.
Chuyện Hoa Giấy (muoichanh)
1 ... 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40 ... 67 - bottom

ImageSắp "dzô mánh" rồi, suy nghĩ cái gì nữa...

366551 top -
cầu trời cho mọi điều tốt đẹp sẽ đến với cô ấy, người sếp kia sẽ buông tha cho cô ấy và trả cô ấy về với cuộc sống hiện tại.

366659 top -

MuoiChanh thương,

Rồi ngày cũng trôi qua, dĩ vãng buồn rồi cất vào một ngăn kí ức & cô mong rằng thời gian là phương thuốc nhiệm màu làm phôi pha nỗi buồn của muoichanh nhé.

Image Cô ước mơ muoichanh sẽ luôn vui & sẽ sớm tìm được một bờ vai yêu thương & tin cậy trong cuộc đời.

367179 top -
Chúc cho cô gái trong câu chuyện của chị muoichanh sớm tìm được bến bờ yêu thương.

367343 top -
@muoichanh,

Chúc muoichanh những ngày cuối tuần đầy niềm vui và hạnh phúc!

367400 top -

@Cô evangeline, anh langtu, phanchau, tantan, thaoctn,


muoichanh cám ơn lời chúc của cô và các bạn. Mong cuối tuần ai cũng vui tươi.

Xin lỗi, mấy hôm rày mc bận chạy ra chạy vô bệnh viện nên trả lời cô và các bạn chậm trể, mọi người thông cảm mươichanh nhen.

Cả ngày lết trong bệnh viện, tối về tới nhà là nằm dài ra, đuối... kinh hoàng. :(

Chưa bao giờ mc vào bệnh viện nuôi ai, lo cho ai cả. Dù có cũng chỉ là mọi người trong nhà lo cho mc thôi, giờ thì hiểu thêm những nổi cực nhọc, rã rời khi phải chăm lo, quan tâm đến sức khoẻ hay tinh thần người thân của mình. Thấy mình sống sao nhiều tội lỗi quá trời đi thôi.

Hồi mới rời xa quê nhà mc cứ nghĩ mình biết nhiều lắm, nhưng đi nhiều nơi, gặp nhiều người rồi mới biết sự hiểu biết của mình thật là quá ít đi. :)

Chúc cô Loan và tất cả các bạn cuối tuần vui vẻ.

367577 top -
Gia đình chị có ai ốm phải nằm bệnh viện sao chị?


Khi người thân trong gia đình mình bệnh, nằm 1 chỗ, ngoài việc chăm lo sức khoẻ hàng ngày, mình còn lo lắng không biết khi nào người thân khoẻ hẳn, có bệnh gì nghiêm trọng không. Em chia sẻ với chị vì mấy tuần nay em cũng ra vô bệnh viện suốt. Ba mẹ em thay phiên nhau nằm viện, buồn và đuối kinh khủng luôn.


Em cầu chúc cho người thân chị mau chóng hồi phục sức khoẻ nhé. Chị cũng nhớ giữ gìn sức khoẻ đó. Vì mình có khoẻ thì mới có sức chăm sóc người bệnh, chị nhé.

367634 top -

@catandpuppy,

Em bà con của chị từ bệnh viện tỉnh chuyển lên 115. Do ai cũng ở dưới quê, nên chị "ôm xô". Mấy hôm trước vẩn mê man nên nằm trong cấp cứu thì đuối lắm, giờ ra phòng hồi sức nằm rồi, giờ tới chị kiệt sức nè, ngày nào cũng vô họng 2 viên advil hết á. Nhức đầu và mệt kinh khủng, mà mỗi lần nhìn thấy mặt em gái chị là chị "sùng máu" hà, nên nhức đầu hơn nửa. :))

Thấy chị hung dzữ bạo chưa? Chị lo 1 người hà, mà mệt vầy, em đến 2 người chắc "ốm o gầy mòn" quá, tội em tui quá, ở nhà không có anh chị em nào phụ em hết hả? Đã ốm yếu rồi, thì em cũng nên giữ gìn sức khỏe đi nhen. Còn chị thì hẽm có sao hết, tuy mệt nhưng vài hôm nửa là okay mà, đợi em gái chị khỏe khỏe lại, chị đập nó 1 trận cho mát tay, tự nhiên sẽ khỏe lại liền.

:)))

367794 top -

đợi em gái chị khỏe khỏe lại, chị đập nó 1 trận cho mát tay, tự nhiên sẽ khỏe lại liền.


:)))

Kiểu này cô em của MC sẽ không dám khoẻ liền, hoặc len lén xuất viện cho chắc ăn. :)

367797 top -

@Cô Phương,

Không đập không được. Định cuối tuần con về cho em tơi tả luôn á, mà không ngờ em lên nạp mạng trước khi con về, kekeke.

