.
Chuyện Hoa Giấy (muoichanh)
1 ... 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42 ... 67 - bottom

@tantan,

Cám ơn tantan hỏi thăm muoichanh nha, mc khoẻ lắm. Còn tantan như thế nào, có gì vui hôn? Lâu rồi mới thấy tantan đó.

377622 top -

@Cô Loan,
Cám ơn Cô, Cô và Chú khoẻ không? lâu nay chắc Cô Chú đều bận hả, con ít thấy Cô Chú quá :)

377623 top -

Cám ơn muoichanh, Cô Chú đều khoẻ nhưng hơi bận rộn chút.

Sẽ gặp lại muoichanh một ngày thật gần.

377625 top -

Chuyện Một Loài Hoa Dại


Mạnh mẽ loại bỏ

Ngày thứ 4.
Khuyên người chớ tiếc áo tơ vàng.
Khuyên người hãy tiếc lúc xuân sang.
Hoa đương thì hái người mau hái,
Chớ đợi hoa phai luống bẽ bàng.


Ưu tư của hôm nay không bao giờ cô có thể thấu được, mọi cảm xúc cứ nhạt dần, miệng như đắng ngắt. Dẫu cô chỉ là một con người bình thường và có nhiều tổn thương, trái tim phải giấu đi tận sâu kín nhất, nhưng cô ngày đêm vẫn mong có một người vì cô mà đánh thức cảm xúc trong trái tim cô đang dần dần chết đi vì những lắng cặn của bi thương. Nhưng mà người mong đợi đang ở đâu, nơi nào?

Lặng lẽ quan sát sắc mặt của mọi người chung quanh, cô thở dài - tiếng thở dài dường như xa, như gần như vô tận, nó lọt thõm vào giũa những phiền muộn chợt ùa về trong ký ức. Mỗi lần chán nản, cô đơn cô lại lết tới quán cafe nầy, tuy ở Sài Gòn hoa lệ tấp nập quán cafe mọc ra nhiều như nấm, nhưng cô vẫn là thích chôn cảm xúc của mình tại góc nhỏ nơi đây, cô thõa thích buồn phiền, thõa thích thả bay mọi tâm trạng của mình mà không bao giờ bị ai làm phiền hay làm cô cụt hứng.

Dường như ông trời khoái chọc người nha, hay ông trời thích trêu đùa bỡn cợt. Cô nghe như có tiếng nổ đùng đùng trong đầu, hai con mắt tối sầm lại, khi ngước lên bắt gặp sếp đứng một đống trước mặt đang loay hoay kiếm chổ ngồi bàn bên cạnh, phát hiện ra cô với vẻ mặt kinh ngạc, cùng ánh mắt tò mò của những người đi chung, cô bối rối hoảng hốt, ruột gan rối bời suy nghĩ cách đối phó.

Sau tiếng "à", sếp đĩnh đạt bước qua bàn cô, miệng nhếch lên nửa như cười nửa như không. Tự trấn tĩnh tinh thần lại cô vờ như không nhìn không ngó sếp, Cô phóng mắt nhìn xa lơ đãng với khuôn mặt câng câng thách thức, mặc kệ sếp đã ngồi xuống đối diện, cả hai giữ im lặng, ngột ngạt đến khó thở.

- Em khoẻ không? Sao ngồi đây mà không rủ anh đến? Sếp trầm giọng hỏi.

Cô không trả lời vội, trong lòng tự nhiên thấy bực bội vô cớ. Khoảnh khắc thảnh thơi bị cướp mất, gặp phải con người nầy thì coi như xui tận mạng rồi còn gì. Cô tằng hắng nhỏ nhỏ trong họng rồi thủng thỉnh nói: "việc gì tôi phải rủ anh, nhảm nhí"

- Anh không đáng để đi cafe với em sao?

Nhún vai vẻ như bất cần cô hơi to tiếng: "dĩ nhiên, hỏi cũng hỏi một câu thừa. Đúng là ..." Nói bi nhiêu đó cô dừng lại, không phải cô muốn lấp lửng, mà vì thật ra cô không biết dùng từ gì cho thích hợp, tự nhiên bao nhiêu từ ngữ biến đâu mất hết.

Làm vẻ mặt thảm thương với tiếng thở dài: "tóm lại em muốn anh phải làm gì thì em mới vừa lòng, thôi không kiếm chuyện?" Cô kiềm chế hết nổi, tức giận kéo cái chân định đạp cái bàn trước mặt, nhưng khía cạnh nào đó lôi ý tưởng mới vừa xuất phát lại, cô rít qua kẽ răng từng lời: - "tôi chẳng cần anh làm quái gì cho tôi, chỉ cần anh chết hoặc biến đi là được rồi". Cô thở dồn dập, bao nhiêu căm hận còn lại dồn dập cùng lúc, cô nhìn sếp mắt chán ghét cùng cực. Sếp thoảng thốt làm mặt vô tội - "nhưng anh có làm gì để em phải như vậy, tất cả những gì anh làm là vì anh yêu em thôi mà, em muốn anh làm gì nữa chứ, chẳng lẽ phải gọi Ba Mẹ em đến đây hỏi sao?"

