Hầu như tất cả chúng ta đều được nghe, được biết về nỗi khổ của những trẻ mồ côi.
Nhưng bây giờ được đọc và xem những hình ảnh và mà Ban TT đưa lên cùng với những lời tâm tình, trăn trở của phuong60 và miah lúc 3, 4 giờ sáng, mới thấy hết được tấm lòng nhân hậu của mọi người.
Xem xong tự nhiên trái tim mềm đi và mắt cay cay…
Mình không có khả năng đóng góp nhiều, xin gởi 1 triệu gọi là của ít lòng nhiều, mong được cùng mọi người tham gia từ xa. (Xa nên tiền chưa tới ngay hôm nay được, thông cảm nhé.)
Chúc Ban TT luôn mạnh khỏe, thuận buồm xuôi gió trong mọi công việc.
P/S: Hồi nhỏ mình có học bài tập đọc này, mấy chục năm trời vẫn không quên những nỗi khổ của trẻ mồ côi.
Tôi sinh ra đời dưới một ngôi sao xấu. Khi hãy còn ở cái tuổi mà những đứa trẻ khác được chiều chuộng, nâng niu, ẵm bế, riêng tôi là đứa bé một mình phải chịu nhiều nỗi gian lao.
Bố mẹ tôi đã qua đời từ trước khi tôi có đủ trí khôn để nhận thấy rằng không có bố mẹ là điều rất đau khổ. Đến khi tôi đã mười hai tuổi rồi, tôi hãy còn sống sót vì hội Bảo Anh, cái hội từ thiện mà xã hội đã lập ra để nuôi nấng những đứa trẻ không bố mẹ, trong số đó có tôi.
Như thế cả cái tuổi trẻ của tôi đã trôi bên những cái đầu xanh cùng một số phận giống như tôi, dưới sự săn sóc của những bà sơ giầu lòng từ thiện thật đấy, nhưng chỉ biết thương hại chúng tôi theo bổn phận chứ không biết yêu thương chúng tôi theo tự nhiên, một điều rất quí mà một người không thể nào cầu được ở một người không cùng máu mủ với mình.
Không bao giờ tôi quên được những buổi học êm ả một cách đáng chán, những bữa ăn kham khổ, những giờ đi ngủ theo tiếng trống, mà cả trăm đứa chúng tôi lên giường bắt tay ngang trán, không phải để yên nghỉ, không phải để ngủ, không phải để hưởng những giấc mộng của tuổi trẻ, nhưng để tủi thân, để xót phận, thèm thuồng khao khát cuộc đời của những đứa trẻ khác, đầy dẫy hằng hà sa số, những đứa trẻ có bố có mẹ, được hiểu rõ thế nào là hai chữ gia đình.
...
Thôi tôi cũng chẳng nên dài dòng làm chi cho lắm.
(Giông Tố - Vũ Trọng Phụng)