưng mình, có lần mọi người còn nói thẳng với cô rằng "tay chân còn dính đầy phèn, em lấy nước giếng trời rửa cũng vẫn là phèn chua thôi em nha."

Cô phàn nàn với ông, kể ông nghe rồi tức tưởi, ông nói "có anh ở đây, sẽ không ai ăn hiếp hay làm gì em cả. Hay em có chồng đi, người ta sẽ bảo vệ em". Nói rồi mắt ông chùng xuống, lặng lẽ nhìn xa xôi.

Hôm nay là ngày sinh nhật của cô. Sáng cô lơ mơ đến công ty, mọi người cười nói râm ran, rồi hòa giọng chúc cô SN vui vẻ. Ngạc nhiên pha lẩn xúc động vì nhận được sự quan tâm cũng như thấy bớt lạc lõng dù biết đó chỉ là giả tạo. Trên bàn đã có một giỏ hoa thật xinh đặt ngay ngắn, cô cứ nghĩ mọi người ở công ty gửi tặng, nhưng rốt cưộc không phải như vậy và mọi người trong cty cũng không biết ai là chủ nhân.

Nhiều ngày dài nối tiếp luôn có một giỏ hoa như thế gửi đến, tuy không nói ra nhưng cô thầm biết đó là của ông, một lần cô hỏi thẳng ông điều đó, ông chỉ cười rồi trấn an cô rằng "em cứ nhận, cái đấy là tình cảm chân thành của người ta, biết đâu họ yêu thầm em, nên họ tốt và quan tâm tới em."

- Xì! em cần ai yêu em chứ. Đừng phiền em như vậy thì em sẽ thấy tốt hơn.

Cô đâu cần ai yêu, hay ai đó làm cái chuyện tặng hoa nầy, nên cô quyết liệt không nhận khi hoa được gửi tới nếu không cho biết tên người gửi. Chiều cùng ngày ông gọi cô sau giờ làm đến một quán café nói chuyện, chuyện riêng và quan trọng.

ImageCô nhất quyết gặp ông để tìm ra chủ nhân những giỏ hoa gửi đến

Để giải tỏa thắc mắc về chủ nhân những giỏ hoa tội nghiệp, cô cũng can đảm đến gặp ông. Cái điều mà sau nầy cô tin rằng mình đã sai lầm. Ông nắm tay cô kể cô nghe những nổi khổ của một Gia Đình tan vỡ, ở nơi đó có một người vợ không biết điều, suốt ngày cau có và hung dử, khi dể ông nên ông chuyển kinh doanh về VN cho quên đi quá khứ, cũng như có thể làm lại từ đầu.

Thật tội cho ông, không ngờ ông có tâm sự buồn như thế, người đàn bà nào ngu ngốc thế không biết, một người đàn ông tội nghiệp như thế nầy mà tại sao làm khổ người ta chi, cô cảm thấy như mình có trách nhiệm xoa dịu ông, cô cũng tự thấy giận người đàn bà đó ghê gớm.

Tuy cô không có tình cảm, cũng không hề yêu ông. Mà cô cũng chẳng hiểu thế nào là yêu, nhưng thấy ông xúc động, nước mắt ngân ngấn long lanh, cô không nỡ lòng rút tay lại.

(còn tiếp)

313088 top -

@ chị muoichanh,

Tuy cô không có tình cảm, cũng không yêu ông mà cô cũng chẳng hiểu thế nào là yêu, nhưng thấy ông xúc động, nước mắt thì long lanh như sắp chảy xuống, cô không nở rút tay lại

Để tay kiểu này là chít,đúng ý ông GĐ rồi,bảo trọng bàn tay nha.hihihi...

313124 top -

Thương trường như chiến trường, việc kinh doanh của ông liệu có giẫm đạp lên người khác không nhỉ? Vậy con người với con vật ai quý hơn?

ông nắm tay cô kể cô nghe những nổi khổ của một GĐ tan vở, ở nơi đó có một người vợ không biết điều, suốt ngày cau có và hung dử, nên ông chuyển kinh doanh về VN cho quên đi quá khứ, cũng như có thể làm lại từ đầu.


Dù có đang hạnh phúc ngút trời cũng tả oán như vậy.
Mấy cái chiêu này xài với các cô bé mới lớn bao giờ cũng đạt hiệu quả như ý!

313228 top -

Image Thân tặng muoichanh - cô bé đa cảm.

Chúc muoichanh luôn tìm thấy niềm vui trong cuộc sống & luôn bình an.

