.
Chuyện Hoa Giấy (muoichanh)
1 ... 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41 ... 67 - bottom

:)

368914 top -
Cái nầy là cái gì vậy catandpuppy?

Anh ngoái muốn xái cần cổ mà hổng biết cái gì...(số đề hả)

368919 top -
Em thu gom rác rồi anh langtu ơi. Em xin lỗi vì làm anh trệt cổ nghen, hihihi.

368929 top -

Tình yêu không luôn là điểm tựa, và hạnh phúc không đồng nghĩa với sum vầy...

370899 top -
...............





Image



Bụt hiện lên : "Tại sao con khóc?"

-Dạ, mưa nhiều quá, đường ngập hết (ổng đi đâu mất tiêu)...



Mưa Chiều
Nhạc Anh Bằng
Lâm Thúy Vân



Lang thang trên phố dưới cơn mưa chiều
Bước chân dầm mưa trống vắng cô liêu
Từng vòng tay đầy ôm ấm tình yêu
Em vẫn như chim nhỏ ban chiều

Kêu ngất theo như về cuối đèo
Ai đem mưa đến cho em âu sầu
Tiếng mưa buồn tênh thiếu bước chân nhau
Trời còn mưa hoài trên phố hàng cây

Không có ai che lạnh vai gầy
Mình thở dài với trời mưa bay
Mưa vẫn rơi trên hàng mi ..... ướt
Và mưa mưa vẫn rơi trên làn môi .... buồn

Làm sao anh quên được phút giây này
Làm sao anh xa được mối tình say .... cuối đời
Sao em đi mãi giữa cơn mưa buồn
Nỗi đau nào hơn đếm bước cô đơn

Lòng mình bây giờ hoang vắng lẻ loi
Trăm dối gian xin trả cho người
Giờ chỉ còn tiếng buồn mưa rơi ...




Image

370902 top -

@Anh lãng,

Mưa lớn lên đi, ai buồn biết liền... :)
Em thích trời mưa. Tấm hình chụp nhìn lãng mạn quá, cái thú hấp dẩn nhất là ngắm mưa rơi tơi tả, hoặc một mình chạy xe vòng vòng dưới trời mưa.

370953 top -

Chuyện Một Loài Hoa Dại


Đi từng bước

Ngày thứ 2:
Tuy cô biết rằng con người thường dễ chán nản khi mọi việc trở nên tồi tệ, và hầu như quên mất rằng - mọi việc có thể hoàn toàn thay đổi vào buổi sáng của ngày hôm sau... Nhưng quan trọng lúc nầy với cô không phải là những "lời hay ý đẹp" nữa, mà làm sao để có thể giúp cô là người cuối cùng sống sót trong bốn bề mênh mông phiền muộn nầy a.

ImageBốn bề mênh mông buồn phiền

Thay vì kiệt sức và chán nản vì chờ đợi sự may mắn trời cho, hay hy vọng sự cứu giúp của ai đó, cô lục tung tìm kiếm những thông tin về "những mẫu phụ nữ mà đàn ông ghét nhất" trên google.

Điều cô thấy tâm đắc nhất có thể sử dụng tới là:
- Họ ghét bị so sánh với người đàn ông khác, chuyện bé xé cho to, tham tiền và tỏ ra mình là một người đàn bà không của riêng ai và luôn luôn làm giọng "mẹ".

Sáng sớm, khi những tia nắng vàng vọt ẻo lả len lỏi vào từng khe cửa, cô gọi cho sếp to tiếng với những lời nói nặng nề chê trách, vì vẫn còn tức giận lắm khi bị nạt đêm qua, cái cảm giác lạ lùng đó làm cô mất ngủ, làm cô hoang mang.

Ngày xưa, khi cô làm gì, đi đâu hay nói gì chồng cô cũng không bao giờ to tiếng với cô. Sếp là một người kém cỏi hơn chồng cô nhiều, kém cỏi đến nổi lời nói hay hành động còn thua xa anh A, anh B hay anh C mà cô từng quen, đang quen. Chỉ vì những anh chàng đó dù có nhiều tính tốt nhưng không có nhiều tiền thì cũng bằng không.

Đời mà! Được cái nầy thì mất cái kia thôi. Cô mong sếp đừng ngu ngốc to tiếng hay muốn "quản" cô, bởi vì nhu cầu mỗi người mỗi khác. Sếp chỉ là một người muốn lấy cô mà bất chấp thủ đoạn, không ngại giả nhân giả nghĩa để lấy tiếng là người hiểu biết lý lẽ, luôn ăn chay niệm phật, nhưng ngược lại khẩu phật lại tâm xà... Cho dù cô chết hay sống - hư hay nên thì sếp chẳng có tư cách gì xen vào đời cô.

Dừng lại sau khi đã nín thở để vừa nói vừa hét. Tự thấy sao lời nói của mình trở nên chua ngoa đến thế, cô cười thầm trong bụng khi sếp có vẻ tức giận.

ImageMọi việc có thể thay đổi vào buổi sáng của ngày hôm sau.

