.
Giọt Nước Mắt Đàn Ông Nơi Xứ Người
1, 2, 3, 4, 5, 6, 7 - bottom
có thể sẽ có nhiều người không thể tin được chị em với nhau mà còn làm điều đó. đã không giúp nó thì thôi còn đi hại nó. bây giờ ngẫm nghĩ nhiều khi em giống thằng bé trong bài hát " Nó " của chú Chế Linh Hát.

440123 top -

Ở bên đó có luật pháp bảo vệ, nên chị của em không có lộng hành như xứ quê nhà được đâu.

Chị có xem ở trên TV có 1 phóng sự về việc bán người qua Trung Quốc.
Hai chị em cùng cha khác mẹ (ở Nghệ An) mà người chị còn lừa em để bán qua TQ lấy tiền.

Vậy thì chuyện của em không có gì gọi là không thể.


P/S: lúc mới qua chị của em lấy của em 1200 USD có nghĩa là đã tính tiền sòng phẳng: $800,00 cho luật sư, $440,00 cho tiền bản lãnh.
Rồi thời gian em làm việc ở đó, như vậy coi như cũng đã trả xong nợ. (Chỉ còn nợ tình nghĩa thôi).

Vậy nếu cần dùng tới luật pháp để bảo vệ, cũng không ai trách em được. (Vì em cũng không muốn gây tổn thương cho ai, chỉ là việc phải làm thôi).

440127 top -
em cám ơn chị. hihi em thấy em là đàn ông mà yếu đuối ghê. khi nghe chị nói về những điều đó em cảm thấy mình không nợ nần gì bả hết. cám ơn chị đã cho em sự quyết đoán trong cưộc sống. Cũng mong sao Những giọt nước mắt đàn ông nơi xứ người không còn là những giọt lệ bưồn bã sầu khổ mà là những giọt lệ cho sự hạnh phúc và vui vẻ.

440316 top -
Những ngày tháng đầu ở đất Mỹ thì không thể nào quên đươc. Mình cũng chỉ mới qua 1 năm nhưng cũng đã trải qua không biết bao nhiêu thăng trầm rồi. Chúc mọi người luôn luôn gặp may mắn và vững tâm với niềm tin của mình.

488518 top -

Trích từ topic:
Nỗi lòng người tha hương
probee57



Tôi sang Mỹ thời gian đã thấm thoát qúa 2 năm. Chọn nghề Nail như là nghề "đối phó" với cuộc sống ban đầu. Nhưng sau vài tháng ngồi "cúi mặt, còng lưng" ôm chân, tay của người " bản xứ". Người ta thì ngồi "chểm chệ", còn mình thì lại âm thầm, lặng lẽ " cúi mặt" chớp vội dấu hàng mi ướt, nghe đau nhói trong lòng. Tôi giật mình, hốt hoảng vì nhận thấy, chẳng ai dám kể ra nỗi khổ nhục của những người "con Việt" tha hương, chọn nghề nail " cúi mặt" để mưu sinh. . . ở nơi đất khách, quê người. . .

"Việt Kiều": Nói chung cũng chỉ là cái "mác", cái" mác" đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và xương máu nơi xứ người. Cái giá phải trả của "American dream"cho những ai lỡ chọn nghề "cúi mặt" nơi xứ người. Mặc dù cách đây vài năm, họ đang là "Bác Sỹ, Kỹ Sư, Kiến Trúc sư, sinh viên Đại Học. . . ông này, bà kia"nơi chôn nhau, cắt rốn của họ. Có chăng, dĩ vảng giờ đây chỉ là những kỷ niệm xa xưa nuối tiếc, chỉ vì "giấc mơ Mỹ". . . đã chặn lối về. . . nao lòng lắm bạn ơi . . . . ! ! !