"Ba, Mẹ á" Cô chụp cái ly đang uống dở trước mặt, chẳng ý tứ giữ gìn chốn công cộng, cô quăng thẳng vô cái mặt đáng ghét kia. Co chân đạp cái bàn vô người sếp, cô hét lên chán ghét - "các người hành hạ gia đình tôi đủ chưa, các người phá hoại cuộc sống của tôi đủ chưa? Các người làm những chuyện hèn hạ đủ chưa?" Nước mắt uất ức chảy ứa, to mắt nhìn sếp trừng trừng, cô cảm nhận được hai tay mình run lên bần bật, những người đi chung với sếp hết hồn chạy đến quây quanh bàn, mọi người trong quán nhao nhao. Cô gằn giọng - "biến hết đi, tất cả các người là một lũ cả". Ngơ ngác khó chịu họ bất lực trở lại bàn, nhưng tất cả hướng về cô với sếp ánh nhìn dò hỏi, nghi ngại.

Cô bấu chặt vào chiếc ghế đang ngồi, trong lòng quyết không rơi thêm một giọt nước mắt, nếu hôm nay có chết hay tàn tạ, cũng chết và tàn tạ một cách vẻ vang.

- Giờ em muốn gì?

Nhếch miệng cười nhạt, cô lò mò đưa tay vào cái bóp đang để bên cạnh, bỏ lên bàn 100 ngàn để thanh toán ly nước, câng câng bản mặt khó ưa của mình - "mai gặp vợ anh rồi tính, nói nhiều với loại người như anh chẳng ích gì".

Cô ngạo mạn trong bình thản đứng lên, sếp hơi bất ngờ rồi luống cuống thấp giọng:
- Không được, gặp không được. Có gì anh sẽ liên lạc với em sao.

Cô đâu có ngốc mà không biết bây giờ đang trên cơ, đã dồn sếp vào thế chẳng thể nào quyết định, nhưng nếu bỏ qua cơ hội nầy, cả đời của cô sẽ luôn dính dáng tới người nầy mà không làm sao vùng ra được. Đêm dài lắm mộng, thời gian dềnh dàng kéo dài ra thì cô còn đau thương hơn, mà nơi đây có nhiều người như vậy, sếp làm gì được cô. Ký ức ùn ùn trong tâm trí và cảm giác chua chát tràn về ngập trong lòng cô, không thể nhịn với cái kẻ luôn làm giọng đạo đức giả nầy, chẳng lẽ cô phải vắt mình ngay đường ray xe lửa chờ chết, cô tiến tới dồn hết sức bất ngờ tát thẳng vào mặt sếp. Pang pang, rồi nói như quát: "anh đi chết đi".

Cô quay bước đi nhưng hết sức cố gắng toét miệng cười mỉa mai, bỏ lại ánh mắt sững sờ, chết điếng của sếp, bỏ lại dấu chấm hỏi thật to lớn cho mọi người chung quanh, cố gắng giữ dáng đi trầm tĩnh khoan thai, hướng mắt thẳng về phía trước, vừa đi vừa nghĩ "đối với người giàu có, đẹp trai như sếp nếu cô gái nào được sếp cưng chiều đó là cái hay ho, nhưng điều đó đối với cô là một điều nhức nhối".

Tay vẫn còn run bần bật với sự liều mạng của mình, nhưng cô có thấy chút gì đó vui vui và lòng cũng nhẹ nhàng hẳn. Nhưng lập tức ngay sau đó cái lạnh từ trong tim cứ lan tỏa dần khắp người cô, cô ước gì có một người chìa tay ra dìu đỡ từng bước đi cùng cô...

Lúc nầy lòng cô vẫn chưa an.

(còn tiếp)

377979 top -
Hy vọng mọi chuyện sẽ diễn ra theo đúng kế hoạch của cô ấy, chúc cô ấy luôn bình an.

378032 top -

Xin phép chủ nhà dzô đây để bình (cho thiên hạ) loạn. :))

ngày đêm vẫn mong có một người vì cô mà đánh thức cảm xúc trong trái tim cô đang dần dần chết đi vì những lắng cặn của bi thương.

Đoạn này viết hay quá, nhưng có chút théc méc:

Trái tim đã chết tức là mất cảm xúc. Không chỉ mất đi cảm xúc yêu đương mà ngay cả những tình cảm chung chung như hỉ, nộ, ai , lạc, ái, ố, dục (mừng, giận, thương, vui, yêu, ghét, muốn) cũng mất luôn!

cô vẩn thích chôn cảm xúc của mình tại góc nhỏ trong quán cafe nầy, cô thỏa thích buồn phiền, thỏa thích bay bổng mọi tâm trạng của mình mà không bao giờ bị ai làm phiền hay làm cô cụt hứng.

Đem chôn trái tim chết ở 1 nơi đặc biệt là cà phê quán, điều đó thật hợp lí bởi vì nếu đến một nơi vắng vẻ thì khung cảnh vắng lặng chỉ khiến nhiều ý nghĩ tràn về “thấy mình lạc giữa thinh không” có khi lại nhảy sông hổng chừng!