Cố nén tiếng hét chán ghét khi lời "lên lớp - bài giảng làm người, doạ 24h tới hậu quả sẽ ngoài ý sếp muốn, rằng để xem Ba Mẹ cô sẽ nói gì, Ông Bà cô sẽ sống thế nào, và coi chừng cháu trai cô đi học cũng phải cẩn thận..." cứ bang bang vào đầu. Cô hừ rõ to rồi cố kiềm chế giọng nói của mình lặng xuống bình thường - Nhảm, loại người như anh nói những lời đó chẳng ich gì, Ba Mẹ tôi còn không "quản", anh thì là cái gì chứ, cũng nhờ phước đức anh cho nên giờ Ba Mẹ và Ông Bà của tôi coi tôi như đã chết rồi, chỉ còn lại mình anh là sẵn sàng làm kẻ vô dụng dưới gót chân của tôi mà thôi.

Sếp hét toáng lên, giọng nói tựa như run rẩy vì tức giận - "rồi cô đợi mà xem, nếu cô không ngoan, cô muốn sống cũng không được, muốn chết cũng không xong".

Cô cười khinh khỉnh, ngạo mạn - Mắc cười thật, nhưng cũng tốt... ít ra cũng có một cuộc sống giàu có, một kẻ như anh cung phụng thì tốt mà. Tuy anh có một bản chất không ra gì. Thôi nhen, tôi có hẹn đi ăn sáng đây.

- Tôi muốn gặp em.

- Muốn gặp á, tại sao không báo trước, muốn gặp phải thông báo trước chứ, giờ tôi độc thân mà, nên nhiều cuộc hẹn lắm. Rồi cô cười cợt, chế giễu. Thời hạn 7 ngày, tiền bạc, giấy tờ ủy quyền đâu, có chưa mà muốn gặp tôi?

ImageMong một phép màu kỳ lạ xảy ra trong đời

Phấn khởi vì thấy sếp im lặng, cô tiếp - Tuy anh cũng không phải là ngu đần gì, nhưng tôi kiên nhẫn nhắc lại tất cả những điều tôi muốn anh thay đổi theo ý của tôi, để tôi giảng dạy cho anh hiểu. Rồi cô cao giọng nêu lên nhiều thí dụ, chỉ ra những chỗ sai, ra sức phân tích không biết mệt, cứ như là cô đang đào hầm vậy, cứ đào xới ra chuyện mà nói. Rồi cô ngắt ngang vội vã nói tiếp khi cảm thấy sếp chuẩn bị nổi cơn tam bành.

Không kịp để sếp nói thêm lời nào, cô vội vàng cúp điện thoại, sếp gọi lại nhưng cô nói đang bận, cố tỏ vẻ như có ai đang bên cạnh, nên cô không thể tự nhiên. Khi sếp gọi lại, cô tắt luôn điện thoại. Trong bụng cô biết sếp đang tím mày tím mặt.

Cô gát tay lên trán, suy nghĩ cách tiếp theo để được đến mảnh đất của tự do...

[còn tiếp)

376878 top -

BÁN CHỒNG CHO BẠN

Truyện ngắn


Nàng không ngủ được, câu chuyện nàng nghe hồi sáng cứ vang vọng mãi trong đầu, hành hạ nàng. Quay sang thấy anh vẫn thở đều, giấc ngủ ngon với gương mặt đầy toại nguyện.Nàng cố dằn để không đánh thức anh dậy nửa đêm hỏi cho ra lẽ. Kinh nghiệm của người phụ nữ nhạy cảm và từng trải dạy cho nàng biết sự điềm tĩnh và thận trọng không bao giờ thừa. Dạo này công việc làm ăn gặp nhiều trục trặc đã khiến nàng trở nên lơ là gia đình, có lẽ đây là cái giá nàng phải trả cho sự tham vọng của phụ nữ, nàng đã quá chủ quan và đặt niềm tin không đúng chỗ.

Nàng đã từng rất tự hào vì có một người chồng luôn ủng hộ sự nghiệp của mình, không đòi hỏi ở nàng trách nhiệm quá cao trong việc làm vợ. Nàng không thể thường xuyên nấu cho chồng những bữa cơm ngon, không thể mỗi tuần cùng chồng về thăm ba mẹ hai bên, không thể có những ngày lễ lãng mạn để ngủ nướng và cùng nhau ăn sáng trên giường, nhưng nàng đã cố gắng rất nhiều để gia đình được no đủ, để họ hàng hai bên được chăm lo chu đáo và hơn hết là để chồng nàng chuyên tâm nghiên cứu. Nàng không muốn chồng nàng vì mưu sinh mà bỏ phí tài năng và đam mê trong góc phòng thí nghiệm. Anh đã từng nói rất biết ơn nàng vì điều đó. Lẽ nào nàng đã sai?

