BAO SỨC KHOẺ MÀU NÂU xem chi tiết

 .
Nhịp cầu Nhân ái



Họ là những người chưa hề biết đến VietDitru, bởi họ không phải là thành viên, có thể họ cũng chưa từng ngồi trước màn hình vi tính để biết được những thông tin và vô số điều xảy ra trong cuộc sống hằng ngày. Họ biết đến VietDitru bởi sự lan tỏa của Hơi ấm mùa Xuân. Sự lan tỏa ấy như mối nhân duyên đưa họ đến với những mảnh đời kém may mắn và bất hạnh.

Họ là những thành viên không nick.

Có một số câu chuyện được góp nhặt giữa đời thường là những tình cảm tôi muốn gởi tặng đến những thành viên không nick của VietDitru.


---------------------------


Chị hàng xóm của tôi
phuong60

Tôi là hàng xóm của chị dễ chừng cũng đã 37 năm. Hơn 30 năm về trước chị đã làm thợ may, đến bây giờ chị vẫn là người mang những đường kim mũi chỉ thật sắc sảo và tinh tế tạo nên những bộ quần áo làm đẹp cho người. Chị hơi kỹ tính, thế nên đã bao nhiêu năm nay chị tự tay may lấy những bộ quần áo cho khách mà không thể giao cho bất cứ người thợ nào.

Chương trình từ thiện Hè với Bé thơ lần trước, khi thấy Ban Từ thiện cùng các bạn gói quà, chị đã chạy sang xin được hổ trợ, đến sáng ngày đoàn từ thiện lên đường công tác chị cũng chạy sang phụ giúp một tay chuyển tặng phẩm lên xe.

Chị ăn trường chay, sức khỏe cũng không mấy gì khỏe lắm nhưng trong chị là cả một tấm lòng. Lần từ thiện Hơi ấm mùa Xuân này, khi thấy bảng tiếp nhận quần áo, chị đã vội vàng chạy về lôi hẳn hai bao to mang sang đóng góp, không biết chị đã chuẩn bị từ bao giờ.

Một buổi sáng, trước ngày thực hiện Hơi ấm mùa Xuân vài ngày, chị gọi điện thoại nhắn tôi trước khi đi làm ghé chị giao đồ tôi đang nhờ chị sữa lại.

- Chị ơi! Của em hết bao nhiêu hả chị?
- Chỉ vài chục, mà lần này chị không lấy tiền.
- Sao vậy chị?
- Vài chục ấy em cộng thêm một chút xíu của chị cho chị gởi đóng góp cho chương trình từ thiện. Của ít lòng nhiều, em làm ơn nhận cho chị vui.

Chị vừa nói vừa dấm dúi vào tay tôi 100.000đ. Tôi xếp cùng tờ giấy bạc 50.000đ mang theo gởi trả chị tiền công sửa đồ và tổng số trở thành tiền đóng góp ủng hộ cho chương trình của chị là 150.000đ.

- Dạ, em xin nhận và thay mặt chương trình em xin cám ơn chị.
- À mà em ơi, nếu xe còn chỗ, em cho chị xin đi theo để đỡ đần được chút gì cho các em được không? Chị thấy nhiều hàng hóa quá chừng á!
- Rồi tiệm may của chị làm sao? Tụi em đi chiều mới về lận. Gần Tết rồi, chị còn phải may đồ khách cho kịp nữa chứ?
- Chị còn cả một đời để may nhưng dịp để được làm việc thiện thì không có nhiều đâu em. Chị đóng cửa tiệm nghỉ một ngày. Cho chị và con trai chị đi với nha em để cháu nó học thêm được một ngày làm việc tốt.
- Dạ chị.

Tôi nghe mắt mình cay cay, lòng dâng lên một niềm xúc cảm. Khi nỗi xúc cảm qua đi tôi chợt nghe ấm lòng, một sự ấm áp thật rõ rệt như được ai đó đưa một bàn tay ra nắm lấy bàn tay, cùng chia sẻ những khó khăn trước mắt của công việc mà tôi và các bạn đang cố gắng hoàn thành.


Ngoài kia, gió mùa Xuân đang đến...