Gần đây, tôi đọc thấy có rất nhiều bài viết kể về cuộc sống của người Việt tại Mỹ trên các báo Việt ngữ. Tôi đọc qua và nhận thấy có rất nhiều ý kiến khác nhau xung quanh cuộc sống của người Việt tại Mỹ. Một số cho rằng cái mác Việt kiều khiến cho một số đứa con Việt khi về thăm quê hương khoe khoang, sống xa xỉ và thậm chí hơi lố bịch. . . làm cho mọi người lầm tưởng là họ đã quá thành công, nhưng mặt trái của những đồng tiền "lố bịch" ấy là những ngày đêm miệt mài đánh đổi mồ hôi và tủi nhục, dành dụm từng đồng tiền "T" (tiền boa). . . hay là những cố gắng dọn rửa, lau chùi trong một vài giờ part-time nào có thể. . . Cũng có một phần lớn ý kiến cho rằng: người Việt thật sự họ cũng đã và đang thành công lắm nơi xứ người với sự chịu khó, cần cù và siêng năng theo năm tháng kéo dài (phần lớn là số người này). Tuy nhiên, cũng có một số rất nhỏ, họ thành công trên con đường học vị. Vậy:"Cuộc sống thực của người Việt tại Mỹ" sự thật như thế nào? ? ?

Tôi qua định cư tại Mỹ được hơn hai năm. Sau khi đọc nhiều bài viết về "Cuộc sống của người Việt tại Mỹ", tôi quyết định viết một bài viết, để nói rõ hơn về cái gian nan thật sự của người Việt nơi đất khách quê người.

Theo lời của những người đi trước, cái khó khăn họ phải trải qua ở những ngày đầu đặt chân đến Mỹ là không lời nào có thể tả được. Vì họ đến được đất nước này, có khi phải trả giá bằng chính mạng sống. Họ nói rằng những người qua sau như chúng tôi sung sướng hơn nhiều vì có bà con họ hàng đi trước giúp đỡ. Với người nào khác, nhưng với tôi và gđ tôi, khi đến Mỹ với rất nhiều người thân ở rải rác trên nhiều tiểu bang của nước Mỹ, thì những cái giây phút hời hợt giúp đỡ của người thân cũng chỉ là thoáng qua, họ giúp lấy tiếng thơm, hoặc giả chỉ là một trách nhiệm lúc ban đầu, là điều tôi nhận thấy đầu tiên, bởi vì cũng dễ hiểu thôi. Có thể, vì cách sống qúa thực dụng của con người Mỹ lây sang, hoặc vì kiếm được đồng tiền quá khổ cực nơi đất nước này, khiến con người ta bị áp lực rất nhiều, và cái áp lực đó khiến con người trở nên phải tính toán với nhau. Vì vậy, cũng đừng ngạc nhiên, sao nghe nói:Đời sống con người bên Mỹ quá khô khan, nghèo tình người và cũng chỉ có đồng tiền là thước đo "đẳng cấp, địa vị" để "lên nước bóng" với những người mới sang Mỹ như tôi. Thực tế thì cũng tiền ai người ấy xài. Chính vì thế, khi còn ở VN, những người bà con khi về thăm nhà, phần lớn họ đều nói, làm việc bên xứ Mỹ kiếm được đồng tiền cũng lắm chua cay và. . . . khi sang đây, tôi mới nhận biết, đó là sự thật. Nhưng lúc ấy, tôi nghe chỉ là thoáng qua, bởi vì giấc mơ Mỹ đang thổi bùng trong tâm trí mình.