Sếp thoảng thốt làm mặt vô tội: "nhưng anh có làm gì để em phải như vậy, tất cả những gì anh làm là vì anh yêu em thôi mà…”

Tình yêu của Sếp thật là “vĩ đại”: làm tất cả chỉ vì người mình yêu.
Híc, híc, ai thoáng nghe mà không cảm động chứ?

Cô chụp cái ly… quăng thẳng vô cái mặt đáng ghét kia. Co chân đạp cái bàn vô người sếp, cô hét lên hờn ghét

Hì hì, cảm xúc quay trở lại rồi, nhưng than ôi, không phải là cảm xúc yêu đương dành cho Sếp. Và tặng phẩm của nụ hôn không phải là đôi môi mà lại là cái li và chiếc bàn… :(

cô tiến tới dồn hết sức bất ngờ tát thẳng vào mặt sếp, rồi nói như quát: "anh đi chết đi".

Còn chưa đủ, Sếp lại nhận thêm bàn tay 5 ngón ôi bàn tay… hằn trên má!

Nhưng lập tức ngay sau đó cái lạnh từ trong tim cứ lan tỏa dần khắp người cô, cô ước gì có một người chìa tay ra dìu đỡ từng bước đi cùng cô.

Chời, qua cơn nóng nảy trái tim lại trở nên lạnh giá…

Giờ đành hồi hộp chờ phản ứng của Sếp trong phần tiếp theo. (Sếp không phải là con cọp giấy đâu. Hãy coi chừng!)

P/S: Đùa chút chơi để chủ nhà bớt sợ và có hứng viết tiếp nha.

Tất cả mọi người đều hiểu tình cảnh cùng những gì mà nhân vật “cô” phải hứng chịu. Nên phần bình loạn này để ai cảm thấy “tức mắt” thì vô nói cho có không khí thôi.

Cám ơn muoichanh đã tặng cho mọi người những áng văn hay.

378094 top -

@phanchau,

Cám ơn em, lấy Visa rồi sao còn lăn tăn lại VN vậy hả? Đợi ảnh về đón mới chịu đi ư? Nhõng nhẽo ít thôi, nhiều quá hóa dư à!



@Cô Phương,

Đọc bình luận của cô con cứ chúm chím hoài, mà bửa rày tội nghiệp lắm cô ơi, con bị bệnh nặng quá, suốt ngày lảm nhảm về mấy ông trời con, về nhà là ôm mấy anh Bat A ka, Tứ A Ka, Thập Tứ A Ka,... Thiệt tội cho con!

Cũng có thể con không muốn suy nghĩ đến bất cứ chuyện gì nửa, nên đâm đầu vào những bi kịch phim ảnh cho quên hết. Hình như đàn bà không phải tạo thành bằng xương sườn adam, mà đàn bà được tạo ra bằng nước phải không cô?

378430 top -

Chuyện Một Loài Hoa Dại


Mặt đối mặt

Những làn xe cứ bon bon trên đường, từng khuôn mặt thản nhiên lướt qua cô, cái lạnh lan tỏa khắp người rồi chạy dọc sống lưng khiến cô thấy ớn lạnh, rốt cuộc thì cô sai hay đúng? Thật ra tại sao hắn yêu thích cô nhiều đến như vậy? Giờ cô phải làm gì đây và phải tránh đi đâu? Đi xa thật xa ư, nhưng đi đâu?

Buổi trưa nóng cứ hầm hập, cô thèm được đắm chìm trong mùa đông lạnh buốt thịt da, thèm được chìm trong dòng chảy lửng lờ, thèm được tan biến hòa mình vào cùng không gian yên ả, thèm được gió cuốn đi đến miền vô tận hay có thể xuyên không trở về thời kỳ đồ đá... cô bây giờ chỉ muốn buông bỏ, chỉ muốn trở thành một kẻ ngu si.

Theo cô tính từ khi cô rời khỏi quán, thì hắn cũng phải cần hơn một giờ, sau đó hắn sẽ làm gì? Gọi cho ai và bước tiếp theo hắn toan tính thế nào để "dạy dỗ" cô đây? Trăm ngàn câu hỏi, trăm ngàn mối tơ vò. Cô bật lên khóc òa trong lớp khăn bịt mặt, rồi lặng thinh trong ngơ ngác tủi buồn.

ImageThèm được tan biến hòa mình vào cùng không gian yên ã, thèm được gió cuốn đi đến miền vô tận...

Tin nhắn đến nên điện thoại run nhẹ, cô định không quan tâm nhưng cô khựng lại, nếu là hắn thì sao, nếu mình không trả lời thì lỡ như hắn tìm đến gia đình mình thì phải làm sao? Từng nụ cười, từng tia hy vọng, từng sợi tóc bạc mệt mỏi của Ba và Mẹ cô lần lượt ùa đến cướp mất sự cố chấp và ương ngạnh trong lòng, cô chặc lưỡi rối bời.

- "Anh đã quá nuông chiều em rồi, để em đi lấy chồng theo ý em muốn, rồi một tay anh cứu em thoát ra. Anh làm tất cả với trái tim si và lòng nhiệt tình của anh khiến em luôn hạnh phúc. Vậy em thấy hậu quả cãi anh chưa em? Em đã bị 'ma ám' rồi nên không còn điều khiển được hành động của mình, anh tha thứ cho em. Anh muốn chúng ta gặp nhau để anh giúp em điều chỉnh lại con người em ngay bây giờ".