313703 top -
Chanh muối ơi,

Hãy khóc đi, khóc đi...
Khóc cũng làm vơi bớt nỗi buồn, mạnh mẽ lên nhé.

Mọi người luôn bên cạnh chanh muối.
Thương.

313907 top -

@muoichanh,

Buồn, vui, hạnh phúc, chán nản là những điều xảy ra hàng ngày trong cuộc sống của mọi ngươì, không ai tránh được. Nếu mình cố gắng làm sao tránh các việc gây nên chuyện buồn hoặc chán nản như vậy không có nghĩa là mình sẽ vui hoặc hạnh phúc nhưng dù sao thì tâm hồn của mình sẽ đỡ hơn một chút.

Khóc lóc, ủ rủ cũng không giải quyết được chuyện gì. Với cochin là mình tự đứng lên làm việc. Cứ làm việc dù ngươì ta không trả công cho mình vì mục đích của mình là lấy công việc để khoả lấp khoảng thời gian rảnh làm mình khỏi suy nghĩ gì lung tung cả, công việc sẽ làm cho mình quên đi những nỗi buồn chán đó. Và rồi niềm vui sẽ đến lúc nào không hay.

Chuyện thiên hạ cười chê khi muoichanh phô cái xâú, chuyện xâú dĩ nhiên là không tránh khỏi, nhưng cũng có các chị trong này thương em chứ không cươì chê em đâu. Nhưng dù thương em bao nhiêu đi nữa các chị cũng không thể giúp em vượt qua ngoài những câu an ủi, vỗ về, đôi khi còn làm cho em ủy mị hơn nữa.

Vậy đi, chỉ có em, chỉ có chính mình tự đứng lên để làm lại từ đầu.

313967 top -

Chuyện Một Loài Hoa Dại


Khởi đầu nỗi bất hạnh

Cuối tuần khi cô vẫn còn nướng thêm chút cho đã 1 tuần làm việc căng thẳng, cô chợt nghĩ về ông, những chuyện vui buồn đời ông và người Mẹ già của ông. Bà vì bất mãn với con dâu (vợ ông) mà quyết ra riêng sống một mình, không cần ai. Cô nghĩ chắc người Mẹ đó phải cô đơn lắm, còn ông chắc phải khó xử lắm giữa vợ và Mẹ ông.

Mà sao cô lại nghĩ về ông như thế?

Chuông điện thoại cô reo vang, tên của ông hiện lên khiến cô lúng túng, nửa không muốn nghe, nửa kia thấy tội ông quá, chắc ông buồn nên ông mới muốn kiếm cô nói chuyện. Nghĩ vậy cô alo rồi chờ ông.

- Em rảnh không, thức chưa em, em đang làm gì đó?

- Dzạ anh, em cũng không có làm gì. Cuối tuần mà.

- Ah, xin lỗi em, đang ngủ mà phá em, tội quá đi. ưh thôi em đi ngủ nữa đi... im lăng một khoảng lâu rồi nói tiếp: - À, Anh định đến nhà đón mời em đi ăn sáng, em thấy sao?

- Cũng được nhưng em sợ.

- Sợ gì em?

- Sợ đủ thứ a, mà sợ vợ anh thì nhiều. Cô không ngăn được tò mò muốn biết thêm về ông nên cô hỏi dò.

- Oh Không, hôm nay anh muốn nói sự thật về gia đình anh với em, anh mệt mõi và buồn quá, em đến đây ngồi với anh chút đi.

- Uh, thôi cũng được em sẽ đến. Cô vội vã trả lời mà không một giây nào ngập ngừng suy nghĩ, chính cô cũng nhận thấy một thoáng ngạc nhiên trong cô, sao cô như thế nhỉ! Nhưng cô cứ chuẩn bị thật nhanh, cô sợ ông ngồi đợi cô, sợ ông buồn, sợ ông cô đơn...!

Ông ngồi đó, trên bàn vẩn chưa gọi món gì, cô từ chối vì không quen ăn sáng, chỉ uống một ly cafe, món nầy cho cô uống suốt ngày cô cũng không giận, cái vị đắng tê tê đầu lưỡi rồi vị ngọt nhẹ của đường hòa nguyện làm nên một loại cafe đặc biệt như cái tên của nó khiến người người mê man.

Ông nhẹ nhàng thở ra, cô khẽ hỏi ông có chuyện gì khiến ông ảo não như vậy, ông tiếp tục thở dài rồi ông khóc, nước mắt người đàn ông to lớn và thành đạt khiến cô cũng mủi lòng, sóng mũi cũng cay cay.