Cái khó khăn của cuộc sống ở Mỹ, chính là đồng tiền. Người ta nói, ở xứ này "money is everything". Vì thế, ai mới sang cũng muốn có việc để đi làm kiếm tiền, nhưng khó kiếm việc quá. Bởi vì tình thế hiện nay của nước Mỹ đang rất khó khăn. Ngay chính người Mỹ họ còn thất nghiệp trên dưới 8%(cứ 100 người, thì có 8 người đang chực chờ bạn "layoff"-bị đuổi việc-là họ nhào dzô). Theo dõi báo chí, hễ tháng nào thống kê con số người thất nghiệp giảm, thì mừng vui, coi đó là thành công của nước Mỹ. Còn mình vừa sang, dễ gì có việc. Cũng là điều dễ hiểu thôi, ngôn ngữ. . . . không biết, thi bằng lái xe thì. . . mù, hỏi đến tay nghề. . . thì lắc đầu, hỏi bằng cấp thì móc ra toàn Bác Sỹ, Kỹ Sư, Đại Học hết cả đấy chứ. . . . . nhưng người Mỹ họ vứt sọt rác hết, bởi vì họ xem bằng cấp người nhập cư như mảnh giấy vô giá trị. Thế mới đau chứ. . . . Đang là "ông này, bà nọ, hẻt ra lửa " ở nhà, ngồi máy bay 25, 26 tiếng sau đến Mỹ, rớt xuống thành thằng "cu li" đi xin việc. Nhưng cũng không phải dễ gì được làm" cu li" ở xứ này đâu? thật buồn cười ra nước mắt . . . chẳng phải chơi đâu bạn ơi! Đau như thế, nhưng mấy ai dám hở môi. . . vì đã lỡ mơ "giấc mơ Mỹ". Cuộc đời nơi xứ Mỹ bắt đầu là như thế và hãy cố gắng đi, để vật lộn với cuộc sống cay nghiệt ở xứ này, với nụ cười héo hắt và sẽ dần dần tắt trên môi. Vì thế tôi quyết định tạm gác việc học, sau một năm cố gắng "bơi" đến hụt hơi, trong một nền Giáo Dục được mệnh danh là nơi cho ra lò "chất xám" cho toàn thế giới? để rồi dấn thân tạm vào con đường "cúi mặt" như là một cách "đối phó" trong cuộc sống mưu sinh mới này.

Khi còn ở Việt Nam, tôi chỉ có bổn phận là ăn và học. Lúc nào ở nhà cũng có người làm, không khí luôn ấm cúng và vui vẻ. Cứ tối tối là cả nhà cùng nhau quây quần bên mâm cơm, lâu lâu cả nhà lại đi ăn ngoài ở một tiệm nào đó, thi thoảng cũng được đi nghe nhạc" tiếng tơ đồng", tệ lắm cũng rũ nhau tán dóc ở quán café "cóc". Tối đến, thức khuya cùng nhau xem chung một bộ phim, dù 10h nhưng trong nhà điện đóm vẫn sáng trưng, hàng xóm vẫn ồn ào, xe cộ vẫn qua lại tấp nập, vẫn còn nghe rỏ những giọng hát uốn éo, réo rắc, được rống. . . . lên từ máy Karaoke đâu đó của nhà hàng xóm vang dội lại. 12g đêm hay 1g sáng. . . muốn có tô "mì gõ" nóng hổi, thì cũng có ngay. . . buổi tối của Sài Gòn là thế, hầu như những xóm nhà bình dân đều như vậy cả. Sáng sớm, chỉ cần 3 phút đi bộ là ra đến chợ, thôi thì tha hồ mà lựa chọn. . . trái cây tươi chín mọng thơm, thèm ướt miệng. . . rau, quả, thịt, trứng. . . tươi roi rói. . . tôm, cá ngoe ngoẩy giãy chành chạch(chẳng phải cái gì cũng là đông đá gọi là xứ sở văn minh nơi đây? Ăn cái món đông đá nào, cũng như ăn cục bột lạt phèo pheo. . . ). Nếu muốn mua một gói xôi, một bịch chè nhỏ. . . một cái bánh chưng nhỏ, chiên giòn bốc khói. . . hay một tô hủ tiếu nóng hổi bình dân ngay trước hiên nhà. . . thì cũng có ngay. . . và muốn sang hơn, chảnh hơn một chút thì cùng gđ ngồi vắt chân chểm chệ nơi quán "phở" hay "mì, hoành thánh". . . Ngồi trong quán, nhìn dòng người đi lại nhộn nhịp, tiếng kèn xe inh ỏi, khói bụi, ồn ào. . . . Nhưng sao thật thân thương, tất cả những thứ quá tầm thường, đơn giản và bình dị ấy, bây giờ là một thứ xa xỉ, xa. . . xa. . . . rất xa, xa vời vợi. . . nhớ đến nao lòng ở nơi đây.