Nàng may mắn có một cô bạn gái thân thiết như chị em ruột từ những ngày ấu thơ. Bạn nàng khôn ngoan lanh lợi, sớm thành đạt và có một người chồng giàu có dù đôi khi nàng thấy những tia buồn trong mắt bạn khi nghe cô tâm sự về cuộc hôn nhân không có tình yêu. Họ hiểu nhau, tin nhau, trong lúc việc kinh doanh sa sút chính cô bạn thân đã không ngần ngại cho nàng mượn một số tiền lớn mà không cần thế chấp. Và cũng chính nàng đã là bờ vai, là chỗ dựa, là nơi trút lòng, sẵn sàng bỏ buổi họp để bên cạnh bạn khi cuộc hôn nhân thiếu tình yêu kia có dấu hiệu rạn nứt. Lẽ nào nàng đã sai?

Đôi ba tin đồn ác ý về mối quan hệ mập mờ giữa hai người nàng hết sức tin tưởng đến tai nàng cũng chẳng mảy may nghi ngờ. Nàng vẫn biết thói đời thêu dệt nhiều chuyện oái oăm, con người ta luôn thấy chút gì đó thích thú trước những bất hạnh của đồng loại. Tuy nhiên nàng cũng thừa nhạy cảm và đủ thông minh để thiết lập một hàng rào bảo vệ hạnh phúc của chính mình. Những câu chuyện vu vơ về mối quan hệ ngoài luồng của ai đó. Những tâm sự đàn bà về người chồng đầu ấp tay gối. Những tín hiệu ngầm như cảnh báo. Những khẳng định chắc nịch của lòng tin về sự chung thủy và cả những tia quan sát ngấm ngầm sẵn sàng chặn đứng mọi tội lỗi có thể. Nàng đã chu đáo, đã cẩn thận, đã tự tin như thế. Lẽ nào nàng đã sai?

Nàng nhìn hai con người trước mặt mình, hai con người nàng đã yêu thương tin tưởng biết dường nào, nay bắt tay cùng nhau phản bội nàng. Cuộc gặp gỡ ba người mà nàng cố tình sắp xếp khiến cho đối phương không dấu kịp sự ngỡ ngàng. Nàng thấy lòng hơi hả hê khi nhận ra vị trí phán xét của mình trước hai con người tội lỗi không dám nhìn thẳng vào mắt nàng. Họ không nhìn nàng và cũng không dám nhìn nhau. Nàng đã hồi hộp chờ đợi giây phút này, để tuôn ra muôn ngàn lời chì chiết chửi rủa thậm tệ, nàng nghĩ ra tất cả những câu đau đớn nhất có thể, nàng biết rõ từng điểm yếu của đối phương vì đã có thời nàng coi họ là máu thịt của chính mình. Nàng có thể giết họ, chỉ bằng một câu nói. Vậy mà giờ đây, nàng không thể thốt nên lời, nàng nhìn họ đăm đăm rồi vội quay đi, cố ngăn không cho những giọt nước mắt trào ra. Không được khóc, nàng tự nhủ, mình không được khóc. Chính họ mới là người phải khóc vì đã phản bội mình. Lòng kiêu hãnh giúp nàng ngẩng mặt lên ngạo nghễ. Họ cất lời xin lỗi càng khiến nàng thêm tức giận. Đồng thanh đồng khí làm sao!

- Tại sao lại là hai người? – Nàng hỏi mà không mong một câu trả lời- hai người thèm nhau tới thế sao?
- …!
- Dù sao đây cũng chẳng phải chuyện tốt đẹp gì. Tôi cũng không muốn làm to chuyện để mọi người cười chê, chúng ta nên giải quyết trong nội bộ ba người thôi.

Nàng nhếch môi cười khi bắt gặp cái thở phào dù rất khẽ. Dám làm mà còn sợ người ta biết, hèn thế!

- Nếu em mở lòng tha thứ, chúng ta sẽ bắt đầu lại từ đầu như không có chuyện gì xảy ra, anh hứa sẽ…

Nàng giơ tay ngăn chồng nói tiếp
- Em sẵn sàng để hai người đến với nhau mà tận hưởng hạnh phúc! Cứ yên tâm!
- Không, mình không…!

Nàng lại trừng mắt khi cô bạn vừa mở lời. Trong lúc này, nàng mới là người được quyền lên tiếng và quyết định chứ không phải họ. Bất kỳ câu nói nào phát ra từ hai cái miệng đáng ghét kia cũng có nguy cơ làm cơn giận trong lòng nàng bùng nổ.

- Đổi lại chúng ta có một thỏa thuận – nàng nhìn cô bạn đang ủ dột cúi đầu – cậu đã cho mình mượn năm trăm triệu cách đây ba tháng. Mình là người sòng phẳng và không muốn nợ nần ai, nhất là với cậu, cho nên mình bán anh ta cho cậu để trừ nợ. Cậu lấy anh ta và chúng ta không còn nợ nần gì nhau.
- Em! Sao em có thể…?
- Tại sao không? Điều kinh tởm nhất là ngoại tình với bạn vợ anh còn làm được thì anh có quyền gì mà trách móc ai?

Đúng, tôi bán anh cho cô ta đó, năm trăm triệu là quá tốt rồi chứ con người anh thực ra không đáng một xu. Tuy nhiên cô ta thèm khát anh như vậy thì bỏ năm trăm triệu ra lấy anh về mua vui chắc cô ta chẳng tiếc đâu, đúng không?