Rồi ông nói vợ ông đã li dị, 3 đứa con trai đều do vợ ông nuôi hết, ở VN nầy ông chẳng có ai, đó là nỗi đau đớn của ông, mà ông không bao giờ giờ dám nói cho ai biết, ông nói rằng ông sẽ giới thiệu cô làm bạn với con trai lớn của ông, rồi ông tỏ ra rất là tiếc khi cậu con trai cả nhỏ tuổi hơn cô, nếu không ông lập tức cưới cô cho con trai cả, cô là một người con gái rất đặc biệt và xinh đẹp. (người gì mà tội quá, có tiền mà sống nặng nề như vậy, thật tội nghiệp) nghĩ thì nghĩ nhưng cô cũng muốn đi sâu vào gia đình ông, để làm gì cô cũng không biết, chắc chỉ muốn hiểu thêm về ông thôi.

Ông gọi điện thoại kêu con trai lớn đến, đó là một chàng trai cao to, đẹp trai đến nỗi cô thấy luôn thời trai trẻ của ông hiện diện từng nét trên mặt của người con trai cả nầy.

Tiếc là cậu cả không biết nói Tiếng Việt, chỉ cúi đầu chào hết sức kính cẩn y như cô mỗi lần cúi chào Ông Bà. Chủ yếu họ giao tiếp bằng tiếng pháp.

Chiều đó cô cũng được ông mời đi cùng với những đối tác khác. Chung quanh ai cũng cao sang và giàu có, cô thấy mình lọt thỏm vào cái không khí đặt sệt quyền lực của đồng tiền, cô thật nhỏ bé so với họ.

Ông vẫn bên cô, có khi ông cũng choàng tay ôm eo cô, dù thấy kỳ kỳ nhưng cô vẫn không đẩy tay ông ra, mặc dù vậy cô cũng thấy hãnh diện khi được cận kề bên ông tất cả những buổi họp hay bất cứ buổi tiệc với mọi thành phần trong ngành kinh doanh của ông.

Một đêm dù cố gắng từ chối, cô vẫn bị một đối tác của ông mời nhấp 1 chút, dù chỉ là nhấp môi, nhưng cứ nhấp hết lần nầy đến lần khác, cũng khiến cô chếnh choáng, cô bối rối khi ông nhìn cô như là muốn ăn cô, cô thấy mềm nhũn khi ông kề vào má cô một nụ hôn phớt nhẹ, tim cô đánh tùng tùng như trống, tim thắt lại nín thở, cô tự hỏi mình yêu ông hay ông yêu cô, hay là cả hai cùng yêu, mà như vậy là yêu hả?

Rồi cô cũng được ông đưa về nhà sau một buổi dạo quanh Sài Gòn với ông, trước khi quay xe đi ông cám ơn cô đã vì ông, bên ông trong thời gian qua, (người gì mà ngọt ngào như thế) ông quay đi sau khi nắm thật chặt tay cô.

Đêm, cô trăn trở suốt, tự hỏi yêu là thế nào? là mình nhớ người ta hay mình cần người đó trong đời mình, biểu hiện gì thì gọi là yêu?

Cứ thế cô đem nguyên vết thâm vầng dưới mắt vào công ty, có lẽ thấy cô phờ phạc ông kêu cô về nhà nghĩ với lý do là bệnh, nhưng cô không chịu vì thấy kỳ với mọi người, cô không thích mọi người nghĩ cô dựa hơi ông rồi làm ra vẻ ta đây.

Chiều, ông nhất quyết lấy xe tự đưa cô về nhà, ông đưa cô về nơi cô sống rất xa cty, đó là căn nhà do Ba và Mẹ mua cho 2 chị em cô khi lên Sài Gòn sống, mà cô sống chỉ mang tiếng thôi, chứ nhà nầy do chị cô đứng tên, có muốn cô cũng không bán được, mà nếu bán được cô sẽ lập tức bán cho rồi, nhà gì mà xa chỗ làm thấy ớn.

Ông xin phép lên tận lầu 2, đó là phòng của cô. Ông nói để yên tâm trước khi ông về, nên phải nhìn thấy cô nằm nghĩ. Vừa ngồi xuống chưa an tọa ông đã choàng tay ôm cô, mặc dù cô nhất quyết đẩy ra với lòng bực bội và nóng giận, nhưng ông cũng kịp cướp đi nụ hôn đầu tiên của cô, cái cảm nhận về nụ hôn đầu tiên là toàn... nước miếng, cô thấy gớm và giận dữ, trong sự tức giận cuống cuồng, cô gào lên với ông rằng cô ghét ông, rằng ông là kẻ rất xấu xa và ghê tởm đến chán ghét.