Bây giờ chỉ có đập em một trận thì may ra mới tỉnh lại cô ơi, nếu không thì em cứ mơ hồ, không biết trời đất là gì hết. Đã 30 tuổi đầu rồi, đi iu cái thèng 20, gia đình đập một trận, cấm cửa. Ai ngờ gan em còn to hơn gan mc, ôm 120 viên thuốc an thần uống chơi cho vừa lòng. Chịu nổi hôn?

Vậy mà còn uống thuốc với xăng nửa chứ, hành hạ đày đoạ thân mình chỉ vì muốn cho gia đình hối hận vì cản trở hôn sự của em. Hức, đập được phải hôn cô?

367811 top -

Hức, đập được phải hôn cô?

Chết còn không sợ, đập ăn thua gì hở muoichanh?

Con người ta ai cũng có lúc mê muội, nhất là trong chuyện tình cảm, càng cấm đoán càng bùng phát dữ dội...

Cô thấy ở đây những người có tiền sử tự tử (đây là nói những người cô biết thôi nghen) thì thường hay lặp lại. Vì vậy khi đang trong giai đoạn mà người ta gọi là bị bùa mê thuốc lú nếu cứ dùng biện pháp quân sự thì thường có phản ứng nguy hiểm như vậy đó!

Cái gì cũng có giai đoạn, trong hoàn cảnh tréo ngoe đó đừng nên làm quá kẻo em con bị xấu hổ lại nghĩ quẩn không hay.

Cái gì cũng cần có thời gian, cứ từ từ rồi một ngày nào đó... mọi sự chỉ còn là dĩ vãng.

Giờ con cũng nên thông cảm và an ủi. Ai mà chẳng có lúc này lúc khác?

Hỡi thế gian tình là gì?!!!

367817 top -

Dzạ cô, em con giờ là công chúa rồi.

Lúc nầy ai cũng dổ ngọt em hết, hứa hẹn đủ điều. Con cũng cười cười theo luôn, tại giận quá nói vậy, chứ con đâu có lớn tiếng la mắng gì em đâu, kekeke không phải con hiền lành gì, mà tại bác sĩ nói: em có biểu hiện quá căng thẳng, sợ ảnh hưởng thần kinh, la mắng lỡ em "cắn" thì sao.

Giờ chỉ biết ráng thôi, con nghĩ cứ để em iu và lấy, sao nầy khổ em mới sáng con mắt ra, chứ bây giờ 2 con mắt em con tối thui rồi, không nhìn thấy điều gì nửa cả, có nói gì cũng vậy mà thôi.

Nhiều người cũng nói vậy đó Cô, tiền sử về tự tử sẽ lặp đi lặp lại nhiều lần, nên cả nhà ai cũng ngán. Bởi vậy giờ cả nhà chỉ biết tỉ tê dỗ ngọt hà. :)

Chỉ vì một chử TÌNH!

367830 top -

Trái tim rỗng nên bao giờ cũng dại
Để đời người nhàu nát những ăn năn!


Biết làm sao cho được bây giờ, đúng không con?

Hồi nhỏ cô hay coi kịch Kim Cương và nhớ nhất câu này:

Sống không tình yêu thì cũng như người chết mà biết... thở!

367834 top -

@Con thích câu thơ nầy nè cô Phương.
Trái tim rỗng nên bao giờ cũng dại
Để đời người nhàu nát những ăn năn!



---------

Chuyện Một Loài Hoa Dại)

Những lời hứa

Ngày thứ nhất:
Thời gian đằng đẵng vừa qua đã để lại biết bao dấu ấn trong ký ức của cô, giờ cô hiểu rằng đây là cơ hội cuối cùng dành cho cô, nếu cô không giành lấy, thì sẽ không bao giờ còn cơ hội, cả đời cô sau nầy sẽ luôn bị sếp dùng gia đình mà khống chế. Chi bằng cùng chơi với sếp một game vậy. Thắng hay thua cũng không quan trọng, nhưng ít nhất sếp phải tin là đã thần tượng nhầm vào một người điên, thiệt là không xứng với sếp, mặc dù vậy cô thừa biết, sếp muốn cô và quyết tâm có cô chẳng qua để thỏa mãn sĩ diện và tự ái của một người đang có tất cả trong tay, nhưng không sao để có cô trong tay mà thôi. Chao ôi! được sếp iu thật là một cơn ác mộng.

Sau cơn ác mộng tỉnh dậy là buổi sáng sớm, những cơn ác mộng tiếp theo cũng thường mất đi vào buổi sáng sớm như thế. Cô kiên quyết điềm nhiên bước vào con đường đen tối với những buồn tủi đau thương phía trước, nhưng cô bất chấp tất cả, bất chấp mọi hậu quả, sẳn sàng trả giá cho chuyện mình đang làm.