Tại Mỹ, phần lớn tất cả người bản xứ, cũng như người nhập cư, sống ở đất nước văn minh công nghiệp này, cuộc sống chỉ tóm chung vào một mệnh đề:"Sống để làm việc-làm việc để sống" chấm hết và không có gì khác đi được. Bởi vì, cuộc đời của mình đã bị ru vào "giấc mơ" nhà, xe. . . Nhiều tiện nghi khác. . . và mình đã bị trói chặt vô những tiện nghi ấy rồi. . . giờ chỉ còn một con đường duy nhất là. . . làm. . . làm. . . và làm mà thôi! Tôi hay nói đùa với các bạn chung nghề. . . . người Việt mình sang đây, ai cũng mang tuổi "con Trâu" hết! Mà cũng phải thôi, vì cuộc đời mình đang là một "bánh xe" rất rất nhỏ, trong một cỗ máy vĩ đại được vận hành bởi người Mỹ. Mà vì bạn chỉ là một bánh xe phải xoay theo xã hội Mỹ, con người Mỹ đang sống nên bạn phải làm việc, mà họ muốn bạn phải thế, thế thôi, không thể nào khác đi được! Nếu bạn dừng lại, dừng cuộc chơi vì bịnh tật, hay vì bất cứ lý do gi. . . sẽ bị mất tất cả, trắng tay, nhà cửa ra đi. Vì bạn nên nhớ, đây là luật chơi, của một đất nước công nghiệp, giàu có. Họ muốn bạn phải làm. . . làm. . . và làm giàu cho đất nước họ, mục đích họ cho bạn sang đây là thế. Với tôi đây là sự đánh đổi "công bằng" nếu ai chấp nhận cuộc chơi. Đó là sự thật, hãy chấp nhận sự thật này, kể lại cho nhiều người để mọi người cùng hiểu. Vì thế, áp lực công việc là rất quan trọng, không người nào bên Mỹ lại không sợ mất "Job". Bây giờ, mọi người đã tạm hiểu, người Việt mình ở Mỹ đều gắn lên mình tuổi "con Trâu" không? Cho nên, khi bạn có dịp về quê nhà, hãy đừng xài những đồng tiền "lố bịch".

Trong một xã hội văn minh, giàu có bậc nhất thế giới này. Bạn có bao giờ tự hỏi rằng: Tại sao đất nước này trẻ, mà lại giàu có đến như vậy? Riêng tôi, mù mờ về nước Mỹ, lại càng không biểt gì về con người Mỹ. Nhưng khi sang Mỹ hơn 2 năm, tôi lờ mờ hiểu ra được, con người Mỹ thật vĩ đại, vĩ đại đến mức tôi phải khiếp sợ và đang muốn quay lưng. Bởi vì sao? Bởi vì, tôi biết đất nước này là một guồng máy vĩ đại, được vận hành bằng những con người vĩ đại, với nhiều luật lệ khắt khe được vây kín chặt lấy người dân, đến từng chân tơ, kẻ tóc, được họ vận dụng cả hàng trăm năm và hàng ngày vẫn luôn được bổ sung bằng những bộ óc "siêu việt" của con người Mỹ. Người sống ở xứ sở này chỉ còn biết cắm đầu làm. . . làm. . . và làm. Bởi vì, đơn giản bạn phải tự hiểu, người Mỹ họ cho bạn và gđ bạn sang đất nước của họ, cũng giống như người chủ tuyển một lao công, họ không phải cho mình vào nhà họ, để mình ngồi chơi không và cũng thật không phải khi mình đến đất nước tự do rồi, có tự do rồi, muốn làm hay không đi làm cũng được đâu! Bạn sai rồi. . . lầm to rồi, khi bạn được sang đây, họ cũng đang mừng thầm đó chứ, vì bạn thử nghĩ xem, bạn có là gánh nặng cho họ không? Xin trả lời là không. Trước hết, gđ bạn đã làm giàu cho hãng máy bay. Sau nữa, ít nhiều gì, thì khi ra đi bạn cũng mang sang đất nước họ một khoảng tiền lớn, có khi luôn hết cả gia tài của mình, giúp làm giàu thêm cho nước Mỹ, cộng thêm một sức khoẻ luôn sẳn sàng để làm việc cho đất nước họ. . . và như thế, bản thân gđ mình là người tự dâng hiến, tự mình nạp mạng cho đất nước này đó chứ. Với cách nhìn của tôi, họ là một dân tộc vĩ đại, bởi vì họ có những con người qúa vĩ đại, vì họ không phải tốn kém gì để có nguồn lao động bù đắp sự thiếu hụt. Vì thế, theo tôi, sự giàu có của đất nước này phải là lẽ đương nhiên. Những nước văn minh giàu có khác, chưa chắc họ dám làm như đất nước Mỹ. Vì thế, chúng ta cũng đừng ngạc nhiên, vì sao một đất nước còn non trẻ, lại giàu có, văn minh nhất thế giới này. Với cách nhìn của riêng tôi, tôi đặt niềm tin vào đất nước này, sẽ không bao giờ họ ở vị trí thứ 2 của cả thế giới, cho đến ít nhất bước qua thế kỷ 22.