Ông ngồi ôm đầu, hai tay ông nắm chặt lại, sau đó ông ngồi thẳng lưng lên, ngón tay cái của ông bấm vào ngón tay trỏ, miệng ông bắt đầu nam mô a di đà phật. Lúc cô vẫn còn bực mình tức tưởi ông quay qua nhìn sau lưng cô rồi nói: đó mày thấy chưa, cô ta ghét tao vì mày cứ kêu tao hun cô ta, giờ cô ta ghét tao rồi thấy không?! (hắc hắc)

Cô lạnh sống lưng, ngạc nhiên nhìn ra phía sau, ở đó chỉ là cái cửa sổ trống trơn, ông lại tiếp: "tụi nó đứng phía sau lưng em kìa, nhà em người âm đông quá, đứa nào cũng khoái em hết, nó kêu anh hun em và kêu anh làm một chuyện nữa mà anh không dám".

Cô thét lên chán ghét: Cút! Trước khi trở gót ông còn xỉa tay về phía cô bồi thêm: em coi chừng đó, nó sẽ không tha cho em đâu. Cô ném cái gối về phía ông giận dữ: Cútttt, đồ khùng.

Cô tức tưởi, lòng oán giận ông ghê gớm. Sao ông lại là con người như vậy, sao ông khùng như vậy, ông là ai, ông có phải là sếp của cô nữa không? Một người đoàng hoàng, đỉnh đạt đâu rồi?

Ngày sau cô không đến cty, rồi ngày sau nữa cô vẫn giử im lặng, sau đó bỏ việc luôn. Tuy ông nhiều lần gọi cho cô, nhiều lần nói như là hăm doạ, cô chỉ nói rằng ông chẳng là gì của cô, ông khùng quá thế thôi, và cô không muốn gặp ông nữa.

Nhiều tin nhắn của ông gửi đến cô nhưng cô không thèm đọc, vì cũng chỉ có mấy câu: nó sẽ không tha cho em đâu, trừ khi em lấy anh, anh có đủ khả năng bảo vệ em khỏi tụi nó.

Cô mệt mõi đưa điện thoại cho em trai cô để xử lý, tội nghiệp em trai cô bị sặc liên tục khi đọc tin nhắn của ông, thằng em cô cũng pó tay với ông luôn.


Một đêm, khoảng 23h cô ngồi ngoài hành lang nhìn lên trời, suy nghĩ vẩn vơ. Cô thấy có 3 chiếc xe máy mỗi xe 2 người, chắc chắn họ không ở khu nầy, 3 người lái xe thì lo quay đầu xe, còn 3 người ngồi sau thì xuống xe tiến về hướng nhà cô, trên tay cầm 2 cục đá to tổ chảng. Chưa đủ thời gian để cô thắc mắc thì những cục đá đó bay vèo vèo vô nhà cô, kiếng cửa sổ bể toang, kiếng cửa chính cũng chung số phận, thằng cháu ngoan mới 5 tuổi giựt mình khóc toáng lên.

(còn tiếp)

314003 top -

@ Chị cochin, mangot, ...,

Biết cuộc sống không như em mong đợi, biết thời gian còn dài và khó khăn còn nhiều phía trước, nhưng em hứa với các chị sau đêm nay em sẽ không để mình rơi vào tuyệt vọng buồn chán nửa.

Em biết các chị thương em, âm thầm bên cạnh em để mong em vượt qua giai đoạn khó khăn nầy, nhưng một lần nầy nửa thôi, ngay lúc nầy hay đêm nay, cho em được rơi tự do xuống tận cùng nổi cô độc và buồn chán, để mai nầy em dứt khoát đứng lên mạnh mẽ mà tìm lại nụ cười của em ngày nào.

Định lao chao tặng chị bản nhạc hay, nhưng máy em lúc post được lúc không nên thôi thì đành vậy. Hạnh phúc có bao giờ trọn vẹn hén chị?