477060 top -


Bác Sáu
phuong60


Bác trai mất sớm, bác ở vậy một tay lèo lái nuôi mười người con. Các con dần dần trưởng thành, mỗi đứa có cuộc sống riêng. Bác hiện ở cùng cô con gái ngoài 40 tuổi chưa lập gia đình và vợ chồng đứa con gái út. Hằng ngày, bác chăm lo cơm nước cho các con các cháu đi học và đi làm.

Bác sống rất tiết kiệm, đi chợ mua thức ăn bác thường chọn mua theo mùa để mua được rẻ. Tuy vậy, hễ thấy ai nghèo khó tật nguyền là bác giúp đỡ ngay không do dự. Ngày trước lúc còn trẻ khỏe, bác chuyên đi cắt lễ cạo gió cho người bịnh mà không nhận thù lao. Bác sống rất tốt bụng, trong xóm ai cũng yêu thương và kính trọng bác. Dù cuộc sống gia đình chỉ tạm đủ, không khá giả gì mấy, nhưng bác Sáu sống rất chan chứa tình người.

Khi Grasshopper đọc được thông tin chương trình từ thiện Hơi ấm mùa Xuân và xem xong đoạn video clip chuyến tiền trạm của Ban Từ thiện, cô bé đã kể cho bác Sáu hàng xóm nghe, bác nói: "Họ đáng thương quá, bác vẫn còn may mắn hơn họ nhiều, vẫn được sống cùng các con cháu". Nói xong, bác móc túi lấy 50.000đ và nói: "Bác không có tiền nhiều, con cho bác gởi một chút xíu để giúp họ, con có đi gởi tiền thì gởi dùm bác luôn nghen!".

Ngày nhận được thông tin quyên góp quần áo, cả nhà bác Sáu cùng nhau soạn, giặt giủ sạch sẽ, sắp xếp thật ngay ngắn rồi mới đóng gói nhờ Grasshopper chuyển dùm.


Tôi chưa từng gặp mặt bác Sáu. Nhà Grasshopper ở rất xa, gần Công viên phần mềm Quang Trung quận 12. Bác Sáu cũng ở đâu gần đó. Suốt thời gian thực hiện chương trình Hơi ấm mùa Xuân, nhân vật bác Sáu là người tôi đặt sự quý mến và trân trọng nhiều nhất. Cũng bởi, bác là một người lớn tuổi, không hề biết một chút gì về VietDitru, thế nhưng bác đã không ngần ngại góp tấm lòng chan chứa tình người để chia sẻ với những người cùng lứa tuổi với bác. Họ đang sống những chuỗi ngày kém may mắn và bất hạnh. Khi bác cùng đồng hành với chương trình từ thiện của VietDitru, mặc nhiên bác được công nhận là thành viên. Thành viên không nick của VietDitru.


Buổi tối sau ngày tiếp nhận quần áo, bao quần áo của bác Sáu gởi đến đóng góp đã làm tôi đặc biệt chú ý. Khi đưa tay sờ vào những bộ quần áo của bác được xếp ngay ngắn gọn gàng, tôi đã cảm nhận được sự ấm áp. Tôi biết chắc chắn một điều rằng đôi bàn tay của bác cũng ấm áp không kém những gì tôi đang cảm nhận. Mai này khi những bộ quần áo của bác được cụ bà nào mặc vào, ắt hẳn họ sẽ cảm thấy ấm lòng.

Mấy hôm trước, bác Sáu một mình đi dự đám ma người quen bác đi lạc không biết đường về. May quá có cô bán vé số tốt bụng đã dẫn đường và đưa bác về dùm. Về đến nhà rồi, mừng quá bác khóc ngon lành như trẻ con.

Nhân dịp Xuân về, kính chúc bác Sáu thật nhiều sức khỏe, nhiều niềm vui, may mắn và bình yên để sống lâu cùng các con các cháu.

477405 top -


Cho đi không tính toán sẽ có được hạnh phúc
(Trích từ "Học cách không nuối tiếc" - NXB Văn hóa thông tin)


Nhiều người đều biết câu nói "cho đi không mong được báo đáp" nhưng có bao nhiêu người làm được?
Tin rằng trong 10 người thì có đến 9 người một khi đã bỏ ra thì luôn mong nhận được báo đáp, mà bỏ ra càng nhiều thì kỳ vọng được báo đáp càng lớn. Nếu bỏ ra mà không được báo đáp gì, rất nhiều người sẽ cảm thấy hụt hẫng.