Nàng nhìn hai gương mặt tái xanh vì hổ thẹn và bị xúc phạm, biết mình đã đánh đúng chỗ yếu nhất. Trái tim nàng có giây lát sung sướng hả hê. Hai con người trí thức, tự tôn và hiểu biết kia, câu nói của nàng còn đau đớn, nhục nhã hơn vạn lần xỉa xói chửi rủa mỉa mai. Nàng xách túi đứng lên, nhìn hai người ngồi đó bằng ánh mắt khinh bỉ nhất mà nàng có thể.

- Thế nhé, nếu có ai quen hỏi thăm tôi sẽ nói ngắn gọn là bán chồng cho bạn thân với giá năm trăm triệu, còn những việc khác hai người muốn giải thích thế nào thì tùy, tôi không quan tâm, từ nay chúng ta không còn bất cứ quan hệ nào với nhau nữa. Chúc may mắn!

Nàng kiêu hãnh quay bước đi, biết chắc hai người ngồi lại sẽ vì câu nói của mình mà không thể yên ổn. Đối với nàng đây mới thực sự là đòn trừng phạt đáng giá.

Nàng dắt xe, nổ máy, cố giữ cho tay mình bớt run rẩy. Trong sự thích thú hả hê khi làm cho đối thủ kinh hãi, nàng nhận thấy cả nổi đau ngấm ngầm mà giờ đây chỉ còn riêng với mình, nàng cảm nhận nó trào sôi dữ dội. Nàng đeo khẩu trang, đeo kính, mặc áo khoác, che đậy mình thật kỹ và chạy đi. Dưới lớp bọc kín đáo, nỗi đau vùng lên thổn thức và nước mắt nàng không ngừng tuôn rơi. Trong dòng người hối hả trên đường, không ai hay có một người đang dấu gương mặt đầm đìa sau lớp khẩu trang. Nàng lướt đi như trôi vào cõi mộng du.

Sân bay Tân Sơn Nhất một ngày nhiều gió, người đàn bà trung niên quấn lại chiếc khăn quàng cổ, dõi mắt nhìn trời xanh như tìm kiếm một hình ảnh quen thuộc, một mảnh trời quê mà bà nghĩ có lẽ suốt đời mình chẳng bao giờ gặp lại. Đã hai mươi năm kể từ ngày bà rời bỏ quê hương, mang theo trong tim nỗi đau như cắt và cả lòng tin đã vụn vỡ, hy vọng xứ người xa lạ có thể làm hàn gắn một vết thương. Nhưng người đàn bà càng thành đạt bao nhiêu càng thấy lòng mình nhức nhối bấy nhiêu vì vết thương tưởng chừng như hóa thạch vẫn thầm âm ỉ trong tim. Sống trong nỗi giận hờn đau đớn suốt hai mươi năm, một ngày chợt nhận ra tóc đã bạc màu, môi thôi thắm tươi và mắt đã hằn những vết thời gian, lại chợt thèm quay quắt trở về, trở về để thứ tha, để quá khứ không còn hành hạ đêm đêm, để tìm cho mình phút bình an cuối cuộc đời. Tha thứ cho người và cho cả chính mình.

Căn nhà nhỏ hơn bà nghĩ, giản dị đến không ngờ. Trước sân trồng bụi hoa nguyệt quế xum xuê, loài hoa mà bà vẫn yêu thích. Bà hít một hơi rồi nhấn chuông, lòng bỗng dưng hồi hộp kỳ lạ; một người phụ nữ gầy gò khắc khổ bước ra mở cửa, họ nhìn nhau, sững sờ, ca nước trên tay chủ nhà rơi xuống vang một tiếng khô khốc.

Họ ngồi trong phòng khách, đã hai mươi phút trôi qua mà vẫn chưa ai cất nên lời, ngập ngừng bà hỏi một câu khách sáo:
- Hai người vẫn khỏe chứ?
- Tôi vẫn khỏe, nhưng ông ấy thì…

Chủ nhà ngập ngừng đưa mắt nhìn vào nhà trong
- Ông ấy bệnh à?
- Ông ấy đột quỵ, nằm một chỗ đã năm năm nay rồi!
- Vậy ư? Ông ấy vốn rất khỏe mà. Hai người thay đổi nhiều quá, suýt nữa tôi không nhận ra.
- Còn bà vẫn đẹp như xưa, thậm chí còn đài các hơn rất nhiều, thời gian có vẻ như không làm ảnh hưởng tới bà mấy. Chắc bà sống rất hạnh phúc?
- Hạnh phúc? Nếu tôi thật sự hạnh phúc liệu hai người có thấy thanh thản hơn không? Hai người cũng đang rất hạnh phúc cơ mà.