Biểt là tự mình đứng lên, tự mình vượt qua, nhưng giờ em yếu đuối và kiệt sức lắm rồi, em cần các chị bên em. Em chán phải một mình tự an ủi và tự nhắc nhở mình phải cố gắng lên, em chán phải gồng mình chịu thêm bất cứ điều gì nửa, nên em cần sự động viên của các chị, khi em buồn nhận được sự quan tâm hay lo lắng, hay chỉ là câu thăm hỏi bình thường, em vui lắm, em cứ ngồi cười hoài, trong lòng thấy ấm áp lắm chị ơi.

Em chẳng ngại ai cười chê em đâu, em quen với điều đó rồi chị à, cái lòng của em thẳng lắm, em ít được ai thương nên ai em cũng thương rồi em khổ.

Em shock vì em phải tự thuê nhà, em hoảng loạn vì em chỉ có một mình khi thức dậy nửa đêm, em yếu đuối vì em thấy cô đơn, em sợ nếu như mình cứ ủy mị.

Thế nên em cần các chị bên em.

314030 top -

@muoichanh:

Đọc xong những dòng tâm sự của muoichanh, cô hiểu & thương con.

Có những sự việc - đôi khi là nghiệt ngã nữa - đã xảy ra trong đời sống mình, dù minh chẳng hề mong đợi nó đến hay xảy ra, đúng không con? Nỗi đau như kim nhọn, như gai đâm, như xát muối... đau xé lòng và mình thì cảm thấy bất lực hay đôi khi tuyệt vong muốn gục ngã, không gượng nổi và nước mắt sẽ rơi, rơi mãi...

Nhưng muoichanh ơi, con cố lên, vì không ai thương mình bằng chính mình đâu. Nước mắt làm cho nhẹ lòng, vơi nỗi đau nhưng nó không giải quyết được nan đề trong đời sống mình đâu con! Con tìm sự bình an trong niềm tin vào Thượng Đế, trong sự đùm bọc của gia đình, trong sự chia sẻ của bạn hữu, trong sự bận rộn của công việc... Ngày qua ngày rồi nỗi đau sẽ vơi dần - dù nó vẫn còn & hiện hữu trong con từng ngày. Đứng lên & bước tới nhé con. Tương lai & đường đời con còn rất dài trước mặt, ngày sau những nỗi đau hôm nay chỉ là những hạt bụi trong một phần của cuộc sống của con thôi. Nhìn lại để thấy mình kiên cường, dũng cảm vượt qua nó như thế nào nhé! Bởi thế ngày chính hôm nay, ngay giờ phút này con hãy tìm cho mình một nghị lực, một điểm tựa để vịn vào và đứng lên, bước đi vững vàng trên khó khăn, trên nỗi đau con đang có, nhé.

Cô chỉ là một trong những người bạn (lớn) của con thôi. Nếu con tin cô, con cứ tâm sự với cô & cô hi vọng sẽ giúp con tìm lại được thăng bằng trong tâm hồn con. Hi vọng dù nhỏ nhoi nhưng biết đâu đó lại là ánh sáng cuối đường hầm mà con đang tìm đến.

Image

314059 top -
Chị muối chanh,em tặng chị 1 câu này nhen
{THIÊN ĐƯỜNG Ở CHÍNH TRONG TA,ĐỊA NGỤC CŨNG DO LÒNG TA MÀ CÓ}bởi vậy,chị hãy can đảm mà sống,bởi đời người rồi ai cũng phải chết 1 lần thôi chị à.cố gắng đừng buồn nữa nhen chị.cố lên,cố lên..

314061 top -
Chuyện Hoa Giấy (muoichanh)
1 ... 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9 ... 67


Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
ImageWho am I?
Who am I before I was born? Who am I after I was born?



*-**-*-**-*-**-*-**-**
TRUYỆN

Tiểu Thuyết Hoa Giấy
Image

Chuyện Loài Hoa Dại
Image

. Em Tôi
. Buồn!


**-**-**-**-**-**-**-**
THƠ

. Bài Thơ Thứ Nhất
. Bài Thơ Cuối Cùng

Image
Nếu bạn không thể là mặt trời - thì hãy đừng là đám mây.

Image
Image
Yêu thương còn lắm trên đời
Đang chờ, đang đợi khi người bước đi


Image
Image
Hãy mơ những gì bạn muốn
Đi đến nơi nào mà bạn thích.

Image
PayPal về email:
[email protected]


Chi phiếu gửi về:
Jimmy Ton
4369 46 St.
San Diego, CA 92115



Việt Nam chuyển tới:
Phạm Thị Tuyết Phượng
Số tài khoản: 4973099
ACB Châu Văn Liêm, TPHCM



Ý kiến về Quỹ VietDitru

Image
Image