Mấy năm nay, kể từ khi kinh tế Mỹ sụp đổ theo ngành Bất Động Sản. Nhiều người Việt, cũng như người Mỹ mất việc làm. Đau đớn nhìn căn nhà mình phải chia tay, nhiều người nữa cũng đang lo sợ mất "Job", có người ra đi tay không mà vẫn còn mang nợ, ngậm ngùi, cay đắng sau bao năm cần cù, mồ hõi và nước mắt trên xứ người, họ tức giận phá nát căn nhà của họ trước khi ra đi, để trả lại cho nhà Bank, họ đập nát từ tấm kiếng cửa sổ, đến những tấm vách mỏng tội nghiệp vô tri, vô giác. Tôi vào nhiều căn nhà để xem xét trước khi quyết định mua để ở. Tôi thấy cảnh hoang tàn của căn nhà thật thảm hại. Với tôi, căm tức này của chủ nhân có phần nào lờ mờ tôi hiểu được, cuộc chơi rất sòng phẳng và đã tới hồi kết. Phần thắng luôn nghiêng về phía nhà Bank, người tô vẻ lên những "giấc mơ", khiến cho nhiều người sụp đổ, tàn theo cơn "ác mộng". Vì thế, dù cho bạn ở trên đất nước được mệnh danh là "thiên đường" này, cũng không ai có thể hiểu được cuộc sống Mỹ có lắm gian nan bất ngờ đến vậy và đây là một minh chứng rõ ràng nhất cho sự cay đắng, mà có mấy ai dám nói thật ra với nhau khi về thăm quê nhà. Xin hãy can đảm nói sự thật cho những người thân của mình, trước khi người thân của mình quyết định ra đi với "giấc mơ Mỹ", bản thân gđ tôi là một sai lầm đáng nói.

Với cuộc sống Mỹ, cái cuộc sống im ỉm trong bốn bức tường, mạnh ai nấy một phòng riêng biệt. Căn nhà độc lập, chưa bao giờ nói chuyện với người hàng xóm Mỹ. Hàng ngày đi làm. Sáng dậy, vợ chồng chưa chắc thấy mặt nhau đã vội vã đi. Trên đường lái xe, thi thoảng vô tình thấy chiếc xe kế cận, có người vừa lái xe, vừa vội vả chải đầu, đời sống Mỹ vội vã là thế. Tối về, sau khi chia tay những đồ nghề bé nhỏ, miệt mài lái xe băng qua những đoạn đường quen thuộc đến từng khúc quanh, từng ngôi nhà cao thấp, triền theo đồi núi với những rừng cây xanh ngắt, cảm giác cảnh vật quá thân quen, đến nỗi mình không còn thấy vẻ đẹp thân quen của nó. . . . Mùa Đông thì nhàm chán hơn rất. . . rất nhiều, cả một màu trắng toát trải dài xa tít. . . Đất, trời duy nhất chỉ một màu, không còn cảnh vật. Chỉ có những chiếc xe trên đường, vội vàng lướt nhanh để trốn tìm cái lạnh cùng với chủ nhân của nó. Từng hàng cây khô trơ trọi, đứng giơ ra những cánh tay đưa lên như van nài cái lạnh ơi, đừng bám vào da thịt tôi nữa. Cảnh vật qúa im lìm. Cái lạnh cắt da, thi thoảnh có những cơn gió buốt, như cả ngàn đầu kim đâm thẳng vào mặt, đau đớn cả tâm hồn, cả thể xác. Bất chợt con người mình như đơ cứng, tràn ngập những nỗi buồn tê tái. Cảm giác bơ vơ, lạc lỏng nơi xứ ngừời càng xâu xé lòng mình. Hơn lúc nào hết, tôi muốn ngã qụy. . . và giờ đây, tôi quyết định cùng với gđ quay lưng để tìm về nơi hơn 2 năm trước tôi đã rũ bỏ rời xa và bây giờ tôi muốn tìm về hơi ấm của dòng sữa mẹ, dù tôi vẫn biết, sữa mẹ sẽ không đủ nuôi tôi, nhưng tôi biết tôi sẽ có hơi ấm của Mẹ.