- "Thật đáng thương cho hắn".

Đeo đuổi bên cô là một đống bồn chồn lo nghĩ xen vào tiếng thở dài với những giọt sầu đắng cay chất chồng đêm ngày. Nhìn xuống, cô thấy chỉ toàn gai nhọn chênh chênh. Thôi kệ, nghĩ nhiều cũng không giải quyết được bao nhiêu, gặp thì gặp - sợ ai chứ, chết thì chết thôi!

Bên những bóng cây rợp mát ở khu công viên 30/4, Café Đá hiện ra mộc mạc và bình dị với bàn ghế mây tre và cả một bức tường đầy đá xanh thô sơ. Sếp ngồi trong một góc kín với đôi mắt xa xăm, đôi mắt ấy nhìn cô như thể chỉ muốn giết cô chết ngay lập tức. Cô sợ ánh mắt hắn, ánh mắt lạnh lùng và phẫn nộ đến khiếp sợ, cô thấy lạc lõng và sợ hãi, cô muốn quay bước đi và biến mất khỏi trái đất này.

- Anh thực sự muốn cứu giúp em, song anh sợ mình không đủ khả năng khiến em nghe lời, vì anh biết tuổi của em còn rất trẻ, nên khờ dại.

Nói tới đó hắn im lặng thật lâu, ra chiều suy nghĩ rồi thở dài:
- Một người có danh tiếng như anh không bao giờ muốn người như em phá hoại cái thanh danh của anh, cho nên em phải nghe lời anh ăn chay niệm phật, tĩnh tâm lại. Anh đau khổ lắm biết không? Em yên tâm tiền bạc anh sẽ chuyển cho em, nhà cửa sẽ mua như ý em muốn, nhưng không phải là bây giờ.

Image

Mặc sếp nói chuyện, cô trả lời sếp bằng sự yên lặng lạnh lùng. Buông chiếc muỗng, rời mắt khỏi ly nước, cô hướng ánh mắt với tất cả sự căm ghét mà cô có được lúc nầy, rồi cao giọng:

- Nhưng tôi đã nói rồi đâu cần tôi phải nói đi rồi nói lại, ngu mà lúc nào cũng làm ra vẻ. Cần là cần gặp vợ anh kìa, anh tưởng tôi ngu như anh để anh qua mặt lừa tôi sao? Danh tiếng của anh á? Tôi đếch có quan tâm, cũng đếch có cần.

Nghiến răng làm như "dân chơi" bật ra câu nói đó, thình lình mắt cô nổ đôm đốm, trong đầu ầm một cái muốn siểng niểng. Sếp chồm tới dzớt cho cô một bạt tai. Cái điều mà cô biết trước đã đến rồi, bình thản cô cất tiếng cười thật to ngạo nghễ. Cô chồm tới nhả vào mặt hắn từng lời:

- Anh chẳng qua chỉ là một thằng tồi thất phu, chỉ biết có chuyện đánh người khác, tôi dễ cưỡng ép vậy sao? Anh muốn tôi thôi chứ gì, thì bây giờ sao không đến cưới, mắc cười, suy cho cùng anh cũng chỉ là một miếng lau chân rách rưới của tôi. Không muốn cưới nhưng muốn tôi là của anh chứ gì?

- Im đi không?

Image

Làm sao mà cô im cho được, nhịn mấy năm nay rồi bây giờ cờ đến tay sao không đánh chứ. Cô hất cái ly đang đầy nước rơi khỏi bàn, hết cái ly nầy đến cái ly khác rồi cười. Đến khi trên bàn không còn gì hết, cô nhướn nhướn mày: trả tiền đi.

- Tiền gì?

- Thì tiền mấy cái ly, tiền dọn dẹp. Vậy cũng hỏi đúng là...!

Phục vụ quán đem ra thêm hai cái ly nước khác, cô tiếp tục hất ra khỏi bàn, như đứa trẻ đang mãi đùa nghịch. Xem vẻ như hắn không nhịn được nên quát khẽ:

- Em khùng rồi hả, làm cái trò gì vậy? Không biết xấu hổ à?

- Trời! giỡn chơi anh, có tiền mà - nếu mình làm bể 1 cái ly, thì trả tiền cho người ta 10 cái. Hay là anh mua đứt cái quán nầy cho tôi bây giờ lưôn đi, nhìn ai tôi cũng muốn đập cho một trận hết. Dạo nầy ngứa tay chân quá! Cô thủng thỉnh chọc cho hắn nổi cơn tam bành, vì biết hắn sống rất coi trọng mặt mũi, sĩ diện của hắn là cái quan trọng nhất trong đời.

- Em điên thật rồi, sao em thay đổi quá vậy? Giờ em như con người khác, thất vọng quá. Như thế nầy làm sao tôi cưới em cho được?