Đối với tâm lý người bình thường mà nói, nếu khi cho đi chúng ta ít mong được báo đáp đi một chút, nhiều tinh thần "giúp người làm vui" lên. Khi nhận được báo đáp ít đi một chút so với yêu cầu phải có được báo đáp tương xứng với những gì đã bỏ ra thì chúng ta sẽ thấy hạnh phúc và thỏa mãn hơn rất nhiều khi nhận được sự báo đáp. Đây chính là nguồn gốc của cho đi không tính toán để có được hạnh phúc.


Chân lý của hạnh phúc
Một chú chó con hỏi mẹ nó: "Hạnh phúc là gì?"
Chó mẹ nói: "Hạnh phúc ở ngay trên đuôi của con."

Thế là chú chó nhỏ ra sức tìm cách đuổi bắt đuôi của chính mình nhưng mãi vẫn không bắt được.

Chó con sốt ruột liền hỏi mẹ nó: "Sao con không bắt được đuôi của mình, lẽ nào con sẽ không thể có hạnh phúc sao?"
Chó mẹ cười và nói: "Đừng lãng phí thời gian nữa, chỉ cần con tiến lên phía trước, hạnh phúc không phải luôn đi theo con sao? "


Yêu thương người khác cũng chính là yêu thương chính mình
Nếu cuộc sống là một con đường thì tình yêu thương chính là ngọn đèn chiếu sáng con đường phía trước.
Nếu cuộc sống là một căn phòng nhỏ thì tình yêu thương chính là cánh cửa sổ mở ra thế giới bên ngoài.
Nếu cuộc sống là một con thuyền thì tình yêu thương chính là tay chèo lướt sóng.

Quan tâm, yêu thương người khác cũng chính là yêu thương bản thân vì sau khi bạn quan tâm đến người khác, khi bạn cần được giúp đỡ mọi người mới sẵn sàng thật lòng giúp đỡ bạn. Yêu thương người khác là tiền đề để có được yêu thương. Chúng ta luôn cần có được yêu thương của người khác và ngược lại họ cũng cần tình yêu thương của chúng ta. Chỉ có yêu thương lẫn nhau, cuộc sống mới trở nên đầy tình yêu và hạnh phúc, thế giới sẽ luôn tràn ngập những điều tốt đẹp.

490692 top -


Tổ ấm nơi cửa Phật
Báo Mới


Đó là Trường nuôi dạy trẻ mồ côi Pháp Võ (xã Phú Xuân, huyện Nhà Bè TPHCM). Mái nhà đầm ấm, thân thương, hơn chục năm qua là nơi chở che và bảo bọc hơn một trăm em nhỏ mồ côi, lang thang cơ nhỡ từ tấm bé đến lúc trưởng thành.

Cách đây hơn 10 năm, trong những chuyến dẫn đoàn từ thiện chùa Pháp Võ đi hành thiện giúp đỡ người nghèo trên địa bàn thành phố và các tỉnh lân cận, ni sư Thích Nữ Như Thảo rất xúc động và thương cảm trước tình cảnh éo le của những em nhỏ mồ côi, bị cha mẹ bỏ rơi, không người thân, không nơi nương tựa, sống lây lất. Ý tưởng và quyết tâm làm một điều gì đó để cưu mang những số phận bé nhỏ bất hạnh, giúp đời vơi bớt khổ đau hình thành và nung nấu trong lòng vị sư nữ.

Cảm kích trước tấm lòng nhân ái, hành động vì đời của vị nữ tu, Công ty Mekong 2000 (Pháp) đã trích quỹ hoạt động xã hội của mình tặng chùa Pháp Võ 11.000 EUR để xây dựng trường, đó là vào đầu năm 2000. Ban đầu mới thành lập, do diện tích chỉ vỏn vẹn 200m², cùng những khó khăn về cơ sở vật chất khác nên ban quản lý trường chỉ nhận khoảng hơn 30 trẻ. Chưa đầy một năm sau, số lượng trẻ tăng lên gần 50 em, đến cuối năm 2010 hơn 100 em, công việc chăm trẻ vì vậy cũng trở nên cực nhọc.