Mệt nhoài sau một ngày làm việc, một ngày như mọi ngày, có chăng là những bữa ăn lạnh lẽo đang chờ, có gì ăn đó và hâm nóng bằng mirco-wave, vội vàng ăn với với những thức ăn được làm sẵn từ cả tuần, ăn xong là thay quần áo đi ngũ, để nạp năng lượng "chiến đấu" đến hơi thở cuối cùng. Cuộc sống nước Mỹ là thế đó, cuộc đời đơn giản là thế đó. . . đơn giản đến nhàm chán kiếp sống tha hương với chữ LÀM nó ám ảnh cả trong giấc ngũ. Bất chợt tôi rùng mình. . . .

Bạn không bao giờ có thì giờ để uống với bạn bè ly café, ăn với gđ một bữa ăn sáng, tận hưởng cảm giác thong thả:Sáng tà tà đến sở, trưa ngủ giấc, chiều về lai rai. Cuộc đời thế mới là đáng hưởng thụ chứ nhỉ, phải không các bạn? So sánh như thế, tôi không biết có làm nhiều người khác đang sống ở Mỹ có phiền không? Nhưng sau hai năm sống ở Mỹ, tôi xin khẳng định:Nếu không vì con cái. người nào"sáng tà tà đến sở. . . . chiều về lai rai " thì ở đó là thiên đàng rồi, chẳng cần mơ "giấc mơ Mỹ" xa xôi làm chi nữa bạn à !

Bài viết này, thiện ý tôi cũng muốn nói lên một chút gai góc nhỏ xíu của cuộc sống thiên đường nước Mỹ. Chẳng dám chọc giận ai cả. Có thể khi đọc, sẽ chưa vừa lòng bạn và hãy xem tôi như người bạn nhỏ, vừa đến nước Mỹ, còn nhỏ dại, cần phải học hỏi nhiều để lớn lên. Hãy coi đây như một chuyện tầm phào, bá láp đọc cho vui và thứ lỗi cho.

Tác giả: 4Cg

488593 top -

Ở đời,được cái này, mất cái kia là chuyện thường tình. Chẳng bao giờ có sự hoàn hảo 100% trên đời này. Quan trọng là con đường do tự mình đã quyết định chọn lựa, chứ có ai ép mình đâu?!? Cho nên nếu đã chọn thì cứ chơi luôn.

488651 top -

Cho nên nếu đã chọn thì cứ chơi luôn.
Ltt khoái câu nói này của bạn Duyho.

Biết đâu độ chục năm cày ở Mỹ, phe mày-râu sẽ rưng rưng nước mắt, khi thấy con cháu chúng ta đã đạt thành quả tốt đẹp nơi quê hương mới (?).

488670 top -
Happiness is a state of mind.