- Anh không thích như vậy hả, tôi đã sai rồi ư? Vậy tôi phải để anh dạy dỗ lại rồi? Vừa nói cô vừa nghiến răng đưa tay lên tự tát thẳng vào mặt mình, "cha mẹ ơi còn đau hơn bị hắn tát, nhưng lỡ chơi game rồi, giữa chừng sao mà dừng cho được đây". Cô cứ lấy hết sức của mình, tát liền thêm vài cái. Hắn sững sờ, nhân viên trong quán sững sờ. Hắn vẻ như mắc cỡ vì hành động đó của cô, còn cô thì giận hắn đến bầm gan.

Hắn nhào tới chụp tay cô lại, cô quay qua cắn vào tay hắn thật mạnh, khi hắn rút tay về được thì máu đã ứa ra từ những dấu răng của cô. Cô lại cười thỏa mãn cái màn bạo lực đó. Hắn chiếu ánh mắt "lựa đạn" về phía cô ớn lạnh, bực bội xấu hổ.

- Từ rày về sau anh không muốn thấy hay gặp em, em sống sao tùy em, con người em quá thay đổi, thay đổi đến không ngờ. Tại sao vậy em, chồng em đã dạy em hư hỏng như vậy đó hả? Anh tiếc cho em quá, anh định ngày mai nói ly dị vợ cưới em, rồi đưa em về quê nói chuyện với "ông bà già". (Ba Mẹ mình yêu quý không hết, mà hắn dám kêu ông bà già) Chuyện đến nước nầy thì thôi vậy. Nói rồi hắn gục đầu xuống bàn thảm não.

Image

Bụng cô như đang nở hoa, nhưng không lộ ra cho hắn biết. Cô ngây thơ hỏi dồn dập tại sao không thể khi mà cô mong chờ ngày đó từng phút cơ mà. Hắn lắc đầu không nói gì cả, đầu vẫn là tiếp tục gục xuống vẻ thảm thương hơn.

Cô nhanh tay lấy chìa khóa xe của cô để bên cạnh, hớn hở đứng lên:
- Anh yên tâm, ngày mai buổi trưa em đến công ty rồi cùng anh đi đón chị, trên đường về mình tranh thủ nói rõ cho chị hiểu, rồi sau đó mình cưới thôi chứ có gì đâu. Đừng buồn hén, thôi em đi đây. Nhất định mai không gặp không về.

Hắn ngước lên mặt tái nhợt, nhưng quyết không để hắn nói thêm lời nào cô quay lưng đi thẳng,...

(còn tiếp)

378594 top -
Vui quá vì cô ấy sắp được giải thoát, ông sếp đáng ghét kia đang bắt đầu chán và sợ cô ấy rồi, cầu chúc mọi chuyện tốt lành sẽ đến với cô ấy, ngày không xa nữa cô ấy sẽ trở lại cuộc sống bình thường như bao người khác, mong cho cô ây luôn hạnh phúc.

378686 top -

Cũng có thể con không muốn suy nghĩ đến bất cứ chuyện gì nửa, nên đâm đầu vào những bi kịch phim ảnh cho quên hết.

Vui buồn khóc hận cùng nhân vật trong phim ảnh, coi bộ an toàn hơn các vị đầu đinh dùng rượu để quên sầu hén!

Hình như đàn bà không phải tạo thành bằng xương sườn adam, mà đàn bà được tạo ra bằng nước phải không cô?

Câu này chỉ là theo thời xưa, lúc đó người đàn bà không có được 1 chút gì là quyền tự chủ nên người ta ví von như vậy? (Không biết có phải là câu nói của Giả Bảo ngọc nói về Lâm Đại Ngọc trong Hồng Lâu Mộng không nhỉ? )

Còn bây giờ thì khác rùi, không còn bị chê trách là lấy nước mắt che thân hay cuộc sống ngập tràn trong nước mắt nữa. Chỉ cần có ý chí thì sẽ được... mà muoichanh ơi!

Nhìn chung, dưới mắt của các triết gia, phụ nữ hiện lên từ hai mặt đối lập: dịu dàng và gai góc; yếu đuối và mạnh mẽ; khờ dại và khôn ngoan… Có thể ví như một chú mèo với bộ lông dịu dàng, mềm mại, nhưng sẵn sàng giương móng vuốt bất kỳ lúc nào. Họ rất mảnh mai, yếu đuối, nhưng cũng có thể trở thành sức mạnh vũ bão; họ chung thủy vô cùng, nhưng cũng là giống phản bội siêu hạng…


378687 top -

@phanchau,
@Cô Phuong,

Cám ơn lời chúc của phanchau, và lời ủng hộ của cô phương. Mà thông thường theo con thấy "theo tình thì tình chạy - đuổi tình thì tình theo, những gì chân thành thì sẽ ở lại". Mai mốt chắc cứ "chạy theo" rồi tính sau vậy,. :))

Mấy hôm nay trời cứ mưa hoài, chán bạo.

378811 top -

Mai mốt chắc cứ "chạy theo" rồi tính sau vậy... :))

Đúng là đệ tử của Victor Hugo:

Ai khổ vì yêu hãy yêu hơn nữa.

Chết vì yêu là sống trong tình yêu!