Suốt hơn chục năm, để có được nguồn kinh phí mỗi tháng từ 25-30 triệu đồng chi tiêu cho việc chăm sóc, nuôi dạy trẻ, sư Như Thảo cùng các vị sư nữ, nhân viên tình nguyện khác đều phải tự lực cánh sinh bằng cách mở cửa hàng bán kinh sách, nhang đèn và quán cơm chay ngay trước cổng chùa. Ngoài ra, vào các ngày lễ Vu Lan, Tết Nguyên đán, trong mỗi phong thư đựng thiệp chúc phúc lành gởi cho các phật tử đến viếng và hành đạo tại chùa, ban quản lý trường đều bỏ kèm thư ngỏ kêu gọi lòng từ tâm của bá tánh gần xa góp công đức cứu vớt những mầm xanh bé bỏng.

Năm 2005, từ nguồn kinh phí tự tích lũy kết hợp với sự hỗ trợ của Tập đoàn Unilever Việt Nam, trường mồ côi Pháp Võ được sửa chữa, nâng cấp và xây thêm các công trình phụ trên diện tích hơn 500m2 bao gồm một dãy nhà văn phòng, một khu hội trường, dãy nhà lưu trú 1 trệt 1 lầu cho trẻ và khu nhà bếp khá khang trang, trị giá hơn 700 triệu đồng.

Kết thúc câu chuyện thú vị, ni sư Như Thảo ân cần mời chúng tôi tham quan một vòng toàn bộ khu vực ăn ở, học tập và sinh hoạt của trẻ. Phòng đầu tiên ngay dưới tầng trệt có tên gọi "Pháp Hoa". Có bước vào trong mới thấy cách dạy trẻ của nhà chùa bài bản không khác trường học ngoài đời. Tất cả sách vở, chăn gối, đồ chơi, dụng cụ sinh hoạt, vệ sinh cá nhân đều được các em nhỏ sắp xếp ngay ngắn, gọn gàng, đúng vị trí.

Tại các phòng "Da Du", phòng "La Hầu La" ở lầu 1 cũng tương tự. Thấy chúng tôi thắc mắc về cách đặt tên khá độc đáo cho các phòng, ni sư vui vẻ giải thích: "Các tên gọi ấy đều lấy từ sự tích về Đức Phật Thích Ca và trong kinh Phật. Tên gọi Pháp Hoa lấy từ kinh Phật; Da Du và La Hầu La là tên gọi vợ và con trai của Đức Phật trước khi xuất gia tu hành".

Thời gian lặng lẽ trôi, hơn mười năm, những "cây đời" mà ni sư Như Thảo cùng các thành viên ban quản lý trường tận tâm vun trồng đã đơm hoa, kết trái. Hơn 50 em khôn lớn, trưởng thành bước vào đời đều có công ăn việc làm ổn định. Đặc biệt, 2 em Trương Thị Hoài Nhân (22 tuổi) và em Hoàng Thị Phương (23 tuổi) đang học cao học ngành lịch sử Phật giáo và Tâm lý học tại Trung Quốc.

Trong số hơn 90 em còn đang nương tựa tại Mái ấm Pháp Võ, có 11 em hiện đang theo học tại các trường đại học và cao đẳng trong thành phố. Chia tay Mái ấm tình thương Pháp Võ trong tiếng kinh kệ hòa nhịp với tiếng chuông, mõ trầm hùng, ni sư Như Thảo bày tỏ: "Tâm nguyện lớn nhất của tôi là mong các con lớn lên khỏe mạnh, đỗ đạt, sống nên người. Sắp tới trường đang có kế hoạch nâng cấp thành trung tâm nuôi dạy, hướng nghiệp cho trẻ mồ côi và sẵn sàng tiếp nhận thêm nhiều trẻ từ các nơi gửi đến".


Mai Nguyễn

501887 top -


Ngôi trường của tình thương
Thanh Niên Online


Phải lội hàng trăm mét đường ngập nước chúng tôi mới vào đến ngôi trường cần tìm. Một ngôi trường tiểu học chỉ có 2 phòng học với 61 học sinh. Giọng đọc ê, a say sưa vang lên từ những khuôn mặt đen nhẻm, sạm nắng mà đa số chỉ mới biết đến cây bút, quyển vở khi đã quá tuổi bắt đầu đi học, thậm chí có những "em" 20, 40 tuổi.