Cô khủng bố điện thoại sếp với những hăm hở về gia tài từ sếp nhảy tới túi cô, những dự định ăn chơi hoành tráng được cô truyền tải lại rành rẽ từng chi tiết một. Cứ hể vài giờ trôi qua cô lại gọi một lần, đến nổi cô thấy phát ớn với những lời cô nói, những gì cô làm, nhưng cô cứ mặc kệ mọi thứ, cô đi đúng theo những gì cô dự định sẳn trong lòng.

Cô hỏi han tới từng chi tiết số tiền mà hiện sếp đang có, rồi nếu đưa cô hết thì cô có được bao nhiêu, khi cô có được số tiền đó, nhất định cô sẽ làm một trận tại vũ trường, rồi sẽ bao hết bạn bè đi du lịch, sau đó nửa sẽ mua cho mỗi người trong nhà thiệt là nhiều vàng bạc để đeo chơi, làm vậy người ta mới biết mình giàu có chứ a.

Ngược lại với vẻ háo hức của cô, sếp im lặng nghe nhiều hơn nói, mà thật ra cô cũng không cho sếp có cơ hội mà nói, bao nhiêu phút gọi, thì bấy nhiêu phút cô giành nói hết. Nếu sếp nói bận thì cô sẽ quát lên vẻ uy quyền của bà chủ, rằng cô sẽ đến công ty ngay lập tức, coi sếp đang gặp ai, ở đó với ai, làm việc với ai và đối tác đó tên gì, ở đâu, có chồng hay có vợ chưa?...

Sếp cau có, giận dữ bao nhiêu cô lại khoái trong bụng bấy nhiêu. Hừ! người tốt nhất nên đi chết đi cho khuất mắt.

ImageBước đi đầu tiên, cô đã thấy ánh sáng cuối con đường đang le lói

Đến khi sếp gọi lại, cô vội vã nói nhanh rằng cô đang bận đi ăn với một anh làm chung với cô, đẹp trai biết chừng nào, nhưng tội là quá nghèo đi, không cho cô được những gì cô muốn như sếp cho cô, tuy có chút đáng tiếc nhưng đành chịu vậy. (Chọc giận sếp thôi, chứ có anh nào đâu. Hayzza...)

Cô tắt luôn điện thoại khi nói vừa dứt lời, đợi cho đến hơn nửa khuya cô đùng đùng gọi lại cho sếp, nói cô mới vừa đi về, đi chơi thiệt là vui, và cô quyết định ngày mai nghĩ làm, dành thời gian đi chơi cho nhiều, không đi làm cực khổ, bởi vì cô sắp làm bà chủ rồi, đi làm chi cho khổ, tội tình gì chứ. Sếp im lặng rồi quát "đủ rồi, em vừa phải thôi".

Hắc hắc! Xem ra ngày đầu tiên chọc khùng được sếp rồi, bước đầu tiên cô đi đã thấy ánh sáng cuối đường đang le lói nha...

(còn tiếp)

367899 top -
Cầu nguyện cho cô ấy sẽ tìm thấy bình minh vào ngày gần nhất, rồi mọi chuyện sẽ qua, cô ấy đã trải qua rất nhiều sóng gió trong cuộc đời, mình tin chắc giờ đây chẳng có gì có thể quật ngã được cô ấy và tin rằng tương lai tươi đẹp đang chờ cô ấy, hãy vũng tin vào ngày mai nhé.

368758 top -
Chuyện Hoa Giấy (muoichanh)
1 ... 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40 ... 67


Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
ImageWho am I?
Who am I before I was born? Who am I after I was born?



*-**-*-**-*-**-*-**-**
TRUYỆN

Tiểu Thuyết Hoa Giấy
Image

Chuyện Loài Hoa Dại
Image

. Em Tôi
. Buồn!


**-**-**-**-**-**-**-**
THƠ

. Bài Thơ Thứ Nhất
. Bài Thơ Cuối Cùng

Image
Nếu bạn không thể là mặt trời - thì hãy đừng là đám mây.

Image
Image
Yêu thương còn lắm trên đời
Đang chờ, đang đợi khi người bước đi


Image
Image
Hãy mơ những gì bạn muốn
Đi đến nơi nào mà bạn thích.

Image
PayPal về email:
[email protected]


Chi phiếu gửi về:
Jimmy Ton
4369 46 St.
San Diego, CA 92115



Việt Nam chuyển tới:
Phạm Thị Tuyết Phượng
Số tài khoản: 4973099
ACB Châu Văn Liêm, TPHCM



Ý kiến về Quỹ VietDitru

Image
Image