378830 top -

Chuyện Một Loài Hoa Dại


Lòng chỉ muốn kết thúc

Ngày thứ 5.
Suốt đêm dài cô thao thức với những suy tư chất chứa buồn phiền của những năm tháng qua kết động lại. Ngoài Trời cơn gió nhẹ hiu hiu, mắt cô thoáng ngân ngấn. Có những lúc cô không biết phải tin ai, hay phải bám vào điều gì để luôn có một niềm tin tưởng. Ai không cố chấp? Ai không từng sống cho riêng mình?

Trời mênh mông quá, lòng người cũng mênh mông quá. Sự cố của cô bây giờ âu cũng chỉ là thêm chút gia vị vào kiếp nầy của cô, dù mai sau có sai hay đúng, hậu quả thế nào thì rồi cô cũng quay về với hư không và cát bụi. Với quyết tâm nên cố ru mình vào giấc mộng mị chập chờn, lòng vẫn không biết mình chờ đợi hay mong mỏi gì ở ngày mai, không dưng bỗng thấy mình trở nên trễ nải chai lười.

ImageBao nhiêu con đường gắn bó có chất đầy kỉ niệm yêu thương?

Khi những ánh nắng vàng mỏng manh như dải lụa chưa kịp vươn mình, cô đã vùng dậy chuẩn bị thật gọn gàng và ngồi tự ngắm mình trước gương, nhìn sự chuyển đổi hằn rõ nét của thời gian trên khuôn mặt mà tự thấy xót xa. Đôi mắt thâm quầng, ánh nhìn buồn bã mệt nhoài.

Trong đời của một người, đã đi qua bao nhiêu con đường gắn bó có chất đầy kỉ niệm yêu thương nhỉ? Trong đời cô, có bao nhiêu buổi sớm mà cô tận hưởng? có bao nhiêu khoảnh khắc mà cô chưa kịp đưa tay nắm giữ?

Biết giờ nầy hắn vẫn còn ung dung ở nhà, cô ghé đến cửa hàng điện tử như lời hẹn tối qua, tốn tiền để sở hữu một thứ hết sức quan trọng rồi thẳng tiến đến công ty của hắn. Vượt qua những lời bàn tán xôn xao, ánh nhìn giễu cợt thắc mắc, cô mỉm cười ái ngại - đôi chân run run, lòng bồn chồn thoái thác. Vào hay không? Nên hay không? Cô phải làm sao đây?

Image

Hít một hơi thật sâu tự trấn an mình, cô lướt nhìn chung quanh. Mọi thứ vẫn như cũ, từ phòng sếp có thể thấy được người bên ngoài, như vậy cũng an tâm phần nào.

- Wow! Không ngờ thật đấy, ngồi đi em. Em đến có chuyện gì vậy, nhớ anh à?. Hắn điềm nhiên ngồi xuống đối diện với cô rồi thở dài ra vẻ trầm ngâm.

Xém nôn mửa vì câu nói của hắn nhưng cô cũng hếch môi cười nhạt: "đi đón chị về, cùng đồng lòng với anh. Không thích như vậy sao?".

- Em về để anh đi đón một mình được rồi, chuyện chúng ta thì cứ để từ từ anh tính. Em gấp vậy sao?

- "Sao không? làm tân phu nhân mà. Cái cũ không đi thì làm sao cái mới tới, lẽ thường thôi".

Hắn nhìn cô dò hỏi như xác định lại lời cô nói thâm ý gì, châm chọc hay nghiêm túc rồi nhíu mày khó chịu.
- Em cứ về trước đi, những gì anh hứa với em anh sẽ làm mà. Nhưng không phải là bây giờ".

Chưa kịp để hắn dứt lời, cô vung tay đập xuống bàn cao giọng gây hấn: "lúc nào nữa, phải đợi đến khi nào là đúng lúc? anh muốn thế nào đây? Đợi, đợi rồi đợi, em đợi chán rồi. Anh làm bao nhiêu mưu dơ kế bẩn để có được ngày hôm nay, bây giờ bảo không đúng lúc, mắc cười thật".

- Anh làm gì mà em nói "mưu dơ kế bẩn", tất cả điều anh làm không phải vì yêu em sao? Rốt cuộc những gì anh làm có cái gì là sai chứ? Nếu sai sao bây giờ em ngồi đây với anh? Nói rồi hắn trầm tĩnh đi rót thêm cho cô một ly nước đầy, thà rằng hắn nổi cáu thì cô còn biết tâm ý hắn, nhưng khi hắn tỏ ra như không, thì cô càng lúng túng đường cùng hơn. Hắn gằn giọng cương quyết:

- Em uống nước đi rồi bình tâm lại cho anh, sau đó cứ về rồi mọi chuyện để anh tính, tiền bạc tiêu xài hay mua sắm là chuyện nhỏ, em cũng cần phải ở nhà tránh tiếp xúc với mọi người cho bớt phiền, còn chuyển tất cả cổ phần, tài khoản cho em hay ly dị thì cần thêm một thời gian dài nữa. Em thì càng ngày càng thay đổi như một người khác. Em biết điều thì em và gia đình em vui vẻ, anh cũng không làm gì nữa để em lo, nhưng nếu không đừng trách anh.