Bà chủ nhà giật mình trước cái nhìn của vị khách, bà thu người trong cái ghế, thân hình gầy ốm càng có vẻ teo tóp lại trước vẻ tự tin và ánh mắt nhiều hàm ý kia. Mất một lúc lâu bà chủ nhà mới lên tiếng:

- Chúng tôi không hạnh phúc như bà nghĩ đâu. Ngày đó, sau khi bà bỏ đi, chúng tôi đã sống những ngày thật kinh khủng dưới sự lên án và dè bỉu của những người thân quen. Chúng tôi có lỗi và phải chịu hình phạt. Nhưng hình phạt lớn nhất, kinh khủng nhất không phải là cái nhìn của dư luận mà chính là câu nói sau cùng của bà : “ Bán chồng cho bạn với giá năm trăm triệu!”. Câu nói đó ám ảnh hai chúng tôi đến tận bây giờ.

- Tôi không nghĩ sau việc làm của hai người thì còn có điều gì khiến hai người phải e ngại!
- Thật ra mối quan hệ của chúng tôi chỉ là một phút không kiềm chế mình. Tôi không phải là thanh minh! Nhưng chúng tôi chưa bao giờ có ý nghĩ đến với nhau, nhất là ông ấy, ông ấy vẫn rất yêu bà và chưa bao giờ có ý định bỏ bà cả.
- Nhưng rốt cuộc hai người vẫn đến với nhau!
- Phải, có lẽ vì chúng tôi quá cô đơn và cùng chịu chung một nỗi dày vò. Điều đó đã đưa chúng tôi đến gần nhau hơn, chứ không phải là tình yêu. Chúng tôi sống cùng nhau để động viên nhau, an ủi nhau, cùng nhau chờ đợi…
- Chờ đợi điều gì?
- Sự tha thứ của bà!
- Thật khó tin!
- Phải, có lẽ bà không tin, nhưng hơn hai mươi năm sống chung, chúng tôi trên danh nghĩa luật pháp vẫn không phải là vợ chồng. Chúng tôi không có giấy hôn thú, ông ấy không muốn đăng ký kết hôn vì đối với ông ấy bà là người vợ duy nhất! Cuộc sống của chúng tôi thật chẳng dễ dàng. Ông ấy không còn đam mê nghiên cứu, công việc của tôi cũng gặp khó khăn, có lẽ đó là quả báo. Chúng tôi ở chung một nhà, ăn chung một mâm cơm, ngủ chung một giường và cùng chung một người để nghĩ đến. Chúng tôi không dám nhìn vào mắt nhau, không dám ôm nhau ngủ, thậm chí không dám cả việc có con, tất cả chỉ vì nỗi ân hận và sợ hãi dày vò. Chúng tôi cô đơn và mệt mỏi, tận cùng, như một cái giá phải trả. Năm năm trước ông ấy đột quỵ, nằm liệt một chỗ, nói năng cũng trở nên khó khăn, vậy mà ông ấy vẫn luôn gọi tên bà. Chúng tôi luôn cầu mong một ngày nào đó bà quay về và tha thứ cho chúng tôi.

Người đàn bà ngồi nghe, lặng người, tâm trí hoang mang. Lẽ ra bà phải thấy thích thú, hả hê lắm khi chứng kiến cuộc sống thương tâm của hai người đã từng hủy hoại lòng tin yêu trong bà. Vậy mà giờ đây, trước người đàn bà một thời bà căm hận, bà chỉ thấy một nỗi xót xa không nói nên lời.

- Bà cho tôi vào thăm ông ấy!

Bà không dám tin vào mắt mình nữa, hai mươi năm, hai mươi năm làm người ta thay đổi đến thế này ư? Nằm bất động trên giường là một người đàn ông gầy gò, già nua và mỏi mệt. Bà không dám tin đây chính là người đã từng là chồng mình, đã từng là người đàn ông bà hết mực yêu thương, đã từng là người đàn ông làm bà đau đớn vì yêu và hận suốt mấy chục năm trời.

- Ông có nhận ra ai đây không?

Đôi mắt người đàn ông nhìn bà thật lâu, cái nhìn ban đầu vốn lãnh đạm, phút chốc trở nên thảng thốt:
- Yến… Yến!...em Yến, …vợ…vợ anh!

Người đàn ông lắp bắp, khuôn miệng méo xệch, những âm từ rời rạc vang lên, vội vã, vui mừng lẫn tủi hổ. Bà nhìn ông, bật khóc. Bà bước tới, nắm bàn tay giơ ra chờ đợi, bà căm giận ông, nhưng muôn ngàn lần không muốn ông phải khổ sở thế này. Đôi mắt người đàn ông ầng ậc nước, cái nhìn dán vào mặt bà như tìm kiếm, van nài, cái nhìn khẩn khoản đầy hy vọng.

- Đừng…đừng…bán …anh!

Bà sửng sờ nhìn ông nghe lòng nghẹn đắng. Trời ơi, hóa ra câu nói của bà đã ám ảnh ông đến tận bây giờ. Thốt nhiên bà thấy ghê sợ chính mình, bà thấy mình cũng độc ác, cũng hèn hạ, cũng nhẫn tâm, thậm chí nỗi đau bà gây ra cho đối phương còn kinh khủng gấp mấy lần. Tại sao, tại sao khi đó bà lại nói ra câu nói độc địa đó? Phải chăng vì lời nói tàn nhẫn đó mà chính bản thân bà suốt hai mươi năm vẫn không được một ngày vui vẻ?