Nơi hội tụ những tấm lòng
Người dân sinh sống tại khu Hồ Cá, phường 21, quận Bình Thạnh, TP.HCM đã không còn ngạc nhiên về ngôi trường "đặc biệt" nhưng có tên gọi thật giản dị "Trường phổ cập 19/5", nơi hội tụ tình thương của những cô giáo tận tâm và vị ni trưởng giàu lòng nhân ái Thích Nữ Như Dung. Ngôi trường có từ năm 1989, từ lời kêu gọi, chỉ đạo của Thành hội Phật giáo và Nhà nước "mỗi chùa thành lập lớp học để xóa nạn mù chữ cho trẻ em trong vùng". Ngôi trường lợp giấy dầu tránh mưa nắng tạm bợ đón học sinh với hai lớp học nắng xiên ngang dọc, ngăn cách bằng tấm ván gỗ đơn sơ. Thoạt đầu, ni trưởng Như Dung phải tháo bàn ghế, giường tủ gỗ trong chùa làm lại thành bàn ghế cho học sinh. Những ngày đầu, các ni cô trong chùa được "tận dụng" trong vai trò giảng dạy, ngày lên lớp đêm về trải chiếu ra sàn nhà ngủ.

Có trường, có lớp nhưng để có trò thì phải kêu gọi, mời mọc. Thậm chí có trường hợp ni trưởng còn phải trả tiền theo ngày công bán vé số để các em đến trường. Lớp học miễn phí từ cây bút, sách vở đến quần áo lên lớp. Học sinh giỏi cuối năm được thưởng 100.000 đồng - số tiền không phải nhỏ so với dân lao động nghèo ở đây. Ni trưởng đến tận nhà thuyết phục các học sinh đến lớp, nói rõ cho phụ huynh ý thức tầm quan trọng của con chữ. Kiên trì lặn lội đêm hôm đến từng nhà, cuối cùng cũng gom được 120 học sinh từ 10 tuổi đến 18 tuổi chưa từng biết chữ cho khóa đầu tiên của ngôi trường được dựng từ tấm lòng mình.

Chữ ở nơi vùng lụt
Cứ tới mùa mưa, Trường 19/5 có ít nhất hai ngày bị ngập nước trong tuần. Đó là những buổi đi học, lũ trẻ xắn cao quần lội vào lớp, ngồi học phải co chân lên cho khỏi ướt. Nhưng không vì thế mà mất đi sự nhiệt tình đến với con chữ.

Khu Hồ Cá phường 21, quận Bình Thạnh cách đây ba, bốn năm vốn là "điểm đen" tập trung buôn bán chích choác ma túy. Nhân thân của các em học sinh cũng phức tạp không kém: mồ côi, cha mẹ bỏ nhau, đi tù, bán vé số, chạy xe ôm... Cô Huỳnh Thụy Ngọc Mỹ nhớ lại: "Ngồi trong lớp học mà phải khóa trái cửa lại vì sợ dân ngoài nhảy vào phá phách ảnh hưởng các em. Mỗi lúc dọn vệ sinh trên nóc lớp học, thu gom được cả bao tải ống chích. Phải mất đến hai tuần đầu tiên dành để uốn nắn các em về những phép tắc cư xử thông thường nhất, đưa các em vào nề nếp".

Lớp học ở ngay trong khu dân cư nên cần sai con cái bất cứ việc gì, phụ huynh lại đứng từ bên ngoài kêu toáng con về. Thậm chí, nếu đứa con sợ cô mà không dám bỏ lớp thì những lời lẽ rất vô văn hóa, dành cho cả cô lẫn trò "văng" ngay vào lớp học. Ni trưởng Thích Nữ Như Dung ở tuổi gần “thất thập” nhưng cũng chẳng được buông tha. Bà chỉ biết "cười" khi nghe họ gọi mình là con này, thứ nọ và cảm thấy quen dần trong suy nghĩ: "Ừ như là người ta cho, mình không nhận thì thôi, chửi riết rồi họ cũng nản".