- "Là sao? biết điều là sao, mà không biết điều là sao? Anh làm được gì chứ?" Cô cắc cớ ngang ngược hỏi hắn mà máu trong người như đông lại, gân cốt như đứt khúc.

- Làm gì được em cũng đã biết rồi, hỏi lại làm chi.

ImageCô như bông hoa bị vùi xuống bùn, từ ngày lọt vào mắt hắn...

Cô cứng họng thầm nghĩ, xem ra không phải dễ đối phó với tay nầy, nếu mình như con cua bò ngang thì chẳng phải chấp cánh cho hắn bay cao sao. Nghĩ vậy nên cô nuốt nước bọt xuống, dịu giọng chế ngự uất hận đang trào lên sùng sục - "Cũng được, em hiểu ý anh đối với em rồi. Bây giờ em về, nhưng mà anh nói cho em biết là trước giờ những gì xảy ra anh tự mình làm hết hả? hổng lẽ khả năng của anh giỏi vậy sao?".

- Em hỏi để làm gì? Hắn nhìn cô nghi ngờ phòng thủ.

- "Không, thì em ngưỡng mộ thôi. Anh có coi phim gần đây không? <<Bu bu jing xin>> đó, nổi tiếng lắm á. Cái anh chàng Bát Aka vì cô Nhược hy mà làm tất cả, như mấy phim khác cũng nói vậy thôi. Anh hùng là phải dùng sức mạnh, quyền lực của mình đi cướp mỹ nhân về cho mình một cách tàn ác mới vẻ vang. Không phải vậy sao?" Vừa nói cô vừa di chuyển qua bên đối diện ngồi xuống sát hắn, gí mặt cô vào mặt hắn, đưa tay ôm tay hắn rồi thủ thỉ - "hổng lẽ anh nhát gan vậy sao? làm mà không dám nói ra, sợ em biết rồi em méc vợ anh hay em méc Ba em chứ? năn nỉ mà, nói em nghe đi? Hay anh sợ một khi khẳng định rồi em không chịu lấy anh?"

- Hắn cười lớn rồi nói - em con nít quá đi, anh vầy mà đưa mặt ra làm mấy chuyện đó công khai hả? bỏ tiền ra thì tức khắc có khối người nhào vô làm. Suy cho cùng thì cũng không có gì lớn lắm, mấy chuyện nhỏ nhặt thôi mà. Rồi hắn tỉ mỉ kể lại từng việc một qua từng giai đoạn như "đốt nhà, phá của" lẫy lừng đó với sự tự hào không cần giấu. Cô bủn rủn tức giận, nhưng ngoài mặt làm như chăm chú nghe. Còn hắn cứ hí hửng kể không dứt.

- "Em bái phục anh đó, nhưng mà tất cả là anh nghĩ ra hay ai tư vấn cho anh vậy? anh thiệt là tài đó. Ửa! mà có lần em bị 2 thèng nào đánh ở trước cổng chùa Vĩnh Nghiêm là anh giấu mặt chỉ thị luôn đó hả? Anh vất vả làm bao nhiêu chuyện vì em, nhưng em thì không biết gì, thiệt tệ". Cô ụ mặt xuống vẻ tiếc nuối và hối hận.

Image Ai không cố chấp? ai không từng sống cho riêng mình?. Trời mênh mông quá, lòng người cũng mênh mông quá!

Hắn cười nham nhở đưa tay vuốt vào mặt cô, định hất tay hắn ra nhưng cô ráng cắn răng chịu, xem ra kỳ nầy về chắc phải tốn nguyên cục xà bông mới sạch đây. Rồi hắn ngã ra phía sau ghế khoái chí - Ừ, giành lấy em thì phải chịu khó, cháy nhà nầy thì xây nhà khác. Yêu thì phải chịu thôi, coi như anh mắc nợ em kiếp trước. Mai nầy nghe lời anh, không liên lạc với cha mẹ em nữa, bạn bè cũng không được, đi đâu cũng phải đi sớm về sớm, làm tất tất cái gì cũng phải nói với anh. Biết chưa? Giờ em ngoan, về nhà đi đợi anh từ từ tính rồi anh gọi em sao.

- "Nếu không ngoan thì sao?" Cô đứng lên qua ngồi ghế khác, kéo cái giỏ xách tay rồi kênh mặt hỏi hắn.

- Rồi, lại cái thói ăn nói cà chớn nữa. Thiệt, em riết rồi ăn nói không biết đâu là Trời là đất. Em thử đi rồi biết, anh nói được thì anh làm được, về nhà suy nghĩ đi, kết quả không có gì là tốt đẹp hết, cãi anh thì em không xong đâu. Hắn run giọng hình như giận lắm.

- "Anh dám, thách anh luôn đó. Từ đây về sao tôi cảnh cáo anh, nếu còn làm gì ảnh hưởng cuộc sống của tôi thì anh cũng đừng trách, anh gát tay lên trán suy nghĩ thì có. Dù sau nầy có bất cứ chuyện gì, hoặc tự nhiên có tai nạn từ trên Trời rớt xuống thì tôi cũng đều nghĩ là do anh làm, ráng cư xử cho phải, sau nầy anh tan nhà nát cửa thì đừng hối tiếc".