- Tha…tha thứ…cho anh!

Ông vẫn lắp bắp nói, ông có lẽ muốn nói rất nhiều, phải chi ngày đó bà cho ông một cơ hội lên tiếng, bà đã để cơn giận lôi mình đi quá xa. Nước mắt ông vẫn ứa ra làm hai người đàn bà nghẹn ngào tức tưởi không thốt nên lời.

- Ông ấy vẫn còn rất yêu bà! Ông ấy và cả tôi nữa đều mong nhận được sự tha thứ từ bà, có vậy chúng tôi chết mới nhắm mắt được.
- Khi tôi quay về đây là tôi biết mình cần phải làm gì. Bản thân tôi mang nỗi căm hận trong lòng cũng chưa từng có một ngày được sống yên ổn. Tôi tha thứ cho hai người, và tôi cũng muốn tha thứ cho chính mình. Chúng ta đều đã già, hãy sống những ngày còn lại thật vui vẻ. Những hỉ nộ ái ố của cuộc đời đã không còn dành cho chúng ta nữa rồi.

Bà quay sang ông, dùng tay lau đi những giọt nước mắt đang ứa ra trên gương mặt nhăn nhúm vì xúc động của người bà một thời yêu thương, và nở một nụ cười nhẹ nhàng.
- Em đã tha thứ cho anh từ rất lâu rồi! Tha thứ cho cả hai người! Anh và cô ấy!

Người đàn ông gật gật đầu, môi nở một nụ dẫu méo mó nhưng đầy sức sống, nước mắt vẫn cứ chảy ra, chảy ra không sao ngăn lại.

Người đàn bà rời khỏi căn nhà đơn sơ sau buổi trùng phùng. Bà chủ nhà bịn rịn tiễn chân, lúc quay vào nhận ra trên bàn một phong bì trắng. Có một lời nhắn gửi lại: “ Đây là năm trăm triệu ngày xưa bà cho tôi mượn, tôi xin trả lại đồng thời rút lại lời nói khi đó, tôi không bao giờ bán chồng cho bạn với giá bao nhiêu đi nữa. Mọi chuyện đã xảy ra xin hai người hãy quên đi để cả ba chúng ta có thể có những ngày cuối đời thanh thản! Thân ái. Bạn gái thân của bà: Phi Yến.”

Thuy Van

376935 top -

@Anh hungphitran,

Truyện đọc làm xúc động quá. muoichanh hay khóc nên cứ nghẹn. Có đều nếu em là Yến, chắc em cũng sẽ làm như vậy. :)

Cám ơn anh nhiều.

376958 top -
@Anh hungphitran:
Truyện hay quá anh ơi. Em cũng giống chị muoichanh, đọc mà rơi nước mắt.

@ Chị muoichanh:
Nói với chị là em đi ngủ, nhưng cố ráng đọc cho hết câu chuyện. Không biết nếu em là cô Yến đó, em sẽ thế nào. Nhưng có lẽ em sẽ hận, sẽ đau, đau lắm...

376968 top -
Truyện của anh Hungphitran post hay quá!

377032 top -
@chi muoichanh oi, em đang từng ngày theo dõi câu chuyện của chị, quá lôi cuốn và hấp dẫn, mong rằng cô ấy sẽ tìm được 1 nơi bình yên.

@Anh hungphitran ơi, truyện anh post quá tuyệt và rất thâm thúy.

Cám ơn các anh, chị đã cho mọi người thưởng thức những cây tuyệt có ý nghĩa như thế.

377076 top -

Chuyện Một Loài Hoa Dại


Dè dặt từng bước

Ngày thứ 3:
Cô bước khẽ xuống giường, định chạy một vòng Sài Gòn tìm cái gì đó ăn, hoặc muốn tìm ai đó có thể bên cạnh cô lúc nầy, đêm qua với một hồi dài thông báo các cuộc gọi nhỡ của tổng đài khi cô tắt máy điện thoại, với những tin nhắn "hăm doạ xử đẹp" khiến cô cứ chập chờn cả đêm. Lòng khựng lại suy nghĩ vẩn vơ, rốt cuộc thì cô nên buông bỏ hay tiếp tục?

Cô vĩnh viển không hiểu được thật sự trong lòng sếp muốn gì, lẽ nào cái mà không bao giờ có được lại làm sếp cố chấp tranh đoạt tính toán như vậy sao, danh phận và tiền tài đâu phải thứ mà cô để tâm, một cuộc hôn nhân không xuất phát từ chân tình và trái tim thì vui vẻ gì, sếp can tâm chấp nhận "đồng sàn dị mộng" hay sao? Nhưng cô tin sếp không vì cô mà chấp nhận từ bỏ những gì sếp cả đời phấn đấu để có.