Bây giờ, lớp đã ổn định, khu vực lối phố cũng an ninh hơn, học sinh có thể an tâm ngồi tập trung học bài mà không sợ nước dâng lên hay có kẻ vào phá phách nữa. Nhưng điều quan trọng là dân trong vùng đã có ý thức hơn về sự học của con cái vì tấm lòng những cô giáo ở đây. Lúc cao điểm, trường đón tới 200 em, lương của thầy cô giáo hiện tại chỉ hơn 200.000 đồng mỗi tháng. Cô Huỳnh Thị Thanh Xuân đã gắn bó với ngôi trường từ ngày đầu, hiện cô là khối trưởng của bộ môn văn ở một trường học khác nhưng vẫn đảm nhiệm công việc ở đây. Cô Huỳnh Thụy Ngọc Mỹ hằng ngày vẫn đạp xe từ bên quận 2 qua tận Bình Thạnh đi dạy ở trường cũng đã 14 năm. Cô cũng từng được ni trưởng giúp đỡ khi còn là học sinh rồi là sinh viên Trường trung học sư phạm, mồ côi mẹ từ sớm nên cô thấu hiểu sự thiếu thốn của các em nhỏ, cô "từ chối" về dạy ở một trường công vì "không thể rời xa các em ở ngôi trường phổ cập thân thương này". Cô lặn lội đến từng nhà học sinh dù ở bất cứ ngóc ngách nào để thăm hỏi gia đình.

Cô Ngọc Mỹ kể lại: 20/11, cả lớp chung nhau một gói quà bọc những... chiếc kẹo tặng cô. Cô ốm, học trò đi bộ đến thăm vì toàn bộ số tiền là những 500 - 1.000 đồng đã góp lại mua tặng cô trái cây, khăn giấy để cô dùng khi sổ mũi. Chính vì sự "dễ thương" đó của các em mà cô giáo không quản ngại dạy cả những ngày thứ bảy, chủ nhật để phụ đạo trong những kỳ thi. Món quà lớn nhất mà các cô giáo và ni sư trong chùa Châu Lâm nhận được là năm nào trường cũng đạt thành tích thi đậu tốt nghiệp 100%.


Diễm Phương - Thu Hương

501889 top -


Bà Mười của lũ trẻ "ba không"
Dân Trí


Ở xóm lao động nghèo dưới chân cầu Tân Thuận, quận 7, TPHCM, bà Mười rất có uy. Bởi lẽ bà cụ ngoài 70 tuổi này chính là người mang con chữ đến cho lũ trẻ “ba không”: không nhà, không hộ khẩu, không khai sinh.

Xin gọi tên là "triết lý giáo dục" cho những quan điểm dạy chữ của người phụ nữ chân chất đã bước sang tuổi thất thập cổ lai hy này. Với bà Lữ Thị Lệ Nương, tên thật của bà Mười, trường sinh ra là để trẻ học, bất kỳ trẻ em nào cũng phải được đi học, không có đứa nào phải nghỉ học hết. Với ước nguyện duy nhất ấy, 11 năm qua bà lụi cụi đi gom lũ trẻ lang thang ở xóm ghe và xóm bóc củ hành, trẻ vé số, trẻ ăn xin về lớp học của bà.

ImageBà Mười và học trò ở xóm ghe trên dòng Kinh Tẻ.

Lớp học từ vỉa hè
Lớp học tình thương của bà Mười vừa có trụ sở mới ở Trung tâm học tập cộng đồng phường Tân Thuận Tây, quận 7. Chỗ học mới với lớp gạch lót nền cũ xí, cáu bẩn, trần nhà thì xập xệ nhưng có điện, có nước, có bàn ghế. Như vậy đã là quá tốt với lũ trẻ. Nhất là có cánh cửa để khóa lại, nhờ vậy mà để được cái bình nước, gắn được cái quạt treo tường. Sau khoảng 4-5 lần di chuyển địa điểm học, sĩ số của lớp học chỉ còn 50 em từ khối lớp 1 đến lớp 5. Với "ngôi trường" mới này, bà Mười khấp khởi mừng thầm là lũ nhỏ sẽ đi học đông trở lại.

Năm 1999, lớp học bắt đầu nhen nhóm từ... vỉa hè. Đó là khi bà Mười thấy các em nhỏ học ngoài đường phố với những giáo viên trong Dự án tương lai. Thương lũ nhỏ, bà đứng ra lo liệu về chỗ học, về giáo viên. Năm lần bảy lượt, lớp học phải di chuyển từ nơi này đến nơi khác vì trẻ lang thang quậy quá, không nơi nào chịu thấu.