- Hắn cười rú lên sặc sụa - Dựa vào cái gì vậy? bản lĩnh vậy sao? Suy nghĩ trước khi nói hén, em biết đang nói gì không? và biết đang nói với ai không? Hắn chồm tới nhưng cô nhanh chân đứng lên, nắm cái cửa phòng mở nó hé ra, rồi quay mặt hướng về phía hắn, đưa tay vào giỏ xách lôi ra một cái máy Sony - "biết đây là gì không? Những gì anh nói, những gì anh làm, những dự định của anh đều trong nầy hết. Tôi cảnh cáo anh lần nữa." Cô tắt chế độ ghi âm, kích hoạt lại rồi bật lên cho hắn nghe lại giọng hắn với nụ cười ngạo mạn mỉa mai trên môi. Thấy hắn đang đi về hướng của cô đang đứng, vẻ mặt bàng hoàng giận dữ nên cô lùi lại mở cửa phòng ra, Tôn Tẫn người nước Tề, thời chiến quốc có 36 kế nhưng cô tin kế bỏ chạy khi lâm nguy là thượng sách nhất.

- Sao em lại đối xử với anh như thế, vào đây, vào đây, chúng ta nói chuyện chút. Anh yêu em mà cưng, sao em lại như thế rồi hả? Hắn vừa nói vừa cười cầu hòa nhìn mà thấy ứa máu.

- "Muốn nói gì cũng nói xong rồi, anh yêu tôi bằng những trò dơ bẩn nhất thiên hạ đến mức tôi ghê tởm anh cùng cực. Nên cho dù anh có làm gì tôi cũng không thèm. Nếu chưa giải quyết xong, tôi đưa anh cái nầy". Cô quăng vài cái card có địa chỉ và đầy đủ thông tin của một Luật Sư trên quận 5 về phía hắn, mấy cái card bay tứ tung rồi rớt xuống đất lả tả - "sẽ có người liên lạc với anh sau, nếu dừng lại đúng lúc tôi sẽ không bao giờ nói đến chuyện nầy nữa, tùy anh".

Nói rồi mở cửa đi thẳng ra về, để lại sau lưng khuôn mặt đanh lại tức giận với đôi mắt đỏ ngầu của hắn, đi ngang mấy cái bàn làm việc gặp bạn bè cũ, cô cười chào họ hớn hở, rồi xin phép ra về trước.

Cô chỉ có thể làm được đến đó, dù sao cô cũng đã tận sức rồi. Những niềm riêng sâu thẳm trong lòng cô đã giải tỏa được phần nào, dù biết rằng người còn thì sẽ còn rắc rối nữa. Nhưng như thế nầy cũng là tốt lắm.

ImageCuộc sống sẽ cứ tiếp diễn, nhưng trái tim đã thắp lại ngọn nến...

Cuộc sống sẽ cứ tiếp diễn, đêm lại qua đêm - ngày nối tiếp ngày. Mọi người tất tả với cơm, áo, gạo tiền. Còn cô tất tả lao theo nhịp sống đời thường với thái độ bao dung và hăm hở...

(Phương Phạm)
Hoa dại là loài hoa luôn kiêu hãnh vươn mình trong mảnh đất cằn cỗi... chỉ mọc hoang trên những ngọn đồi, vách đá, hoặc thả bước chân lang thang trên những con đường quanh co.

379168 top -
Quả thật là 1 cuộc chiến, cô ấy thật dũng cảm và can đảm, Bây giờ cô ấy đã có chứng cớ về những hành vi đồi bại của ông ta, chúc cho kế hoạch của cô ấy thành công và cô ấy sẽ sớm trở lại cuộc sống bình thường như bao người khác.

379290 top -

@phanchau,

Cám ơn em nhiều nha, giờ nầy vẫn còn ở VN hả chời? Con cà con kê đầy một giỏ rùi, đi nhanh lên :)

379341 top -
Chuyện Hoa Giấy (muoichanh)
1 ... 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42 ... 67


Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
ImageWho am I?
Who am I before I was born? Who am I after I was born?



*-**-*-**-*-**-*-**-**
TRUYỆN

Tiểu Thuyết Hoa Giấy
Image

Chuyện Loài Hoa Dại
Image

. Em Tôi
. Buồn!


**-**-**-**-**-**-**-**
THƠ

. Bài Thơ Thứ Nhất
. Bài Thơ Cuối Cùng

Image
Nếu bạn không thể là mặt trời - thì hãy đừng là đám mây.

Image
Image
Yêu thương còn lắm trên đời
Đang chờ, đang đợi khi người bước đi


Image
Image
Hãy mơ những gì bạn muốn
Đi đến nơi nào mà bạn thích.

Image
PayPal về email:
[email protected]


Chi phiếu gửi về:
Jimmy Ton
4369 46 St.
San Diego, CA 92115



Việt Nam chuyển tới:
Phạm Thị Tuyết Phượng
Số tài khoản: 4973099
ACB Châu Văn Liêm, TPHCM



Ý kiến về Quỹ VietDitru

Image
Image