Hôm nay, lại thêm một buổi sáng sớm tinh mơ với tia nắng sớm cùng những lo âu trôi qua vô thường, nhưng cô không thích những buổi sớm mai của mỗi ngày, cô thích nhìn ngắm, chìm đắm trong những buổi chiều tà, ánh nắng chiều tà rạng rỡ đẹp đẽ lạ lùng. Cô thở sâu, kiên định nén chặt dòng nước mắt.

Điện thoại rung khẽ thông báo có tin nhắn, anh iu thuở xưa - người lấy đi trái tim, nụ cười của cô đang lo lắng: "Rốt cuộc có chuyện gì vậy?"

Cô cúi đầu im lặng thật lâu, suy tư hồi tưởng lại khoảng thời gian đã trôi qua thật đẹp đẽ. Cô định gọi cho anh nhưng rồi khựng lại, cô có thể nói gì đây? Có những nỗi đau không phải chỉ cần mở lời là có thể an ủi được. Huống chi, sự an ủi của anh lúc nầy đối với cô mà nói e rằng căn bản chỉ là muối xát sâu vào vết thương lòng mà thôi. Nhưng anh có thể cảm nhận được qua sự im lặng dài hơi của cô, anh gọi cho cô dồn dập, cô đành bật máy tính vào yahoo - chat với vẻ mặt thê lương thảm đạm.

Anh kinh ngạc, sắc mặt sững sờ khi nghe cô kể những ngày qua cô đã phải đấu tranh để sếp tự từ bỏ cô, căn bản trong lòng cô không có chổ cho sếp, trước cũng vậy thì bây giờ cũng vậy. Dù đã bao nhiêu năm qua rồi, có cả những tiếng cười nhạo, hay những tiếng khóc nghẹn ngào.

"Đây chẳng phải là điều đáng chê cười vì quá đề cao bản thân hắn hay sao? Hắn rốt cuộc chỉ đấu đá tranh giành với chính bản thân hắn cho đến trọn một đời, anh không muốn em xuống đến lòng đất còn đấu tranh vì hắn, anh muốn em cẩn thẩn dùng trí mà chạy thoát, anh cầu mình có thể cùng em vượt qua giai đoạn nầy, bất cứ điều gì em làm, anh hết lòng ủng hộ em, nếu có hậu quả từ những gì em làm, anh sẽ cùng em gánh lấy"

Nghe được lời anh nói, thấy trong lòng với nhiều điều khổ sở, nên ngửa đầu nhìn lên trần nhà với sự kiêu ngạo, rằng một khi ngửa đầu là nước mắt không thể chảy. Cô hứa sẽ làm hết sức mình, không một kẽ hở nhưng cô cũng hết sức lo lắng, sếp luôn có thủ đoạn linh hoạt, nhẫn tâm. Nếu một khi không nở từ bỏ, thì cô cũng khó lòng mà thoát.

Cô đương nhiên hiểu rõ, trên đời nầy không ai có quyền cướp lấy cuộc đời người khác trong ép bức. Nhưng cô tuyệt nhiên không muốn ai liên luy hay phiền lo cho cô, càng không muốn ai biết đến nỗi khổ sở nầy, chỉ sợ người ngoài cuộc hiểu sao cho thấu.

Dắt xe ra ngoài sau khi tạm biệt anh rồi tắt máy tính, cô loanh quanh với lựa chọn của mình, ăn gì và đi đâu là một vấn đề luôn làm khó cô, trong lòng chợt nhớ tới người bạn gái từng không ưa cô và hay thóc mách chuyện thiên hạ, khi còn làm chung công ty của sếp. Chắc giờ cô ta vẩn còn làm cho sếp, chẳng phải cô ta rất nhiều chuyện hay sao, dùng cô ta để tìm hiểu vài thông tin về sếp cũng không có hại gì.

Suy nghĩ thấu đáo nên cô tấp xe vào lề, gọi đến điện thoại của cô ta với nhiều hy vọng, trời hình như không tuyệt đường cùng của ai, cô ta mừng vui khi gặp lại cô với nhiều thông tin mà cô cần, nên cẩn thận hẹn cô ta ra ngoài ăn trưa và tán gẫu.

Hóa ra vợ sếp sắp về Việt Nam tuần nầy. Cô có thể dùng vợ sếp để ngăn sếp lại, chỉ là cầu mong tình cảm giữa vợ chồng họ vẫn tốt đẹp và nhiều ràng buột. Cô cũng vui vẻ trút ra hết nỗi khổ tâm khi sắp trở thành "tân phu nhân".

Tuyệt nhiên cô không nói ra sự cưỡng ép từ sếp, chỉ là dùng thông tin "vui vẻ lẫn hạnh phúc", nhờ cái loa nầy thông báo cả công ty cùng biết, nhất định điều nầy sẽ làm sếp mất mặt và khó xử. Cô cũng năn nỉ cô ta giúp cô đưa số điện thoại của cô cho vợ sếp hoặc lấy số điện thoại của vợ sếp cho cô. Với lý do chính đáng, là muốn xác định sếp có thật lòng ly dị để cưới cô, hay chỉ giả vờ rồi lập cô làm "phòng nhì". Cùng lắm chỉ bị một chút uất ức mà thôi, không có gì đáng ngại. Tính tình vợ sếp cô cũng hiểu rõ phần nào, vì trước đây cô từng biết vợ sếp luôn nhiệt tình giúp đỡ người khác, không muốn vì bản thân mà khiến người khác rước thêm phiền phức!