488680 top -
chào anh đọc bài viết của anh (Tác giả: 4Cg) em cảm nhận rất chính xác phải nói 100% là hoàn toàn đúng vì em cũng đang trong hoàn cảnh thế này, em đến Mỹ hơn một năm nhưng nếu ai hỏi em em sẽ nói đây là nhà tù nhà tù của tham vọng, em ở trong bốn bức tường hơn một năm nay rồi, không điên là may mắn lắm rồi, em cũng đến tìm đường đến mỹ với tham vọng thà chết trên đất mỹ chứ em chán việt nam lắm rồi, cưối cùng em cũng tìm được một anh chàng cảnh sát mỹ cưới em và mang em đến đây nhanh chống, so khi đến đây bao mơ ước dường như sụp đổ, sao khi đến đây em mới biết chồng em có đứa con riêng mà em chưa từng biết trong khi đó 4 đứa con anh ấy đang nưôi thì em đã biết, chuyện đó cũng không lớn gì nhưng trời ơi nợ nầng chồng chất dù anh ấy làm lương rất cao, loay hoay mãi chỉ chìm trong nợ nầng mỗi ngày trong khi tưổi càng già sức yếu, những tưởng lấy chồng già mình sẽ được thương yêu sung sướng và nuông chìu nhưng ngược lại em lại lo cho anh ấy thấy mồ luôn, con cái chỉ mình em chăm lo, thật mà nói có ai tin tụi mỹ rất ở dơ không, cái dơ bẩn mà em chưa bao giờ thấy, khi về vn thì ai cũng nghĩ Mỹ sách sẽ gọn gàng lắm nhưng hỡi ơi em chới với luôn, một lần em viết bài lên mạng vnexpress nói về cuộc sống của mình và rất nhiều người ném đá nói em xạo vì ở mỹ mà dơ cái gì tại sao cơm không đủ ăn áo không đủ mặc, nhưng thực tế là vậy dù nước Mỹ giàu nhưng vẫn có người chết vì đói mỗi ngày , em cũng vừa xin thức ăn trong chùa về đây, sư cô cho em rất nhiều đồ ăn dù thức ăn dư từ các nhà hàng em cầm trên tay rất trân quý, em quý lắm và nước mắt chảy dài có ai biết vợ cảnh sát Mỹ mà như thế này không? quần áo em cũng xin sư cô cho em nữa, về nhà ngồi ăn mà nhớ lại khi ở vn ngày nào cũng lái xe đi ăn phở hay ăn bất cứ gì mình muốn rất thoải mái, sang đây rồi phải ăn tc ăn thừa như thế này nhưng rất quý vì không ăn làm sao sống đây ở nhà cái bụng cứ đòi hoài, em bảo chồng em dạy em lái xe nó nói hao xăng kêu xin cho đi làm nó nói em làm bao nhiêu tiền để thuê người giữ trẻ em, thế thì ngậm đắng nuốt cay ở nhà chăm con là người giúp việc hơn năm nay rồi, ai ở mỹ thì biết đó, ở nhà hoài không chống thì chày cũng bệnh tâm thần luôn. đúng là cái gì cũng có cái giá của nó, em thắm lắm rồi , lúc trước bạn em bảo mày có có điên không nhào vô chi thằng có nhiều con như thê này mấy thằng ở mỹ nếu có vần đề mới vượt hơn 10,000 dặm về vn lấy vợ chứ không lấy ở đây cho khoẻ , giờ sang đây em mới tin là thật , nói vì nói vậy chứ Mỹ vẫn là giấc mơ của hàng tỷ người châu á mình , có lẻ mỗi người một số phận vài hàng gửi các bạn, chúc các bạn thành công trên đất Mỹ này như các bạn từng hy vọng

488698 top -

Đọc những dòng tâm sự của chú Minhtran một thoáng chùn bước khấp khởi trong lòng bongbong. Tuổi trẻ như bongbong thì không sợ gì, nhưng bố mẹ thì cũng đã lứa tuổi này. Rời bỏ sự ổn định ở quê nhà để ra đi chắc rồi cũng có lúc sẽ nghĩ như thế này. Thoáng nghĩ tới mà buồn quá!

Nhưng gia đình là tất cả phải không mọi người. Hy vọng nó sẽ động lực giúp chúng ta vượt lên tất cả. Thành công hay không đâu chỉ do mình định đoạt được, giàu có hay không cuộc đời này là do may mắn. Bongbong chỉ mong sao tất cả mọi người trong thâm tâm mình luôn cảm thấy hạnh phúc. Như câu nói của admin:

Happiness is a state of mind.


503315 top -
Tưởng tượng nếu một người Mỹ qua VN ,mà đến Komtum sống,chắc họ cũng sẻ chán,thay vì ở thành thị.Qua Mỹ thì chắc chắn o thể có khung cảnh sống của nhà phố VN,rao hàng mỗi sáng...
Thường bạn sẻ buồn khi bước vào cuộc sống tác phong công nghiệp chứ o rề rà như VN.NHưng nếu ở VN bạn từng là CNV xí nghiệp,hoặc làm ở các KCN giờ giấc tác phong có tính kỹ luật thì có lẻ bạn hội nhập nhanh hơn ở xã hội Mỹ,những ai ta tà ,làm mà như o làm,đi chơi mà làm có tiền có lẻ lúc đầu sẻ khổ khi ở Mỹ do o quen.