Lớp học lại dọn vào một cái kho bỏ hoang của công ty may. Lũ trẻ tha hồ quậy nhưng lại bị muỗi chích, không có điện nên tối mò mò. Học trò cứ vắng hết đứa này tới đứa khác vì bị sốt xuất huyết. Đến khi tưởng chừng chịu không nổi nữa thì phường thương tình cho về chỗ trung tâm học tập cộng đồng hiện nay.

ImageCác em nhỏ miệt mài học tập trong lớp học tình thương.

Trường sinh ra là cho trẻ học
Bao nhiêu lần đổi chỗ học là bấy nhiêu lần bà Mười tất bật xuôi ngược nhờ cậy tìm được một chốn trú chân cho lớp học. Nhưng không khi nào bà có ý bỏ lớp học. Bà nói: "Tui sẽ duy trì lớp học cho đến khi không còn đứa nào. Còn sống thì còn lo cho tụi nó hoài hoài. Lỡ có mất đi thì đành chịu, đành để cho ai đó lo được thì lo". Có lần, cu Tý đánh bạn nên bị cô giáo đuổi học. Bà Mười đã rầy cô: "Trường sinh ra là để trẻ học. Đuổi nó về thì nó biết học ở đâu nữa".

Lúc còn trẻ khỏe, hầu như ngày nào bà Mười cũng ra lớp học để xem lũ nhỏ học hành thế nào. Đi ngoài đường, hễ nhìn thấy đứa nhỏ nào cúp cua là bà Mười hỏi ngay tại sao nghỉ học. Nếu bố mẹ muốn con ở nhà phụ gia đình thì bà tới tận nơi, kiểu gì cũng phải cho lũ nhỏ đi học. Có học trò đi học xa quá, bà mua luôn vé xe buýt cho các em. Là lớp học tình thương nhưng cũng là lớp phổ cập nên khi nào đủ điều kiện kinh tế hoặc có giấy tờ, lũ trẻ có thể sang học bên Trường tiểu học Phù Đổng.

Hầu hết bọn trẻ sinh ra ở cái xóm ghe trên dòng Kinh Tẻ đều không có khai sinh, cũng không có hộ khẩu. Bà Mười cứ trăn trở vì nếu không có giấy tờ, sau này tụi nhỏ không thể vào trường công lập. Vậy là dù không phải là cha mẹ, bà Mười đích thân lên phường, lên quận xin làm giấy khai sinh cho lũ nhỏ. Trong lớp học bà Mười, hiện nay có em đã lên được tới lớp 11 ở trường công lập. Lo cho lũ nhỏ còn hơn cả người nhà, bà Mười đang vận động một trung tâm dạy nghề về mở lớp miễn phí cạnh lớp học tình thương để học trò khi học hết lớp 5 có điều kiện học nghề. Bởi ở khu vực này, sẩy chân ra ngoài đường là không biết bao nhiêu tệ nạn.

Ở cái tuổi thất thập cổ lai hy, bà Mười có những tư duy rất thực tế: phải có giáo viên dạy thường xuyên thì lớp học mới ổn định. Dù là các thầy cô dạy tình nguyện nhưng phải có trợ cấp thì thầy cô mới yên tâm cho việc dạy được. Bởi vậy, bà Mười tự mình bỏ tiền túi ra trợ cấp cho mỗi giáo viên người 200 ngàn đồng/tháng. Sau đó, khi có những nhà hảo tâm hỗ trợ thêm thì hiện nay mỗi giáo viên cũng được 500 - 700 ngàn đồng/tháng. Nhưng bà Mười tuổi cao sức yếu vẫn chưa hết lo bởi nguồn tài trợ thì sắp hết. Lũ nhỏ không thể một ngày không đi học...


Hiếu Hiền

502227 top -


PayPal về email:
[email protected]


Chi phiếu gửi về:
Hoanh Ton
6879 Amherst St.
San Diego, CA 92115



Việt Nam chuyển tới:
Phạm Thị Tuyết Phượng
Số tài khoản: 4973099
ACB Châu Văn Liêm, TPHCM



Ý kiến về Quỹ VietDitru

Image
Image