Image

Tin nhắn từ cô bạn gái thân nhất nhấp nhái trong điện thoại "Ở vào hoàn cảnh như vậy ráng mà bình tỉnh nha, nếu là người con gái thông thường có lẽ đã ở đó khóc đến xé ruột xé gan, hoặc nhảy cầu thăm ông bà, vậy mà một câu oán trách cũng không có, giờ chỉ một lòng lo lắng với toan tính thoát ra. Thôi thì ráng vậy, hay là có muốn đi thật xa không?".

Cô cúi đầu suy nghĩ, thở dài! Gặp được vợ sếp không biết là may mắn hay là bất hạnh của cô đây? Một mảnh nhỏ tâm ý này chỉ sợ chính bản thân vợ sếp cũng vĩnh viễn không muốn thừa nhận nó.

Mặt khác cô cũng liên lạc với sếp, thông báo sau 2 ngày nữa (cũng là ngày vợ sếp tới Việt Nam) cô tới để cả công ty biết cô sẽ là "tân phu nhân" và cũng muốn lấy danh nghĩa đó, đuổi việc một số người mà cô nhìn tới đã ngứa mắt. Sếp hoảng hốt trong lời nói: "Tính tình của em mãi không thay đổi được, cứ từ từ em làm gì phải gấp. Bản thân em không ngoan thì không được gì cả, phải biết nghe lời và phải hiểu chuyện". Cô thừa cơ hội quát - "ngoan thì có ăn được không? ngoan mà làm gì, nhưng việc gì mà tôi phải nghe lời anh chứ, xưa giờ tôi chẳng biết nghe lời ai cả, tôi thích cái gì làm cái đó quen rồi". Sếp dịu giọng buông xuôi "tùy em".

Biết là sếp bất đầu sinh ra chán nản với những đòi hỏi quá đáng của cô, trên hết cô hiểu sếp thất vọng với kiểu ngang ngược và đi ngang về tắt của cô. Mặc khác cô cũng thừa biết vì vợ sếp sắp xuất hiện nên sếp rối bời.

Dù sao rời khỏi cuộc hôn nhân với chồng thời gian qua, quy củ trong giao tiếp hàng ngày cũng giảm đi nhiều, cô không còn khó tính lựa chọn bạn bè hoặc chảnh chọe nữa.

Phóng xe dưới trời xanh mây trắng, hưởng thụ ánh mặt trời rực rỡ, cái nóng theo gió hắt lên từ mặt đường tráng nhựa gay gắt khiến mắt cô cứ híp lại, nhưng trong lòng cô cảm thấy được cuộc sống vẫn rất tốt đẹp, trong lòng cũng trở nên nhẹ nhàng hơn...

(còn tiếp)

377521 top -
@ muoichanh,

Lâu quá mới ghé nhà muoichanh, muoichanh khoẻ không? Cám ơn muoichanh đã viết chuyện tiếp.

Chúc muoichanh luôn trẻ khoẻ và yêu đời nha!

tantan.

377593 top -

Cô vẫn mong ước muoichanh luôn được bình an trong cuộc sống.

377620 top -
Chuyện Hoa Giấy (muoichanh)
1 ... 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41 ... 67


Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
ImageWho am I?
Who am I before I was born? Who am I after I was born?



*-**-*-**-*-**-*-**-**
TRUYỆN

Tiểu Thuyết Hoa Giấy
Image

Chuyện Loài Hoa Dại
Image

. Em Tôi
. Buồn!


**-**-**-**-**-**-**-**
THƠ

. Bài Thơ Thứ Nhất
. Bài Thơ Cuối Cùng

Image
Nếu bạn không thể là mặt trời - thì hãy đừng là đám mây.

Image
Image
Yêu thương còn lắm trên đời
Đang chờ, đang đợi khi người bước đi


Image
Image
Hãy mơ những gì bạn muốn
Đi đến nơi nào mà bạn thích.

Image
PayPal về email:
[email protected]


Chi phiếu gửi về:
Jimmy Ton
4369 46 St.
San Diego, CA 92115



Việt Nam chuyển tới:
Phạm Thị Tuyết Phượng
Số tài khoản: 4973099
ACB Châu Văn Liêm, TPHCM



Ý kiến về Quỹ VietDitru

*THÔNG TIN QUAN TRỌNG: Do tình hình dịch COVID-19 diễn biến phức tạp, từ ngày 19/3, Đại Sứ Quán và Lãnh Sự Quán Hoa Kỳ sẽ ngừng phỏng vấn cấp xét thị thực. Toàn bộ lịch hẹn từ ngày 19/3 trở đi sẽ bị huỷ. Xem thông tin chi tiết

Image
Image