503766 top -
Cám ơn tác giả 4Cg đã cho ACE cái nhìn toàn cảnh về nước Mỹ đề chuẩn bi tinh thần khi định cư tại Mỹ
Không sống ở đâu bằng tại quê hương của mình, nhưng mỗi người đều có quyền lựa chọc con đường của mình như : cho con cái đi học ( do không có tiền cho con đi du hoc.. do thích cuộc sống ở xứ sở văn minh.., anh chị em, ông bà đã định cư bên My.....
Hiện nay không còn ai nghĩ xã hội Mỹ là thiên đường hay giấc mơ Mỹ nữa đầu ACE ạ, thông tin rất nhiều và thực tế cũng đã rất nhiệu
Sống ở Mỹ là phải làm việc, người cu li ( vì không ngôn ngữ, không bằng cấp ) thì cày như trâu là bình thường thôi vì thu nhấp của cu li là thấp nhất trong xã hội rội
Mong con cái thành tài để thoát kiếp cu li như cha nó thôi
Vài dòng tâm sư, cám ơn diễn đàn

517883 top -
Khi mình đi định cư rồi mới có thể thấm bài viết này của Minhtran và phuong5960. Giáng sinh đầu tiên của gia đình mình ở đất khách quê người. Sự giá lạnh của thời tiết không là gì so với sự trống vắng và giá băng trong tâm hồn. Chỉ biết cầu xin Chúa ban ơn lành cho ngày tháng trôi qua nhanh để con chóng lớn có thể tự lập và mình còn có cơ hội trở về VN.
Cầu xin Chúa ban ơn lành cho ACE. Cầu chúc Giáng sinh an lành.

532939 top -
Mình sang Mỹ được một tháng ba ngày nếu để viết một bài nói về cuộc sống của người Việt chúng ta định cư ở đây thì không ai chấp nhận mà còn bị ném đá vỡ đầu không hay nữa chứ? phải không các bạn? Mình có một suy nghĩ như thế nầy để các bạn đọc xem thế nao thôi nhé : Khi mình đã chọn một cuộc di cư sang Mỹ thì bản thân và gia đình cùng người thân ở Mỹ cũng đã bàn bạc và quan trọng là người thân tại Mỹ vì sao họ muốn đem mình và gia đình sang Mỹ? chưa kể những tháng ngày chờ đợi vất vã gian lao đên khi đi PV bị từ chối mới thê thảm nữa chứ? Nhưng khi đến Mỹ được rồi thì đúng như những gì các bạn đã đọc được từ nhũng bài viết ỏ trên. Như mình đã nói ở trên thì đi Mỹ đã có sự chuẩn bị từ lâu rồi bây giờ đã ở Mỹ thì mình phải biết đương đầu, nếu cho rằng đi Mỹ là sai lầm thì quay lại VN thôi không sao cả,nói chung ở không được thì đi về giông như em của mình nói thế nầy : anh cứ sang đây nếu không hợp thì về lại ok. Vậy là mình đồng y đi và cũng đang đi cày đươc mấy ngày mệt bở hơi tai...được cái nầy mất cái kia , lâu rồi đời mình cũng qua..Mình mong mọi ngươi cố gắng vượt qua giai đoạn đầu rồi sống lâu sẽ ra lão làng , chúc sức khoẻ tất cả các bạn.

533147 top -
Mình mong mọi ngươi cố gắng vượt qua giai đoạn đầu rồi sống lâu sẽ ra tipha.

533148 top -
Giọt Nước Mắt Đàn Ông Nơi Xứ Người
1, 2, 3, 4, 5, 6, 7

Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Update
PayPal về email:
[email protected]


Chi phiếu gửi về:
Jimmy Ton
4369 46 St.
San Diego, CA 92115



Việt Nam chuyển tới:
Phạm Thị Tuyết Phượng
Số tài khoản: 4973099
ACB Châu Văn Liêm, TPHCM



Ý kiến về Quỹ VietDitru

Image
Image